Vol 10 (Đã hoàn thành)

Chương 1: Tiếp viện đã tới, phần 4-5-6

Chương 1: Tiếp viện đã tới, phần 4-5-6

Phần 4

Đôi tai xám bạc của Lagunitas khẽ giật lên khi anh nghe thấy tiếng bước chân nặng nề của những binh sĩ đang tiến lại gần.

“Phản ứng của chúng nhanh hơn ta tưởng. Quả nhiên, ngay cả Vương quốc Answerer cũng không thể thong dong được.”

Từ góc nhìn của Answerer, lực lượng kháng chiến chẳng khác gì một đống rác rưởi, thế nhưng Lagunitas lại bật cười, một nụ cười không chút bực bội, không chút tự ái.

Chừng nào anh còn kiên trì với lối chiến đấu không để mình rơi vào thế bất lợi thì anh tin rằng mình vẫn có thể cầm cự thêm hai, thậm chí ba năm nữa.

“Dù đã biết trước điều này rồi… nhưng nhìn thấy chúng trở lại như chẳng có chuyện gì, dù trước đó bị đánh tơi tả đến thế này…”

Một thuộc hạ khẽ lẩm bẩm đầy chán nản khi thấy hàng quân Answerer hiện ra ở phía bên kia con đường lớn, một dòng người dài vô tận, tựa như con trăn thép đang trườn tới.

So với lực lượng kháng chiến, Answerer có sức hồi phục gần như vô hạn.

Thiệt hại vài nghìn quân đối với họ chẳng khác gì vết trầy nhỏ, chỉ cần quơ tay một cái là đã bổ sung xong.

Chiến thắng đó là một chiến thắng mà lực lượng kháng chiến giành được bằng tất cả sức lực và máu xương của mình, thế mà kẻ địch chỉ khẽ rũ bỏ rồi trở lại, điều đó không khỏi khiến trong lòng họ dấy lên một sự chua xót.

“Không vô nghĩa như ngươi nghĩ đâu.”

Chỉ riêng Lagunitas là vẫn nở nụ cười ngạo nghễ, ngay cả khi phải đối diện với biển người đang ập tới như lũ dữ.

“Nếu nhìn kỹ vào phản ứng nhanh chóng đó, ngươi sẽ thấy Answerer đang muốn dập tắt cuộc nổi loạn ở Nedras càng sớm càng tốt.”

Chính vì vậy, họ mới đang dốc toàn lực để chọn con đường hiệu quả nhất.

Lagunitas lặng lẽ siết chặt quyết tâm, anh hiểu rằng từ đây, mỗi bước đi của lực lượng kháng chiến sẽ đều là một thử thách sinh tử.

“Nhưng xin lỗi nhé. Những chuyện như thế… ta vốn đã quá quen rồi.”

Có một lý do khiến Lagunitas cố ý tạo nên một cuộc phản công hoành tráng như vậy trước đó.

Anh ta thu hút sự chú ý của Vương quốc Answerer như vậy để kéo sức mạnh quân sự của họ về phía mình.

Tất nhiên, nếu bị phớt lờ thì anh cũng có thể lợi dụng điều đó để chiếm lấy Vương quốc Nedras.

Dù mọi chuyện diễn ra thế nào, Lagunitas cũng chẳng phải chịu thiệt.

"Nước lớn có cách đánh của nước lớn… nhưng cũng có khi, con rắn cắn một cái là giết được con sư tử. Các người sẽ còn hối hận vì để ta câu thời gian như thế này."

Baldr, một người cũng có dòng dõi thú nhân đang trong công cuộc tranh giành ngai vàng ở Trystovy.

Điều làm Lagunitas lo sợ nhất chính là Vương quốc Answerer sẽ dốc toàn lực để chinh phục Trystovy.

"Hắn có thắng được con quái vật Mikhail đó không?"

Lagunitas nhún vai đáp lại câu hỏi lo lắng của thuộc hạ.

"Nếu hắn không thắng thì chúng ta sẽ bị tàn sát. Tương lai của chúng ta sẽ chỉ sáng hơn nếu tên Baldr ấy thắng."

Thật bực bội khi phải giao tương lai của băng nhóm mình cho người khác, nhưng khoảng cách giữa Vương quốc Answerer và lực lượng kháng chiến là quá lớn.

Những gì Lagunitas có thể làm bây giờ chỉ là yểm trợ phía sau để tạo điều kiện cho Baldr dễ chiến thắng hơn thôi.

"Ta đã đặt tất cả những gì mình có vào ván cờ này. Đừng phụ lòng ta, được chứ?"

Phần 5

"Achooh!"

Vai Baldr rung lên vì một tiếng hắt hơi to ấy.

“Gió biển đang lạnh dần. Điện hạ có muốn quay về phòng không?”

“Không, ta sẽ đợi thêm chút nữa.”

Baldr giơ tay ra hiệu cho người hầu đang lo lắng cho cậu dừng lại.

Cậu bây giờ đang đứng trên tường thành Mulberry, ánh mắt chăm chú nhìn về chân trời nhuộm màu hoàng hôn.

Quân đội của hầu tước Randolph dưới quyền Silk và lực lượng thú nhân của Nordland dự kiến sẽ sớm tới cùng các tàu tiếp tế.

“Vẫn chưa thấy Mulberry à?”

Thuyền trưởng hạ mũ xuống, che mắt mình trước ánh nhìn buồn bã của Silk.

“Thật không may, gió hôm nay lại xấu. Nếu chúng ta khởi hành sớm hơn nửa tháng thì có lẽ sẽ được đón được gió mùa, nhưng…”

“Thật đáng hổ thẹn!”

Một cơn giận trào dâng trong lòng Silk. Cô giận dữ đá mạnh lên boong tàu.

Hành động này chẳng hề phù hợp với một tiểu thư quý tộc như cô, nhưng Silk vẫn không thể kiềm chế cảm xúc mà làm vậy.

Cô hẳn đã có thể hội ngộ Baldr sớm hơn nếu không bị cản trở.

Có nhiều lý do khiến quân đội hầu tước Randolph dưới quyền Silk xuất phát trễ đến mức này.

Lý do lớn nhất là sự chậm trễ kéo dài của lực lượng thú nhân từ Đế quốc Nordland.

Mặc dù lực lượng thú nhân không gặp khó khăn khi cắm trại ngoài trời, nhưng việc đi ngang qua qua một quốc gia khác mà không có nước uống và lương thực vẫn vô cùng khó khăn.

Dù không nặng nề như ở Vương quốc Answerer, Vương quốc Mauricia cũng có định kiến sâu sắc với tộc thú nhân.

Hơn nữa, đây còn là một lực lượng đến từ một quốc gia khác. Nhiều quý tộc căm ghét việc để một đội quân như vậy đi qua lãnh thổ của họ.

Dĩ nhiên, Alford và Silk đã dốc hết sức để xua tan những lo lắng đó, nhưng tiến trình của các quý tộc vẫn chậm chạp.

Không khó để nhận ra phía sau sự chống đối đó có hình bóng của phe chống Baldr do công tước Richmond lãnh đạo.

Với họ, việc Baldr chỉ dẫn bốn trăm quân sang Trystovy là cơ hội hiếm có để loại bỏ cậu.

“Chỉ cần hắn chết như vậy thôi là tốt rồi.”

Họ miễn cưỡng đồng ý với việc Baldr tập hợp quân dội và tiến tới Trystovy bởi trong lòng họ vẫn lo rằng Baldr có thể sẽ kế vị Harold làm tể tướng trong tương lai.

Baldr là anh hùng chiến tranh, cậu lại có có quan hệ tốt với gia tộc Randolph và được yêu mến trong giới quý tộc quân sự, bắt đầu từ gia tộc Cornelius.

Nếu một người như vậy ngồi vào trung tâm quyền lực của quốc gia, đó sẽ là một cơn ác mộng đối với họ.

Vì thế, tốt nhất là nên đuổi cậu ra khỏi đất nước này, nhưng điều đó vẫn không thay đổi sự thật rằng sự tồn tại của Baldr là một cản trở với họ.

Họ không thể chấp nhận được việc vị vua Trystovy mới có ảnh hưởng chính trị đến Mauricia.

Do đó, họ buộc phải ngăn chặn mọi tiếp viện tới Baldr trước khi trận chiến bắt đầu.

Chiến thuật của họ tỏ ra khá hiệu quả. Quân đội Đế quốc Nordland mất gấp ba lần thời gian so với dự tính ban đầu.

Nhưng phe chống Baldr chỉ hành động theo kiểu không hợp tác, họ không hề tỏ ra thù địch một cách công khai với lực lượng thú nhân, nên họ chỉ biết cắn răng chịu đựng.

Nhưng rồi, một thông tin chấn động đã tới tai các quý tộc Mauricia.

Chỉ với bốn trăm quân, Baldr Antrim Cornelius đã đẩy lùi đội quân công quốc lên tới năm mươi nghìn binh sĩ. Thông tin này khiến họ muốn nghi ngờ chính đôi tai của mình.

Nếu họ không thể tin ngay lập tức thì cũng dễ hiểu thôi. Ngay cả sự chênh lệch lực lượng của Baldr với Vương quốc Haurelia trong Chiến Tranh Antrim Lần Thứ Hai cũng không phi lý đến thế.

Hơn nữa, họ còn nghe rằng chiến thắng đó phần nào còn dựa vào những tình cờ cũng không kém phần phi lý.

Nếu có người nào trong số họ nắm rõ thông tin chính xác về Đế Môn, và phía Baldr có tới bốn người như vậy thì họ sẽ ngay lập tức thay đổi quan điểm của mình.

Nhưng người thường thì làm sao mà hiểu được sức mạnh khủng khiếp của Đế Môn.

Suy cho cùng thì trong cuộc chiến trước, Baldr vẫn chưa khai mở Đế Môn, và Maggot chỉ tham chiến vào cuối trận.

Khó có thể chỉ trích họ khi họ quyết định tạm thời đứng ngoài quan sát.

Thế nhưng, theo thời gian, họ nhận ra chiến thắng của Baldr rõ ràng không phải tin vịt. Khi có tin lãnh đạo Hiệp Hội Hàng Hải, Piaggio bị ám sát, họ không khỏi hoảng sợ.

Sự phản cảm với công quốc, phe loại bỏ Piaggio bằng phương pháp hèn nhát liền lan rộng khắp vương quốc.

Hơn nữa, họ nhận ra rằng khả ăng Baldr sẽ chết trên chiến trường đã không còn nữa.

“Thật là con quái vật đáng ghét!”

“…Chỉ cần hắn chết một cách lặng lẽ thôi mà!”

Công tước Richmond tức đến nghiến răng, bởi Baldr lại có thể dễ dàng sống sót ngay cả khi ông đã mạo hiểm hợp tác với giáo hội.

Việc phe ông cản trở tiếp viện của Nordland bằng cách từ chối cung cấp lương thực và ngựa bây giờ đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Ông ta cực kỳ miễn cưỡng khi phải thừa nhận điều đó, nhưng khả năng Baldr trở thành vua của Trystovy rõ ràng là rất cao.

Tuy nhiên, ông không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải hành động, ôn  không thể cứ đứng nhìn mãi được.

Phe quý tộc quan liêu do công tước Richmond lãnh đạo đành phải đưa ra kế sách tốt nhất trong tình huống này, họ phải thu hẹp ảnh hưởng của Baldr trong nước.

Họ lên kế hoạch kìm hãm sự độc quyền của thương hội Dowding trong thị trường nội địa, đồng thời âm thầm chống lưng cho hoàng tử William, người sẽ thay Baldr làm cai trị Antrim.

Dù cha của Baldr, Ignis vẫn ở lại trong nước, ảnh hưởng của Baldr sẽ bị giới hạn ở mức tối thiểu nếu họ thành công trong việc lôi kéo William về phe mình.

Hậu quả của kế hoạch đó là thanh đo tức giận của Selina đã vỡ tung vì nó đã vượt quá giới hạn, và cô sẽ thả một quả bom vào thủ đô Cameron, chẳng ai có thể tiên liệu trước điều đó.

Phần 6

“Lâu rồi không gặp, hoàng tử William.”

Con trai cả của công tước Richmond, August đến thăm William, người đang kế thừa lãnh thổ Antrim từ Baldr.

“Thật vậy, lâu rồi không gặp. Tiếc là từ khi đến Antrim, ta chẳng có thời gian rảnh để đi dự yến tiệc hay gì cả.”

William mỉm cười một cách khổ sở. August cảm nhận rằng William đã trưởng thành rất nhiều so với lúc trước khi nhìn thấy cậu ta. Có lẽ đó là nhờ dòng máu hoàng tộc chảy trong người cậu.

Ngay từ đầu, William đã được đánh giá là người có khí chất.

Tuy nhiên, là hoàng từ thứ tư, cậu thường tự đánh giá thấp khả năng của chính mình. Cậu nghĩ rằng một ngày nào đó, mình sẽ bị gửi đi làm con nuôi cho một quý tộc khác và sống nhàn nhã mà chẳng làm gì.

Quyền thừa kế ngai vàng của con trai thứ tư rất thấp. Cậu chỉ là dự phòng của dự phòng. Cậu thậm chí còn không dám nghĩ đến việc sống một cuộc đời vinh quang, cho đến khi sự việc đó xảy ra.

Việc muốn khẳng định mình như một kỵ sĩ là nỗ lực nhỏ bé nhằm chống lại tương lai tẻ nhạt đó.

Cậu đã từng thề sẽ nắm lấy một vị trí thật cao trong bộ mấy quân sự, dù sức mạnh của cậu còn khiêm tốn. Tinh thần đó của William vẫn không thay đổi, ngay cả khi số phận đã giao cho cậu một lãnh thổ rộng lớn như Antrim.

Chỉ cần có quyết tâm, một năm đầy biến động cũng đủ để một người trưởng thành vượt bậc.

Thành thật mà nói, August muốn William vẫn là một hoàng tử ngây ngô dễ thao túng như trước.

Nhưng sự tồn tại của Baldr đã ảnh hưởng sâu sắc đến sự trưởng thành của William. Giờ đây August chỉ còn biết rủa Baldr như một vị thần dịch bệnh, một người chỉ mang đến bất hạnh cho anh.

“Nhắc mới nhớ, thần thấy quân đội của ngài Baldr đã rút đi rồi.”

Hình ảnh vài nghìn binh sĩ, vốn đang chăm chỉ tập luyện và tuần tra trong lãnh thổ cho đến hôm trước giờ đã biến mất.

Sự vắng mặt của họ khiến nơi này trông hoang vắng hẳn.

“Không, vẫn còn vài người giữ gìn an ninh trong lãnh thổ. Dù vậy, ta dự định sẽ chiêu mộ họ nếu họ muốn.”

August cảm thấy có gì đó không thoải mái khi nghe giọng điệu của William.

“…Điện hạ định biến họ thành thuộc hạ riêng sao?”

Chính xác mà nói, William đang cai trị Antrim với tư cách là một tổng trấn, đại diện cho vua Welkin.

Vì vậy, nếu William chiêu mộ thuộc hạ trong vai trò tổng trấn thì vị trí của họ sẽ là quan chức triều đình. William không nên tuyển họ làm thuộc hạ riêng của mình.

Thế nhưng giọng điệu của William khiến August có cảm giác rằng cậu muốn tuyển họ làm thuộc hạ riêng.

“Chuyện này vẫn còn bí mật, nhưng…”

William cười một cách nhẹ nhàng, như thể chuyện đó chẳng có gì bí mật cả.

“Ta nhận được thông báo không chính thức từ cha rằng tên ta sẽ được gạch khỏi gia phả hoàng tộc, và ông ấy sẽ ban cho ta tước hiệu công tước Antrim.”

“Thật sao!?”

Dù đã có phỏng đoán rằng chuyện này sẽ xảy ra, nhưng tốc độ của hành động này vẫn khiến August không khỏi bất ngờ.

William chưa hề có kinh nghiệm thực tế trong vai trò lãnh chúa.

August nghĩ rằng cậu sẽ được giao làm tổng trấn để tích lũy kinh nghiệm trong khoảng năm năm tới.

“À, ta hiểu nỗi lo của ngươi, nhưng thật buồn khi thấy tin này lại khiến ngươi sốc đến vậy.”

William cười nhạo và trêu chọc đối phương.

August đỏ mặt, vội vàng tìm cách biện minh.

“Không! Thần hoàn toàn không có ý xúc phạm hoàng tử… nhưng nếu sự việc đã như vậy thì gia tộc Richmond của thần sẽ sẵn sàng hợp tác với hoàng tử bất cứ lúc nào!”

William chỉ có rất ít thuộc hạ riêng. Welkin cũng giúp cậu phần nào, nhưng số lượng đó vẫn chưa đủ để quản lý lãnh thổ Antrim.

Lãnh thổ Antrim đã trở nên rộng lớn hơn sau Chiến Tranh Antrim Lần Thứ Hai. Nơi đây đã trở thành một địa điểm chiến lược của Vương quốc Mauricia khi tiếp giáp với Haurelia và Nordland.

Lượng nhân lực cần thiết để duy trì vùng đất này không hề nhỏ. Antrim cũng đang dần biến thành một trung tâm thương mại lớn. Nơi này không phải là một nơi có thể quản lý nếu chỉ dựa vào số lượng nhân sự.

“Ta biết ơn lời đề nghị của ngươi. Nhưng hiện tại ta chưa gặp khó khăn gì cả. Sau cùng thì Baldr cũng đã để lại một phần nhân sự cần thiết cho ta rồi.”

“Điện hạ chắc đang đùa đấy chứ?”

Baldr sắp cai trị Vương quốc Trystovy. August không thể tin rằng đối phương sẽ để lại những thuộc hạ mà mình đã dày công đào tạo ở đây.

Để quản lý một quốc gia rộng lớn, một quốc gia ngang tầm với Vương quốc Mauricia, bất kể Baldr có bao nhiêu người thuộc hạ thì chắc chắn sẽ không đủ.

“Có vẻ như Hiệp Hội Hàng Hải bên ấy khá dư dả nhân lực. Hơn nữa, nhiều thuộc hạ của Baldr ở Antrim vốn là người bản địa từng phục vụ vị tử tước Antrim trước kia. Việc họ muốn ở lại quê hương cũng dễ hiểu.”

Họ muốn gửi gắm phần đời còn lại của mình trên mảnh đất đã trở nên trù phú sau những năm dài bất ổn. Đó chính là khát vọng của không ít người.

Cũng vì thế, Baldr là người đứng ra khuyến khích những thuộc hạ có gốc gác Antrim ở lại nơi này. Dù động cơ của cậu cũng không xuất phát hoàn toàn từ ý tốt.

“Ngẫm lại thì, quyết định nhập học học viện kỵ sĩ năm xưa của ta quả thật sáng suốt. Những người mà ta quen biết từ lúc ấy đã nhận lời trở thành kỵ sĩ thống lĩnh đội cận vệ, còn thương hội Dowding thì giới thiệu cho ta những người sẽ đảm nhận việc sổ sách.”

“Điện hạ vừa nói là thương hội Dowding?”

Cái tên thốt ra từ miệng William khiến gương mặt August khẽ co lại, như nghe phải điều mình ghét nhất lúc này.

“Thần không thể tán thành quyết định của điện hạ. Suy cho cùng bọn họ chỉ là lũ thương nhân hạ cấp. Một đám chỉ giỏi tính tiền, còn lòng trung thành với vương quốc thì chẳng thể có.”

Chính vì không muốn buộc mình vào một quốc gia duy nhất, thương hội Dowding đã phân tán chức năng của tổng bộ sang nhiều nước khác.

“Ta cũng chẳng mong họ trung thành đến mức sẵn sàng chết vì đất nước này. Nhưng ta có thể tin vào họ bằng đúng số vàng mà ta trả. Lũ ấy chỉ nhe nanh khi có kẻ thò tay vào túi tiền của chúng mà thôi.”

“Đó là vì…”

(Chẳng phải chính vì thế mà hạng người ấy mới nguy hiểm hay sao?)

Với thương nhân, điều tối quan trọng luôn là việc làm ăn và túi tiền. Hễ hai thứ ấy bị xâm phạm, họ sẽ sẵn sàng nhe nanh với cả chính quê hương mình. Nếu để họ hành động tự do như thế, quyền kiểm soát mà August mơ tưởng chẳng bao giờ có thể đạt được.

“Hơn nữa, với một kẻ trước nay sống trong vô lo, đứa con trai thứ tư chẳng ai để mắt như ta thì ta cảm thấy những kẻ không quá mưu toan như thế lại dễ dùng hơn. Mong ngươi đừng trách.”

Đừng can thiệp quá sâu vào nơi này.

August cảm thấy William đang ngầm gửi lời cảnh báo như thế. Anh không khỏi đưa mắt nhìn kỹ lại vị hoàng tử ấy.

Vài năm trước, William chỉ thích mỗi chiến đấu, cậu là đứa út ương bướng của hoàng thất, kẻ mà chẳng ai có thể hình dung sẽ quản lý nổi một lãnh địa rộng lớn thế này, ngay cả khi nằm mơ.

Ngay cả August vẫn chỉ đang chập chững học từng bước từ cha của mình. Nếu bảo anh đột ngột cai quản một vùng đất lớn, ắt hẳn anh sẽ lúng túng mà gây ra không ít sai sót.

Ấy vậy khi đã ở vị trí hiện tại, William lại điềm tĩnh đến mức khó tin .

Không lẽ cậu ta cũng là một quái vật giống Baldr? Ý nghĩ ấy thoáng lướt qua khiến August vô thức nuốt nước bọt.

“…Điện hạ thật sự đã thay đổi.”

Lời nói vô thức ấy là cảm nhận chân thành nhất của August.

“Vậy sao? Ta đã thay đổi… Nghe vậy ta rất vui. Ta không thể cứ vô tư như trước được nữa… vì chính bản thân ta.”

William khẽ nở nụ cười, phảng phất một chút sự nhẹ nhõm.

Khi Rachel bị giam giữ, cậu chẳng thể làm gì ngoài dựa dẫm vào Baldr. Cảm giác bất lực ấy chưa từng rời khỏi trái tim cậu dù chỉ một khoảnh khắc.

Cậu thề sẽ không bao giờ nếm trải nó thêm lần nào nữa.

Cậu phải có được sức mạnh, thứ sức mạnh mà ngay cả Welkin cũng không thể xem nhẹ.

Không chỉ là quyền lực từ tước vị, mà là năng lực thật sự thuộc về chính cậu. Đó là bài học William đã khắc ghi từ Baldr.

Hơn hết thảy, Baldr là người bạn thân không thể thay thế của cậu. Người bạn ấy đang chiến đấu để bước lên ngai vàng, nếu vậy, làm sao William có thể mãi cứ vô tư như trước?

Một năm qua, cậu không ngừng đổ máu mà dốc sức để rèn luyện. Đến cả Welkin cũng phải kinh ngạc trước sự cố gắng ấy. Một minh chứng hiển hiện cho việc người có tài khi quyết tâm thì họ sẽ khủng khiếp như thế nào.

Âm mưu của August, muốn giúp William quản lý lãnh thổ mới để khiến cậu ta mang ơn mình đã hoàn toàn sụp đổ.

Đau đớn thay, đòn bẩy mà anh ta tin là sẽ hữu dụng trong cuộc thương thuyết đã tan thành hư vô. Nhưng lúc này, tay trắng quay về tuyệt nhiên không phải là lựa chọn.

(Khốn thật… Đúng là con trai của lão vua ấy, không thể xem nhẹ chút nào…)

August cố trấn tĩnh rồi thở ra một hơi dài.

“Thực ra, hôm nay thần đến đây vì có một việc mong điện hạ hợp tác.”

“…Hở? Ta trông rảnh rỗi đến vậy sao?”

William đang trong quá trình tiếp quản Antrim, một địa điểm chiến lược bậc nhất của Vương quốc Mauricia. Ngày qua ngày, cậu làm việc đến nỗi còn sụt cân nữa. Trong mắt cậu, yêu cầu của August chỉ như một lời mỉa mai được che đậy một cách vụng về.

“K-không, thần tuyệt đối không có ý đó…”

August cuống quýt cúi đầu, lòng bàn tay anh cũng rịn mồ hôi.

Chẳng có gì khó xử hơn tình huống này. Anh từng nghĩ William không phải kiểu người hằn học hay dùng lời lẽ để đè nén kẻ khác… nhưng xem ra anh đã lầm.

“Nhưng đây là chuyện thần buộc phải thỉnh cầu điện hạ, dù có thế nào đi nữa. Việc này liên quan đến lợi ích của cả vương quốc!”

“Ngươi nói nghe ghê gớm quá đấy. Ta đâu phải Baldr.”

Đáng tiếc, William vẫn chưa có sức ảnh hưởng ngang hàng với Baldr. Cậu vẫn đang bước trên con đường tự gây dựng vị thế của mình.

“Sự chống đối của cựu hầu tước Antrim trước đây đã che lấp nó, nhưng thần mong điện hạ hỗ trợ công khai kỹ thuật bí mật của Antrim. Tất nhiên thần không yêu cầu miễn phí. Thần sẽ chuẩn bị đền bù xứng đáng!”

Đây là việc chỉ William mới có thể làm. Bởi phía August chưa từng có ý định thương lượng với Baldr ngay từ đầu.

“Nếu để kỹ thuật ấy quanh quẩn trong vùng đất nhỏ bé này thì thật phí phạm. Cả quốc gia chỉ có thể hưởng lợi khi chúng được nhân rộng ra dưới sự hậu thuẫn của triều đình!”

“Ra vậy. Quả thật Antrim sở hữu không ít kỹ thuật mà nơi khác chẳng thể theo kịp. Nếu chúng được lan truyền khắp Mauricia, thực lực quốc gia sẽ tăng lên gấp bội.”

“Điện hạ hiểu rồi chứ!”

August gần như đứng dậy lên vì phấn khích. Nhưng William giơ tay ngăn lại và khóe môi cậu cong thành một nụ cười hiểm.

“Lúc nãy ngươi có nói về đền bù xứng đáng.”

“Vâng. Thần sẽ đền đáp ân huệ của điện hạ hết sức có thể.”

“Ngươi nói xứng đáng, nhưng nếu coi nhẹ ý nghĩa của từ ấy thì ta sẽ rất phiền đấy. Khi kỹ thuật ấy được phổ biến ra toàn Mauricia, đương nhiên thu nhập của Antrim sẽ giảm. Ngươi định bù đắp khoản thiệt hại ấy thế nào? Và quan trọng hơn cả… kỹ thuật là thứ dễ bị sao chép. Ta muốn nghe xem ai sẽ chịu trách nhiệm nếu chúng rơi vào tay nước khác?”

“Điện hạ hỏi như vậy thì… thần thật sự không thể trả lời…”

August không có thẩm quyền để đáp ứng yêu cầu ấy, và càng không có đủ tư cách để nhận lấy trách nhiệm mà William vừa đặt ra trước mặt.

Ai mà chẳng muốn hưởng lợi, nhưng chẳng ai muốn đứng ra gánh lấy rủi ro.

Nếu đem chuyện này nói lại với cha anh, Công tước Richmond thì anh chỉ khiến William nổi giận, rồi cuối cùng bị từ chối thẳng thừng.

“C-chuyện này là vì lợi ích của Mauricia?”

“Chính vì vậy mới cần xác định rõ ai là người sẽ chịu trách nhiệm. Nếu kỹ thuật rơi vào tay nước khác thì tổn thất cho quốc gia là quá lớn.”

August không khỏi cứng họng.

Trong đầu anh ta chỉ có viễn cảnh lợi lộc khổng lồ nếu lôi được công nghệ của Antrim ra ánh sáng.

Nhưng nếu đưa vào áp dụng rộng rãi, việc giữ bí mật là điều không thể. Richmond cũng chẳng thể độc chiếm kỹ thuật ấy cho riêng mình được. Và vì thế, August càng không thể đáp lại.

“Tuy vậy, để Antrim một mình tiếp tục độc chiếm lợi ích thì chẳng phải sẽ gây tổn hại đến trật tự quốc gia hay sao? Thần tin điện hạ hiểu điều đó rõ hơn ai hết.”

Để một quý tộc độc chiếm một thứ gì đó khác gì để một vương quốc nhỏ tồn tại ngay trong lòng vương quốc.

Muốn quản lý toàn lãnh thổ, quyền lực của chư hầu phải bị giới hạn. Đó cũng là điều kiện để quyền uy hoàng thất được tăng cao.

“Thật đau đầu. Hiện giờ ta vẫn thuộc hoàng thất, nhưng chẳng bao lâu nữa ta sẽ rời đi để trở thành công tước. Ta cũng có bổn phận phải nghĩ cho tương lai của chính mình chứ.”

“Nhưng khi đặt lợi ích của cả vương quốc lên bàn cân với lợi ích của một lãnh địa, thứ cần được ưu tiên hẳn đã quá rõ ràng rồi?”

Lập luận cuối cùng ấy là tất cả những gì August còn có thể bấu víu.

William chỉ mỉm cười và nhẹ nhàng hóa giải áp lực mà August đang trút xuống.

Đối với William, người đã quen gánh chịu áp lực từ Welkin và từ cả Baldr thì sức ép của August chẳng khác gì một đứa trẻ đang cố tỏ ra đáng sợ.

“Đây chỉ là suy đoán cá nhân của ta thôi.”

William bình tĩnh nói, né đi câu hỏi mà August hối thúc cậu phải trả lời. Chính sự bình thản ấy khiến August nghẹn lại.

“Vâng…”

“Ý tưởng tập trung quyền lực vào quan lại, về mặt lý thuyết thì tốt. Nhưng khi đụng đến trách nhiệm, mọi thứ lại quá mơ hồ, đến mức lý tưởng ấy chẳng đuổi kịp nổi với tình hình thực tế. Nó còn khiến ta dấy lên nghi hoặc rằng, khi xảy ra chuyện, biết đâu quan lại sẽ đẩy hết trách nhiệm lên đầu nhà vua.”

“Sao… sao điện hạ có thể nói vậy được!”

August bật đứng dậy và giọng nghẹn đi.

“Thế nhưng khi ta hỏi ai sẽ chịu trách nhiệm nếu vương quốc chịu thiệt hại, thì ngươi lại không trả lời được. Khi cuộc cải cách mà ngươi mong mỏi gây ra tổn thất, ai sẽ đứng ra gánh chịu? Và dưới hình thức nào? Hay ý ngươi là muốn tự do làm theo ý mình, nhưng trách nhiệm thì nhất quyết không nhận?”

Người đứng đầu phải chịu trách nhiệm. Câu đó, August không thể nói, dù có bị xé miệng đi nữa.

Nói rằng nhà vua phải nhận trách nhiệm thì chẳng khác nào phạm thượng. Nhưng nếu bảo rằng người đứng đầu bộ máy tài chính, tức bộ trưởng tài chính phải gánh trách nhiệm thì lại có thể khiến công tước Richmond, cha của anh gặp rắc rối khi chuyện truyền đến tai họ.

Hơn nữa, bản chất của tổ chức quan lại là phân tán trách nhiệm. Bản thân August cũng chẳng hề muốn nhận lấy hậu quả của cuộc cải cách này.

Tại sao anh ta phải chịu trách nhiệm khi việc này cũng có lợi cho hoàng gia chứ?

William, người từng chứng kiến tận mắt nỗi khổ tâm của Welkin trong giai đoạn Mauricia đối đầu với Haurelia, khi nhà vua bị đám quan lại ghìm chân khiến ông không thể hành động đã nhìn thấu sự bất mãn của August.

“Thôi thì, cuối cùng cũng chỉ là ý kiến cá nhân của ta. Nhưng dù cha ta đã dặn ta phải ưu tiên cho hầu tước Antrim, ông ấy lại không bảo ta phải chiếm lấy kỹ thuật của Antrim.”

Vì sao lại như thế?

Dĩ nhiên, một phần là vì Welkin không muốn đối đầu với Baldr. Nhưng chính Baldr cũng đã tính đến chuyện kỹ thuật ấy sớm muộn gì rồi cũng sẽ bị rò rỉ. Vì vậy cậu mới ủng hộ William kế vị Antrim sau mình.

“Ngươi nên tự suy nghĩ vì sao lại như thế. Dù sao thì, chừng nào cha ta chưa đích thân ra lệnh, thì điều kiện để ta xem xét yêu cầu của ngươi rất đơn giản, làm rõ ra rằng ta sẽ nhận được đền bù thế nào, và ai sẽ chịu trách nhiệm nếu có rắc rối phát sinh. Chừng nào chưa trả lời được những câu hỏi ấy thì chúng ta không có gì để bàn.”

“…Thần hiểu.”

August gắng giữ mặt không biến sắc, cố nuốt xuống nỗi bất mãn đang dâng trong lòng khi đứng dậy.

(…Vai trò của mình chỉ là một bảo hiểm, phòng khi họ vượt quá giới hạn. Dùng sức ép từ bên ngoài và từ mình để kiềm chế đám quan lại. Quả nhiên, ông ấy vẫn cáo già như mọi khi.)

Nếu không nhận ra điều đó, August sẽ mãi chỉ là một con rối để Welkin đùa giỡn.

Bức tường mà William phải vượt qua để đứng ngang hàng với người bạn thân của mình vẫn còn rất cao.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!