Web Novel (101 - 150) - Đang tiến hành
Chương 112 (Ngoại truyện Luna) - Ánh trăng soi sáng màn đêm ①
2 Bình luận - Độ dài: 1,977 từ - Cập nhật:
<Cô có sao không Luna?>
Tôi đang cần mẫn phát triển loại ma pháp phức tạp mới thì một Tiểu Linh - Tinh Linh - luôn ở bên tôi cất giọng hỏi.
<Ừm, tôi ổn mà. Cảm ơn cậu nhé.>
<Vậy thì tốt rồi. Nhưng cô định ở đây đến bao giờ nữa? Sylph bảo rằng nơi đây quá ngột ngạt và những kẻ tiếp chuyện với cô có vẻ kỳ lạ. Cô phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt.>
Tinh Linh rất hiếm khi chủ động bắt chuyện. Cô ấy chủ yếu chỉ dõi theo tôi và thỉnh thoảng mới ra tay giúp đỡ. Vậy mà, sau khi tôi được đưa đến đây mười ngày, Tinh Linh cũng đã bắt đầu cảm thấy khó chịu.
<Cậu nói đúng Tiểu Linh ạ. Nhưng tôi không thể rời khỏi đây được. Tôi phải tuân thủ theo quy định của pháp luật.>
<Vậy sao. Cô sẽ phải ở đây cho đến khi nào?>
<Tôi không biết. Nhưng chắc chắn là trong khoảng thời gian tớim>
<Ừm.>
Tiểu Linh ừm một tiếng rồi lại im lặng.
Mười ngày đã trôi qua kể từ khi Oliver-san và Philly-san tàn phá thành phố, cùng lúc ấy, một Làn sóng Ma thú đã tràn đến thành phố.
Hiện tại, tôi đang bị giam tại Trại giam Tội phạm Tutril.
Dù được gọi là Trại giam Tội phạm, nơi này lại có tường ngăn cách nhà vệ sinh và nhà tắm, có sẵn cả quần áo để thay đổi. Hình như nơi này chuyên được dùng để giam giữ quý tộc nên điều kiện sinh hoạt cũng không đến nỗi tệ.
Thật lòng mà nói, tôi rất biết ơn họ vì điều này. Tôi không mang tước hiệu quý tộc nên tôi vẫn luôn tự hỏi tại sao mình lại được đưa đến đây, nhưng vì đã được ở đây rồi nên tôi nhất định sẽ tận dụng nơi này một cách thoải mái hết sức có thể.
◇
Mười ngày trước, sau khi gục xuống sau trận chiến với Thủy Long, tôi đã theo dõi cuộc chiến giữa Orn-san và Oliver-san.
Lúc đầu, tôi đã nhìn thấy luồng ma lực vàng kim đâm xuyên bụng Orn-san và nghĩ đến viễn cảnh tồi tệ nhất, nhưng may mắn thay là điều đó đã không xảy ra.
Orn-san, sau khi hồi phục vết thương trong thoáng chốc, phải lãnh thêm một đòn nữa nhưng rồi lại lật ngược tình thế và áp đảo Oliver-san.
Tôi đã rất kinh ngạc trước sức mạnh khủng khiếp của Orn-san. Điều khiến tôi bất ngờ nhất là hàng loạt loại ma pháp được thi triển mà không có lấy một pháp trận nào.
Ma pháp thường là các hiện tượng liên quan đến sự xuất hiện của pháp trận - là thuật ngữ tổng thể để chỉ ra những hiệu ứng khác nhau xảy ra bởi sự luân chuyển ma lực thông qua pháp trận. Nói cách khác, pháp trận luôn phải xuất hiện mỗi khi thi triển ma pháp.
Vậy mà, thứ ma pháp đen kịt của Orn-san lại chẳng hề có lấy một pháp trận.
Cách duy nhất để giải thích các hiện tượng liên quan đến ma pháp mà không có pháp trận là các Thiên phú. Tuy nhiên, Thiên phú của Orn-san [Hội tụ Ma lực] không thể dùng để giải đáp cho các hiện tượng đó.
Lẽ nào Thiên phú của Orn-san không phải là [Hội tụ Ma lực]? Không, "Thiên Lôi Trảm" mà cậu ấy đã tung ra trong trận chung kết Giải đấu Võ thuật đích thị là nhờ [Hội tụ Ma lực].
Nếu đó là sự thật thì chúng là những điều mà tôi chưa từng biết đến, vừa không phải là ma pháp, vừa không phải là Thiên phú.
Có lẽ Titania biết. Tôi sẽ hỏi bà ấy trong dịp thăm tiếp theo của bà. Cho đến lúc đó, tôi phải cân nhắc thêm nhiều chuyện khác bên cạnh việc phát triển ma pháp.
Dù sao thì tôi cũng chẳng phải làm việc gì mà.
Sau trận chiến giữa Orn-san với Oliver-san và Làn sóng Ma vật, tôi đã bị binh lính áp giải đi.
Kể từ hôm đó, tôi bị họ thẩm vấn và dành cả ngày dài để ở trong căn phòng này.
Tôi hiện đang chờ lệnh phán quyết của toà án.
Theo một viên chức quân sự cấp cao, có khả năng là tôi sẽ được ân xá vì những đóng góp trong việc bảo vệ khu vực phía cổng Tây trong vụ việc vừa rồi. Tuy nhiên, vì bị tình nghi có liên quan đến vụ bắt cóc trẻ em và buôn người bởi thương hội nhà tôi, khả năng được toà án ân xá là rất thấp.
Bắt cóc trẻ em là hành vi đặc biệt nghiêm trọng, có thể bị kết án tử hình trong một số trường hợp nhất định. Thế nên, thật tốt biết bao khi khả năng tôi phải chịu mức án này đã được loại bỏ.
"Căn phòng này tốt thật đấy, nhưng không dùng được ma pháp tính ra cũng phiền thật đấy". Tôi thở dài.
Dù được sống trong điều kiện tốt đến mấy, ham muốn ích kỷ bên trong loài người dường như sẽ chẳng thể nào nguôi ngoai nổi.
Quá trình phát triển một loại ma pháp có thể chia ra làm hai phần, đó là tạo và thử pháp trận. "Tạo" tức là lập công thức cơ bản của pháp trận từ đầu, còn "Thử" là quá trình chỉnh sửa và hoàn thiện pháp trận để nó có thể thi triển và hoạt động mà không gặp vấn đề.
"Thử" đòi hỏi người ta phải thi triển ma pháp. Khi ma pháp ấy sắp hoàn thiện, người ta cần thi triển nó nhiều lần một cách nhanh chóng để có thể tùy chỉnh. Thi triển ma pháp quá nhiều có thể gây đau đầu nên người ta thường "thử" bằng ma cụ tích hợp pháp trận.
Nhưng tôi hiện đang bị giam trong trại nên không có ma thạch để kích hoạt các loại ma cụ.
Không có ma thạch thì lựa chọn duy nhất là dựng pháp trận trong đầu, nhưng kể cả khi tôi có thể dựng được, tôi cũng không thể nạp ma lực vào nó nên việc "thử" là bất khả thi với điều kiện hiện tại.
Lý do tôi không thể nạp ma lực là vì món ma cụ đang ôm lấy cổ tay trái tôi. Mọi người bị giam giữ trong trại này đều phải đeo nó, nhằm ngăn chặn họ nạp ma lực. Nếu không có chiếc vòng, những người có khả năng sử dụng ma pháp mạnh sẽ phá tường rồi trốn thoát nên đây là biện pháp tối cần thiết.
Ngoài ra, viên ma thạch đính trên món ma cụ dạng vòng tay này được tích hợp với cấu trúc cực kỳ phức tạp, nên cũng không thể gỡ ra được.
Phàn nàn cũng chả mang lại lợi lộc gì. Bây giờ, cứ tập trung "tạo" các công thức bước đầu của các ma pháp phức tạp có thuộc tính đã. Chỉ riêng việc này cũng đã tốn rất nhiều thời gian rồi. Nếu còn dư dả thời gian thì lúc đó nghĩ ngợi linh tinh cũng chẳng muộn.
◇
Tôi đang cặm cụi vẽ pháp trận mình phát triển lên giấy thì chợt nghe thấy tiếng bước chân, khả năng cao là của cai ngục, vọng đến.
(... Mang bữa tối đến lúc này là quá sớm.)
Từ ánh đèn cam chiếu xuyên qua cửa sổ âm tường phía trên phòng, tôi biết rằng ngoài trời lúc này đã tối.
Cai ngục đến trước cửa phòng rồi vặn khoá và mở ra. Bởi nếu có mang bữa ăn đến thì họ cũng chỉ đẩy cái khay qua chiếc khe nhỏ gần cửa thôi. Tôi sắp bị đưa đi xét xử rồi sao?
Cánh cửa mở toang hẳn ra, đứng ở đó là một vị cai ngục mặc quân phục với vẻ mặt nghiêm nghị.
"Ra ngoài đi Luna Flockhart."
Vị cai ngục nói bằng giọng điệu nghiêm nghị. Dù đã quen với giọng đó rồi nhưng vẻ mặt vô cảm kia vẫn khá đáng sợ đối với tôi.
Mặc kệ mệnh lệnh ấy không phải là ý hay nên tôi ngoan ngoãn đứng dậy khỏi ghế và đi về phía cửa.
"Đừng bỏ những tờ giấy đó lại. Cầm chúng theo đi."
Cầm cả những tờ giấy theo sao? Hình như không phải đi xét xử thì phải...
Dù vẫn còn băn khoăn trong lòng, tôi vẫn quay vào, xắp gọn xấp giấy lại, cầm trên tay rồi bước ra ngoài.
"... Đi theo tôi."
Vị cai ngục chỉ nói thế rồi quay lưng bước đi. Tôi khẩn trương theo sau ông ấy.
Một lúc sau, chúng tôi đã có mặt ở hậu sảnh của toà nhà. Tôi sẽ được đưa đến một toà nhà khác sao?
"Cô giơ tay trái lên đi."
Tôi còn đang thắc mắc đủ đường thì vị cai ngục lại đưa ra một mệnh lệnh khác cho tôi. Tôi giơ tay trái lên trước ngực, ông ấy chạm vào món ma cụ dạng vòng tay rồi lấy lại nó. Xong xuôi, vị cai ngục trao cho tôi ma cụ lưu trữ hình kẹp tóc mà tôi đã giao nộp cho ông ấy trước khi tôi bị bắt giam hoàn toàn.
Vẫn chưa hiểu rốt cuộc chuyện này là sao, tôi nhận lại nó từ tay ông ấy. Vị cai ngục nói:
"Tôi không hề đụng đến bất cứ thứ gì được lưu trữ bên trong nó. Cô hãy kiểm tra nó sau và báo lại cho tôi biết nếu phát hiện sót thứ gì."
Vị cai ngục giải thích một cách vội vã.
"...?"
Tôi nghiêng đầu bối rối. Vị cai ngục bèn nói thêm "Cô tự do rồi".
(Tự do á? Tức là mình đã được thả rồi ư? Nhưng tại sao?)
"Cô bối rối là chuyện dễ hiểu. Cô cứ ra ngoài kia là rõ ngay thôi."
Tôi đứng như trời trồng ở đó nên vị cai ngục phải nói thêm.
Tôi cất xấp giấy đi và cài lại món ma cụ hình kẹp tóc lên đầu.
Tôi nắm lấy tay nắm cửa bằng bàn tay run rẩy của mình. Tôi rời khỏi đó - cũng là bước chân đầu tiên ra ngoài thế giới rộng lớn.
◇
Khi đã bước ra bên ngoài rồi, mặt trời đã bắt đầu lặn, còn mặt trăng thì đang dần hiện rõ trên nền trời chạng vạng.
"A! Tinh Linh-san! Bên này, bên này nè!"
Đang thẫn thờ nhìn lên trời, tôi chợt nghe thấy giọng bé gái từ một khoảng cách đây không xa. Đây là lần thứ hai tôi được gọi là "Tinh Linh-san" rồi.
Nhìn về phía phát ra giọng nói, tôi bắt gặp Caroline đang vẫy tay chào tôi. Cạnh em ấy là Sophia và Logan, và sau lưng ba em ấy là chiếc xe ngựa có sơn hình chú thỏ ngồi dưới mặt trăng - đó chính là biểu tượng của Bang hội "Thỏ Bạc Đêm Sao".
(Sao mấy em ấy lại ở đây? Cứ như thể đã biết mình sẽ ra trại vậy...)
Tôi lại càng trở nên bối rối kể từ khi được trả tự do. Đang đứng ngẩn người ra đó, tôi chợt nghe thấy tiếng cửa mở phát ra từ phía sau và một giọng nói gọi tên tôi.
"Luna."
Giọng nói này, không thể nhầm đi đâu được.
Quay người lại, tôi thấy Orn-san đang đứng ở đó.
"Orn-san?"
"Lâu rồi không gặp. Cậu hẳn là đang bối rối lắm, nhưng ta cứ lên xe trước đã nhé?
◇
2 Bình luận