Liều Mạng Né Tránh Kết Cụ...
Ameito Suzume kodamazon
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 01

Chương 06: Kiếm sĩ Yuritia (III)

5 Bình luận - Độ dài: 2,760 từ - Cập nhật:

Buổi chiều. Vì Yuritia lại rơi vào cái vòng lặp "có việc gì em có thể làm không ạ?", lần này tôi đành phải chấp nhận, và nhờ cô bé giúp đi dạo tắm nắng.

Xe lăn ở thế giới isekai này, xem ra loại được người khác đẩy từ phía sau là chủ yếu. Ít nhất thì ở giáo đường của thị trấn này không có loại cho người ngồi có thể tự di chuyển, kiểu loại xe lăn tự hành ấy. Với tiêu chuẩn của một thế giới isekai ít có thiết kế thân thiện với người khuyết tật, có lẽ loại xe này vẫn chưa phổ biến vì vấn đề an toàn.

Dù vậy, khung và bánh xe được làm từ vật liệu của quái vật nên rất chắc chắn, ngoài việc đệm không được êm cho lắm nên đi trên đường xấu sẽ khá xóc, ngồi lâu sẽ hơi mỏi, thì so với xe lăn ở Trái Đất cũng không đến nỗi tệ. Tôi đã lo họ sẽ đưa ra một thứ gì đó giống như đồ chơi bằng gỗ, nên đây là một sự tính toán sai lầm đáng mừng.

Thế giới isekai này, có lẽ vì là một thế giới fantasy do người Nhật sáng tạo, nên thường có nhiều trường hợp mà các phong tục và khái niệm của Trái Đất, hay đúng hơn là của Nhật Bản, vẫn có thể áp dụng được.

Ví dụ như tóc của Yuritia có màu hoa anh đào nhạt, và người dân ở thế giới này cũng nhận biết đó là màu hoa anh đào. Một bà cô đi đường đã nhận xét kiểu như "Mái tóc màu hoa anh đào đẹp quá cháu ơi". Không biết thế giới này có hoa anh đào không nhỉ?

Ngoài ra còn có sự tồn tại của kỹ thuật xin lỗi truyền thống của Nhật là dogeza, hay có kỵ sĩ phạm lỗi bất nghĩa đã nói rằng sẽ "mổ bụng tạ tội". Cũng nhờ vậy mà một người chuyển sinh như tôi mới có thể thích nghi được với thế giới này, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn có một cảm giác kỳ lạ.

À mà, lạc đề đủ rồi.

Và thế là, tôi đang đi dạo quanh thành phố trong khi được Yuritia đẩy xe lăn. 

"Tiền bối, anh có muốn đi đâu khác không ạ? Cứ nói tự nhiên nhé, em sẽ đi cùng anh đến bất cứ đâu!"

"À, ừm."

Từ ngay sau đầu, giọng nói đầy sức sống của Yuritia vọng tới. Tôi có cảm giác như cụm từ 'đến bất cứ đâu' đã được nhấn mạnh. Cô bé "mẹ hiền" nhỏ tuổi nhất party của chúng tôi xem ra rất thích thú việc đẩy xe lăn này.

"~♪ ~♪"

Bên cạnh, bé gái lớn tuổi nhất party của chúng tôi đang gặm một cây kẹo táo, cũng đang đi dạo với vẻ mặt cực kỳ vui vẻ. Sư phụ thích đồ ngọt lắm...

Còn tôi thì mặc thường phục không còn chút dáng vẻ nào của mạo hiểm giả, cùng với một chiếc bịt mắt màu đen để che đi vết thương ở mắt phải. Không phải loại dùng trong y tế có dây quàng qua tai, mà là loại quấn quanh đầu, che từ mắt xuống má, cái loại ngầu lòi thường thấy trong manga hay game. Tự nói thì hơi ngại, nhưng trông khá là ngầu, khiến cho tâm hồn chuunibyou của tôi lại trỗi dậy.

Vượt qua con đường nhộn nhịp với nhiều hàng quán, chiếc xe lăn từ tốn đi ở rìa đường để không làm phiền mọi người.

"Hừm... Thời tiết cũng đẹp, ra quảng trường ngồi một chút cũng hay ạ. Cũng có gió nữa, ngủ trưa chắc sẽ thích lắm..."

Ồ, đó là một ý kiến không tồi. Buổi chiều cũng là lúc dễ buồn ngủ, được cơn gió mơn man cùng với cỏ cây hoa lá lim dim chắc dễ chịu lắm.

"............À, ừm, nhân tiện tiền bối, em có một việc muốn thử làm một lần ạ. Cái đó, ừm... g-gối đù—ưư, ọ ẹ ọ ẹ..."

Ồ, đó cũng là một ý kiến không tồi. Rất mong em sẽ gối đầu lên đùi sư phụ. Một nhân vật đã có một cái bad end thảm khốc trong nguyên tác, nay sống sót và thân thiết gối đầu lên đùi nhau—hừm, phải chụp một tấm ảnh rồi lồng vào khung kính mới được.

"Vậy, chúng ta ra quảng trường đi."

"Oa!? Ơ, a a a tiền bối, ý anh là, cái đó............ e-em, làm được ạ...?" 

Với sư phụ ấy mà. Tôi không phủ nhận mình là một người đàn ông và dễ bị thu hút, nhưng với Yuritia thì... có lẽ Vệ binh (cảnh sát) sẽ lao đến mất...

Chiếc xe lăn có hơi mất bình tĩnh, bắt đầu chuyển hướng ở góc cua để đi ra quảng trường. Đúng lúc đó,

"...Hửm?"

Ngay cạnh cửa hàng dụng cụ đối diện, có một cậu bé đang đứng chết trân nhìn chúng tôi. Yuritia cũng nhanh chóng nhận ra và khẽ "a" một tiếng.

"...Người quen à?"

"Dạ, người quen thì không hẳn... chỉ là lúc sáng khi em đi săn quái vật, có gặp ở bên ngoài một chút..."

Nghe vậy tôi nhìn qua, quả nhiên trang phục của cậu bé là của một mạo hiểm giả mới vào nghề. Chiếc băng đô có huy hiệu của mạo hiểm giả <Kiếm và Trượng (Sword & Wand)> bắt chéo hình chữ X trông rất non nớt.

"Hai người lập party à?"

"...Em không lập party với người ngoài đâu ạ."

T-Tự nhiên bị phủ nhận bằng một tông giọng nghiêm túc. Câu hỏi vừa rồi của tôi có yếu tố nào làm cô bé phật lòng nhỉ...

Sư phụ đã ăn hết nửa cây kẹo táo cũng nhận ra cậu bé. Những lúc thế này, sư phụ chẳng hề sợ sệt hay ngần ngại. Dù đối phương không đáng để cảnh giác, người vẫn nheo mắt sắc lẹm rồi bước ra trước mặt tôi.

"Này, cậu nhóc kia. Có việc gì với bọn ta à?"

"...Hả."

Cậu bé hoàn hồn. Tôi không hiểu tại sao cậu ta lại đứng ngây ra, nhưng rồi cậu cũng vội vàng sắp xếp lại tình hình. 

"A, chào. Lại gặp nhau rồi."

"Dạ? À, vâng..."

Không hiểu sao cậu ta lại trả lời Yuritia với vẻ hơi căng thẳng, chứ không phải sư phụ, người đã hỏi cậu.

Này cậu bé, làm vậy với sư phụ của tôi là—.

"Này nhóc, đừng có lơ ta!! Đúng là một đứa nhóc vô lễ!!"

"H-Hả? Gì chứ, cô là đồ lùn tịt thì có."

Bị đạp trúng mìn hai lần liên tiếp, sư phụ nổi điên ngay lập tức. Người quay lại nhìn tôi, nở một nụ cười tuyệt đẹp với những đường gân xanh nổi trên trán.

"Wolka, ta đi đập nó một trận nhé."

"Sư phụ, kẹo táo, kẹo táo vẫn còn một nửa đó."

Đồ ngốc...! Thằng bé ngốc...! Sao lại có đứa đi nhảy bungee vào một ngọn núi toàn địa ngục kim châm chứ...!

Nhưng mà thôi, chuyện này tôi chịu. Sư phụ, thật sự quá nhỏ con. Lần đầu gặp người, tôi cũng đã nhầm là trẻ con rồi bị mắng cho một trận.

Tóm lại, phải chuyển sự chú ý của sư phụ khỏi cậu bé đã. Không phải đùa đâu, những kẻ như thế này sư phụ sẽ đập cho ra bã thật đó. Tôi đã chứng kiến không biết bao nhiêu nạn nhân bị một phát ma thuật vào mặt rồi bay đi mất.

"Nếu sư phụ không ăn thì, à... con ăn đó nha."

"Ể? A, vậy Wolka cũng ăn chung nhé?"

"Hửm?" 

Ủa, phản ứng khác với tôi nghĩ. Lẽ ra đây phải là lúc sư phụ ham ăn nổi giận "Không cho đâu!!", rồi mặc kệ cậu bé mà cắm cúi ăn kẹo táo mới đúng...

Mà thôi kệ, trong lúc này cứ để Yuritia đối phó với cậu bé. Trông cậu ta cũng có vẻ muốn nói chuyện với cô bé.

Yuritia hình như không có gì hứng thú, nhưng bị bắt chuyện rồi nên cũng đáp lại.

"Ừm... cậu có việc gì không ạ?"

"Kh-Không, cũng không hẳn là có việc. Chỉ là tình cờ thấy cô..."

Cậu bé trả lời ngại ngùng, đầy vẻ non nớt. Còn tôi ở góc đó thì,

"Thiệt tình, Wolka muốn ăn thì mua một cây là được rồi mà. Nào, a~"

"A, a~...?"

Không hiểu sao chế độ sư phụ của sư phụ đã bay đi đâu mất, biến thành một màn xử tử công khai khi tôi bị một bé gái đút ăn giữa ban ngày. Anh Vệ binh ơi, hay là anh bắt tôi cho tôi được thanh thản đi...

"Cái đó, tôi tò mò không biết có mạo hiểm giả như cô ở thị trấn này không, nên đã hỏi ở Công hội một chút. Nghe nói đồng đội của cô bị thương... là, ừm, người đằng đó...?"

"D-Dạ, vâng..."

"Hihi, ngon không?"

"Ư-Ừm."

Thôi đi cậu bé. Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt khó bình luận như vậy.

Cuối cùng, có vẻ cậu ta đã quyết định không nghĩ sâu xa về tôi nữa. Cậu quay lại phía Yuritia. 

"V-Vậy nên. Bây giờ cô đang nhận nhiệm vụ để kiếm tiền trang trải đúng không? Nếu, nếu được thì..."

Đến lúc này, tôi đã lờ mờ đoán được cậu bé định nói gì.

Đến cả tôi còn đoán được, Yuritia chắc chắn đã nhìn thấu từng câu từng chữ. Gần như cùng một lúc, cậu bé lấy hết can đảm mở miệng và Yuritia cúi đầu lạnh lùng.

"Tôi và c—"

"Nếu là lời mời lập party thì tôi xin kiếu. Không cần thiết ạ."

"Khụ..."

Cậu bé...! Giữ vững tinh thần đi cậu bé...! Mới chỉ bị thủng một lỗ ở bụng thôi mà...!

Nhưng ra là vậy, cậu bé này muốn lập party với Yuritia. Nếu đã hỏi Công hội, thì chắc cậu cũng biết <Con Đường Bạc Xám (Silvery Grey)> là party hạng A.

Ngược lại, cậu bé có lẽ là hạng D, đánh giá cao lắm cũng chỉ là hạng C. Dù có chênh hạng như vậy mà vẫn mời lập party, có nghĩa là...

À, ồ, một sự thấu hiểu lan tỏa trong lòng tôi.

Nghĩ lại, đây có thể xem là một cuộc gặp gỡ mới, không có trong nguyên tác.

Trong nguyên tác, chúng tôi là một mob party dùng một lần rồi vứt, tất cả đều đã bỏ mạng trong trận chiến đó. Cho nên vốn dĩ, tương lai mà Yuritia và cậu bé này gặp nhau cũng không tồn tại.

Đúng vậy. Nếu đã thay đổi được kết cục toàn diệt trong nguyên tác, thì từ giờ sư phụ và mọi người có thể gặp gỡ nhiều người hơn, kết nối những duyên phận không có trong nguyên tác và tiếp tục sống. 

Nghĩ vậy tôi lại thấy có chút cảm khái. Đặc biệt là Yuritia còn nhỏ tuổi đã bước vào thế giới mạo hiểm giả, nên gần như không có bạn bè đồng trang lứa. Nếu con bé có thể gặp gỡ và kết nối với mọi người, tận hưởng một tuổi thanh xuân phong phú, đầy đủ ngọt bùi cay đắng thì tuyệt vời biết mấy.

Ngay cả tuổi thanh xuân bình thường của cô bé trong nguyên tác cũng đã kết thúc mà không hề được ban tặng.

Vì vậy, tôi rất hoan nghênh những cuộc gặp gỡ như thế này. Hoan nghênh cậu, cậu bé, tôi rất vui vì đã gặp được cậu.

Nhưng xin lỗi, lời đề nghị của cậu phải nói là rất khó chấp nhận. Bởi vì chính Yuritia lại cực kỳ cảnh giác với những lời mời kiểu này.

Có lẽ do tính cách nhút nhát như một con thú nhỏ, Yuritia từ trước đến nay có cái tạng dễ bị mấy gã kỳ lạ để ý. Vì yếu đuối và nhút nhát nên cô bé cũng không giỏi đối phó với những kẻ đó, không chỉ một hai lần bị dụ vào những nơi vắng vẻ trong thành phố đâu.

Trải qua những chuyện như vậy nhiều lần, dĩ nhiên sự cảnh giác với những người đàn ông lạ mặt cũng sẽ tăng lên. Đột ngột mời lập party khi còn chưa hiểu rõ về nhau là một nước đi chí mạng đối với Yuritia.

Và đúng như dự đoán, ánh mắt của Yuritia nhìn cậu bé đã trở nên lạnh như băng.

"Ch-Chờ đã! Đúng là hạng của tôi chưa cao, nhưng cách di chuyển trong party thì tôi biết—"

"...Anh định bám theo tôi như vậy sao? Thật sự rất phiền phức, nên là..."

"Ặc..."

"Đừng chết, cậu bé...! Chỉ là vết thương chí mạng thôi...!"

Buồn thay, cậu bé không có lỗi gì cả. Dù cho hạng có chênh lệch, làm sao có thể phủ nhận tình cảm muốn lập party với người mình có cảm tình.

Người mà cậu bé nên căm hận là những kẻ khốn nạn đã gây ra đau khổ cho Yuritia trong quá khứ.

"Nè Wolka, muốn ăn nữa không? Mua thêm một cây nữa ăn chung nhé."

"Xin lỗi sư phụ, chờ chút."

Tạm thời gạt sư phụ chưa thoát khỏi chế độ bé gái sang một bên.

"À... cái đó, không phải lỗi của cậu đâu. Con bé này từ trước đến nay đã nhiều lần gặp chuyện không hay vì bị làm phiền liên tục—"

"...!"

Tôi định gỡ rối cho cậu bé, nhưng không hiểu sao lại bị lườm bằng ánh mắt như nhìn kẻ thù. Giờ là lỗi của tôi à?

Cậu bé siết chặt nắm đấm.

"...Cô, quả nhiên là, với người đàn ông đó..."

"Ể... V-Vâng."

"WOLKA!"

"Ực."

Ngay lúc Yuritia định trả lời, sư phụ bị bỏ mặc một bên đã hờn dỗi, vừa tức giận vừa nhét cây kẹo táo vào miệng tôi. Tự nhiên làm gì vậy!

"Kệ thằng đó đi, nói chuyện với ta này! Nào, đi mua thêm cây nữa!"

"Ân a a a a a (Này con đang nói chuyện mà)."

"Ng-Người quan trọng............ ừm, cái đó... à ưm."

"Đừng có nghĩ là ngươi thắng rồi nhéeeee!"

Và trong lúc tôi đang bị sư phụ làm cho phân tâm, cậu bé đã để lại một câu thoại kinh điển rồi bỏ chạy.

Một khoảng lặng.

Ừm, vừa rồi, Yuritia... mà thôi, có vẻ cô bé đã từ chối khéo lời mời của cậu bé rồi. Nếu đã mời một người đã có party, chắc cậu bé cũng đã chuẩn bị tinh thần bị từ chối. Dù vậy vẫn sốc đến mức bỏ chạy, tình cảm của cậu dành cho Yuritia có lẽ là thật.

"? Hình như cậu ta bỏ cuộc rồi ạ. Vậy chúng ta đi tiếp nhé, tiền bối?"

"...Ực."

Cố lên cậu bé. Hiện tại Yuritia chỉ xem cậu là 'Mạo hiểm giả A' nào đó. Muốn được công nhận thì không thể dùng lời nói mà phải dùng hành động, chỉ có một con đường là chăm chỉ trở nên mạnh mẽ hơn thôi. Thực lực của mình phải để thanh kiếm lên tiếng.

"Yuritia."

"Dạ?"

"Nếu em gặp được người mà em nghĩ 'chính là người này'... thì cứ thử lập party xem, không sao đâu. Đừng bận tâm đến anh."

"Hihi, tiền bối lạ thật. Làm gì có người như vậy ạ."

Nói thẳng luôn à? Nếu cậu bé mà nghe thấy chắc khóc quỵ tại chỗ luôn quá. Hừm, tôi hiểu cô bé nhút nhát và ngại người lạ, nhưng từ chối người khác đến mức này thì cũng hơi đáng lo—

"—Tiền bối."

Thật đột ngột.

Ngay bên tai. Một khoảng cách có thể cảm nhận được cả hơi thở. Như thể bằng đôi tay nhỏ bé đó, cô ấy đang ôm lấy tôi một cách dịu dàng không thể cưỡng lại.

"Em, sẽ ở bên cạnh anh mãi mãi.

—Được không ạ, tiền bối?"

Vẫn là Yuritia như thường lệ. Vẫn là giọng nói dịu dàng như thường lệ, vẫn khả ái như thường lệ, vẫn tràn đầy sự quan tâm như thường lệ, và vẫn là— 

"...V-Vậy sao...?"

"Vâng."

Nhưng tôi, tại sao, không hiểu sao sống lưng tôi lại lạnh toát, và tôi không tài nào quay đầu lại được dù chỉ một chút. 

Bình luận (5)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

5 Bình luận

ăn 1 kiếm chưa rút khỏi vỏ của main chắc thg cu này gãy cu luôn quá=)))
Xem thêm
Mất luôn chứ gãy gì 🐧
Xem thêm
Thg bé thấy cx tội mà thôi cx kệ:)))
YAAI
Xem thêm
Thằng nhóc ảo tưởng à
Xem thêm
Chắc thấy main bị phế vs tưởng main ăn bám nên ảo tưởng z
Xem thêm