Vol 3: Triều Dâng Dưới Vầng Trăng Đen – Phần Hạ

Chương 1: Thứ tử nhà Minamoto - Phần 3-4

Chương 1: Thứ tử nhà Minamoto - Phần 3-4

Phần 3:

"Kazama-sama quang lâm, không biết có điều gì chỉ giáo?" 

Cá Voi xoa hai bàn tay vào nhau vẻ khúm núm.

"Nghe danh phong thái của ba vị đồng đạo Basara King, Ukyo Tachibana và Sakura đã lâu, lòng tôi rất muốn được làm quen. Lần này tới là để mời mọi người đến xem buổi biểu diễn kịch Kabuki của tôi vào tối mai."

Kazama Ruri đưa bó hoa tulip trong tay đến trước mặt Caesar.

Giữa bó hoa kẹp một chiếc phong bì trang nhã, bên trong là ba tấm thiệp mời giản dị. 

Trên mỗi tấm thiệp vẽ một nhân vật: 

Một người phụ nữ đứng giữa vầng mặt trời, một người phụ nữ bay lượn dưới ánh trăng lạnh, và người còn lại là một nam nhân đeo mặt nạ đầu lâu, hai tay cầm thanh katana dài kỳ lạ. 

Dù chỉ là những nét phác thảo bằng mực tàu, nhưng thần thái của nhân vật như muốn tràn ra khỏi mặt giấy. 

Chữ ký trên thiệp không phải Kazama Ruri, mà là ba chữ "Minamoto Chime", nhưng rõ ràng đó chính là bút tích của anh ta.

Caesar cảm thấy ba hình tượng này trông rất quen mắt, nhưng nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu, anh vô thức nhìn thêm vài lần... 

Đột nhiên, đồng tử của anh co rụt lại, anh ngẩng phắt lên nhìn Kazama Ruri. 

Đúng rồi, anh đã thấy ba hình tượng này vào đêm qua, trên những bức bích họa cổ xưa. 

Trong đó có một bức vẽ về một buổi tang lễ long trọng, hai nữ tư tế mang mặt trời và mặt trăng bái tế hai bên một bộ xương vàng khổng lồ, còn nam tư tế đeo mặt nạ đầu lâu đâm thanh katana dài vào giữa trán bộ xương. 

Tuy bích họa cổ được vẽ bằng bột khoáng ngũ sắc và vàng ròng mang hơi thở "cổ kính diễm lệ", còn nét vẽ của Kazama Ruri lại phóng khoáng, đầy khoảng trắng ý nhị, nhưng khí vận của nhân vật thì hoàn toàn nhất quán. 

Kẻ chưa từng tận mắt thấy những bức bích họa đó tuyệt đối không thể vẽ ra được những hình ảnh này.

Caesar nhìn chằm chằm vào mắt Kazama Ruri. 

Thoạt nhìn đôi mắt ấy trong vắt động lòng người, nhưng nhìn kỹ lại giống như hai đầm nước sâu, nước tuy trong nhưng quá sâu, nhìn xuống tận cùng chỉ thấy một màu đen kịt.

"Lần đầu gặp mặt, mong được anh chỉ giáo nhiều hơn," Kazama Ruri nói bằng âm lượng chỉ đủ cho Caesar nghe thấy, "Tên thật của tôi là Minamoto Chime, thứ tử nhà Minamoto, Minamoto Chisei chính là anh trai tôi. Rất mong chờ được gặp ba vị tại buổi diễn." 

Kazama Ruri, hay đúng hơn là Minamoto Chime cao giọng nói, rồi cúi người chào từ biệt. 

Anh quay người bước ra cửa, chiếc Rolls-Royce màu đen lướt tới im lìm, tài xế vội vã mở cửa xe cho anh.

Caesar lật ngược phong bì lại, ở góc phong bì đóng một con dấu nhỏ, hình một con rồng được vẽ cách điệu cùng một chữ Hán: 

“Oni".

Dù chưa hiểu rõ cấu trúc xã hội của xã hội đen Nhật Bản, nhưng Caesar cũng biết đó là biểu tượng của tổ chức bí ẩn "Moukishu". 

Nếu nói Nhật Bản lúc này là một bàn cờ hỗn loạn, thì quân cờ bí mật nhất trên bàn cờ ấy cuối cùng đã lộ diện. 

Moukishu lại chọn cách xuất hiện đường đường chính chính như thế này, quả thực nằm ngoài dự liệu của Caesar. 

Anh có rất nhiều câu hỏi muốn chất vấn Kazama Ruri, nhưng lúc này giữ anh ta lại không phải cách hay, những câu hỏi đó cứ để dành sau buổi diễn tối mai cũng chưa muộn.

Kazama Ruri đã dám đơn thương độc mã tới đây, thì Caesar và Sở Tử Hàng cũng chẳng ngại gì mà không dám đi phó hội.

"Có điện thoại tìm Basara King, nghe giọng hình như là Sakura." 

Fujiwara Kansuke cầm ống nghe nói.

Caesar đón lấy điện thoại: 

“Tôi đây, cậu vẫn chưa chết cơ à?"

"Suýt soát thôi ạ, nhưng chuyện đó nói sau." 

Lộ Minh Phi nói giọng lén lút, "Em cho anh một địa chỉ, anh và đàn anh mau bắt taxi qua đây ngay, đừng hỏi tại sao cũng đừng nói cho ai biết, tới nhìn một cái là hai người hiểu liền!"

—-

Rìa khu Shinjuku, một tòa nhà 5 tầng mang dấu vết của thời gian lặng lẽ đứng nép mình. 

Trên tấm biển hiệu cũ kỹ treo trước cửa, dòng chữ “Capsule Hotel” hiện lên dưới ánh đèn mờ.

Đây là loại khách sạn dạng tổ kén giá rẻ. 

Mỗi “phòng” chỉ lớn hơn cái quan tài một chút, căn bản chỉ đủ cho một người nằm duỗi thẳng chân. 

Không gian chật đến mức ai cao một chút mà bật dậy ngồi, thể nào cũng cộc đầu vào trần ngay lập tức.

Vậy mà lúc này, trong căn phòng nhộng bé tẹo lại nhồi nhét tới tận ba người: 

Lộ Minh Phi, Caesar và Sở Tử Hàng.

Lúc ba gã vai kề vai đi tới quầy lễ tân yêu cầu "một phòng ba người", bà chủ khách sạn đã nhìn họ từ trên xuống dưới với vẻ nghi hoặc, thậm chí là kinh hãi, rồi thở dài một tiếng thườn thượt, ném chìa khóa cho họ.

"Này này này! Đại ca, cùi chỏ của anh thúc vào em rồi! Ngắm gái thì cứ ngắm đi, có cần phải kích động thế không?"

"Hai người có thể đừng ngồi lên chân tôi được không?"

"Cậu tưởng tôi thoải mái lắm chắc? Lộ Minh Phi thì toàn xương xẩu, còn cậu thì cứng như tấm thép ấy, cậu nghĩ tôi thích dính lấy các cậu à? Nhưng đây chẳng phải là vị trí duy nhất có thể quan sát được sao?" 

Caesar gắt: 

“Câm miệng!"

Tư thế của anh cũng chẳng dễ chịu gì, để đặt được ống nhòm vào vị trí thích hợp, gương mặt tự phụ là đẹp trai lai láng của anh đang bị ép bẹt dí vào cửa kính như một chiếc bánh kếp.

Mục tiêu nằm ở tòa nhà đối diện khách sạn, căn phòng phía đông tầng 5.

Tòa nhà đối diện cũng là kiến trúc cũ 5 tầng, nhưng bên ngoài được sơn màu hồng anh đào mới toanh, xung quanh biển hiệu lại có vòng đèn màu, trông cao cấp hơn cái khách sạn này một chút. 

Căn phòng đó có một cửa sổ sát sàn cực lớn, xuyên qua lớp kính có thể thấy một cô gái đẹp như búp bê vải đang ngồi xếp bằng trên sàn, trông vừa giống lão tăng nhập định, vừa giống sư thái lễ Phật, gương mặt hiền lành không chút hại người. 

Cô ấy đã giữ tư thế đó suốt 4 tiếng đồng hồ, ánh mắt vượt qua mái nhà của khách sạn, nhìn về một nơi xa xăm vô định nào đó.

"Cô ấy đang nhìn cái gì vậy? Bên đó ngoài mấy tòa nhà ra thì chẳng có gì cả." 

Caesar đá Lộ Minh Phi một cái.

"Ngắm chim. Cậu ấy có thể nhìn thấy chim ở rất xa, cũng có thể nghe thấy âm thanh từ nơi xa tắp. Thế nên chúng ta mới không thể lại gần quan sát, cậu ấy sẽ phát hiện ra ngay." 

Lộ Minh Phi nói.

"Chim thì có gì mà nhìn? Shinjuku này làm gì có loài chim quý hiếm nào, có chăng cũng chỉ là mấy con mòng biển thôi."

"Làm sao em biết được? Cậu ấy chỉ viết một mẩu giấy cho em xem bảo là: 'Bên kia có rất nhiều chim, chim đang đậu xuống rồi bay lên trên sân thượng.' Thế là cậu ấy cứ nhìn từ sáng tới giờ."

"Ngoài ngắm chim ra cô ấy còn làm gì nữa?"

"Uống trà, nghịch đồ chơi, đi vệ sinh một lần, hết."

Cô gái có một chiếc bàn trà lớn, trên đó đặt một ly trà nóng hổi và đủ loại gấu bông. 

Quái vật nhỏ và Ultraman ngồi sóng đôi trong chiếc xe hơi đồ chơi, gấu Rilakkuma và vịt vàng nhỏ ngồi vây quanh tách trà, búp bê Barbie và đại sư Yoda thì ngủ trên chiếc giường nhỏ trải vải caro, còn được đắp cái chăn nhỏ có viền ren.

"Cách sắp xếp tổ hợp của cô em này hơi bị dị đấy nhé, phối đồ cũng phải có giới hạn thôi chứ, cái thế giới mà đại sư Yoda và búp bê Barbie 'ăn nằm' với nhau thì đúng là hết thuốc chữa rồi." 

Caesar lẩm bẩm: 

“Đúng là một con quái vật, cậu vậy mà dám bắt cóc con quái vật này từ chỗ Bát Gia Jaki ra đây."

"Cách nói này cần phải xem lại nhé! Là em bị cậu ấy bắt cóc mới đúng! Em mới là bên yếu thế!" 

Lộ Minh Phi nghiêm chỉnh đính chính.

"Nhưng tại sao cậu lại đưa cô ấy đến... cái loại khách sạn này?" 

Sở Tử Hàng đầy vẻ nghi hoặc.

Căn phòng nơi Erii đang ở được trang trí rất đặc sắc: 

Rèm lụa đỏ, đèn tường đỏ, giường tròn bọc nhung, cạnh giường đặt bồn tắm bằng đồng kiểu Ý, vòi nước là hình tượng thần Vệ Nữ bằng gang đang vác bình bạc. 

Trên tường treo ba bộ đồ phụ nữ, phơi bày trần trụi sự thật về cái khách sạn đối diện kia: 

Một bộ váy ngủ màu hồng xuyên thấu, một bộ gồm bốt cao cổ phối chân váy ngắn bó sát, và một bộ hầu gái váy đen dải băng tất trắng, thậm chí còn đi kèm đạo cụ là một cây chổi lông gà.

Chỉ cách nhau một con đường, bên này là Capsule Hotel, bên kia là Love Hotel.

"Không phải em đưa cậu ấy đến! Là cậu ấy lôi em đến! Chúng em bị cảnh sát vứt lại trước cổng bệnh viện đại học Tokyo, trong cái cảnh gió thảm mưa sầu chẳng có ai ngó ngàng, chẳng lẽ không phải tìm chỗ trú chân trước sao? Khách sạn cũng là cậu ấy chọn, trước khi vào em làm sao biết đó là khách sạn tình nhân!" 

Lộ Minh Phi phân bua ầm ĩ: 

“Về học viện rồi hai anh đừng có nói lung tung đấy!"

"Thế cậu muốn tôi nói thế nào? Trong lúc chúng ta đang huyết chiến với lũ Tử Thị ở cao ốc Genji thì Lộ Minh Phi bị vũ khí bí mật của Bát Gia Jaki bắt cóc, món vũ khí đó dậy thì khá tốt, sau khi bắt cóc Lộ Minh Phi thì cưỡng ép lôi cậu ta vào khách sạn tình nhân?" 

Caesar nhún vai: 

“Cậu nghĩ có ai tin cái câu chuyện này không? Cậu bảo mình bị rồng cái cưỡng hiếp nghe còn có lý hơn đấy."

"Em thức trắng đêm mới liên lạc được với hai anh, không phải là để mời hai anh tới đây để cà khịa em đâu nhé!" 

Lộ Minh Phi bất lực: 

“Bản thân em đã là cái máy cà khịa rồi, không cần hai anh luyện tập thêm tay nghề trên người em đâu."

"Nếu có mỹ nhân tuyệt sắc cưỡng ép lôi tôi vào khách sạn tình nhân, tôi cũng sẽ thức trắng đêm cho xem!" 

Caesar lộ ra vẻ mặt "đây là cuộc đối thoại giữa những người đàn ông".

Đúng lúc này Erii bỗng cử động, cô cởi dải thắt đai lưng màu đỏ thẫm, trút bỏ lớp áo trắng bên trên.

"Cô ấy định làm gì thế?" 

Caesar giật mình.

Tiếp đó, lớp áo lót trắng "Juban" trượt dài theo đường cong cơ thể, để lộ bờ vai tròn trịa và xương cánh bướm thanh tú... cùng bộ nội y màu đen có viền ren.

Erii rất thản nhiên phô diễn vóc dáng thiếu nữ tuyệt đẹp của mình trước cửa sổ nhìn ra thành phố Tokyo. 

Vì quanh năm không tiếp xúc với ánh nắng, làn da của cô trắng sứ, mang lại cảm giác thanh khiết như tinh thể băng.

"Cô ấy định đi tắm." 

Sở Tử Hàng phán đoán.

"Vớ vẩn, cái kiến thức cơ bản đó bọn tôi cũng có nhé." 

Mắt Caesar bắt đầu đờ ra.

Erii tháo búi tóc, đứng dậy khỏi chiếc váy Hakama màu đỏ, cơ thể mảnh mai trắng ngần chỉ còn diện bộ nội y ren. 

Cô đặt một con vịt cao su màu vàng lên đầu, nhón chân chạy một vòng nhỏ trong phòng, cuối cùng chạy tót vào phòng tắm.

Sở Tử Hàng lẳng lặng kéo rèm chớp lại: 

“Xem tiếp nữa là danh dự nhà Gattuso sẽ không giữ nổi đâu."

"Danh dự nhà Gattuso chẳng liên quan gì đến chuyện này cả, theo gia phong nhà tôi thì lẽ ra phải xem tiếp mới đúng, nếu là lão 'ngựa' già nhà tôi thì giờ này đã sang gõ cửa đòi tắm chung rồi." 

Caesar vẻ mặt nghiêm trọng: 

“Tôi xem thì không sao, nhưng Lộ Minh Phi mới rắc rối đây, cái cảnh 'lửa gần rơm' thế này, Lộ Minh Phi làm sao mà kiềm chế cho nổi?"

"Đừng có lôi em vào làm bia đỡ đạn! Nhìn cái mặt đầy dư vị của anh kìa!"

"Cô ấy chưa từng tiếp xúc với thế giới bên ngoài, cũng không được giáo dục một cách hệ thống, nên sẽ không có tâm lý xấu hổ như những người cùng lứa. Trong mắt cô ấy, cởi đồ chỉ là một bước chuẩn bị trước khi tắm mà thôi." 

Sở Tử Hàng cũng rất nghiêm trọng: 

“Nhưng đối với Lộ Minh Phi, kích thích này quả thực là quá lớn."

"Anh soi gương mà nói chuyện đi! Cái mặt đỏ như trái táo kia mà nói mấy lời đó thì ai tin!" 

Lộ Minh Phi phản công quyết liệt.

Sở Tử Hàng vô thức đưa tay lên sờ mặt mình.

"Có tật giật mình rồi nhé! Lộ đuôi cáo rồi nhé! Xì!"

Ba gã trai nhìn nhau nhướng mày, biểu cảm vô cùng thú vị. 

Caesar dùng vai hích Lộ Minh Phi, Lộ Minh Phi cũng hích lại Caesar, Sở Tử Hàng bảo mọi người đừng chơi trò trẻ con này nữa, chúng ta đang đối mặt với tình huống rất hóc búa đây! 

Caesar và Lộ Minh Phi đồng thời dùng vai hích cậu ta một cái. 

Căn phòng vốn đã quá nhỏ, ba người ngồi trong ép chặt vào nhau, trông chẳng khác nào mấy con cá mòi bị nhét đầy trong hộp, cứ nhúc nhích một chút là va vào nhau.

Họ đã từng thấy Erii tạo ra một tảng băng khổng lồ từ hư không, cái lần đánh một đòn hủy diệt lũ Thi Thủ đó để lại ấn tượng "kinh hoàng" hơn là "sâu sắc". 

Họ chưa bao giờ nghe nói hỗn huyết chủng có thể làm chủ Ngôn Linh cấp cao đến thế, nên khi quan sát Erii, họ luôn mang tâm lý quan sát một con quái vật. 

Nhưng khi nhìn thấy cơ thể chỉ mặc nội y của cô, trẻ trung và tươi đẹp, ấn tượng kinh hoàng kia bỗng chốc bị loãng đi bởi những ảo tưởng diễm lệ. 

Họ bắt đầu chiêm ngưỡng cô với tư cách là một cô gái. 

Đám con trai ngồi ngắm mỹ nữ với nhau, thì việc bàn luận về dáng vóc hay huýt sáo trêu chọc dường như mới là lẽ thường tình.

Phần 4:

"Cô ấy bao nhiêu tuổi?" 

Caesar hỏi.

"Hai mươi mốt."

"Bằng tuổi Nono." Caesar nói, "Nhưng trông có vẻ nhỏ hơn Nono một chút."

"Nhìn biểu hiện của cô ấy thì tuổi tâm lý chắc chỉ cỡ học sinh cấp hai hoặc cấp ba thôi, nên trông mới trẻ thế." 

Sở Tử Hàng nói, "Việc ở chung một phòng cũng là cô ấy yêu cầu à?"

"Em đâu có gan đó, tất nhiên là cậu ấy đòi rồi." 

Lộ Minh Phi thở dài, "Mẹ kiếp, đám phục vụ thấy em dắt một mỹ nhân ướt sũng lên lầu, đứa nào đứa nấy còn kích động hơn cả em. Thế mà cả đêm qua em chỉ có mỗi việc làm chân sai vặt hầu hạ công chúa chơi game."

"Điều này chứng tỏ cô ấy đang thấy bất an, nhưng cô ấy tin tưởng cậu. Lần đầu tiếp xúc với thế giới bên ngoài, cô ấy cần một người mình tin cậy ở bên cạnh." 

Sở Tử Hàng phân tích.

"Sao cô ấy lại tin em? Trông em chính trực, tử tế, giống người tốt lắm sao?" 

Lộ Minh Phi vốn chẳng có chút tự tin nào về cái "ưu điểm" này của bản thân.

"Không biết, sự tin tưởng này đúng là rất kỳ lạ." 

Sở Tử Hàng nói tiếp, "Dựa theo mô tả của cậu, tôi nghĩ trạng thái tâm lý của cô ấy không ổn định. Tòa nhà Genji được xây dựng khoảng 10 năm trước, nhưng căn phòng cô ấy ở lại mang phong cách nhà gỗ kiểu Nhật cổ truyền, loại nhà đó giờ chỉ còn thấy trong các di tích lâu đời thôi. Có hai khả năng: hoặc toàn bộ nội thất căn phòng đó được tháo dỡ từ một ngôi nhà cổ rồi vận chuyển vào tòa nhà để lắp ráp lại, hoặc căn phòng đó được phục dựng giả cổ theo đúng nguyên mẫu nơi cô ấy từng sống trước đây."

"Làm kỳ công thế để làm gì?" 

Lộ Minh Phi thắc mắc.

"Tâm lý cô ấy không ổn định, khả năng thích nghi với môi trường mới rất kém. Thế nên Bát Gia Jaki phải cố gắng duy trì một môi trường sống bất biến để tránh cho cô ấy bị mất kiểm soát."

"Vậy chẳng phải nói cô ấy hiện giờ có thể phát điên bất cứ lúc nào sao?" 

Caesar giật mình.

"Lý do cô ấy chưa mất kiểm soát có lẽ là nhờ Lộ Minh Phi. Cô ấy tin cậu, dù sự tin tưởng này cực kỳ khó hiểu."

"Cái Ngôn Linh quái đản của cậu ấy rốt cuộc là gì thế?" 

Lộ Minh Phi hỏi, "Hình như Tiểu Long Nữ cũng không mạnh bằng cậu ấy." 

Vừa dứt lời cậu đã thấy hối hận vì lỡ miệng nhắc chuyện cũ.

Sở Tử Hàng không để lộ cảm xúc thừa thãi nào: 

"Sức mạnh của Jormungandr là yếu nhất trong các Long Vương, ưu thế của cô ta là học hỏi và bắt chước, nên mới biểu hiện giống con người đến thế. Nếu xét thuần túy về sức mạnh, cô ta cũng chỉ ngang ngửa Thứ Đại Chủng. Năng lực của Erii chắc cũng ở tầm đó. Ngôn Linh đó tên là 'Thẩm Phán', uy lực cực lớn, giống như thần đứng trên 9 tầng mây phán xét nhân loại vậy. Nhưng hiệu quả thực tế là tước đoạt mọi sinh mạng trong lãnh địa, thuộc loại Ngôn Linh 'Mệnh lệnh giết chóc' hiếm thấy."

"Năng lực của Minamoto Chisei xem ra cũng thua xa cô ấy." 

Caesar nhận xét.

"Hoàng đế lẽ ra phải là huyết duệ Bạch Vương mạnh nhất và ổn định nhất, nhưng năng lực của Minamoto Chisei so với Erii vẫn có khoảng cách không nhỏ. Giải thích duy nhất là vị gia chủ nhà Uesugi này là một biến số, cô ấy là một 'Oni'... con Oni mạnh nhất." 

Sở Tử Hàng chậm rãi nói.

“Mạnh nhất?" 

Caesar nhướn mày.

"Đó là suy đoán của tôi. Nếu Hoàng đế là hỗn huyết chủng có thể vượt qua giới hạn huyết thống mà vẫn ổn định, thì mặt ngược lại của Hoàng đế là gì? Con Oni mạnh nhất hẳn phải có sức mạnh vượt trên cả Hoàng đế, chỉ là huyết thống không đủ ổn định thôi."

"Thứ nguy hiểm thế này mà Bát Gia Jaki cũng dám giam giữ trong nhà? Chẳng khác nào nuôi một con báo sư tử cuồng sát trong gara cả." 

Caesar nói.

"Bát Gia Jaki cần sức mạnh của cô ấy. Dù là Oni, nhưng cô ấy phục tùng mệnh lệnh của họ tuyệt đối. Trước khi mất kiểm soát, cô ấy là vũ khí bí mật, nếu mất kiểm soát, cô ấy sẽ bị vứt bỏ."

"Vậy là Lộ Minh Phi đã 'thó' mất đầu đạn hạt nhân của Bát Gia Jaki rồi." 

Caesar gãi đầu.

"Còn một khả năng nữa," Sở Tử Hàng trầm giọng, "Cô ấy chính là Thần, một vị Thần chưa tỉnh giấc hoàn toàn."

Cả ba rơi vào im lặng. 

Suy đoán này quá sức kinh khủng. 

Một vị Thần bị loài người cầm tù suốt 21 năm, mới nghĩ đến thôi đã thấy rùng mình.

"Không đến mức đó chứ?" 

Lộ Minh Phi nói, "Nếu cô ấy là Thần thật, Bát Gia Jaki còn tốn công đi thám hiểm rãnh đại dương Nhật Bản làm gì?"

"Cậu đang bênh vực cho mỹ nhân phía đối diện đấy à?" 

Caesar vỗ vai Lộ Minh Phi, "Đúng là phong thái của người từng 'lửa gần rơm' có khác!"

Lộ Minh Phi thực sự không chịu nổi gã người Ý nói tiếng Trung lưu loát này nữa. 

Cứ đà này, về già Caesar chắc chắn sẽ thành một ông cụ đậm chất Bắc Kinh: 

Chân xỏ giày vải, mặc áo lụa, tay cầm quạt nan phe phẩy, chỉ khác là để tóc húi cua màu vàng kim thôi.

Cậu không cố ý bênh Erii. 

Dù Erii rất tốt, xinh đẹp, nghe lời, dáng chuẩn, sức mạnh địch lại cả một sư đoàn cơ giới, dù cái này chẳng biết có nên coi là ưu điểm không, nhưng cô nàng "bạch phú mỹ" này có tốt thế nào cũng chẳng liên quan gì đến thằng "dân thường" như cậu. 

Cậu chỉ tình cờ ôm người ta một lần, nhìn trộm người ta lúc đang mặc ít đồ một lần, nhưng đây đâu phải thời Trung Cổ, chỉ vì lỡ nhìn thấy nửa cánh tay trắng ngần mà người ta phải sống chết đòi gả cho cậu đâu.

Chỉ là cậu có một nỗi lo lắng kỳ quái. 

Kể từ khi vào học viện Cassell, những người quanh cậu cứ lần lượt biến thành Long Vương. 

Đến tận bây giờ, mỗi khi mở QQ nhìn thấy avatar của Lão Đường, cái avatar không bao giờ sáng lên nữa, lòng cậu vẫn thắt lại đau nhói.

Erii là thứ gì cậu không quan tâm, cậu chỉ không muốn Erii trở thành thứ "phải bị giết chết" khi câu chuyện kết thúc.

"Lộ Minh Phi nói đúng, khả năng cô ấy là Thần rất thấp. Nếu cô ấy là Thần, Bát Gia Jaki đã không cần tốn thời gian ở rãnh đại dương Nhật Bản. Rõ ràng họ cũng không biết Thần đã rời khỏi Takamagahara." 

Sở Tử Hàng đồng tình.

Caesar gật đầu.

"Trạng thái tâm lý của gia chủ nhà Uesugi không ổn định, và có lẽ thể trạng cũng vậy. Lộ Minh Phi đã thấy rất nhiều thiết bị y tế và bác sĩ trực bên ngoài căn phòng đó, đều là thiết bị dùng cho phòng hồi sức cấp cứu. Điều này cho thấy sức khỏe cô ấy rất tệ, cần hỗ trợ y tế bất cứ lúc nào." 

Sở Tử Hàng nói, "Để đảm bảo an toàn tính mạng cho cô ấy, chúng ta nên sớm đưa cô ấy về nhà, nơi có điều kiện y tế tốt nhất."

"Thế chẳng khác nào dâng nút bấm hạt nhân tận tay cho người ta rồi bảo 'nhấn đi' à?" 

Caesar phản đối, "Tôi thấy Minamoto Chisei có thể tạm tin được, nhưng không chắc cả Bát Gia Jaki đó ai cũng đáng tin."

"Đúng vậy, Nhật Bản không phải sân nhà của chúng ta, không ai là đáng tin tuyệt đối cả. Trước khi xác định được thân phận của Uesugi Erii, trả cô ấy lại cho Bát Gia Jaki là quá mạo hiểm." 

Sở Tử Hàng đồng ý.

"Quyết định thế đi." 

Caesar búng tay cái chóc, "Giữ lại món 'vũ khí hình người' này trong thời gian ngắn chắc không sao đâu. Huống chi chúng ta đã có Lộ Minh Phi. Vì cô ấy tin cậu ta, nên cứ để cậu ta trông chừng cô ấy là hợp nhất."

"Cái gì? Đây là đang phân công công việc đấy à? Này này, em đã tăng ca trắng đêm rồi, không được về ngủ sao? Em muốn về Takamagahara ngủ cơ!" 

Lộ Minh Phi tá hỏa. 

Cậu cứ ngỡ Caesar và Sở Tử Hàng đến thì mình sẽ được giải thoát.

"Ở khách sạn tình nhân cũng ngủ được mà, lại còn được ngủ với mỹ nữ nữa chứ!"

"Báo cáo đội trưởng, em độc thân 20 năm, kinh nghiệm đối phó với con gái bằng không. Xin hãy giao nhiệm vụ vinh quang vĩ đại này cho người có tài có đức hơn đi! Cho em về Takamagahara!"

"Ở khách sạn tình nhân cậu chỉ phải đối phó với một cô gái trẻ, về Takamagahara mỗi đêm cậu phải đối phó với cả trăm bà già. Đến việc ở khách sạn tình nhân còn không làm xong thì về đó cậu làm trò trống gì?"

"Ở Takamagahara đúng là 'con gái trẻ' thật, dù có người hơi xấu tí, nhưng người bên kia là 'quái vật trẻ' đấy anh ơi!"

"Sao lại nói là quái vật? Nhìn vóc dáng, nhan sắc đó của gia chủ nhà Uesugi, chỗ nào giống quái vật? Đó là do cậu tự ám thị thôi. Chỉ cần trong lòng cậu coi cô ấy là mỹ nhân, thì cô ấy sẽ là mỹ nhân!" 

Caesar vỗ vai Lộ Minh Phi bôm bốp.

"Nhưng em sắp trụ hết nổi rồi! Em đã rất cố gắng đóng vai anh trai hàng xóm lịch sự đáng tin, nhưng lỡ cậu ấy nhận ra bản chất biến thái của em thì sao? 'Á! Hóa ra Sakura-kun lại là hạng người bỉ ổi bần tiện thế này sao, tôi tuyệt vọng với thế giới này quá, hủy diệt nó đi thôi!' Thế là 'Third Impact' bùng nổ, thế giới diệt vong, đại ca nghĩ lại đi! Chúng ta phải chịu trách nhiệm cho hòa bình thế giới đấy!"

"Biết đâu cô ấy lại thích cái sự bỉ ổi của cậu thì sao? Biết đâu cô ấy còn mong cậu bỉ ổi hơn nữa? Tin vào phán đoán của tôi, cậu làm được mà! Nhớ mua thật nhiều đồ ăn vặt cho cô ấy, con gái ai cũng thích đồ ăn vặt cả!"

Sở Tử Hàng cũng tiến lại trước mặt Lộ Minh Phi.

"Thôi! Nhìn mặt hai anh như kiểu đang mặc niệm di thể ấy!" 

Lộ Minh Phi gào lên.

Sở Tử Hàng nhét một xấp tiền vào tay cậu, "Đây là tất cả tiền mặt hiện có của tôi và Caesar, khoảng hơn 700.000. Ở cạnh con gái kiểu gì cũng phải tiêu tiền, cố gắng làm cô ấy vui."

"Cái cảm giác này... giống như bắt đầu vào nhịp đi tán gái vậy!" 

Lộ Minh Phi ngớ người.

"Nói 'tán' thì dung tục quá." 

Caesar nghiêm túc chỉnh lại, "Đây là giao lưu nam nữ bình thường! Tiện thể nâng cao tay nghề tu luyện của cậu ở Takamagahara. Hoa đạo của bậc nam nhân, hãy ghi nhớ lấy!"

"Em... em... em... lạy các anh!"

"Tôi biết ngay là cậu sẽ đi mà! Giờ thì mau về chơi game với gia chủ nhà Uesugi đi, đừng để cô ấy chờ lâu!" 

Caesar ân cần khoác áo cho Lộ Minh Phi.

"Thế nhiệm vụ này có được cộng tín chỉ không?" Lộ Minh Phi mếu máo.

"Cứ yên tâm, về học viện tôi sẽ nhấn mạnh nỗ lực của cậu trong báo cáo. Theo cách nói của người Trung Quốc các cậu thì đúng là 'công cao ngất trời' luôn!"

"Đại ca, em thấy phong cách làm việc của anh dạo này càng lúc càng giống hiệu phó rồi đấy, là ảo giác của em sao... À đúng rồi đại ca, anh có thấy gia chủ nhà Uesugi trông hơi giống đàn chị không?" 

Lộ Minh Phi bỗng cảm thấy kỳ lạ. 

Dù là nhìn qua ống nhòm từ bên kia đường, Caesar hẳn cũng phải thấy điểm tương đồng giữa Erii và Nono: 

Mái tóc dài màu đỏ sẫm, đôi mắt đỏ hiếm gặp, đôi lông mày hơi có nét nam tính. 

Trên đời không có nhiều người giống nhau đến thế, vậy nên lúc dưới nước ánh sáng lờ mờ Lộ Minh Phi mới nhìn nhầm Erii thành Nono. 

Ở nơi đủ ánh sáng thì hai cô gái có khác biệt, nhưng khoảnh khắc đối mặt với đôi mắt ấy, Lộ Minh Phi vẫn thấy tim mình đập hụt một nhịp, như thể một góc cứng nhắc nào đó trong sâu thẳm tâm hồn khẽ rung động.

Caesar ngẫm nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu: 

“Cậu nói thế thì đúng là có nét giống, nhưng khí chất khác hẳn. Nono tuy cũng thần kinh một chút, nhưng thuộc kiểu khác hẳn cô ấy."

"Đánh giá bạn gái thế có ổn không đại ca? Mà kiểu thần kinh thì liên quan gì đến việc giống hay không giống?"

"Tóm lại, một cô gái có giống vợ sắp cưới của tôi hay không, tôi nói mới có trọng lượng." 

Caesar đưa ra kết luận dứt khoát, "Cùng lắm chỉ giống 50% thôi."

Lộ Minh Phi im lặng. 

Đúng là lý lẽ của người có vợ sắp cưới, anh muốn nói sao cũng được.

Nhưng buồn bực vì chuyện này cũng chẳng để làm gì. 

Cậu phải học cách kiềm chế cái tâm trạng chua xót này lại. 

Chỉ là cậu thấy hơi khó hiểu, chẳng lẽ trên thế giới này chỉ có mình cậu thấy Erii và Nono giống nhau sao? 

Giống đến mức khiến người ta phải sợ hãi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!