Web Novel (101 - 150) - Đang tiến hành
Chương 111 - Một tuần sau
1 Bình luận - Độ dài: 4,269 từ - Cập nhật:
Tôi nhìn vào dòng người đang cật lực tái thiết thành phố trong khi khẽ lắc lư qua lại trên chiếc xe ngựa.
Một tuần đã trôi qua kể từ ngày Oliver phát cuồng và lũ ma vật tràn lên mặt đất.
Kể từ hôm đó, hầu hết các mạo hiểm giả trực thuộc "Thỏ Bạc Đêm Sao" đã tích cực bắt tay vào công cuộc khắc phục thiệt hại cùng người dân.
Vào ngày hôm qua, việc dọn dẹp đống đổ nát đã hoàn thành và hôm nay là công đoạn tái thiết toàn diện. Tôi cũng nghe mọi người trong Bang hội bảo rằng các mạo hiểm giả của "Thỏ Bạc Đêm Sao" cũng đã quay lại khai phá mê cung.
Ma pháp căn nguyên "Lơ lửng Vật thể" của tôi đã đóng vai trò không nhỏ và trở nên nổi tiếng trong quá trình nhấc, tháo dỡ các công trình, kiến trúc đổ sập hay hư hại.
Ban đầu, ma pháp này chỉ có thể giúp tôi nâng các vật nhẹ lên, nhưng nhờ có mọi người ở Ban phát triển Ma pháp tích cực nghiên cứu trước dịp Lễ Tạ ơn, nó đã được cải tiến đáng kể. Kết quả là, mọi người đã có thể sử dụng nó để nhấc các vật thể nặng hơn nhiều lần so với con người.
Tuy nhiên, ma pháp này vẫn chưa thể nhấc sinh vật sống, đương nhiên là có cả con người. Nhiều người cho rằng khả năng kháng hiệu ứng trong cơ thể sinh vật sống đã ngăn không để ma pháp đó tác động trực tiếp lên cơ thể.
Dù vẫn còn điểm bất cập, nhưng doanh số bán công thức pháp trận ma pháp "Lơ lửng Vật thể" vẫn đang duy trì ở mức cao, ổn định.
Suốt một tuần qua, tôi chỉ biết cặm cụi vào việc tái thiết, và bây giờ, khi các công đoạn sắp đi đến hồi kết, tôi bắt đầu suy ngẫm lại về những gì đã xảy ra.
Tôi đã thua Oliver.
Tôi mém tí nữa là đi ăn xôi gà luộc sau khi bị Oliver dùng đuôi thọc xuyên bụng. [note84366]
Thế mà tôi vẫn không hẹo. Đến khi tỉnh lại, tôi nhận ra mình đang nằm gục trong khu rừng phía nam Tutril, còn Oliver thì đã lấy lại được ý thức của mình.
Điều ấn tượng nhất đối với tôi là vẻ mặt nhẹ nhõm của cậu ấy, cứ như thể cậu ấy vừa trút được gánh nặng kìm chân mình suốt bấy lâu nay vậy.
(Orn, mày phải quyết tâm theo đuổi con đường mày đã chọn đấy. Tao sẽ tôn trọng mọi lựa chọn mà mày đưa ra.)
Những lời ấy của Oliver - người đã bị quân lính áp giải ngay sau đó vẫn văng vẳng mãi trong đầu tôi suốt mấy ngày nay.
Tại sao Oliver lại tàn phá thành phố?
Sao Oliver lại có thể bình tĩnh đến thế sau khi gây nên chuyện tày đình đó?
Tại sao tôi vẫn chưa chầu trời?
Vụ việc lần này vẫn còn có quá nhiều điều uẩn khúc.
Tôi dự định sẽ điều tra kỹ lưỡng về những chuyện đó khi có thời gian rảnh.
Những sự việc xảy ra gần đây thật sự quá sức khó hiểu, không thể cứ thế mà xem là trùng hợp ngẫu nhiên được.
Cũng kể từ hôm đó, tôi cứ mơ đi mơ lại một giấc mơ.
Giấc mơ đó có liên quan đến khoảng thời gian giữa lúc tôi bị Oliver đâm và lúc tôi tỉnh lại trong rừng.
Trong giấc mơ đó, tôi hoàn toàn áp đảo Oliver, người vẫn đang cực kỳ mạnh mẽ vì cơn cuồng nộ.
Dẫu biết đó chỉ mơ, những gì mà tôi cảm nhận được lại thực tế đến không tưởng. Cảm giác khó tả cứ lâng lâng trong đầu tôi mãi.
Giả sử những gì trong giấc mơ ấy là thật thì tôi đang sở hữu thứ sức mạnh cực kỳ khủng khiếp. Nhưng làm sao mà tôi trong mơ lại biết đến thứ sức mạnh phi thường ấy được?
◇
Cho tới khi đến nơi vẫn còn chút thời gian nên tôi tranh thủ suy ngẫm lại những gì đã xảy ra dạo gần đây.
Đó là hai sự việc xảy ra cùng lúc với nhau.
Sự việc đầu tiên là Oliver cuồng loạn, phá hoại thành phố.
Theo các bản báo cáo, bên cạnh Oliver, Philly Carpenter của Tổ đội Dũng sĩ cũng có dính líu đến sự việc nêu trên. Ngoài ra, Aneri và Derrick - hai người bị Will và Lain bắt giữ còn có âm mưu hãm hại Hội Mạo hiểm giả.
Kết quả là, toàn bộ thành viên của Tổ đội Dũng sĩ ngoại trừ Philly Carpenter hiện đã bị bắt giam. Nhiều người nói rằng Philly đã biến mất ít lâu sau khi vụ việc xảy ra.
Đó là toàn bộ những gì tôi biết được về Tổ đội Dũng sĩ hiện tại. Tuy nhiên, tôi nghĩ mình cần thu thập thêm thông tin chi tiết tại nơi mà bọn tôi đang hướng đến.
Sự việc thứ hai là đám ma vật tràn lên mặt đất, hay còn gọi là Làn sóng ma vật.
Hiện tượng này gây ảnh hưởng đến cả năm mê cung quanh Tutril.
Hiện tượng lần này thực sự rất hiếm gặp. Vì các mê cung nằm rải rác khắp vương quốc, nên hiện tượng này chỉ vài năm mới xảy ra một lần nếu có. Và riêng lần này thì quá sức bất thường vì đến cả năm mê cung đều có ma vật tràn ra.
Các lực lượng chức năng vẫn đang tiếp tục điều tra, làm rõ sự việc lần này.
May mắn thay, nhờ vào Thiên phú của Selma, bọn tôi đã có thể phản ứng kịp thời. Dù khu vực cổng Tây bị ma vật tàn phá nặng nề, thiệt hại chung của thành phố đã được giảm thiểu xuống mức tối đa nhờ vào các nhóm mạo hiểm giả chia nhau ra bảo vệ các cổng khác.
Dẫu vậy, nhiều người dân vẫn bị ảnh hưởng bởi vụ việc lần này, nhưng nhìn chung thì kết quả như vậy là rất khả quan rồi.
◇
Chiếc xe ngựa dừng lăn bánh và cửa mở ra.
"Orn-sama, bọn tôi đã đến rồi ạ", một người đàn ông trung niên mặc áo đuôi tôm mở cửa bước ra và nói.
"Cảm ơn ông, Philip", tôi đáp lại.
Philip là quản gia trưởng phục vụ Hầu tước Forgas.
Toà dinh thự nguy nga đập vào mắt tôi khi tôi bước ra khỏi xe ngựa.
(Mấy tháng rồi không đến đây nhưng vẫn tráng lệ như ngày nào.)
Tôi đã đến toà dinh thự của Hầu tước Forgas.
Hôm qua, một bức thư được gửi từ Hầu tước Forgas đã đến tay tôi, bảo tôi đến toà dinh thự của lão ta vào ngày hôm nay.
Theo sự chỉ dẫn của Philip, tôi tiến vào toà dinh thự. Thay vì được đưa đến văn phòng Hầu tước - nơi tôi thường được gọi vào hồi còn là thành viên của Tổ đội Dũng sĩ, tôi được dẫn đến một phòng khách với những món nội thất xa hoa, lộng lẫy đậm chất giới quý tộc.
"Orn! Được một tuần rồi nhỉ?"
Giọng đầu tiên tôi nghe thấy là của Haruto-san đến từ "Sương Chiều Phủ Sơn" - người đang ngồi trên chiếc ghế sofa, trông tự nhiên cứ như thể đây là nhà anh ta vậy. Nhìn cứ ngạo nghễ sao ấy.
"Cậu đây hẳn là Orn rồi. - Trước hết, hãy để ta cảm ơn cậu vì đã bảo vệ thành phố này", Hầu tước Forgas nói và cúi đầu trịnh trọng.
(Hầu tước Forgas mà lại cúi đầu trước mình ư...?)
Tôi đứng hình trong khoảnh khắc trước hành vi không thể ngờ tới của lão Hầu tước.
Hơn thế nữa, lão vừa hỏi "Cậu đây hẳn là Orn rồi" sao? Nghe cứ như hồi lão mới gặp tôi lần đầu ấy.
"... Đã lâu không gặp, thưa Hầu tước Forgas. Cả anh cũng vậy, Haruto-san."
"À, cậu đây từng là thành viên của Tổ đội Dũng sĩ nhỉ? Trước đây ta đã từng gặp nhau chưa vậy?"
"Ngài sẽ không nhớ được đâu Hầu tước Forgas ạ. - Orn à, ông ấy đã bị mất trí nhớ trong khoảng đâu đó mười năm nay. Nên là, ông ấy không biết được cậu là ai đâu."
"... Hể?"
Tôi chỉ có thể để lộ ra thứ âm thanh ngớ ngẩn.
Mất trí nhớ trong khoảng mười năm trở lại đây sao?
"Dường như là vậy. Quá trình phục hồi ban đầu đã có hiệu nghiệm nên ta muốn bàn chút chuyện với cậu ấy mà. - Mời cậu ngồi, Orn."
Dù rất hoang mang trước tiết lộ động trời của Haruto-san, tôi vẫn cố gắng nghe theo lời mời của lão Hầu tước và yên lặng ngồi xuống bên cạnh Haruto-san.
"Haruto-san, cậu có thể nói cho ta biết sự thật về vụ việc gần đây mà được cho là do ta gây ra không?"
... Được cho là đã gây ra á?"
Lẽ nào hai vụ việc vừa rồi là do lão Hầu tước này?
"Được. Tôi chỉ có thể kể lại những gì mình biết, nhưng nói thật, tôi không dám chắc ngài là kẻ chủ mưu gây ra mọi chuyện đâu. Tuy nhiên, dựa theo lời khai của Luna thì khả năng cao ngài là hung thủ đấy."
Ý thức tôi quay trở lại nhờ giọng điệu nghiêm túc hiếm thấy của Haruto-san, và vẻ mặt lão Hầu tước vẫn không chút nao núng hay dao động. Đã vậy thì, cứ im lặng nghe Haruto-san tường thuật lại tất tần tật mọi chuyện đi cho lành.
"Trước tiên, chứng mất trí nhớ của ngài Hầu tước đây là do Philly Carpenter gây ra. Thiên phú của ả ta là [Thay đổi Nhận thức] với khả năng ghi đè ký ức. Theo suy đoán của tôi, ngài đã phải chịu ảnh hưởng của Thiên phú đó suốt mười năm qua."
"[Thay đổi nhận thức] à..."
Chỉ nghe tên thôi cũng thừa biết đó là một Thiên phú phi thường rồi. Nếu thứ Thiên phú ấy thực sự tồn tại thì những cảm giác kỳ lạ gần đây mà tôi cảm nhận được từ Tổ đội Dũng sĩ và việc ả ta có liên quan đến cảm giác kỳ lạ ấy là điều hoàn toàn dễ hiểu, trong trường hợp đó là sự thật.
"Có lẽ lý do ngài bị ả ta xoá ký ức là vì... ngài đã biết quá nhiều chuyện của mười năm qua. Còn tại sao ả lại không giết ngài thì chắc là do chủ đích của ả hoặc một lý do nào đó mà tôi không biết."
Tôi vẫn luôn tự hỏi tại sao Philly Carpenter, một kẻ vô danh tại Tutril này lại đường hoàng chính chính gia nhập Tổ đội Dũng sĩ lừng danh. Ra là do ả có liên quan đến lão Hầu tước này.
"Vả lại, tôi tin rằng việc ngài sợ bị Philly trả thù đã dẫn đến việc Oliver trở nên cuồng loạn và tàn phá mọi thứ. Tôi e mình không thể giải thích ra phương pháp đó vì có khả năng ngài sẽ lại sử dụng đến nó."
"Nên, ý anh là hành động của Oliver không phải là từ mệnh lệnh trực tiếp của ngài Hầu tước sao?"
"Không, có khả năng không phải là do mệnh lệnh trực tiếp. Thành phố mà bị san phẳng thì ngài Hầu tước đây chẳng được lợi lộc gì đâu. Có lẽ ngài ấy đã lợi dụng Oliver để áp chế Philly. Sức mạnh mà Oliver đã sử dụng để tàn phá mọi thứ thật sự quá sức khủng khiếp. Cậu hiểu điều đó rõ hơn bất kỳ ai đấy."
"Ừm, Oliver lúc ấy thật sự rất mạnh."
Tôi đã thử các cách như làm sắc lưỡi thanh ma kiếm và dùng bảy lớp phép tăng cường lên cơ thể, hay nói thẳng ra là dốc toàn lực đi, mà vẫn thua ê chề.
"Và, dù không có chủ đích tàn phá thành phố, ngài Hầu tước vẫn gián tiếp tạo ra yếu tố để thành phố này bị phá hủy."
"Phải, nhận định đó gần đúng rồi. Thêm nữa, Làn sóng Ma vật lần này là do ảnh hưởng từ cơn cuồng nộ của Oliver đấy."
"Ý anh là sao?"
"Philly cũng là kẻ đứng sau Làn sóng. Người gì mà tháo vát kinh. - Cơn cuồng nộ của Oliver đã phá hỏng kế hoạch của ả ta. Tôi đoán ả ta đã lợi dụng Làn sóng để chắp vá cho cái kế hoạch đổ vỡ của mình. Chỉ là không rõ kế hoạch của ả ta ra sao hay Làn sóng có liên quan gì đến chuyện đấy, nhưng tôi phải dám chắc Philly đang âm mưu điều gì đó."
Tôi vốn đã nghi ngờ Làn sóng này là do con người gây ra, và lại đã rất sốc sau khi nghe lời xác nhận.
Con người mà lại điều khiển được ma thú... Lẽ nào là do [Thay đổi Nhận thức]?
"Rốt cuộc cô ta là ai thế Haruto-san?"
"Ả là một phần tử của [Giáo phái Cyclamen], và không chỉ là một thành viên bình thường thôi đâu. Ả là một trong những kẻ cầm đầu, có quyền hạn tương đương chức vụ Ban cán sự trong các Ban hội đấy."
"""-!?"""
[Giáo phái Cyclamen] là một trong hai tổ chức tội phạm lớn, và ả ta là một thành viên cao cấp như Ban cán sự ư!?
"Vậy, ý cậu là ta đã có liên hệ mật thiết với một kẻ quyền lực bên đó sao...? Tức là ta phải chịu toàn bộ mọi trách nhiệm về toàn bộ những gì đã xảy ra ư?"
"Cứ nhớ rằng những gì tôi nói chỉ là giả thuyết thôi. Dù chưa đến mức là sự thật trăm phần trăm nhưng cứ cho là tương đối đi."
Sau câu nói đó, cả căn phòng chìm vào im lặng.
Haruto-san trưng ra vẻ mặt kiểu "tôi đã nói hết những gì mình biết rồi đấy nhé", còn lão Hầu tước thì nhắm chặt mắt lại, chìm vào suy tư.
Sau một hồi lâu lặng im, lão Hầu tước mở lời.
"Cảm ơn Haruto-san vì thông tin trên. Xem ra ta phải chuộc lại sai lầm tai hại của mà ta gây ra rồi. Ta sẽ thoái vị chức Lãnh chúa."
Lão Hầu tước quyết định thoái vị sao. Hiểu rồi; thoái vị cũng là một cách chịu trách nhiệm tốt.
- Nhưng không thể cứ thế nhắm mắt cho qua quyết định đó được.
"Ngài xem từ chức là cách để tự chuộc lỗi sao?"
Tôi hỏi thẳng.
"Ừ. Kể cả những gì mà Haruto-san được công khai trước toàn thể người dân thì ta vẫn sẽ không phải chịu bất kỳ hình thức xử phạt nào. Thế nên ta sẽ tự nguyện thoái vị."
"Nhưng Haruto-san đã nói rồi đấy, tất cả chỉ là suy đoán vô căn cứ thôi mà. Chưa ai đưa ra bằng chứng xác thực đâu."
Haruto-san chen vào với tiếng "Oi..." nhưng tôi mặc kệ anh ấy và vẫn dán chặt mắt vào lão Hầu tước.
"Nếu không có đủ bằng chứng xác đáng thì như ngài đã nói đấy, sẽ không bị xử phạt đâu. Đúng, thoái vị là một cách hay để thể hiện trách nhiệm của bản thân. - Nhưng cách làm đó không đồng nghĩa với việc chịu trách nhiệm."
Xung quanh tôi rộ lên những phản ứng khác nhau.
"Nếu ngài thật lòng muốn gánh chịu hậu quả, ngài nên tiếp tục giữ chức Lãnh chúa và làm việc cật lực để hỗ trợ những người dân gặp hoạn nạn trong sự việc vừa rồi. Nhiệm vụ cấp bách nhất ngay lúc này là tái thiết thành phố càng nhanh càng tốt và trấn an những người dân mà ngài có trách nhiệm phải bảo vệ. Đó mới là những gì ngài phải làm ngay lúc này, không phải sao?"
Tôi biết mình không nên bô bô ra những lời ấy nhưng chúng cứ vô thức tuôn ra khỏi miệng tôi.
"Nếu những gì Haruto-san nói là đúng thì tôi sẽ không tha thứ cho ngài. Ngài đã khiến Oliver phải chịu đau đớn và hãm hại những người dân vô tội... Tuy nhiên, nếu ngài thật sự hối hận và muốn chuộc lại sai lầm của mình... tôi chỉ xin ngài, làm ơn đừng trốn chạy khỏi trách nhiệm của một lãnh chúa."
Căn phòng lại chìm vào yên lặng sau những lời của tôi.
"... Ta hiểu rồi. Lựa chọn của ta đúng là một dạng 'trốn chạy' nhỉ?"
Lão Hầu tước thở dài buồn bã.
"Tôi xin lỗi vì đã thất lễ."
"Không, không sao đâu. Ta tin cậu nói đúng, Orn ạ. Ta vẫn chưa thành tâm đối mặt với hậu quả mà mình đã gây ra. Vì không nhớ được gì nên một phần trong ta đã cho rằng đây là trách nhiệm của người khác."
"Cũng dễ hiểu thôi. Dù chuyện gì đã xảy ra đi chăng nữa thì kẻ thủ ác đứng sau tất cả vẫn là Philly Carpenter mà. Nên nếu xét theo phương diện nào đó thì ngài cũng chỉ là nạn nhân bị cuốn vào âm mưu của ả thôi. Ngài có còn là Lãnh chúa hay không không quan trọng đối với tôi. Cơ mà, nếu ngài vẫn tiếp tục giữ chức thì bọn tôi đây sẽ có được lợi thế đấy."
Những lời của Haruto-san đã khuấy động bầu không khí u ám lên, có lẽ là để lão Hầu tước không quá mặc cảm vì tội lỗi.
"Cảm ơn hai cậu. Ta hứa sẽ biến Tutril này trở thành thành phố phồn vinh nhất thế giới."
"Tôi mong chờ đây. Tôi rất thích nhịp sống năng động của nơi này. Nếu nơi này tiếp tục trở nên đáng sống hơn nữa thì tôi sẽ không phàn nàn gì."
◇
"Tôi hỏi ngài câu này được không?"
Nhân lúc bầu không khí đang trở nên êm dịu trở lại, tôi quyết định hỏi rõ điều mà tôi vẫn thắc mắc nãy giờ.
"Là gì thế?"
"Tại sao ngài lại triệu tập tôi đến đây? Chẳng nhẽ chỉ để nghe Haruto-san buộc tội ngài thôi à?"
Tôi vẫn chưa chắc tại sao tôi lại được triệu tập đến đây. Nghe những gì Haruto-san nói ra đúng là tốt cho việc điều tra tới đây thật đấy, nhưng dường như đây không phải là lý do duy nhất mà tôi được triệu tập.
"Ừm, đây là một phần của chuyện ngày hôm nay. Cậu hiện đang được mọi người tung hô là 'Dũng sĩ' đã khuất phục Oliver cuồng loạn và càn quét đám ma thú xâm nhập từ cổng Nam. Ta tin cậu xứng đáng được biết toàn bộ mọi chuyện sau những gì cậu đã làm được trong thảm hoạ lần này."
Đúng như những gì lão Hầu tước vừa nói, cánh truyền thông đã gọi tôi là 'Dũng sĩ', nói rằng tôi đã khống chế Oliver và ngăn chặn thiệt hại lan rộng thêm. Dù cái danh 'Dũng sĩ' đã tồn tại từ trước đó bên đất Đế quốc rồi.
"Vậy sao. Mà ngài nói 'một phần', tức là vẫn còn lý do nào khác nữa sao?"
"Cũng không hẳn, chỉ là ta muốn ban cho cậu một thỉnh cầu thôi. Dù đã biến đồng hương của cậu thành tội phạm, cậu vẫn sẵn lòng dốc sức dọn dẹp đống đổ nát trong thành phố này. Ta sẽ đáp ứng mọi nguyện vọng của cậu miễn là nằm trong phạm vi khả năng của ta hiện tại. Cậu muốn gì nào?"
Nguyện vọng à... Đây đúng là một cơ hội tốt. Tôi vốn đã định là sẽ thương lượng với lão về một chuyện nên cứ nhân dịp này mà tiến tới luôn đi nhỉ?
"Cảm ơn ngài. Đã vậy thì, tôi muốn-"
Tôi bày tỏ thỉnh cầu của mình cho lão Hầu tước. Mà nếu lão có từ chối thì tôi cũng đã có cách riêng cho mình. Tuy vậy, nếu được lão hỗ trợ thì sẽ đỡ cho tôi được rất nhiều thời gian và công sức.
"Ta hiểu rồi."
Sau khi lắng nghe thỉnh cầu của tôi, lão Hầu tước gật gù trầm ngâm.
"Về vụ bắt cóc, phía tôi đã thu thập đủ bằng chứng. Vụ này có khó quá không ngài?"
"... Cậu cũng biết thừa như ta rằng việc xử lý 'hắn' sẽ khá khó nhằn mà. Tuy nhiên, hắn sẽ được đối mặt với án phạt khác rồi chứ không còn phải chịu án tử nữa đâu. Chuyện đó cậu cứ yên tâm. Còn đối với những người khác, ta hứa sẽ giải quyết triệt để và nhanh chóng."
Đúng như tôi nghĩ. Tôi biết việc xử lý hắn ngay lập tức là điều bất khả thi. Cơ mà chỉ cần nghe chính lão Hầu tước nói rằng gã ta không bị tử hình là quá đủ cho lúc này rồi.
"Tôi hiểu rồi. Cảm ơn ngài. Còn thỉnh cầu của tôi, ngài làm được chứ?"
"Được. Ta bàn bạc cụ thể nhé."
◇
"Cảm ơn ngài vì đã dành thời gian cho tôi ngày hôm nay."
Tôi cảm thấy rất hài lòng sau những gì đã thống nhất được với lão Hầu tước.
Nhờ cuộc gặp lần này mà tôi đã lấy lại được niềm tin vào lão Hầu tước. Dù chênh lệch tinh thần 10 năm, lão vẫn có thể dẫn dắt cuộc bàn luận mà không hề cho thấy sự suy giảm kinh nghiệm hay tố chất chính trị.
Trình độ, kiến thức và kỹ năng để quản lý một thành phố tích hợp Đại mê cung của lão thật sự rất ấn tượng. Với chừng đó khả năng và thực lực, tôi có thể mường tượng cảnh lão thực hiện được tội ác hoàn hảo của mình, dù lúc này thì chưa rõ lão có thật sự dính líu đến chúng hay không vì lão đã mất trí nhớ và thiếu bằng chứng xác thực, khách quan.
Dù hành vi gây tổn thương cho Oliver là việc làm không thể tha thứ, tôi vẫn tin rằng lão rất đáng tin cậy với tư cách là Lãnh chúa cai quản vùng đất. Tuy nhiên, nếu lão còn dám tiếp diễn những hành vi liên quan đến chuỗi sự việc vừa rồi, tôi sẽ không dằn lòng khoan nhượng nữa.
"Không có gì. Cứ để cho ta. - Xin lỗi vì đã làm tốn thời gian quý báu của cậu. Ta mong chờ những thành tích đáng ấn tượng tiếp theo trong giới mạo hiểm giả của cậu."
◇
Sau khi rời khỏi phòng tiếp khách dinh thự Hầu tước cùng Haruto-san, người cứ ngồi vắt vẻo ngẩn ngơ suốt khoảng thời gian tôi bàn bạc với lão Hầu tước, bọn tôi leo lên chiếc xe ngựa riêng của gia đình Hầu tước.
"Oi Orn, tôi hỏi cậu chuyện này được không?"
Haruto-san ngồi đối diện tôi cất tiếng hỏi.
"Được mà. Anh muốn hỏi gì?"
"Cậu đã làm thế nào mà trấn áp được Oliver vậy? Tôi không theo dõi toàn bộ cuộc chiến nhưng từ chộ của tôi nhìn lên thì trông cậu lép vế hoàn toàn đấy."
Vẻ mặt nghiêm túc của Haruto-san rất kỳ lạ và có chút dữ dội. Tôi chưa từng thấy vẻ mặt này từ anh ấy trước đây.
"... Nói ra thì chắc anh không tin đâu, bởi tôi chẳng nhớ rõ những gì đã diễn ra cả."
"..."
"Tôi chỉ biết là mình đã khống chế Oliver thôi."
"... Tôi hiểu rồi."
Dù nghe được câu trả lời không mấy thoả đáng từ tôi, Haruto-san vẫn không có ý định đào sâu hơn. Anh ấy làm vậy thì đỡ cho tôi thật, nhưng tại sao anh ấy lại buông bỏ dễ dàng đến thế?
"Tôi hỏi cậu nốt câu này nữa nhé?"
Haruto-san hỏi tôi một câu khác.
"Là gì vậy?"
"Cậu có định tiếp tục đầu quân cho 'Thỏ Bạc Đêm Sao' không?"
Sao anh ấy lại hỏi câu đó nhỉ? Bộ tính mời tôi gia nhập "Sương Chiều Phủ Sơn" hay gì à?
"Tôi đã là một thành viên Ban cán sự Bang hội rồi nên không dễ gì mà dứt ra được đâu. Vả lại, tôi rất thích Bang hội này nên cũng không có ý định rời bỏ đâu."
"... Vậy à..."
Haruto-san chìm vào im lặng sau khi lí nhí đáp lại. Dù không rõ ý định thật sự của anh ấy là gì nhưng có vẻ ảnh đã thoả mãn rồi.
Đã vậy thì, đến lượt tôi mở lời rồi.
"Tôi có một yêu cầu, Haruto-san."
"Yêu cầu á? Orn muốn nhờ tôi làm gì à?"
Haruto-san tròn mắt ngạc nhiên trước đề nghị của tôi.
"Vâng, tôi nhờ anh đấy."
"... Còn tùy đó là gì nữa. Cậu nói thử xem?"
"Tôi muốn nhờ anh giải thích rõ cho tôi về 'Ki' - thứ sức mạnh mà anh đã từng nhắc đến hôm Giải đấu Võ thuật."
1 Bình luận