Tập 07 Another side of the moon-first quater , Khía Cạnh Khác Của Mặt Trăng - Phần đầu
Ký Ức Vàng Son
0 Bình luận - Độ dài: 13,578 từ - Cập nhật:

1
Một ngày ấm áp lạ thường so với mùa đông, ánh dương dịu dàng như mùa xuân len lỏi qua khung cửa sổ bệnh viện. Chiếc giường trắng toát, giá truyền dịch đơn độc, con búp bê Kokeshi* làm quà, chú gấu gỗ khắc thô sơ, và cả thùng các tông chất đầy những thứ lặt vặt, tất cả đều được thứ ánh sáng ấy chiếu rọi, tạo nên một cảm giác vô ưu đến lạ.
*Kokeshi là loại búp bê gỗ truyền thống, thủ công của Nhật Bản, có nguồn gốc từ vùng Tohoku, miền Bắc Nhật Bản. Chúng nổi tiếng với thiết kế đơn giản, không tay chân, với phần đầu tròn và thân hình trụ, được vẽ các họa tiết hoa lá, sọc, và có nhiều màu sắc như đỏ, đen, vàng. Bên cạnh vai trò là món đồ chơi, búp bê Kokeshi còn mang ý nghĩa tâm linh, tượng trưng cho lời cầu chúc may mắn, bình an, sức khỏe cho trẻ em, và ý nghĩa xua đuổi hỏa hoạn.
Căn phòng chất đống những đồ đạc cá nhân tầm thường, đủ để thấy chủ nhân của nó đã trải qua một quãng thời gian dài đằng đẵng trong bệnh viện.
Người chủ nhân ấy, Tada Yoshizo, ngồi xếp bằng trên giường, chăm chú soi khuôn mặt mình trong chiếc gương cầm tay. Cái đầu hói bóng loáng, chòm râu dê bạc phơ… Ông nghĩ mình đã già thật rồi, một ông lão chính hiệu. Chuyện đương nhiên thôi, dù gì cũng đã bảy mươi ba tuổi rồi, sinh ra trước cả khi Đại Đông Á Chiến Tranh* nổ ra mà. Trên đầu chẳng còn sợi tóc nào, răng cũng rụng gần hết, nhiều thứ khác cũng không còn nữa. Ông nghĩ mình đã sống một cuộc đời đủ dài, đã làm những điều nên làm. Nhìn lại, quả thật có đến bảy mươi ba năm lịch sử chất chồng ở đó, vậy mà đôi khi ông lại quên mất tuổi của mình, có lúc ông cảm thấy như mình mới năm mươi, có lúc lại như ba mươi, thậm chí mười tám, nhưng hình ảnh phản chiếu trong gương thì chẳng phải ai khác ngoài một ông lão.
*"Đại Đông Á Chiến tranh" là một cụm từ dùng để chỉ cuộc Chiến tranh thế giới thứ hai từ góc nhìn của Nhật Bản và nó còn được sử dụng để chỉ khối thịnh vượng chung Đại Đông Á mà Nhật Bản muốn thành lập.
Đúng lúc ông thở dài, cánh cửa phòng bệnh đang mở toang bỗng vang lên tiếng gõ.
"Lão già khốn kiếp... à không, ông Tada, đến giờ kiểm tra rồi, tôi đến lấy máu đây."
Người nói là y tá Tanizaki Akiko.
"Fufu." Tada Yoshizo bật cười, những cảm xúc ủy mị vừa rồi tan biến không dấu vết, thay vào đó là một niềm vui thích có chút tàn nhẫn.
Thời điểm này thật tuyệt vời.
"Ồ, Akiko à?"
"Ehh!?"
Tanizaki Akiko nghẹn lời.
Tada Yoshizo cố tình cười một cách vô tư, rồi lắc đầu mạnh một chút. Những thứ dính trên mặt và đầu ông lắc lư qua lại.
Khuôn mặt Akiko co rúm lại.
Thấu hiểu ý nghĩa của điều đó, nhưng Tada Yoshizo vẫn hỏi.
"Sao vậy cháu?"
"C, cái gì thế kia?"
"À, cái này à? Cái này là đỉa đấy cháu."
"Đ, đỉa!?"
Cô Tanizaki Akiko này, từng là thủ lĩnh của một băng đảng nữ quái khét tiếng nhất tỉnh Mie. Nữ hoàng Ise, Ác Quỷ Đỏ, Cơn Lốc của Quốc Lộ 23… Vô số biệt danh vừa đáng kính vừa đáng sợ đã được gán cho cô. Danh tiếng của cô vang dội không chỉ ở Ise, mà còn lan rộng khắp tỉnh Mie, thậm chí là cả ba tỉnh vùng Tokai. Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc CB400 đỏ rực của cô lướt qua, ai nấy đều vội vàng nhường đường. Tuy nhiên, Tanizaki Akiko dù sao cũng là phụ nữ, cô sợ ếch, cô ghét rắn, cô không dám nhìn thẳng vào gián, huống chi là những con đỉa trơn tuồn tuột, chỉ cần nhìn thấy thôi là da gà cô đã nổi hết cả lên rồi.
"Cái thứ gì mà lủng lẳng đầy mặt thế kia!"
Akiko hét lên, giọng lạc đi vì sợ hãi.
Tada Yoshizo bật cười khanh khách.
"Ta đọc được trên tạp chí sức khỏe đấy mà. Nghe nói nó giúp máu huyết lưu thông tốt hơn. Akiko có muốn thử không nào?"
Ông bước xuống giường, tiến lại gần Tanizaki Akiko, bước chân thoăn thoắt, chẳng ai nghĩ ông đã bảy mươi ba tuổi. Vô số con đỉa bám đầy mặt ông càng lúc càng lắc lư dữ dội. Tanizaki Akiko vừa vung tay loạn xạ, vừa lùi lại.

"Chờ, chờ đã! Đừng có lại gần!"
"Hả? Sao lại thế?"
"Đương nhiên rồi!"
Tanizaki Akiko tiếp tục lùi dần, vẻ mạnh mẽ thường ngày của cô đã bay biến đâu mất. Tada Yoshizo cảm thấy một niềm thỏa mãn kỳ lạ khi nhìn thấy dáng vẻ đó, và ông tiếp tục tiến lên.
"Đương nhiên? Là sao cơ?"
"T...t...tại vì──"
"Nghe nói nó tốt cho cơ thể lắm đấy. Máu huyết lưu thông tốt thì cũng giảm nguy cơ hình thành cục máu đông, bí quyết sống lâu đấy cháu."
"Đã bảo đừng có lại gần mà!"
"Nào, cho Akiko một con nhé."
Bứt phịch một con đỉa khỏi mặt, Tada Yoshizo dí nó sát vào trước mặt Tanizaki Akiko. Khuôn mặt cô co rúm lại.
"Đ...đừng mà!"
Một giọng nói nữ tính hiếm thấy.
Tất nhiên, Tada Yoshizo không hề có ý định dừng lại.
"Sao cháu lại sợ đến thế nhỉ?"
"Đã bảo là đừng có lại gần rồi mà!"
"Ta chẳng hiểu gì cả."
Ông lại tiến gần hơn, và chỉ trong thoáng chốc, một tia sáng kiên cường lóe lên trong đôi mắt của Tanizaki Akiko.
"Chắc...chắc chắn là ông cố tình đúng không?"
Cô nói bằng giọng trầm thấp.
Chất giọng đó đủ sức khiến bất kỳ gã đàn ông bình thường nào phải co rúm lại, nhưng Tada Yoshizo cũng đâu phải sống bảy mươi ba năm cho có.
Ông ấy vẫn cứ giả ngơ, mặt dày mày dạn như không có chuyện gì xảy ra.
"Cố tình hả? Ta không hiểu cháu nói gì cả."
"Cái lão già khốn kiếp này! Vừa vừa phải phải thôi chớ!"
"Này này, máu huyết cháu loãng quá đó, Akiko."
Lần này, ông ấy dùng tay trái giật phăng con đỉa khỏi đầu mình, rồi chìa hai con đỉa đang ngọ nguậy, nhớp nháp trong tay ra.
"Này, Akiko. Cháu thử xem sao?"
"Á!"
"Máu huyết cháu loãng quá đó."
Cái gì cũng có giới hạn của nó, cho dù là một con đập khổng lồ đến đâu cũng không thể chứa nước vô tận, cho dù lòng người có rộng lượng đến đâu cũng không thể nhẫn nhịn mọi thứ, một chiếc xe được chế tạo kiên cố đến đâu cũng sẽ có ngày hỏng hóc, và ngay khoảnh khắc ấy, sự can đảm của Tanizaki Akiko cũng cạn kiệt.
"Áaaaaaaa────! Khônggggggg────!"
Tiếng thét kinh hoàng của cô vang vọng khắp bệnh viện.
2
Bệnh viện là một nơi vô cùng tẻ nhạt. Bởi lẽ, đã là bệnh nhân thì phần lớn thời gian trong ngày phải nằm trên giường. Lúc mới nhập viện, tôi thực sự rảnh rỗi đến phát ngán. Thế nhưng, kể từ khi chị Akiko nhờ tôi trông nom Rika, sự tẻ nhạt ấy đã tan biến như bọt xà phòng.
Nói tóm lại, Akiba Rika là một cô gái vô cùng đáng sợ.
Bản thân tôi cũng là bệnh nhân, vậy mà cô ấy lại ngang nhiên ra lệnh cho tôi đi thư viện, lúc thì đòi mua nước vì khát. Có lần, cô ta còn bắt tôi phải tìm cho bằng được một quyển sách hiếm, khiến tôi phải lặn lội khắp các hiệu sách ở Ise.
Tất nhiên, tôi hoàn toàn có thể từ chối những yêu sách vô lý của Rika, chỉ cần nói "không" là xong. Nhưng thật kỳ lạ, tôi lại không thể thốt ra lời ấy, cứ hễ Rika ra lệnh, dù có vô lý đến đâu, tôi cũng ngoan ngoãn làm theo. Tôi luôn muốn đáp ứng mọi ước muốn, dù là điên rồ nhất của cô ấy. Và khi không thể thực hiện được, tôi lại cảm thấy vô cùng bất lực và đáng thương.
Và, nói tóm lại là...
Tôi đang đứng chôn chân tại chỗ, mồ hôi tuôn ra như tắm. Trước mặt tôi là Rika đang nằm trên giường, đôi mắt cô ấy trợn trừng, ánh lên một tia nhìn sắc bén đến đáng sợ. Còn tôi thì đứng thẳng như trời trồng trước mặt Rika. Tệ thật, tệ đến mức tôi không biết phải làm gì, tôi cố gắng nghĩ ra một lời giải thích hợp lý, nhưng cái đầu rỗng tuếch của tôi chẳng thể nặn ra được gì. Trong đầu tôi chỉ quanh quẩn mỗi từ "tệ". Trong lúc đó, ánh mắt của Rika càng trở nên gay gắt hơn.
"Hử?"
Nhưng một âm thanh từ đâu đó vọng lại đã khiến sự căng thẳng của tôi dịu đi đôi chút.
Rika liền hỏi dồn.
"Có chuyện gì vậy?"
"À, hình như tớ nghe thấy tiếng hét của chị Akiko..."
"Hả?"
Rika nhăn khuôn mặt xinh xắn của mình lại.
"Định dùng mấy chuyện vớ vẩn đó để lấp liếm hả?"
"Đâu... đâu có! Tớ thật sự nghe thấy mà!"
"Chị Tanizaki thì làm gì có chuyện hét lên chứ."
"Ừ thì... nhưng mà ở bệnh viện này có một người... quái vật hay yêu quái gì đó tên Tada..."
"Im đi!"
"Nhưng mà..."
"Định dùng mấy chuyện đó để qua mặt tớ hả? Chẳng nam tính gì cả!"
Rika buông lời cay nghiệt, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào tôi. Tôi chỉ còn biết im lặng.
Thực tình mà nói, tôi cũng chẳng hiểu vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Chiều tà, khi tôi đến phòng bệnh của Rika.
"Muộn!"
Cô ấy lập tức quát thẳng vào mặt tôi.
Dĩ nhiên tôi phải hỏi lại.
"Muộn? Muộn cái gì?"
"Hôm nay tớ muốn đọc sách, định nhờ cậu ra thư viện mượn! Muộn thế này thì thư viện đóng cửa mất rồi!"
"Hả? Cậu...cậu có nhờ tớ hả?"
Tôi hoảng hốt. Có lẽ nào, ngày hôm qua hoặc hôm kia, tôi đã được nhờ chuyện này rồi? Và tôi đã quên béng mất? Nếu vậy, Rika giận là phải.
Nhưng Rika lại thản nhiên tuyên bố.
"Định là khi cậu đến thì nhờ!"
"…………"
"Yuichi đồ ngốc!"
Nếu đây không phải là vô lý, thì cái gì mới là vô lý chứ? Vô lý thứ nhất – Tại sao tôi phải đến thư viện? Vô lý thứ hai – Ừ thì, tôi có thể đi giúp, nhưng ít ra cũng phải nhờ vả tử tế chứ? Sao lại ra lệnh thế? Tôi không phải là nô lệ của Rika. Vô lý thứ ba – Hoàn toàn không hề nghe nói gì đến chuyện thư viện cả, dù là nhờ vả hay ra lệnh, bị trách móc vì một chuyện mình không hề biết, thật nực cười.
Trong lòng tôi nghĩ ngợi lung tung, nhưng trước mắt vẫn cứ im lặng. Dù biết mình đang bị đối xử tệ hại, nhưng cãi lại cũng chẳng khiến Rika vui vẻ hơn… thậm chí còn khiến mọi chuyện tồi tệ hơn mà thôi. Vô lý thì vô lý, tôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
"Thôi được rồi!"
Có lẽ đã chán giận dỗi, Rika buông một câu.
"Trả tớ quyển Thuyền trên sông Takase* ngay! Hôm nay tớ định đọc nó!"
*Thuyền trên sông Takase (Takase-bune) là tên một truyện ngắn của tác giả Nhật Bản Mori Ogai và cũng là tên một con thuyền chở tội phạm lưu đày trên sông Takase ở Kyoto thời kỳ Edo. Truyện ngắn khám phá các vấn đề đạo đức và triết học thông qua câu chuyện về một chiếc thuyền đặc biệt này, trong khi "Takase-bune" còn là tên gọi của một loại thuyền được dùng để chở hàng hóa trên sông Takase.
"Hả? Thuyền trên sông Takase á?"
"Tớ cho cậu mượn còn gì. Quên rồi hả?"
"À, à... đúng rồi, tớ nhớ mà, haha, đương nhiên là tớ nhớ. Gì chứ, đừng có nhìn tớ bằng ánh mắt đó, tớ thật sự nhớ mà."
Thật ra là nói dối.
Tôi quên bén mất.
Cuốn Thuyền trên sông Takase mà Rika nhắc đến là một tác phẩm của Mori Ogai. Cách đây không lâu, Rika đã đưa nó cho tôi, bảo "Cậu đọc đi", mà hễ Rika đã nói "Cậu đọc đi" thì thực chất là "Phải đọc đấy". Khổ nỗi, tôi vốn không phải là người ham đọc sách, nên vừa đọc ba dòng đầu của Mori Ogai đã vứt xó.
Tôi lén lút tránh ánh mắt dò xét của Rika, hướng về phía cửa phòng bệnh.
"Chờ... chờ tớ một lát. Tớ đi lấy cho."
"Không thấy..."
Tôi lẩm bẩm trong tuyệt vọng.
Sau khi trở về phòng bệnh của mình, tôi lục tung mọi ngóc ngách, thậm chí cả gầm giường, nhưng vẫn không thấy bóng dáng cuốn sách đâu. Sách này sách kia thì đầy rẫy, chỉ riêng Thuyền trên sông Takase là biệt vô âm tín.
Phải làm sao đây?
Nếu lỡ làm mất nó, tôi sẽ bị Rika giết mất. Nếu là sách mới thì còn có thể mua cuốn khác về đánh trống lảng, nhưng cuốn sách Rika cho tôi mượn lại cũ kỹ, ố vàng, trang giấy bong tróc tả tơi. Chắc chắn không thể dùng sách mới để qua mặt cô ấy được.
Tôi ôm đầu, gào lên.
"Oaaaa, Rika sẽ giết mình mất! Sẽ bị đấm! Bị đá! Bị ném quýt vào mặt!"
Kiểu này thì chắc chắn số phận nô lệ đã được định đoạt rồi.
Không, bây giờ tôi đã là nô lệ rồi, nhưng tình hình sẽ còn tệ hơn nữa.
Trong phòng bệnh, tôi cố gắng vắt óc suy nghĩ, bất cứ ý tưởng nào cũng được, cứ câu giờ đã, quan trọng là phải vượt qua tình huống này, nếu không, tôi sẽ lại gặp rắc rối lớn. Mồ hôi tuôn ra như tắm, dạ dày co rút lại, đầu óc quay cuồng.
Liệu có ý tưởng nào hay ho không?
"À... ừm..."
"Gì chứ? Lâu thế? Sách đâu?"
"À... thì là thế này, tớ vừa đọc đã thấy hay quá, không dứt ra được. À... hay là cậu cho tớ mượn thêm một hai ngày nữa nhé?"
Vắt óc suy nghĩ mãi, cuối cùng tôi cũng nghĩ ra được lý do này, thật tệ hại. Nếu Rika nói "Không đời nào, tớ muốn đọc, trả đây", thì lời nói dối này sẽ sụp đổ ngay lập tức. Và có lẽ Rika sẽ nói như vậy thật, cái cô nàng ích kỷ này chắc chắn chẳng thèm quan tâm đến hoàn cảnh của tôi đâu. Nghĩ đến cảnh tượng địa ngục đang chờ đợi phía trước, dạ dày tôi lại quặn thắt. Haizz, có lẽ tôi không nên nói dối, chỉ tổ chọc giận Rika thêm thôi. Tôi đúng là đồ ngốc.
Thế nhưng Rika lại thản nhiên đáp.
"Vậy à. Thế thì cứ giữ lấy mà đọc đi."
"Hả?"
Lời nói quá đỗi rộng lượng khiến tôi không khỏi ngỡ ngàng.
"Thật sự... được sao?"
"Ừ. Chẳng phải cậu đang đọc nó sao?"
"À, ừ..."
"Vậy thì cứ thoải mái đọc tiếp đi. Hay đến thế cơ à, cuốn Thuyền trên sông Takase ấy?"
"Ừ. Ừ. Ừ."
Tôi bất giác gật đầu những ba lần.
Rika cũng gật đầu đồng tình.
"Vậy à. Thảo nào..."
Cô ấy thậm chí còn có vẻ vui lạ thường.
Cái gì thế này?
Tạm thời thở phào nhẹ nhõm vì không bị mắng, tôi nghiêng đầu thắc mắc. Tại sao Rika lại vui vẻ như vậy? Tại sao cô ấy lại cười tươi đến thế? Khuôn mặt dịu dàng ấy có phải do tôi tưởng tượng ra không?
Thôi thì, dù sao cũng đã thoát khỏi tình thế hiểm nghèo... chắc là vậy.
3
Bên trong trạm y tá, Tanizaki Akiko đứng ngây người, lẩm bẩm một mình.
"Không thấy..."
Hộp Akafuku mà cô để trên bàn đã biến mất. Đó là món quà mà cha cô ép mang theo khi về quê. Cô đã mong chờ nó lắm, định bụng giờ nghỉ sẽ lấy ra ăn. Thật bất ngờ khi nhiều người nói vậy, nhưng Akiko lại rất thích đồ ngọt, đặc biệt là những món có nhân đậu đỏ.
Hộp Akafuku đâu mất rồi?
Vẫn đứng im, cô đảo mắt nhìn khắp trạm y tá. Ở đây thường xuyên có quà từ bệnh nhân và gia đình họ, có lẽ y tá nào đó đã nhầm lẫn và mang đi mất rồi.
Trong tủ lạnh, không có.
Trên các bàn làm việc, không có.
Trong tủ bếp ở phòng uống trà, không có.
Bỏ mặc công việc, cô lục tung cả trạm y tá, nhưng vẫn không tìm thấy bóng dáng hộp quà đỏ quen thuộc. Càng không thấy, cô lại càng thèm thuồng. Lớp nhân đậu đỏ ngọt ngào, lớp bánh mochi mềm dẻo. Ôi, Akafuku yêu dấu của tôi, em ở nơi nao?
"Ừm..."
Tôi còn đang lẩm bẩm thì y tá trưởng gọi giật lại.
"Tanizaki, truyền dịch cho bệnh nhân đi."
"À, vâng ạ."
"Bệnh nhân Tada đó. Chị đã chuẩn bị sẵn rồi."
Cầm túi dịch đã pha thuốc, tôi hướng về phòng bệnh của ông Tada. Bệnh viện buổi chiều toát lên một bầu không khí thanh bình đến lạ, một bệnh nhân nam trẻ tuổi bị gãy xương đang được một cô gái trẻ khác đến thăm, chắc là bạn gái rồi, khung cảnh thật đẹp. Phòng bệnh kế bên, một ông cụ và bà cụ đang cùng nhau uống trà, khung cảnh này cũng thật đẹp. "Thật ghen tị quá đi." cô thầm nghĩ, Akiko tiếp tục bước đi trên hành lang. "Sắp đến mùa xuân rồi nhỉ!" cô mơ màng.
"Ông Tada ơi, tôi đến truyền dịch ạ."
Sau khi gõ cửa (dù cửa đang mở), Akiko cất tiếng gọi ông Tada.
Lão già đáng ghét kia... à không, ông Tada đang ngồi xổm trên giường, hình như đang ăn gì đó. Đúng là một lão già tham ăn.
"Ồ, đã đến giờ truyền dịch rồi à?"
Trên mặt ông Tada khi quay lại dính đầy nhân đậu đỏ.
"Ông ơi! Ông Tada, ông bị tiểu đường cao, không được ăn đồ ngọt như vậy đâu!"
"Akiko, đừng có nghiêm khắc thế chứ."
"Không được là không được! Ông sẽ giảm tuổi thọ đó!"
Thật ra thì tôi cũng muốn ông giảm bớt tuổi thọ đi một chút' – dù nghĩ vậy, tôi vẫn giấu kín suy nghĩ thật sự trong lòng, tiến lại gần nhìn vào tay ông Tada. Và rồi, tôi thấy một chiếc hộp gỗ hình vuông, bên trong là nhân đậu đỏ và bánh mochi xếp thành hàng, trên nhân đậu đỏ có ba đường kẻ đặc trưng, nghe nói đó là đường nét mô phỏng dòng sông Isuzu chảy qua vùng đất thiêng Ise Jingu, nơi thờ phụng Amaterasu Omikami, tổ tiên của Hoàng thất. Chiếc xẻng dùng để chia bánh không phải là loại nhựa vô vị, mà là loại tre tinh tế, đậm chất nghệ thuật, có thể cảm nhận được sự tỉ mỉ đến từng chi tiết. Tóm lại, chỉ là một chiếc bánh mochi nhân đậu đỏ bình thường, nhưng nhờ những chi tiết nhỏ nhặt đó mà nó trở thành một món ăn mang đậm phong vị. Nói cách khác, thứ mà ông Tada đang cầm trên tay là Akakufu, đặc sản của vùng Ise.
"Akakufu?"
Má Akiko khẽ giật lên.
"Cái này... ông lấy ở đâu ra vậy?"
"Lúc nãy ta ghé qua trạm y tá thì thấy nó rớt ở đó."
"Rớt? Rớt ở đâu cơ?"
"Trên bàn của Akiko đó."
"Như vậy không gọi là rớt được, ông già!"
Vì câu nói đùa quá sáo rỗng nên tôi cũng không nhịn được mà đáp lại bằng một câu sáo rỗng không kém. Vùng Mie thường xuyên diễn ra tranh cãi thuộc vùng Tokai hay Kinki, nhưng ngôn ngữ thì gần với vùng Kinki hơn vùng Tokai, vì vậy, phong cách Kansai cũng ảnh hưởng ít nhiều. Vào trưa thứ Bảy còn có chương trình hài kịch Yoshimoto Shinkigeki nữa. Sức mạnh của những trò đùa sáo rỗng thật đáng sợ. Ông Tada... à không, lão già đáng ghét kia cười khoái trá như vừa đạt được mục đích.
"Thật sao?"
"Trả lại cho tôi! Trả Akakufu của tôi đây!"
Akiko hét lên, đôi mắt ngấn lệ.
"Aaaaa, ăn gần hết rồi còn đâu! Ông... ông ăn hết một mình thật hả?"
"Đúng vậy đó."
"Chết đi! Thật sự muốn ông chết luôn á, cái đồ ông già khốn kiếp này –!"
Tiếng thét giận dữ của cô vang vọng khắp bệnh viện.
4
Tôi lén lút cầm áo khoác, hướng về phía cửa sau bệnh viện. Đêm qua, sau khi vắt óc lục tìm ký ức, cuối cùng tôi cũng nhớ ra đã để cuốn Thuyền trên sông Takase ở đâu. Chắc chắn là nhà Tsukasa rồi. Hôm kia, lúc đến nhà cậu ấy, tôi chắc chắn đã bỏ quên nó ở đó, phải nhanh chóng lấy lại trước khi lời nói dối với Rika bị lộ, không thể chậm trễ dù chỉ một khắc. Dù sao thì đối tượng là Rika mà, ai mà biết cô ấy sẽ thay đổi ý định lúc nào. Nếu cô ấy đòi lại, tôi sẽ lập tức gặp rắc rối lớn, phải nhanh chóng lấy lại từ nhà Tsukasa thôi. Vì vậy, tôi đang mạo hiểm thực hiện một cuộc đào tẩu ban ngày đầy nguy hiểm.
Vừa dò xét xung quanh, cẩn trọng tiến về phía cửa sau, tôi nghe thấy một âm thanh kinh khủng vang lên.
À, là ông Tada.
Với dáng vẻ nhanh nhẹn, không ai nghĩ đó là một ông lão, ông chạy đến chỗ tôi. Nhẹ nhàng, thoăn thoắt, cứ như đang bay trên không trung vậy. Ông lão này, có khi nào là yêu quái không nhỉ?
Lúc lướt qua tôi, ông Tada gọi với theo.
"Ồ, cậu bé. Trốn viện là không được đâu đó."
"Dạ... dạ vâng."
Không hiểu sao ông Tada lại cầm trên tay hộp Mochi Akafuku.
Akafuku?
Tại sao?
Ngay lập tức, chị Akiko xuất hiện.
"Yuichi!"
Chị ấy trông giận dữ kinh khủng. Mắt trợn ngược lên, ánh mắt sắc như dao găm. Cứ như thể sắp xuyên thủng tôi vậy. Tôi hơi sợ hãi.
"Ông Tada, ông có đến đây không?"
"Dạ, ông ấy có cầm theo hộp Akafuku nữa."
"Khốn kiếp, cái đồ ông già ngốc nghếch!"
"Đồ ông già ngốc nghếch" ư? Y tá mà lại dùng những từ ngữ như vậy sao? Trong lúc tôi đang suy nghĩ vẩn vơ, chị Akiko ôm đầu một cách khoa trương, cứ như thể đang than khóc cho sự kết thúc của thế giới vậy.
"Chỉ còn có ba cái thôi mà ông ấy định ăn hết! Akafuku của tôi ơiiiiiii –!"
Bất chợt, tôi nhớ đến cái hộp gỗ mà ông Tada đang cầm.
"Hộp bánh Akafuku kia, là của chị Akiko sao?"
"Đúng! Cái lão già khốn kiếp đó đã trộm mất rồi! Bên kia đúng không? Lão đi về hướng đó đúng không?"
"Vâng ạ."
"Ở đâu cơ chứ──!? Lão già khốn khiếp──!"
Chị Akiko vừa gào thét vừa lao đi, sát khí ngút trời. Khí thế thật kinh người, tựa như ngọn lửa hận thù bùng cháy sau lưng chị ấy vậy, quả là "tức giận vì đồ ăn" có khác. Cơn thịnh nộ của chị Akiko chắc chắn sẽ vô cùng đáng sợ. Nhưng người hứng chịu tất cả lại là ông Tada.
Mà thôi, chuyện đó không quan trọng...
Nhờ vậy mà tôi bị phát hiện khi đang lén chuồn, nhưng chẳng ai nói gì cả. Phù, may quá, thoát rồi. Đang nghĩ vậy thì chị Akiko dừng lại ở góc tường và hét vọng tới.
"Yuichi! Lén trốn đi là ăn đấm đấy nhé!"
Câu nói đó cũng mang một uy lực khủng khiếp.
Có cảm giác như chị ấy đang trút giận lên đầu tôi ấy nhỉ.
Ưưư...
Tôi rơi vào thế khó. Bị Rika đấm hay bị chị Akiko đấm? Cái nào cũng kinh khủng cả, đúng là một sự lựa chọn nghiệt ngã. Dù thế nào đi nữa thì bị đấm vẫn là tệ nhất. Cảm giác thật bất công, nhưng có lẽ cuộc đời là vậy, vốn dĩ đã đầy rẫy những điều vô lý.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cuối cùng tôi quyết định lẻn ra bằng cửa sau.
"Chắc là Rika đáng sợ hơn..."
Tôi lẩm bẩm như vậy.
宮後, viết là Miyago, đọc là "Miyajiri". Đúng là một thị trấn cổ kính, Ise có rất nhiều địa danh kỳ lạ. Miyajiri là khu dân cư có phần xô bồ nằm ở phía bắc ga Iseshi. Nhà của Sekoguchi Tsukasa nằm ngay giữa trung tâm Miyajiri. Cái tên Sekoguchi cũng là một đặc sản của Ise, "Seko" ở vùng này có nghĩa là "hẻm".
Nhà Sekoguchi ở Miyajiri, tôi gõ nhẹ hai lần vào cửa sổ phòng hướng ra đường, tiếng "Vâng" vọng ra từ bên trong. May quá, hôm nay là ngày nghỉ, hình như Tsukasa đang ở trong phòng. Vừa mở toang cửa sổ, thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là màn hình TV, nơi khuôn mặt tươi cười của Hirose Yoshikazu được phóng to hết cỡ trên màn hình led hình chữ nhật.
Hirose Yoshikazu hét lên, vừa nhỏ nhẹ nhưng lại đầy nhiệt huyết "Đây chính là điểm mấu chốt!"
Vừa trèo qua cửa sổ, tôi vừa cất giọng ngán ngẩm:
"Cậu lại xem cái này à?"
Tsukasa lập tức phản bác:
"Thầy Hirose thâm sâu lắm đấy! Chỉ cần nhìn động tác tay của thầy thôi cũng học được rất nhiều điều. Ví dụ như, à, vừa rồi──"
"Thôi thôi, tớ biết rồi."
Tôi vội ngắt lời cậu ấy, vì có vẻ câu chuyện sẽ còn dài. Phòng của Tsukasa có hệ thống sưởi hoạt động rất tốt, cái lạnh thấu xương mà tôi vừa trải qua dường như tan biến ngay lập tức. Chiếc lò sưởi kiểu cũ đỏ rực, trên đó là chiếc ấm đun nước đang sôi sùng sục. Tôi ngồi xổm xuống trước lò, xoa xoa đôi bàn tay đang lạnh cóng. "Hà..." một tiếng thở dài tự nhiên bật ra. Sao tôi cứ như ông già thế này?
"Ấm thật đấy."
"Ừ, ấm thật."
Tsukasa dán mắt vào màn hình, có vẻ hồn vía cậu ấy đang ở tận đâu. Thân hình to lớn của cậu ấy cuộn tròn, cặm cụi viết gì đó vào cuốn sổ. Nhìn bóng lưng chăm chú của cậu ấy, lòng tôi bỗng thấy bình yên lạ. Sao bóng lưng cậu ấy lại ấm áp hơn cả lò sưởi thế này? Thật kỳ lạ.
"Tớ pha cà phê nhé?"
"Ồ, được đấy."
"Đợi tớ chút!" Tsukasa nói rồi dùng điều khiển từ xa tắt video. Cậu ấy chậm rãi đứng dậy và bước ra khỏi phòng. Màn hình tối đen, phản chiếu khuôn mặt tôi, một khuôn mặt có chút ngốc nghếch, ánh sáng lửa lò sưởi khiến nó ửng đỏ. Tôi nhếch mép cười, và cái thằng nhóc trên màn hình cũng cười theo. Chẳng mấy chốc, Tsukasa quay lại với hai chiếc cốc trên tay.
"Đây, của Yuichi này."
Cùng với câu nói đó, cậu ấy đưa cho tôi một chiếc cốc lớn, một chiếc cốc dễ thương với hình chú thỏ vàng. Tôi đón lấy nó, nghĩ rằng bên trong chắc chắn là một cốc cà phê nóng hổi, nhưng chiếc cốc lại nhẹ đến kỳ lạ, khiến tôi có cảm giác hụt hẫng. Vừa định buột miệng hỏi "Ủa, cốc không hả?" thì tôi nhận ra, bên trong là đường và bột cà phê hòa tan.
"Tớ rót nước nhé."
Tsukasa đưa chiếc ấm đang đặt trên lò sưởi cho tôi.
"À, ra là vậy."
"Nóng đấy, cẩn thận nhé."
"Ừ."
Tsukasa nhẹ nhàng nghiêng cổ tay, nước sôi từ ấm trút xuống cốc, đường và cà phê tan ra trong nháy mắt, hương cà phê thơm lừng lan tỏa. Tôi liếc nhìn Tsukasa rót nước vào cốc của cậu, rồi nhấp một ngụm cà phê của mình. Hơi ngọt, nhưng ngon thật, cả người tôi ấm lên. Chúng tôi im lặng một lúc, chỉ khẽ khàng húp cà phê.
"Ngon thật, cà phê ngon thật."
"Thật á? Chỉ là cà phê hòa tan thôi mà?"
"Không, ngon thật đấy."
Tôi cười, Tsukasa cũng cười theo.
"Cậu mà pha, cà phê hòa tan cũng thành ngon ấy."
"Thật không?"
Tsukasa làm vẻ mặt vui sướng thực sự, nên tôi nói:
"Xạo đấy cha nội!"
"Yuichi thật là xấu tính!"
Tsukasa nhăn mặt.
Thật tình, cậu ấy cứ như đứa trẻ con ấy, vui sướng, buồn bã, giận dữ, tất cả đều bộc lộ một cách rõ ràng, có lẽ vì vậy mà tôi lại thích cậu ấy đến thế, tôi và Yamanishi chẳng bao giờ có thể biểu lộ cảm xúc một cách tự nhiên như vậy được, vui thì mặt cứ như đưa đám, buồn thì cố gượng cười, còn tức giận thì lại càng cười toe toét hơn. Chậc, đúng là những thói quen ngớ ngẩn.
Uống một ngụm cà phê, tôi cất lời.
"Mà thôi, dù sao thì cà phê gói cũng không tệ."
"Lần tới, tớ sẽ pha cho cậu cà phê xay nguyên chất nhé, chỉ cần thay đổi cách xay thôi là hương vị cũng khác biệt lắm đấy. Tớ cũng hơi bị nghiện cái vụ này rồi."
"Ồ."
"Mà hôm nay cậu đến đây có việc gì thế?"
Bị hỏi vậy, tôi mới sực nhớ ra mục đích của mình.
"À, đúng rồi. Cậu có thấy cuốn Thuyền trên sông Takase ở đâu không?"
"Hả? Cái gì cơ?"
"Một cuốn văn học cổ điển ấy mà. Hôm trước tớ mang đến đây, hình như để quên ở chỗ cậu rồi. Tớ nghĩ nó đang lăn lóc ở đâu đó thôi."
"Tớ có thấy đâu ta?" Tsukasa nghiêng đầu, tỏ vẻ suy nghĩ. Chúng tôi đảo mắt nhìn quanh phòng. Mà nói là nhìn quanh, chứ căn phòng sáu chiếu chật chội thế này thì có mấy chỗ để tìm đâu. Trên sàn nhà, trên bàn, trên giường, chẳng thấy bóng dáng cuốn Thuyền trên sông Takase đâu cả.
"Kỳ lạ thật. Tớ chắc chắn là đã để ở đây mà."
"Ừm..."
"Cậu thật sự không biết à?"
"Tớ không nhớ."
Tsukasa đang cúi xuống nhìn gầm giường, vội vàng đứng phắt dậy.
"À, mà nhắc mới nhớ..."
"Sao thế?"
"Sáng nay tớ dọn dẹp, vứt hết mấy tạp chí cũ đi rồi, tại dạo này nhiều quá mà. Hay là nó lẫn vào đống đó rồi cũng nên."
"Ê, thật á?!"
Đầu óc tôi quay cuồng, rồi tối sầm lại. Vứt rồi á? Cuốn Thuyền trên sông Takase, cuốn sách của Rika, cuốn văn học cũ kỹ mà cô ấy trân trọng đến vậy.
"Cậu vứt ở đâu?"
"Ở bãi rác đầu ngõ ấy."
"UAAAAAAAAAAAA!!!"
Vừa hét lên, tôi vừa vội vàng mở tung cửa sổ, lao ra khỏi phòng. Khi nhảy qua khung cửa sổ, mũi chân bị vướng lại, suýt chút nữa thì tôi đã cắm mặt xuống đường rồi, uầy, nguy hiểm thật. Xỏ vội đôi dép, tôi ba chân bốn cẳng chạy đi. Nếu bị người ta thu gom mất thì coi như xong đời, Rika sẽ đấm đá tôi, dẫm đạp tôi, ném cam vào tôi.
"Yuichi, có chuyện gì vậy?"
Tsukasa nhoài người ra khỏi cửa sổ, cất tiếng hỏi vọng ra.
Tôi khựng lại, vẫy tay thật mạnh.
"Cậu cũng đi đi! Dẫn tớ đến cái bãi rác kia!"
5
Tôi lao đi, chỉ biết cắm đầu mà chạy, chạy hết tốc lực. Mà nói thêm, tôi còn đang bị viêm gan, bác sĩ đã dặn dò phải nghỉ ngơi tuyệt đối, chạy nhảy là điều cấm kỵ, nhưng tôi vẫn cứ chạy, Tsukasa cũng chạy theo. Tiếng chân chúng tôi vang vọng khắp thị trấn Miyajiri, bóng của hai đứa in xuống mặt đường, co rúm lại dưới chân. Mặt trời đứng bóng, giữa trưa rồi, chắc xe rác cũng đi mất rồi.
"Ở đâu vậy, Tsukasa!"
Tôi sốt ruột hét lớn.
Tsukasa chạy phía sau, vội vã chỉ tay về phía trước.
"Ở ngay đó kìa!"
Đưa mắt nhìn về phía trước, cách chừng vài trăm mét, tôi thấy chân cột điện chất đống những tạp chí cũ và thùng carton, may quá, vẫn còn kịp, chúng vẫn chưa bị thu gom. Lòng nhẹ nhõm, tôi giảm tốc độ chạy, nhưng đó lại là một sai lầm chết người, từ con hẻm nhỏ bên cạnh, một chiếc xe tải trắng bất ngờ lao ra, dừng ngay trước cột điện. Hai người đàn ông trung niên trong bộ đồ công nhân bước xuống, với sự phối hợp ăn ý đến đáng kinh ngạc, họ thoăn thoắt ném những chồng tạp chí cũ và thùng carton lên thùng xe.
"Ôi không, nguy rồi! Bọn họ đi mất!"
Quả là dân chuyên nghiệp. Chỉ trong vòng mười mấy giây ngắn ngủi, họ đã dọn sạch đống giấy vụn chất đống kia, rồi nhanh chóng leo lên xe tải.
"Đợi đã! Khoan đã! Tôi bảo đợi cơ mà! Này!"
Tôi gào lên, nhưng chiếc xe tải vẫn lăn bánh, bỏ lại tôi phía sau.
Hình như giọng tôi không lọt nổi vào tai ai cả.
"Nhanh lên, Tsukasa!"
"Nhưng... nhưng mà không kịp nữa rồi!"
"Kệ, cứ chạy đi!"
Tôi cắm đầu chạy thục mạng. Hơi thở đứt quãng, cổ họng nóng rát như thiêu đốt. Ngày càng tới gần chiếc xe tải hơn, tôi gắng sức gào lên lần nữa, nhưng phổi đã cạn kiệt không khí, không còn tiếng nào bật ra được, không thể hét lên. Vừa hít một hơi để lấy sức hét, chiếc xe tải rền vang tiếng động cơ rồi lao đi, trút cả một làn khói thải ngột ngạt lên người tôi và Tsukasa.
"Rika giết mình mất..."
Tôi chết lặng, chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ, tâm trí hoàn toàn trống rỗng.
Tsukasa, thở dốc sau một hồi chạy vội, cất tiếng hỏi han.
"Cuốn sách đó... quan trọng đến vậy sao?"
"Ừ, cực kỳ quan trọng ấy chứ. Tuyệt đối, tuyệt đối không thể để mất nó được!"
Đúng vậy, đó là thứ quan trọng hơn bất cứ điều gì.
"Phải làm sao đây? Đó là cuốn sách của Rika mà. Lỗi tại mình hết!"
Gương mặt cô ấy hiện lên. Khuôn mặt giận dữ, và cả vẻ mặt buồn bã. Rika khi giận dữ, không hiểu sao, lúc nào cũng mang một nỗi buồn man mác. Ánh mắt ấy, giọng nói ấy, cứ chập chờn trong tâm trí tôi. Bị Rika quát mắng thì đáng sợ thật, nhưng điều làm tôi đau khổ hơn cả là đã đánh mất thứ mà cô ấy trân trọng. Tại sao tôi lại ngốc nghếch đến thế này cơ chứ…
"Này, vẫn còn đuổi theo kịp đấy."
"Hả?"
Tôi ngước mặt lên, vẫn chưa hiểu lời Tsukasa vừa nói.
"Cậu nói gì cơ?"
"Tớ bảo là vẫn còn đuổi theo kịp. Chắc giờ họ đang thu gom rác ở khu vực này, biết đâu chúng ta có thể bắt kịp họ ở đâu đó."
"Ờ, đúng rồi!"
----------
Tanizaki Akiko, với vẻ mặt thất thần, bước đi dọc hành lang bệnh viện, trong đầu cô giờ chỉ toàn nghĩ đến nhân đậu đỏ và mochi trắng. Akakufu, cái xẻng tre. Cái đánh dấu trang bằng tranh khắc gỗ, nghe nói có tới 365 loại đánh dấu trang khác nhau, nghĩa là mỗi ngày lại có một họa tiết khác, hình như là tác phẩm của một họa sĩ khắc gỗ vĩ đại nào đó. Những kiến thức vụn vặt vô nghĩa cứ xoay mòng mòng trong đầu cô. Lúc cô bắt được ông Tada đang bỏ chạy, lão già khốn kiếp đó đã nhét cái cuối cùng vào miệng. Rốt cuộc, cô chẳng được ăn cái nào.
"Ôi, Akakufu…"
Chẳng còn tâm trạng nào để làm việc nữa. Muốn về nhà ngủ một giấc cho quên sầu, nhưng công việc cứ ập đến liên tục. Y tá là một công việc bận rộn, quá bận rộn là đằng khác. Thế là, dù lòng đang tan nát, Akiko vẫn cầm lấy túi dịch truyền và hướng về phòng bệnh.
Cô đến được phòng bệnh cần tìm.
Phòng 225.
Tấm bảng tên "Akiba Rika" được gắn bên cạnh cửa.
Cô gõ cửa, một giọng nói đáp lại: "Mời vào" cô mở cửa và bước vào. Cô bé mười bảy tuổi nằm trên giường, ánh mắt thẫn thờ hướng lên trần nhà. Không biết em ấy đang nhìn gì. Hay là không nhìn gì cả?
Cô cố gắng dùng giọng điệu tươi sáng:
"Truyền dịch đây. Đau lắm đấy nhé!"
Akiko nói.
Cuối cùng, cô gái cũng mỉm cười.
Cô tiến lại gần, cầm lấy cánh tay mà cô bé đưa ra, vô số vết kim tiêm trên mặt trong của cánh tay trái. Em ấy bị tiêm, ngày này qua ngày khác, hết lần này đến lần khác, mỗi lần kiểm tra, mỗi lần truyền dịch, mạch máu của bệnh nhân trẻ thường rất rõ ràng, nhưng mạch máu của em lại rất nhỏ, vì bị tiêm quá nhiều lần, bản thân mạch máu đã bị teo lại. Dù cô đã buộc dây cao su quanh bắp tay, mạch máu vẫn không nổi lên. Cô nhẹ nhàng vỗ, không được, lại vỗ thêm vài lần, làn da trắng muốt ửng đỏ. Cuối cùng, mạch máu cũng phồng lên một chút.
"Sẽ hơi đau đấy nhé."
Cô buột miệng nói ra điều đó, y tá trưởng luôn dặn dò phải nói như vậy khi tiêm. Nhưng không cần phải nói với em những lời này, Rika biết, biết quá rõ là đằng khác, vì chẳng có ngày nào em không bị tiêm cả. Dù vậy, em vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
"Vâng."
Phải thành công ngay từ lần đầu!' Akiko tự nhủ. Không phải khoe khoang đâu... thật sự không phải khoe khoang, nhưng Tanizaki Akiko này rất dở trong việc tiêm truyền dịch. Tóm lại là cô vụng về, dù có thừa dũng khí lao vào những khúc cua tử thần, nhưng lại thiếu sự tinh tế để hoàn thành những công việc tỉ mỉ. Nhưng lần này có lẽ thần may mắn đã mỉm cười, kim tiêm lướt nhẹ vào mạch máu.
"Ồ, vào rồi!"
Vui sướng khiến cô bật cười.
Ngước mắt lên, cô bé cũng đang mỉm cười.
"Em không thấy đau ạ."
"Thật không?"
"Vâng ạ."
"Thấy chưa, rõ ràng là mình có tài mà, tài năng ngập tràn luôn ấy. Trên đời này chắc chỉ có mình chị là có thể tiêm vào mạch máu của em ngay từ lần đầu thôi đấy."
Muốn chọc cho cô bé cười, Akiko cố tình nói phóng đại như vậy, vừa nói vừa treo túi dịch truyền lên giá, sau đó điều chỉnh tốc độ chảy.
"Chị Tanizaki."
"Ừ, gì thế?"
"Chị có biết truyện Thuyền trên sông Takase không ạ?"
"Cái gì cơ?"
"Là tiểu thuyết ạ. Của Mori Ogai."
Akiko chỉ lõm bõm biết mỗi cái tên Mori Ogai.
"Mấy cái đó chị chịu luôn, hồi học văn toàn ngủ gật thôi. Cuốn Thuyền trên sông Takase đó nói về cái gì vậy?"
"Về một vụ giết người ạ."
"Giết người?"
"Vâng ạ."
Vừa thốt ra những lời lẽ đầy tính bạo lực, cô bé lại khẽ gật đầu, vẻ mặt bình thản.
----------
Chạy, đương nhiên là phải chạy rồi, tôi chẳng còn hơi sức đâu mà nghĩ đến cơ thể mình nữa. Lao vào con hẻm ngoằn ngoèo, chân bị những chậu cây cảnh đặt san sát va vào, tôi vẫn tiếp tục chạy. Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, chiếu những tia nắng xuống tận con hẻm chật hẹp. Tôi và Tsukasa, hai cái bóng của chúng tôi, chạy băng băng trong ánh nắng lạnh lẽo của mùa đông. Một con mèo đen tuyền nằm phơi nắng giữa đường, nó định ngóc đầu dậy khi nhận ra chúng tôi đang chạy tới, nhưng lúc đó chúng tôi đã nhảy qua nó rồi. Quay đầu lại, tôi thấy con mèo đang nhìn chúng tôi với vẻ mặt kinh ngạc. Xin lỗi nhé, mèo, chỉ là giật mình thôi mà. Vừa ra khỏi con hẻm, tôi đã thấy ngay thùng xe tải màu trắng.
Tuyệt vời! Đuổi kịp rồi!
Chiếc xe tải đang dừng cách chúng tôi khoảng mười mét. Trên thùng xe chất đầy giấy vụn. Một tiếng "pặc" vang lên, tiếng đóng cửa xe, nghĩa là mấy ông công nhân đã lên xe rồi.
Tôi hét lên.
"Đợi đã! Này! Xin hãy đợi chút!"
Nhưng động cơ gầm rú, chiếc xe vội vã lăn bánh, bàn tay với ra của tôi không chạm tới được thùng xe, mà còn bị bỏ lại phía sau nhanh chóng.
Không được!
Lại không kịp rồi!
Chết tiệt!
"Đi mất rồi à?"
Tsukasa vừa đuổi kịp liền hỏi.
Tôi gật đầu, đồng thời bật chạy.
"Ừ! Nhưng vẫn còn cơ hội! Lần sau, lần sau nữa!"
"Ừ!"
Và chúng tôi lại lao đi.
Không thể bỏ cuộc được.

Câu chuyện cô bé kể lại đại khái là như thế này. Thời Edo, Kyoto, những con thuyền xuôi dòng sông Takasegawa được gọi là Takasebune. Trên Takasebune chỉ chở những tội nhân bị đày đến đảo. Một hôm, một samurai lên thuyền để canh giữ tội nhân, bỗng cảm thấy kỳ lạ, bởi vì đêm đó, gã tội nhân lại mang một vẻ mặt thanh thản đến lạ. Trong đôi mắt đang ngắm trăng có một tia sáng mờ ảo, cứ như thể đang thưởng ngoạn phong cảnh. Thường thì những tội nhân bị giải đến đảo đều mang bộ mặt hung ác, hoặc là hằn học vì bị bắt, hoặc là đau khổ vì tội lỗi đã gây ra, khiến khuôn mặt méo mó, nhưng gã đàn ông hôm nay chỉ mỉm cười thanh thản. Tội của gã là giết em trai. Dù bất cứ lý do gì, đã giết người thân thì ít nhiều cũng phải có chút cắn rứt lương tâm chứ, lẽ nào gã là một kẻ ác đến mức không có cả chút cảm xúc ấy? Không, dường như không phải vậy. Bất chợt, samurai cất tiếng hỏi gã "Tại sao ngươi lại cười?" Tội nhân đáp: "Trước đây ta đã sống một cuộc đời khốn khổ, nghèo đói cùng cực. Nhưng giờ đây, vì bị đày đến đảo, ta được quan trên ban cho một chút tiền, tuy không nhiều nhặn gì, nhưng với kẻ sống trong cảnh bần cùng như ta thì đây là một khoản tiền lớn, ta chưa từng có nhiều tiền đến thế, ngay cả một khoản tích lũy nhỏ nhoi như vậy trước đây ta cũng không thể có được." Việc bị đày đến đảo đối với gã cũng chẳng có gì to tát, cuộc sống ở Kyoto vốn đã đủ tệ rồi. Khuôn mặt gã được ánh trăng rọi sáng, trông thật thanh thản, và rõ ràng là lời nói của gã không hề giả dối. Samurai kinh ngạc trước vẻ ngây thơ của gã, cứ như thể không có chút tạp niệm nào. Rốt cuộc thì tại sao gã lại giết em trai mình? Thúc đẩy bởi sự tò mò, samurai hỏi: "Vì sao ngươi lại giết em trai mình?"
Akiko cũng hỏi.
"Một người như vậy, tại sao lại giết em trai mình chứ?"
----------
Tôi rẽ qua góc quán okonomiyaki* đã đóng cửa từ lâu, bên cạnh là một tiệm đồng hồ cũng đã đóng cửa từ đời nào, nghe nói ngày xưa làm ăn phát đạt lắm, nên tòa nhà được xây theo kiểu phương Tây, gợi nhớ đến thời Taisho hay Meiji. Ở Ise không chỉ có những khu phố cổ, mà còn có nhiều biệt thự kiểu Tây như thế này, ga Ujiyamada của Kintetsu là một công trình kiến trúc phương Tây vô cùng tráng lệ. Chắc hẳn Ise ngày xưa là một đô thị văn hóa tân thời, giờ đây chỉ còn lại những dấu tích ấy. Chẳng mấy chốc, tôi và Tsukasa lao vào một đường hầm ngắn, dài chừng năm mét, đó là gầm cầu vượt của Kintetsu. Trên lớp bê tông cáu bẩn của đường hầm ngắn ấy đầy những hình vẽ bậy. "Tớ yêu T-kun", "Chắc chắn sẽ đỗ Trường Cấp Ba Ise", "LOVE & PEACE", "John đã chết", "Thì sao?", một tràng những lời vô nghĩa, chẳng có ý nghĩa gì cả, chẳng cần phải nhìn. Nhưng không hiểu sao, những dòng chữ ấy cứ lồ lộ ra trước mắt khi tôi chạy, những dòng chữ không muốn đọc cũng cứ nhảy vào. "Ngày mai chuyển nhà, tạm biệt Ise", "Quỷ Đại Phật gớm ghiếc", "Không muốn đến trường", "Thất tình rồi", "Sẽ có tình yêu mới thôi", "Thật sao?", "Chắc chắn mà", "Có lẽ nào?", "Có đấy. Vui lên đi", "Cảm ơn". Vừa lúc có tàu điện chạy qua, một tiếng ầm ầm kinh khủng vọng xuống từ trên đầu, ngoài tiếng ồn ấy ra, tôi không nghe thấy gì nữa, ngay cả tiếng thở của mình cũng không nghe được. Vừa ra khỏi đường hầm, mắt tôi hoa lên vì không kịp thích ứng với sự thay đổi ánh sáng, mọi thứ trở nên trắng xóa. Lúc đó, một giọng nói vang lên từ phía sau.
*Okonomiyaki là một loại bánh xèo áp chảo của Nhật Bản, được làm từ bột mì, trứng và bắp cải, với các nguyên liệu tùy thích như thịt, hải sản, rau củ. Tên gọi của nó có nghĩa là "nướng theo sở thích" (okonomi = "thứ bạn thích", yaki = "nướng"). Món ăn này có hai loại chính là kiểu Kansai (trộn tất cả nguyên liệu) và kiểu Hiroshima (xếp lớp), và có thể ăn kèm với sốt okonomiyaki, mayonnaise, cá bào và bột rong biển.
"Yuichi!"
Là Tsukasa.
"Ở đây này! Chạy về phía này!"
Cậu ấy vẫy tay mạnh về phía bên phải.
Tôi dừng lại. Trong đầu tôi, tiếng tàu điện vẫn còn vang vọng ầm ầm.
"Hả? Gì vậy?"
"Tớ gọi nãy giờ rồi! Tại tàu điện ồn quá! Xe thu gom chạy về phía này rồi! Nhanh lên! Yuichi!"
"Ờ...ờ!"
Vừa lao ra khỏi đường hầm, tôi lại hối hả quay đầu, lao mình vào bóng tối, nhất định phải đuổi kịp xe thu gom, nhất định phải lấy lại cuốn sách của Rika!
Tôi chạy, như thể kéo lê một thân xác nặng trĩu.
----------
"Một người như vậy, sao lại có thể giết em trai mình?"
Akiko hỏi, và cô bé đáp lời.
"Vì anh ấy rất yêu em trai mình."
"Ý em là sao?"
"Em đã nói rồi mà, hai anh em đó sống khổ sở lắm."
"Ừ."
"Nhưng mọi chuyện còn tồi tệ hơn, người em trai bị bệnh, nằm liệt giường. Đã nghèo khổ rồi, giờ còn khốn đốn hơn. Rồi một ngày, người anh trở về nhà và thấy em trai mình nằm gục trong vũng máu, một lưỡi dao cạo cắm phập vào cổ..."
"Tự sát?"
"Vâng."
Chắc hẳn họ là những người anh em thật sự tin tưởng lẫn nhau. Người em trai, vì không muốn trở thành gánh nặng cho anh, đã quyết định kết liễu cuộc đời mình, làm vậy, cuộc sống của anh sẽ dễ thở hơn. Nhưng lưỡi dao cạo tự đâm vào cổ lại trượt khỏi chỗ hiểm, chỉ rỉ máu và không khí ra từ vết thương. Và rồi người anh trở về.
"Người em nói, 'Rút nó ra đi.', anh ấy nói, 'Hãy giải thoát cho em.'"
"Rồi sao?"
"Người anh rút ra. Lúc đó, có lẽ một mạch máu nào đó bị cắt, và người em trai... đã được giải thoát."
Sau một thoáng ngập ngừng, cô bé đã dùng từ "được giải thoát" thay vì "chết". Phải, có lẽ đúng là như vậy, người em đã chết và được giải thoát, đó là điều cậu ấy mong muốn. Và người anh trai bị bỏ lại, và đã trở thành kẻ giết người.
"Chị Tanizaki nghĩ sao?"
"Nghĩ gì cơ?"
"Chị nghĩ người đó có phải là kẻ giết người không? Đằng nào thì em trai anh ta cũng chết thôi. Người anh chỉ giúp em trai thoát khỏi đau khổ thôi mà. Vậy thì, chị vẫn nghĩ anh ta là kẻ giết người sao?"
Akiko đứng sững trong phòng bệnh, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô bé. Rốt cuộc, cô bé muốn hỏi điều gì?
"Chà, theo luật pháp... chị không biết thời Edo thế nào, nhưng theo luật pháp hiện hành thì đó là giết người."
"Vâng."
"Nhưng chị thấy có gì đó sai sai."
"Vâng."
"Người anh đã thực hiện ước nguyện cuối cùng của em trai mình rồi còn gì."
"Vâng."
Có lẽ đã mệt vì nói, cô bé khẽ thở dài, lồng ngực nhỏ nhắn, tựa chim non, phập phồng lên xuống. Cả hai người chìm vào im lặng, những âm thanh ồn ào từ bệnh viện vọng lại, tiếng ai đó quát tháo, tiếng ai đó bị mắng nhiếc, tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã của các cô y tá. Cô phải quay lại thôi.
"Truyền dịch xong thì bấm chuông gọi y tá nhé."
Vừa nói xong và định rời khỏi phòng bệnh, cô nghe thấy tiếng gọi từ phía sau.
"Chị Tanizaki."
"Ừm?"
"Chị nghĩ hai anh em ấy có hạnh phúc không? Dù có thể họ đã giết nhau, hoặc bị giết, nhưng họ vẫn tin tưởng lẫn nhau đúng không? Có thể họ đã sai lầm, nhưng chính vì tin tưởng nên mới sai lầm. Vậy thì, chị nghĩ họ có hạnh phúc không? Hạnh phúc hơn nhiều so với việc chết đi mà không ai tin tưởng mình, cũng không tin tưởng ai cả, đúng không?"
"À..."
Akiko định nói gì đó, nhưng rồi nuốt lại. Ngay khoảnh khắc ấy, cô bỗng quên mất mình định nói gì. Không thể rời đi, cũng không thể thốt nên lời, Akiko chỉ biết nhìn chằm chằm vào cô bé. Bệnh tình của cô bé rất nặng, bản thân cô bé cũng hiểu rõ điều đó. Đôi mắt của cô bé quá đỗi chân thành, không thể xoa dịu bằng những lời an ủi sáo rỗng được. Mới mười bảy tuổi, cảm giác đếm ngược thời gian còn lại của cuộc đời sẽ như thế nào nhỉ? Một người khỏe mạnh như cô vĩnh viễn không thể hiểu được. Dù có làm y tá, dù có chăm sóc bao nhiêu bệnh nhân đi chăng nữa, những điều không hiểu thì vẫn cứ không hiểu.
"Rika."
"Vâng."
"Đôi khi, hạnh phúc lại ở ngay gần bên cạnh, em biết không? Có thể nó trông giống như một viên sỏi tầm thường, nhưng nếu nhặt lên, biết đâu nó sẽ lấp lánh ánh sáng."
"Ý chị là gì ạ?"
Akiko bật cười, "A ha ha."
"Xin lỗi. Chị cũng không biết nữa. Chỉ là chị chợt nghĩ vậy thôi."
"Dạ."
Bỗng nhiên, Rika nhíu mày.
"Có phải ý chị là về Yuichi không?"
Ban đầu Akiko không hiểu cô bé đang nói gì, nhưng sau khi nhẩm lại những lời mình vừa nói, cô mới chợt nhận ra, Rika hiểu lầm rằng những lời vừa rồi của cô là một phép ẩn dụ. Viên sỏi tầm thường ở gần bên cạnh là Yuichi sao? Cô không hề có ý đó khi nói, nhưng nghĩ lại thì cũng có lý.
"Thì đúng là cậu ta hơi tầm thường thật."
"Vâng."
Cô bé gật đầu một cách dứt khoát.
Vì vậy, cô muốn hỏi.
"Cậu ta thì sao?"
"Không được ạ."
Câu trả lời dứt khoát như chém đinh chặt cột.
"Chỗ nào không được?"
"Nhát quá ạ."
Vẫn là một câu trả lời không chút do dự.
Hoàn toàn loại khỏi vòng chiến. Cũng phải thôi, một mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành thế này, làm sao mà xiêu lòng trước một thằng ngốc vừa nhát cáy, vừa hèn nhát, lại còn sĩ diện hão chứ? Nếu chuyện đó xảy ra, chắc phải có phép màu, một phép màu diệu kỳ, hoặc là... dũng khí.
Akiko khẽ cười khổ, nói:
"Thằng nhát chết đó thì đúng là vứt đi rồi."
----------
Lúc chạy ngược lại đường hầm, tôi chợt để ý đến một hình vẽ nguệch ngoạc mà lúc nãy đã bỏ qua, một trái tim đỏ thắm, ở giữa là chữ K, chắc ai đó đang yêu một người tên K. Nhưng trái tim ấy đã vỡ tan, ai đó đã cố tình vẽ thêm vết nứt vào. Chết tiệt! Cơn giận bốc lên cùng với sự nóng nảy, tôi lẩm bẩm trong lòng. Dễ dàng bóp nát trái tim người khác như thế! Nghĩ mình là ai mà lại có quyền làm như thế chứ! Chẳng lẽ chưa từng yêu ai sao! Trút cơn giận dữ gần như vô cớ, tôi lao ra khỏi đường hầm.
"Kia rồi!"
Tsukasa chỉ tay về phía trước, tôi thấy thùng xe tải, nó sắp sửa lăn bánh. Như trêu ngươi sự vội vã của chúng tôi, thùng xe tải cứ xa dần. Tôi nhớ đến trái tim vừa thấy, trái tim nứt vỡ, tôi nghĩ bụng, lát nữa sẽ quay lại xóa vết nứt đó đi. Dù làm thế chẳng có ý nghĩa gì, chẳng ai nhận ra, nhưng tôi vẫn muốn làm. Vừa khuất sau khúc cua, chiếc xe tải đã biến mất. Bên phải hay bên trái? Quay sang, tôi thấy Tsukasa cũng đang lưỡng lự. Không có thời gian để chần chừ. Đến nước này, chỉ còn cách đánh cược.
"Đi thôi!"
Tôi hét lên rồi lao về con hẻm bên phải, Tsukasa bám theo sau. Nếu lần cược này thất bại, có lẽ chúng tôi sẽ không tìm thấy xe thu gom nữa, cuốn sách của Rika sẽ mất, không thể lấy lại được, Rika sẽ nổi giận, sẽ giận dỗi, ba ngày không thèm nói chuyện với tôi, hoặc có thể là cả tuần, nhưng hơn tất cả, tôi sợ làm Rika tổn thương. Thở hổn hển, tôi lao ra khỏi con hẻm, chỉ thấy một con đường vắng tanh, xe thu gom đâu mất rồi. Tsukasa đuổi kịp, đảo mắt nhìn quanh rồi ủ rũ buông thõng vai. Cậu ấy thở dài, một tiếng thở dài não nề, âm thanh ấy càng khiến tôi thêm thất vọng.
"Yuichi này..."
Đừng an ủi tớ, Tsukasa' tôi thầm nghĩ, giọng tôi đầy gai góc, gần như là trút giận lên cậu ấy. Tsukasa có lỗi gì đâu, tất cả là do tôi đã để cuốn sách trong phòng cậu ấy, tôi biết chứ, nhưng tôi ghét việc được an ủi, chỉ càng thấy mình thảm hại hơn thôi. Đừng nhìn tớ bằng ánh mắt thương hại đó, Tsukasa.
Vrùm──
Âm thanh đó vang lên ngay sau đó. Một vật thể màu trắng vụt qua trước mắt tôi, nhưng tôi đang cố gắng xoa dịu trái tim tan nát của mình, chẳng thể nào hiểu được ý nghĩa của nó. Tôi ngây người, đứng chôn chân tại chỗ.
Như một thằng ngốc, tôi đứng đờ người ra.
Người nhận ra đầu tiên là Tsukasa.
"Yuichi!"
Cậu ấy hét lên.
"Xe thu gom kìa!"
Tôi ngoảnh mặt sang phải. Đúng như lời Tsukasa nói, xe thu gom đang dừng ở đó. Mấy bác công nhân vẫn phối hợp ăn ý như thường lệ, thoăn thoắt ném những bó tạp chí, báo giấy lên thùng xe. Hóa ra xe đã đi đường vòng lớn để đến chỗ chúng tôi.
"A! A! A! Đây rồi!"
Tôi ngớ ngẩn chỉ tay về phía trước.
"Ừ!"
Tsukasa bình tĩnh hơn tôi nhiều.
"Đi thôi! Nhanh lên!"
"Ờ, ờ!"
Tôi đuổi theo bóng lưng Tsukasa đang lao về phía trước. Mười mét, năm mét, ba mét nữa thôi. Mấy bác công nhân vẫn chẳng mảy may hay biết gì về sự hiện diện của chúng tôi, cứ thế leo lên xe. Dĩ nhiên, chúng tôi đã gào lên bảo họ dừng lại, nhưng dường như tiếng kêu ấy hoàn toàn vô vọng. Tiếng động cơ gầm rú giận dữ.
Đèn hậu đỏ rực, ống xả rung bần bật. Chúng tôi gắng sức đuổi kịp chiếc xe tải sắp lăn bánh đến nơi. Tôi bám chặt vào thùng xe, hét lớn.
"Mấy chú ơi! Dừng lại! Dừng lại đi mà! Trong nàyó có sách! Sách của Rika!"
Nhưng chiếc xe tải vẫn lăn bánh, tiếng tôi không vọng tới, lúc nào cũng vậy, chẳng phải chỉ riêng lần này, dù có chạy, có gào thét thế nào đi nữa, giọng nói của tôi cũng chẳng thể chạm tới thực tại, lần này cũng vậy thôi, giống như thực tại tàn nhẫn này, chiếc xe tải cũng đang bỏ tôi lại phía sau. Aizzz, tại sao chứ? Tại sao lúc nào mọi chuyện cũng thành ra thế này?
Thế nhưng...
Chiếc xe tải bỗng khựng lại, động cơ vẫn gầm rú điên cuồng, bánh xe vẫn quay tít mù, quay một cách dữ dội, nhưng chiếc xe vẫn đứng im lìm ngay trước mặt tôi. Chuyện gì thế này? Cái quái gì vậy? Phép màu ư? Phép màu vừa xảy ra sao?
"Yuichi! Nhanh lên!"
Không phải phép màu, mà là Tsukasa. Gã otaku thiên văn, kẻ cuồng nấu ăn, gã mê đô vật này đang dùng tay nhấc bổng phần đuôi xe tải lên.
Sức mạnh gì thế này!
Quái vật à, cái tên này!
"Nhanh... lên... Yuichi... tớ... không... giữ... được... lâu..."
Giọng nói đau đớn của Tsukasa kéo tôi trở về thực tại.
Tôi hét lên "Ờ!" rồi lao về phía cabin.
"Xin lỗi! Làm ơn dừng xe lại! Xin hãy dừng xe lại! Có sách... có cuốn sách quan trọng trong đó! Xin hãy dừng xe lại!"
Tôi vừa đập cửa kính vừa gào thét.
6
Chẳng hiểu sao các y tá lại bận rộn đến thế, chạy hết chỗ này đến chỗ kia, nghe người ta khóc lóc, la hét, thỉnh thoảng thì được cảm ơn. Vừa giúp xong ca kiểm tra, trở về trạm y tá thì bị y tá trưởng sai đi truyền dịch cho ông Tada. Không một phút nghỉ ngơi.
"Haizz, mệt quá..."
Vừa lẩm bẩm, Tanizaki Akiko vừa bước đi trên hành lang bệnh viện. Những lúc thế này, cô lại thèm đồ ngọt, bổ sung dinh dưỡng, và xoa dịu tâm hồn. Aaa, đậu đỏ ngọt ngào, cô nhớ lại món Akafuku bị ông Tada ăn hết sạch, đến miếng cuối cùng, đến cả phần đậu đỏ dính ở góc hộp cũng bị vét sạch. Nhớ lại sự ấm ức ấy, Tanizaki Akiko khẽ cười, cô vừa nhìn túi dịch truyền vừa cười. Tanizaki Akiko này tuyệt đối không phải là người giỏi truyền dịch. Cô thường xuyên chọc kim trượt ven, thậm chí, hai lần thất bại liên tiếp cũng là chuyện thường.
Tất nhiên, cô không cố ý làm hỏng việc, chỉ là, đôi khi, sai sót vẫn cứ xảy ra thôi, chắc chỉ đâm trượt vài ba lần ấy mà.
Hừ, lão già đáng nguyền rủa kia──
Hận thù liên quan đến đồ ăn là thứ đáng sợ nhất. Bất chấp việc một bệnh nhân đi ngang qua giật mình lùi lại trước vẻ mặt dữ tợn của cô, Tanizaki Akiko vẫn sầm sập tiến đến phòng bệnh của Tada Yoshizo. Gõ cửa lấy lệ, cô mở toang cánh cửa. Lão già dê xồm chết tiệt... à không, bác Tada đang ngồi trên giường, chăm chú đọc gì đó, chắc chắn lại là mấy cuốn tạp chí khiêu dâm rẻ tiền. Thật tình, cũng nên biết điều mà an phận đi chứ.
"Bác Tada, đến giờ truyền dịch rồi."
Cô vừa nói vừa cười, nụ cười chứa đầy ác ý. Bác Tada ngẩng đầu lên nhìn cô.
Cô không tin vào mắt mình nữa.
"Hả?"
"Ồ, Akiko à."
"À, à... cái, cái, cái gì... cái, cái, cái đó..."
"Đây là nấm kinako đó*."
*Nấm kinako không phải là nấm mà là tên gọi sai của kinako, một loại bột đậu nành rang của Nhật Bản. Kinako được làm từ đậu nành rang xay mịn, có hương vị thơm bùi và được sử dụng phổ biến trong ẩm thực Nhật Bản để làm các món tráng miệng như dango, mochi, wagashi hoặc dùng để làm đồ uống dinh dưỡng.
Khuôn mặt của Tada Yoshizo chi chít những cây nấm nhỏ. Không, đúng hơn là trông như thể nấm đang mọc trên mặt ông. Những cây nấm ấy lại càng khiến người ta rợn tóc gáy, nhỏ xíu, nhớp nháp, cứ như trứng của một loài sinh vật nào đó. Chúng phủ kín cả khuôn mặt ông. Tanizaki Akiko dù sao cũng là một y tá, dù không phải là một người dày dặn kinh nghiệm, cô cũng đã trải qua không ít trận chiến sinh tử. Cô từng chăm sóc cho những nạn nhân tai nạn giao thông với nội tạng lộ ra, từng phụ trách những bệnh nhân với những bộ phận cơ thể bị tổn thương nghiêm trọng. Thật sự, hầu như không có điều gì có thể làm cô kinh ngạc, nhưng cảnh tượng trước mắt cô quá đỗi dị thường, một nỗi kinh hoàng nguyên thủy xâm chiếm lấy cô. Cô vô thức nín thở, cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi và cơn buồn nôn, Akiko hỏi:
"Nấm kinako là gì cơ ạ?"
"Nó được viết trong này này."
Tada Yoshizo vênh mặt tự đắc chìa ra cuốn 'Sức Khỏe Là Số Một', một tạp chí sức khỏe lừa đảo, chuyên đăng tải những câu chuyện kỳ diệu và trải nghiệm không có thật, một sự tồn tại đáng ghét mà tất cả các nhân viên y tế trên toàn quốc đều căm ghét.
"Đừng có đọc mấy thứ vớ vẩn đó nữa!"
Tanizaki Akiko gắt gỏng.
Nhưng Tada Yoshizo vẫn đắc ý kể lể:
"Không đâu Akiko, nó hay lắm đó. Người ta nói trong một gram nấm kinako có tới bảy loại vi khuẩn axit lactic, lên đến tám mươi bốn triệu con đó. Khả năng diệt khuẩn gấp một trăm ba mươi lần trà xanh, gấp hai trăm lần sữa chua. Ăn cái này vào máu sẽ lưu thông tốt, tóc sẽ mọc dày hơn. Nó còn có tác dụng với cả ung thư, bệnh gan, tiểu đường, nhồi máu cơ tim, thậm chí còn chữa được cả nấm da chân và đái dầm nữa đấy."
"Đừng có tin mấy chuyện nhảm nhí đó! Ngốc nghếch vừa thôi!"
"Theo mục bình luận của 'Sức Khỏe Là Số Một', một người tên A ở Takasaki, Gunma đã chữa khỏi chứng sợ đến trường của con trai mình bằng nấm kinako đó."
"Không thể nào! Chẳng liên quan gì hết!"
"Người ta còn nói đắp mặt nạ nấm còn trị được nám nữa đấy."
"Hả? Nám?"
Gương mặt vẫn còn đang mắng nhiếc của Akiko khẽ giật mình. Tanizaki Akiko, hai mươi lăm tuổi, cô vừa bước qua ngã rẽ của làn da, một cú drift ngoạn mục, bánh sau trượt dài, nhưng vẫn bắt kịp điểm uốn một cách hoàn hảo, và rồi rẽ. Gần đây, cô bắt đầu cảm nhận được sự tàn phai của làn da. Chỉ cần thức đêm thôi, làn da của cô vào ngày hôm sau sẽ trở nên khô ráp. Cô đã thử nhiều loại mỹ phẩm khác nhau, cũng đã bỏ ra không ít tiền bạc, nhưng không thể chống lại sự tàn phai, thời gian quá đỗi vô tình. Hơn nữa, hơn nữa là, sáng nay khi soi gương, cô đã phát hiện ra một vết nám mới trên gò má phải, một vết nám lớn, đường kính khoảng ba milimet. Một điều kỳ lạ là, vết nám xuất hiện đột ngột, vốn dĩ cho đến ngày hôm qua vẫn chưa có gì, nhưng rồi bỗng nhiên nó xuất hiện. Có lẽ chỉ là cô đột nhiên nhận ra mà thôi, nhưng dù sao thì cú sốc cũng rất lớn. Cô đã chết lặng trong khoảng ba phút.
"Bác Tada..."
Run rẩy trước nỗi kinh hoàng mang tên Nấm Kinako, Tanizaki Akiko vẫn bước thêm một bước.
"Này..."
"Sao thế, Akiko?"
"Mấy vết nám... có biến mất không?"
"Ôi dào, biến mất chứ còn gì nữa! Ngay cả tạp chí 'Sức Khỏe Là Số Một' cũng có hẳn một chuyên mục về nó đấy!"
Tada Yoshizo vội vàng lật tạp chí, xòe ra ngay trước mặt cô một trang, đó là trang đặc biệt về Nấm Kinako, với hai bức ảnh đặt cạnh nhau, bên phải là khuôn mặt đầy những vết nám đáng ghét, bên trái là khuôn mặt láng mịn, nám biến mất hoàn toàn, hiệu quả thật đáng kinh ngạc! Bức ảnh như tỏa sáng. Nếu những vết nám lớn như vậy còn biến mất được, thì vết nám ba milimet của cô...
7
Khi tôi trở lại phòng bệnh, trời đã xế chiều. Chạy đôn chạy đáo khắp thị trấn khiến cơ thể tôi rã rời, chân nặng trĩu, người mệt mỏi. Thật là... Bệnh của tôi đáng lẽ phải tĩnh dưỡng mới đúng. Nghĩ vậy, nhưng tôi vẫn cười.
"He he..."
Trong tay tôi là một cuốn sách bìa mềm. "Thuyền trên sông Takase". Tôi đã lùng sục trên thùng xe tải, cuối cùng cũng tìm thấy nó. Mấy bác công nhân tốt bụng, vừa càu nhàu "đúng là phiền phức" vừa giúp tôi tìm kiếm.
Về đến phòng bệnh, cởi áo khoác, tôi ngả lưng xuống giường. Phải đọc nhanh rồi trả lại cho Rika. May mắn thay, "Thuyền trên sông Takase" là một truyện ngắn, bắt đầu từ trang 205 và kết thúc ở trang 218, tức là chỉ có mười bốn trang, với tôi thì đọc vèo cái là xong. Nội dung là câu chuyện ngớ ngẩn về một gã đàn ông ngốc nghếch, chẳng có chút hy vọng nào. Các trang sách lướt qua vùn vụt, khoảng hai mươi phút là tôi đọc xong. Không phải một câu chuyện vui vẻ, cũng chẳng phải một câu chuyện sảng khoái, chẳng có chút cảm động nào. Giống như chàng samurai trong truyện, tôi cảm thấy có gì đó không thông suốt. Giữ cái cảm giác không thông suốt ấy trong lồng ngực – đúng là "không thông suốt" theo đúng nghĩa đen – tôi tự nhủ. Tại sao Rika lại muốn đọc cuốn sách này đến vậy?
Vẫn không thông suốt chút nào…
Dù sao thì, tôi cầm "Thuyền trên sông Takase" trên tay, bước ra khỏi phòng bệnh để trả lại sách cho Rika. Tôi nên nói gì với Rika đây? Nói là hay? Hay là không hay? Vừa nghĩ ngợi, tôi vừa liếc sang bên cạnh, thấy cửa phòng bệnh kế bên, tức là phòng của ông già dê Tada, đang mở, và có hai bóng lưng. Một bóng lưng nhỏ bé, ủ rũ là ông Tada. Bên cạnh là bóng lưng trắng… có lẽ là chị Akiko. Họ đang làm gì vậy nhỉ?
Không kịp suy nghĩ nhiều, tôi hỏi.
"Mọi người đang làm gì thế?"
Cả hai ngẩng đầu lên.
Quay mặt về phía tôi.
Tôi nín thở.
"Hức..."
Tôi cứ tưởng mình sắp khóc.
Không.
Tôi khóc thật.
"Sao trán cậu lại thế kia?"
Rika tò mò hỏi. Tôi khẽ xoa vầng trán đang rát bỏng. Chị Akiko cũng thật quá đáng, tự dưng lấy tạp chí cuộn tròn đập thẳng vào trán tôi.
"Bị chị Akiko đánh."
"Chị Tanizaki á? Sao lại là chị Tanizaki?"
"Vì... sợ."
"Hả?"
Rika nhăn mặt, vẻ khó hiểu. Ừ thì, cũng phải thôi, ngay cả mình còn chẳng hiểu nổi nữa là, nhưng mà, lúc đó thật sự rất đáng sợ, mặt đầy những nấm nhầy nhụa. Hơn nữa, ông Tada với chị Akiko cùng nhau tiến tới, khiến tôi không kìm được mà hét lên: "Đừng... đừng có lại gần! Quái vật...!" Nghe tiếng "quái vật" đó, chị Akiko nổi giận, phang bốp một cái vào trán tôi bằng cuốn tạp chí đang cầm trên tay. Nhưng mà, ai mà không hét cho được chứ, thật đó. Nghĩ lại vẫn còn thấy ghê, vậy mà lại giận được, chị Akiko đúng là nóng tính thật. Mà một y tá như chị ấy lại tin vào những cuốn tạp chí sức khỏe kỳ quái như vậy, đúng là có vấn đề. Thật là...
Nghe tôi lải nhải mấy lời than vãn đó, Rika cau mày.
"Chẳng hiểu gì cả."
"Tóm lại là lúc đó sợ lắm."
"Thế còn sách đâu?"
"À, ừ."
Tôi đưa cuốn Thuyền trên sông Takase đã mang đến cho Rika, cô ấy đón lấy, lật giở từng trang một cách cẩn thận, như thể đang nâng niu một vật gì đó vô cùng quý giá. Chuyện gì vậy nhỉ? Chỉ là một cuốn sách cũ kỹ thôi mà.
"Cậu thấy hay không?"
Cô ấy hỏi, vẫn giữ cuốn sách một cách trân trọng.
Tôi nghiêng đầu.
"Có gì đó khó hiểu."
"Khó hiểu?"
"Kiểu như không thông suốt ấy, cứ khiến người ta phải suy nghĩ mãi. Hai anh em đó, liệu có hạnh phúc không nhỉ?"
"Tớ nghĩ là họ hạnh phúc."
Rika gật đầu.
"Tớ thấy vậy."
Tôi chăm chú nhìn khuôn mặt cô ấy, Rika không nhìn tôi, có lẽ cô ấy cũng chẳng nhìn bất cứ thứ gì trong phòng bệnh, cô ấy đang ở một nơi khác, một nơi nào đó không phải nơi này, tôi cảm thấy hơi cô đơn nên cúi gằm mặt xuống.
"Ừm, ừm, có lẽ vậy."
Thật ra, tôi muốn mọi chuyện cứ mập mờ như vậy. Chuyện về hai anh em tin tưởng lẫn nhau, để rồi dẫn đến một kết cục sai lầm, và cả những chuyện khác nữa, tôi vẫn chưa muốn làm rõ ràng, vì tôi chưa chuẩn bị tinh thần cho bất cứ điều gì, nên chỉ có thể làm như vậy.
Sau đó, chúng tôi im lặng một lúc lâu. Dần dần, khung cảnh bên ngoài cửa sổ trở nên tối sầm lại, tiếng bước chân người đi lại trên hành lang nghe rõ mồn một, ai đó cười, tiếng thì thầm đến gần rồi lại xa dần. Tôi luôn sợ những khoảnh khắc im lặng như thế này, không chỉ khi ở bên Rika, mà cả khi chơi với bạn bè, tôi cũng vô cùng sợ sự im lặng, những lúc đó, tôi cố tình làm ra vẻ hài hước, dùng những câu đùa nhạt nhẽo để xoa dịu bầu không khí. Nhưng giờ đây, kỳ lạ thay, tôi lại cảm thấy sự im lặng thật dễ chịu, cảm giác cô đơn vừa nãy cũng đã tan biến hoàn toàn. Tôi muốn cứ mãi ngắm nhìn cô thiếu nữ xinh đẹp bên cạnh, và đôi mắt xa xăm của cô ấy, chỉ vậy thôi mà tôi đã cảm thấy hạnh phúc một cách khó hiểu.
Sau khi tận hưởng trọn vẹn cảm giác hạnh phúc đó, tôi hỏi:
"Này, Rika. Sao cậu lại mang theo một cuốn sách cũ như vậy?"
Rika chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn tôi.
Đôi mắt cô ấy trong veo đến lạ.
"Ưhm." Rika khẽ đáp rồi lại cúi xuống trang sách.
"Của cha tớ đấy."
"Của cha cậu á?"
"Cha tớ đọc hồi xưa, giờ xếp đầy trong thùng carton. Tớ cứ lựa ra từng cuốn, rồi đọc theo thôi."
Rika vẫn nâng niu cuốn Thuyền trên sông Takase như báu vật, cô ấy ôm trọn cuốn sách bằng cả hai bàn tay nhỏ nhắn, nhìn đôi tay ấy, tôi khẽ lẩm bẩm, "Ra vậy." Thì ra là thế, cô ấy trân trọng cuốn sách vì nó là kỷ vật cha cô ấy để lại.
À, ra là vậy──.
Bỗng dưng tôi nhận ra, khi tôi khen Thuyền trên sông Takase hay, Rika có vẻ vui lắm. Chẳng phải vì đó là sách của cha cô ấy sao? Cô ấy cảm thấy như sở thích của cha mình được khen ngợi vậy.
"Cậu biết không, hay lắm ấy, mỗi khi đọc sách của cha, tớ lại tìm thấy mấy cái hóa đơn mua sách trong đó. Toàn là hóa đơn từ hai mươi năm trước, thỉnh thoảng còn có cả mấy mẩu giấy ghi chú nữa."
Rika mỉm cười rạng rỡ, trông cô ấy thật hạnh phúc, chắc hẳn cô ấy yêu cha mình nhiều lắm.
"Hôm trước, tớ tìm được một tờ giấy ghi 'Trả 1000 yên cho Fujiwara'. Chắc hồi trẻ cha tớ vay tiền người tên Fujiwara ấy nhỉ? Cảm giác như tớ đang lén nhìn trộm cha hồi trẻ vậy."
Ôi, khuôn mặt cô ấy rạng rỡ quá. Bỗng dưng tôi thấy hơi ghen tị với Rika, bởi vì tôi chẳng hề yêu quý cha mình chút nào.
"Yuichi, chỉ một chút nữa thôi... tiếc thật."
Đứng trong phòng bệnh của Rika, tôi nghe thấy tiếng nói ấy, khoảnh khắc đấy, tôi không còn là chàng trai mười bảy tuổi nữa, mà trở về là thằng nhóc bảy, tám tuổi, cánh tay gầy guộc hơn bây giờ nhiều, giọng nói thì cao vút, và chỉ cao khoảng một mét ba.
"Đường đua cuối, nếu thằng số bốn không run tay thì nhất định đã thắng rồi."
Tôi và cha cùng bước đi dưới ánh chiều tà rực rỡ.
Hồi đó, cha to lớn đến lạ thường, muốn nhìn thấy biểu cảm của cha, tôi phải ngước mặt lên thật cao, nhưng mà xem ảnh thì thấy cha đâu có to đến thế, chỉ cao hơn mẹ một cái đầu thôi, chắc cũng xấp xỉ chiều cao của tôi bây giờ.
Khi tôi bảy, tám tuổi, hễ tôi mè nheo đòi cha dẫn đi chơi, thì cha lại đưa tôi đến trường đua thuyền.
"Nhìn kìa, thuyền đấy!"
Cha nói, tay nắm chặt tờ giấy – chắc là vé cược.
"Thấy vui không, Yuichi?"
Vui cái nỗi gì.
Ôi, chẳng vui chút nào.
Chỉ toàn những chiếc thuyền chạy ầm ĩ inh tai nhức óc, xung quanh toàn những người lớn mặt mày đầy sát khí, ghế ngồi thì bẩn thỉu, lại nồng nặc mùi thuốc lá và rượu, đi vệ sinh thì thấy một gã say khướt nằm vật ra sàn lảm nhảm "Đồ chó má trả tiền cho tao, đồ chó má trả tiền cho tao", lại còn bị một ông chú mắt trợn ngược túm lấy, "Nhóc, cho chú vay ít tiền đi. Chú trả gấp mười.", quả là một ngày nghỉ cuối tuần tồi tệ nhất.
Nhưng cha tôi lúc ấy lại có vẻ vô cùng phấn khích.
"Đâm đi! Đâm đi! Đâm điiiiiiiiii──!"
Rồi lại.
"Terao kia! Động cơ của mày có chạy không đấy! Đừng có run sợ──!"
Hoặc là...
"Liều mạng mà xông lên điiiiiiiiii──! Hất văng bọn nó điiiiiiiiii──!"
Ông gào thét như vậy.
Thế nhưng, niềm vui của cha chỉ kéo dài được lúc đầu, càng về sau, từ vòng đua thứ năm, thứ sáu trở đi, giọng ông càng trở nên hung tợn, đến khi kết thúc vòng cuối cùng, ông hoàn toàn gục gặc lưng, ủ rũ hẳn đi.
"Yuichi à..."
Cha tôi cất giọng thều thào.
"Hết tiền xe buýt rồi, đi bộ về thôi."
Thế là hai cha con lầm lũi bước đi. Xung quanh, vài gã đàn ông cũng đang lê bước nặng nề, ai nấy đều trông thật thảm hại. Tôi nhìn sang cha, người cũng đang đi bên cạnh với dáng vẻ chẳng khác gì, lòng trào dâng một nỗi căm phẫn. Gã đúng là một kẻ vô dụng, sao một người như thế lại là cha mình cơ chứ? Tôi cố gắng tự nhủ rằng cha tôi là một người đàn ông khác, một người đàn ông tuyệt vời hơn nhiều.
Rằng mình chỉ vô tình bị cuốn vào một sự cố nào đó, và gã vô dụng này chỉ là người nuôi dưỡng mình tạm thời... Thực ra, ở đâu đó vẫn còn một người cha thật sự, một người cha hoàn hảo đang chờ đợi...
Ảo tưởng ấy thật quyến rũ, nó khiến tôi cảm thấy vui vẻ trong khoảng mười phút. Nhưng khi chợt tỉnh lại, bên cạnh tôi vẫn là người cha vô dụng ấy, chẳng thể sai được, ông ta chính là cha ruột của tôi, bởi vì hình dáng tai của chúng tôi giống hệt nhau, càng nhìn đôi tai ấy, tôi càng muốn khóc.
Cổ họng tôi khô khốc.
"Con muốn uống gì đó."
Cha tôi nhăn nhó.
Dù vậy, ông vẫn lục lọi túi áo, đầu tiên là túi bên phải, rồi đến túi bên trái, một tiếng leng keng vang lên, vẫn còn tiền! Tôi hơi hy vọng, nhưng không phải, ông lấy ra đúng ba mươi yên.
Đến cả một hộp Yakult cũng không mua nổi chứ đừng nói đến nước ngọt.
"Ráng chịu đi con trai!"
Thế là tôi cố gắng chịu đựng mà bước tiếp. Khi đi ngang qua mái hiên một căn nhà cũ kỹ, cha tôi đột nhiên reo lên.
"Này Yuichi! Nước kìa, uống đi!"
"Ể?"
"Kia kìa! Chỗ kia!"
Ở mái hiên nhà có một vòi nước rửa tay. Cha tôi vặn vòi, dòng nước trong veo chảy ra.
"Uống đi!"
Dù còn nhỏ, tôi cũng biết tự tiện dùng nước nhà người khác là không phải phép, nhưng nhìn khuôn mặt hớn hở của cha, tôi không thể từ chối.
Tôi ghé môi trực tiếp vào vòi, uống ừng ực.
Nước mát lạnh như thấm vào từng tế bào, xoa dịu cơn khát cháy cổ họng. Tôi uống cho đến khi bụng kêu ọc ọc.
Rồi cha cũng uống như tôi.
"Ngon quá, Yuichi à."
Cha vừa nói vừa cười.
"Vâng, ngon thật."
Chẳng hiểu sao tôi cũng cười theo.
Chỉ là nước lã thôi mà.
Chắc tại nước ngon quá chăng.
Trước mắt tôi là ánh hoàng hôn rực rỡ như dát vàng, ánh sáng chói lòa khiến tôi nheo mắt. Vòi nước, dòng nước tràn lan, những hòn đá cuội, cả tôi và cha, tất cả đều nhuộm một màu vàng kim. Quay đầu nhìn lại, con đường cũng ánh lên sắc vàng, đổ dài bóng của tôi và cha, bóng của cha dài hơn bóng của tôi rất, rất nhiều.
Vị ngon của dòng nước ấy, tôi vẫn còn nhớ rõ đến tận bây giờ.
Rika chắc hẳn cũng có vô vàn kỷ niệm.
Và chắc chắn, đó không phải là những ký ức đáng xấu hổ như của tôi, mà là những khoảnh khắc tràn ngập ánh vàng rực rỡ.
Vừa nhớ lại vị ngon của nước, tôi vừa nói:
"Bác trai chắc cũng vui lắm nhỉ."
"Hả? Vui gì cơ?"
"Vì cậu đọc sách cho bác ấy nghe đấy. Làm cha mẹ, chắc chắn những điều đó hạnh phúc lắm."
"Không biết nữa..."
Rika cười một cách kỳ lạ rồi nghiêng đầu.
"Nếu vậy thì tốt quá."
"Chắc chắn là vậy mà. Nếu bác ấy không tỏ ra vui, thì chắc chắn là do ngại ngùng nên giấu đi thôi."
Giọng tôi bỗng trở nên hào hứng lạ thường.
Lúc đó, Rika thoáng lộ vẻ bối rối. Trông cậu ấy có chút buồn, đến mức tôi tưởng cậu ấy sắp khóc đến nơi. Tôi bối rối trước biểu cảm đó của Rika. Chuyện gì vậy? Sao cậu ấy lại làm mặt như sắp khóc thế? Chỉ cần hỏi bác trai là biết ngay thôi mà.
Rồi, nụ cười lại hé nở trên gương mặt Rika.
"Ước gì chuyện được như Yuichi nói."
Giọng nói cô ấy dịu dàng và chân thật đến lạ.
"Ước gì, thật sự ước gì nó là thật..."
"Nhất định là thật mà!"
"Vậy sao?"
"Đúng vậy!"
Vậy sao? Đúng vậy! Vậy sao? Đúng vậy! Những lời ấy cứ lặp đi lặp lại, vang vọng giữa chúng tôi, giọng nói chân thành của Rika, nụ cười rạng rỡ... Tôi cảm nhận được những điều bình dị, nhưng vô cùng quý giá ấy, một cách chói lóa, và cứ thế, lặp đi lặp lại những lời nói ấy.

Câu chuyện từ thuở mọi thứ còn chưa bắt đầu...

Hết.
0 Bình luận