Hồi 4: Long tai ương chưa chấm dứt, hắc lang còn gầm rú (221 - 287)
Chương 278 - Kiếm Lang đối đầu Hỏa Lôi Chi Thú – phần 8
5 Bình luận - Độ dài: 1,724 từ - Cập nhật:
Chap 278 - Kiếm Lang đối đầu Hỏa Lôi Chi Thú – phần 8
Những phân cảnh nhân vật bùng cháy cảm xúc hay chiến đấu trở nên kịch liệt thế này thì độ tươi mới chính là tất cả. (khó hiểu quá)
_Katarina
______________________________________________________
「Đúng là bản chất của tôi không hợp với mấy kiểu phản đòn mà!」
「Vẫn còn tăng tốc được sao…!? Không thể nào, cậu ta đã cường hóa bao nhiêu lần rồi vậy!?」
「Nếu chỉ số có thể quyết định tất cả, thì đồng nghĩa với việc người chơi sẽ không bao giờ thắng nổi Lycaon đó!?」
Tiếng cười vang vọng. Chiến thuật né tránh và phản ứng theo bản năng khi nãy bị ném thẳng vào sọt rác, thay vào đó là một cuộc tổng tấn công siêu tốc.
Thân thể nứt toác, ngọn lửa bùng cháy, kết hợp với dáng vẻ tựa chiến binh Sparta—trông như một con người đã từ bỏ nhân tính, nhưng cũng chính vì vẫn có nét con người mà sự hiện diện ấy lại gây ra một nỗi kinh hãi bất thường.
Tất cả những ai có mặt tại đây, ngay cả đồng đội của người đó, đều lần đầu tiên được chứng kiến màn phô diễn sức mạnh toàn diện của Sanraku—và ai nấy đều sợ hãi, sững sờ, phản ứng theo những cách khác nhau.
「Này, cái tên này lúc nãy còn bảo Momo-chan là boss này nọ đúng không?」
「Giờ thì ai mới là boss đây…? Rõ ràng là tên đó vừa mới chuyển sang hình thái thứ hai rồi còn gì」
「Pencilgon-kun! Hahaha, thật đáng kinh ngạc! Tiền không phải là vấn đề, có thể thay tôi thuyết phục cậu ấy hợp tác cung cấp thông tin không?」
「Aaaaa, lão già phiền phức đó cũng bị kích thích luôn rồi! Zero-chan, mau đi gọi Massive Dynamite-san lại đây!」
「Ơ, ơ ơ, cái đó… à ừm…」
Có người chán nản thở dài, nghĩ bụng: 'Cái miệng nào vừa nãy còn gọi người ta là trùm cuối vậy hả, đồ khốn?'
Có người vui sướng trước hàng loạt thông tin chưa từng được tiết lộ chẳng khác gì vừa tìm thấy mỏ vàng chứa đầy đá quý.
Có người thấy phiền phức vì thằng cha phiền phức kia bắt đầu high quá đà, bèn tìm cách chọc phá tân binh để giải trí.
Có người nhận ra giá trị của người chơi này vượt xa dự đoán, liền trầm tư suy tính nên hành động thế nào tiếp theo.
Có người với vẻ mặt nghiêm túc thầm nghĩ: 'Chẳng thà hắn biến thành dạng nữ đi, rồi vừa đánh vừa lắc ngực tưng tưng còn hơn.'
Mỗi người một suy nghĩ, mỗi người một phản ứng.
Việc「Sanraku」gần như luôn chơi solo từ trước tới giờ khiến cho rất ít người được chứng kiến sức mạnh thực sự của cậu. Nhưng giờ đây, khi lá bài tẩy bị lật ngửa, ai nấy đều bộc lộ cảm xúc theo cách riêng.
Và giữa tất cả những điều đó—có một người duy nhất chỉ biết đứng sững, bị cảm xúc kinh ngạc thuần túy chiếm trọn tâm trí.
「……………」
Câm lặng. Không có từ nào thích hợp hơn để diễn tả nỗi kinh hoàng tột độ này. Người chơi ấy, đã bị choáng ngợp đến mức hoàn toàn mất đi ngôn từ, chỉ có thể chết trân nhìn Sanraku—kẻ đã từ bỏ vai diễn khi nãy và quay trở lại phong cách chơi vốn có của mình.
Nhưng chỉ có duy nhất một hình ảnh tràn ngập trong tâm trí cô—phong cách chiến đấu mà cậu ta dùng cực kỳ quen thuộc…
Rất… rất quen thuộc…
「Cái… hả? Tại sao… tại sao…?」
Bước chân, cách vung kiếm, mọi thứ đều không thể so sánh nổi với nó—thứ kiếm thuật ấy thô kệch đến mức buồn cười, như thể một kẻ tay mơ chỉ đơn giản làm theo những gì mình nghĩ là tối ưu. Hoàn toàn không có dòng chảy của kiếm đạo.
Vậy mà…
Vậy mà…
Chuyển động của Sanraku lúc này lại mang đến cảm giác rất giống với Ryuuguuin Fugaku…Không phải một kiếm sĩ theo trường phái Ryuuguuin, mà chính bản thân Ryuuguuin Fugaku.
Những động tác chẳng hề mang dáng dấp của kiếm thuật Ryuuguuin, nhưng lại mang đến sự hiện diện của ông hơn bất cứ thứ gì. Giống đến mức khiến một người đã theo sát vị kiếm sĩ đó suốt cả cuộc đời cũng cảm thấy như thể chính ông đã nhập vào cơ thể của kẻ kia. Không, không đúng—đó không phải là nhập xác.
Đây là động tác của riêng cậu ta, tức là cậu đã biến phong cách Ryuuguuin Fugaku thành của chính mình…
Chuyện quái gì…
…đang diễn ra vậy?
Không thể hiểu nổi.
Hoàn toàn…
…không thể hiểu nổi.
「À, ừm… Kyotimate…-san?」
「!!!」
Chính vì thế, khi bị gọi một cách đầy dè dặt, bộ não của Kyogoku đang hoạt động hết công suất vì tràn ngập adrenaline và các chất kích thích thần kinh đã lập tức đưa ra một kết luận. Cô lao đến chộp lấy người vừa lên tiếng—Saiga-0, Saiga Rei.
「Nói cho tôi biết đi, cô biết đúng không!? Cậu ta là ai…!?」
「Ơ, ừm…」
「Nói cho tôi biết! Cô biết mà, đúng không!? Cậu ta không phải môn đồ của chúng tôi, vậy đó là ai!? Trả lời tôi đi!!!」
「B-bình tĩnh… bình tĩnh lại nào, Kyogoku-chan…!」
「A!!....Hà…Phù…」
Cảm xúc bùng nổ. Cổ họng nghẹn cứng vì không thể thốt ra lời, Kyogoku nắm lấy Saiga-0 và lắc mạnh, như thể bị nghẹt thở. Hệ thống game có thể đọc hiểu cảm xúc của người chơi, thậm chí còn để những giọt nước mắt trào ra từ mắt cô. Một sự biến đổi hoàn toàn khác hẳn hình ảnh của cô từ trước đến nay, khiến những người xung quanh chỉ biết bàng hoàng nhìn hai người.
「Ờm… Dù sao thì… Anh ấy… không có bất cứ liên hệ gì với Ryuuguuin cả… đâu ạ…」
「Hả?」
Không thể nào.
Không thể nào có chuyện đó.
Chẳng lẽ cậu ta đang đùa giỡn với mình sao?
Dù không nói ra miệng, nhưng biểu cảm đã thể hiện quá rõ những suy nghĩ ấy. Cảm giác phẫn nộ gần như hóa thành sát ý, nhắm thẳng về phía Saiga-0. Nếu là ngoài đời thực, Kyogoku có lẽ đã túm lấy cổ áo đối phương mà siết chặt ngay lập tức. Nhưng đối diện với cơn thịnh nộ đó, vị hiệp sĩ khoác giáp bạc vẫn đứng vững, không hề nao núng.
Vì cô biết mình không thể chùn bước.
Bản năng của cô đã mách bảo điều đó.
「Anh ấy… thật sự…Chưa từng học kiếm đạo hay võ thuật. Đây là sự thật.」
「Không thể nào…!」
「Là thật đấy ạ」
Khẳng định chắc nịch.
Dù lúc này Trái Đất có đảo lộn và vũ trụ có xoay quanh nó đi nữa, thì sự thật này vẫn sẽ không thay đổi. Câu trả lời của Saiga-0 vang lên đầy tự tin, đủ để kéo Kyogoku ra khỏi cơn bão cảm xúc đang cuồng loạn trong tâm trí cô.
「Vậy thì cô giải thích thế nào đây!? Bước chân tuy lộn xộn, cách vung kiếm thì tệ hại! Đúng là Cậu ta chẳng khác gì một kẻ nghiệp dư!」
「Nhưng đó đúng là ông nội tôi! Giải thích thế nào đây!?!」
Kyogoku gầm lên giận dữ. Nếu là ngoài đời thực, có lẽ nước bọt đã bắn cả vào mặt đối phương. Nhưng Saiga-0 vẫn không lùi bước.
Bởi nếu cô bị áp đảo ở đây, không chỉ chính cô, mà cả Sanraku cũng sẽ bị xem nhẹ. Một loại niềm tin kỳ lạ không thể lý giải đang chống đỡ cô ấy, giúp cô đứng vững trước ngọn lửa giận dữ đang thiêu đốt đối phương.
「Anh ấy… có lẽ… đã học được nó… từ game」
「……Hả?」
Cô không có bằng chứng. Nhưng khi xét đến mọi dữ kiện xung quanh, đây có lẽ là câu trả lời hợp lý nhất.
「Cô có biết đến tựa game mà Fugaku-sama từng giám sát không?」
「Hừ… Không chỉ biết, mà tôi đã phá đảo nó rồi.」
Một câu trả lời khiến Saiga-0 hơi nghiêng đầu khó hiểu.
Người phụ nữ lớn tuổi hơn cô từng giới thiệu trò chơi đó cho Kyogoku. Trò chơi có một NPC phản diện được tạo ra dựa trên hình mẫu của vị kiếm sĩ vĩ đại ấy. Việc Kyogoku—người có mối quan hệ đặc biệt với Fugaku—đã chơi qua trò chơi này không có gì đáng ngạc nhiên cả.
Nhưng nếu cô ấy đã phá đảo nó… tại sao cô vẫn còn nghi ngờ?
Bởi vì…Phản ứng của cô lúc này không phải kiểu「Không đời nào chỉ chơi game mà có thể lĩnh hội được,」
Mà đúng hơn là—
「Tại sao cô lại nhắc đến… chuyện đó… vào lúc này…?」
「À, ừm… Cô biết không… trong game đó…Có thể chiến đấu với AI mô phỏng Ryuuguuin Fugaku—Đừng nói là… cô không biết...chuyện đó sao ạ?」
Câm lặng.
Một trạng thái trống rỗng còn vượt qua cả trống rỗng, như thể linh hồn đã bị rút cạn khỏi cơ thể.
Saiga-0 thậm chí còn bắt đầu lo lắng một cách nghiêm túc, sợ rằng cơ thể ngoài đời thực của Kyogoku có khi nào đã bị sốc đến mức… tim ngừng đập hay không. Cậu ta vội vàng nắm lấy Kyogoku và lắc nhẹ.
「Này, ổn chứ…?」
「Tôi… không biết… Tôi… không hề biết…」
Sự thật đã được hé lộ.
Nguyện vọng của 「Kiếm Thánh」—người đã không còn trên thế gian này.
Một câu chuyện kỳ lạ hơn cả tiểu thuyết.
Một chuỗi sự kiện quá mức phi lý, những sự tình cờ liên kết lại với nhau theo cách không ai có thể tưởng tượng nổi—và cuối cùng, cháu gái của Kiếm Thánh đã biết đến tâm nguyện của ông mình.
Nhưng…
Hai con người đang chiến đấu trong đấu trường kia, họ không thể nào biết được điều đó.
「Kiếm Thánh」trong thế giới ảo và 「Gã lính đánh thuê nứt nẻ rực cháy」trong thế giới ảo—
Trận chiến giữa họ lại càng bùng cháy dữ dội hơn nữa.
_________________________________________________________
Josette, không nao núng.
_Katarina
5 Bình luận
mà bộ này chạy ai hơi khó do chơi chữ vs mấy slang game mà ko tự mò trên mấy trang game là ko bt đc 🐸