Vol 3: Triều Dâng Dưới Vầng Trăng Đen – Phần Hạ
Chương 6: Vùng đất đỏ thẫm - Phần 3-4-5
0 Bình luận - Độ dài: 8,156 từ - Cập nhật:
Phần 3:
"Cứu tôi với! Cứu tôi với!"
Những công nhân gào thét thảm thiết, chạy loạng choạng trong vô vọng.
Càng lúc càng có nhiều điểm sáng từ trên trời sa xuống, dòng nước đỏ ngầu giờ đây đặc nghẹt những con cá nhỏ đang quẫy đạp điên cuồng.
"Hộp cứu thương! Hộp cứu thương đâu rồi?"
Chỉ huy công trình hét đến lạc cả giọng.
"Hộp cứu thương vô dụng rồi, ông không thấy họ đã là người chết rồi sao?"
Sakurai Masahiko lạnh lùng nói, "Thứ đó giống như dịch bệnh vậy, chỉ cần dính vào là cầm chắc cái chết. Việc duy nhất chúng ta có thể làm là thiêu xác, mau lấy nhiên liệu lại đây!"
"Sakurai-kun, cậu làm thế là giết người! Họ đều là đồng nghiệp của chúng ta mà!"
Viên chỉ huy kinh hãi.
Thấy một công nhân sắp chạy thoát ra ngoài vòng cảnh giới, bác sĩ của đội định lao lên đỡ lấy anh ta.
Bất thình lình, Masahiko rút khẩu súng Glock từ trong túi áo công tác, nổ súng bắn trúng chính giữa trán người công nhân đó.
Nạn nhân loạng choạng tiến thêm hai bước rồi đổ gục ngay dưới chân người bác sĩ.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Không ai tin nổi vị Tiến sĩ Masahiko vốn nho nhã, lịch thiệp lại mang theo súng, mà bắn súng còn tàn độc đến thế.
Phát đạn đó xuyên thủng hộp sọ, trực tiếp phá hủy não bộ.
Masahiko chĩa súng vào thái dương viên chỉ huy:
"Làm theo lời tôi! Lấy nhiên liệu lại đây! Mau lên!"
Người công nhân đang nằm trong vũng máu bỗng nhiên giật mạnh.
"Tránh ra!"
Masahiko gầm lên.
Anh đang cảnh báo người bác sĩ đang chết lặng vì sợ hãi, nhưng đã quá muộn.
Một đốm sáng xanh bạc bật tung ra từ sau gáy cái xác, chui tọt vào miệng vị bác sĩ.
Anh ta ngã xuống đất lăn lộn đau đớn nhưng không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.
Càng lúc càng có nhiều cá nhỏ ngọ nguậy đuôi chui ra từ những vết rách trên đồ bảo hộ, giống như đàn ong vỡ tổ bay thẳng vào cơ thể người bác sĩ.
Khắp người anh ta chằng chịt những vết thương nhỏ li ti.
Masahiko giơ súng, bắn một phát xuyên thái dương người bác sĩ.
Đó lại là hành động nhân từ nhất lúc bấy giờ:
Giúp anh ta bớt đau đớn.
Bất cứ ai chạm vào loài cá này đều đã cầm chắc cái chết, bởi chúng là...
Kẻ hành hình của Long tộc, Cá Rắn Răng Quỷ.
Loài sinh vật này đáng lẽ đã tuyệt chủng từ vạn năm trước.
Nhưng con tàu Trieste khi lặn xuống Takamagahara đã phát hiện ra hang ổ của chúng dưới cực uyên.
Giờ đây chúng lại xuất hiện ở sông Akaoni.
Thứ phá hủy mũi khoan chính là chúng, chúng đang ăn mòn cả mũi khoan hợp kim siêu cứng!
Dù chỉ là một phân nhánh nhỏ của Long tộc, nhưng Cá Rắn là loài khát máu điên cuồng nhất, hàm răng sắc bén của chúng có thể nhai nát thép.
Sau khi chui vào cơ thể con mồi, chúng không vội giết chết nạn nhân mà thỏa sức cắn xé nội tạng, đào bới những đường hầm dọc ngang trong cơ thể.
Lớp da bên ngoài trông vẫn nguyên vẹn, nhưng bên trong thực chất chỉ còn là một cái bao chứa đầy những con cá khát máu.
Thứ này bắt buộc phải bị tiêu diệt.
Chỉ cần một con lọt ra thế giới loài người, hậu quả sẽ khôn lường.
Dưới sự cưỡng ép của Masahiko, các công nhân vác từng thùng nhiên liệu tới.
May mắn thay, hố khoan nằm giữa một vùng trũng.
Lũ Cá Rắn tụ tập quanh hố khoan ngày một nhiều nhưng tạm thời chưa thể rời khỏi vùng trũng đó.
Chúng nhảy chồm chồm trong dòng nước đỏ thẫm, khiến vùng trũng trông như một cái ao nuôi lươn đầy rẫy sự chết chóc.
Đàn Cá Rắn không chỉ sở hữu lực cắn kinh người.
Từ tuyến nước bọt của chúng tiết ra một loại dịch chiết sinh học, giúp chúng "hòa tan" vật chất cứng trước khi nhai nát.
Đó là lý do mũi khoan kim cương bị biến dạng như sáp nến.
Trong màn mưa máu đỏ thẫm, hàng vạn thân hình xanh bạc bắt đầu phát quang nhẹ, tỏa ra thứ ánh sáng ma mị, lập lòe như những linh hồn trôi dạt, biến thung lũng thành một sàn diễn của cái chết đẹp đẽ đến nghẹt thở.
Xăng dầu được đổ xuống, vài người dùng dụng cụ dài đẩy những "vật chủ bị nhiễm" đang tiến gần vòng cảnh giới trở lại vùng trũng.
Những người bên trong vòng cảnh giới không ngừng rên rỉ đau đớn nhưng mãi không tắt thở.
Đây là điểm đáng sợ nhất của Cá Rắn:
Chúnh thích ăn nội tạng giàu máu, và trong lúc ăn, chúng tiết ra một chất tương tự như adrenaline để giữ cho vật chủ tỉnh táo.
Chúng không thích ăn xác chết, vì thế nạn nhân dù bị cắn xé nát tương vẫn không thể chết ngay được.
Masahiko nhắm thẳng vào họ, liên tiếp nổ súng nát đầu từng người một.
Khi vật chủ chết, đàn Cá Rắn mới chịu rời bỏ cơ thể, chúng "chảy" ra từ những kẽ hở của bộ đồ bảo hộ như một dòng nước xanh bạc.
"Thêm nhiên liệu đi! Phải dìm chết chúng trong lửa!"
Masahiko hét lớn.
Điểm yếu của Cá Rắn cũng giống như tử thị, lớp mỡ của chúng là chất bắt lửa cực tốt.
Một khi mỡ bị đốt cháy, ngọn lửa sẽ thiêu rụi chúng đến tận xương cốt.
Nhưng nếu không thấm đẫm nhiên liệu, những con nằm dưới cùng sẽ không thể cháy do thiếu oxy.
Masahiko không cho phép bất kỳ con Cá Rắn nào sống sót rời khỏi đây.
Nếu một cặp đực cái lọt được vào các dòng sông của Nhật Bản, đó sẽ là thảm họa sinh học kinh hoàng nhất lịch sử.
Những sinh vật nhỏ bé này sinh sản với tốc độ chóng mặt và sẽ ăn sạch mọi thứ, kể cả đê đập.
Chỉ có Long tộc mới biết cách khắc chế chúng, nhưng phương pháp đó đã bị thất lạc cùng nền văn minh của chúng.
"Cá nhảy lên rồi!"
Viên chỉ huy gào lên.
Đàn Cá Rắn đang bật nhảy lên những vị trí cao hơn.
Thân hình chúng nhỏ bé nhưng cơ bắp cực khỏe, khi bật lên trông chúng như những viên bi xanh bạc.
Vô số viên bi lấp lánh nhảy nhót trên đá, một cảnh tượng đẹp đến nao lòng nhưng chỉ mang lại cảm giác rợn tóc gáy.
Viên chỉ huy vừa đổ xong thùng dầu xuống vùng trũng bỗng vứt bỏ thùng rồi quay đầu chạy.
Masahiko không mảy may do dự, nổ súng bắn xuyên giữa đôi mày ông ta, rồi bước tới đá văng cái xác vào vùng trũng.
Ngay khoảnh khắc đó, một cái đuôi xanh bạc vừa vặn biến mất trong miệng viên chỉ huy.
Viên chỉ huy là người đàn ông ngoài 40, vốn là tiền bối của Masahiko, từ khi anh vào viện nghiên cứu đã luôn được ông chăm sóc, anh vẫn thường gọi ông là "đại ca".
Anh không phải kẻ coi thường mạng sống của tiền bối, nhưng Masahiko không thể để Cá Rắn mượn cái xác của ông ta để trốn thoát.
Đây là một chiến trường giữa con người và Long tộc, ngay tại vùng trũng này, không có chỗ cho sự yếu đuối hay do dự.
Mọi cán bộ của gia tộc đều đã qua huấn luyện tương tự:
Nếu một ngày đối mặt với Long tộc, họ sẽ không từ thủ đoạn, bất chấp mọi bạo lực.
Bởi đó là loài Rồng, lũ ác quỷ duy nhất và lớn nhất thế giới, nếu không dốc toàn lực, không dùng sự tàn độc nhất, anh sẽ không bao giờ chiến thắng nổi chúng!
Và sau lưng anh là toàn nhân loại, anh bắt buộc phải giữ vững cửa ải này!
Dòng cá xanh bạc đã nhảy tới rìa vùng trũng, giống như loại rượu bạc sắp tràn ra khỏi miệng ly.
"Châm lửa!"
Masahiko ra lệnh, nếu không sẽ không kịp nữa.
Không ai dám tiến lên.
Mấy công nhân còn lại đứng từ xa bật lửa ném xuống, nhưng trong cơn cuồng phong bão táp, mồi lửa tắt ngóm ngay lập tức.
Không còn thời gian tìm súng phun lửa nữa, Masahiko vác một thùng xăng, lao thẳng về phía vùng trũng.
Trong mắt đồng nghiệp, vị nghiên cứu viên trẻ tuổi này luôn lịch sự nho nhã, trói gà không chặt, nhưng đêm nay anh đã hóa thân thành một kẻ bạo liệt cầm súng, rồi lại thành một chiến binh dũng mãnh.
Masahiko sải bước dẫm lên lũ Cá Rắn đang tràn ra, máu xanh bạc bắn tung tóe.
Vũ khí đáng sợ nhất của Cá Rắn là hàm răng và lực cắn, nhưng thân thể chúng lại rất mong manh, sức nặng của Masahiko đủ để nghiền nát nội tạng của chúng.
Khoảnh khắc này, bóng lưng của Masahiko cao lớn lạ thường.
Các đồng nghiệp đã quên mất anh từng tàn nhẫn thế nào khi nổ súng giết người, trong mắt họ lúc này chỉ còn một Masahiko đang nỗ lực xoay chuyển tình thế.
Masahiko thực sự có thể, vì anh là Hỗn Huyết Chủng!
Trong huyết quản của anh chảy dòng máu của Rồng!
Anh dẫm nát lũ tiểu ác ma này như dẫm lên đám tằm đang bò lổm ngổm, phát ra những tiếng "pộp pộp" vỡ nát.
Anh giơ thùng dầu quá đầu, dốc toàn lực ném đi.
Thùng dầu vẽ một đường vòng cung rơi xuống giữa vùng trũng chứa hàng trăm tấn nước đỏ ngầu, bề mặt phủ một lớp dầu dày cộp và hàng vạn con cá nhỏ đang nhảy nhót.
Masahiko giơ súng bắn liên tiếp vào thùng dầu.
Đạn chạm vào vỏ thùng tạo ra những tia lửa điện, đột nhiên thùng dầu nổ tung thành một khối lửa khổng lồ giữa không trung.
Lửa chạm mặt nước, những đốm lửa xanh lan tỏa khắp nơi, ngọn lửa hung hãn bốc cao ngút trời.
"Sakurai-kun! Mau quay lại!"
Đồng nghiệp của anh hét lớn.
Lúc này, nỗi sợ hãi của họ đối với Masahiko đã hoàn toàn tan biến.
Anh đã dùng hành động để chứng minh mình không phải kẻ hèn nhát chỉ biết dùng súng ép người khác liều chết, mà là một chiến binh dám xông pha giữa làn tên mũi đạn.
Masahiko không trả lời.
Anh ngoảnh lại nhìn đồng nghiệp lần cuối, một cái đuôi xanh bạc loáng hiện rồi biến mất trong miệng anh...
Anh không thể nói được nữa, lũ Cá Rắn đã ăn sạch lưỡi của anh chỉ trong chớp mắt, kể cả phần sụn lưỡi.
Anh không hề có ý định quay về.
Anh là hỗn huyết chủng, nhưng không phải kiểu chiến đấu, việc làm anh hùng vốn không phải sở trường của anh.
Thế nhưng, anh vẫn là người của Bát Gia Jaki.
Gia tộc này đã bảo vệ Nhật Bản hàng nghìn năm, qua vô số lần hy sinh mà chưa bao giờ lùi bước.
Đó là lý do họ tự hào coi mình là người hộ vệ của Nhật Bản, đây là quê hương của họ.
Anh từng bước tiến về phía vùng trũng, máu nhỏ trên đá thu hút càng nhiều Cá Rắn.
Những con cá nhỏ nhảy lên người anh, nhanh chóng chui tọt vào bên trong.
Hàng trăm con cá cắn xé cơ thể khiến anh chằng chịt vết thương.
Trước khi nỗi đau đánh gục ý chí, anh nhảy thẳng vào vùng trũng đang bốc hỏa, dùng chính cơ thể mình làm lồng giam, mang theo lũ Cá Rắn định trốn thoát cùng xuống địa ngục.
Tiếng gió rít dữ dội vang lên từ trên không, chiếc trực thăng đen ngòm lơ lửng trên đầu họ.
Những người mặc đồ đen vác súng phun lửa theo dây thừng hạ xuống, vừa chạm đất đã phun ra luồng lửa dài 7-8 mét, lùa lũ Cá Rắn trở lại vùng trũng.
Những người khác cầm súng khống chế các công nhân.
Ngay khi dòng nước đỏ phun ra khỏi hố khoan, Masahiko đã gửi tin nhắn báo cáo về gia tộc.
Tachibana Masamune tại thị trấn nhỏ đã ra lệnh xuất kích trực thăng.
Dạ Xoa khẩn cấp nhận lệnh dẫn đội bay tới sông Tama.
Họ đã kịp thời xử lý hiện trường, nhưng không còn kịp cứu Masahiko nữa.
Sakurai Masahiko đã hoàn thành trách nhiệm của một người con dòng họ Sakurai, với thân phận của một nhân viên văn phòng, anh đã trấn giữ cửa ngõ địa ngục suốt 15 phút đồng hồ.
Thi thể của Masahiko giờ chỉ còn là một bộ xương khô, rực sáng như đồng dưới biển lửa.
Dạ Xoa vẽ một hình chữ thập trước ngực:
“An nghỉ nhé người anh em! Cậu đã tìm thấy thứ chúng ta hằng tìm kiếm rồi!"
—-
Miyamoto Shiyu đẩy cánh cửa gỗ đen nặng nề, bước vào Seishinji.
Đây là một sân thượng ẩn giấu trên đỉnh cao của tòa nhà Genji.
Trên đầu là bầu trời mây đen vần vũ, dưới chân là sàn đá xanh thô ráp, bốn bề nước chảy róc rách.
Dưới cổng Torii màu đỏ son là một chiếc bàn đá đen.
Ngoại trừ Uesugi Erii đã bỏ nhà đi, tất cả các gia chủ của Bát Gia Jaki đều có mặt đông đủ tại đây.
Lúc này là 6 giờ rưỡi sáng, chỉ 15 phút sau khi Miyamoto Shiyu nhận được thông báo họp.
Anh đã làm việc suốt đêm trong xưởng đóng tàu dưới hầm để nghiên cứu xác tử thị, thì đột nhiên điện thoại từ thư ký vang lên, báo rằng cuộc họp cấp cao nhất của gia tộc sẽ được tổ chức tại Seishinji, chỉ những nhân vật cấp cao nhất mới có tư cách tham dự.
Dù đã quá giờ mặt trời mọc, nhưng ánh sáng không thể xuyên qua lớp mây tích điện dày đặc.
Bầu trời tỏa ra một thứ ánh sáng trắng nhợt nhạt và thê lương.
Luồng gió lồng lộng thổi tới từ vịnh Tokyo mang theo mùi tanh nồng đậm của biển cả.
Ngoại trừ Miyamoto Shiyu vẫn mặc áo blouse phòng thí nghiệm, những người khác đều diện comple lịch sự.
Nữ gia chủ xinh đẹp Sakurai Nanami khoác trên mình bộ Kimono cầu kỳ.
Tân gia trưởng Minamoto Chisei ngồi ở vị trí chủ tọa, đứng sau lưng anh là các cận thần thân tín Dạ Xoa, Quạ và Sakura trong những chiếc áo măng tô đen dài của Cục Chấp Hành, hai tay chắp sau lưng, tạo thành một bức tường người kiên cố.
Sau khi xin lỗi vì tới muộn, Miyamoto Shiyu nhanh chóng ngồi vào chỗ trống.
Phần 4:
Miyamoto Shiyu cảm nhận được ý nghĩa phi thường của cuộc họp này.
Sắc mặt các gia chủ dao động giữa kinh hãi và hân hoan, họ lẳng lặng trao nhau những ánh mắt đầy ẩn ý.
Minamoto Chisei châm một điếu Mevius, chậm rãi nhả khói, ánh mắt quét qua một lượt:
“Tôi nghĩ là chúng ta đã tìm thấy Thần."
Miyamoto Shiyu sững sờ.
Với tư cách là người đứng đầu bộ phận kỹ thuật, anh biết rõ gia tộc đã ròng rã thăm dò khắp Nhật Bản nhằm khai quật di tích Thần đại bấy lâu nay, nhưng công việc đó suốt mấy chục năm qua vẫn dậm chân tại chỗ.
Chẳng lẽ tin mừng lại ập đến bất ngờ thế sao?
Dạ Xoa đặt một chiếc hộp sơn mài đen trước mặt mỗi gia chủ.
Trong mỗi hộp là ba vật phẩm:
Hai lọ thạch anh và một phong thư.
Trong một lọ chứa thứ nước đỏ thẫm, Miyamoto Shiyu lắc nhẹ, nhận thấy chất lỏng bên trong khá quánh.
Lọ còn lại là một con cá nhỏ màu xanh bạc, dù đang trong trạng thái mất nước nhưng nó vẫn chưa chết, thỉnh thoảng lại quẫy đạp dữ dội, lộ ra hàm răng sắc như băng.
Nếu không nhờ lớp thủy tinh thạch anh siêu cứng, con cá này chắc chắn đã chui tọt vào cơ thể Miyamoto Shiyu để cắn xé thỏa thích rồi.
"Đêm qua, đội khoan tại khu vực sông Tama đã gửi tin báo. Họ phát hiện số lượng khổng lồ Cá Rắn Răng Quỷ trong sông Akaoni, và nước sông ngầm lúc đó đỏ rực như máu."
Minamoto Chisei trầm giọng nói, "Trong phong thư là báo cáo phân tích mẫu nước. Sông Akaoni thực sự có chứa thành phần máu, gia chủ Miyamoto có thể xem kỹ. Theo kết quả kiểm định, dưới lòng sông Tama đang chảy một dòng sông máu, mà thành phần hóa học của nó tương tự như máu bào thai của Rồng."
"Trời đất ơi!..."
Miyamoto Shiyu nhanh chóng lướt qua bản báo cáo, giọng anh lạc đi vì chấn động.
Bất kỳ sinh vật nào ở trạng thái phôi thai đều có đặc điểm sinh lý khác biệt so với khi đã chào đời.
Phôi thai tiêu thụ lượng dưỡng chất khổng lồ để lớn nhanh như thổi, vì vậy máu phải vận chuyển một lượng lớn oxy, hormone, các yếu tố tăng trưởng và dinh dưỡng cần thiết cho quá trình hình thành mô và cơ quan.
Đồng thời, hoạt động trao đổi chất trong giai đoạn này cũng đạt mức rất cao.
Shiyu chỉ tay vào mẫu nước đỏ rực trong lọ thạch anh, giọng anh lạc đi vì chấn động:
"Các vị nhìn xem, mẫu máu này thu thập đã hơn 6 tiếng nhưng không hề có dấu hiệu đông đặc hay thối rữa, nó đang liên tục tự tái tạo tế bào ở cấp độ vi mô. Điều này có nghĩa là phôi thai của Thần đã đồng hóa toàn bộ sông Akaoni, biến dòng sông ngầm dài hàng chục cây số này thành một mạch máu khổng lồ để nuôi dưỡng chính nó. Chúng ta không đối đầu với một sinh vật đơn lẻ, mà là đối đầu với cả một hệ thống tuần hoàn sống đang vận hành dưới lòng đất!"
Sự xuất hiện của máu bào thai đồng nghĩa với việc có một phôi thai đang nằm dưới lòng sông Tama, và lượng máu ấy lớn đến mức dù đã hòa vào cả một dòng sông ngầm mênh mông mà vẫn bị chúng ta phát hiện ra...
Có thể tưởng tượng đó là một thực thể vĩ đại đến nhường nào, một phôi thai khổng lồ đang được thai nghén trong lòng dòng sông máu, như một con quái vật đang hít thở cùng với nhịp đập của địa tầng Nhật Bản!
"Chẳng lẽ hình hài của Thần... thực sự là một thực thể siêu trường siêu trọng như Bát Kỳ Đại Xà trong thần thoại sao?"
Sakurai Nanami cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng bà vẫn run run.
"Không ai biết chắc, nhưng có vẻ thần thoại đang dần được chứng thực."
Minamoto Chisei đáp.
"Gia tộc đã tài trợ cho các tổ chức địa chất gần trăm năm nay với hy vọng tìm thấy manh mối về Long tộc nhưng luôn vô vọng. Đột nhiên lại có bước đột phá lớn thế này, định vị trực tiếp được phôi thai của Thần, chuyện này e là quá trùng hợp chăng?"
Miyamoto Shiyu thắc mắc.
"Chuyện này, có lẽ ngài Masamune có thể giải thích."
Minamoto Chisei nhìn về phía Tachibana Masamune bên tay phải.
Đôi bàn tay quấn băng gạc của Masamune đặt trên bàn, ai cũng có thể nhận ra đằng sau lớp băng đó là đôi tay đã mất sạch ngón.
Cắt ngón tay là hình thức tạ tội truyền thống của gia tộc, nhưng cắt một lúc cả 5 ngón là chuyện cực kỳ hiếm thấy, điều đó ám chỉ một đại tội kinh thiên động địa mà không ai rõ thực hư.
Mọi người đều biết sau cuộc nói chuyện riêng với Minamoto Chisei, Masamune đã mất đi 5 ngón tay và được đưa đi cấp cứu.
Xem ra vị cựu gia trưởng đã phạm sai lầm nghiêm trọng bị tân gia trưởng phát hiện và trừng phạt không nương tay.
Qua việc này, ai nấy đều thấy Minamoto Chisei đã thực sự nắm trọn quyền sinh sát.
Không ai ngờ chàng trai trẻ vừa từ vị trí Cục trưởng Cục Chấp Hành đi lên lại nhanh chóng bộc lộ uy quyền sắt đá, ngay cả với người dày công bồi đắp mình như Masamune cũng ra tay tàn khốc.
Quả không hổ danh là "Hoàng đế".
Bề ngoài là con người, nhưng trong huyết quản chảy dòng máu Rồng thuần khiết nhất, sự hung bạo của loài Rồng đã hiển lộ rõ ràng nơi anh.
Mọi sự nghi ngờ trước đó đều tan biến, ngay cả các gia chủ lão luyện cũng cảm thấy rùng mình khi đứng trước mặt anh.
"Ta chỉ thay đổi độ sâu lỗ khoan. Trước đây chúng ta luôn cho rằng di tích Long tộc nằm ở độ sâu vài chục mét, nhưng theo tài liệu nghiên cứu mới nhất, trong vòng 10.000 năm qua, 4 hòn đảo của Nhật Bản từng nhiều lần bị nước biển nhấn chìm mang theo lượng lớn cát sỏi. Từ đó suy ra di tích Thần đại phải nằm ở tầng địa chất rất sâu. Vì vậy, chúng tôi đã tăng độ sâu mũi khoan từ 100m lên 300m, và cuối cùng đã đạt được bước đột phá vĩ đại này."
Lời trần thuật của Tachibana Masamune phẳng lặng như mặt nước hồ, dường như mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay ông.
"Xin hỏi việc khoan sâu này đã tiến hành bao lâu rồi?"
Miyamoto Shiyu hỏi.
"Mười năm. Suốt 10 năm qua, chúng ta đã tìm thấy đủ loại bằng chứng: từ những dòng sông ngầm giàu đồng và thiếc, những dòng nước đột ngột đổi hướng bí ẩn, cho đến những mẩu xương cốt vụn. Phân tích cho thấy đó chính là di hài của hỗn huyết chủng. Tất cả chứng minh một điều: dưới tầng địa chất Nhật Bản đang chôn vùi một nền văn minh cổ đại huy hoàng, kéo dài từ Tokyo ngày nay cho tới tỉnh Shimane. Đó là nơi tổ tiên chúng ta từng sinh sống, họ xây thành bằng gạch nung từ bột đá pha kim loại, trang trí bằng đồng thiếc và dựng những tòa tháp khổng lồ từ kim loại đặc biệt chứa sắt. Giờ đây, những di tích đó đang bị sông ngầm gột rửa, dòng nước chảy xuyên qua những con phố xưa cũ. Tổng hợp những thông tin này, chúng ta đã vẽ nên một tấm bản đồ của văn minh Thần đại."
Masamune ra hiệu cho Quạ.
Quạ trải một cuộn bản đồ dài lên bàn.
Đó là bản đồ vẽ bằng bút chì mảnh, mô phỏng một cổ quốc trải dài theo dãy núi Akaishi, trông như một con rồng đen đang phủ phục trong núi sâu.
"Đây là cổ quốc trong giả thuyết của chúng ta. Đêm qua, cuối cùng chúng ta đã có thông tin xác thực: không chỉ di tích Thần đại nằm ở đó, mà cả nơi ấp trứng của Thần cũng tọa lạc nơi này."
Masamune chỉ tay lên bản đồ, "Sông Akaoni chảy từ Yamanashi về phía Tokyo, đây là khu vực tập trung dày đặc tàn tích Thần đại. Giếng Tàng Hài rất có thể thông với sông Akaoni. Sau khi Thần rời khỏi Takamagahara, nó sẽ theo sông ngầm để trở về Giếng Tàng Hài thực hiện quá trình hóa thân cuối cùng. Cá Rắn Răng Quỷ vốn chỉ sống ở đại dương sâu thẳm, có lẽ chúng đã ký sinh trên vảy của Thần và cùng nó trở về đây."
"Sông Akaoni cách Tokyo bao xa?"
Fuma Kotaro hỏi.
"Chưa đầy 40km."
Minamoto Chisei đáp, "Nếu Thần thức tỉnh ở đó, Tokyo sẽ là mục tiêu đầu tiên bị đe dọa."
"Chúng ta hoàn toàn không có cách nào phòng thủ, thậm chí không kịp điều động không quân để chặn đánh."
Rylma Genichiro lo ngại.
Sắc mặt các gia chủ trở nên vô cùng nghiêm trọng.
"Đây không hoàn toàn là tin xấu, trái lại, phải gọi là tin cực mừng mới đúng."
Fuma Kotaro phá vỡ sự im lặng, "Chúng ta đã tìm thấy Thần trước khi nó thức tỉnh, lại còn tìm thấy cả nền văn minh Thần đại đã thất lạc. Nếu khai quật được di tích này, những kỹ thuật thu được sẽ là vô giá: thuật luyện kim đã thất truyền, kỹ thuật công trình và kiến trúc của Long tộc, thậm chí là cách mở ra cõi Nibelungen. Nắm trong tay những thứ đó, chúng ta chắc chắn sẽ trở thành những kẻ thống trị thế giới!"
"Đúng vậy, và đó chính là lý do chúng ta không thể chia sẻ những kỹ thuật này với Bí Đảng. Nếu những kẻ không phù hợp nắm giữ công nghệ vượt thời đại, kết cục chắc chắn là thảm họa." Tachibana Masamune nói, "ta chỉ hy vọng những kỹ thuật đó có thể đưa gia tộc trở lại thời kỳ cực thịnh."
"So với việc thống trị thế giới, giết chết Thần mới là việc cấp bách nhất hiện nay."
Minamoto Chisei cắt ngang, "Chúng ta không biết trạng thái hiện tại của Thần, không biết khi nào nó sẽ thức tỉnh, chúng ta phải tranh thủ từng giây từng phút! Sở nghiên cứu Ganryu có phương án nào để thâm nhập sông Akaoni không?"
Miyamoto Shiyu trầm tư vài phút:
“Không có. Sông Akaoni nằm sâu 300m dưới Thung lũng Sấm Sét, chiều dài có lẽ không kém gì sông Tama. Việc khoan một cái lỗ đường kính 15cm để chạm tới đó đã mất vài ngày, dù có cho tôi 1 năm tôi cũng không thể thăm dò hết dòng sông đó được. Tệ hơn nữa là sông Akaoni ẩn chứa vô số nguy hiểm. Dựa trên mẫu nước, ngoài máu còn có lượng lớn hợp chất chứa nitơ và phốt pho, đó chắc chắn là chất thải của một bầy sinh vật khổng lồ. Điều này chứng tỏ mật độ sinh vật trong sông Akaoni cực cao, một hệ sinh thái ngoài sức tưởng tượng đã được thiết lập dưới đó."
"Một hệ sinh thái cấu thành từ Long tộc và các phân loài?"
Minamoto Chisei hỏi.
"Đúng vậy."
Miyamoto Shiyu gật đầu, "Tôi có thể hình dung đàn Cá Rắn đang bơi theo phôi thai của Thần. Ở nơi tối tăm không ánh mặt trời, các phân loài sinh sôi với tốc độ chóng mặt để làm thức ăn cho Thần. Trước mặt một con Cổ Long, lũ Cá Rắn bị nỗi sợ áp chế hoàn toàn, chúng chỉ xứng đáng ăn những mẩu vụn thừa mà Thần để lại."
"Một hệ sinh thái Long tộc quy mô lớn như vậy thì dưỡng chất lấy từ đâu ra?"
Sakurai Nanami hỏi, "Để duy trì một hệ sinh thái cần rất nhiều năng lượng phải không?"
"Nham thạch."
Miyamoto Shiyu chậm rãi giải thích, "Mọi người còn nhớ hệ sinh thái Long tộc mà tàu Trieste phát hiện dưới rãnh biển Nhật Bản không? Hàng tỷ loài nhuyễn thể ăn các hợp chất như hydro sunfua từ nham thạch, các loài săn mồi nhỏ ăn chúng, rồi loài săn mồi lớn lại ăn loài săn mồi nhỏ. Và kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn, được nuôi dưỡng từ hệ sinh thái đó, chính là kẻ săn mồi tối thượng, Thần."
"Hèn gì sự thức tỉnh của Thần luôn đi kèm với nước biển dâng và núi lửa phun trào. Nó cần nước biển để tưới đẫm đất đai và nham thạch để cung cấp dưỡng chất!"
Ryoma Genichiro chợt nhận ra.
"Đúng vậy, nếu chúng ta thâm nhập vào nơi ấp trứng đó, thứ chúng ta đối mặt không chỉ là một vị Thần chưa hoàn thiện, mà còn là cả một đội quân tùy tùng của nó."
"Sự thay đổi khí hậu và địa tầng chứng tỏ quá trình ấp trứng của Thần đã đi đến hồi kết. Thời gian của chúng ta có hạn, nhưng trong lúc dầu sôi lửa bỏng này, chúng ta lại bó tay sao?"
Minamoto Chisei cau mày.
"Khả năng thâm nhập là cực thấp, nhưng phương án dẫn dụ chúng ra để quyết chiến thì có." Miyamoto Shiyu nói.
"Nói thử xem."
"Người xưa đã biết đến sự tồn tại của sông Akaoni. Sách cổ chép rằng dưới Thung lũng Sấm Sét có một dòng sông đỏ rực, uốn lượn chảy về phía Tokyo rồi lộ ra mặt đất, hòa vào các dòng sông trên bề mặt. Bình thường nước sông ngầm rất trong, nhưng vào những năm động đất liên miên, nước sẽ chuyển sang màu đỏ. Vì chúng ta đã biết vị trí cửa ra của sông Akaoni, chúng ta có thể đào một đường hầm và triển khai kế hoạch Đồ Thần ngay tại cửa hầm đó."
Miyamoto Shiyu chậm rãi nói tiếp, "Nhưng việc này đòi hỏi thiết bị đào hầm tiên tiến nhất và nguồn kinh phí khổng lồ."
"Thiết bị gì?"
"Tôi cần cỗ máy siêu đào hầm từng được dùng để đào đường hầm qua eo biển Anh Pháp."
Các gia chủ đưa mắt nhìn nhau.
Thiết bị mà Miyamoto Shiyu yêu cầu thực sự quá kinh khủng.
Đường hầm eo biển Anh Pháp là một công trình vĩ đại, nơi người ta đã huy động những siêu máy đào hầm khổng lồ, những con quái vật thép có hình dáng như viên đạn kim loại khổng lồ, đường kính gần 6m.
Phần đầu của chúng là một đĩa cắt tròn chế tác từ thép hợp kim siêu cứng, gắn chi chít những lưỡi cắt và đĩa nghiền bằng vật liệu chịu mài mòn.
Khi quay với tốc độ cao, cái đầu ấy nghiền nát đá và đất cứng như thể cắt qua đậu phụ, gầm gừ xé toạc địa tầng.
Cỗ máy không tiến lên bằng bánh xích như xe tăng.
Thay vào đó, nó được đẩy từng chút một bởi hệ thống kích thủy lực khổng lồ, tì vào những vòng bê tông vừa lắp đặt phía sau.
Mỗi lần tiến lên vài mét, nó lại để lại phía sau một đoạn đường hầm tròn trịa, đường kính gần 6m, hoàn hảo như được khoan ra từ lòng đất.
Những cỗ máy đào hầm khổng lồ ấy, cũng giống như tàu lặn sâu Trieste, đều thuộc hàng “huyền thoại” của kỹ thuật công nghiệp.
Việc chế tạo một chiếc mới đòi hỏi lượng thời gian và công sức khổng lồ, có khi phải mất cả năm trời mới hoàn thành.
"Trình bày kế hoạch đi."
Minamoto Chisei lạnh lùng ra lệnh.
Phần 5:
Miyamoto Shiyu mở chiếc máy tính xách tay mang theo bên người, xoay màn hình về phía Minamoto Chisei:
“Cửa ra của sông Akaoni nằm ở phía tây Tokyo, tại đó nước ngầm thấm lên mặt đất và hòa vào sông Tama. Khoảng 20 năm trước, chính quyền Tokyo đã ủy thác cho Maruyama xây dựng hệ thống thoát nước ngầm mới, Sở Ganryu cũng tham gia thiết kế. Dự án có tên là G-Cans, mật danh là 'Thần Điện Khung Sắt'. Hệ thống này kéo dài đến tận cửa ra của sông Akaoni. Để chứa lượng nước dư thừa từ hai con sông này, chúng tôi đã xây dựng giếng tích nước số 13 gần cửa ra. Đó là một giếng nước khổng lồ, nước trong giếng thường có màu đỏ thẫm nên còn được gọi là 'Giếng Đỏ'."
Trên màn hình hiển thị bản vẽ của Thần Điện Khung Sắt.
Từ đường ống thoát nước khổng lồ đường kính 1 tách ra một nhánh dẫn tới Giếng Đỏ.
Ngôi giếng sâu thẳm đó nằm trong núi, cách trung tâm Tokyo chưa đầy 20km.
"Tôi sẽ đưa siêu máy đào hầm xuống Giếng Đỏ, sau đó đào một đường hầm thông thẳng đến sông Akaoni. Đường hầm này sẽ có đường kính 6m, dài khoảng 1,5 km. Siêu máy đào hầm có tốc độ 170m mỗi tuần, nếu thi công liên tục ngày đêm, tôi có thể thông hầm đến sông Quỷ Đỏ trong vòng 2 tháng."
Miyamoto Shiyu tiếp tục, "Sau khi thông hầm, nước sông Akaoni sẽ đổ vào Giếng Đỏ chỉ trong vài giờ, kéo theo cả bầy phân loài Long tộc. Kế hoạch Đồ Thần sẽ được triển khai ngay tại đoạn hầm và Giếng Đỏ này."
"Cậu định dùng cách gì để giết Thần? Bố trí tay súng hay thuốc nổ mạnh tại cửa hầm sao? Những vũ khí đó chẳng có tác dụng gì với những mục tiêu cấp bậc Long Vương đâu."
Fuma Kotaro lên tiếng.
"Không, tôi sẽ dùng thủy ngân."
Miyamoto Shiyu chậm rãi nói:
“Giá thủy ngân trên thị trường quốc tế khoảng 50.000 USD mỗi tấn. Tôi cần 5.000 tấn thủy ngân để tái hiện lại huyền thoại Susanoo tiêu diệt Yamata no Orochi. Tại sao lại là thủy ngân? Bởi trong thuật luyện kim Long tộc, đây là kim loại duy nhất ở thể lỏng, đóng vai trò là 'Chất dẫn linh' hoàn hảo. Nó có thể thẩm thấu qua lớp bảo vệ của vảy rồng và trực tiếp phá hủy cấu trúc tế bào từ bên trong. Tôi sẽ đổ đầy 5.000 tấn thủy ngân vào Giếng Đỏ, rồi ném bom nhiệt nhôm xuống đó. Loại bom này tạo ra nhiệt độ tới gần 3.000°C, không chỉ gây sát thương trực tiếp mà còn lập tức hóa hơi thủy ngân lỏng. Hơi thủy ngân có độc tính gấp vạn lần thể lỏng, chúng sẽ xâm nhập thẳng vào hệ thống hô hấp, thiêu rụi phôi thai từ trong ra ngoài. Đây không phải là một cuộc tấn công vật lý thông thường, mà là một nghi thức hành hình bằng hóa học và nhiệt lượng ném vào nơi ấp trứng của Thần. Nhưng bom nhiệt nhôm và lượng thủy ngân khổng lồ này đều không hề rẻ, tôi cần một nguồn tài chính cực lớn để vận hành cỗ máy hủy diệt này."
"Chúng ta có cần vận chuyển máy đào hầm đó từ Anh hay Pháp về không?"
"Không cần, nó hiện đang ở Tokyo để chuẩn bị đào một đường hầm xuyên biển mới. Để thuê nó, tôi cần 5 tỷ Yên tiền đặt cọc, cộng thêm phí sử dụng 1,8 tỷ Yên mỗi ngày."
"Câu hỏi cuối cùng, nếu thủy ngân và bom nhiệt nhôm đều thất bại thì sao?"
Minamoto Chisei nhìn thẳng vào mắt Miyamoto Shiyu.
"Vậy thì tôi thất bại. Tôi sẽ rút dao nhảy xuống Giếng Đỏ quyết tử với Thần. Ngoài việc đó ra tôi còn lựa chọn nào khác sao? Tôi sẽ dùng mạng sống để tạ tội cho sự yếu kém của mình." Miyamoto Shiyu bình thản đáp.
Minamoto Chisei đưa tay ra, Dạ Xoa lập tức đặt một thanh tachi dài vào tay anh.
Minamoto Chisei ném thanh kiếm qua bàn về phía Miyamoto Shiyu khiến anh sững người.
"Quạ, chúng ta có thể kiếm được bom nhiệt nhôm và thủy ngân không?"
Minamoto Chisei hỏi.
"Bom nhiệt nhôm thì tôi biết chỗ lấy. Ở vịnh Tokyo có băng 'Musashi', chúng là những tay chuyên buôn vũ khí xuyên quốc gia, món này luôn có sẵn trong kho ở vịnh Tokyo."
"Còn thủy ngân, tôi sẽ tìm cách. Xin hãy cho tôi 3 ngày."
Sakura khẽ cúi người.
"Trích 20 tỷ Yên từ quỹ dự phòng của gia tộc, ký chi phiếu giao cho gia chủ Miyamoto."
Minamoto Chisei vẫn nhìn chằm chằm vào mắt Miyamoto Shiyu.
"Rõ, tiền mặt sẽ sẵn sàng trong vòng 3 tiếng tới." Sakura đáp.
Miyamoto Shiyu rút kiếm ra khỏi vỏ, nhìn thấy biểu tượng hoa cúc 16 cánh được chạm khắc tinh xảo.
Kiku-ichimonji Norimune.
Đây là thanh lễ kiếm được chế tác riêng cho Hoàng gia, một bảo vật có địa vị tối cao trong bộ sưu tập danh kiếm của Bát Gia Jaki.
Thông thường, thanh kiếm này chỉ do gia trưởng đeo trong những nghi lễ trang trọng nhất, vậy mà Minamoto Chisei lại tùy tiện giao bảo vật vô giá này cho anh làm vũ khí.
ANh định từ chối, nhưng đột nhiên thấy Minamoto Chisei đang ngồi tĩnh lặng ở đầu bàn, sau lưng anh là những đám mây đen như thủy triều tràn qua bầu trời Tokyo.
Minamoto Chisei ngồi giữa cơn bão sắp giáng xuống, sừng sững như một ngọn núi hùng vĩ.
Chỉ sau một đêm, chàng thanh niên phóng khoáng ngày nào bỗng chốc trở nên lạnh lùng và trưởng thành đến lạ kỳ.
Một quyết ý mãnh liệt đã hình thành, sắc lạnh như lưỡi kiếm dài.
Miyamoto Shiyu chợt nhận ra mình đang đối diện với "Hoàng đế" của xã hội đen Nhật Bản, người đàn ông có thể hô mưa gọi gió, xoay chuyển vận mệnh cả quốc gia.
Chỉ bằng một câu nói, anh ấy có thể huy động nguồn tài chính khổng lồ của gia tộc, chỉ bằng một cái gật đầu, anh ấy có thể khiến toàn bộ giới xã hội đen Nhật Bản phải dốc sức phụng sự.
Nếu nói trên đời này còn một người đàn ông có đủ tư cách đối đầu với vị "Thần" sinh ra để diệt thế kia, thì đó chính là Minamoto Chisei.
Đây là cuộc chiến giữa con người và thần thánh, và trong cuộc chiến này, không một ai có thể từ chối vị thống lĩnh quân đội.
Miyamoto Shiyu hai tay nâng kiếm, đứng dậy cúi đầu thật sâu:
“Thuộc hạ xin dốc hết sức mình!"
Cuộc họp kết thúc, chỉ còn Minamoto Chisei ngồi lặng lẽ bên bàn.
Sakura đứng sau lưng anh, cảnh giác quan sát các tòa nhà xung quanh để đề phòng lính bắn tỉa ẩn nấp sau các ô cửa sổ.
Hiện tại, cả giới xã hội đen Nhật Bản đều đã biết người đứng đầu gia tộc đã thay đổi, Minamoto Chisei lập tức trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Đa số sẽ tranh nhau nịnh bợ anh, nhưng cũng có kẻ âm mưu hãm hại, tàn dư của Moukishu lại càng coi anh là kẻ thù số một.
Vậy mà cận vệ của anh chỉ có duy nhất Sakura, người kiêm luôn chức trợ lý đặc biệt.
Trợ lý đặc biệt của gia trưởng là một vị trí rất cao, trong lịch sử chưa bao giờ vị trí này do một cán bộ xuất thân sát thủ đảm nhận, nhưng Minamoto Chisei vẫn kiên quyết làm vậy, mọi sự phản đối đều vô hiệu.
Có người nói Minamoto Chisei bao che cho người thân cận, nhưng Sakura hiểu rõ, đó chỉ là vấn đề tính cách của anh, anh vốn không thuộc về thế giới xã hội đen này.
Dù được huấn luyện để kế vị, nhưng bao năm qua anh vẫn luôn là một "Oni-goroshi" đứng bên lề gia tộc.
Anh chỉ giao thiệp với vài người thân tín, hoàn toàn không có tham vọng thao túng giới xã hội đen.
Một người như vậy, giờ đây lại quyết định gánh vác trọng trách của gia trưởng.
Sakura không biết đêm qua Minamoto Chisei đã đi đâu cùng Masamune, cô chỉ thấy sau đêm đó, anh như biến thành một người khác.
Minamoto Chisei ngồi dưới bầu trời nhợt nhạt, ngắm nhìn những đám mây tích điện đang cuồn cuộn kéo đến, gương mặt anh tái nhợt như tờ giấy.
Anh đã 3 ngày liên tục không nghỉ ngơi.
"Vẫn chưa có tin tức gì của Erii sao?"
Minamoto Chisei hỏi.
"Tạm thời vẫn chưa, nhưng trên đời này không ai có thể làm hại tiểu thư được, xin ngài yên tâm. Chúng tôi sẽ tiếp tục tìm kiếm."
"Cô biết không? Đây là lần thứ 12 em ấy bỏ nhà đi. Trong 11 lần trước, kỷ lục lâu nhất chỉ là 2 tiếng đồng hồ."
Minamoto Chisei trầm giọng.
"Có vẻ tiểu thư thực sự rất ghét phải ở trong nhà."
Sakura nói.
"Có một lần em ấy lợi dụng lúc đi kiểm tra sức khỏe để trốn ra ngoài, cả gia tộc náo loạn cả thành phố để tìm. Cuối cùng, tôi tìm thấy em ấy đứng dưới cột đèn giao thông cách nhà chỉ một dãy phố, em ấy nhìn con phố vắng người mà khóc. Lúc đó em ấy chưa cao như bây giờ, tôi bước tới từ phía sau bế em ấy lên, em ấy viết cho tôi xem, nói rằng: 'Thế giới lớn quá'."
"Dù không biết thế giới rộng lớn thế nào, nhưng vẫn cố chấp muốn ra ngoài xem sao."
Sakura tiếp lời.
"Đúng vậy, cô bé ấy, người mà chỉ cần đi tới ngã tư đầu tiên là sẽ bật khóc vì không biết đi hướng nào, vậy mà giờ đây đã rời nhà suốt 2 ngày rồi."
Minamoto Chisei nói, "Tôi cũng không biết mình đã quen với việc đó hay đã trở nên tê liệt, cảm giác không còn vội vã như trước nữa. Có lẽ con gái lớn lên rồi cũng phải đi xa, chẳng ai muốn làm vũ khí cho người khác suốt đời cả... Hãy tăng tiền thưởng lên 30 tỷ Yên, phát thông báo tìm người trên đài truyền hình, đài phát thanh và báo cảnh sát."
"Rõ... Sắp mưa rồi, chúng ta nên vào trong thôi."
Sakura khẽ nhắc.
"Tôi đang đợi mưa rơi xuống, như vậy tôi mới thấy nhẹ lòng hơn một chút."
Minamoto Chisei nói, "Cô về nghỉ trước đi, đừng lo, trong thành phố này không có nhiều người giết nổi tôi đâu."
Sakura lặng lẽ đứng đó, không hề xê dịch.
"Sao vậy? Có chuyện muốn hỏi tôi à?"
Minamoto Chisei tự rót cho mình một ly whisky Yamazaki, rượu là thứ duy nhất giúp anh thư giãn đôi chút.
"Thủy ngân và bom nhiệt nhôm thực sự giết được Thần sao?"
Sakura chậm rãi hỏi.
Minamoto Chisei hơi khựng lại:
“Sao tự nhiên lại hỏi vậy?"
"Nhìn lại những vụ đồ long trước đây, thứ có thể gây sát thương chí mạng cho Long Vương thường không phải là những thứ khoa học giải thích được. Ví dụ như con dao gấp không rõ lai lịch của Hiệu trưởng Anjou, hay bộ 'Thất Tông Tội' được cho là do chính tay Vua của Thanh Đồng và Lửa chế tạo. Chỉ có Caesar Gattuso từng dùng ngư lôi 'Storm' giết chết Long Vương, đó đúng là vũ khí do con người tạo ra, nhưng vụ việc đó đầy rẫy nghi vấn và cuối cùng cũng không tìm thấy di hài của Long Vương Norton."
Sakura phân tích, "Ngay cả trong thần thoại, thủy ngân cũng chỉ khiến Yamata no Orochi suy yếu, thứ thực sự giết nó là thanh kiếm Ame no Habakiri trong tay Susanoo, đó cũng là một loại vũ khí vượt xa sự hiểu biết của con người."
Minamoto Chisei im lặng hồi lâu:
“Cô thông minh hơn tôi nghĩ."
"Nhưng ngài vẫn đồng ý với phương án đó."
"Đúng vậy. Như cô nói, thứ giết được Long Vương luôn là những thứ phi khoa học. Cái gọi là 'hỗn huyết chủng' thực chất là một nhóm người dùng sức mạnh của loài Rồng để diệt sát loài Rồng. Thanh kiếm Ame no Habakiri trong truyền thuyết đã biến mất từ lâu, chúng ta thậm chí không biết nó là thứ gì. Thủy ngân và nhiệt nhôm có thay thế được nó không, tôi không biết. Nhưng trong tay chúng ta vẫn còn những vũ khí khác. Nếu kế hoạch của gia chủ Miyamoto thất bại, người nhảy xuống Giếng Đỏ sẽ không phải cậu ấy, mà là tôi."
"Tôi đã đoán được rồi."
Sakura khẽ nói.
"Sự xuất hiện của tôi chắc sẽ khiến Thần phấn khích lắm nhỉ? Chúng ta đều là thức ăn mà Thần tự chuẩn bị cho mình, trong máu tôi có thứ nó muốn, gen rồng thuần độ cao. Nó muốn ăn tôi sao? Vậy thì tốt lắm, hãy ăn luôn cả bom nhiệt nhôm cùng 5.000 tấn thủy ngân này đi."
"Không còn cách nào khác sao?"
"Nếu tôi cũng thất bại, thì chỉ còn cách ném Erii xuống cái giếng đó thôi."
Minamoto Chisei u uẩn nói, "Em ấy là vũ khí cuối cùng của chúng ta. Nếu em ấy cũng thất bại, thế giới này sẽ không còn ai chế ngự được Thần nữa."
"Nếu tôi không nhầm, tiểu thư Erii thực chất là một 'Oni', đúng không?"
"Phải, em ấy là Oni, con Oni mạnh nhất trong lịch sử. Ngôn linh 'Thẩm Phán' của em ấy là ngôn linh mạnh nhất mà con người hiện nay có thể nắm giữ. Gia tộc cần năng lực của em ấy. Em ấy được nuôi dạy như một món vũ khí, sẵn sàng bị hy sinh bất cứ lúc nào."
"Thảo nào bấy lâu nay ngài và ngài Masamune lại quan tâm tiểu thư Erii đến vậy."
"Sự quan tâm đó rất giả dối. Giống như võ sĩ lau chùi thanh kiếm của mình vậy, khi cần vung kiếm giết địch, dù kiếm có gãy cũng buộc phải rút ra khỏi vỏ."
"Vâng... Nếu ngài muốn ngắm mưa, tôi đi lấy ô cho ngài."
"Nghe thấy sự thật tàn khốc như vậy, cô không muốn nhận xét gì sao? Nói tôi hèn hạ tàn nhẫn chẳng hạn?"
Minamoto Chisei có chút tò mò.
Biết được những bí mật động trời sau bức màn, nhưng Sakura không hề ngạc nhiên hay sợ hãi, nét mặt vẫn bình thản.
Dường như cô chỉ muốn hỏi để xác nhận đáp án của riêng mình, và khi đã có câu trả lời, chẳng có gì khiến cô bất ngờ.
"Tôi không thấy vậy. Chúng ta đều là vũ khí, vung gãy thì thôi, lại rút thanh tiếp theo. Chẳng phải ngài cũng tự coi mình là vũ khí đó sao?"
Sakura dừng lại một chút, "Tất cả đều là hung khí, thương xót lẫn nhau là đủ rồi. Tôi đi lấy ô đây."
"Nếu chuyện này được giải quyết êm đẹp, tôi muốn đến Montalivet ở Pháp một thời gian. Đó là thị trấn ven biển nhỏ gần Bordeaux, một nơi rất yên bình."
Minamoto Chisei vẫn nhìn về phía chân trời xa xăm, "Cô có muốn cùng đi nghỉ không?"
Câu hỏi thốt ra một cách tự nhiên như không cần suy nghĩ.
Dạ Xoa, Quạ và Sakura đều biết anh vốn chẳng mặn mà với chức gia trưởng, luôn muốn rời bỏ đất nước này để sống tự do, nhưng anh chưa bao giờ nói điểm đến là Montalivet.
Anh không muốn nhiều người biết mình đi đâu để có thể hoàn toàn rũ bỏ giới xã hội đen Nhật Bản, sống với một danh tính mới.
Sau khi anh đi, Sakura sẽ quản lý tài sản cho anh, tiền kiếm được đủ để Dạ Xoa và Quạ sống nhàn tản, mỗi người một phương.
Minamoto Chisei chưa bao giờ nghĩ sẽ mang theo bất cứ ai...
Nhưng khi Sakura nói "Tất cả đều là hung khí, thương xót lẫn nhau là đủ rồi", trái tim anh khẽ lay động, tựa như một dây đàn lặng lẽ bấy lâu nay bị ai đó gảy nhẹ, bụi trần bốc lên.
Dạ Xoa nói cũng có lý, đi xa như vậy, anh lại không biết tiếng Pháp, có lẽ nên mang theo một người phụ nữ xinh đẹp.
Nếu là anh và Sakura, chắc họ sẽ ngồi bên bờ biển rất lâu mà không nói lời nào nhỉ?
Chỉ ngắm biển và bôi kem chống nắng cho nhau.
"Đó là vinh hạnh của tôi."
Sakura đáp.
Mưa cuối cùng cũng rơi xuống.
Minamoto Chisei gục xuống bàn ngủ thiếp đi, Sakura cầm ô quỳ ngồi bên cạnh, lặng lẽ che chở cho anh.
0 Bình luận