• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Web Novel

Chương 17: Tôi không phải loại người đó mà (6)

0 Bình luận - Độ dài: 2,473 từ - Cập nhật:

Để giữ an toàn cho bản thân, việc giữ bí mật về năng lực của minh là hoàn toàn logic.

Trong thế giới cai trị bởi khoa học và phép thuật, thứ năng lực không thuộc về loại nào này chả khác nào quả bom nổ chậm cả. Riêng việc nó tồn tại thôi đã đủ khiến mạng sống của tôi bị đe dọa rồi.

Chính vì thế thì nước đi tốt nhất bây giờ chính là mặc kệ tình hình hiện tại và án binh bất động.

Người như tôi ở Nighthaven này không có thiếu, dù không làm gì thì thảm họa này sẽ sớm được giải quyết. Thêm vào đó nếu tôi liều lĩnh sử dụng năng lực và bị lộ ra ngoài, đám ma cà rồng sẽ chuyển mục tiêu sang tôi ngay lập tức.

Đúng thế, phải hành động theo lý trí. Tất cả là vì tương lai…

‘Không đời nào. Việc quái gì mình phải chịu đựng chứ?’

Rất tiếc là đó không phải phong cách của tôi.

Một khi tôi muốn thứ gì đó, như là một cái bánh sôcôla thượng hạng ấy, thì tôi sẽ lấy nó cho bằng được. Nếu ai đó làm việc xấu thì chúng xứng đáng bị trừng phạt thích đáng.

Quan trọng hơn cả, nếu tôi tiếp tục ngồi yên chỉ để cho tương lai thì tôi sẽ phải nhìn những người mình biết chìm trong đau khổ, thứ tôi không thể nào chịu được.

Thật là… Dù là một rùa rụt cổ nhưng đôi lúc tôi thật liều lĩnh quá đi mà.

Đến cả tôi cũng phải công nhận là việc mình đang làm ngu ngốc đến nhường nào.

‘Tuy là mình cũng có dự tính trước khi nhảy vào rồi.’

Đương nhiên là tôi không phải là không có kế hoạch trước.

Ngay bây giờ, hình dạng của tôi là bóng ma trùm dưới tấm vải trắng. Chỉ có một người biết điều này là Greg. Do đó nếu tôi có làm lớn chuyện thì chỉ việc đổ tất cả lên đầu Bóng ma rồi biến mất mãi mãi sau đó, thế là xong.

Một nước đi thi tốt cổ điển.

Cho đến gần đây, danh tính Bóng ma là tất cả những gì tôi có. Nhưng từ nay, tôi là nhân viên của Greg tên Yuria. Nó là đủ để duy trì cuộc sống an toàn.

‘Mình thật sự nợ Greg rất nhiều.’

Anh ấy cho tôi ăn, công việc và cả cái tên. Có thể nói anh ta như một người cha của tôi trong thế giới này vậy.

Dù anh ta hành xử khá già dặn nhưng thật ra ảnh mới trong tuổi đôi mươi. Nếu giờ nghe tôi gọi tiếng “cha” chắc anh ta khóc thét lên quá.

Nghĩ lại thì làm thế cũng khá là vui đấy.

Tiếp tục đắm chìm trong những ý nghĩ vụn vặt, cuối cùng thì tôi đã bước ra khỏi hẻm và tiến vào đường phố rộng lớn.

Do không có mấy thợ săn tiền thưởng ở đây nên zombie tràn đầy khắp nơi, nhìn như có bạo động vậy.

“Gaaaa…”

“Ki ki…”

Cảm thấy sự hiện diện của tôi, đám zombie lao đến như mấy con thiêu thăn gặp lửa. 

Cảnh này nhìn như lấy thẳng từ một bộ phim kinh dị nào đó nhưng tôi chả hơi đâu mà nghĩ nữa. Vào lúc này, năng lực của tôi đã vươn rộng ra mọi phía rồi.

Rắc!

Vươn tay ra từ dưới tấm vải, tôi vận lực và vặn cổ cả lũ. Kéo theo đó cổ của cả đám đều bị bẻ sang một bên.

Nó cũng không khó lắm. Tất cả những gì tôi làm là nắm hàm của chúng rồi vặn sang một bên.

So với ban này khi tôi nghiền nát cổ thì đòn này chỉ tốn 20% độ tập trung. Dù thế nhưng kết quả vẫn thật ấn tượng.

Đám zombie vốn bao phủ đường phố đổ rập xuống cùng lúc, một cảnh tượng khá kỳ dị.

“Cái… Tụi nó sao nằm hết rồi?”

“Đ-Đầu chúng lệch hẳn một bên rồi!”

“Đừng mất cảnh giác! Kiểm tra lại lần nữa đi! Zombie vẫn có thể cử động trong tình trạng này đó!”

Tất nhiên làm gì có chuyện zombie chết sau khi bị vặn cổ chứ, ta phải nghiền nát đầu chúng hoặc chặt hẳn nó ra.

Những thợ săn tiền thưởng dù giật mình trước đám zom nằm gục xuống nhưng đều không hạ cảnh giác. Họ nhanh chóng di chuyển để đập nát và chặt đầu của chúng.

Dù rằng việc này khá thừa thãi.

“Này, ta không cần làm tiếp đâu? Bọn này hết cử động rồi.”

“Cái gì cơ?”

Đám zombie giả này được tạo bởi vật liệu đen bí ẩn thay vì xác thịt hoạt động theo cơ chế khác. Đơn giản mà nói thì mạch ma thuật điều khiển chúng hội tụ ở chỗ cổ.

Do đó tôi chỉ cần vặn cổ chúng đủ mạnh để phá hủy mạch ma thuật đó, khiến chúng không hoạt động nữa.

Nói cách khác thì với năng lực có thể thi triển lên nhiều mục tiêu cùng lúc này thì đám zombie lộ rõ điểm yếu đó hoàn toàn bị lép vế.

‘Có lẽ mình nên làm loạn lên chút để thu hút tên chủ mưu đến.’

Sau khi hít một hơi thật sâu, tôi bật mạnh về phía trước và lướt trên khu phố. 

Trên đường đi tôi liên tục bẻ hàm của đám zombie cản trở, để lại một hàng xác chết sau đó chất đống.

Cách làm hoàn toàn ngược lại với đám săn tiền thưởng đang cố khử từng con một.

Tôi giờ như một chiếc ô tô thể thao chạy vù vù qua đường phố chật hẹp này vậy.

“Bóng ma kìa!”

“Nó thật sự tồn tại! B-bảy trăm nghìn điểm tín dụng đó!”

“Mình đang nhìn cái vẹo gì đây?”

“T-tốt nhất nên đi nhặt mấy cái đầu vậy…”

Đúng như mong đợi, cuộc thảm sát đầy lộ liễu này của tôi sớm thu hút sự chú ý.

Những thợ săn tiền thường vừa lấy lại sức lực nhờ vào tôi hạ bớt zombie tỏ ra vẻ bối rối và ngưỡng mộ.

Nhưng giờ tôi phải bỏ họ qua một bên và tập trung việc bẻ hàm đám zombie.

Sau một khoảng thời gian khá là dài, đầu tôi bắt đầu đau như búa bổ do vận năng lực quá mức.

Và rồi đột nhiên, một ai đó không phải zombie đã đứng chặn đường tôi và hét lớn.

“Dừng lại ngay ma! Ngươi có biết ngươi đang ở đâu không hả?”

Một nước da nhợt nhạt, máu chảy xuống từ khóe miệng cùng với răng nanh sắc nhọn. Dù có nhìn thế nào đi nữa, tên này chắc chắn là ma cà rồng.

Ngay lập tức, tôi dừng lại và xem xét tình hình.

‘Ma cà rồng chỉ chết một khi cả cổ và tim của chúng để bị phá hủy. Đó là quy tắc của thế giới này.’

Vậy nên không có lý do gì để nương tay cả.

Tôi giảm tốc độ lại và dừng trước ả ta, rồi với toàn bộ sức mạnh, tôi tiến hành vặn cổ cô ta.

Phần lớn ma cà rồng là pháp sư sở hữu khả năng thi triển huyết ma pháp. Nhưng dù cho chúng dùng máu làm trung gian thì việc niệm chú vẫn cần thiết, do đó vặn cổ sẽ ngăn chặn được nó.

Mà đằng nào nếu chỉ thế này thì ả cũng không chết được nên tôi không có cảm giác tội lỗi nào khi làm điều này cả.

“Ga… Éc…!”

Trong lúc đối phương vẫn đang ôm cổ trong đau đớn, tôi ném cô ta thẳng vào tường. Kế tiếp, tôi rút ra mấy thanh sắt mỏng từ trong tường và đâm nó thẳng vào tứ chi cố định đối phương lại.

Vật liệu sắt găm vào tay chân ả sẽ cản trở việc phục hồi, ngoài ra với tình trạng này thì cô ta sẽ không thể nào tự mình chạy thoát được.

Sau khi hoàn thành việc áp chế ả ma cà rồng, tôi mất hứng thú và tiếp tục lướt trên đường phố của Tây phương Mê đạo.

Zombie, zombie, ghoul, ma cà rồng, và lại zombie tiếp.

Nãy giờ mình lướt được bao lâu rồi nhỉ?

Trong lúc tiếp tục trượt qua đường phố trong hỗn loạn, trực giác bỗng mách bảo tôi có gì đó nguy hiểm đang đến.

Một luồng sát khí lao thẳng về phía tôi như vô số mũi kim chọc vào người.

Tôi vội vàng dừng lại và sử dụng năng lực để bảo vệ cơ thể.

Ngay khi vừa hoàn thành lớp phòng vệ, một mũi gai máu lao thẳng về phía tôi với tốc độ phi thường và va chạm với màn chắn một cách thô bạo.

‘Chậc! Đây là…’

May mắn thay là lá chắn tâm linh chắp vá đã thành công đẩy nó ra chỗ khác.

Vào thời khắc nó rơi xuống mặt đất, tôi mới nhận ra chiếc gai được tạo bởi máu đã đông.

Huyết ma pháp, vậy thì không cần đoán ai là kẻ tấn công rồi.

“Phản xạ tốt đấy. Có vẻ nhả ngươi không phải kẻ tầm thường.”

Tôi lập tức quay đầu về hướng giọng nói mới. Đứng tại đó là một người đàn ông to cao, gầy gò cùng nước da nhợt nhạt.

Một gương mặt khá điển trai nhưng cũng rất hung tợn, đi cùng là cặp mắt đỏ rực tràn ngập sự điên loạn và mái tóc đỏ đậm như thể được nhuộm bởi máu.

Trang phục y khá chỉnh chu, trông giống một chiếc áo đuôi tôm.

Chả cần hắn giới thiệu thì tôi cũng biết hắn chính là Drakel, một quý tộc ma cà rồng và cũng là chủ mưu sự việc hiện tại.

Cơn đau đầu vốn đã tệ do việc sử dụng năng lực quá nhiều nay lại nặng thêm bởi cơn giận của tôi.

Liệu hắn ta có thể nhìn được cảm xúc của tôi dưới lớp vải trắng này không?

Bao quanh bởi nhiều vòng tròn ma thuật vẽ bằng máu, Drakel trông cũng có cảm xúc tương tự cất tiếng rõ ràng và mạnh mẽ.

“Ta đã tìm ngươi lâu lắm rồi. Ngươi chính là kẻ đã phá hỏng kế hoạch của ta!”

“...”

“Ha! Thật là nực cười! Chỉ vì một sai sót của thằng con trai vô dụng mà một quý tộc như ta lại phải chạy trốn và bàn mưu tính kề như một tên hèn nhát vậy?”

Đôi mắt đỏ ngầu của hắn mở to ra, toàn thân run lên trong sự phẫn nộ.

Không khí xung quanh trở nên nặng nề, phản ứng lại cảm xúc của y chính là ma lực tác động như thể đang sắp xé toạc không gian ra.

‘A, vậy ra tên ma cà rồng mình hạ trước đó là con trai của Drakel.’

Điều này đã giải thích được cơn thịnh nộ hiện tại của hắn.

Drakel không phải là một tên ma cà rồng ất ơ nào, hắn là một quý tộc. Dù rằng sức mạnh của hắn đã suy yếu so với thời kỳ đỉnh cao nhưng riêng dòng máu của y là đủ để đặt vào vị trí những thực thể nguy hiểm nhất thế giới.

Từ những gì được tiết lộ, khả năng cao là ai đó đã điều tra con trai của hắn, từ đó phát hiện ra sự tồn tại của y. Kéo theo là công cuộc điều tra dai dẳng đã vạch trần những gì Drakel đang chuẩn bị cho biến cố Dạ huyết.

Một khi bị phát hiện, toàn bộ kế hoạch của hắn sụp đổ hoàn toàn. Nó cũng như việc đánh lén không còn có ý nghĩa khi bị kẻ địch phát hiện vậy.

Tham vọng của Drakel hẳn đã tan vỡ hoàn toàn, giờ đây hắn không còn cách nào ngoài việc lấy tôi làm mục tiêu để xả giận.

‘Lỗi ai cơ chứ? Lẽ ra mi nên trông thằng con trai của mình tốt hơn mới đúng. Ngu thì chết, đáng đời.’

Làm gì có ai để Drakel đổ tội ngoài chính hắn. Nếu tôi không can thiệp thì nhóm nhân vật chính rồi cùng sẽ đập nát kế hoạch của hắn ta thôi.

Và giả sử hắn ta có thành công đi nữa thì các thế lực tại Nighthaven sẽ nhanh chóng hợp sức lại để tiêu diệt hắn mà thôi.

Một tên ma cà rồng đã hết thời như Drakel không có cách nào để chống chọi được với những thế lực đó cả.

Biến cố Dạ huyết ngay từ đầu đã định sẵn sẽ thất bại rồi, một kế hoạch có quá nhiều kẽ hở.

Nhưng bây giờ hắn hoàn toàn không biết điều đó, Drakel siết chặt tay lại như thể đang bóp cổ tôi rồi hét lớn.

“Tao sẽ giết mày, biến mày thành một con ghoul hạ đẳng rồi rút khỏi đây! Sau tất cả, ma cà rồng là bất tử! Có thể không phải hôm nay, nhưng một ngày nào đó ta nhất định sẽ thực hiện được tham vọng của mình! Do đó, đi chết đi con ma chết tiệt!”

Dưới nước da nhợt nhạt của hắn nổi lên các đường gân máu, dấu hiệu của sự phẫn nộ bây giờ.

Ma cà rồng nổi tiếng với việc máu bọn chúng thật sự nóng lên khi đắm chìm trong cảm xúc mà.

Những vòng tròn ma thuật làm bằng máu dần xuất hiện quanh hắn ta. Mỗi cái đều phát ra năng lượng bằng với đòn tấn công ban nãy, đủ nguy hiểm đến mức năng lực của tôi sẽ rất khó khăn để đỡ hết được.

Đúng là tên quái vật từng đánh bại được cả nhân vật chính có khác.

Với kẻ địch như này thì năng lực vốn mạnh với nhiều kẻ yếu này có vẻ là không đủ, chiến thắng đang hoàn toàn xa khỏi tầm tay.

Và đương nhiên không là tay ai chứ không phải tay tôi.

Tuy là không chắc thắng được nhưng tôi cũng không nghĩ mình sẽ thua.

‘Dù sao thì nếu mà không thắng được thì mình đã chả chạy xa thế này làm gì.’

Tôi nhắm mắt lại và nhớ lại những gì xảy ra trong cốt truyện gốc.

Điểm yếu của Drakel, kết hợp với địa hình của Tây phương Mê đạo cùng đặc thù năng lực của tôi, với những mảnh ghép đó, kế hoạch dẫn đến chiến thẳng của tôi đã dần được hình thành.

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận