Vol 1 (Light Novel)
Chương 08:『Lời thề mới và cuộc tái ngộ không mong đợi』
0 Bình luận - Độ dài: 2,049 từ - Cập nhật:
"Đ-Đại thánh đường sao……?"
Tôi há hốc mồm, mắt trợn ngược kinh ngạc, miếng thuốc lá nhai rơi khỏi miệng, lăn xuống sàn.
Đại thánh đường.
Tại Vương quốc Gharast này, đó là tổ chức tôn giáo trực thuộc quyền cai quản của Quốc vương, và đại đa số dân chúng Gharast đều đi theo tín ngưỡng của giáo hội Đại thánh đường. Cái tên Đại thánh đường đã ăn sâu vào tâm trí mọi người đến mức tên gọi gốc của tôn giáo này, Đại thánh giáo, đã trở nên rỉ sét và dần bị lãng quên.
Dĩ nhiên tôi cũng nằm trong số đó, nhưng tôi chẳng nhớ nổi mình đã bao giờ được thần thánh giúp đỡ dù chỉ một lần. Theo những gì nghe lỏm được ở các quán rượu, đó là một tổ chức mang danh nghĩa trực thuộc Quốc vương để hưởng quyền tự tung tự tác và vơ vét tiền bạc.
"Phải, Đại thánh đường. Tớ cũng không biết nữa, nhưng hình như tớ có tư chất ma thuật. À thì, họ nói là để bồi dưỡng tài năng. Cũng tốt mà đúng không? Tớ nghĩ thế này vẫn còn hạnh phúc hơn là bị bán vào nhà thổ hay làm món hàng cho lão già quý tộc nào đó"
Vừa quấn xong băng gạc, Ariene nói liến thoắng như để át đi điều gì đó. Nhìn qua thì có vẻ như đang khoe khoang, nhưng đâu đó lại như đang cố đè nén sự bất an.
Đầu óc tôi vẫn hỗn loạn, chẳng thể suy nghĩ thấu đáo. Đại thánh đường. Xét về phương diện nơi nương tựa, đó chắc chắn là điều kiện không thể tốt hơn. Sẽ không có chuyện bị bóc lột thể xác hay tinh thần như những nơi khác.
Nhưng, vẫn thật kỳ lạ. Đại thánh đường sở hữu quyền hạn ngang ngửa với tầng lớp quý tộc thượng lưu và có cả lãnh địa trực thuộc. Tại sao một tổ chức tầm cỡ như vậy lại đột ngột thu nhận một đứa trẻ mồ côi?
"……Tố chất ma thuật của Ariene-chan có vẻ rất đặc biệt. Nghe nói ngay cả Đức Giáo hoàng cũng dành sự quan tâm không nhỏ. Ta không rõ nội tình bên trong, nhưng con bé sẽ không bị đối xử tệ bạc đâu", Ninz-san khẽ hạ thấp ánh mắt, nói thêm vào như để củng cố cho những lời của Ariene.
Trong khi tôi còn đang bàng hoàng với khuôn mặt co giật, Ariene ghé sát mặt vào nhìn tôi.
"Nào, cậu phải vui lên chứ. Bạn thuở nhọ được nhận vào Đại thánh đường cơ mà. Cứ việc hò reo phấn khích đi"
"……Nếu là chuyện bình thường thì tôi đã vui rồi. Việc được nhận nuôi lần này, quả nhiên là nhờ mối quan hệ của Ninz-san hay gì đó sao?"
Tôi cất tiếng, đối diện với đôi đồng tử vàng đang nhìn chằm chằm vào mình. Tôi không hề có ý đó, nhưng giọng nói phát ra lại đầy vẻ ngờ vực và dò xét.
Ninz-san khẽ khịt mũi cười.
"Cái giọng nghi ngờ người khác đó là sao hả. Dĩ nhiên ta không phải thánh nhân, nhưng cũng chẳng phải kẻ ác đến mức đi hãm hại những đứa trẻ đáng yêu của mình đâu."
Đôi mắt sắc sảo chớp nhẹ, Ninz-san cũng ngồi xuống ghế. Biểu cảm của cô vẫn như mọi khi, có chút gì đó không thể nắm bắt. Phải, từ xưa đã vậy rồi, chẳng thể biết đâu là đùa, đâu là thật. Nhưng nói vậy không có nghĩa là cô ấy không đáng tin. Cô có những mối quan hệ kỳ lạ, nhưng chưa bao giờ kể về chúng. Một người phụ nữ đầy bí ẩn và khó nắm bắt, đó chính là Ninz.
"À, phải rồi. Đúng như con nghĩ đấy Lugis. Ta là người đã đánh tiếng với phía giáo hội. Nhưng…… chính ta cũng không ngờ con bé lại được thu nhận vào chính Đại thánh đường. Chuyện như thế này mà cũng xảy ra được sao!"
Tôi vô thức gật đầu đồng tình với những lời đó.
Đại thánh đường mang hai ý nghĩa, một là chỉ bản thân Đại thánh giáo. Ý nghĩa còn lại là căn cứ chính nằm tại lãnh địa trực thuộc Đại thánh đường. Đó là nơi vạch rõ ranh giới với các nhà thờ rải rác khắp vương quốc Gharast, có thể gọi là đại bản doanh của Đại Thánh giáo.
"Vào Đại thánh đường nghĩa là. Ariene-chan sẽ phải đi đến tận cùng phương Bắc sao?"
"Tận cùng phương Bắc gì chứ, cậu nói quá rồi. Cứ coi như tớ đi học làm cô dâu một thời gian thôi. Ừm, không sao đâu!"
Trước khi Ninz-san kịp đáp lại, Ariene đã cướp lời.
Đầu ngón tay tôi run rẩy khi nhặt miếng thuốc lá nhai vừa rơi. Tôi cắn chặt môi, não bộ chấn động trong thầm lặng.
Thật là khốn nạn. Cứ ngỡ đã gặp lại được người mình thầm thương, thì chính người đó lại sắp sửa đi đến vùng đất phương Bắc xa xôi. Một khi đã vào Đại thánh đường thì không dễ gì gặp lại. Thật sự thì cùng lắm cũng chỉ là trao đổi qua thư từ. Nếu chuyện đó xảy ra, lần tới gặp lại trực tiếp, chắc chắn sẽ là... trong chuyến hành trình cứu thế rồi.
Không được! Duy chỉ có điều đó là không thể được. Nếu chuyện đó xảy ra, mọi thứ sẽ lại lặp lại như kiếp trước. Gã đàn ông đó, kẻ tự xưng là Đấng cứu thế sẽ lại cướp đoạt đi tất cả. Tôi không thể chấp nhận điều đó. Chính để không lặp lại sai lầm đó, tôi mới quay trở lại nơi này.
Tôi mím chặt môi, ánh mắt đanh lại. Dù cơ thể đang cứng đờ, nhưng bộ não đang ráo riết tìm kiếm mọi phương án khả thi.
"……N-Này, bất ngờ thật đấy. Không ngờ Lugis lại bày ra vẻ mặt nghiêm trọng đến thế. Cậu cứ đón nhận nó thoải mái hơn cũng được mà? Hay là, cậu thấy cô đơn vì không được gặp tớ nữa sao", Ariene nói thêm, giọng trêu chọc.
"Dĩ nhiên rồi. Nếu không phải vậy, tôi đã chẳng trưng ra cái bộ mặt này"
Tôi đáp lại trong khi tay ôm lấy cổ.
Ariene lộ vẻ ngạc nhiên, rồi nở một nụ cười pha trộn giữa sự buồn bã và niềm vui. Hy vọng rằng sự vui sướng trong nụ cười đó không phải là ảo tưởng của tôi.
Đôi gò má trắng ngần của cô khẽ ửng hồng.
"……Ừm, không sao đâu Lugis, cả cái vẻ đó của cậu nữa. Vậy thì, hãy trở thành một mạo hiểm giả thật lừng lẫy đi."
"Phải đó, đó là cách tốt nhất"
Ninz-san nói thêm vào, tiếp lời Ariene.
"Đất nước này có nhiều đãi ngộ cho những mạo hiểm giả lập được chiến công. Thậm chí đã có tiền lệ về mạo hiểm giả Parmiris được Đại thánh đường cho phép rửa tội. Con càng thành danh với tư cách mạo hiểm giả, việc gặp lại Ariene-chan sẽ càng trở nên dễ dàng thôi."
Hừ, nói thì dễ lắm! Thế giới mạo hiểm giả chẳng khác gì một hố phân. Thành danh ở đó cũng giống như hái sao trên trời. Biết bao kẻ đã bỏ mạng, biết bao kẻ đã thân bại danh liệt. Để thành công, không chỉ cần có thực lực, mà còn cần cả sự trợ giúp của nữ thần vận mệnh và thời thế.
Tôi đứng dậy, khẽ cử động vai và thử kéo giãn như lúc nãy. Cơn đau đã biến mất.
"Cái này cho cậu đấy, Ariene-chan"
Từ trong túi áo, tôi ném túi bánh kẹo cho Ariene. Cô ấy thoáng bối rối nhưng vẫn kịp đón lấy nó trước ngực.
"Cậu thích cái đó mà, đúng không. Thù lao lần này của tôi bay sạch vào chỗ đó với cái đống này rồi đấy"
Tôi giơ giơ túi thuốc lá nhai, nhe răng ra mà cười. Như bị cuốn theo, Ariene cũng mỉm cười.
"Thật là, từ xưa cậu đã ngốc rồi. Cảm ơn nhé, tớ sẽ nhấm nháp nó thật kỹ. Hôm nay cậu có ở lại không?"
Ninz-san dường như cũng có ý đó, cô chỉ tay về phía căn phòng bên trong, bảo rằng vẫn còn giường trống. Nhưng tôi không thể làm vậy. Phải, một khi đã nghe những lời kia, tôi không được phép đắm mình trong những hồi ức cũ thêm nữa.
"Không. Xin lỗi nhưng con phải quay về ngay. Nhìn xem, con còn phải thành danh với tư cách một mạo hiểm giả nữa. Lần tới gặp lại hãy chờ mà xem, Ariene. Biết đâu lúc đó tôi đã trở thành một ngài hiệp sĩ rồi cũng nên."
Tôi bật cười khùng khục trong cổ họng, dõng dạc tuyên bố.
Ariene thoáng mở to mắt, biểu cảm hiện lên sự bối rối, nhưng đâu đó lại là vẻ an lòng, cô cất lời.
"Vậy sao, thế thì tớ yên tâm rồi. Tớ sẽ chờ cậu, Lugis. Vậy thì, để tớ tặng thứ này cho ngài hiệp sĩ tương lai nhé."
Những ngón tay thanh mảnh chạm vào cổ tay tôi, quấn lên đó một chiếc khăn tay sắc đỏ nhạt. Tôi nhớ không lầm thì đây là món đồ Ariene vô cùng yêu thích. Từ thuở nhỏ, cô ấy đã luôn trân trọng nó như một báu vật.
Có lẽ nhận ra ánh mắt đầy vẻ bối rối của tôi, sau khi đã quấn xong chiếc khăn, Ariene khẽ gật đầu.
"Không sao đâu mà. Ở nơi đó, tớ cũng chẳng biết liệu mình có được phép mang theo đồ đạc cá nhân hay không nữa."
"Với lại, này", Cô ấy bồi thêm một câu.
"Hì hì. Một quý cô cho vị hiệp sĩ mượn chiếc khăn tay, vị hiệp sĩ mang theo nó trên mình để chiến đấu, rồi sống sót trở về hoàn trả cho quý cô ấy. Chẳng phải đó là điển tích kinh điển trong những câu chuyện lãng mạn về tinh thần hiệp sĩ sao? Cậu cứ coi nó như là tớ mà giữ bên mình cũng không sao đâu."
*
"Thật là. Cậu chơi khó tôi quá đấy, thật sự."
Rảo bước trên con đường cái, mỗi khi nhìn vào chiếc khăn cuốn nơi cổ tay, tôi lại không kìm được mà bật cười. Thật là một chuyện nực cười, nhưng tôi lại cảm nhận được sự hiện diện của Ariene ngay tại nơi đây.
Chẳng phải vì đã quay ngược thời gian mà tôi lại ôm ấp dã tâm thành danh lẫy lừng với tư cách một mạo hiểm giả. Suy cho cùng, tôi vẫn chỉ là chính tôi mà thôi. Dù có nắm giữ kiến thức đi chăng nữa, một kẻ phàm phu cũng chẳng thể nào hóa thành thiên tài. Một con chuột cống thì vĩnh viễn không bao giờ trở thành một con mèo xinh đẹp được.
Thế nhưng, một khi sự việc đã thành ra thế này, đây chẳng phải lúc để thốt ra những lời than vãn yếu hèn. Tôi buộc phải trở thành như thế ... Để có thể gặp lại Ariene một lần nữa, và để không bao giờ lặp lại cái tương lai tồi tệ đó thêm một lần nào nữa.
Mang theo ý chí mới mẻ ấy trong lồng ngực, tôi đẩy cánh cửa quán rượu ra.
"Oi, Lugisssss..."
Thật hiếm thấy, gã chủ quán vốn chẳng bao giờ chủ động mở miệng lại cất tiếng gọi tôi. Tôi lập tức ngước mắt lên, tay gãi gãi cằm.
"Có khách tìm mày đấy..."
Tôi nhìn theo hướng ngón tay gã chủ quán đang chỉ.
Phía sâu trong quán rượu, tại một chiếc bàn thượng hạng. Ở đó, với một nụ cười méo mó đầy áp lực như thể vạch một đường ngang mảnh khảnh trên khuôn mặt, chính là bóng dáng của Caria Burdnick.
Dù vừa mới hạ quyết tâm xong, nhưng có lẽ, tôi sắp bỏ mạng tại nơi này rồi.
0 Bình luận