「Mừng cậu đã về, Kiyomiya-kun.」
「Tớ về rồi đây.」
Sayaka luôn về nhà trước tôi.
Hơn nữa, cô ấy còn mặc đồng phục hầu gái chỉnh tề, chào đón tôi như một gia nhân thực thụ.
Mà, thế này cũng không tệ.
「Sống một mình tuy cũng thoải mái, nhưng có người nói “Mừng cậu đã về” khi mình trở về nhà thật là một điều đáng mừng.」
「Đó là lời độc thoại của tớ mà!」
Đột nhiên cậu ấy nói gì vậy trời!
Thông minh đến mức đọc được cả suy nghĩ của người khác à? Hay là do tôi quá đơn giản?
「Không, dù có cảm thấy cô đơn khi không có ai ở nhà thì cũng còn quá sớm mà, đúng không?」
Tôi mới chuyển đến dinh thự cũ này chưa đầy một tháng.
Còn quá sớm để mắc bệnh nhớ nhà. Mà khả năng không mắc cũng cao nữa là.
Dinh thự chính gia tộc Kiyomiya thường xuyên có những người trong các gia tộc danh giá khác đến thăm, khiến tôi cảm thấy không thoải mái không biết bao nhiêu lần.
Chỉ cần không còn chuyện đó nữa thôi, cuộc sống ở dinh thự cũ đã là một sự thoải mái rồi.
Tôi vào phòng khách, định đặt cặp xuống và ngồi lên ghế sofa…
「Khoan đã.」
Thì bị Sayaka nắm lấy cánh tay.
「Đừng cử động nhé.」
「Này, này, cậu đang làm gì vậy!? Nếu là thay đồ thì tớ tự làm được!」
Không biết cậu ấy nghĩ gì mà lại bắt đầu cởi áo khoác của tôi, rồi đến cởi cúc áo sơ mi.
「Cứ ngoan ngoãn đi. Nếu cậu không làm ầm lên, tớ sẽ nhẹ nhàng.」
「Nói chuyện gì vậy!?」
Trong lúc chúng tôi đang đối đáp qua lại như vậy, Sayaka với một sự khéo léo đáng kinh ngạc đã cởi hết cúc áo sơ mi của tôi.
「Tớ biết rồi.」
「Hả?」
「Kiyomiya-kun, cậu bị bọn Iwakura lôi đi đúng không? Lúc đó tớ không có ở đó, nhưng cả lớp đã xôn xao cả lên.」
「Ặc.」
Sayaka ngồi cạnh tôi, vậy mà ở trường lại không nói một lời nào.
「Bọn Iwakura chắc cũng không ngu đến mức đánh vào mặt cậu để lại bằng chứng. Vậy nên tớ mới lo không biết bụng cậu có bị sao không.」
「Sao không nói thẳng ra như vậy mà lại đột nhiên cởi đồ tớ…」
「Tớ chỉ muốn cởi đồ của cậu ra càng nhanh càng tốt thôi.」
「Đừng có gây hiểu lầm chứ!」
「Cũng không hẳn là hiểu lầm… Ara?」
Sayaka, không biết nghĩ gì, lại đưa tay vuốt nhẹ bụng tôi.
「…Không ngờ cơ thể cậu cũng săn chắc ghê nhỉ?」
「Người có thân hình đẹp đâu phải chỉ có mình Sayaka.」
「Quấy rối tình dục hầu gái là phạm tội đấy.」
「Dù đối phương không phải là hầu gái thì cũng là phạm tội mà. Mà này, tớ chỉ giữ cho vẻ ngoài của mình ở mức tối thiểu thôi. Còn phải giữ thể diện cho bố tớ nữa.」
「Tớ mong cậu cũng trau dồi cả học lực chứ không chỉ vẻ ngoài. Nếu được làm hầu gái chính thức, tớ sẽ giúp cậu cả việc học nữa.」
「C-Cái đó thì xin kiếu.」
Sayaka có vẻ là người theo chủ nghĩa hoàn hảo, nên nếu được cậu ấy dạy học thì tôi có cảm giác sẽ bị “nhồi sọ triệt để”.
「Mà, chẳng phải mục đích của cậu là kiểm tra vết thương ở bụng tớ sao?」
「Đúng rồi nhỉ. Hửm, không có gì cả à?」
「Xin lỗi vì không như cậu mong đợi, nhưng may mắn là tớ không bị đánh. Có bạn đã giúp tớ.」
「Là Mahime-san à… Lần sau tớ phải đến cảm ơn cô ấy mới được. Nói rằng chủ nhân của tớ đã được cô ấy chiếu cố.」(Chú thích: Sayaka định nói là Danna-sama :)))))) )
「Chủ nhân!? Cách nói đó mới gây hiểu lầm đấy!」
Sẽ không bị hiểu theo nghĩa vợ chồng chứ!?!?
「Nghe nói bây giờ người ta không thích gọi chồng là chủ nhân nữa. Thật vô nghĩa khi dùng giá trị quan hiện đại để phán xét những từ ngữ đã có từ xa xưa.」
「Chuyện bắt bẻ từ ngữ đó thế nào cũng được.」
À mà, Sayaka cũng là một cô nàng mê văn học nhỉ.
Việc cậu ấy quan tâm đến những từ tiếng Nhật cổ xưa và đẹp đẽ thì cũng được thôi, nhưng tôi vẫn đang trong tình trạng bị cởi đồ đây này.
「Đúng vậy, dù sao thì cậu không sao là tốt rồi. Vấn đề của những người đó, phải giải quyết sớm thôi. Iwakura và những kẻ đứng sau lưng hắn đang coi thường cậu đấy.」
「Chuyện đó thì không thể tránh khỏi. Tớ là một quý tộc rởm, học hành và thể thao đều làng nhàng, lúc nào cũng cười hề hề như một tên cặn bã mà.」
「Tớ sẽ không để chủ nhân của mình mãi là một tên cặn bã đâu. Khi trở thành hầu gái, tớ sẽ rèn luyện lại cả tinh thần của cậu một cách triệt để.」
「Nói thế thì khả năng được thuê làm hầu gái sẽ giảm đi đấy nhỉ?」
Tôi sợ hãi những buổi huấn luyện đặc biệt của Sayaka đến mức không dám nhận.
Tạm thời, tôi mặc lại áo sơ mi rồi ngồi xuống ghế sofa.
「Phù… Cậu cũng biết rồi đấy, tớ cũng có chuyện muốn xác nhận.」
「Hả?」
Sayaka đỏ bừng mặt.
「Hửm? Khoan đã, không phải tớ cũng định cởi đồ cậu đâu!」
「V-Vậy sao. Tớ cứ tưởng cậu đột nhiên đưa ra một yêu cầu táo bạo.」
「Cậu không phải là đang đọc mấy bộ manga hầu gái biến thái đấy chứ.」
「Trong tiểu thuyết cũng có nhiều mối quan hệ không đứng đắn giữa chủ nhân và hầu gái lắm.」
「Hãy phân biệt giữa thực tế và hư cấu đi. Hơn nữa, nếu muốn được thuê làm hầu gái, thì không được có bí mật gì giấu giếm, đúng không?」
「Hầu gái cũng cần có sự riêng tư chứ?」
「Một người bị trường học gọi lên thì đáng ngờ lắm. Ở dinh thự chính, việc “kiểm tra nhân thân” của gia nhân cũng được làm rất kỹ lưỡng.」
Kiểm tra nhân thân, dĩ nhiên không phải là việc đo chiều cao cân nặng.
Việc kiểm tra xem quá khứ có vấn đề gì không, hiện tại có giao du với các tổ chức chống đối xã hội hay không, cũng được gọi là kiểm tra nhân thân.
Dù sao gia tộc Kiyomiya cũng là một gia tộc có tài lực, nên những người được phép vào trong nhà đều được điều tra rất kỹ lưỡng.
Việc thuê gia nhân ở dinh thự cũ này được giao hoàn toàn cho tôi, nên việc có điều tra hay không cũng tùy thuộc vào quyết định của tôi…
「Tớ không có hứng thú với chuyện tầm phào. Học sinh của Soushuukan có rất nhiều chuyện tầm phào về gia đình và dòng họ, nhưng tớ cố gắng không quan tâm đến bất cứ chuyện gì.」
「Quan tâm đến chuyện tầm phào không hẳn là xấu đâu. Soushuukan không giống như những trường học bình thường. Phải biết cả mặt trái của mỗi gia đình nữa. Ngay từ bây giờ, chúng ta nên coi như đã bị cuốn vào cuộc chiến giữa các gia tộc danh giá rồi.」
「Tớ rốt cuộc là ai vậy?」
Mặc dù là con trai của Gia chủ gia tộc Kiyomiya, nhưng tôi đã cố gắng tránh xa khỏi những chuyện gia tộc danh giá, xã giao, cạnh tranh.
「Cậu còn được cả tiểu thư gia tộc Maritsuji để ý nữa mà, đúng không? Có được cô ấy làm đồng minh thì không thiệt đâu. Dù là một tiểu thư thanh lịch, nhưng cũng chỉ là một nữ sinh Cao trung thôi. Nếu cậu khéo léo dạy dỗ cho cơ thể cô ấy hiểu ra thì…」
「Cậu mới là người nên dùng cách nói của một nữ sinh Cao trung đi!」
Dạy dỗ, cho cơ thể hiểu ra, toàn là những suy nghĩ của mấy ông già!
「Maritsuji mới là đối tượng mà nếu không cẩn thận giao du, lỡ có thất lễ là sẽ gặp rắc rối đấy. Nếu nghĩ cho gia đình thì phải giữ khoảng cách thích hợp.」
「Maritsuji, nhỉ…」
Sayaka có vẻ không bỏ qua việc tôi gọi thẳng tên cô ấy, và liếc nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ.
「Mà thôi được rồi. Việc cậu không tham gia vào các mối quan hệ ở trường hay xã giao của các gia tộc danh giá, nếu cậu thực sự không muốn thì cũng đành chịu. Nhưng chuyện của tớ mới là điều Kiyomiya-kun không cần phải biết.」
「Người gọi cậu lên là Chủ tịch Hội đồng trường, đúng không?」
Tôi buột miệng nói ra ngay lập tức.
Tôi đã không thể giữ im lặng về thông tin có được qua Maihime.
「Là Mahime-san nhỉ. Chuyện này đáng lẽ chưa có học sinh nào biết cả.」
「Vậy là cậu thừa nhận rồi. Chuyện đến tai Chủ tịch Hội đồng trường thì là chuyện lớn rồi đấy.」
Dù tôi cố tình sống xa lánh thế sự, nhưng tôi vẫn biết Chủ tịch Hội đồng trường của Soushuukan là ai.
Toyohara Shuuichirou.
Một người đàn ông trung niên lịch lãm, trông như bước ra từ tranh vẽ.
Không chỉ cái tên nghe có vẻ oai, gia tộc Toyohara còn là một gia tộc danh giá ngang hàng với gia tộc Kiyomiya và gia tộc Maritsuji.
Soushuukan được nhiều gia tộc danh giá cùng nhau sáng lập, nhưng gia tộc Toyohara đã đóng vai trò chủ đạo.
「Chủ tịch Hội đồng trường đã nói chuyện gì?」
「Ra là vậy, ngay cả Mahime-san cũng không biết chi tiết. Mà, chắc cũng không thể điều tra được.」
「Tớ thì có thể điều tra. Vì dù sao chúng ta cũng sống chung một nhà mà.」
「Tớ đang chịu ơn cậu. Nếu bị cậu tra hỏi, tớ không thể giữ im lặng được… Tuy nhiên,」
「Hửm?」
「Nếu cậu cứ để yên, không hỏi gì thêm, chúng ta sẽ… c-cùng vào bồn tắm và tớ sẽ kỳ lưng cho. Tớ sẽ không làm cái trò rẻ tiền là mặc đồ bơi đâu. Tớ hứa sẽ mặc trang phục phù hợp với bồn tắm.」
「Được rồi, tớ sẽ không hỏi gì nữa.」
Chỉ cần nhờ Maihime để biết được chuyện cậu ấy đã gặp Chủ tịch Hội đồng trường thôi cũng đã cảm thấy hơi áy náy rồi.
Thôi thì không truy cứu thêm nữa, ừm.
「Kiyomiya-kun, cậu giả vờ dễ tính nhưng thực ra chỉ trung thành với ham muốn của mình thôi nhỉ…」
「Mà, đó là đùa thôi. Cậu phải phản ứng nhanh hơn chứ. Cứ thế này thì tớ trông như đang nghiêm túc thật vậy.」
「Nhưng, Kiyomiya-kun.」
「Hửm?」
「Nếu cậu thuê tớ làm hầu gái, lưng hay bất cứ đâu… tớ cũng sẽ làm sạch cho cậu.」
「Ngược lại, tớ mới là người muốn làm sạch từng ngóc ngách của Sayaka.」
「Trường hợp của cậu, có lẽ tâm hồn cậu bẩn thỉu hơn là cơ thể đấy.」
「Lên Cao trung rồi thì không thể mãi ngây thơ được.」
「Cậu chỉ trong sạch một cách nửa vời thôi, thưa ngài.」
Đột nhiên lại dùng kính ngữ, mà quan trọng hơn, có cảm giác như một luồng khí gì đó tỏa ra từ toàn thân Sayaka.
Đó là luồng khí mà tôi đã quen nhìn thấy, luồng khí chỉ có ở những người có xuất thân cao quý, ngay cả Fujikawa cũng có…
「À, xin lỗi. Tớ đường đột quá rồi. Dĩ nhiên, tớ sẽ trả lời câu hỏi của cậu. Vì tớ đang chịu ơn cậu mà.」
「…Có chuyện gì đã xảy ra?」
Mình nhìn nhầm sao?
Luồng khí đó biến mất trong tích tắc, và cô ấy lại trở về với vẻ Hisaka Sayaka khó nắm bắt như thường lệ.
Nhưng, bây giờ quan trọng nhất là chuyện bị gọi lên vào giờ nghỉ trưa.
「Thân là hầu gái, tớ có được phép nói chuyện riêng tư không ạ?」
「Được rồi, cứ nói cho tớ nghe đi.」
Tôi thúc giục, Sayaka gật đầu.
「Cậu biết chuyện tớ là học sinh được đặc cách của Soushuukan, đúng không?」
「À, bây giờ chỉ có một mình Sayaka thôi nhỉ? Nghe nói là được miễn hoàn toàn học phí.」
「Từ năm học này, chế độ học sinh được đặc cách sẽ bị bãi bỏ.」
「Ra là vậy, nghe nói cũng lâu rồi không có học sinh nào sử dụng chế độ đặc cách, nên cũng đành chịu… Cái gì cơ?」
「Tớ, từ năm học này phải trả học phí.」
「Chuyện đó, đột ngột quá vậy! Lại còn từ năm học này nữa!」
Dù là trường tư thục, nhưng chắc chắn không phải muốn làm gì thì làm được.
Đúng là Soushuukan khác với các trường học thông thường, và tôi cũng có nghe nói quyền hạn của Chủ tịch Hội đồng trường rất lớn.
Chuyện vô lý như vậy mà cũng thông qua được sao?
「Tớ cũng nghĩ vậy. Nhưng nghe nói đó là chuyện đã quyết định rồi. Vì là chuyện đột ngột nên nghe nói học phí năm nay sẽ rẻ hơn so với học phí thông thường.」
「…Rốt cuộc là bao nhiêu?」
「Tròn một triệu Yên.」
「…」
「Nhân tiện, toàn bộ tài sản của tớ là ba nghìn ba trăm năm mươi Yên.」(chú thích: 600k =)))))


3 Bình luận
tkssss