Chương 501-600

Chương 511: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (13)

Chương 511: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (13)

Chương 511: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (13)

‘Con trai! Con cũng nên ăn chút gì chứ?’

‘Đồ ăn mẹ để sẵn trên đĩa rồi! Mẹ đặt trước cửa phòng nhé.’

‘Làm ơn ra khỏi phòng một chút đi.’

Thỉnh thoảng, tôi mơ.

Là giấc mơ về ký ức đầu tiên và lâu đời nhất.

Theo lời Thánh Mẫu, có lẽ đó là giấc mơ về cha mẹ tôi.

Điều đó có nghĩa là tôi cũng từng có những người cha mẹ bình thường, yêu thương và trân trọng mình, nên đó là ký ức vô cùng quý giá.

...

Từng chút một, những ký ức hạnh phúc tan rã như bụi phấn.

Giống như bông hoa cắm sâu trong tim dần dần héo úa…

Đến một lúc nào đó, tôi không còn nhớ gương mặt của mẹ.

Đến một lúc nào đó, tôi không còn nhớ giọng nói của cha.

...

Chỗ trống mà hồi ức đẹp đẽ để lại dần bị lấp đầy bởi ác mộng của một thế giới quái dị.

Một thế giới như địa ngục, đầy rẫy những con quái vật bắt chước con người.

Theo lời Thánh Mẫu, thế giới này vốn dĩ cũng là thế giới của loài người.

Cho đến khi những con quái vật vượt qua hư không từ miền đất xa xôi chiếm lấy vị trí của nhân loại.

‘X-xin tha cho tôi!’

‘Aaa! Làm ơn, làm ơn -’

‘Đ-đồ quái vật! Đây chỉ là một trường đại học thôi. Là đại học đó!’

Thật ghê tởm.

Mọi thứ đều ghê tởm, nhưng ghê tởm nhất là thái độ của chúng.

Bởi vì cho đến tận khoảnh khắc chết đi, chúng vẫn tin rằng mình là con người.

Hãy nghĩ mà xem.

Khi đang sống yên bình cùng gia đình, lũ quái vật từ hư không bò tới và giết sạch toàn bộ nhân loại, rồi khoác lên da thịt của họ.

Sau đó, để vơi bớt mặc cảm tội lỗi, chúng bắt đầu tự mình tin rằng ‘Ta là con người’.

Ghê tởm, căm hận, phẫn nộ, ác ý – mọi cảm xúc tiêu cực mà tôi có thể mang trong lòng đều sôi trào.

Vì vậy tôi không hề thương xót chúng.

[Hãy tỉnh dậy.]

?

[Hãy tỉnh dậy, dũng sĩ.]

À à…

Từ nãy đến giờ tôi như lơ lửng đâu đó, chìm trong dòng suy nghĩ, giờ mới muộn màng nhận ra tình huống hiện tại.

Tôi đã chết rồi.

Là đang trong trạng thái chết một lần và được hồi sinh.

Trong lúc chiến đấu để giành lại thế giới bị cướp mất, tôi đã trúng đòn tập kích của một pháp sư đạt tới cảnh giới cực cao.

Pháp thuật thông thường không thể làm hại tôi, nhưng vì đó là sức mạnh của cái ‘gương’, nên tôi cũng buộc phải chịu một đòn.

Dù vậy cũng không phải chuyện lớn.

Bởi vì tôi có vô hạn cơ hội.

...

Tầm nhìn của tôi dần sáng lên.

Vì đôi mắt đã tái sinh.

Trước mặt tôi là một con quái vật già đang run rẩy.

Giọng nói kích động vang lên.

Vì đôi tai đã tái sinh trở lại.

Lời nguyền rủa của con quái vật già truyền đến.

“Thằng ranh kia! Ngươi biết đây là đâu mà dám tới! Dù ngươi có mạnh đến đâu, Đại học Miskatonic là lãnh địa linh thiêng của ta! Trên mảnh đất này không ai là đối thủ của ta -”

-         Xoẹt!

Nếu có bài học nào cuộc đời dài dằng dặc dạy tôi, thì đó là trong rất nhiều vấn đề, đối thoại là không cần thiết.

Nếu buộc phải đối thoại, thì đối thoại bằng thép là đủ.

Tôi là Fortuna.

                                                                        ***

-         Kim Ahri

-         Két! Rầm!

Tiếng gì vậy? Chẳng lẽ bị tập kích?

Trong lúc đọc ký ức của mảnh Yumi, tôi hoàn toàn không có khả năng tự vệ, nên đã giao việc phòng bị xung quanh cho Mooksung và Sophia mà!

“Phù…”

Đúng lúc tôi căng thẳng chuẩn bị vào tư thế chiến đấu.

-          Rầm!

“Ahri, cô đã tỉnh chưa?”

“Mooksung? Cậu đi đâu vậy? Tôi tưởng cậu còn đang ở bên cạnh chứ.”

“Khụ…! Ra ngoài trước đã! Bên ngoài loạn cả lên rồi!”

Có lẽ quá gấp, Mooksung chỉ kịp nói vậy rồi quay người lao ra ngoài.

Trước khi bước theo, tôi ngoái lại phía sau.

“Yumi.”

Yumi, hay chính xác hơn là một phần của Yumi đã truyền cho tôi thông tin quý giá, giờ đây trông ngoan ngoãn hơn, ánh mắt mơ màng.

Như thể, việc của cô ấy đến đây là xong…

“Yumi, cô đã vất vả rồi. Thật đấy.”

“...”

“Một khi ngoài rồi, từ nay tôi sẽ đối xử với cô như một đồng đội chân chính.”

Ngoài câu đó ra, tôi chẳng biết nói gì hơn.

                                                                        ***

Theo lời Sophia nói với tôi, tổ kén ngủ đông của Yumi vốn nằm ở Cựu Lục Địa.

Trong quá trình chuyển dời căn cứ sang Tân Thế Giới, tổ ngủ đông cũng được dời đến khu rừng gần Đại học Miskatonic, mà nhìn quy mô cái tổ thì quá trình đó hẳn đã vô cùng vất vả.

Vừa bước ra khỏi khu rừng bên ngoài tổ, tôi hiểu lời Mooksung nói.

“Cực quang kia rốt cuộc là gì….”

Ánh sáng nhợt nhạt màu xanh lục pha lẫn lam bao phủ toàn bộ bầu trời!

Chỉ ngạc nhiên được một chút, Mooksung đã gấp gáp hét lên.

“Lucas có vẻ đã gây chuyện rồi! Sophia đã xuất phát trước rồi!”

“Gây chuyện?”

“Hắn nói đã sử dụng một loại bí thuật cấm kỵ gì đó -”

Bí thuật cấm kỵ.

Có vẻ là thứ tương tự như lúc hắn triệu hồi Yaldabaoth, trước khi chúng tôi quay ngược thời gian.

Trước kia, tôi hẳn đã nghi ngờ làm sao Lucas – chỉ là đệ tử – lại có thể dùng được loại bí thuật cường đại đến mức chính Yumi khi ấy cũng chưa chắc đã dùng nổi.

Nhưng bây giờ tôi đã đoán được nguồn gốc của bí thuật ấy.

Một phần của chiếc gương được tìm thấy tại tàn tích cổ đại dưới lòng đất ở Bán Đảo Iberia, thứ mà Yumi cũng đã có được, rồi sau khi nghiên cứu mảnh gương ấy mới phát hiện ra thứ ma pháp phi lý kia chứ gì?

“... Lucas không phải loại người vô cớ mà phát cuồng. Dù sao hắn cũng quý trường đại học theo cách riêng của mình.”

Mooksung gật đầu, dường như đã đi đến kết luận tương tự.

“Fortuna, chắc chắn hắn đang thiêu trụi ngôi trường! Ahri, cô đi trước đi! Tôi sẽ theo sau!”

“Được.”

Tôi lập tức dùng sức mạnh của Giày Gắn Cánh nâng cơ thể bay lên.

                                                                        ***

Trên đường bay đến Đại học Miskatonic, tôi phát hiện Sophia đang di chuyển chậm hơn mình.

“Sophia!”

“Ahri, cô tỉnh rồi à!”

Tôi hỏi ngay.

“Cô đoán rồi đấy, Fortuna đã xuất hiện ở trường đại học.”

“Đ-đó cũng là năng lực tiên tri à? Nhìn thấy tương lai -”

“... Ừ.”

Giải thích dài dòng phiền lắm, cứ coi như tiên tri đi.

“Vừa di chuyển vừa nói. Năng lực của Fortuna, càng cụ thể càng tốt!”

“Đ-được rồi. Fortuna đúng như cái tên, là kẻ thao túng vận may, mà khi chiến đấu với hắn thì kỳ lạ đến mức -”

“Vận may?”

“Gì cơ?”

“... Nói tiếp đi.”

Vận may ư? Nghe thấy là tôi lập tức nghĩ đến Seungyub, là do trùng hợp sao?

“Kỳ lạ đến mức chỉ mình hắn cực kỳ may mắn. Hơn nữa còn đổ vận rủi phi lý lên kẻ địch của mình -”

-          Quạaaa!

Đang nói chuyện, một đàn quạ bất ngờ lao tới tấn công tôi và Sophia.

May mà Sophia lập tức vung tay xua chúng đi.

“Đó chính là ví dụ của vận rủi! Cẩn thận đấy. Càng đi sẽ càng có những chuyện kỳ quái hơn nữa xảy ra!”

“... Cứ nói tiếp đi.”

“Tiếp theo, hắn là một dạng hiệp sĩ.”

“Hiệp sĩ? Loại mặc giáp cầm kiếm đó à?”

“Đúng là loại đó. Nếu có gì khác với hiệp sĩ bình thường thì là hắn có thể chạy 100 mét trong 3 giây, và chỉ vung một nhát kiếm là chẻ đôi được tòa nhà.”

Mức đó thì ngang với Cha Jinchul về thể lực và sức mạnh rồi.

“Ngoài ra hắn còn có thể đạp lên không trung mà nhảy, đủ thứ trò kỳ quái. Nhưng sức mạnh quan trọng nhất là bất tử!”

Bất tử à.

Trong quá trình Yumi bị xé thành hàng trăm mảnh, ‘Hòm Linh Hồn’ chẳng hề cung cấp chút bảo hộ nào.

Hai đệ tử từng cố phục hồi Yumi còn chưa từng thấy thứ gọi là ‘Hòm Linh Hồn’.

Nếu người hiện tại sử dụng Hòm Linh Hồn là Seungyub thì mọi chuyện lại hợp lý.

Sau vận may là võ công và bất tử!

Nghe đến đây, nghi ngờ của tôi biến thành chắc chắn.

Nếu chỉ trùng một yếu tố thì còn có thể là người khác, nhưng trùng cả ba thì sao có thể?

“Park Seungyub….”

“Gì cơ?”

Tại sao Seungyub lại đứng bên phía kẻ địch?

Có liên quan gì đến ký ức của Yumi tôi vừa xem không?

Cậu ta đã cố bảo vệ Yumi, rồi bị trúng sức mạnh của cái gương mà biến đổi?

Hàng loạt dấu hỏi hiện lên cùng lúc, thì một nghi vấn căn bản nhất bật ra.

“Làm sao.”

“Ahri, cô đã ngộ ra gì rồi à?”

“Làm sao cậu ta dùng được Phước Lành?”

“Cái gì?”

Tôi không thể hiểu nổi.

Bỏ qua chuyện đã bị biến đổi hay không, ngay cả Seungyub thật trong ký ức Yumi cũng không dùng được Phước Lành!

Tổ đội trong thử thách đầu tiên đã bị phong ấn Phước Lành, chỉ có thể dùng Di Sản.

Sự tồn tại của Yumi chính là bằng chứng.

Vì vậy việc có thể dùng Hòm Linh Hồn không có gì lạ.

Nhưng Phước Lành thì sao?

Cái này tôi không thể giải thích được.

“Gần đến rồi!”

Cuối cùng tôi hỏi Sophia thêm một điều.

“Sophia, cô có biết ‘Quan Tài Bất Diệt’ là gì không?”

Cô ấy tròn mắt.

“C-cô làm sao mà biết -”

“Biết là được rồi. Chi tiết thì để chúng ta nói sau.”

Giờ không phải lúc chìm trong suy nghĩ, mà là lúc chiến đấu.

                                                                        ***

Khi đến bầu trời phía trên Đại học Miskatonic, dưới mặt đất đang diễn ra một trận chiến khủng khiếp.

Một con quái vật dị hình, như ác ma bò ra từ địa ngục đang gầm rú kinh hoàng.

Đối đầu với nó là một hiệp sĩ mặc toàn thân giáp đen tuyền, lúc này vẫn đang vung thanh kiếm đỏ rực chém đứt sừng ác ma.

Chỉ nhìn cảnh này thôi, cứ như một pháp sư sa đọa triệu hồi ác ma bị thánh hiệp sĩ chính nghĩa của giáo hội tiêu diệt.

Nghĩ kỹ thì, Vatican có khi cũng đang nghĩ đúng như vậy thật.

“Lucas!”

Vị Trưởng Khoa, như thể vừa già thêm 20 tuổi trong nháy mắt, chỉ khẽ quay đầu xác nhận với Sophia.

Trong lúc đó, tôi tiếp cận Fortuna, ước lượng tầm hoạt động tối đa của Đa Diện Bất Đẳng Biên.

Hít -!

Tôi hít sâu rồi vươn tay, lập tức cảm nhận được sức nặng trĩu trên lòng bàn tay.

Di Sản của tôi, Đa Diện Bất Đẳng Biên tỏa ra uy quang đỏ sẫm.

Seungyub à, xin lỗi nhé, để chị đâm một nhát thôi.

Trong chớp mắt, siêu giác quan của tôi nhận thức được thứ gì đó vượt khỏi tri giác loài người – đó chính là không gian.

Trong chớp mắt, bàn tay vô hình nảy sinh từ linh tính của tôi nhào nặn nên một bức tường vô hình.

Trong chớp mắt, ngọn thương không gì che chắn nổi xé toạc hư không.

Ngay khoảnh khắc chuẩn bị chẻ Fortuna làm đôi.

-          Vùuu!

Một cơn bão cát bất ngờ thổi tới che khuất tầm nhìn, cản trở tầm ngắm của tôi.

“...”

Thay vì thân thể bị chẻ đôi, chỉ có phần giáp che vai phải của Fortuna bị cắt rơi xuống, và ánh mắt đầy sát khí của cậu ta hướng về phía tôi.

Tôi có một cảm giác xui xẻo đến kỳ lạ.

“... Hóa ra xui xẻo chính là cảm giác như vậy.”

-          Rắc!

Cảm nhận được mình bị uy hiếp, Fortuna lao về phía tôi như tia chớp.

Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện là không thể chiến đấu dưới mặt đất.

Vì ở mọi phương diện tốc độ và sức mạnh, Fortuna đều áp đảo tôi.

Vừa bay lên không, đúng như Sophia cảnh báo, Fortuna cũng ‘đạp’ không khí đuổi theo.

“Khinh Công Đạp Không!”

Chẳng phải ngay cả theo tiêu chuẩn Tuyệt Đỉnh Cao Thủ trong phòng 205, đây cũng là cảnh giới trong truyền thuyết sao?

Tôi lại tung một đòn mà tự tiện đặt tên là Không Gian Trảm về phía Fortuna.

Thanh kiếm của tôi chính là sự đoạn tuyệt của không gian, không tồn tại thực thể vật lý.

Tôi từng nghĩ đó là kỹ thuật ám sát hoàn hảo, không thể nhìn thấy cũng không thể nghe thấy!

Lảo đảo!

Fortuna đang lơ lửng trên không đột ngột uốn mình như cá chép vượt vũ môn, bằng chuyển động kỳ dị né được Không Gian Trảm.

Cái này cũng chỉ vì may mắn?

Hay là kiểu lý thuyết buồn cười rằng tuyệt đỉnh cao thủ có thể cảm nhận được cả sự biến dạng của không gian?

“Á!”

Quan trọng không phải là ‘làm sao’, mà là cậu ta đã né được!

Tôi vội lùi lại, nhưng kể cả với Giày Gắn Cánh cũng không thể cắt đuôi được Fortuna.

Tôi lập tức vươn hai tay tạo ra một bức tường ngang, ngăn cách tôi với Fortuna, kẻ vừa áp sát.

“Á! Seungyub à, khoảng cách gần thế này giữa chúng ta thì có hơi -”

Như thể không nghe thấy lời tôi, Hắc Hiệp Sĩ đột nhiên vươn tay ra.

Cái gì? Đừng nói là định đấm vỡ cách ly không gian đấy nhé?

Không, dù cậu ta có là cao thủ võ lâm tới cỡ nào cũng đâu thể phá vỡ không gian bằng cú đấm -

Bàn tay chậm rãi chạm nhẹ vào khoảng không gian bị cắt đứt.

-          Bùm!

Một tiếng nổ như chuông ngân vang lên, và chấn động khủng khiếp giáng thẳng vào cơ thể tôi.

“...!”

Cơn đau dữ dội như nội tạng bị xoắn vặn cùng vị máu tanh tràn đầy miệng.

Cái này chẳng lẽ là….

Cách Sơn Đả Ngưu? Bách Bộ Thần Quyền?

“Ahri!”

Sophia cuối cùng cũng đến nơi – thực ra tính theo thời gian thì từ lúc va chạm đến giờ chưa đến 10 giây, cũng không hẳn là muộn – đỡ lấy tôi.

Có vẻ tôi vẫn còn cơ hội.

...

Không thể nào thắng Fortuna nếu tiếp tục chiến đấu ‘theo cách này’.

Mình phải làm sao đây?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!