Vol 3: Triều Dâng Dưới Vầng Trăng Đen – Phần Hạ

Chương 6: Vùng đất đỏ thẫm - Phần 1-2

Chương 6: Vùng đất đỏ thẫm - Phần 1-2

Phần 1:

Cùng lúc đó, tại con phố phía sau Đại học Tokyo, Anjou ngồi xuống bên cạnh chiếc xe đẩy bán mì.

Ông đặt chiếc ô và chiếc vali nặng trịch sang một bên: 

“Cho một bát mì Shoyu, thêm hai quả trứng lòng đào."

"Sao ông lại tới nữa rồi? Tôi tưởng chúng ta đã thống nhất là sau này sẽ không gặp mặt cơ mà! Đêm nào cũng tới ăn đúng giờ là cái kiểu gì hả?" 

Uesugi Koshi hậm hực, "Bắt đầu từ tối nay, mì bắt đầu tính tiền! 800 Yên một bát, thêm trứng là thêm 100 Yên!"

Anjou thản nhiên tự rót cho mình chén rượu sake, nghe tiếng mưa rơi tí tách trên mái bạt: 

“Chẳng phải lần trước ông từ chối cho tôi dự đám tang của ông sao? Tôi hứa là tôi sẽ không đến dự. Nhưng xem chừng ông chưa chết sớm được đâu, nên tôi tới đây ăn bát mì cũng chẳng khiến ông xuống địa ngục được."

"Đừng nói nhảm! Thanh toán trước đi!"

Anjou đặt một xấp tiền lên bàn bếp: 

“Một triệu Yên, không cần thối lại. Từ hôm nay tôi sẽ ghi nợ ở chỗ ông, ăn bao nhiêu thì cứ trừ dần vào đây."

"Cái thằng khốn nhà ông coi chỗ này là nhà ăn tập thể đấy à?"

"Thành thực mà nói, cái tiệm mì lề đường này của ông chưa đủ trình vào danh sách nhà ăn của tôi đâu. 'Nhà ăn' của tôi chủ yếu tập trung ở Paris cơ, ví dụ như L’Arpège, L’Ambroisie hay Le Pré Catelan. Còn ở Nhật Bản, chắc chỉ có Ishikawa ở Tokyo hay Koan ở Kanagawa mới đủ tiêu chuẩn."

Uesugi Koshi hầm hừ ném vắt mì vào nồi: 

“Cứ cho là tôi làm đồ ăn cho lợn đi, nhưng vị khách quý tộc thượng lưu chỉ ăn nhà hàng 3 sao Michelin như ông đây chẳng phải vẫn đội mưa đến ăn đó sao? Ăn 'cám lợn' có thấy buồn mồm muốn ủn ỉn mấy tiếng không?"

"Không thành vấn đề, ủn ỉn." 

Anjou vừa nghịch con dao gấp, vừa thành thục mở hũ lấy củ cải muối ra.

"Ông tha cho tôi đi có được không? Làm sao ông dám chắc là không có ai theo đuôi ông? Ông làm thế này sẽ mang rắc rối đến cho tôi đấy." 

Uesugi Koshi bất lực.

"Đừng căng thẳng thế chứ? Với một người sở hữu ngôn linh 'Thời Gian Zero’ như tôi, số người có khả năng theo đuôi tôi trên thế giới này chỉ đếm trên đầu ngón tay. Còn kẻ có thể theo đuôi mà không bị tôi phát hiện, tôi nghĩ là chẳng có ai cả. Ở Tokyo tôi không còn người bạn nào khác, bạn bè cũ đều già chết cả rồi, con cái họ cũng sắp xanh cỏ hết cả, chỉ còn sót lại lão quái vật mang hoàng huyết như ông thôi. Giữa quái vật với nhau không phải nên có tiếng nói chung sao?"

"Chẳng phải ông còn sứ mệnh giải cứu thế giới quan trọng lắm sao? Nghe bảo 'Thần' sắp thức tỉnh gì đó mà? Tôi lạy ông hãy làm việc chuyên nghiệp chút đi, đi tìm xem 'Thần' đang ấp ở đâu giùm cái. Nếu Tokyo mà bị hủy diệt thì cái sạp mì này cũng dẹp tiệm, coi như tôi cầu xin ông được chưa?"

"Bây giờ người cần bận rộn không phải là tôi, mà là kẻ đứng sau bức màn kia kìa. Có kẻ muốn trục lợi từ sự thức tỉnh của Thần, thì hắn phải đi tìm nơi ấp trứng của Thần. Takamagahara là nơi đầu tiên, vậy nơi thứ hai ở đâu? Kẻ đó sốt ruột hơn tôi nhiều, vì hắn khao khát có được Thần bằng mọi giá. Tôi đang đợi hắn động thủ, hắn động tĩnh càng lớn thì tôi càng dễ phát hiện."

"Nghe có vẻ ông đã giăng lưới tình báo khắp Nhật Bản rồi nhỉ." 

Uesugi Koshi đặt bát mì trước mặt Anjou.

"Dù đã già, nhưng khi đến lượt tôi ra tay, cục diện sẽ nằm trong tầm kiểm soát." 

Anjou cúi đầu ăn mì.

"Cái loại người nửa đêm đi ăn bát mì 800 Yên mà dám vỗ ngực bảo mình nắm thóp cục diện Tokyo? Thật chẳng khiến người ta có chút niềm tin nào. Thần không giống mấy vị Long Vương mà các ông từng giết đâu. Một vị Thần hoàn thiện là thứ ở cấp độ Hắc Vương, lúc đó tôi chẳng biết trên đời này còn cách nào giết nổi nó không nữa." 

Uesugi Koshi nhìn màn mưa trắng trời, "Thú thật là tôi đã đặt vé máy bay đi Paris rồi, định đóng cửa nghỉ vài ngày để tránh bão. Tôi sẽ ở nước Pháp xa xôi dõi theo ông, cổ vũ ông qua tivi!"

"Qua tivi?" 

Anjou ngẩn người.

"Nếu tôi thấy tin tức báo rằng Tokyo bỗng dưng chìm xuống biển vì thiên tai không rõ nguyên nhân, hay có quái vật khổng lồ tấn công, tôi sẽ gọi tay pha chế cho một ly whisky đá, uống cạn một hơi rồi nói: 'Anjou! Cố lên nhé!'"

"Phải nói rằng trong lịch sử Bát Gia Jaki, ông xứng đáng là vị 'Hoàng đế' tệ hại nhất..."

"Là vị 'Thái thượng hoàng' tệ hại nhất, cảm ơn!"

"Dù sao ông cũng định chuồn rồi, vậy không ngại cung cấp thêm chút thông tin cho tôi chứ?" 

Anjou mở vali, đeo kính vào, "Hôm nay tôi tìm thấy một vài tài liệu thú vị trong thư viện Đại học Tokyo..."

"Tôi đã bảo cái lão khốn nhà ông tìm tôi đâu phải chỉ để ăn mì mà." 

Uesugi Koshi thở dài, "Những gì tôi biết chẳng phải đã kể hết cho ông rồi sao? Thậm chí tôi còn đem cái chuyện gia đình bất hạnh của mình ra làm quà vặt cho ông, ông bảo tôi còn gì để giấu nữa?"

"Ông chưa nói cho tôi biết, trong gần 1 thế kỷ qua, Bát Gia Jaki vẫn luôn tài trợ cho các tổ chức địa chất lớn."

"Chuyện đó quan trọng với ông à? Gia tộc tài trợ cho rất nhiều cơ quan nghiên cứu khoa học, địa chất đúng là cũng nằm trong số đó. Ban đầu chúng tôi muốn thông qua khảo sát địa chất để tìm di tích thời Thần đại, nhưng việc này chẳng có tiến triển gì cả."

"Không có tiến triển là vì các ông khoan chưa đủ sâu. Di tích Thần đại của Nhật Bản có lẽ nằm ở lớp đất đá dưới độ sâu 300m."

Uesugi Koshi ngẩn người: 

“Ông có phải chuyên gia địa chất đâu mà chắc chắn thế? Bát Gia Jaki tài trợ 1 thế kỷ, đến cái mỏ khí đốt còn chẳng đào ra nổi, nói gì đến di tích Thần đại."

"Tôi đúng là không phải chuyên gia, nhưng một vị hiệu phó của tôi lại là Tiến sĩ Vật lý Địa cầu. Trước khi tôi lên máy bay, cậu ta có gửi cho tôi một bức thư nói về giả thuyết di tích Thần đại. Cậu ta bảo không một nền văn minh nào có thể bị giới hạn trong một thành phố cô độc. Nếu hậu duệ của Bạch Vương từng xây dựng nên tòa thành cổ như Takamagahara tại Nhật Bản, thì phải có đường xá, lăng mộ, kênh rạch và các công trình phụ trợ, thậm chí là những thành phố khác nữa. Nhưng tất cả đã bị trận đại hồng thủy nhấn chìm cả Nhật Bản vạn năm trước xóa sạch dấu vết. Sóng biển đã gột rửa Nhật Bản thành một quốc gia sạch sẽ, không còn vương lại chút dấu tích nào của Long tộc." 

Anjou nói, "Và những di tích Thần đại này, lẽ ra vẫn còn được bảo tồn sâu trong lòng đất."

"Nói thì hay lắm, ai mà chẳng đoán được di tích thành cổ nằm dưới đất, giống như thành Pompeii bị chôn vùi dưới tro núi lửa vậy." 

Uesugi Koshi nói, "Nhưng không sâu đến mức đó đâu. Tôi từng nghe báo cáo của chuyên gia, họ nói trong điều kiện tự nhiên, các thành phố cổ sẽ chìm xuống vài ml mỗi năm. Theo cách tính đó, di tích Thần đại chỉ nên nằm ở độ sâu khoảng 50 đến 100m thôi, chúng ta có thể tìm kiếm qua hệ thống thủy văn ngầm."

"Thủy văn ngầm?" 

Anjou hỏi.

"Một phương pháp nghe có vẻ rất kỳ diệu. Chuyên gia địa chất nói khoan thăm dò là một việc cực kỳ khó khăn và tốn kém. Dù chúng ta có khoan hàng vạn lỗ cũng chưa chắc có cái nào trúng ngay phía trên di tích. Nhưng nếu nghiên cứu thủy văn ngầm thì không cần khoan nhiều đến vậy. Đại khái là phân tích hướng dòng chảy, áp lực và thành phần hóa học của nước ngầm. Gã chuyên gia đó nói rằng những cấu trúc lớn dưới lòng đất sẽ ảnh hưởng đến hệ thống nước ngầm xung quanh. Nếu một con sông ngầm chảy qua khu vực có tàn tích kim loại hoặc hợp kim đồng thiếc, nước có thể xuất hiện dấu vết ion đồng và thiếc do quá trình ăn mòn và hòa tan vi lượng. Ngoài ra, nếu dòng sông ngầm đột ngột bị lệch hướng, giảm lưu lượng hoặc hình thành những vùng dòng chảy bất thường, điều đó thường có nghĩa là phía trước có một khối cấu trúc khổng lồ dưới lòng đất đang chắn đường nó. Tôi thấy gã nói cũng có lý nên đã duyệt cho một khoản ngân sách không nhỏ, kết quả là đến tận lúc gã chầu trời năm 1983, gã vẫn chẳng rờ được vào cái lông chân nào của di tích." 

Uesugi Koshi khinh bỉ nhổ toẹt một bãi, "Chuyên gia mà đáng tin, thì lợn nái cũng biết leo cây!"

"Vậy ông đã nghe nói về 'Thành phố chồng' dưới lòng đất ở Khai Phong, Trung Quốc chưa?" 

Anjou hỏi.

"Chưa, tôi chưa từng đến Trung Quốc, mặc dù tôi mang trong mình 25% dòng máu Trung."

"Khai Phong là một thành phố có nhiều lớp di tích chồng chất. Ngoài thành phố hiện nay trên mặt đất, dưới lòng đất còn tồn tại nhiều tầng thành cổ, tầng tầng lớp lớp chồng lên nhau. Nguyên nhân là do trong lịch sử, sông Hoàng Hà thường xuyên đổi dòng và gây lũ lớn, mang theo lượng bùn cát khổng lồ. Mỗi lần lũ lụt xảy ra, bùn cát lại phủ lên thành phố cũ, khiến các công trình dần bị chôn vùi. Người đời sau tiếp tục xây dựng thành phố mới ngay trên lớp đất bồi đó, vì thế theo thời gian hình thành nhiều tầng đô thị chồng lên nhau. Tuy vậy, cung điện và đường xá giữa các tầng thành không hoàn toàn trùng khớp tuyệt đối, chúng chỉ nằm gần cùng vị trí trung tâm vì địa thế thuận lợi. Tình trạng của Nhật Bản cũng có nét tương tự ở chỗ địa hình thay đổi theo thời gian, nhưng nguyên nhân lại khác. Trước thời kỳ lịch sử nhân loại, cao độ của nhiều vùng ở Nhật Bản từng thấp hơn hiện nay. Do quần đảo này nằm trên rìa các mảng kiến tạo, mặt đất đã nhiều lần nâng lên và hạ xuống, đồng thời mực nước biển toàn cầu cũng thay đổi qua các thời kỳ băng hà. Khi nước biển dâng, nhiều vùng đất thấp bị nhấn chìm, khi mực nước biển hạ hoặc địa hình được nâng lên, đất liền lại lộ ra. Bên cạnh đó, tro núi lửa, cát sỏi và trầm tích từ sông biển cũng liên tục bồi đắp, khiến địa hình dần thay đổi theo thời gian. Di tích Thần đại bị nhấn chìm sâu vào lòng đất với tốc độ nhanh gấp nhiều lần bình thường. Tính toán lại thì rơi vào khoảng 300m. Có lẽ sâu trong lòng đất Nhật Bản đang ẩn giấu một quốc gia cổ đại do hậu duệ Bạch Vương xây dựng, và vị Thần kia đang bước đi trong những tàn tích không thấy ánh mặt trời đó, vừa đi vừa hồi tưởng lại thân phận kiếp trước của mình." 

Anjou chậm rãi nói, "Thật là cô độc biết bao."

"Không, nó sẽ không đi lung tung đâu, nó phải quay về 'Giếng Tàng Hài' mới đúng." 

Uesugi Koshi nói, "Đó là nơi cách biệt với thế giới nhất, cũng là nơi ấp trứng an toàn nhất."

"Cái 'Giếng Tàng Hài' đó rốt cuộc là thứ gì? Đám thần quan trong gia tộc ông có từng mô tả về nó không?" 

Anjou hỏi.

"Có mô tả, truyền lại từ thời cổ đại, nhưng e là không giúp ích gì được cho ông đâu. Nó huyền bí lắm, người ta nói đó là một cái giếng thông thiên triệt địa, nối từ biển nước lạnh đến biển lửa nóng. Nửa trên là nước lạnh thấu xương, nửa dưới là lửa cháy hừng hực. Izanagi đã dùng vải lanh màu tím bao bọc Thánh hài, dùng dây thừng vàng trói chặt, lặn xuống đáy biển nước lạnh rồi ném Thánh hài vào giếng, nhìn Thánh hài chìm dần về phía biển lửa, sau đó dùng một khối đá huyền vũ nặng nề lấp miệng giếng lại." Uesugi Koshi kể, "Đó chính là sự tích Izanagi phong tỏa con dốc Yomotsu Hirasaka trong thần thoại."

"Hoàn toàn không hiểu gì cả." 

Anjou nói, "Thực ra tôi muốn hỏi ông, trong 1 thế kỷ qua, các vị trí khoan của các ông nằm ở khu vực nào? Shikoku? Kyushu? Hay Hokkaido?"

"Cái này thì tôi biết. Tất cả các mũi khoan đều được thực hiện dọc theo dòng chảy của sông ngầm. Sông ngầm luôn chảy từ núi cao ra biển, hướng khoan ngược lại với hướng nước chảy. Bắt đầu từ Tokyo, dọc theo dãy núi Akaishi về phía Tây, cuối cùng sẽ đến Izumo. Toàn bộ quá trình mất gần 1 thế kỷ, tổng cộng 12.000 lỗ khoan. Tính đến hôm nay chắc họ cũng khoan được 10.000 lỗ rồi." 

Uesugi Koshi nói, "Tôi có thể vẽ cho ông một sơ đồ đơn giản về sự phân bố các lỗ khoan đó, nhưng tôi không chắc mình vẽ đúng đâu, tấm bản đồ đó tôi xem từ 70 năm trước rồi... Lộ trình khoan là thế này, lỗ đầu tiên được hạ tại thành phố Hachioji..."

"Cái thằng cha này! Dù có là thợ làm mì thì làm ơn cũng chuyên nghiệp chút đi! Đừng có dùng đũa nhúng nước mì rồi vẽ mấy thứ chuyên môn này lên bàn bếp chứ!" 

Anjou giận dữ đập tập giấy bút xuống trước mặt Uesugi Koshi.

Phần 2:

Cùng lúc đó, trong một khu rừng núi gần sông Tama, chiếc máy khoan thủy lực phát ra những tiếng gầm rít điếc tai, đẩy cần khoan xuyên sâu xuống lòng đất.

Sakurai Masahiko đứng dưới lều bạt, đưa mắt quan sát công trường đang chìm trong ánh đèn măng xông mờ ảo. 

Những hạt mưa nặng trịch nện xuống mái che tạo nên những tiếng động trầm đục, tựa như hàng trăm tiếng trống trận đang đồng loạt vang lên. 

Với tư cách là nghiên cứu viên cao cấp của Viện Khoa học Môi trường tỉnh Yamanashi, Masahiko là người chịu trách nhiệm giám sát cuộc thăm dò lần này.

Sông Tama là một dòng sông lớn, bắt nguồn từ những dãy núi cao gần 2.000m ở tỉnh Yamanashi, cuồn cuộn chảy về phía Tokyo.

Yamanashi là vùng đất của những dãy núi trập trùng. 

Ngoài dãy Akaishi, một phần của “Alps Nhật Bản”, nơi đây còn nằm dưới bóng của núi Phú Sĩ, ngọn núi cao nhất đất nước với độ cao 3.776m.

Khoảng hàng trăm nghìn năm trước, vùng đất này từng là nơi hoạt động núi lửa cực kỳ mãnh liệt. 

Những đợt phun trào nối tiếp của nhiều ngọn núi lửa cổ đã liên tục trút xuống nham thạch và tro bụi, lớp lớp chồng lên nhau trong thời gian dài, cuối cùng tạo nên ngọn Phú Sĩ hùng vĩ ngày nay. 

Trên thực tế, Phú Sĩ không hình thành chỉ trong một giai đoạn duy nhất, mà là kết quả của nhiều lớp núi lửa cổ kế tiếp nhau, từ Komitake, Cổ Phú Sĩ cho đến Tân Phú Sĩ.

Chỉ cần nhìn vào những tầng dung nham cổ và lớp tro núi lửa dày đặc quanh Yamanashi cũng đủ hiểu các hoạt động địa chất nơi đây từng dữ dội đến mức nào.

Người xưa tin rằng con đường dẫn đến địa ngục nằm chính tại vùng đất này. 

Các nhà thần thoại học cho rằng niềm tin ấy bắt nguồn từ việc tổ tiên từng tận mắt chứng kiến những dòng nham thạch đỏ rực tuôn trào từ miệng núi lửa. 

Trong mắt họ, đó giống như những con “suối vàng” chảy ra từ lòng đất, vì vậy họ tưởng tượng rằng dưới sâu kia chính là thế giới của quỷ thần.

Cho đến tận ngày nay, quanh vùng vẫn còn những ngôi đền cổ gắn với truyền thuyết “cổng địa ngục”. 

Người ta định kỳ cử hành nghi lễ tế thần để cầu mong núi lửa ngủ yên, ngăn tai họa và những linh hồn từ cõi Hoàng Tuyền tràn vào thế gian.

Dù trông tĩnh lặng, Phú Sĩ vẫn được xếp vào loại núi lửa còn hoạt động. 

Lần phun trào gần nhất của nó diễn ra vào năm 1707, trong sự kiện lịch sử được gọi là Vụ phun trào Hoei của núi Phú Sĩ. 

Vì thế, các nhà khoa học Nhật Bản vẫn không ngừng theo dõi mọi biến động địa chất quanh khu vực này.

Viện Khoa học Môi trường của tỉnh Yamanashi được thành lập chính để giám sát những ngọn núi lửa tưởng chừng đang ngủ yên ấy. 

Những trạm quan trắc địa chấn và hàng loạt lỗ khoan nghiên cứu đã được thiết lập quanh chân núi, nơi các cần thăm dò được cắm sâu xuống lòng đất để theo dõi chuyển động của magma và sự biến dạng của địa tầng.

Dưới lớp vỏ Trái Đất, nham thạch nóng chảy tồn tại trong những buồng magma khổng lồ. 

Những vết nứt dưới chân Phú Sĩ giống như các đường dẫn kéo dài xuống sâu trong lòng đất, nơi chứa đựng cả một đại dương lửa âm thầm cuộn chảy.

Nếu một ngày nào đó Phú Sĩ thức giấc, nỗi sợ hãi nguyên thủy về những siêu núi lửa trong ký ức loài người có thể sẽ bị đánh thức. 

Tổ tiên chúng ta từng nhìn thấy những cột lửa nối liền trời đất, những đám tro bụi khổng lồ che phủ bầu trời suốt nhiều năm, khiến ánh mặt trời biến mất. 

Trong màn đêm dài vô tận ấy, nhiệt độ giảm sâu, muôn thú chết chóc, và từ đỉnh núi, chất lỏng sền sệt màu vàng đỏ chậm rãi chảy xuống như một cơn ác mộng.

Phú Sĩ giống như một quả bom khổng lồ đang ngủ yên, và sự phồn thịnh của Nhật Bản lại được xây dựng ngay trên quả bom đó.

Chính vì vậy, Nhật Bản đã chuẩn bị sẵn các kế hoạch khẩn cấp cho tình huống núi lửa phun trào lớn. 

Một khi các nhà khoa học xác định Phú Sĩ có dấu hiệu thức giấc, kế hoạch ứng phó thiên tai quy mô quốc gia sẽ lập tức được kích hoạt: 

Sơ tán dân cư, bảo đảm hoạt động của chính phủ, thậm chí chuẩn bị phương án di dời trung tâm điều hành đất nước.

Một vị Chánh văn phòng nội các từng cười khổ nói rằng:

“Ngày nào phải thực hiện kế hoạch đó… thì e rằng cũng chẳng khác gì mất nước.”

Sakurai Masahiko đã làm việc tại đây được sáu năm. 

Giống như Miyamoto Sawa là nội gián của gia tộc tại Cục Khí tượng Tokyo, anh là tai mắt của gia tộc tại viện nghiên cứu này. 

Người của gia tộc vẫn âm thầm kiểm soát quốc gia này, và trong suốt 1 thế kỷ qua, họ chưa bao giờ ngừng tìm kiếm những bí mật ẩn sâu dưới lòng đất.

Thung lũng họ đang thăm dò nằm không xa sông Tama. 

Ngay bên dưới thung lũng này lẽ ra phải có một dòng sông ngầm chảy xiết mang tên Akaoni. 

Khởi nguồn và lộ trình của nó gần như y hệt sông Tama.

Nhưng trong khi sông Tama cuồn cuộn trên mặt đất, thì sông Akanoi lại lẳng lặng chảy sâu trong địa tầng. 

Sông Akaoni được tạo thành từ hai dòng nước giao nhau: 

Một dòng chảy qua núi Phú Sĩ, được nham thạch nung nóng thành nước sôi, dòng còn lại là nước ngầm lạnh giá. 

Khi nóng lạnh va vào nhau, chúng tạo nên những âm thanh vang rền như tiếng sấm trong lòng đất, vì thế nơi này còn được gọi là Thung lũng Sấm Sét. 

Người dân địa phương kể rằng Yamata no Orochi từng uống nước từ 8 dòng sông, trong đó có sông Tama. 

Sau khi con quái vật bị tiêu diệt, máu của nó thấm đẫm mảnh đất này suốt hàng chục dặm. 

Đất ngấm xà huyết suốt hàng nghìn năm vẫn giữ màu đỏ sẫm, nên nơi đây còn có tên gọi là "Vùng Đất Đỏ Thẫm". 

Gần đó vẫn còn một ngôi đền thờ Yamata no Orochi từ thời Nara.

Masahiko chẳng hề ưa gì truyền thuyết đó, bởi anh biết rõ Yamata no Orochi không phải thần thoại hay truyện cổ tích. 

Sự xuất hiện của nó luôn được đánh đổi bằng máu của vô số người.

Việc họ đến Thung lũng Sấm Sét để khoan thăm dò, bề ngoài là theo ủy thác của "Ủy ban đối phó thiên tai". 

Gần đây vỏ trái đất biến động thất thường, khí hậu quanh Tokyo rất kỳ quái. 

Sau khi nghe báo cáo từ các nhà khoa học hàng đầu, Chánh văn phòng nội các lo ngại Nhật Bản sắp có động đất và núi lửa phun trào quy mô lớn. 

Trong tình thế này, họ buộc phải xác nhận trạng thái của núi Phú Sĩ nhanh nhất có thể, vì vậy những chuyên gia tinh nhuệ của Viện Khoa học Môi trường đã được phái đến. 

Thực chất, gia tộc muốn nhân cơ hội này tìm kiếm di tích Thần đại dưới lòng đất. 

Lần này họ được cấp phép sử dụng máy khoan cao tốc hiện đại nhất, có thể xuyên thủng địa tầng để chạm tới sông Akaoni chỉ trong vài ngày.

Trong lòng Masahiko dấy lên một nỗi bất an mơ hồ. 

Chiếc máy khoan thủy lực đã làm việc liên tục suốt 1 ngày, cứ đà này nó có thể dừng hoạt động bất cứ lúc nào do quá nhiệt. 

Đây là thiết bị tiên tiến nhất hiện nay, nếu hỏng hóc sẽ cực kỳ khó sửa chữa.

Nhưng điều anh thực sự lo lắng không phải là cái máy khoan, mà là cơn mưa đêm nay... mưa quá lớn, lớn đến mức khiến người ta rùng mình kinh hãi.

Vừa nghĩ đến đó, tiếng động cơ gầm rú bỗng lịm hẳn. 

Các công nhân vội vã chạy lại bao quanh máy khoan.

Masahiko che ô bước tới. 

Máy khoan đang kéo những cần khoan dài hàng trăm mét từ dưới hố lên. 

Cần khoan được nối với nhau từng đoạn, mỗi đoạn dài mười mấy mét, hàng chục đoạn nối đầu đuôi, và đoạn cuối cùng là mũi khoan kim cương. 

Từ hố khoan, bùn vàng đặc quánh trào ra, bắn tung tóe lên người các công nhân. 

Trong quá trình khoan, nước luôn được bơm xuống để làm mát, nhưng không thể tạo ra nhiều bùn đến thế. 

Có vẻ như mũi khoan đã chạm tới tầng đá ngậm nước, thậm chí là đã chạm tới sông Akaoni, nhưng đúng lúc này máy lại gặp sự cố.

"Có chuyện gì vậy?" 

Masahiko hỏi.

Chỉ huy công trình gạt lớp bùn trên mặt: 

“Dường như đã đâm vào một tầng đá cực kỳ cứng, cần khoan không thể tiến thêm được nữa. Nếu cố khoan tiếp sợ sẽ làm hỏng mũi khoan, nên chúng tôi phải kéo lên kiểm tra trước."

"Đá Silic sao?" 

Masahiko suy ngẫm.

Ở độ sâu hơn 300m này, đáng lẽ phải là tầng đá núi lửa xốp mềm, nhưng họ lại va phải thứ gì đó cứng hơn cả đá thạch anh, khiến ngay cả mũi khoan kim cương cũng phải chào thua.

"Thiết lập khu vực cảnh giới ngay! Ngoại trừ những người vận hành máy, tất cả rút ra ngoài. Đừng lại gần hố khoan, đề phòng nước sôi tràn lên." 

Masahiko lớn tiếng nhắc nhở.

Không ai biết nhiệt độ của sông Akaoni là bao nhiêu. 

Nước sông ngầm bị nham thạch nung nóng có thể lên tới hơn 100 độ C. 

Masahiko từng thấy những cột nước phun siêu nhiệt ở công viên Yellowstone, chúng cực kỳ nguy hiểm.

"Yên tâm đi, chúng tôi có mang theo đồ bảo hộ." 

Chỉ huy công trình vẫy tay, những công nhân trong bộ đồ bảo hộ màu trắng tiến lên tiếp quản máy khoan, những người còn lại rút lui ra ngoài vòng cảnh giới.

Bộ đồ bảo hộ nặng tới 30kg, được ép từ nhiều lớp amiăng, cao su, sợi carbon và lưới kim loại, không chỉ cách nhiệt mà còn cực kỳ bền chắc, ngay cả khi đứng trong đám lửa bùng cháy của giếng dầu cũng không hề hấn gì. 

Các công nhân tháo từng đoạn cần khoan đưa ra ngoài, Masahiko tiến lại lấy mẫu. 

Cứ cách vài mét trên cần khoan lại có một lỗ lấy mẫu, đất đá bị ép vào đó sẽ cung cấp thông tin về địa tầng ở các độ sâu khác nhau. 

Lỗ lấy mẫu chứa đầy bùn đen ẩm ướt, Masahiko thử dùng bật lửa đốt, bùn đen lập tức bùng lên ngọn lửa nhỏ.

"Cẩn thận, trong hố khoan có thể có khí tự nhiên!" 

Masahiko cảnh báo các công nhân phía trong.

Lời còn chưa dứt, một luồng khí đen áp suất cao đã phun vọt ra khỏi hố khoan, tốc độ khí cực lớn tạo ra âm thanh xé gió như tiếng còi tàu hỏa. 

Đèn măng xông treo trên cao bị vỡ tan, khí đen tiếp xúc với tia lửa điện màu xanh tím liền hóa thành một cột lửa khổng lồ hừng hực cháy.

Đây quả thực là một mỏ khí tự nhiên dưới lòng đất, lớp bùn đen dễ cháy chính là tầng đất giàu khí này. 

Khí tự nhiên là sản phẩm của quá trình phân hủy kỵ khí của vật chất hữu cơ dưới tác động của vi khuẩn. 

Trong suốt hàng triệu năm, dưới áp suất và nhiệt độ cao trong các lớp trầm tích, chúng dần biến đổi thành hỗn hợp khí hydrocarbon và tích tụ với số lượng khổng lồ trong các tầng đá sâu dưới địa tầng.

May mắn là các công nhân đều mặc đồ bảo hộ nên không hề sợ hãi ngọn lửa này. 

Họ chuyên nghiệp dùng vòi phun nước áp suất cao áp chế ngọn lửa và tiếp tục kéo cần khoan lên. 

Đến những đoạn cuối cùng, bùn đen bắt đầu chuyển sang màu đỏ thẫm.

Masahiko vê thử lớp bùn đỏ, nó rất quánh, đưa lên mũi ngửi thì thấy có mùi tanh nồng nhàn nhạt. Anh cau mày, mùi tanh xộc vào mũi anh không phải là sự thối rữa của protein, mà là một hỗn hợp kim loại nặng nồng nặc: 

Mùi sắt rỉ pha lẫn vị tanh lạnh lẽo của thủy ngân

Đó là mùi của thứ chất lỏng đã tồn tại hàng kỷ nê mà không bị biến chất, mùi đặc trưng của dòng máu rồng cổ đại đang sôi sục dưới áp suất cực lớn.

Đoạn cần khoan cuối cùng được kéo lên, cột lửa tắt ngóm, nhưng ngay lập tức một thứ chất lỏng màu đỏ thẫm phun trào lên, tạo thành một cột nước đỏ cao tới mười mấy mét. 

Máy bơm áp lực cao bắt đầu gầm rú tuyệt vọng khi cố gắng đẩy hàng tấn bùn trọng lực xuống để trấn áp luồng năng lượng khổng lồ dưới lòng đất. Kim đồng hồ áp suất quay điên cuồng rồi văng ra ngoài. 

Hệ thống phòng chống phun trào hoàn toàn tê liệt trước sự càn quét của dòng nước đỏ, biến hố khoan thành một cái miệng núi lửa phun máu khổng lồ.

Tất cả mọi người đều đứng sững sờ, họ đều là những chuyên gia địa chất dày dạn kinh nghiệm nhưng chưa từng thấy cảnh tượng kỳ quái này bao giờ. 

Cột nước đỏ hóa thành cơn mưa máu trút xuống xung quanh hố khoan, rơi lên những bộ đồ bảo hộ, dính dấp chảy xuống. 

Nước đọng nhanh chóng ngập quá bắp chân các công nhân. Trong lòng Masahiko bỗng nảy sinh một ảo giác rùng rợn: 

Anh thấy những đồng nghiệp trong khu vực cảnh giới... như đang đứng giữa một hồ máu.

Nhờ có bộ đồ bảo hộ, các công nhân không hề nao núng. 

Họ dùng ống nghiệm lấy mẫu nước, niêm phong cẩn thận rồi cùng đoạn cần khoan cuối cùng đưa ra cho Masahiko.

"Nước giàu chất sắt sao?" 

Masahiko lắc nhẹ ống nghiệm, trầm tư.

Trong các loại khoáng sản thường gặp, chỉ có quặng Hematite là có màu đỏ, ở Tây Ban Nha cũng có một dòng sông đỏ ngầu chứa đầy xỉ quặng... nhưng thứ này nhìn không giống quặng sắt, mà giống máu đặc hơn.

Anh quay sang kiểm tra mũi khoan, và lần này anh thực sự kinh hãi. 

Mũi khoan bị vặn xoắn biến dạng, đầy những vết trầy xước và sứt mẻ. 

Với mức độ hư hại này, nó đã hoàn toàn trở thành một cục sắt vụn, bảo sao việc khoan bị đình trệ. 

Nhưng thứ gì trên đời này có thể làm tổn thương một mũi khoan chế tạo từ hợp kim siêu cứng? 

Hơn nữa, những vết tích này không giống như bị mài mòn, mà trông giống như... bị thứ gì đó điên cuồng cắn xé! 

Dưới lòng đất có thứ gì đó đã nhai nát mũi khoan sao?

Một nỗi sợ hãi tột cùng ập đến đại não Masahiko, đúng lúc đó, những tiếng thét kinh ngạc vang lên.

Những đốm sáng màu xanh bạc theo dòng nước đỏ phun vọt lên khỏi mặt đất, hàng trăm, hàng ngàn, rồi hàng vạn điểm sáng tán loạn trong đêm đen như những vì sao lấp lánh tuyệt đẹp. 

Những điểm sáng ấy rơi xuống mặt nạ của mũ bảo hộ. 

Mỗi điểm sáng thực chất là một con cá nhỏ màu xanh bạc, thân hình ngắn ngủn nhưng đuôi dài và mảnh, những đốt xương đuôi lởm chởm hiện rõ dưới lớp vảy mỏng tang. 

Vảy cá bao phủ một lớp dịch nhầy như keo, dính chặt lấy mặt nạ và ngọ nguậy một cách vụng về. 

Có sinh vật trong sông ngầm không phải chuyện lạ, loài "cá mù" nổi tiếng là ví dụ điển hình. 

Nhưng ở độ sâu 300m dưới lòng đất mà lại có số lượng cá khổng lồ đến mức này thì đúng là một "kỳ tích".

Một công nhân gỡ con cá nhỏ trên mặt nạ định bỏ vào lọ làm mẫu vật, đúng lúc đó, con cá há miệng... một cái miệng khổng lồ chứa đầy những chiếc răng sắc như băng. 

Trong nháy mắt, chúng hóa thành những con rắn nhỏ cuồng nộ!

Người công nhân giật mình vì vẻ ngoài kinh tởm của nó, định buông tay thì lòng bàn tay bỗng đau nhói. 

Nhìn lại, trong tay chỉ còn cái đuôi dài đang quẫy đạp, con cá đã cắn rách đồ bảo hộ và chui tọt vào lòng bàn tay anh ta. 

Một con cá khác cách một lớp kính cường lực trừng mắt nhìn một công nhân khác trong vài giây, rồi bất ngờ bắt đầu gặm nhấm từ phía trên mặt nạ, xuyên thủng mũ bảo hiểm rồi chui tọt vào lỗ mũi của anh ta. 

Chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi, hàng chục con cá nhỏ đã xuyên qua lớp đồ bảo hộ dày cộp, để lại những cái đuôi mảnh khảnh vẫn còn đang run rẩy bên ngoài vết rách.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!