Vol 3: Triều Dâng Dưới Vầng Trăng Đen – Phần Hạ
Chương 2: Chuyện tình Tokyo - Phần 3-4
3 Bình luận - Độ dài: 4,411 từ - Cập nhật:
Phần 3:
Bởi vì trong bộ phim đó có Akana Rika do bà cô Suzuki Honami thủ vai, một Rika luôn nở nụ cười rạng rỡ như ánh nắng đầu hạ.
Cô ấy luôn cười để tự cổ vũ chính mình, tự nhủ rằng nhất định Kanji sẽ yêu mình thôi.
Cô yêu Kanji, Kanji yêu cô, chiếc ba lô to bự của cô chứa đầy tình yêu và hy vọng!
Thế nhưng cái kết của câu chuyện là Akana Rika đã mệt mỏi, đã từ bỏ và rời đi.
Lúc ra đi, cô ngồi trên một chuyến tàu, bên ngoài cửa sổ là ánh hoàng hôn đang lịm dần.
Cô vô tình lật ra những tấm ảnh cũ trong túi, những thước phim quá khứ hiện về, những âm thanh xưa cũ vang vọng bên tai.
Cô gái lúc nào cũng cười ấy bỗng mệt mỏi tựa vào cửa sổ, nước mắt tuôn rơi như mưa.
Đó là lần đầu tiên Lộ Minh Phi biết trên đời này tồn tại loại tình yêu không có kết quả.
Cậu thầm nghĩ thế này là thế nào?
Loay hoay cả buổi, bao nhiêu tình tiết cảm động đều đổ sông đổ biển hết sao?
Rika còn mang cả người tuyết nhỏ từ Hokkaido về làm quà cho Kanji cơ mà!
Hai người họ còn ôm nhau thắm thiết giữa trời tuyết cơ mà!
Chẳng phải họ đã nói với nhau rất nhiều lời yêu thương sao?
Chẳng phải đã hứa rằng dù em có đứng tận đỉnh Himalaya gọi tên anh thì anh cũng sẽ xuất hiện ngay lập tức sao?
Chẳng phải đã hứa sẽ mang món Oden nóng hổi cho em ăn sao?
Hóa ra tất cả chỉ là lời nói suông thôi sao?
Lộ Minh Phi cứ nghe đi nghe lại bài hát cuối phim, ngoài cửa tiệm net là cơn mưa lạnh lẽo...
Cậu chợt nhận ra đó mới là hiện thực, tình yêu trên đời này không phải lúc nào cũng có hậu.
Có những lời chỉ nói để đấy thôi... ví dụ như "Anh yêu em"... ví dụ như "Anh chờ em".
Đêm dài dằng dặc, Lộ Minh Phi thả hồn theo những dòng suy nghĩ miên man.
Nhớ có lần cậu cùng Finger đi ăn đêm, Finger nổ tung trời:
“Hồi anh còn học ở khu chính quy, anh đã có những mối tình lay động lòng người với bao nhiêu em gái, mỗi cuộc tình đều khiến anh muốn phá tan xiềng xích của giáo lý phong kiến... tiếc là chẳng có giáo lý nào xiềng xích anh cả."
Lộ Minh Phi vặn lại:
“Cứ cho là anh đã tán đổ bao nhiêu đàn chị đi, thì anh cũng chỉ chứng minh được mình là một gã tồi thôi. Tình thánh quý ở chỗ có thể treo cổ chết trên một cái cây cong queo duy nhất! Lúc anh cùng tình mới thề non hẹn biển, anh không nhớ tới ánh trăng đêm cùng tình cũ ước định trăm năm sao?"
Finger lắc đầu nguầy nguậy:
“Sai bét! Triết gia Heraclitus đã nói: 'Không ai tắm hai lần trên một dòng sông'. Câu này giải thích sâu sắc bản chất không ngừng biến đổi của sự vật. Cái tôi của ngày hôm qua đã chết, cái tôi của ngày hôm nay đang sống, và cái tôi của ngày mai đang dần hình thành. Thằng cha chết tiệt của ngày hôm qua yêu cô A, thằng tôi của hôm nay đang say đắm cô B, còn thằng tôi của ngày mai thấy cô em Linh người Nga khối mình có vẻ cũng được đấy! Mỗi ngày anh đều là một con người mới, khi yêu ai anh đều toàn tâm toàn ý, nhưng anh không thể ngăn mình không ngừng chết đi."
Lộ Minh Phi phán:
“Em thấy lời này chỉ tổ chứng minh anh là hạng 'tra nam' thứ thiệt."
Finger cười khẩy:
“Không, là do cu em không chịu thừa nhận rằng mình của tương lai sẽ khác với bây giờ. Em đã từng thích bao nhiêu người rồi?"
Lộ Minh Phi chột dạ nghĩ đến Trần Văn Văn, không dám mặt dày nói là chỉ một, nên đáp:
“Hai, chỉ hai người thôi."
Finger cười khẩy:
“Nếu em đã thích đến người thứ hai, thì lấy gì đảm bảo em sẽ không thích người thứ ba? Người thứ ba đối với người thứ hai cũng giống như người thứ hai đối với người thứ nhất thôi. Tình yêu là chuyện của hiện tại, còn tình yêu quá khứ ấy à, đám tình thánh bọn anh gọi đó là kỷ niệm!"
Đầu óc Lộ Minh Phi trống rỗng.
Cậu thực sự không thể chứng minh mình sẽ không yêu thêm ai khác, giống như lúc thầm thương Trần Văn Văn cậu đâu có biết mình sẽ gặp NoNo.
Ngay cả Akana Rika yêu Kanji sâu đậm đến thế rồi cũng sẽ yêu người khác, dần dần chữa lành vết thương lòng và lại mỉm cười rạng rỡ như nắng hạ.
Ai rồi cũng phải lớn lên, phải đi tìm hạnh phúc, chẳng ai dừng lại ở quá khứ, chỉ là đôi khi nhớ về khoảnh khắc gặp gỡ đẹp đẽ ấy mà thoáng chút chạnh lòng thôi.
Cậu, Lộ Minh Phi, cũng chưa chắc cả đời này đều thảm hại như thế.
Cậu hiện là hạng S duy nhất của khu chính quy, lại được Hiệu trưởng trọng dụng.
Biết đâu nhiều năm sau khi Hiệu trưởng về với tổ tiên, tòa nhà trang nhã kia sẽ thành văn phòng của cậu.
Chiều tối, cậu cùng các cựu sinh viên đức cao vọng trọng như Caesar, Sở Tử Hàng và Finger ngồi gầy sòng mạt chược trên gác mái.
Một người phụ nữ khí chất cao sang nhẹ nhàng bước lên bảo:
“Cơm nước xong rồi, ăn xong rồi chơi tiếp nhé."
Hiệu trưởng Lộ nắm tay người vợ cao sang ấy bảo:
“Vợ ơi cho anh chơi thêm hai ván nữa, tay anh đang đỏ lắm!"
Còn NoNo, hay đúng hơn là Phu nhân Gattuso, lại ngồi sau lưng thành viên hội đồng quản trị Caesar, mất kiên nhẫn đẩy gã ra:
“Tránh ra tránh ra để em đây chơi mấy ván! Anh cứ thua thế này thì đến cái quần cũng chẳng còn!"
Cảm giác ấy thật đẹp... nhưng cứ hễ nghĩ đến gương mặt của người phụ nữ "khí chất cao sang" xa lạ kia, Lộ Minh Phi lại thấy sợ hãi...
Đúng thế, cậu không muốn thừa nhận mình sẽ thay đổi, sẽ yêu một ai đó không phải NoNo...
Cậu không muốn những thứ quan trọng biến thành "kỷ niệm".
Điện thoại trong túi rung lên cắt đứt dòng suy nghĩ của cậu.
Lộ Minh Trạch lại gửi tin nhắn đến.
"Thời tiết đẹp quá, em đang ngắm mỹ nữ trên bãi biển Rio de Janeiro, một con sóng đánh tới là đủ loại áo tắm rơi lả tả luôn! Anh trai ở Nhật Bản sống thế nào rồi?"
Tin nhắn nặc mùi tán dóc.
“Em đoán là anh cũng đang trăng hoa cùng mỹ nữ!"
"Phải rồi! Anh mày đang run cầm cập hầu hạ mỹ nữ đây! Chỉ sợ cô nàng không vui là dỡ tung cái Tokyo này ra! Loại mỹ nữ khó nhằn này anh gánh không nổi!"
"Vì phúc lợi của nhân loại, anh gánh không nổi cũng phải gánh!"
"Chuyện này thì liên quan quái gì đến phúc lợi nhân loại?"
"Để giải mã bí mật của Bạch Vương, có vài chiếc chìa khóa là bắt buộc. Nhưng những chiếc chìa khóa khác đều nằm trong tay đối thủ, chỉ có 'chiếc chìa khóa mỹ nhân' này là nằm trong tay các anh thôi."
"Nhưng chỉ một chiếc chìa khóa thì vẫn không giải được cục diện đúng không? Giống như cửa nhà có ba ổ khóa mà chỉ có một chìa, vẫn chẳng vào được nhà."
"Nhưng anh hãy nghĩ ngược lại xem, nếu chìa khóa nằm trong tay anh, thì kẻ khác cũng đừng hòng giải mã được. Đối thủ của anh cũng muốn gom đủ chìa khóa để hồi sinh vị Thần kia đấy."
"Vấn đề là cái chìa khóa này là một con người bằng xương bằng thịt! Chứ không phải cái thứ bé tí tôi có thể xỏ vào chùm chìa khóa mang đi khắp nơi! Đã thế nó còn có khả năng san phẳng Tokyo!"
"Anh quá coi thường gia chủ nhà Uesugi rồi. Với năng lực của cô ấy, dư sức hủy diệt cả Tokyo cộng thêm 4 tỉnh lân cận! Các anh vẫn chưa được thấy Erii trong trạng thái phẫn nộ đâu."
"Đừng có dọa tôi! Đằng nào tôi cũng bị buộc lên quả bom nguyên tử rồi, cậu có bảo đây là bom Hydro đời mới thì tôi cũng chẳng sợ hơn được đâu! Nực cười!"
"Nghe anh nói thế em yên tâm rồi! Giờ em đi bơi đây, chúc anh và tiểu thư Erii ở bên nhau vui vẻ!"
"Này này này! Vừa nãy chỉ là nói phét thôi mà! Vấn đề quan trọng nhất còn chưa nói xong! Làm sao tôi kiểm soát được tiểu thư này? Cậu ấy là vũ khí hình người, mà tôi thì không có mật mã ép cậu ấy phục tùng."
Lộ Minh Phi cuống lên.
"Ồ? Anh còn muốn mật mã ép phục tùng cơ à? Anh trai, em phải đính chính một điều, tiểu thư Erii tuy là mỹ nữ, nhưng cô ấy là mắt xích quan trọng để chạm tới Thần. Em đưa cô ấy đến bên cạnh là để anh nắm giữ một quân bài chiến lược, chứ không phải để anh hưởng lạc đâu nhé!"
"Nói! Vào! Chính! Sự!"
"Thì làm cho cô ấy vui là được chứ sao."
"Làm cậu ấy vui? Vui kiểu gì? Bắt tôi múa hát hầu hạ như con cháu hiếu thảo à?"
"Đầu tiên, cô ấy tin anh. Anh là một trong số ít người cô ấy tin tưởng, hãy tận dụng niềm tin đó để kiềm chế cô ấy. Thứ hai, làm con gái vui đơn giản lắm, chẳng qua là dẫn đi mua quần áo, ăn ngon, đi chơi. Nếu cô ấy thấy cô đơn thì trò chuyện, nếu đến 'ngày đèn đỏ' thì chuẩn bị nước đường đỏ ấm... Em nói này, với tư cách là một gã 'dân thường', chẳng lẽ anh chưa từng học qua lớp dự bị lấy lòng nữ thần à?"
"Cút! Chưa học bao giờ!"
"Haizz! Xem ra nữ thần Trần Văn Văn và nữ thần NoNo chưa cho anh cơ hội để thực tập rồi."
"Cút cút cút! Nói chính sự! Dẫn đi chơi, mua đồ ăn, quần áo là có thể dỗ dành được cậu ấy? Cậu chắc không?"
"Cái đó thì em chịu. Loài quỷ dữ bọn em tán gái chỉ cần một ánh mắt thôi, không cần mấy tiểu xảo này. Nếu anh thấy không cáng đáng nổi, thì giết quách cô ấy đi là xong."
"Cậu hâm à? Nói sảng cái gì thế?"
Lộ Minh Phi giật nảy mình.
"Nếu không kiểm soát được chiếc chìa khóa này, cũng không muốn nó rơi vào tay đối thủ, thì cách tốt nhất là bẻ gãy nó thôi. Vì phúc lợi nhân loại mà, có gì mà không nỡ chứ? Tất nhiên, nếu anh vừa muốn làm anh hùng vừa muốn bảo vệ chiếc chìa khóa xinh đẹp này, thì không phải là không có cách. Hãy ước với em đi, chỉ cần 1/4 mạng sống, dù kẻ thù là ai, em cũng sẽ giết cho anh. Em đi bôi kem chống nắng cho các mỹ nữ đây. Gợi ý miễn phí cuối cùng: tiểu thư Erii mỗi tối trước khi ngủ đều phải uống một ly sữa nóng không đường, việc đó giúp ổn định tinh thần cô ấy rất tốt. Nếu gần đó có cửa hàng tiện lợi thì mau xuất phát đi."
Một tia chớp rạch ngang đám mây đen, soi sáng tháp Tokyo đằng xa.
Lộ Minh Phi đứng hình vài giây, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Lộ Minh Trạch đang ám chỉ một điều:
Erii không phải là không thể giết, và trong trường hợp cần thiết, loại bỏ cô mới là lựa chọn lý trí nhất.
Hóa ra Lộ Minh Trạch không đùa giỡn cậu, cậu ta đưa Erii đến là để giúp cậu nắm quyền sinh sát.
Trước mắt họ là con đường cổ mang tên Hoàng Tuyền, trên con đường đó có những cánh cửa không thể phá vỡ, chỉ kẻ giữ chìa khóa mới có thể đi qua.
Phía sau những cánh cửa đó là vị Thần đang tỉnh giấc.
Lộ Minh Phi đang giữ một trong những chiếc chìa khóa ấy, và kẻ đứng sau muốn chạm tới Thần bắt buộc phải đến tìm cậu.
Tiếng sấm rền vang vọng đến khách sạn tình nhân vài giây sau đó, khiến cửa kính rung lên bần bật như sắp vỡ vụn.
Căn phòng chìm vào bóng tối, cùng lúc đó, từ trong phòng tắm vang lên tiếng kêu của Erii.
Lộ Minh Phi sợ đến hồn siêu phách lạc, nhảy dựng lên lao thẳng vào phòng tắm.
Con gái ai chẳng sợ sấm sét, nếu cái tiếng sấm này làm Erii "phát hỏa"... thì Lộ Minh Phi thề sẽ cắn chết thần Thor!
Chạy đến cửa phòng tắm cậu mới thấy sai sai.
Erii đang tắm bên trong, nếu cô ấy không bị sấm dọa mà bị gã biến thái đột ngột xông vào làm cho khiếp sợ, thì cái tội hủy diệt Tokyo chắc chắn đổ lên đầu cậu.
Nhưng đã quá muộn, cậu như quả đại pháo đâm sầm vào cửa phòng tắm, chân dẫm phải sàn nhà trơn trượt, ngã sõng soài rồi trượt dài trên lớp xà phòng đến tận bức tường đối diện.
Đây là phòng hạng sang của khách sạn tình nhân, phòng tắm rộng đến mức có thể đặt vừa một chiếc bàn bida.
"Xin lỗi! Xin lỗi!”
Lộ Minh Phi nhắm chặt mắt, ôm đầu hét lớn.
Phòng tắm im phăng phắc.
Mãi lâu sau, Lộ Minh Phi mới nghe thấy một tiếng cảm thán nhẹ nhàng, không phải ngôn ngữ, mà là một tiếng thở dài khe khẽ đầy kinh ngạc.
Cậu thận trọng mở một mắt, liếc nhìn xung quanh, rồi mới mở nốt mắt kia.

Đèn phòng tắm cũng đã tắt, chỉ còn ánh đèn từ bên ngoài hắt vào.
Nước trong bồn tắm dập dềnh, bọt xà phòng phủ kín mặt nước, phản chiếu những ánh sáng lung linh sắc màu.
Erii đang ngồi trong bồn, cả người vùi sâu trong lớp bọt, chỉ để lộ nửa cái đầu. Chú vịt vàng nhỏ trôi lững lờ cạnh cô.
Cô đang ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn không để ý đến gã biến thái vừa xông vào.
Lẽ ra lúc này Lộ Minh Phi nên biết điều mà rút lui, nhưng nhìn theo hướng mắt của Erii, cậu cũng sững sờ.
Phẩn 4:

Tháp Tokyo Skytree bừng sáng, tựa như vừa được tia sét ấy châm ngòi.
Bình thường, tháp Skytree sẽ lung linh đủ sắc màu, nhưng vào những đêm mưa bão, để giảm thiểu rủi ro bị sét đánh, tòa tháp thường sẽ tắt đèn.
Đêm nay mưa gió mịt mù, đáng lẽ Skytree phải chìm trong bóng tối, nhưng ngay lúc này, tòa tháp điện ấy lại rực sáng từ đỉnh xuống chân một sắc tím hồng kiêu sa.
Trên đầu là mây đen cuồn cuộn như muốn đè nát thành phố, dưới chân là một đô thị khổng lồ rực rỡ ánh đèn, những tòa nhà cao tầng trông như những chiếc đèn lồng khổng lồ đặt rải rác trên mặt đất.
Giữa muôn vàn ánh sáng ấy, tòa tháp tím hồng vươn mình thẳng tắp, đâm xuyên vào những tầng mây đen kịt.
Cảnh tượng ấy đẹp đến mức khiến người ta ngẩn ngơ.
Lộ Minh Phi vốn không theo đạo, nhưng lúc này cậu không tự chủ được mà nhớ đến tháp Babel trong Kinh Thánh.
Con người đã nung gạch, dùng nhựa đường làm vữa để xây nên tòa tháp chọc trời tại Babylon, để từ đó không ai còn bị lạc lối nữa.
Giữa hoang mạc mênh mông, họ sẽ luôn nhìn thấy tòa tháp rực sáng ấy, nơi tiếng búa đập vang vọng đêm ngày.

"Muốn đến đó chơi."
Erii dùng ngón tay thấm nước viết lên mặt kính cửa sổ.
Ánh sáng thành phố phản chiếu trong đôi mắt cô, tựa như một biển sao vàng rực rỡ.
Lộ Minh Phi gật đầu, cũng thấm nước viết lên kính:
“Được, mai tôi dẫn cậu đi chơi. Giờ cậu tắm trước đi, tôi ra ngoài mua sữa cho cậu."
Trước khi ánh đèn bật sáng trở lại, Lộ Minh Phi vội vàng rời khỏi phòng tắm, vớ lấy chiếc ô trên bàn rồi chạy ra ngoài.
Bà chủ nhà trọ mặc Kimono, xỏ guốc mộc tất tả chạy lên lầu, liên tục cúi đầu xin lỗi khách vì sét đánh làm nhảy áp tô mát.
Đám khách đang mặc đồ lót sexy tức giận phàn nàn:
“Bà nội nó, người ta cởi hết đồ ra rồi mà nhà đài cho xem cái cảnh này à?".
Lộ Minh Phi lẳng lặng lách qua đám đông, lấy giấy ăn bịt chặt mũi.
Cậu phải rời đi ngay trước khi có điện, nếu không Erii sẽ phát hiện ra cậu đang bị chảy máu cam ròng ròng.
Lúc Erii viết chữ trên cửa sổ, cô ấy đã ngồi thẳng dậy khỏi lớp bọt xà phòng, để lộ bờ vai thon và xương cánh bướm thanh mảnh...
Đúng là Caesar nói không sai, "vũ khí hình người" này phát triển thực sự rất tốt.
—-
"Xe điều phối tiền tuyến báo cáo: Chú rể đã mua 4 túi sữa tươi tại cửa hàng tiện lợi phía Bắc và đã quay lại phòng."
“Đã nhận. Quan sát qua cửa sổ thấy cô dâu đã tắm xong, đang sấy tóc và chờ chú rể trở về."
"Cô dâu đã uống sữa và đi ngủ, đèn phòng đã tắt."
"Đã nhận. Phòng tắm đã tắt đèn, có vẻ chú rể đêm nay sẽ ngủ trong bồn tắm."
Sakatoku Mai đeo tai nghe đứng bên cửa sổ, lắng nghe báo cáo từ trung tâm điều phối.
Dù cái gọi là "chương trình thực tế" này hoàn toàn là một trò lừa bịp, nhưng họ đã phái đi tới 7 xe điều phối, mỗi xe 5 người, tổng cộng 35 người ở tiền tuyến.
Tại trung tâm điều phối còn có 17 chuyên gia, 11 trợ lý, cộng thêm cô và Tô Ân Hi, tổng cộng là 65 kẻ đứng sau giật dây.
Đây là vở kịch múa rối lớn nhất thế giới, trên sân khấu chỉ có hai con rối nhỏ là Lộ Minh Phi và Erii, còn sau khán đài là 65 nghệ nhân đang cuống cuồng thao túng.
Sảnh điều phối ồn ào như vỡ tổ.
Các chuyên gia đang dốc hết sức mình để chứng minh giá trị của bản thân.
"Tôi cần hồ sơ chi tiết của nam nữ chính: học vấn, gia đình, tình sử... Càng chi tiết càng tốt, nếu không rất khó để phân tích tâm lý!"
"Mưa to quá, nếu mai đường ngập sẽ ảnh hưởng đến việc đi lại. Mau truy cập vào web của Cục Khí tượng xem dự báo thời tiết đi!"
"Sắp xếp hai xe taxi đợi sẵn 24/24 trước cửa khách sạn tình nhân. Thời tiết này rất khó gọi xe, nếu không gọi được xe bọn họ sẽ nản chí mà không ra ngoài mất."
"Ảnh định trang! Ảnh của cô dâu đâu? Nhanh lên để stylist còn phối đồ!"
Nhìn cảnh tượng hối hả này, Mai có ảo giác mình thực sự là một đạo diễn đang làm chương trình vì hạnh phúc lứa đôi.
Đợi đến khoảnh khắc chú rể và cô dâu mặc lễ phục truyền thống bước vào đền Meiji, có lẽ họ sẽ cảm động đến rơi nước mắt mà chúc phúc cho đôi trẻ "trăm năm hạnh phúc".
Thực chất, tất cả chỉ là một trò tiêu khiển quái đản của vị Sếp thần kinh kia mà thôi.
"Vụ tháp Skytree đột ngột bật đèn trong đêm bão là các cô làm à?"
Tô Ân Hi lại gần hỏi.
"Ừ, cả việc tivi chiếu lại Chuyện tình Tokyo nữa. Gã lãng tử Takemiya Kenji nói rằng tình yêu cần 'thần khải'. Chúng ta cần tạo ra những chi tiết nhỏ để nhen nhóm cảm xúc trong họ."
Mai chỉ tay về phía gã đàn ông đẹp trai tóc dài,
"Bất ngờ thấy một bộ phim tình cảm kinh điển, hay giữa đêm mưa bão thấy một tòa tháp rực sáng, tất cả đều là những điểm chạm khiến trái tim rung động."
"Vì để Lộ Minh Phi tán gái, cô đúng là chịu chơi thật đấy!"
"Phải nói là Sếp chịu chơi mới đúng. Sếp đã đích thân chọn những tinh anh này, tôi chỉ đứng ra mời họ dưới danh nghĩa sản xuất chương trình thôi."
"Phương án phục trang đã có," Stylist Shunji đưa bản thảo tới, "Vì là 'Chuyện tình Tokyo', chúng ta sẽ theo phong cách thời trang Tokyo thịnh hành nhất."
"Váy ngắn thêm 10cm nữa cho tôi."
Mai lạnh lùng gạt đi.
"Đi du lịch sẽ giúp tình cảm thăng hoa nhanh chóng, hay là sắp xếp một chuyến đi suối nước nóng ở ngoại ô nhỉ?"
Chuyên gia tâm lý đề xuất.
"Bác bỏ. Sức khỏe cô dâu không tốt, ban ngày có thể ra ngoài nhưng buổi tối bắt buộc phải về khách sạn nghỉ ngơi!"
"Việc tổ chức đám cưới ở đền Meiji cũng là ý của Sếp đúng không?"
Tô Ân Hi trầm ngâm, "Địa điểm đó y hệt nơi Caesar chọn để cưới NoNo."
"Đúng vậy. Sếp muốn dành cho Lộ Minh Phi một cô dâu tuyệt vời hơn, một tình yêu hoàn mỹ hơn, và một đám cưới hoành tráng hơn... giống như một đứa trẻ đang muốn phân bua cao thấp với người khác vậy."
Tô Ân Hi thở dài:
“Đôi khi tôi thấy Sếp là một người tồi, nhưng đôi khi lại thấy sếp như cha mẹ đẻ của Lộ Minh Phi. Nghĩ mà xem, khi Lộ Minh Phi biết Caesar định cưới NôN ở Meiji, cậu ta chắc chắn đã rất đau lòng. Nhưng cậu ta chỉ là một tên suy sụp thảm hại,không tiền không quyền, chỉ biết đứng nhìn cô gái mình yêu trao nhẫn cho người khác. Sếp lần này dường như muốn trút giận cho cậu ta, muốn chứng minh rằng 'con trai' của mình xứng đáng có được những điều tốt đẹp nhất."
"Nhưng từ trước đến nay, Lộ Minh Phi chỉ là một con rối để Sếp thực hiện kế hoạch. Mà con rối thì cuối cùng sẽ bị vứt bỏ."
Mai hạ thấp giọng, "Chỉ có thể giải thích là sự phô trương của Caesar đã làm Sếp ngứa mắt. Người điều khiển rối không cho phép ai bắt nạt con rối của mình... Nhưng trong lòng cô, Sếp có phải người đa sầu đa cảm thế không?"
"Không. Từ lần đầu gặp mặt, sếp luôn là một bạo quân."
Mai dứt khoát.
Đúng lúc đó, điện thoại của cô vang lên.
"Các cô gái vất vả rồi! Chú rể và cô dâu của chúng ta vẫn ổn chứ?"
Giọng nói của Sếp vẫn vui vẻ và cợt nhả như mọi khi.
"Mọi thứ đang theo kế hoạch. Chiến dịch mang mật danh 'Tokyo Love Story' sẽ chính thức bắt đầu vào ngày mai."
"Với sự hỗ trợ của đội ngũ chuyên gia này, mất bao lâu để họ yêu nhau?"
"Chúng tôi sẽ cố gắng trong nửa tháng."
"Một tuần."
"Một tuần?"
Mai kinh ngạc, dù là yêu siêu tốc thì 1 tuần cũng là quá ngắn, nhất là khi hai người họ còn chưa có chút "phản ứng hóa học" nào.
"Chúng ta chỉ có 1 tuần. Sáu ngày để họ yêu nhau, và hoàng hôn ngày thứ bảy, đám cưới của họ sẽ chính thức bắt đầu."
Sếp cười, "Gia chủ nhà Uesugi là một tuyệt sắc giai nhân, đàn ông nào mà chẳng phải lòng cô ấy."
"Nhưng hình bóng của NoNo trong lòng Lộ Minh Phi quá lớn."
"Ta từng đọc một cuốn sách, trong đó nói rằng trên thế giới này có 20.000 người sẽ khiến bạn yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Đáng tiếc là cho đến cuối đời, bạn chưa chắc đã gặp được bất kỳ ai trong số họ. Tình yêu sét đánh không phải là một phép màu, nó là định mệnh. Trần Mặc Đồng là người đầu tiên xuất hiện trên đường đời của Lộ Minh Phi, và ta hy vọng Uesugi Erii sẽ là người thứ hai. Lần đầu tiên đối mặt với định mệnh, chúng ta đã không kịp trở tay nên thất bại thảm hại. Lần thứ hai này, chúng ta đã trang bị tận răng, không thể để mình ngã thêm lần nữa ở cùng một chỗ."
Sếp chậm rãi nói, rồi bỗng chuyển giọng đùa cợt:
"Tất nhiên nếu thất bại cũng tốt, thiên thần nhỏ Lộ Minh Phi của chúng ta sẽ càng lún sâu xuống vực thẳm tuyệt vọng hơn thôi!"
"Một tuần là hạn định cuối cùng?"
Mai hỏi.
Cô không hiểu hết ẩn ý của Sếp, nhưng mệnh lệnh là tuyệt đối.
"Phải. Hy vọng là tân nương có thể sống được đến ngày thành hôn."
Sếp cúp máy.
Mai và Tô Ân Hi nhìn nhau, trong lòng dâng lên một nỗi bất an.
Câu nói cuối cùng của Sếp đã tiết lộ một sự thật tàn khốc:
Tuổi thọ của Uesugi Erii chẳng còn bao nhiêu nữa.
Mai nói đúng, Sếp mãi mãi là một bạo quân.
Sếp không bao giờ lãng phí sức lực vào những việc vô nghĩa.
Món quà mà sếp trao cho Lộ Minh Phi lần này, một lần nữa, lại là một món quà tẩm thuốc độc.
3 Bình luận