Một mình trong căn phòng...
Kanoda Kizu (叶田キズ) Tadano Yukiko (ただのゆきこ)
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01

Chương 6: Không sao đâu. Dùng giường của tớ cũng được mà.

1 Bình luận - Độ dài: 2,596 từ - Cập nhật:

Dạo này, sự tập trung vào việc học của tôi đang dần trượt dốc.

Sau khi ở lại nhà Makura đến tận tối, tôi đến phòng tự học của trung tâm luyện thi, nhưng chẳng thể nào tập trung như trước. Cái cảm giác hôm nay vui thật đấy cứ vương lại, giữ tôi trong một màn sương lười biếng, không sao thay đổi được.

Giống như đang lặn xuống biển, chìm sâu, chậm rãi vậy. Tầm nhìn tôi thu hẹp, âm thanh xung quanh dần biến mất. Khi tôi trồi lên lại, đã trôi qua khoảng một, hai tiếng rồi—mọi chuyện trong phòng tự học cứ diễn ra như vậy đấy.

Nhưng gần đây, tôi lặn xuống, đến độ sâu tầm năm mét, rồi dù có đạp mạnh đến đâu cũng chẳng tiến thêm được. Lực nổi kéo tôi ngược lên mặt nước. Cứ thế, vòng lặp liên tục tái diễn.

Tôi ngồi vào bàn, quyết tâm học. Tôi mở sách giáo khoa, thử giải bài tập. Nhưng ký ức về thời gian ở bên Makura, những hình ảnh lóe lên từ màn hình game hay tình tiết trong manga lại ùa vào đầu, kéo tôi ra khỏi sự tập trung. Những tạp âm trong đầu thế này với tôi hoàn toàn mới mẻ. Rồi tôi lại bắt đầu nghĩ, Ngày mai bọn mình sẽ làm gì nhỉ?

Có phải đây gọi là “sa ngã” không?

Từ trước đến giờ, tôi chưa bao giờ buông thả thế này. Ngay cả khi bị cảm, tôi vẫn nằm trên giường lật sách. Bị cuốn vào lối sống lười nhác—được tiếp xúc với game và manga, những thứ tôi từng gạt bỏ—thật sự là một cú sốc. Tôi tưởng “sa ngã” là sự suy thoái từ từ, trượt dài chậm rãi. Nhưng với tôi, nó ập đến bất ngờ, khiến tôi chới với không kịp thích ứng.

Dù vậy, bài tập trung tâm luyện thi và phần chuẩn bị cho lớp học buổi tối vẫn chồng chất. Bài tập ở trường thì bị gác lại với cái cớ “lúc nào cũng có thể làm”. Tôi từng lên kế hoạch mỗi ngày làm ít nhất một đề thi thử, vậy mà giờ vẫn chưa buồn động đến.

Tôi thực sự cần phải tập trung.

Nhưng nếu không… thì có sao không nhỉ? Liệu có gì thật sự thay đổi không?

Những suy nghĩ ấy khiến tôi trằn trọc cả đêm. Gần đây, những đêm khó ngủ thế này ngày một nhiều.

Đến khi tới nhà Makura, tôi đã ngáp không ngừng.

“Có chuyện gì thế?” Makura hỏi, liếc qua từ chỗ ngồi quen thuộc trước màn hình game. Đôi mắt lờ đờ của cô nàng, như mọi khi, vốn là đặc trưng buổi sáng, nhưng tôi biết chỉ lát nữa thôi chúng sẽ tỉnh hẳn. Hôm nay, cô ấy mặc bộ đồ ngủ ren trắng, tay loe, gấu áo viền bèo nhún.

“Tối qua tớ ngủ ít quá,” tôi lẩm bẩm.

“Ồ? Để học à?”

“Không hẳn…”

“Hửm?”

Makura nghiêng người, nhìn chằm chằm vào mặt tôi, nhưng tôi không thể đưa ra lời giải thích nào ổn thỏa, chỉ đành im lặng.

“Không có gì to tát đâu.”

“Hmm…” Cô ấy ngắm nhìn biểu cảm tôi một lúc rồi quay đi.

“Không sao đâu. Cậu có thể dùng giường của tớ.”

“Hả?”

Tôi nhìn theo ánh mắt cô nàng tới chiếc giường trải ga màu hồng nhạt, tấm chăn trắng nhàu nhĩ như cái vỏ mà cô ấy vừa bò ra.

…Mình có thể nằm đây sao? Ngủ ở đây thật sao?

Dù đã được cho phép, tôi vẫn ngần ngại. Dù sao thì đây cũng là giường của con gái—một nơi quá đỗi thiêng liêng. Cùng lắm tôi mới chỉ dám ngồi mép giường từ trước tới giờ thôi.

“Ngủ đi! Ngủ là yếu tố sống còn với đời sống của một hikikomori đấy! Ngủ chút đi, nạp năng lượng rồi mình lại chơi tiếp,” Makura thúc giục.

“Ừ-Ừm…”

Cô ấy đứng lên, trải lại chăn, vuốt phẳng ga, rồi vỗ vỗ vào giường ra hiệu tôi nằm xuống.

Ổn thôi nhỉ? Chỉ mượn chút thôi mà…

Tôi chậm rãi đứng lên, tiến đến giường. Ngồi xuống mép, lấy hết can đảm rồi cẩn thận ngả lưng.

Thế là, tôi đã nằm trên giường của một cô gái.

Ga giường mát lạnh nhờ máy điều hòa, thật dễ chịu. Makura phủ chiếc chăn mềm nhẹ lên người tôi.

“À, dùng cả cái gối này đi,” cô ấy nói, đặt nó sát bên tai tôi.

Tôi miễn cưỡng nhấc đầu lên, để gối trượt xuống dưới gáy. Vừa nằm xuống, hương dầu gội dịu nhẹ thoảng qua, khẽ kích thích khứu giác, khiến đầu tôi run lên một nhịp. Tôi không kìm được mà hít vào thêm lần nữa.

…Tệ thật. Đây đúng là phòng của con gái…

Ban đầu tôi chỉ định mang bài tập đến thôi. Sao lại thành ra thế này?

“Cứ mặc kệ tớ. Tớ sẽ chỉ ngồi chơi game thôi”, Makura nói, dùng điều khiển giảm âm lượng game.

Chắc cô nàng chỉ đang tỏ ra tốt bụng, cho tôi mượn giường với sự tử tế thuần khiết thôi. Có lẽ cô ấy đang lo lắng cho tôi.

…Vậy thì, mình nên đón nhận thôi nhỉ.

“Cảm ơn. Tớ sẽ ngủ một lát,” tôi nói.

Makura, đang định quay lại màn hình TV, liếc sang tôi. Đôi mắt dịu lại, nụ cười nhẹ nở trên gương mặt.

“Ừm. Ngủ ngon nhé.”

*

Với cảm giác như đang từ từ trồi lên, tôi mở mắt ra.

Cha-cha-cha, cha-ra-raa, cha-cha-cha, cha-ra-raa—nhịp điệu khe khẽ, đều đặn vang vọng từ đâu đó xa xăm.

Tầm nhìn mờ mịt của tôi dần rõ ràng hơn.

Một trần nhà xa lạ.

—À đúng rồi. Tôi đang ngủ trong phòng của Makura.

Lơ lửng giữa tỉnh và mơ, cơ thể tôi, chìm sâu trong chiếc giường ấm áp, chẳng muốn cử động. Không muốn đánh mất cảm giác dễ chịu ấy, tôi khẽ xoay người.

Rồi cơ thể tôi chạm vào thứ gì đó mềm mại.

Có lẽ là chăn? Mềm mại, ấm áp.

Vẫn nằm nghiêng, tôi kéo nó sát lại như ôm gối ôm. Cảm giác thật dễ chịu, thật bình yên.

Chưa kịp suy nghĩ thêm—tôi lại chìm vào giấc ngủ.

Tôi bật dậy.

Chết rồi, mình ngủ quên mất!

Tôi nhớ mang máng mình đã tỉnh một lần, nhưng lại lịm đi ngay. Giờ là mấy giờ rồi nhỉ?

Tôi hấp tấp ngồi dậy. Tia sáng rực xuyên qua khe rèm, chiếu thẳng vào phòng.

…Mặt trời lặn rồi sao?

Tim tôi nhảy dựng lên khi lục điện thoại trong túi quần.

—Sáu giờ rồi!?

Không thể nào! Mình đã ngủ bao lâu thế? Bình thường giờ này tôi đã có mặt ở phòng tự học, chuẩn bị cho lớp buổi tối rồi. Trái tim đập loạn xạ, tôi cố xâu chuỗi tình hình. Đúng lúc đó—

“Ơ, Manamichi-kun, dậy rồi à? …Fuwaaa,” một giọng ngái ngủ vang lên bên cạnh khi chiếc chăn khẽ động.

“Ể…?”

Có lẽ vì quá bất ngờ trước ánh hoàng hôn hay giờ giấc, hoặc vì nó quá tự nhiên mà tôi chẳng nhận ra, Makura đang nằm sát cạnh, áp vào hông tôi.

Khoan đã, nghĩa là…

Cô dụi nàng mắt, từ tốn ngồi dậy. Chiếc chăn che nửa gương mặt cô ấy trượt xuống. “Chắc cậu mệt lắm nhỉ. Ngủ mê man tới tận trưa còn chưa dậy,” cô mỉm cười dịu dàng.

“Ư-ừ,” tôi ấp úng, vẫn chưa tiêu hóa được.

“Cậu ngủ ngon quá nên tớ không nỡ đánh thức,” cô vừa vươn vai vừa kéo cao vạt áo ngủ, để lộ thoáng qua vòng eo thon. Tôi vội quay mặt đi, lắp bắp: “Đợi đã, cậu… ngủ chung với tớ sao?”

“À, ờm, ừ” Cô chớp mắt, như cũng chỉ vừa nhận ra. “Nhìn gương mặt lúc ngủ của cậu hạnh phúc quá làm tớ cũng buồn ngủ theo. Thế là tớ… mượn một chút mép giường.”

“Mép giường… Nhưng cậu nằm ngay cạnh tớ mà…”

Câu chữ lộn xộn, đầu óc rối bời. Makura dường như cũng nhận ra, liếc chỗ nằm rồi so sánh khoảng cách giữa hai đứa. “Q-Quả đúng là… sát nhau thật nhỉ,” cô nàng thì thầm, má ửng hồng.

“Ý tớ là… bọn mình đang nói chuyện ngay sát cạnh nhau ý,” tôi cố gắng giải thích.

“Cảm giác tự nhiên quá nên tớ chẳng để ý. Vậy là… bọn mình đã ngủ cùng nhau nhỉ…?” Giọng cô ấy nhỏ dần, từ ngữ nặng trĩu trong sự ngượng ngập.

N-Ngủ cùng nhau…

Nghe những lời đó làm mặt tôi nóng bừng. “X-Xin lỗi. Nó giống như, ừm, việc mà mấy cặp đôi hay làm ấy nhỉ…”

“C-C-Cặp đôi!? K-Không sao!” Makura vội xua tay, mặt đỏ bừng. “Tớ mới là người leo lên giường sau đó mà. Không phải cố tình đâu. Xin lỗi vì đã làm phiền.” 

Nhưng thực ra, người nên xin lỗi là tôi mới đúng. “Không, tớ mới là người phải xin lỗi,” tôi nói, những mảnh ký ức dần ghép lại. Tôi mơ hồ nhớ lại lúc tỉnh nửa chừng, và tìm thấy gì đó như một cái gối ôm mềm mại bên cạnh mình, và ôm chặt lấy nó. Giờ nhìn lại, trên giường chẳng có cái gối ôm nào…

Cầu mong việc tim mình đang đập dồn dập không bị lộ, tôi cố giữ bình tĩnh. Khi tỉnh dậy, hai đứa vẫn gần nhau nhưng chưa đến mức ôm chặt—một may mắn nhỏ. Nếu cô ấy phát hiện, chắc sẽ thành thảm họa mất. Nhưng ký ức ôm lấy thứ mềm mại, ấm áp ấy vẫn còn. Tôi bất giác liếc nhìn Makura bên cạnh.

“Xin lỗi vì đã ngủ li bì ngay sau khi được cho vào phòng nhé”, tôi lẩm bẩm.

“Không sao cả! Giấc ngủ dài chính là đỉnh cao của sự sa ngã đấy!” Makura reo lên, bò bằng đầu gối ra cửa sổ. Cô nhảy xuống, kéo phăng rèm ra. Ánh hoàng hôn tràn ngập căn phòng, chói lòa khiến tôi nhắm mắt.

Từ từ mở mắt, tôi tiến lại gần cô nàng. Căn hộ nhìn ra khoảng đất trống, từ tầng hai có thể thấy rõ xa xa là khu dân cư—những mái nhà, công viên nhỏ chỉ có những thiết bị vui chơi tối thiểu, tháp điện cao thế, và hồ nước bé, tất cả được phủ ánh bạc mờ.

“Đẹp nhỉ?” Makura nghiêng người, nhường chỗ để tôi nhìn.

“Ừ… đẹp thật,” tôi đáp. Thị trấn phảng phất nỗi buồn man mác. Giờ này tôi thường nhốt mình trong phòng học, nên đã lâu không nhìn ngắm hoàng hôn. Không, mà thật ra đã bao lâu rồi tôi không ngừng lại để nhìn cảnh vật xung quanh nhỉ?

“Ngủ nhiều ghê,” Makura kéo dài giọng.

“Ừ, tớ thấy đầu óc tỉnh táo hơn rồi. Cảm ơn nhé.” Làn sương mù trong đầu đã tan biến, tôi thấy mình có thể học được rồi.

“Không có gì. Tớ cũng ngủ ngon, nên đầu óc sảng khoái lắm.” Cô nàng vươn vai, buông tiếng “Ưm…”

Lúc đó, tôi chẳng nghĩ nhiều về lời cậu ấy nói.

“Tớ phải đến trung tâm luyện thi đây. Lớp sắp bắt đầu rồi,” tôi nói, một phần muốn níu lại khoảnh khắc dễ chịu này, đắm mình trong ánh chiều, nhưng rồi vẫn quay lưng, nhặt lấy chiếc cặp dưới sàn.

Giọng Makura khiến tôi khựng lại. “Đừng gắng sức quá nhé?”

Tôi quay lại, thấy cô trong ánh ngược sáng, mắt dõi theo tôi. “Cậu không cần gồng mình đâu. Nhiều người nói vậy nhưng trong thâm tâm vẫn muốn cậu cố gặng. Tớ thì khác. Khi tớ nói ‘không cần’, nghĩa là thật sự không cần.”

Lời cô ấy nói khiến tôi bất ngờ. “Ừm…” Tôi lẩm bẩm. Cậu ấy nghĩ tôi đang quá sức sao? Cậu ấy lo lắng cho tôi ư? Mà… tôi có thật sự đang quá sức không nhỉ?

Suy nghĩ dằn vặt nhưng không còn thời gian, tôi nói: “Cảm ơn nhé. Mai gặp lại.”

“…Ừm!” cô nàng rạng rỡ đáp.

Chỉ thế thôi, tôi rời khỏi phòng Makura.

Cánh cửa chính khép lại, tôi—Makura Koiro—lại một mình trong phòng. Ngả phịch xuống giường, tôi thở dài.

—Ổn chứ nhỉ? Mình xử lý vậy có ổn không?

Ý nghĩ lóe lên, nhưng tôi lắc mạnh đầu. Không, không, đã quyết là không nghĩ kiểu đó nữa cơ mà.

“…Haa.”

Tôi lại thở dài, lăn người trên giường. Ga giường, vốn lúc nào cũng mát mẻ, giờ vẫn còn hơi ấm.

“A…”

Đúng rồi. Manamichi-kun vừa mới ở đây mà.

Ngủ cùng với mình.

Ký ức ấy làm mặt tôi nóng ran.

Lúc đó, cậu ấy mệt quá nên tôi nhường giường. Thế là ổn. Sau đó, tôi chơi game một mình—nhưng ngồi mãi cũng đau hông, tôi chỉ muốn duỗi lưng. Thật mà! Con người phải chống lại trọng lực suốt ngày, nên cần phải nằm nghỉ chứ. Nghỉ ngơi là cần thiết! Trọng lực Trái Đất thật tàn nhẫn!

Hơn nữa, Manamichi-kun nằm tận bên kia, còn dư nhiều khoảng trống lắm. Tôi chỉ mượn chút xíu chỗ thôi. Không có gì to tát đâu nhỉ—

Nhưng rồi chuyện đó xảy ra.

Khi tôi nằm đó, chỉ vừa chợp mắt, tiếng thở đều đặn của cậu ấy bỗng dừng lại. Tim tôi khựng lại. Cậu ấy tỉnh rồi sao? Tôi muốn rời khỏi trước khi cậu ấy để ý, nhưng cử động có thể làm giường rung, khiến cậu ấy phát hiện. Ngay giây sau—

Ôm. Cậu ấy ôm tôi từ phía sau.

Tôi suýt hét nhưng đã kìm lại được.

C-Cái gì vậy—!?

Cậu ấy trở mình, áp sát và vòng tay ôm eo tôi. Tôi bất động. Tay cậu ấy siết chặt bụng tôi—chỗ mà gần đây tôi rất tự ti vì lười vận động. Còn tay kia… khẽ chạm vào ngực tôi.

Đánh thức cậu ấy thì kiểu gì cũng xảy ra thảm họa, để cậu nhận ra càng xấu hổ. Nhưng hơn hết, cơ thể cậu ấy ấm áp quá, cảm giác gần gũi ấy thật dễ chịu… Bị bao bọc trong sự an yên khó tả, tôi mặc mình chìm vào vòng tay ấy và ngủ quên.

Sau đó, trời đã xế chiều. Manamichi-kun dậy trước, kéo tôi tỉnh theo. Cái ôm đã không còn, nhưng khoảng cách vẫn rất gần. Tôi giả vờ như chỉ vừa nhận ra, cố gắng che giấu.

Rồi cậu ấy nói, “Nó giống chuyện các cặp đôi làm”… khiến tôi khựng lại. …Cậu ấy cũng nghĩ vậy sao?

Mặt tôi lại đỏ bừng. Tôi lắc đầu để xua tan ý nghĩ ấy. Tệ quá, Tệ quá đi, xấu hổ quá mức rồi—

Tôi chụp lấy chiếc gối trên đầu, vùi mặt vào, rên rỉ trong im lặng.

Một lúc sau, tôi lăn ngửa người. Ánh chiều đỏ sẫm hơn, phòng ngả màu trầm.

—Nhưng mà, đã lâu rồi mình mới ngủ ngon như vậy…

Có phải là vì ngủ chung với cậu ấy không nhỉ? Phát hiện bất ngờ thật. Nhưng tất nhiên, chẳng thể nào nhờ vả như thế lần nữa.

Tôi thấy tâm trạng nhẹ nhõm, khoan khoái. Nhưng ngủ nhiều thế này, chắc tối nay sẽ chẳng ngủ được…

Nhìn ra bầu trời hồng nhạt ngoài cửa sổ, tôi lại miên man suy nghĩ.

Bình luận (1)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

1 Bình luận