"—Ê, sao thằng cu trông như người mất hồn thế này."
"Nó nói là nó thất bại trước cả khi bắt đầu."
"Hả...?"
Hôm đó, khi người đàn ông đến Công hội, anh ta thấy cậu tân binh quen mặt mà mình từng hướng dẫn trong party như người mất hồn, ngồi trên một chiếc ghế ở sảnh.
Người đàn ông là một mạo hiểm giả hạng B. Anh ta vốn là một đại kỳ cựu hàng đầu của thị trấn này, có lên hạng A cũng không ai bất ngờ, nhưng anh ta đã từ chối lời đề nghị thăng hạng của Công hội suốt nhiều năm qua với lý do "Tôi không phải người có trình độ đó". Tuy nhiên, thực lực và sự tốt bụng của anh ta thì ai cũng biết, nên với vị trí như một ông chú tốt tính, anh ta được nhiều người yêu mến, từ đàn em cho đến cả những người cùng thời.
Anh ta cũng có mối quan hệ thân thiết, nói chuyện ngang hàng với cô tiếp tân.
"Xem ra nó để ý một cô bé mạo hiểm giả nào đó rồi mời lập party, nhưng bị phũ không thương tiếc. Thế là từ hôm qua đến giờ cứ như vậy đó."
"Ồ, ra là đang tuổi xuân phơi phới à."
Người đàn ông nhe răng cười. Đó là một nụ cười sảng khoái, nhìn vào là biết không phải đang chế giễu cậu bé.
"Mà, thằng này để ý con gái nhà ai thế?"
"Thì con bé đó đó. Con bé có mái tóc màu hoa anh đào, nhỏ con, ở trọ tại thị trấn này một thời gian rồi."
"...À, cô bé tiểu thư đó à! Mới gặp ngoài đường lúc nãy."
"...Hả!? Này ông chú, có chuyện gì không!?"
Cậu bé hoàn hồn trong nháy mắt. Cậu hùng hổ bước tới, người đàn ông lại nhe răng cười đáp lại.
"Chắc thằng đó là đồng đội trong party của con bé, nó được đẩy xe lăn đi dạo quanh đây. Rồi lên cầu thang thì gặp chút khó khăn, tao cho thằng đó mượn vai thôi."
"A, à... ra là vậy..."
Cậu bé trông nhẹ nhõm hẳn. Người đàn ông cười càng tươi hơn, rồi xoa đầu cậu bé một cách mạnh bạo.
"Này này, tuổi xuân phơi phới thật à! Chà, tốt lắm tốt lắm, lũ trẻ thì phải như vậy chứ!"
"Đừng xem tôi là trẻ con!"
Cậu bé gắt lên mạnh mẽ, nhưng rồi lại cúi gằm mặt.
"Chẳng có gì tốt cả... tôi bị từ chối rồi."
"Này nhóc, một thằng hạng D sao mà được lập party với hạng A chứ. Đây không phải là trò trông trẻ đâu."
"Ặc..."
Bị đáp lại bằng một sự thật phũ phàng, cậu bé như sắp gục ngã.
"Ngược lại nếu được đồng ý, chắc là có cửa rồi đó. Lập tức đè nó ra luôn."
"Này, cái đó là quấy rối tình dục đó, ông chú dâm dục!"
"Im đi! Đàn ông con trai, lúc cần là phải chơi tới luôn, chần chừ cái gì!"
Người đàn ông xua tay đuổi cô tiếp tân lắm lời, rồi khuỵu gối xuống để ngang tầm mắt với cậu bé.
Giọng nói vốn thoải mái và có phần lười biếng của anh ta trở nên nghiêm túc hơn một chút.
"Mà, cũng tốt. ...Này, đừng nói mày chỉ mới hoàn thành ba bốn nhiệm vụ trong party, rồi có cảm giác cái gì mình cũng làm được nha? Nghề mạo hiểm giả nói cho cùng là đánh đổi mạng sống với quái vật, không có ngọt ngào đến mức chỉ cần 'cảm giác' là được đâu."
"..."
"Một mạo hiểm giả thiếu sức mạnh sẽ chẳng khác gì kẻ vô hình. Mày không thể làm sáng mắt những kẻ coi thường mày vì mày còn trẻ, cũng như không thể lọt vào mắt xanh của cô gái mày thầm thương."
Cậu bé tuy không đến mức ngưỡng mộ, nhưng cũng công nhận người đàn ông này là một bậc tiền bối đáng tin cậy.
Chính vì vậy, những lời của anh ta đã chạm đến trái tim cậu với một sức nặng nhất định.
"Có mục tiêu rồi đúng không? Vậy thì sau này đơn giản thôi, cứ nhắm thẳng mà lao tới. Cứ hối tiếc cho thỏa đi, cứ trải qua cảm giác như nôn ra máu đi. Dùng đôi tay sạch sẽ để đạt được sức mạnh ư? Một thằng đàn ông như vậy chỉ là thứ vứt đi."
Người đàn ông nói tiếp,
"—Này, tay của thằng đó còn nát hơn cả tao đó."
"...!"
"Đôi tay của nó đã chai sạn, đã dính đầy máu không biết bao nhiêu lần, cứ mỗi lần như vậy nó lại dùng ma thuật chữa trị quèn quẹt để cho qua chuyện. Tay nó nứt nẻ, đầy sẹo, cứng ngắc toàn những vết chai. Cơ bắp tay phải và tay trái cũng khác nhau nữa. Thằng đó, đúng là loại đại ngốc, cái thứ ngốc mà chỉ biết nghĩ đến việc vung kiếm từ khi sinh ra. ...Xem ra nó đã mất một mắt một chân, nhưng người mà cô bé tiểu thư kia đang đi cùng, chính là một gã như vậy đó."
"..."
Cậu bé siết chặt nắm đấm. Lúc đó, người đàn ông đã thấy được trong sâu thẳm đôi mắt của cậu bé, tuy bây giờ chỉ là một ngọn lửa nhỏ leo lét như ánh đuốc, nhưng đó chắc chắn là một ngọn lửa đỏ rực.
Có lẽ, cô tiếp tân cũng thấy. Cô dang hai tay rộng bằng vai, thở dài một tiếng chán chường.
"Đàn ông đúng là đơn giản nhỉ."
"Đúng vậy, đơn giản lắm. Vì đàn bà, họ có thể trở nên mạnh mẽ bao nhiêu cũng được."
"Đó là kinh nghiệm thực tế? Hay là lý tưởng suông?"
"Kinh nghiệm thực tế. Tôi ngày xưa cũng oanh liệt lắm đó."
"—Tôi đến sân tập đây."
Như thể phá vỡ một lớp vỏ bọc, đó là một lời quyết tâm thầm lặng. Khi người đàn ông quay lại, cậu bé đã quay lưng và sắp lao ra khỏi Công hội.
Cậu bé đã tìm thấy đỉnh cao mà mình cần phải vươn tới, không còn do dự nữa. Nhìn theo tấm lưng đã có phần lớn hơn một chút đến khi khuất hẳn, người đàn ông gãi gãi sau đầu.
"Dù kết quả có thế nào, đây cũng là một kinh nghiệm tốt. Thằng cu sẽ lột xác cho mà xem. Đàn ông đúng là phải bị đời đập cho vài cái mới trưởng thành được."
Cô tiếp tân cười khẩy.
"Anh cũng vậy à?"
"Tất nhiên, tôi xưa nay lúc nào cũng thất bại. Thằng cu chắc chắn sẽ mạnh hơn tôi nhiều. Chắc sắp đến lúc nghỉ hưu rồi."
"Rồi rồi, vị kỳ cựu toàn thất bại hôm nay cũng có việc làm đó nhé."
"Này, bóc lột sức lao động quá đó. Tôn trọng người lớn tuổi một chút đi chứ."
"Ồ, vậy tôi có thể hỏi anh đến Công hội để làm gì không ạ?"
"Chà, vẫn đáng ghét như ngày nào. Cô không có bồ là phải."
"Cái—không liên quan gì đến anh!?"
Rồi rồi, lại bắt đầu rồi đó, ai lấy tạt nước vào đi, những mạo hiểm giả nam gần đó lộ vẻ mặt chán chường. Đúng lúc đó.
Không khí nhộn nhịp của Công hội đột nhiên xôn xao.
"Chà, thiêng thật đấy—"
Người đàn ông quay lại nhìn về phía cửa, nhướng mày.
Một cô gái da nâu mặc trang phục ngoại quốc hiếm thấy ở vùng này. Người đang lập party với cô gái tóc màu hoa anh đào kia, có lẽ là mạo hiểm giả đang được bàn tán nhiều nhất ở Công hội lúc này.
Tên hình như là—Atori, thì phải.
Lý do cô ấy trở thành tâm điểm của Công hội có hai điều.
Một, vì cô ấy cực kỳ mạnh. Theo lời những người tình cờ chứng kiến trận chiến của cô, cô ấy vung một cây Đại Thương Phủ (Halberd) khổng lồ như thể có gì đó sai sai, và chỉ dùng đúng một đòn là hạ gục những con quái vật mà ngay cả hạng B cũng phải chật vật. Người ta đồn cô ấy đã mang về một núi chiến lợi phẩm (drop) mà một người trưởng thành cũng không thể vác nổi, khiến cô tiếp tân phải hét lên.
Chỉ là cách chiến đấu của cô ấy—nghe đâu, như thể bị một thứ gì đó ám vậy.
Và một điều nữa. Trang phục dân tộc cô ấy mặc có diện tích vải khá nhỏ, và nếu nhìn kỹ thì có thể thấy lờ mờ cả lớp áo lót bên trong, thật sự rất bổ mắt—à không, rất khó để biết nên nhìn vào đâu.
Trong số những ánh mắt đổ dồn về phía cô không ít những ánh mắt như vậy, còn cô tiếp tân đang có vẻ mặt hơi sợ hãi.
Atori, cô gái đang là chủ đề bàn tán, hoàn toàn không để tâm đến sự xôn xao xung quanh, đi thẳng đến quầy tiếp tân xa người đàn ông nhất. Một cô tiếp tân mới vào nghề bắt đầu tiếp đãi cô với vẻ mặt hơi căng thẳng.
"—Thật ra thì,"
Người đàn ông hạ giọng để Atori không nghe thấy, nói với cô tiếp tân đối diện.
"Party đã tái chinh phục <Gouzel> hôm nọ, là bọn họ đúng không."
"..."
Người đàn ông nói với sự chắc chắn 100%, còn cô tiếp tân đối diện cũng không hề ngạc nhiên. Cô lặng lẽ thở dài, hạ giọng đáp lại.
"Vẫn là anh nhận ra à."
"Thì, ngoài tôi ra mấy đứa nhạy bén khác cũng đều nói vậy."
Hầm ngục <Gouzel> không xa thị trấn này đã được chinh phục từ hơn một tháng trước. Vậy mà hai tuần trước lại đột nhiên có thông báo rằng trùm cuối thật sự đã bị tiêu diệt và Công hội đang trong quá trình xác nhận chi tiết. Tức, sự công nhận chinh phục ban đầu là một sai lầm.
Hai tuần trước, cũng là lúc có mấy thông tin như thế này: một nhóm được cho là party của Atori, <Con Đường Bạc Xám (Silvery Grey)>, đã vác một thanh niên bê bết máu chạy vào <Thánh Đạo Giáo Hội>.
"Thông thường, party hoàn thành chinh phục sẽ được vinh danh rộng rãi. Trùm cuối sẽ được công bố, rồi các mạo hiểm giả sẽ xôn xao trong quán rượu 'Này, mày hạ được con đó à, đỉnh thật'. Đối với chúng ta, đó là một trong những vinh dự cao quý nhất.
...Nhưng lần này, ai là người chinh phục, trùm cuối là con gì, những thông tin đó hoàn toàn không có. Tại sao lại phải giấu giếm như vậy?"
"Tôi cũng không chấp nhận chuyện này đâu."
Giọng cô tiếp tân không giấu được sự bực bội. Nhưng đó không phải là sự bực bội với người đàn ông trước mặt, mà với một thứ gì đó lớn hơn nhưng cô lại không thể làm gì được.
"Nếu tôi được phép công bố thì tôi đã làm ngay rồi, những đứa trẻ đó thật sự... thật sự, đã rất cố gắng. ...Này, chuyện này tôi chỉ nói với anh thôi đó. Tuyệt đối không được nói ra."
Trước ánh mắt không cho phép từ chối của cô tiếp tân, người đàn ông suy nghĩ một chút rồi im lặng gật đầu.
"...Trùm cuối thật sự."
Chỉ nói đến đó, cô tiếp tân viết nguệch ngoạc cái tên đó lên một tờ giấy.
<Trích Mệnh Giả (Grim Reaper)>
"...Ra vậy, là nó sao..."
Người đàn ông, trái với thường lệ, đã không nói nên lời. Đây không còn là chuyện đỉnh hay không đỉnh nữa. Nếu thật thì đây là một đại kỳ công đáng được ghi vào lịch sử. Một tồn tại tuyệt đối chuyên đi đoạt mạng mạo hiểm giả. Một con quái vật mà nếu gặp phải, thì nên dốc toàn lực để tìm cách chạy trốn chứ không phải tìm cách tiêu diệt.
Số lượng tiêu diệt được chính thức công nhận, dù có lật lại lịch sử bao nhiêu đi nữa cũng không biết có hơn 10 lần không.
Vậy mà, những đứa trẻ đó đã,
"Lý do không công bố thì tôi cũng không biết. Tôi chỉ nghe nói là vì chính họ không muốn như vậy."
Trích Mệnh Giả, một thanh niên duy nhất bị thương mất một mắt một chân, và ba người đồng đội thiếu nữ hoàn toàn lành lặn. Trong đầu người đàn ông, những điều đó mơ hồ kết nối thành một đường thẳng.
Giọng của cô tiếp tân cũng yếu ớt một cách lạ thường.
"Không phải tôi viện cớ, ban đầu nhận báo cáo chinh phục là bên này, nhưng cử người đến hầm ngục và đưa ra công nhận cuối cùng rằng đã chắc chắn bị chinh phục là bên Thánh Đô. Cho nên, ở bên đó chắc đã náo loạn lắm. Họ cử điều tra viên đến ngay lập tức, định hỏi chuyện party của mấy đứa nhỏ."
Cô thở dài.
"Lúc nãy anh nói đã cho cậu bé xe lăn mượn vai đúng không. Cậu bé đó, bị thương nặng đến mức sống sót được đã xem là một phép màu rồi. Một mắt và một chân cũng... ...Đồng đội quan trọng trong party mà bị như vậy thì, anh hiểu mà.
Điều tra viên có nói, họ đã bị Sơ ở giáo đường chặn ngay trước cửa. Rằng bây giờ không phải là lúc có thể nói chuyện... không phải là cậu bé đó, mà là các đồng đội của cậu."
"..."
"Phải đến hai ngày sau mới được phép vào thì phải. Dù vậy, cô bé pháp sư nhỏ nhất đã khóc òa lên giữa chừng... rồi họ bị đuổi ra ngoài. Chắc mấy cô bé đó khổ sở lắm."
"...Đúng là một câu chuyện nghiệt ngã."
Người đàn ông biết mình đang cau mày, một vẻ mặt gần như tức giận. Với tư cách là một mạo hiểm giả, anh ta cũng thuộc hàng lớn tuổi, đã chỉ dạy cho nhiều người trẻ, bao gồm cả cậu bé kia, còn tiễn họ lên đường nữa. Có lẽ vì vậy, khi nghe những câu chuyện thế này, anh ta cảm thấy một cơn tức giận không thể giải tỏa được dâng lên trong lòng.
Nếu tìm người chịu trách nhiệm, thì chín phần mười Công hội sẽ bị đưa ra đầu sóng ngọn gió.
Một hầm ngục tưởng đã bị chinh phục nhưng thực chất là chưa, tiền lệ không phải là không có. Có những kẻ vì danh vọng mà nói dối, cũng có những kẻ thật sự nhầm lẫn. Vì vậy Công hội mới phải cử cả đội điều tra, để thiết lập một hệ thống công nhận cuối cùng rằng hoạt động của hầm ngục chắc chắn đã dừng lại.
Nhưng lần này, sai lầm tương tự lại xảy ra.
Liệu có sai sót trong quá trình điều tra, hay người thật sự nói dối là—
Dù sao đi nữa, sai lầm của người lớn đã cướp đi tương lai của một người trẻ. Dù cho có may mắn sống sót, nhưng đã mất đi một chân, con đường của một mạo hiểm giả coi như sụp đổ.
Cô tiếp tân nhìn người đàn ông bằng ánh mắt như van xin.
"...Này. Này, cậu bé đó,"
"À, nó đã bảo vệ họ. Đã bảo vệ đồng đội của mình, đúng với nghĩa đen là liều chết."
Chỉ có cậu thanh niên mất một mắt một chân, thập tử nhất sinh, còn ba cô gái đồng đội thì hoàn toàn lành lặn. ...Chuyện là như vậy sao. À, chắc là vậy rồi. Nếu anh ta ở vào vị trí của cậu thanh niên đó, anh cũng sẽ không ngần ngại làm điều tương tự.
Nhưng đối với các cô gái, đó có lẽ là một lời nguyền. Chỉ đơn giản là, được bảo vệ. Chỉ là sống sót một cách vô tư nhờ sự hy sinh của cậu thanh niên.
Nhận lấy vinh dự tiêu diệt Trích Mệnh Giả, nhận tiền thưởng, được thăng lên hạng S, rồi sao nữa. Chân của cậu thanh niên có mọc lại không. Mắt có nhìn thấy lại không. Có thể làm lại quá khứ một lần nữa không. Chẳng có gì thay đổi. Chẳng có ý nghĩa gì cả.
Người đánh cược mạng sống chỉ có một mình cậu thanh niên, vậy mà lại được ca tụng như thể đó là công lao của cả party, sao có thể chịu đựng được.
Có lẽ, họ đang tự dằn vặt mình như vậy.
"...Tại sao chứ."
Nắm đấm của cô tiếp tân khẽ run.
"Họ đã cố gắng, đã cố gắng hết sức để sống sót trở về, vậy mà..."
"..."
Lúc đó, Atori đã nói chuyện xong ở quầy tiếp tân và quay gót rời đi. Chắc hôm nay cô ấy cũng đi săn quái vật ở quanh đây. Bình thường thì một cô gái trẻ đi diệt quái một mình là chuyện không tưởng, thậm chí sẽ có những gã trai có ý đồ xấu đến bắt chuyện.
Nhưng chỉ riêng lúc này, tất cả mọi người chỉ có thể nhìn theo bóng lưng cô. Không một ai dám lên tiếng. Atori cũng vậy, không hề để bất kỳ mạo hiểm giả nào xung quanh vào mắt.
—Như thể, bị một thứ gì đó ám.
Không giống như rơi vào tuyệt vọng vì hối hận không thể bảo vệ được đồng đội. Mà như thể đã tìm thấy con đường để tuẫn tiết, và đã thề với thần linh sẽ dâng hiến tất cả đến tận linh hồn. Một thứ gì đó giống như đức tin, nuốt chửng cả sự hối hận.
Cô ấy, rốt cuộc đã nhìn thấy gì.
Đã, khắc ghi điều gì vào trong mắt.
"...Thiệt tình, đúng là một câu chuyện nghiệt ngã."
"..."
Một lòng khát khao khám phá thế giới chưa biết, hay một quyết tâm dũng cảm như cậu bé kia. Thứ thúc đẩy những mạo hiểm giả trẻ tuổi lẽ ra phải là những cảm xúc tươi sáng như vậy.
Vậy mà một cô gái gần bằng tuổi cậu bé, đã sớm tìm thấy con đường để sử dụng mạng sống của mình và đang chuẩn bị tuẫn tiết.
Những lời để khuyên giải cô gái đó, cả người đàn ông và cô tiếp tân đều không có.
Bởi vì ngay cả họ, những người đã sống lâu hơn nhiều năm, cũng chưa từng một lần nghĩ đến con đường sử dụng mạng sống của chính mình.


1 Bình luận
Tfnc