Một ngày của Nữ Vương bắt đầu bằng nghi thức tắm rửa tịnh thân.
Nữ Vương Thần Cung nằm ở trung tâm của Thánh Đô, trần các phòng trong cung được làm hoàn toàn bằng một thứ thuỷ tinh lấp lánh. Chiếc giường lớn của Nữ Vương chỉ được che bằng rèm lụa mỏng, cho dù là ánh trăng hay ánh mặt trời cũng đều dễ dàng lọt qua được. Cũng bởi vì vậy cho nên kể từ ngày bước chân vào căn phòng này, Silvia chưa từng biết thế nào là một giấc ngủ say.
Nhưng chuyện không thể ngủ say, kì thực cũng không chỉ do việc bốn phương tám hướng đều có ánh sáng rọi vào, mà nguyên nhân chính nằm ở chỗ một khi rơi vào giấc ngủ sâu, cô sẽ không thể nào dễ dàng tỉnh dậy khỏi những cảnh mộng khủng khiếp đầy đau đớn. Cho nên kể từ khi năng lực Tiên tri thực tỉnh, Silvia vốn đã tập cách không cho phép mình ngủ quá sâu rồi.
Đây cũng không phải nỗi khổ của một mình cô, mà là điều tất cả những Nữ Vương đời trước đều phải chịu đựng.
“...Nước mật hoa chảy dọc xuống Trục Thiên Đường, hoá thành ánh nắng mặt trời, ban cho thế gian vô vàn hạnh phúc…”
Nhóm nữ tu vừa dìu Silvia đi vừa trầm giọng hát thánh ca, dùng dầu thơm và nước ấm tẩy rửa khắp cơ thể cô. Mà bọn họ trong lúc này cũng không phải chỉ có tắm rửa, còn có dùng tay động chạm khắp nơi trên da thịt, mục đích chính là xác nhận đêm qua Silvia có gặp cảnh mộng nào lưu lại đau đớn hay không.
Các nữ tu hoàn thành nghi thức tịnh thân, dùng khăn mềm giúp Silvia lau khô đầu tóc, khoác lên người cô một chiếc váy lụa mỏng tang. Khi cô quay người lại để rời khỏi phòng tắm, thì chợt thấy đã có một người chờ mình ở bên ngoài. Người phụ nữ đeo mạng che mặt bằng lụa xanh, trên người mặc lễ phục thêu hình thiên nga, biểu tượng của Nữ thần Smyrna - người hầu gái thân cận nhất của Nữ thần Vận Mệnh. Bà ta là người đứng đầu Thần giáo Tyche của Thánh Linh Quốc——Tổng quản Nội Cung, Hieronihika.
“Nữ Vương Bệ hạ, thần xin được vấn an Người.” Hieronihika quỳ xuống sàn trước mặt Silvia, lại hỏi một câu vốn dĩ đã biết rõ, “Bệ hạ đêm qua vẫn mơ thấy cảnh mộng Tiên Tri Thánh Hôn có phải không?”
Cái gọi là Tiên Tri Thánh Hôn, chính là lời tiên tri quan trọng nhất trong cả cuộc đời của một Nữ Vương——lời tiên tri về người mà họ sẽ sinh cho một đứa con, sau đó bị chính chồng mình giết chết.
“...Ưm.”
Silvia lảng tránh ánh mắt của bà ta, rón rén gật đầu
Vị Tổng quản Nội Cung này, không hiểu vì sao luôn toát ra một thứ khí tức khiến cho bất cứ ai đối diện cũng phải sinh lòng kính sợ, mặc cho nhan sắc diễm lệ hơn người. Làn da của bà ta chẳng khác nào một thiếu nữ chỉ vừa đôi tám, mịn màng như thuỷ tinh tan chảy mà thành - gương mặt xinh đẹp đó, kể từ khi Silvia chỉ là một đứa bé cho tới nay chưa từng thay đổi. Cặp mắt của bà ta khiến cho cô bất luận là ở nơi nào trong Nội Cung cũng có cảm giác như mình đang bị theo dõi vậy.
“Nhưng Bệ hạ trong cảnh mộng vẫn chưa thấy rõ mặt của Vương Tế sao?”
“Ừm.” Silvia lại gật đầu, cũng chỉ nhắc lại một từ như thế. Nhưng cái nhìn chằm chằm của Hieronihika khiến cho cô bất giác run lên, không biết liệu lời nói dối của mình có phải đã bị phát giác rồi không… Nhưng kể cả như vậy, cô cũng quyết không thể nói ra sự thật.
Dù sao lời Tiên Tri Thánh Hôn này cũng không giống như những đời trước, không phải người trong dòng dõi Tam Đại Công Tước mà lại là một lính đánh thuê đang ở bên cạnh chị cô… nghĩ thế nào cũng quá quái dị rồi. Cho dù có muốn nói, Silvia cũng không biết giải thích ra sao cả.
(Tại sao lại là anh ta…)
(Tuy là trên trán và tay của anh ta cũng có khắc ấn, nhưng anh ta rõ ràng không mang huyết thống quý tộc…)
Khắc ấn tượng trưng cho sức mạnh của thần linh lẽ ra là thứ mà chỉ có dòng dõi của ba nhà Tam Đại Công Tước mới có được. Silvia không hiểu vì cái gì mà người thiếu niên này lại có, hơn nữa… khắc ấn của anh ta, dường như cũng không có trong bất cứ ghi chép nào của ba gia tộc.
“Bệ hạ, ngày mai thần sẽ triệu tập tất cả con cháu trực hệ của nhà Eplimex tới Nữ Vương Thần Cung, mời Bệ hạ quan sát kĩ diện mạo của bọn họ, không chừng có thể nhận ra được Vương Tế trong cảnh mộng.”
“Được.”
Silvia biết làm vậy cũng tốn công vô ích, nhưng miễn là có thể lừa được Hieronihika thêm ít lâu, như vậy cũng hay… Dù cô không biết lời nói dối này sẽ còn kéo dài được bao lâu.
“Từ sau khi Đại công tước Cornelius xảy ra chuyện, khả năng tiên tri của Bệ hạ dường như bị suy giảm rất nhiều. Thần trộm nghĩ, có thể nên tiếp tục dùng thuốc…”
Silvia vừa nghe thấy thế thì cả người run lên. Cô vội lắc đầu quầy quậy, giọng cố kìm nén nhưng vẫn như sắp khóc đến nơi: “Cổ họng của ta vẫn còn đau lắm, tạm thời không thể dùng thuốc được.”
Thuốc trong lời nói của Hieronihika là dược vật làm khuếch đại cảm giác đau đớn của cơ thể, cũng là một hình thức giúp cho cảnh mộng tiên tri trở nên rõ ràng hơn. Silvia từ nhỏ đến giờ năng lực đã yếu hơn các Nữ Vương đời trước, cho nên thường xuyên phải dùng thuốc rất nhiều, mỗi lần như vậy đều đau đến chết đi sống lại. Hiện giờ cô vẫn đang lấy cớ cảm mạo không thể dùng thuốc, nhưng cái cớ này chắc chắn không còn duy trì được bao lâu.
“Thần đã hiểu, vậy xin Bệ hạ giữ gìn sức khoẻ cẩn thận.” Hieronihika trưng ra một nụ cười giả tạo hết sức, cung kính lùi về phía sau, “Nhưng xin Bệ hạ nhớ cho, chọn ra Vương Tế chính là chuyện quốc gia đại sự. Cornelius Điện hạ không may mắn qua đời là việc chưa từng có tiền lệ trước đây, hiện giờ dân chúng Thánh Linh Quốc đều đang vô cùng lo lắng, cho nên cần tổ chức lại lễ Thánh Hôn càng sớm càng tốt. Điều này… xin Bệ hạ ghi nhớ.”
“...Ta hiểu.”
Silvia gật đầu, sau đó im lặng theo đám nữ tu rời khỏi buồng tắm. Đúng lúc này, Hieronihika bất chợt nói thêm: “Phải rồi, từ hôm nay sẽ có một vị Thủ hộ Kị sĩ được đưa vào cung bảo vệ cho Bệ hạ.”
“Bảo vệ… ta?”
“Vâng, đây là mệnh lệnh của Thái Vương Bệ hạ và Galerius Điện hạ. Chuyện lúc trước quả thực là chúng thần bất tài không bảo vệ được Bệ hạ cho tốt, cho nên thần cũng không có khả năng từ chối…”
Silvia khẽ hít một hơi thật sâu. Một vị Vương Xứng Hầu bị giết, một vị Nữ Vương bị bắt làm con tin ngay giữa mấy vạn quân - chuyện như thế này đúng là mấy trăm năm chưa từng có tiền lệ, hoàng gia buộc phải thắt chặt an ninh cũng không có gì khó hiểu.
“Bệ hạ lúc đó còn đang đau bệnh cần tĩnh dưỡng, thần chỉ có thể tự tiện thay Bệ hạ đồng ý sự sắp xếp này, xin Bệ hạ thứ tội.”
Silvia nhìn dáng vẻ cúi đầu cung kính của Hieronihika mà trong bụng như muốn quặn lên. Cái gì mà tự tiện thay Bệ hạ đồng ý, phàm là chuyện trong Nội Cung, bà ta từ trước đến giờ có khi nào cần hỏi ý kiến vị Nữ Vương có cũng như không này đâu. Chuyện bố trí người bảo vệ cho đến tận lúc đã an bài thì cô mới được biết, hiển nhiên là để Silvia không có khả năng từ chối.
(Cái gì mà Thủ hộ Kị sĩ, chẳng qua là có thêm một cặp mắt theo dõi mình…)
“Vậy thần xin phép bố trí cho vị hiệp sĩ này ở tại phòng phía đông bắc của Nữ Vương Thần Cung.”
“A, người này sẽ ở lại hẳn trong cung?”
Nghe đến đây, Silvia đang ủ rũ cũng phải giật mình kinh ngạc - bởi vì gian phòng phía đông bắc chính là nơi gần nhất với phòng ngủ của cô. Tuy đúng là nói thủ hộ kị sĩ có trách nhiệm túc trực bên người Nữ Vương để bảo vệ, phòng ở được bố trí ngay sát vách cũng là lẽ thường tình; nhưng cái làm cô ngạc nhiên chính là… Hierionihika chuyên quyền độc đoán như vậy mà lại đồng ý để cho một nam nhân, hơn nữa còn là người của quân đội sống ở ngay sát cạnh cô?
“Vâng, vị hiệp sĩ này tên là Giulio Geminiani. Bởi vì thân phận của anh ta có một số điểm đặc thù, cho nên thần miễn cưỡng bỏ qua một số quy tắc.”
Hieronihika đi bên cạnh, vừa đi vừa kể ra thân phận của Giulio, khiến cho Silvia càng thêm kinh ngạc. Một chàng trai từ nhỏ được nuôi dạy làm nữ tu, đến mức suýt chút nữa đã trở thành người trong Nội Cung, sau đó vừa chuyển sang binh nghiệp liền nhanh chóng thăng đến tước vị Bạch Tường Vi, quả thật là xưa nay hiếm thấy.
Tất nhiên, điều quan trọng chính là người này đã quen biết nhiều với Nội Cung, cũng được giáo dục kĩ càng về quy tắc. Cộng thêm cái lí do Nội Cung không bảo vệ được Nữ Vương cho tốt mà hai vị quyền lực kia đưa ra là hợp tình hợp lý, cho nên Hieronihika mới phải chịu lùi một bước như vậy.
“Nhưng mà Bệ hạ…” Bà tay kể xong, vẫn cẩn thận nói thêm vào một câu, “Người này đúng là từ nhỏ được giáo dục bởi tu sĩ, nhưng bây giờ trên người hắn vẫn là giáp phục dơ bẩn ô uế của đám quân nhân, là người do Đại Công Tước đưa vào. Bệ hạ tuyệt đối phải cảnh giác với hắn.”
Chuyện này vốn không cần bà ta phải nói. Cho dù là đối với Hieronihika, với những tu sĩ quanh mình, với những vị Đại Công Tước quyền cao chức trọng hay là với tên hiệp sĩ mới được bổ nhiệm kia, Silvia chưa bao giờ có ý định mở lòng với bất kì ai. Từ khi cô bắt đầu nhớ được, trừ Minerva, tất cả mọi người bên cạnh cô đều chỉ ở đó hòng lợi dụng năng lực tiên tri.
Silvia loạng choạng trở về phòng ngủ, lệnh cho đám nữ tu lui ra, sau đó mệt mỏi buông mình ngã xuống giường. Trong đầu cô lại hiện lên cảnh tượng đêm hôm đó, lần đầu tiên được một mình bước đi dưới bầu trời rộng lớn, Minerva cùng những người bạn của chị đưa mắt tiễn theo cô. Trong suốt những tháng ngày toàn là đau đớn, chỉ có một đoạn kí ức ngắn ngủi này là khiến cho cô cảm thấy bình yên đến lạ.
(Chị… bây giờ đã có người ở bên cạnh để nương tựa vào rồi.)
(Nếu chị ấy có thể vĩnh viễn sống cuộc sống như vậy, không bao giờ phải quay lại nơi này, cho dù là nghĩ cũng không phải nhớ về nơi này nữa, vậy thì tốt biết bao… )
Silvia khép mắt lại, trong bóng đêm lại hiện ra gương mặt của Christopher cùng cảnh mộng kia… Cậu đứng đó, trong tay ôm một đứa trẻ sơ sinh, tay còn lại cầm dao găm đâm vào lồng ngực Silvia, máu đỏ trào ra như suối.
(Số mệnh… nhất định phải cuốn bọn họ vào cuộc chiến này sao…)
Silvia trùm chăn lên mặt, cố quên đi nỗi đau đớn cả trong tâm hồn và thể xác.
Ánh nắng gắt từ trên mái vòm bằng kính rọi xuống giường khiến Silvia sực tỉnh từ trong mộng. Cô không biết mình đã thiếp đi bao lâu, nhưng toàn thân cô lúc này đau nhức tới từng đường gân thớ thịt, thậm chí có chỗ còn hằn lên vệt thâm đỏ.
(Trong nước tịnh thân có pha lẫn thuốc…)
Cô lúc này mới phát hiện ra, cũng đoán được khả năng hết tám phần là do Hieronihika chỉ thị. Xem ra chuyện ở Saint Carillon thực sự khiến cho bà ta cực kì lo lắng… Silvia cũng chỉ thầm nghĩ như vậy, trong lòng thậm chí còn không buồn gợn lên một chút giận dữ nào.
(Nếu như mình nói cho bà ta biết… rằng Vương Tế tương lai đang ở Zaccaria, có thể…)
Ý nghĩ này vừa thoáng hiện lên trong tâm trí, cô đã vội lắc đầu lia lịa, cố gắng quên đi.
(Không được, nếu thật sự làm như vậy, chị nhất định sẽ gặp nguy hiểm. Hiệu lực của thuốc rồi cũng sẽ hết thôi, chỉ cần chịu được một chút… )
Chỉ động tác gắng gượng ngồi dậy cũng đã khiến Silvia đau đến nước mắt trào ra. Cô túm chặt gấu váy, vùi mặt vào hai cánh tay, cắn răng không để bật lên tiếng khóc.
(Đúng vậy… Chỉ cần một mình mình chịu đựng là được, chịu thêm một chút, thêm một chút… Cứ vĩnh viễn chịu đựng như vậy… rồi sẽ ổn thôi… )
Từ bên kia cánh cửa phòng ngủ chợt có tiếng bước chân - là tiếng bước chân của vài người. Liền sau đó, giọng nói của một nữ tu vọng tới: “Bệ hạ, thứ lỗi cho thần phải làm phiền.”
“...Vào đi.”
Silvia trả lời, trong giọng thoáng chút bất mãn. Đã lén dùng thuốc lên mình rồi, bây giờ muốn nghỉ ngơi một lát cũng không được hay sao?
Cánh cửa đá lớn có gắn bánh xe bị đẩy ra, Silvia lơ đãng nhìn lên, sau đó bất giác giật mình. Bởi vì đứng bên ngoài cửa không phải chỉ có mấy nữ tu, còn có một thiếu niên toàn thân mang giáp trụ màu trắng bạc, trên ngực đeo huy hiệu Bạch Tường Vi lấp lánh.
“Chúng thần đưa Thủ hộ Kị sĩ của Bệ hạ tới trình diện.”
Silvia có chút tò mò nhìn chằm chằm dung mạo của vị hiệp sĩ trẻ măng kia, khiến cậu ta thoáng đỏ mặt, ngượng nghịu cúi đầu.
(Ừm, đúng như lời kể của Hieronihika… )
Thiếu niên giáp bạc này có mái tóc cũng tuyền một màu bạch kim như tuyết đầu mùa, buộc lại gọn gàng sau gáy, gương mặt vừa có cái cương nghị của chiến tướng, lại vừa có nét mềm mại ngây ngô như trẻ thơ. Hieronohika kể rằng năm đó cậu ta tiến vào tu viện không một ai phát hiện ra là nam nhân, Silvia lúc mới nghe kể thì không tin lắm, nhưng bây giờ nhìn tận mắt thì cảm thấy không có gì khó hiểu. Người này chỉ cần cởi bỏ giáp trụ, mặc lên váy áo, lập tức sẽ trở thành một mỹ nhân.
Chàng hiệp sĩ trẻ tiến lên phía trước giường, quỳ gối dập đầu hành lễ với Silvia, những lọn tóc bạc rủ xuống loà xoà trên tấm thảm.
“Tiên Tri Nữ Vương Bệ hạ, người nhìn thấu vận mệnh quá khứ vị lai, người được nữ thần tối cao ân sủng, xin thay mặt con dân của Người dâng lên lời cảm tạ thánh ân…”
Người thiếu niên cẩn thận sướng lên lời ca tụng đúng quy cách của giáo hội, giọng nói cũng giống như ngoại hình, êm dịu dễ nghe, giống như tiếng ngọc trai rơi vậy.
“...Mỗi một thần dân đều là nan gỗ của bánh xe số mệnh, ta thay mặt nữ thần tiếp nhận lời ca tụng của ngươi. Ngẩng lên đi.”
Silvia đáp lại ngắn gọn theo quy cách, chờ đợi người kia ngẩng lên. Nhưng không hiểu sao chàng hiệp sĩ trẻ vẫn bất động phủ phục trên sàn, hai tai dường như còn đang đỏ lựng…
“Ta nói ngươi có thể ngẩng lên.” Silvia nhắc lại.
“Vâng… Nhưng mà, thần…” Cậu ta ngập ngừng nói, trán vẫn dán xuống sàn nhà, “Bệ hạ… Bệ hạ vừa mới tỉnh dậy, trang phục có chút… Thần không dám mạo muội…”
Silvia hơi cau màu khó hiểu, sau đó nghĩ nghĩ một lát mới nhận ra——trên người mình lúc này chỉ có một chiếc váy lụa mỏng tang được các nữ tu khoác lên sau lễ tịnh thân, ngay cả bên trong cũng không có gì, hơn nữa còn vì ngủ trên giường mà trở nên xộc xệch… Kì thực Silvia đã quên mất việc phải để ý những chuyện thế này không biết bao nhiêu năm rồi. Suy cho cùng thì phòng ngủ của cô thường xuyên có người tự tiện ra vào, nhưng bọn họ nếu không phải là nữ tu thì cũng là nam tu sĩ đã bị hoạn để bảo toàn sự sạch sẽ của Nội Cung, hoặc là những Vương Xứng Hầu vốn chỉ nhìn cô bằng ánh mắt như nhìn một con búp bê bằng sứ vô tri vô giác. Mà hiệp sĩ trẻ tuổi kia dung mạo thanh tú như nữ nhân, khiến cho cô cũng nhất thời quên mất rằng đây gần như là lần đầu có một chàng trai bước vào phòng ngủ của mình.
Nghĩ đến đây, Silvia mặt mũi lập tức đỏ bừng như táo chín, cuống quít kéo chăn che kín mít từ cổ trở xuống, lắp bắp: “A-à, ừm… Ng-ngươi không cần, không cần bận tâm… Dù sao từ ngày hôm nay ngươi là Thủ hộ Kị sĩ trong Nội Cung rồi, không nên vì chút chuyện vặt vãnh đó mà luống cuống…”
Tự Silvia cũng nhận ra chính mình mới là người vì chút chuyện vặt vãnh mà luống cuống ở đây, nhưng cũng không có cách nào làm cho giọng mình trầm ổn trở lại. Vị hiệp sĩ kia được cho phép thì cũng ngẩng đầu lên, mà cặp mắt nhìn chăm chú vào Silvia… không hiểu sao lại toát ra vẻ gì đó thật đau buồn.
(Tại sao lại buồn như vậy——Không phải, là thương hại sao? Người này, tại sao lại nhìn mình bằng ánh mắt như thế…)
Silvia vốn dĩ chỉ định chào hỏi một câu như vậy rồi lấy cớ không khoẻ mà đuổi mấy người này ra ngoài, nhưng cô lại sinh ra chút tò mò về ánh mắt của thiếu niên kia: “Tên ngươi là gì?”
“Thần đến từ gia đình quý tộc hạ cấp, là con trai của Gelio Geminiani, tên gọi là Giulio.”
“Nghe nói ngươi là người được hoàng gia tiến cử… Ngươi đã gặp qua phụ vương của ta?”
“Vâng. Có điều Thái Vương Bệ hạ trong người vẫn đang đau bệnh, cho nên thần không thể bái kiến trực tiếp. Galerius Điện hạ đưa thần tới Hồng Ngọc Cung, tại đó nhận lệnh từ Thái Vương tới bảo vệ Nữ Vương Bệ hạ.”
——Nói như vậy, xem ra là gián điệp của nhà Nelos rồi… Silvia nghĩ thầm, hồi tưởng lại lần cuối cùng gặp mặt cha mình là Thái Vương Tiberius Nelos, tâm trí vẫn còn nhớ rõ cặp mắt đầy giảo hoạt kia. Về phần Vương Xứng Hầu Galerius Nelos, Silvia cũng hiếm khi có việc cần tiếp kiến hắn. Hai người anh em nhà Nelos này trước giờ chỉ đặt tâm tư vào việc làm sao bành trướng quyền lực của Tam Đại Công Tước, bọn họ chắc chắn không có chuyện lo lắng đến an nguy của cô. Hiện tại đột nhiên phái một hiệp sĩ vào Nội Cung, hiển nhiên là để đặt một tay kiềm chế ảnh hưởng của Hieronihika, cũng như dò la tin tức về Tiên Tri Thánh Hôn rồi.
“Các ngươi lui ra đi, ta có chuyện muốn hỏi Giulio.”
Ba nữ tu phía sau nhìn nhau, bộ dạng khó xử, trên mặt cũng tràn ngập nghi ngại, rõ ràng là không muốn để một nam nhân không phải tu sĩ ở một mình cùng với Nữ Vương. Nhưng Silvia trừng mắt liếc nhìn, khiến cho bọn họ buộc phải lật đật đứng dậy rời đi. Silvia lúc này mới nhận ra cơn đau nhức toàn thân khiến cho thái độ lẫn giọng điệu của cô đều có vẻ nóng nảy đáng sợ hơn nhiều. Xem ra lần này thuốc của Hieronihika lại có tác dụng khác ngoài mong đợi.
Ánh mắt của Silvia một lần nữa rơi xuống người Giulio.
Người này thật sự là gián điệp sao?
Lí trí của cô thì tin là như vậy, nhưng cảm giác lại nói… thiếu niên dáng vẻ thuần khiết này, trông như ngay cả một bông hoa dại cũng không dám ngắt mạnh tay, sao có thể là gián điệp…
“Ta hỏi ngươi… Trước khi phụng mệnh vào cung làm Thủ hộ Kị sĩ, chức vụ của ngươi là gì?”
“Thần trước kia là Tổng giáo quan tạm quyền của cấm quân Thánh Đô, trực thuộc dưới quyền Đại tướng quân Albileos.”
Silvia thoáng chút trợn mắt. Tổng giáo quan là chức vị chịu trách nhiệm huấn luyện cho tất cả cấm quân của Thánh Đô, thậm chí là toàn bộ quân đội, trong Thánh Linh Quốc Quân có thể xem là chức vị được quân sĩ kính trọng nhất kể cả khi không nắm binh quyền; không thể ngờ một thiếu niên còn trẻ tuổi lại vốn đảm đương vị trí cao như vậy. Mà hai chữ tạm quyền kia lúc này cũng khiến cô sực nhớ ra - Tổng giáo quan thực tế của Thánh Đô mặc dù có thực lực vạn người khó địch, nhưng bởi vì tính tình cổ quái phóng túng, lại thích du sơn ngoạn thuỷ, cho nên công chuyện đều giao cho đệ tử của mình phụ trách.
Nói như vậy, đệ tử của vị đó hẳn chính là Giulio này đây.
(Một người trọng yếu như vậy lại được Phụ Vương và Galerius phái đến đây làm Thủ hộ Kị sĩ cho mình… Bọn họ sốt ruột muốn điều tra chuyện trong Nội Cung đến vậy sao?)
“...Ta có phước lành của Nữ thần Tyche, có thể nhìn thấy trước mọi hung hiểm, cho nên vốn không cần Thủ hộ Kị sĩ, tất cả các đời Nữ Vương từ trước đến nay đều như vậy. Điều này ngươi rõ chứ?” Silvia hỏi, dù cô vốn đã nắm được câu trả lời. Thiếu niên này từ nhỏ được đào tạo làm nữ tu, dĩ nhiên không thể nào không nắm được.
“Thần biết rõ.” Giulio đặt một tay lên giáp ngực, biểu cảm có chút đau xót, “Thần cũng biết… khi Bệ hạ quan sát bánh xe vận mệnh, sử dụng sức mạnh tiên tri, cũng sẽ phải trả qua vô vàn đau đớn.”
Những lời này khiến cơ thể Silvia khẽ giật lên, nhìn Giulio trân trối.
“Thần thân làm Thủ hộ Kị sĩ, không chỉ có hiểm nguy từ bên ngoài, kể cả những đau đớn đó thần cũng nguyện cùng Bệ hạ chia sẻ.”
(Chia sẻ——đau đớn của mình…?)
(Người này đang nói cái gì vậy…)
Những lời này trước đây Silvia chưa từng được nghe, hơn nữa lần này lại không phải nói ra từ miệng một người thân thích ruột thịt, mà lại là một võ tướng…
“Thần sau này được lệnh túc trực bên Bệ hạ như hình với bóng, kể cả ở Nữ Vương Thần Cung cũng như trong các cuộc Thánh Tuần.” Giulio lại cúi đầu, “Mong Bệ hạ cho phép.”
Cái gọi là Thánh Tuần, chính là đưa Nữ Vương đi tuần tra các nơi trong vương quốc, dựa vào năng lực mà dự đoán trước liệu có xảy ra thiên tai hay phản loạn. Dạo gần đây bởi vì Silvia thân thể ốm yếu đau bệnh cho nên Thánh Tuần được tạm ngưng, nhưng mấy ngày trước, phía các Vương Xứng Hầu đã không ngừng gây áp lực để buộc cô phải tiếp tục hoạt động này.
Giulio vừa nhắc tới Thánh Tuần, những suy nghĩ bối rối trong đầu Silvia một lần nữa trùng xuống, cũng nặng nề trở lại.
(Kẻ này quả nhiên là người do phụ vương phái đến… Tuyệt đối không thể lơi là cảnh giác.)
Silvia âm thầm dặn dò chính mình, hai tay khẽ níu lấy tấm chăn. Cô khẽ gật đầu, nhỏ giọng nói: “Ta không cần hỏi gì nữa, ngươi lui được rồi.”
Thế nhưng ngoài dự tính của cô, Giulio vẫn không có đứng lên, cứ như vậy quỳ trên mặt đất nhìn Silvia chăm chú. Cặp mắt màu bạc kia giống như đang nhìn thấu vào tận trái tim cô vậy, khiến Silvia chợt không dám nhìn thẳng——Tại sao, tại sao hắn lại nhìn mình như vậy? Vẫn là cái ánh mắt thương tâm đó, tại sao lại khiến mình như muốn khóc…
Silvia khẽ cắn môi, đanh giọng nhắc lại: “Ta nói ngươi có thể lui, không nghe thấy sao?”
“Bệ hạ… thần có thể giúp gì được không?”
“G-Giúp gì chứ?”
“Thần muốn hỏi… Bệ hạ đang đau đớn nhiều như vậy, liệu thần có thể làm gì để giúp Người được dịu bớt phần nào.”
Silvia khẽ hít sâu——Bị phát hiện rồi? Làm sao hắn biết được mình đang toàn thân đau đớn… Chẳng lẽ hắnbiết chuyện mình bị Hieronihika bỏ thuốc? Không đúng, việc Nữ Vương phải dùng thuốc là bí mật, cho dù hắn được nữ tu dạy dỗ từ nhỏ, nhưng trừ khi không phải là người lâu năm ở Nội Cung thì không thể biết mới đúng…
(Nói như vậy… Hắn chỉ là nhìn mình mà đoán ra được hay sao….)
Silvia lảng mắt đi chỗ khác, run rẩy thi mình lại: “Ngươi… Ngươi nói bậy bạ cái gì đó… Ta lệnh cho ngươi lui ra, còn không mau lui!”
Giulio thấy vậy cũng không nói gì thêm nữa, lặng lẽ cúi chào rồi đứng dậy. Trong một thoáng ngay trước khi cậu quay đi, vẻ mặt thương tâm của cậu không hiểu sao khiến tim Silvia quặn thắt, thế rồi cô buột miệng gọi: “...Giulio.”
“Vâng?”
(Gì, gì vậy, sao mình lại gọi hắn… Mình định nói cái gì chứ…)
Hai má Silvia hơi ửng hồng, cô vội lắc đầu quầy quậy: “Không, không có việc gì… Ta chỉ định nói, sau này nếu cần ta sẽ gọi, ngươi nhớ để ý…”
“Chỉ cần Bệ hạ gọi, thần nhất định sẽ tới!”
Giulio dứt khoát gật đầu, vẻ mặt giống như sáng bừng lên, khiến cho Silvia không thể nào hiểu được.
Đến khi cánh cửa đá với hoa văn bánh xe có cánh khép lại, che khuất đi bóng lưng của chàng trai kia, cô mới thở hắt ra mà thả mình trở lại xuống giường. Bất giác… Silvia nhận ra, cơn đau giày vò cơ thể mình khi mới tỉnh dậy ban nãy, dường như lại vì mấy câu trò chuyện với vị hiệp sĩ kì lạ kia mà tan bớt dần đi.
(Đừng nghĩ nữa, hắn là người do phụ vương cài vào Nội Cung… không được mất cảnh giác như vậy…)
Cô lắc lắc đầu, cố gắng xua đi cảm giác nóng bừng trên má.
________________________
Gió mạnh rít lên từng hồi trên những bức tường thành, khiến cho chiến kì màu tím của Thánh Linh Quốc Quân tung bay phần phật. Bên dưới tường thành, từng đoàn xe ngựa cùng với binh lính liên tục di chuyển, giống như một dòng sông cuồn cuộn, mùi của sắt thép ngay cả đứng trên đầu tường cũng còn ngửi thấy.
Galerius hướng tầm mắt ra xa, nhìn theo con sông chảy vòng qua dãy núi bên ngoài thành phố phồn hoa. Nơi này là cứ điểm phòng thủ trấn giữ cửa ngõ tiến vào Thánh Đô - pháo đài Hadrianus. Trong pháo đài chính là mấy vạn Thánh Linh Quốc Quân đang sẵn sàng xuất trận, bất cứ lúc nào cũng có thể nhằm hướng chiến trường ở đông cương thẳng tiến.
“Ngài Galerius, thật ngại quá, bận như vậy vẫn phải phiền ngài tự mình tới tận đây.”
Galerius quay đầu lại, nhìn về phía người đàn ông cao kều đang từ cuối tường thành đi tới. Người này khuôn mặt vuông vức, mũi hơi khoằm, cặp mắt ánh lên một tia gian xảo, trên người mặc chiến giáp sáng loáng, bên ngoài khoác một tấm áo choàng tím biểu trưng cho thân phận Vương Xứng Hầu - Lucius. Đi phía sau hắn là bốn tay cận vệ mang giáp nhẹ, hông đeo kiếm. Bọn họ dừng lại cách đó mấy bước chân, tay phải đặt lên giáp ngực, cung kính cúi đầu hành lễ với Galerius.
“Trước đây chưa từng thấy ngài mặc giáp, đúng là không hợp chút nào.” Galerius hừ nhẹ một tiếng châm chọc.
“Câu đó cũng nên trả lại cho ngài Galerius thôi. Đã ở cái tuổi này rồi, đeo lên người mớ sắt thép đó trông thật là vất vả.”
Bị Lucius phá lên cười mà trả treo lại một câu, nhưng Galerius cũng chỉ nhìn lại giáp phục cùng áo choàng tím trên người mình mà cười khổ. Lần gần nhất lão mặc giáp cũng đã phải cách đây vài thập niên rồi. Ba vị Vương Xứng Hầu chi phối quyền lực của vương quốc, dĩ nhiên không thể nào không nắm binh quyền, cho nên việc bọn họ cũng đồng thời trở thành Đại tướng quân gần như là một loại nghĩa vụ. Nhưng bởi vì nhiều năm nay bọn hắn có Cornelius am hiểu cầm quân, cho nên việc quân vụ thực tế đều đẩy hết lên đầu một mình Cornelius.
“Ta cũng không muốn mặc, nhưng hôm nay có thể không mặc sao?”
Galerius lại thở dài một hơi não nuột. Lucius thấy vậy, nhướn mày:
“Cũng chỉ là mặc một lát cho xong lễ nhậm chức mà thôi, ngài không đến nỗi chịu không nổi đó chứ?”
“Nghi lễ không có vấn đề gì, ta chỉ là nghĩ đến việc giao binh quyền vào tay cái gã đốn mạt kia, cho nên trong lòng bực dọc không yên.”
Ở đây ngoài Galerius và Lucius còn có mấy người thuộc hạ, nhưng lão cũng không buồn cố kị mồm miệng một chút nào. Có điều vị Đại tướng quân sắp sửa nhậm chức này… tiếng xấu cũng đã sớm đồn xa, mọi người đều biết, cho nên việc lão ở trước mặt thuộc hạ công khai nói xấu kẻ kia có lẽ cũng chẳng ai bận tâm cho lắm.
“Chính ngài cũng biết đây đã là giải pháp tốt nhất, không phải sao?” Lucius nhướn mày.
“Đúng là tốt nhất, cho nên ta mới chấp thuận. Nhưng nghĩ đến vẫn thật là mất mặt.”
Lucius bất chợt nhìn xuống dưới tường thành, khiến cho Galerius cũng quay đầu nhìn theo. Từ xa đi tới một toán binh mã, dẫn đầu bởi một người đàn ông trung niên cưỡi ngựa, thân mặc chiến giáp uy phong lẫm liệt, bên cạnh có thuộc hạ giương cao cờ hiệu thêu gia huy kì lân hai đầu, cực kì bắt mắt. Người này so với Lucius già hơn một chút, so với Galerius lại trẻ hơn một chút, áng chừng khoảng gần năm mươi tuổi. Áo choàng trên vai gã, giống như hai người bọn họ, cũng là màu tím.
Tướng quân áo tím bên dưới kia, chỉ cần nhìn qua một chút là có thể thấy rất giống với Cornelius quá cố——nhưng cũng chỉ cần nhìn qua một chút thôi là thấy được, trên người hắn hoàn toàn không có thứ khí chất cao quý của Cornelius.
Hừm, nếu Cornelius già thêm ba mươi năm nữa, không chừng cũng sẽ giống như vậy thôi… Galerius nghĩ thầm.
“Ha ha, cái tên này còn chưa chính thức nhận bổ nhiệm mà đã giương cờ Đại tướng rồi.” Lucius cười nói, “Dẫn theo một đám thuộc hạ khoa trương như vậy, hắn không phải nghĩ mình đã trở thành Vương Xứng Hầu luôn đấy chứ?”
“Cũng chỉ là vấn đề thời gian.”
Galerius rất không thoải mái mà đáp lại——Lúc này tướng quân áo tím dưới thành cũng đã bắt gặp ánh mắt của lão rồi. Gã kia nhe răng ra nở một nụ cười đắc ý rồi làm bộ cúi đầu hành lễ, khiến chõ Galerius phải miễn cưỡng gật đầu chào lại.
Gã là Deyronius Eplimex, cha của Cornelius Eplimex, Vương Xứng Hầu vừa mới tử nạn không lâu.
“Hắn trước đây vì hành vi bại hoại mà bị trục xuất khỏi gia phả nhà Eplimex?”
Nghe Galerius hỏi bên cạnh, Lucius gật đầu: “Đúng vậy, cho dù là tước vị hay đất phong đều bị mất, nghe nói kẻ này thậm chí đã từng phải lưu lạc làm thảo khấu một thời gian. Mấy năm nay bởi vì chiến tranh liên miên, cho nên nhà Eplimex mới miễn cưỡng gọi hắn trở lại, giao cho một đội quân nhỏ ra chiến trường làm công cụ chém giết. Nghe nói trước đây hắn làm lãnh chúa vùng Blaufous, chỉ cần là phụ nữ trong lãnh địa đều đã phải bị hắn nếm qua ít nhất một lần.”
“Cái quy định kế thừa này của ba nhà Tam Đại Công Tước, bây giờ ta mới lần đầu nghe qua.” Galerius chán ghét hừ một tiếng, “Cornelius thực sự là chết không đúng lúc mà…”
“Có một người cha rác rưởi như thế, bảo sao Cornelius mỗi lần nói chuyện với chúng ta đều kiêng kị không nhắc đến thân nhân ruột thịt.” Lucius lắc đầu cười.
Thế nhưng trước kia Cornelius có cố gắng tỏ ra xa cách bao nhiêu cũng đều trở thành vô nghĩa, bởi vì hắn đã đột ngột bị giết trước khi kịp sắp xếp người kế vị. Luật lệ từ xưa của ba nhà Tam Đại Công Tước quy định, một ghế Vương Xứng Hầu bị bỏ trống sẽ được thừa kế bởi thành viên trực hệ gần nhất - nếu người cha còn khoẻ mạnh thì giao cho người cha, nếu là con cái thì giao cho con trưởng. Quy định này cho dù là Galerius hay Lucius đều mới lần đầu biết… Dù sao Vương Xứng Hầu được thần linh bảo hộ lại chết bất đắc kì tử là chuyện chưa từng có tiền lệ trước đây.
Vì thế mà Deyronius, kẻ trùng hợp vừa mới được đưa trở lại gia phả nhà Eplimex, cứ nghiễm nhiên như vậy mà trở thành Đại Công Tước đứng đầu gia tộc. Nếu không phải trong triều đình vẫn còn viện cớ này kia để trì hoãn, lúc này gã đã là Vương Xứng Hầu rồi.
“Tên này hết sức tham quyền vị, mấy hôm nay đã làm cho viện nguyên lão đau đầu không thôi, liên tục đòi được phong hầu phong tước…”
“Bấy nhiêu đã là gì, ta còn nghe nói hắn đòi di dời cả Thánh Đô, nói là nơi này không hợp mắt.”
“Đáng khinh nhất nhất chính là hắn cho rằng mình có quyền tự do ra vào Nội Cung, liên tục đòi yết kiến Nữ Vương Bệ hạ.”
Cornelius lúc trước được chọn làm Vương Tế, mặc dù lễ Thánh Hôn chưa cử hành, nhưng cũng có thể xem như Nữ Vương là con dâu của Deyronius. Vậy mà lão dám công khai lộ ra dục vọng với Nữ Vương, cho dù là Galerius nghe tới cũng phải nổi da gà.
Cho nên lúc trước Lucius nói đúng. Deyronius không phù hợp làm Đại tướng, nhưng thà rằng phong cho gã một chức Đại tướng rồi tống ra chiến trường, còn hơn là để gã ở lại Thánh Đô, làm một Vương Xứng Hầu bôi tro trát trấu lên mặt hoàng gia.
“Nếu như hắn cứ thế mà chết trận thì chính là kết quả tốt nhất…”
“Nhưng mà cũng phải nói.” Lucius chép miệng, “Ngài đừng để bộ dạng vô lại của kẻ kia đánh lừa, kinh nghiệm cầm quân của hắn cũng dày dạn không kém gì ai. Cornelius lúc còn sống cũng biết điều ấy mới đồng ý gọi Deyronius trở về, đẩy đến những nơi tiền tuyến hiểm yếu nhất. Hắn chỉ nắm trong tay vỏn vẹn một ngàn binh mã, vậy mà liên tục tắm máu chiến trường, lập vô số chiến công. Cho nên lần này hắn được thăng lên làm Đại tướng, kì thực chỉ có quý tộc bất mãn là nhiều, còn cánh nhà binh lại không nhiều người phản đối.”
“Lập nhiều chiến công như vậy nhưng vẫn chưa khôi phục được tước vị sao?”
“Đáng lẽ là có thể, nhưng hắn tại nơi đóng quân ngay trên đất Thánh Linh Quốc vẫn quen thói cũ, cướp đoạt dân chúng, cưỡng gian phụ nữ, cho nên tất cả đều đồng thuận không thể phong tước vị.”
Tóm lại, bất luận như thế nào, việc cấp bách nhất chính là đem Deyrorius đuổi khỏi Thánh Đô - hai vị Vương Xứng Hầu đều ngầm đồng ý với nhau như vậy.
“Nghe nói chiến sự ở đông cương lần này là hắn tự mình xung phong dẫn quân?”
“Đúng vậy. Tên này căn bản là một con chó điên, chỉ cần ngửi thấy mùi máu là phát cuồng chạy tới, vừa hay lại phù hợp với mục đích của chúng ta.”
Lúc này, tiếng lách cách của giáp trụ cũng vọng tới từ dưới cầu thang của tường thành, tiếp đến là một giọng nói oang oang thô tục: “Ha ha, hai vị Vương Xứng Hầu đích thân đến Hadrianus dự lễ nhậm chức của ta, thật là vinh hạnh.”
Deyronius từ cầu thang bước lên mặt tường thành, phía sau dẫn theo cả một toán thuộc hạ mười mấy người mang theo cờ xí, hết sức phô trương.
“Số phận xoay vần thật nhanh, ta đây cũng chưa từng nghĩ tới một ngày lại có thể cầm ấn kiếm Đại tướng, nắm trong tay mấy vạn quân như vậy.”
Deyronius ngửa đầu cười lớn. Bộ chiến giáp nặng nề khoác lên người hắn lại ăn khớp một cách kì lạ, như trở thành một phần thân thể, khác hoàn toàn với Galerius và Lucius vốn chỉ quanh quẩn trong chốn hoàng cung.
“Đợi đến khi dẹp xong đám giặc cỏ Liên quân Đông Quốc, ta sẽ đem đủ bảy cái đầu của bảy tên Công Vương về đây treo lên tường thành, cho các ngài cùng với binh sĩ thưởng ngoạn!”
Lucius vừa cười vừa gật gù phụ hoạ, Galerius cũng đang định tiếp lời thì trán và mu bàn tay của lão bỗng nhiên nhói lên một cơn đau——là khắc ấn của lão đang phản ứng. Lão ngẩng lên nhìn lại Deyronius, hai mắt trợn trừng. Bởi vì khắc ấn trên trán của gã đang sáng rực.
“Deyronius! Không được tuỳ tiện giải phóng khắc ấn!”
Galerius nổi giận quát lớn, nhưng cũng chỉ có đám tuỳ tùng của Deyronius là hoảng sợ, còn gã thì trên mặt một chút áy náy cũng không hề có. Deyronius vờ vịt đưa tay che lại trán của mình, miệng nở một nụ cười khinh khỉnh: “Ui chà, xin lỗi xin lỗi, thật là thất lễ quá. Ta vừa nhắc tới chiến trường thì giống như trong miệng đã thấy mùi máu vậy, thế là tự nhiên phấn khích… Nhưng mà này Galerius Điện hạ,” Hắn nhe răng cười, “Ngài không phải cũng nên gọi ta một tiếng Đại tướng quân chứ? Thuộc hạ của ta đều ở đây, ngài lại gọi thẳng tên ta sỗ sàng như thế, sau này bảo ta làm sao quản giáo chúng cho nghiêm?”
“Ngươi vẫn còn chưa chính thức nhậm chức!”
“Kể cả như vậy, ta nói sao cũng là trưởng tộc của nhà Eplimex rồi, coi như cũng có tư cách đứng ngấp nghé ngang hàng với hai vị rồi. Nghe nói ngài vốn trọng phép tắc, chẳng lẽ lại chấp nhặt một chút chuyện cỏn con thế này sao?”
Galerius càng nghe càng cảm thấy không thoải mái. Deyronius rõ ràng là đã coi địa vị của mình ngang hàng với Vương Xứng Hầu, hơn nữa trong hoàn cảnh không cần chiến đấu cũng tuỳ tiện giải phóng khắc ấn, khiến lão cảm thấy gã này thực sự là vô lễ đến cùng cực.
“Ngài Deyronius à, không phải ngài cũng đừng nên chấp nhặt chuyện xưng hô cỏn con hay sao, như vậy còn gì là phong phạm của Đại tướng quân.” Lucius ở bên cạnh đã chen ngang, trong miệng ngọt xớt. Hắn vốn nhỏ tuổi hơn Deyronius, cho nên lúc này tỏ ra cung kính một chút cũng không có gì là ngượng nghịu, “Ngài là Đại tướng rồi, lúc này tâm tư nên đặt ở việc chuẩn bị cho chiến sự ở đông cương mới đúng. Ta nghe nói Liên quân Đông Quốc đã hợp binh đầy đủ ở Zaccariesco, chuẩn bị kéo tới Saint Carillon đánh một trận sống mái rồi. Biên cương của Thánh Linh Quốc lúc này đều trông cậy vào ngài, huống hồ ngài còn có chí lớn lấy đầu của cả bảy Công Vương bọn chúng về treo trên tường thành Hadrianus, như vậy nên lấy việc binh làm trọng.”
“Hà hà, chuyện này ta đương nhiên là hiểu.”
Deyronius được nịnh bợ mấy câu thì trên mặt cũng lộ ra đắc ý, tay vỗ lên giáp ngực: “Được rồi, hai vị đã sốt ruột như vậy, chúng ta sớm tiến hành lễ nhậm chức đi. Đáng tiếc là không có cơ hội được Nữ Vương Bệ hạ đến dự lễ, nhưng thay một vị nữ nhân bằng một vị lão nhân cũng không có vấn đề gì, đều đáng kính như nhau cả.”
Galerius biết rõ câu cuối cùng kia là cố ý móc mỉa mình, nhưng cũng không phản ứng lại, chỉ nghiến răng đáp: “Các Đội trưởng vẫn còn chưa đến đủ, ngươi xuống sân chính của pháo đài chờ đi.”
Deyronius gật đầu ra ý đã hiểu sau đó cùng với đám thuộc hạ theo cầu thang rời khỏi tường thành. Nhưng gã đi được mấy bước thì chợt quay lại hỏi:
“Phải rồi, hai vị Điện hạ có nghĩ Liên quân Đông Quốc thật sự sẽ quyết chiến ở Saint Carillon không?”
Galerius nghe vậy thì cau mày, mà Lucius cũng lộ ra vẻ mặt khó hiểu——Liên quân Đông Quốc tập hợp binh mã chuẩn bị đánh một trận tổng lực, ngoài việc đoạt lại Saint Carillon thì còn có thể có mục tiêu nào khác được đây? Toà thành đó chính là yếu địa trấn giữ biên giới, chừng nào còn nằm trong tay Thánh Linh Quốc thì giống như một con dao găm thẳng vào sườn Bảy nước Phương Đông, không có mục tiêu nào quan trọng hơn cả. Hơn nữa cho dù là muốn đánh nơi khác thì cũng cần hạ được Saint Carillon, bằng không chẳng khác nào tự đưa mình vào thế lưỡng đầu thọ địch.
“Bởi vì ta vừa nghe thám báo báo lại một tin tức khá thú vị… Nghe nói trận này đội quân của ả hồ ly Zaccaria kia không có tham gia chiến đấu.”
“Điều này ta cũng có biết rồi.” Galerius đáp.
Hồ ly Zaccaria——Francesca da Zaccaria, sớm đã trở thành nhân vật trọng yếu mà ngay cả Cornelius cũng không dám xem nhẹ, luôn chú ý nhất cử nhất động của ả ta. Nữ tướng này suất lĩnh Ngân Đản Quân, trong cuộc chiến ở đông cương lập ra vô số chiến công hiển hách, có thể nói là lực lượng tinh nhuệ nhất trong Bảy nước Phương Đông, cho nên lần này không tham gia chiến dịch đánh vào Saint Carillon hiển nhiên cũng làm cho người ta chú ý. Nhưng kì thực có một lí do khiến cho việc ả ta ở lại Zaccariesco cũng có thể hiểu được——đó là dưới trướng của ả có chị gái của Nữ Vương, Minerva.
Trong trận Saint Carillon trước đó, Cornelius thành công dụ được Minerva xuất đầu lộ diện, lúc này đối phương hẳn cũng đã biết Minerva chính là mục tiêu của Tam Đại Công Tước rồi. Chưa kể Hieronihika cũng từng bí mật phái ra một đám sát thủ cuồng tín của giáo hội tới ám sát sát Minerva bất thành… Tóm lại sau từng đó biến cố, Francesca da Zaccaria kia án binh bất động cũng là dễ hiểu. Có điều chuyện này Deyronius không biết được, mà Galerius và Lucius cũng không có ý định nói cho gã biết.
“Chiến tranh không nhất định chỉ có tấn công. Ả hồ ly kia quỷ kế đa đoan, không chừng là ở lại Zaccariesco lãnh trách nhiệm phòng thủ, đảm bảo trong trường hợp xấu nhất thì Liên quân Đông Quốc vẫn còn có một cứ điểm chắc chắn để lui về.”
“Vậy sao? Nhưng mà ta vẫn cảm thấy không họp lý.” Deyronius phẩy tay.
“Ngươi thấy cái gì không hợp lý?”
“Liên quân Đông Quốc vừa mới thảm bại cách đây không lâu lại có thể nhanh chóng đồng lòng tập hợp, nghe nói là bởi vì đích thân Giáo Hoàng Palkai kêu gọi phát binh, đã cùng với Liên quân di chuyển tới Saint Carillon. Nhưng lão già đó cao ngạo như vậy, trừ khi là đánh chiếm Nhà Thờ Lớn ra thì chắc chắn không chịu cho mượn tên tuổi của mình để làm cớ xuất binh, ta cảm thấy lão đồng ý với chiến dịch lần này chỉ có thể đến từ một nguyên do - là ả hồ ly kia đã thuyết phục lão ta.”
“...Điều này ta có thể hiểu. Rồi sao nữa?”
“Hai vị Điện hạ hẳn cũng đã từng nghe qua tiếng xấu của Giáo Hoàng rồi chứ?” Deyronius cười khùng khục, “Francesca da Zaccaria được mệnh danh là đệ nhất mỹ nữ Đông Quốc, lão già kia cho dù có bị thuyết phục đi cùng Liên quân tới Saint Carillon thì cũng sẽ tìm trăm phương ngàn kế giữ ả ta bên mình mới phải.
“Hừm…”
Galerius nghe vậy cũng gật đầu trầm ngâm. Chuyện Giáo Hoàng Palkai đam mê nữ sắc lão cũng có nghe qua, nói như vậy… Hoặc là Francesca da Zaccaria vẫn bí mật đi cùng với Liên quân, hoặc là ả ta đã cho Giáo Hoàng một thoả thuận khác, đủ để lão ta chấp nhận việc này.
“Cho nên mong hai vị Điện hạ giúp ta để ý nội tình Zaccariesco một chút…” Deyronius nhìn về phía Galerius, cười cười, “Nói đến tình báo thì ta đúng là đang múa rìu qua mắt thợ rồi, bầy bạch tuộc của ngài Galerius đây chẳng phải am hiểu nhất là chuyện đó hay sao?”
Gã bỏ lại một câu đó, đoạn quay người bước xuống cầu thang.
“...Xem ra kẻ này thực sự không phải chỉ là hạng hữu dũng vô mưu.” Lucius đợi đến khi tiếng chân đã khuất hẳn mới lầm bầm như vậy.
“Nghĩa là mục đích của chúng ta càng khó đạt được hơn. Ngài có biết khắc ấn của hắn sở hữu năng lực gì không?”
“Ta không biết. Nhưng cho dù dị năng của hắn có là gì, chúng ta trước mắt cũng có thể tận dụng con chó điên này trên chiến trường đông cương. Nếu như hắn thực sự đáng sợ hơn cả Cornelius, vậy thì lũ giặc cỏ Đông Quốc kia sắp sửa bị dạy cho một bài học nữa rồi.”
(——Nhưng hắn nói đúng, ả đàn bà kia tuyệt đối không thể xem nhẹ…)
Mặc dù giọng điệu cao ngạo khiến cho người ta khó chịu, nhưng Galerius cũng không thể không lưu tâm đến lời cảnh báo sau cùng của Deyronius——Francesca da Zaccaria cùng với Ngân Đản Quân của ả, vì cái gì mà lại ở lại Zaccariesco.
(Cần phải điều tra cho rõ chuyện này… Nếu như hắn nói đúng, vậy thì mục tiêu thực sự của Liên quân Đông Quốc——chưa chắc đã là Saint Carillon.)
3 Bình luận