Trong Bảy nước Phương Đông, Zaccaria nằm ở ngoài rìa phía tây nam, là công quốc gần với Princinopolis nhất nếu như tính đến việc di chuyển bằng đường biển. Mặc dù gần với đất thánh là vậy, nhưng đức tin của người dân Zaccaria lại không quá sâu dày. Một phần là do xã hội Zaccaria tương đối thịnh vượng dẫn đến không quá bận tâm về cúng bái, phần khác do đây là một công quốc thường xuyên diễn ra mậu dịch giao thương, văn hoá cũng theo đó mà có sự pha trộn từ tứ xứ.
…Nói tóm lại, chính vì những lí do như thế mà nhà thờ ở Zaccariesco được xây dựng khá sơ sài, mặc cho việc nó nằm giữa một chốn đô thị phồn hoa.
“Bởi vậy nên ta mới không muốn đi Zaccaria, hừ!”
Giáo Hoàng ngồi trên bục của giáo đường, vừa bày ra bộ mặt hờn dỗi vừa càu nhàu trong bực dọc. Thân thể mập mạp như heo của lão nhúc nhích tới lui, cái mông to bự đặt không vừa trên ghế, cứ dịch một bên vào thì bên kia chỉ trực tuột ra ngoài.
“Giáo đường gì mà bé như lỗ mũi, có khi còn chẳng chứa đủ hai ngàn người! Còn cây đại phong cầm kia, nhỏ vậy mà cũng dám gọi là đại phong cầm sao? Cái của này rõ ràng chỉ là dương cầm bình thường! Đại phong cầm đúng quy cách phải có hệ thống ống đàn đồ sộ mấy trăm chiếc, mỗi một tiếng đàn dâng lên chư thần Palkai đều phải làm cho giáo đường rung chuyển, đủ cho toàn bộ dân chúng cả trong lẫn ngoài nhà thờ nghe thấy được thần uy! Những kẻ quê mùa các ngươi phải nhìn thấy quy mô bên trong Nhà Thờ Lớn ở Princinopolis mới biết cái nhà thờ nát này tồi tệ đến mức nào! Các ngươi bảo ta phải chủ trì lễ lạt hàng ngày thế nào ở cái nơi này chứ?”
Giáo Hoàng giận dữ quát tháo một tràng, sau đó vì quá mệt mới phải miễn cưỡng dừng lại thở phì phò lấy hơi. Năm đó lão chạy tới Medoccia tị nạn chứ không phải Zaccaria vừa an toàn hơn vừa nằm ngay sát bên đất thánh, thì ra cũng chỉ là vì lí do này.
“Đức Giáo Hoàng tôn kính, xin ngài hãy nhẫn nại một chút.” Francesca nở một nụ cười tươi tắn như hoa, cố gắng xoa dịu lão già béo mập đang nổi cơn tam bành, “Zaccariesco không thường xuyên được ngài hạ cố ghé thăm, thứ cho tiểu nữ không kịp chuẩn bị cơ sở vật chất thật đầy đủ. Có điều xin ngài cũng đừng lo, mặc dù đại phong cầm chất lượng không cao, nhưng những thiếu nữ trong dàn đồng ca của nhà thờ này lại rất tuyệt, tin là có thể bù đắp được yêu cầu của ngài.”
“Ừ ừ, vậy thì cũng tạm được.” Giáo Hoàng vừa nghe thế thì hai mắt sáng lên, lập tức gật đầu lia lịa, “Hát thánh ca ấy à, ta giỏi nhất chính là hướng dẫn, để lát nữa ta phải… “kiểm tra” riêng bọn họ một lượt mới được.”
“Vậy thật là một vinh hạnh thưa ngài, những cô gái đó mà biết hẳn cũng sẽ rất lấy làm vui sướng. Nhưng trước hết xin ngài hãy giữ tâm trạng vui vẻ, thân thể khoẻ mạnh, như vậy mới là phúc cho tất cả các tín đồ.”
Francesca thản nhiên khoa môi múa mép một hồi ngọt sớt, nhưng đám tướng lĩnh bên cạnh đã bắt đầu có người không nhịn nổi mà chau mày cau có ra mặt. Chris đứng gác ở cửa quan sát thấy vậy, cũng chỉ có thể thở dài. Cậu trước kia làm lính đánh thuê ở Thánh Linh Quốc, vốn đã nghe nói tới cái danh tiếng không mấy sạch sẽ của lão Giáo Hoàng háo sắc này, mà ngay bây giờ lão cũng đang đưa ánh mắt thô bỉ không thèm giấu diếm dán vào những đường cong trên thân thể Francesca, mà nội dung nói chuyện cũng chẳng liên quan tẹo nào tới việc quân hết cả.
Chris nghĩ đến đây lại đưa mắt len lén rình xem phản ứng của người còn lại đang cùng mình đứng gác ra sao. Gilbert vẫn mang một thân giáp phục màu đen, gương mặt lạnh tanh nhìn vào trong sảnh giáo đường. Biểu cảm như đúc ra bằng sắt kia thoạt tiên có vẻ như chẳng hề để tâm lấy một chút, nhưng Chris đã quen anh ta đủ lâu để biết rằng Gilbert đang tập trung cao độ, chỉ cần Francesca có một chút nguy hiểm sẽ lập tức phóng thẳng vào giáo đường như một mũi tên.
“Giáo Hoàng tôn kính, nếu như ngài không còn vấn đề gì với nhà thờ này, vậy thì chúng ta nói tiếp công chuyện chính có được không?”
Lúc này tướng chỉ huy quân đội của Công quốc Labrazia có vẻ cũng không kiên nhẫn thêm được nữa, ho khan hai tiếng rồi chen ngang. Chris từng một lần nhìn thấy viên tướng này trên chiến trường, nhưng cũng không nhớ rõ. Hiện tại những người có mặt ở đây bàn bạc đều là các tướng lĩnh cấp cao của Liên quân Đông Quốc như vậy.
“Chúng tôi đã hiệu triệu binh lực Bảy nước Phương Đông dưới danh nghĩa của ngài, hiện tại chính là đang cần cần thảo luận kế hoạch tác chiến. Thánh Linh Quốc để lại tới hai vạn quân chiếm đóng Saint Carillon, chẳng khác nào một mũi dao đâm thẳng vào giữa bảy nước, tình hình vô cùng nguy ngập.”
“Đúng vậy, xin ngài mau chóng đứng ra tuyên bố phát động chiến dịch, đoạt lại Saint Carillon!”
Người vừa tiến lên nói thêm vào chính là tướng quân của Công quốc Medoccia, người đã phải bỏ lại Saint Carillon mà chạy sau khi Thánh Linh Quốc Quân kéo tới chiếm thành.
“Trật tự! Ta là người phát ngôn cho chư thần Palkai, các ngươi còn dám chỉ bảo ta phải làm gì, muốn lợi dụng tên tuổi tôn quý của ta để tư lợi phải không?!” Giáo Hoàng gân cái cổ ngấn mỡ của mình lên quát tháo, “Chỉ là một toà thành thì có gì mà quan trọng? Một khi ta ra mặt thì chính là thánh chiến, quân đội của chúng ta nhắm tới không phải Saint Carillon mà là Princinopolis, là Nhà Thờ Lớn của giáo hội, là đất thánh đã bị bè lũ dị giáo kia dày xéo trước đây! “
“Đức Giáo Hoàng, xin ngài suy nghĩ lại…!” Tướng quân của Công quốc Zappania nhịn không được phải cắt ngang lần nữa, “Cho dù muốn xuất binh đoạt lại Princinopolis cũng cần Medoccia làm cứ điểm đóng quân. Thành Saint Carillon nằm ở yếu địa chặn đứng đường hành quân giữa Bảy Nước Phương Đông và Thánh Linh Quốc, một khi địch quân còn đóng ở đây, chúng ta căn bản không thể tiến lên được. Mà nếu như men theo vịnh biển vòng qua Saint Carillon, thì sẽ rơi vào thế bị hai mặt giáp công!”
“Hừ, không phải còn có thể đi bằng đường biển sao?” Giáo Hoàng khịt mũi, “Từ nơi này đi qua vịnh phía nam, chưa tới ba ngày là có thể đến Princinopolis!”
“Chúng ta không có đủ tàu để vận chuyển hàng vạn quân được, thưa ngài!”
“Không có thì đóng thêm tàu! Zaccaria giàu có như vậy, tiềm lực lại không đủ để đóng thêm dăm ba chiếc tàu chiến hay sao? Phải rồi, hạm đội này hãy lấy tên của ta đặt cho chiếc kỳ hạm, đảm bảo sẽ được thần linh ban phước.”
Mọi người trong giáo đường tuy rằng không dám thở dài, nhưng ai cũng có thể cảm nhận được bầu không khí ngán ngẩm đang bao trùm trong không khí… Tất nhiên là, trừ cái vị Giáo Hoàng vừa mới đưa ra phát ngôn hết sức ngu xuẩn kia. Ông ta căn bản không hiểu được cần bao nhiêu tiền của, nhân lực và thời gian mới có thể đóng được một hạm đội đủ sức vận tải hàng vạn quân binh như vậy.
Trận công thành Saint Carillon lúc trước kết thúc trong mơ hồ, song phương đều thiệt hại không quá nặng, dù sao Liên quân cũng nửa muốn đánh nửa không muốn đánh, khi đưa được Giáo Hoàng ra ngoài thì lập tức rút về Zaccaria tập trung binh lực. Thánh Linh Quốc Quân lấy được thành, Liên quân Đông Quốc lấy được người, hai bên tạm xem như là hoà nhau. Những tưởng chuyện tiếp theo sẽ rất đơn giản, dù sao Saint Carillon cũng nằm trên địa giới Đông Quốc, nếu tập hợp toàn bộ binh mã đánh một trận có lẽ cũng không quá khó khăn. Ai mà ngờ được lão Giáo Hoàng đã ngu còn cứng đầu kia lại cố chấp muốn đem đội quân này đoạt lại Princinopolis, liên quân được hiệu triệu dưới danh nghĩa của lão cũng tạm thời chưa thể đạt thành đồng thuận.
——Cũng bởi vì kết cấu lỏng lẻo như vậy nên lúc trước Liên quân mới bị đánh cho thê thảm…
Đã từng là lính đánh thuê Thánh Linh Quốc, Chris đưa ánh mắt chán chường nhìn Giáo Hoàng đang hoạnh hoẹ cánh tướng lĩnh, càng thấm thía hơn cái đội quân này vô vọng tới mức nào.
——Francesca thực sự muốn dùng một người như vậy để kêu gọi phát binh sao…
Kì thực nếu xét về lịch sử, mỗi Công quốc trong Bảy nước Phương Đông so với Thánh Linh Quốc còn lâu đời hơn nhiều. Bởi vậy những vương công quý tộc với thứ tôn nghiêm truyền qua nhiều thế hệ đều hết sức kiêu ngạo, cho dù đã rơi vào thế hạ phong vẫn không muốn nhìn thẳng vào vấn đề yếu kém của bản thân, Mà Francesca là nữ nhân, hơn nữa tuổi còn rất trẻ, tuy rằng có được chiến công cứu về Giáo Hoàng, nhưng chiến công đó cũng chỉ cho cô đủ cho tư cách tập hợp mọi người tới họp bàn mà thôi. Muốn đứng lên thống lĩnh quân đội Bảy nước Phương Đông, uy danh của Francesca vẫn còn xa mới đủ.
“Đủ rồi, đủ rồi! Các ngươi căn bản là không có đức tin!” Giáo Hoàng đứng phắt dậy vung vẩy tay chân, vạt áo choàng bay phần phật, “Các ngươi nhìn xem thánh địa thành ra như vậy, Nhà Thờ lớn thành ra như vậy, còn muốn người dân của các ngươi được thần linh chiếu cố hay sao? Nữ thần Tyche mà Thánh Linh Quốc sùng bái là cái gì, chẳng qua chỉ là một trong các chư thần Palkai mà thôi, thế mà bây giờ được tôn làm chủ thần thờ phụng trong Nhà Thờ Lớn, chẳng khác nào làm đảo lộn trật tự, ô uế thánh địa, các ngươi còn không cảm nhận được chư thần đang phẫn nộ ư? Còn tiếp tục như vậy, ta sẽ nhân danh đấng bề trên phán tất cả các ngươi đều là dị giáo, trục xuất khỏi phước lành của chư thần!”
Dị giáo——vừa nghe tới hai chữ này, đám tướng lĩnh trong phòng đều bị doạ tới sắc mặt trắng bệch.
Trong mắt Chris, những vị hiệp sĩ từng lăn lộn sa trường, thân trải trăm trận này lại bị lời đe doạ hết sức vô hại làm cho sợ hãi đến thế là một chuyện hết sức kì cục. Nhưng nếu nghĩ một chút, bọn họ cũng là những người dân Bảy nước Phương Đông, từ nhỏ được các tu sĩ Palkai rửa tội, lớn lên trong một xã hội mà tất cả người xung quanh đều cực kì tin vào tín ngưỡng, thì việc bị Giáo Hoàng phán là dị giáo so với cái chết còn kinh khủng hơn nhiều. Một khi bị trục xuất khỏi phước lành của thần linh, ngay cả cơ hội an nghỉ sau cái chết cũng không còn nữa, bọn họ sẽ vĩnh viễn phải chịu sự đau khổ đời đời.
Không khí trong giáo đường căng thẳng cực độ, chỉ có tiếng loẹt quẹt của đế giày khi lão Giáo Hoàng lê cái thân xác béo phị ra khỏi giáo đường.
“...Đức Giáo Hoàng bớt giận, là chúng tôi ăn nói hồ đồ…”
“Đúng vậy, chúng tôi thực sự không có ý khinh nhờn thần linh, mong ngài bỏ qua cho…”
“Được rồi, vậy thì bàn cách đánh Princinopolis. Nếu chúng ta phái một số ít bộ binh đi trước, hành quân thật nhanh men theo vịnh biển…”
“Làm như vậy cũng đâu có ích gì chứ?”
“Hành quân theo lối đó sẽ mất bao lâu nhỉ?”
“Đại khái… khoảng năm ngày đường.”
“Cứ coi như tiến quân trót lọt, nhưng nếu Saint Carillon vẫn còn trong tay Thánh Linh Quốc, viện binh của chúng chỉ mất không quá bảy ngày là có thể từ sau lưng chúng ta đánh tới.”
“Hai ngày… Chỉ có hai ngày để công phá Princinopolis đang đồn trú hơn một vạn quân, cái này cũng quá khó đi…”
“Lỡ như rơi vào thế hai mặt giáp công, lại bị cắt đường lui về Đông Quốc, chỉ sợ… toàn quân bị diệt…”
Trong lúc đám tướng lĩnh đang mặt ủ mày chau bàn bạc, một giọng nữ bỗng vang lên đanh thép: “Nếu chỉ là một ngàn quân, vậy thì tàu của Zaccaria có thể chở được.”
Mọi người nghe vậy thì ngớ người, quay lại nhìn Francesca, trên mặt đều vẽ đầy dấu hỏi.
“Francesca Điện hạ đang nói linh tinh cái gì đấy?”
“Mỗi lần chở một ngàn quân qua biển… vậy mất bao lâu mới có thể tập hợp đầy đủ binh mã đây? Rồi lực lượng tới trước sẽ đóng ở đâu, hậu cần ra sao? Mất công làm như vậy, thà rằng cho quân lính cưỡi bò đi trên đường bộ có khi còn nhan hơn đó.”
Tướng chỉ huy của Công quốc Xelucinia buông một câu đùa, xung quanh cũng truyền đến vài tiếng cười khinh miệt.
“Tướng quân hiểu nhầm ý của ta rồi.” Francesca lắc đầu cười, “Ta đang nói là, để một ngàn lính Ngân Đản Quân của ta vượt biển tiên phong, còn các ngài cho đại quân hộ tống Giáo Hoàng theo đường bộ, theo hai đường đó mà tiến về Princinopolis.”
Lời giải thích này của cô chỉ khiến cho mọi người càng sững sờ hơn.
“Francesca Điện hạ muốn… đem một ngàn quân đó công thành?”
“Chính xác là như vậy.”
“Như, như vậy làm sao được, ngài điên rồi à?!” “Đúng là Điện hạ lần trước đa mưu túc trí cứu được Giáo Hoàng ra ngoài, nhưng đó chỉ là đoạt lấy một người mà thôi, còn dây là cả một toà thành!” “Trong Nhà Thờ Lớn có tới một vạn quân, làm gì có kế sách nào mà phe công thành ít hơn phe thủ thành tới mười lần được chứ?!
“Đây là chỉ thị của Giáo Hoàng, thay mặt các chư thần mà ban ra, ta cũng chỉ theo đó mà đưa ý kiến thôi. Tất nhiên nếu vị nào khác ở đây cảm thấy mình có ý kiến hay hơn, xin cứ tự nhiên phát biểu.” Francesca tươi cười cắt ngang những tiếng phản đối ồn ào của đám tướng lĩnh, “Các vị dẫn đại quân khua chiêng gióng trống thật rầm rộ tiến về Medoccia, chỉ cần đảm bảo giữ bí mật cho chuyến vượt biển của ta, Thánh Linh Quốc ắt phải chột dạ mà không dám cho binh lực rời khỏi Saint Carillon hỗ trợ nơi khác. Tới gần đó rồi, các vị cho quân tạm dừng hạ trại, chờ tin tức từ Princinopolis do ta gửi tới. Nếu như tình hình có lợi thì lập tức nhổ trại tiến quân, nếu như thất bại thì cũng có thể lui về Đông Quốc an toàn. Thánh Linh Quốc Quân đóng ở Saint Carillon rơi vào thế bị động, mà chúng ta thì chủ động, như vậy quân tình có ra sao cũng không khiến các vị gặp nhiều nguy hiểm.”
“Ồ…” “Thì ra là thế…” “Đúng là như vậy thì tình huống xấu nhất cũng sẽ không phải thảm bại…”
Mấy vị tướng lĩnh nghe đến đây thì đều gật gù tỏ ý đồng tình, ai nấy trút được nỗi lo bản thân phải chịu thiệt, còn về phần Francesca nắm vai trò nguy hiểm nhất, căn bản là ai bảo tự cô xung phong… Gilbert đứng ngoài cửa điềm nhiên nhìn cảnh tượng này không thèm nheo mắt lấy một cái, giống như đã là chuyện quá thường ngày, chỉ có Chris là bồn chồn kích động.
“Nếu đã thống nhất như vậy, ta sẽ đi thuyết phục Giáo Hoàng. Có thể sẽ mất chút công sức, nhưng một khi ngài ấy hiểu việc tiến công Saint Carillon chỉ là nghi binh, mục đích thực sự là Princinopolis, thì Giáo Hoàng ắt sẽ thông cảm cho chúng tướng thôi.”
Bàn bạc thêm một hồi, cuộc hội họp của các tướng lĩnh kết thúc, mọi người giải tán. Đợi đến khi mọi người đều đi khỏi trừ ba người của Ngân Đản Quân, Chris mới lên tiếng: “Cô thực sự muốn đem một ngàn quân đánh vào Princinopolis?”
“Thôi nào, cậu thấy chiến lược của ta từ trước đến giờ đã từng thất bại chưa?” Francesca chỉ nhún vai, phản ứng lạc quan đến mức Chris chỉ biết há miệng không nói nên lời. “Thực ra ta cũng không muốn để mấy lão già đó chen chân vào đâu, nhưng chỉ với một ngàn quân thì cho dù có chiếm được Princinopolis cũng không cách nào giữ thành được. Cho nên cần dọn cỗ cho bọn họ yên tâm mà tiến quân theo đường bộ tới đóng tại đó giúp ta.”
“Nhưng nếu như không chiếm được, vậy chẳng phải——”
Trước mặt là quân đóng ở Princinopolis, sau lưng là quân đóng ở Saint Carillon, mỗi bên trong số này lại có một toà thành để lui về. Rơi vào thế giáp công hai mặt như vậy cho dù là toàn bộ Liên quân Đông Quốc cũng phải e sợ, một ngàn quân của Francesca… còn chẳng bõ cho đối phương xỉa răng.
Nhưng Chris chưa kịp nói hết câu, một ngón tay mảnh dẻ mềm mại đã nhẹ nhàng chặn lấy môi cậu. Chris đỏ mặt, vội vàng rụt đầu về phía sau.
“Chris, nghe cho kĩ.” Francesca nhoẻn cười, nhưng giọng điệu vô cùng nghiêm túc, “Ta là tướng lĩnh, cậu là thuộc hạ. Chuyện nhỡ đánh thua thì làm thế nào là chuyện chỉ có ta mới suy nghĩ, còn cậu thì tuyệt đối không được phép. Đã hiểu chưa?”
Chí khẽ thở hắt ra, im lặng gật đầu——Francesca nói đúng, câu hỏi này không phải thứ một người lính nên hỏi. Điều mà bọn họ nên làm, chỉ đơn giản là quyết định tin tưởng hay không tin tưởng chỉ huy của mình mà thôi.
“Mà nhé, rõ ràng là cùng cái kiểu tác chiến liều lĩnh này, cùng cái tình cảnh khốc liệt này, cậu chẳng phải đã trải qua rất nhiều lần rồi ư? Sao bây giờ lại lo lắng vậy?” Francesca rút tay về, bật cười khúc khích.
Đúng vậy.
Thậm chí không chỉ là cùng một tình cảnh, mà… chính toà thành này, cậu cũng từng đánh qua rồi.
Trận chiến công phá Princinopolis của Thánh Linh Quốc chính là chiến dịch có quy mô lớn nhất mà cậu từng trải qua. Đội lính đánh thuê của Chris lúc đó được đưa lên đội ngũ tiên phong, hiển nhiên là kiểu chiến thuật dùng lính đánh thuê làm khiên thịt hết sức thường thấy, thu hút đợt hoả lực phòng ngự đầu tiên mà cũng là tàn khốc nhất. Tất cả những tay lính đánh thuê khi đó đều biết rõ mình sắp sửa bước vào chỗ chết chín phần, chẳng có ai ôm hi vọng đột kích thắng lợi cả, chỉ mong sống sót mà thôi… Để rồi cuối cùng không ai ngờ được, Chris toàn thân đầy máu đẩy cửa thành ra, sau lưng là xác chết đầy đất, toàn bộ đồng đội không một người còn sống. Princinopolis, chỉ đúng một trận đó liền thất thủ.
Chuyện xảy ra cách đây mới có một năm, Chris cũng không ngờ rằng lần này mình lại đứng ở phe của Liên quân Đông Quốc đánh lại cùng một toà thành, hơn nữa lần này lại ôm tâm lý lo sợ phải thua trận.
——Lúc đó trong đầu cái gì cũng không nghĩ đến, ngay cả tính mạng cũng không quan tâm, chỉ có một mực lao đầu lên mà chém giết, tại sao bây giờ lại… Chẳng lẽ, mình bắt đầu sợ chết rồi sao? Từ khi nào mà trở nên yếu đuối như vậy…
“Cậu không có gì thay đổi cả.” Francesca chợt lắc đầu cười, như thể đọc được suy nghĩ trong đầu Chris, “Chỉ là bây giờ cậu không còn đứng trên chiến trường một mình nữa mà thôi.”
Cô vừa nói vừa liếc mắt nhìn sang Gilbert. Vị hiệp sĩ giáp đen cũng chỉ nhún vai, không đáp lại gì.
Đúng lúc này, có tiếng bước chân từ bên ngoài giáo đường vọng tới.
“Fran, mình đem quần áo mà cậu dặn tới rồi đây.”
Chris theo phản xạ giật thót khi nhận ra giọng nói kia, len lén quay lại. Minerva mang theo một bọc vải sải bước vào trong nhà thờ, cũng hơi khựng lại khi thấy cậu, sau đó rất không tự nhiên vòng qua người Chris rồi đến trước mặt Francesca. Cô vừa dúi bọc vải vào tay nữ tướng tóc vàng vừa cằn nhằn: “Cậu đó, đừng có cứ lúc nào Paula bận công chuyện là lại xem mình như gia nhân chạy vặt chứ!”
“A? Vậy cậu thử nói xem ngoài cậu và Paula còn ai có thể vào phòng mình lấy quần áo được đây? Mà cảm ơn nha, giờ qua chỗ phòng xưng tội bên kia giúp mình thay đồ một chút.”
“Đã bảo đừng có xem mình như gia nhân mà… Với lại, sao lại thay đồ ở nơi này?”
“Nếu Meena không chịu thì đành vậy… Chris, hay là——”
“Đi thì đi, cậu ngậm miệng cho mình!”
Minerva vội vã một tay giật lấy cái bọc vải, một tay túm lấy Francesca lôi tuột đi, thoáng cái đã biến mất vào phòng xưng tội.
——Minerva… từ sau đêm đó cứ liên tục tránh mặt mình như vậy.
——Hẳn là cô ấy lại nhìn thấy cảnh mộng bị mình giết chết…
——Lần này tiến quân đánh Princinopolis, không chừng lời tiên tri đó sẽ lại…
Lúc này Chris cuối cùng cũng hiểu được——không còn đứng một mình mà Francesca nói chính là như vậy.
——Cho nên mình mới sợ chiến trường, bởi vì không chỉ có mình liều mạng, còn có Minerva cũng sẽ xông vào nơi đao kiếm của địch nhân, còn có… đao kiếm trong tay mình…
Chris nhìn về phía căn phòng xưng tội bằng gỗ, môi mím chặt. Cậu biết suy nghĩ của mình ngu ngốc tới mức nào. Thân là kẻ làm lính đánh thuê, cả đời chỉ có thể kiếm sống trên đường đao mũi kiếm, làm gì có cái quyền được sợ chiến trường?
Trong lúc cậu còn đang trầm tư, trong phòng xưng tội bỗng có tiếng Minerva kêu lên lắp bắp:
“F-Fran… Cái, cái cái, cái thứ quần áo kiểu gì đây? Cậu định làm gì mà lại mặc cái của này lên người chứ?!”
“Ủa, Meena cũng muốn mặc hả? Ừm, mình nghĩ cậu mặc khéo còn nóng bỏng hơn mình nữa nha.”
“Con gái con đứa ai lại muốn mặc cái thứ này chứ hả?!”
Tiếng thiếu nữ líu ríu từ trong vọng ra làm Chris thoáng đỏ mặt, ngượng ngập quay lưng định rời khỏi giáo đường.
“Điện hạ chưa nói cậu có thể đi.”
Giọng nói trầm thấp của Gilbert từ phía sau khiến cậu miễn cưỡng dừng lại.
“Nhưng mà… tôi chỉ ở đây để đảm bảo an toàn trong lúc họp thôi mà, cuộc họp thì cũng kết thúc rồi… Người ta ở trong đó thay đồ, tôi ở đây dù sao cũng không tiện…”
“Cuộc họp chỉ là hình thức, kế hoạch của Fran Điện hạ bây giờ mới bắt đầu. Cậu là người của đội Thân Vệ, cũng nên quen dần với cung cách làm việc của Điện hạ đi.”
Gilbert nói như vậy, Chris cũng nghiêng đầu tỏ ra không hiểu lắm. Chính xác thì cái gì bây giờ mới bắt đầu?
Đúng lúc này cửa phòng xưng tội bật mở, Francesca cùng Minerva bước ra, cảnh tượng khiến cho hai con mắt của Chris thiếu chút nữa muốn lọt tròng——Bộ váy của Francesca mặc trong cuộc họp vốn đã không phù hợp với thân phận nữ tướng cho lắm rồi, nhưng ít nhất còn coi như là trang phục của tiểu thư nhà quý tộc. Mà bây giờ… trên người cô là một bộ váy sa tanh đen hở lưng xẻ cực kì sâu, phía trước sau lưng, bên trên bên dưới đều khiến người ta không biết phải đặt mắt vào đâu cả, có nói là trang phục của kĩ nữ cũng không đến nỗi quá đáng. Nếu như lúc này có bất cứ một vị linh mục đứng đắn nào hiện diện, chắc chắn cô nàng sẽ bị tống cổ ra khỏi nhà thờ ngay lập tức, có là thiên kim tiểu thư cũng vậy.

“Cái này… cái này… cái này là gì…” Chris lắp bắp.
“Xinh không?” Francesca cười khúc khích, lại làm điệu bộ muốn nâng cái tà váy vốn đã ngắn tới tận nửa đùi trên, làm Chris một phen suýt đứng tim. “Chắc Gil cũng nói với cậu rồi, cuộc họp bàn ban nãy chỉ là làm cho có, tiếp theo ta mới cùng Giáo Hoàng tiến hành họp bàn thực sự… Gil này, giúp ta giữ mọi người ngoan ngoãn ở bên ngoài, không có việc gì thì chớ quấy rầy nha.”
Chris nghe vậy thì há hốc miệng, mà Minerva cũng bị doạ cho tái xanh cả mặt mày. Francesca vẫy vẫy tay mấy cái, sau đó quay lưng bước về phía hành lang dẫn tới phòng của Giáo Hoàng.
“Fran, cậu đứng lại cho mình!!!” Minerva lúc này mới giật mình tỉnh khỏi cơn sốc mà la lớn đuổi theo, nhưng Gilbert đã rất nhanh đứng chắn trước mặt, mà cánh cửa giáo đường cũng đã khép lại. “Mình bảo cậu đứng lại——Gilbert, tránh ra… Fran, đầu óc cậu hỏng hết rồi có phải không?! Fran!!!”
“Nhan sắc là vũ khí đắc lực của Fran Điện hạ, điều này cô đã nhận thức được từ lâu rồi mới phải, đừng quấy rầy kế hoạch của cô ấy.”
“Cho dù là như thế——Anh, anh làm sao có thể bình tĩnh như vậy?!”
Gilber không trả lời, chỉ quay lưng đi tới một cánh cửa khác rời khỏi giáo đường, có cầu thang dẫn lên trên.
“Này! Gilbert!”
“Meena, trong nhà thờ đừng nói tới tiếng. Muốn theo dõi tình hình của Điện hạ thì theo tôi.”
Hai người bọn họ chỉ có thể lóc cóc chạy theo Gilbert lên cầu thang, cuối cùng tới một gian phòng rất thấp sát mái nhà, giống như gác xép, khắp nơi đều là những ống dài bằng đồng chạy ngang chạy dọc, không biết là nối đi đâu.
“Hệ thống ống đồng này dùng để truyền âm thanh của đại phong cầm đi khắp nhà thờ. Phòng của Giáo Hoàng ở ngay phía dưới, áp tai vào ống đồng có thể nghe thấy được bên trong. Nếu thật sự có chuyện ngoài ý muốn phát sinh, chúng ta theo cửa thông gió đằng kia nhảy vào phòng.”
Gilbert thong thả giải thích khiến cho Chris và Minerva cùng ngơ ngác, nhưng ít nhất bọn họ cũng nắm được trọng điểm.
“Anh từng điều tra qua chỗ này rồi sao?”
“Fran Điện hạ đã nói từ trước rằng muốn dùng nữ sắc để thuyết phục Giáo Hoàng, việc đảm bảo an toàn đương nhiên phải do tôi lo liệu.”
Nói xong, Gilbert cúi xuống áp tai vào thành một ống đồng, bộ dạng nhìn khá kì cục, nhưng Chris đng lo lắng cho an toàn của Francesca nên cũng cúi xuống theo. Minerva mím môi, trên mặt tràn ngập vẻ bất đắc dĩ, nhưng rõ ràng cũng không còn cách nào khác.
“Chris, dịch ra một chút, đừng có sát vào người tôi như vậy.” Cô vừa cúi xuống vừa càu nhàu.
“Dịch ra… dịch ra chỗ nào được, nơi này chật như vậy mà.”
“Hai người yên lặng một chút, bằng không sẽ không nghe được gì cả.”
Gilbert lừ mắt lấy khuỷu tay huých một cái, Chris và Minerva cũng không dám nói thêm gì nữa, nín thở lắng nghe.

『 ...Tới giờ ta vẫn chưa thể tin được, một mỹ nhân như hoa như ngọc lại phải xông pha nơi trận mạc hung hiểm, thật không hiểu Công vương Zaccaria nghĩ cái gì, ôi… Hắn đường đường là vua một nước, chỉ cần muốn sẽ có trăm ngàn cách để cho con gái mình được hưởng uy danh mà không cần phải đến nơi nguy hiểm kia mà. 』
『 Đa tạ Giáo Hoàng đã tỏ lòng quan tâm, nhưng tiểu nữ vốn đã hạ quyết tâm cống hiến tất cả cho nghiệp lớn, phụ vương cũng chỉ là chiều theo ý của tiểu nữ mà thôi. 』
『 Ta xem ngươi cũng là một con chiên sùng đạo, vậy nghiệp lớn mà ngươi nói chính là dẫn quân đoạt lại đất thánh của chư thần Palkai cho vạn dân Đông Quốc có phải không? 』
『 Đương nhiên rồi thưa Giáo Hoàng, thêm nữa còn là vì để ngài có thể một lần nữa dẫn dắt tín đồ, trở lại vị thế xứng đáng với thân phận cao quý của ngài. 』
『 Hà hà, được, được. Ngươi là nữ nhi nhưng lại có chí lớn như vậy, đợi đến khi chúng ta đoạt lại được đất thánh, ta sẽ phong ngươi làm Thánh Đường Thủ Hộ Kị Sĩ, ngày ngày ở bên ta hầu hạ. Đây là chức vụ tuyệt đối trọng yếu, ngươi thấy thế nào? 』
『 Được như vậy thì không còn gì vinh hạnh hơn cho tiểu nữ. 』
Chris ngồi nghe thôi mà đã sởn cả da gà, Minerva thì khỏi nói, mặt mũi nhăn nhúm cả lại như đang cố nuốt thứ gì đó cực kì kinh tởm. Giọng nói của Giáo Hoàng không khác gì thân hình núng nính những mỡ của lão ta, nhão nhoét và cục mịch đến phát gớm.
『 Ui chà, thực ra cũng không cần phải đợi đến khi đó. Chỉ cần ngươi bằng lòng thì ngay khoảng thời gian này ở Zaccariesco, ta cũng có thể giữ ngươi bên cạnh ngày đêm hầu hạ. Ừ ừ, ta còn có thể làm lễ ban phước cho ngươi, lễ ban phước rất đặc biệt, đặc biệt linh thiêng… Hay là, dù sao ngươi cũng đã tới đây rồi, chúng ta tiến hành luôn… 』
Kéttttt——
Âm thanh rợn tóc gáy khiến Chris giật mình ngẩng lên, chỉ thấy Minerva đang bóp chặt ống đồng bên cạnh mình tới mức mười đầu ngón tay trắng bệch, cái ống cứng như vậy cũng bị ngón tay cô làm móp vào mấy vết.
“Minerva, cô bình tĩnh lại một chút, cứ như vậy ở trong phòng sẽ nghe thấy đó!”
“Anh nói tôi phải bình tĩnh thế nào hả, con lợn thối tha kia rõ ràng là sắp giở trò đồi bại với Fran tới nơi rồi!”
『 ——Ối, đức Giáo Hoàng, ngài làm gì vậy… 』
『 Hà hà, đừng sợ đừng sợ, có cái này ngươi không biết, được người đại diện cho chư thần ôm ấp hôn môi chính là một hình thức ban phước bí mật của nhà thờ, cứ tin ta... 』
Rắc một tiếng, cái ống đồng trong tay Minerva cuối cùng cũng chịu không nổi, cứ thế bị bóp gãy thành hai đoạn.
『 Đức Giáo Hoàng, ngài đừng vội như thế mà, còn chuyện tiểu nữ tới xin ngài thì sao… 』
『 Gì chứ, chuyện ngươi muốn dẫn quân tiên phong à… Cái này có chút không phải, đoàn quân giành lại đất thánh lẽ ra phải do ta dẫn đầu mới đúng. 』
『 Giáo Hoàng tôn kính, tiểu nữ cũng chỉ là muốn nghênh đón ngài về Princinopolis một cách trang trọng nhất cho nên mới đề nghị như vậy thôi mà. Ngài nghĩ xem, một hồi loạn chiến như vậy, Nhà Thờ Lớn vốn đã bị đám dị giáo đồ làm cho vấy bẩn, lại còn bị chiến tranh phá hoại, bụi bặm đổ nát khắp nơi, tiểu nữ trộm nghĩ, làm sao có thể nghênh đón người được chư thần lựa chọn như ngài ở một nơi dơ bẩn như thế được. Không bằng tiểu nữ dẫn quân tiên phong đi trước, đợi đến khi ngài được hộ tống tới sẽ được toàn bộ tín đồ ở đó quỳ bái trong cảnh trang nghiêm. 』
『 Ồ ồ… Chuyện ngươi nói ta cũng chưa nghĩ tới, đúng là như vậy thì hợp quy củ hơn thật. Ngươi thật là chân thành quá, làm ta cảm động tới rơi nước mắt… Được, được, vậy cứ làm như ngươi muốn đi, ta sẽ thông báo với toàn quân giúp cho. 』
『 Tạ ơn Giáo Hoàng đã giúp đỡ, tiểu nữ nhất định sẽ không phụ lòng ngài. 』
『 Nếu đã không còn chuyện gì rồi, vậy thì vào trong giường nghỉ một lát với ta… được chứ? 』
『 Tiểu nữ xin tuân lệnh. 』
『 Hô hô, ngươi cũng thật là, biết ta yêu thích trang phục phóng khoáng… Nhưng mà nói cho ngươi biết một chuyện, ta đây thích phụ nữ ăn mặc phải cởi bớt một chút hơn, như thế này… 』
『 Ấy, đức Giáo Hoàng, không được, không được mà~~~ 』
Minerva lúc này mặt mũi đã đỏ bừng, không nói không rằng lao về phía cửa thông gió, mà Chris cũng vội vã bật dậy đuổi theo. Dù sao chuyện xảy ra dưới kia đã không còn là chuyện có thể đứng nhìn được nữa rồi. Nhưng Gilbert đã nhanh hơn, trong chớp mắt đứng chắn phía trước Minerva, một tay giữ vai Chris ấn chặt xuống không cách nào nhúc nhích. Trong khu vực chật hẹp này, kĩ thuật thượng thừa của anh ta áp đảo tuyệt đối hai người họ.
“Anh làm cái gì vậy hả, còn không mau xuống cứu Fran!”
“Điện hạ đã liệu sự từ trước, tới giờ vẫn chưa có gì ngoài ý muốn. Cô mà manh động sẽ khiến toàn bộ cố gắng của Điện hạ đổ sông đổ bể.”
"Nói vớ vẩn cái gì vậy chứ, mau tránh ra, tôi có chết cũng không thể để Fran bị con lợn già kia làm nhục!”
Minerva giận đến sắp điên lên rồi, dù sao lão già dâm tiện kia chỉ mới chạm tay vào Francesca đã khiến mọi người nghiến răng nghiến lợi, bây giờ còn sắp sửa xảy ra chuyện như vậy… Cơn giận của cô lúc này vì bị cản lại mà trút lên đầu Gilbert, cô giận anh ta rõ ràng là thuộc cấp thân cận nhất của Francesca, lại thờ ơ nhìn chủ tướng của mình chịu cảnh nhục nhã như thế! Nhưng ngay trước khi Minerva chuẩn bị dùng vũ lực liều mạng với anh ta, ánh mắt cô bất chợt dừng lại ở tay phải của Gilbert——Bàn tay của anh ta đang siết chặt chuôi kiếm bên hông như muốn rút ra bất cứ lúc nào, chặt đến nỗi gân xanh nổi lên chằng chịt. Gilbert có lẽ còn đang phẫn nộ hơn hai người bọn họ. Nhưng anh ta không để lộ ra ngoài, cũng không cho phép bất kì ai can thiệp.
Đúng lúc này, từ trong ống đồng bỗng vọng ra tiếng chân của ai đó chạy từ ngoài hành lang, tiếp đến là giọng nói hớt hải của một cô gái trẻ…
『 Fran điện hạ! Fran điện hạ, ngài có ở đây không? Ngài kêu em về phòng lấy quần áo nhưng mà em tìm không thấy, hỏi mọi người thì họ nói là ngài đang ở đây—— 』
Giọng này, hiển nhiên là của Paula. Chris và Minerva quay sang nhìn nhau, người trong phòng bên dưới dường như cũng giật bắn mình, nhưng chưa kịp phản ứng gì thì cánh cửa phòng đã bật mở…
『 Woa woa woa, chờ đã, đừng có vào—— 』
『 Kyaaaaaaaaaaa!!! 』
Cái mông béo phị của Giáo Hoàng nện xuống đất đánh phịch một tiếng khi lão cố gắng lùi ra, liền theo đó là Paula bị doạ cho giật mình la lên thất thanh.
La rất lớn, cũng không biết là vô tình hay cố ý, nhưng chắc chắn là đủ để đánh động tất cả tu sĩ ở trong nhà thờ.
『 Em xin lỗi em xin lỗi em xin lỗi—— 』
Paula vẫn đang tiếp tục ở đó mà bù lu bù loa, ba người trên gác mái cũng không dám áp tai vào ống đồng nữa rồi, âm thanh chỉ có thể gọi là ồn tới tận óc…
Minerva lúc này mới hoàn hồn, trên mặt lộ ra vẻ nửa nhẹ nhõm nửa khoái chí khi tưởng tượng ra bộ dạng của lão Giáo Hoàng. Gilbert nhún vai, không nói không rằng đứng dậy rời khỏi gác mái. Chris cũng thở phào ra một hơi nhẹ nhõm, lắc đầu cười rồi lóc cóc chạy theo hai người họ.
_________________________________________________
“Chris nè, cả Meena nữa, hai người đúng là chỉ giỏi lo bò trắng răng.”
Francesca ngồi ở bàn ăn tối cũng đội Thân Vệ, vừa nói vừa phá lên cười nắc nẻ.
“Thân thể của bổn tiểu thư đáng giá ngàn vàng, sẽ chỉ hiến dâng cho nam nhân mà mình đem lòng yêu mến thôi.”
“Fran Điện hạ đang nói đến ai vậy ạ??” Paula đang múc súp vào bát, dường như nghe thấy mấy chuyện kiểu này thì tò mò trỗi dậy nên vội quay sang hỏi.
“Vẫn chưa có, cho nên ta đây mới phải dấn thân ra chiến trường, cốt để tìm cho ra một bậc trượng phu xứng đáng có được trinh tiết của Francesca này. Đáng tiếc là tới bây giờ vẫn phải một mình lẻ bóng, ôi…” Francesca dài giọng, lại cố ý hướng mặt nói ra phía cửa, vừa nói vừa cố nhịn cười.
Bọn họ cũng không phải đang dùng bữa trong dinh thự của Zaccariesco, mà là ở phòng trong doanh trại, có lẽ vì Francesca vẫn ưa thích không khí tại nơi này hơn. Binh sĩ Ngân Đản Quân nghe phong phanh được chuyện xảy ra với Giáo Hoàng, sớm đã bu đầy như kiến trước cửa chen nhau nghe ngóng. Bọn họ nghe được câu này thì toàn bộ đồng loạt thở hắt ra một tiếng nhẹ nhõm - to đến mức tất cả mọi người trong phòng đều nghe được, còn Francesca thì càng khổ sở nín cười.
“Tr-tr-trinh tiết ấy ạ?” Paula vốn đang tưởng là nói đến chuyện tình yêu tình báo thiếu nữ bình thường, ai ngờ tự dưng bị lái sang vấn đề này, xém chút nữa làm rơi cả bát súp. Francesca cũng chỉ nhìn bộ dạng ngây thơ của cô nàng mà cười, không nói gì thêm cả.

“Mình không cần biết cậu tính tính toán toán những gì, nhưng cậu đúng là cái đồ không biết cảnh giác!” Minerva ở bên cạnh cằn nhằn.
“Đâu có, mình rất cảnh giác mà, đây là mình tự mở cổng thành dụ lão ta vào tròng đấy chứ?”
“Cái cổng đó ngay từ đầu đã không được mở!!!”
“Cậu nhặng lên cái gì chứ, mình vốn đã nói trước với Gil rồi mới làm, người ta cũng rất là cẩn thận nha.”
Mọi người đồng loạt nhìn qua Gilbert, mà người vừa được nhắc đến thì chỉ cắm cúi ngồi ăn, không đáp lại gì cả.
“Chỉ có Gil mới tin tưởng tuyệt đối vào kế hoạch của mình, ngược lại mình cũng tuyệt đối tin tưởng Gil sẽ ra tay kịp thời nếu mình gặp chuyện ngoài ý muốn thôi~”
Francesca nói câu này, ánh mắt không hiểu sao lại liếc sang phía Chris, tiếp đến lại nhìn về phía Minerva. Chris hơi giật mình, cũng theo phản xạ mà nhìn về phía thiếu nữ tóc đỏ.
——Đây… là tín nhiệm, hai người họ chính vì tin tưởng nhau tuyệt đối mới có thể làm như vậy…
——Nhưng mà cô ấy… gặp chuyện gì cũng không chịu nói cho mình biết, thì phải làm sao đây…
Minerva lúc này mới ngẩng lên, bốn mắt chạm nhau, mẩu bánh mì đang cầm trong tay không biết luống cuống thế nào mà rơi xuống đĩa. Cô cũng không nhặt lên mà đứng phắt dậy, hai má đỏ bừng.
“Ủa, Meena đã no rồi sao?”
Paula ngạc nhiên hỏi, nhưng Minerva không đáp, cứ thế mà cắm cúi bước nhanh ra khỏi phòng. Cánh cửa gỗ lớn bị cô đẩy phăng ra, mười mấy tay lính Ngân Đản Quân đang châu đầu vào nghe trộm lập tức ngã đè hết lên nhau mà la oai oái. Minerva hình như đang cuống đến mức còn không nhìn thấy họ, giẫm cả lên một người rồi chạy biến.
“Minerva!”
Chris thấy vậy thì lo lắng chạy ra ngoài gọi với theo. Đám lính ngoài cửa lúc này mới lồm cồm bò dậy, thấy Chris thì vội bám lấy cậu hỏi dồn:
“Này này, Chris, cái chuyện mà mọi người đang đồn kia… Chủ tướng thực sự là không sao chứ hả?”
“Bọn tôi nghe nói chủ tướng bị lão Giáo Hoàng giở trò đồi bại, may mà Paula xuất hiện kịp lúc, có thật như vậy không?”
“Thật sự không bị lão ta sờ soạng gì chứ?”
“Úi mẹ ơi! N-Này, Chris!”
Câu cuối cùng kia là của tay lính xấu số bị Minerva giẫm lên ban nãy, vừa mới gượng dậy xán vào hỏi thì lại bị Chris đẩy cho ngã phịch xuống đất, sau đó mặc kệ mọi người hỏi han mà đuổi theo Minerva. Cậu chạy nhanh xuống cầu thang, đến cổng doanh trại thì bắt kịp.
“Minerva! Đợi đã…!”
Đôi vai của Minerva hơi giật lên một nhịp. Mái tóc đỏ đang tung bay bỗng nhiên rơi xuống khi cô dừng phắt lại, quay lưng về phía Chris mà ngồi thụp xuống, vùi mặt vào đầu gối.
“...Minerva…”
Chris nhẹ nhàng gọi thêm lần nữa, khiến cho hai vai của cô khẽ run lên.
“Fran bảo… tôi mà kể cho anh chuyện này, anh sẽ bắt đầu nghĩ linh tinh…”
“Hả…”
“Nói chung là có những chuyện——có những chuyện anh không cần biết mà…!” Minerva thu mình lại, giọng nói lí nhí, “Cho nên đừng có gặng hỏi nữa…”
“Nhưng…”
Chris kì thực cũng không biết mình đuổi theo Minerva là muốn nói cái gì, chỉ là thấy cô chạy đi như vậy thì đột nhiên hành động theo phản xạ. Mấy ngày nay Chris vẫn đinh ninh rằng Minerva không nói cho cậu biết về cảnh mộng trong mơ là do không tin tưởng cậu, cứ nghĩ đến điều đó là Chris lại thấy buồn mà không hiểu tại sao. Nhưng bây giờ xem biểu hiện của Minerva có gì đó không đúng lắm, dường như không phải không muốn nói với Chris mà ngược lại, rất muốn nói, nhưng lại vì lí do gì đó mà không thể nói ra, chỉ có thể ôm hết khổ sở trong lòng…
“Nếu cảnh tượng trong mơ quá đau đớn để nhớ lại, cô không cần kể hết cho tôi cũng không sao, nhưng cũng có thể chia sẻ từng chút một…”
“Cái đồ đần thối, không hiểu gì thì đừng có tỏ ra thông cảm như vậy, gớm chết đi được!” Minerva lại vùi mặt vào đầu gối mà gắt lên, “Tôi không có mặt dày như Fran, loại chuyện xấu hổ đó còn lâu tôi mới nói!!!”
——loại chuyện xấu hổ đó?
Chris ngẩn ra. Nói vậy Minerva không thể mở miệng nói cho cậu cảnh mộng lần này, kì thực là vì cô nàng thấy… xấu hổ?
——Ừm, dù sao người ta cũng là con gái, mạnh mẽ tới đâu cũng có những chuyện nói ra thấy ngượng đi…
“Cái… chuyện đó, Minerva… Vậy cảnh mộng mà cô mơ thấy…” Chris biết mình không nên đoán bừa, nhưng cậu lỡ buột miệng, “Không lẽ là có liên quan tới ban nãy Francesca nói ở bàn ăn… Chuyện… trinh tiết gì đó?”
Chris vừa nói tới đó, Minerva ngay lập tức giật thót cả người, mái tóc đỏ trước mắt cậu gần như dựng đứng hết lên.
“Anh anh anh anh anh——Cái tên ngốc nàyyyyyy!!!!”
Giây tiếp theo, một quyền cực kì khủng bố đã đánh cho cậu bay thẳng ra khỏi doanh trại như đạn pháo.
Suốt hai ngày sau đó, Minerva đừng nói là mở miệng, ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn mặt Chris.
2 Bình luận