Chương 501-600
Chương 504: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (6)
4 Bình luận - Độ dài: 2,822 từ - Cập nhật:
Chương 504: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (6)
- Kim Ahri
[Thử thách thứ ba – Đại học Miskatonic]
“...”
Tôi tỉnh dậy cùng ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ.
- Kẽo kẹt!
Căn phòng có phần ọp ẹp. Một cái giường gỗ cũ kĩ đang kêu kẽo kẹt.
Đánh giá tình hình xung quanh thì môi trường ở đây cũng không giàu có gì.
Tôi còn đang tưởng mình sẽ mặc một bộ váy lộng lẫy tham dự dạ tiệc, nhưng thực tại khác hoàn toàn.
Khi kiểm tra xung quanh, tôi thấy trên bàn có một cuốn sổ nhỏ, và sau khi đọc nó để hiểu được chút thông tin cơ bản, tôi rời khỏi tòa nhà.
***
“Vậy ra, đây chính là Đại học Miskatonic à?”
Trong lúc quan sát khuôn viên đại học mang bầu không khí u ám rợn người và sắp xếp tình hình trong đầu, tôi cảm nhận được khí tức của ai đó.
Một người đàn ông cao lớn với thân hình vạm vỡ.
Dù mái tóc đã sớm điểm bạc, nhưng nhìn độ tuổi có lẽ vào khoảng cuối 40 đến đầu 50 —
“Ơ? Haha! Chúc mừng nhé!”
“...”
“Chúc mừng cậu hồi xuân nhé! Trời, trông như trẻ lại 20 năm ấy nhỉ.”
“...”
“Wow~! Đã bao lâu rồi tôi mới thấy được hiện tượng này chứ? Thậm chí trong Phòng Nguyền Rủa tôi cũng chưa gặp. Theo tiêu chuẩn của thế giới thực, thì lần cuối tôi thấy khuôn mặt này là gần 20 năm trước đó—”
“Khoan đã, để tôi nói trước.”
“Ơ?”
Mooksung kéo tôi đến một nơi vắng vẻ gần đó.
Khác với thường ngày, cậu ta lộ rõ vẻ mệt mỏi và uể oải; không chỉ là thể xác mà còn là sự kiệt quệ về mặt tinh thần khá nặng nề.
Nguyên nhân của sự uể oải ấy nhanh chóng được làm rõ.
“Vậy là, cậu đã dùng One More Chance một lần rồi à?”
“Ừ.”
“... Ở lượt đầu tiên, cậu hai mươi tuổi sao?”
“Đúng.”
Có khi nào “cái giá của nghịch thiên” mà Khách Sạn đã cảnh báo về One More Chance lại là lão hóa khoảng chừng 30 năm?
Một hình phạt cực kỳ nguy hiểm.
Xét đến giới hạn tuổi thọ của con người, chỉ cần dùng thêm một lần nữa là sẽ đặt họ vào mốc tuổi 80, rất nguy hiểm; từ lần thứ hai trở đi có khi vừa dùng xong là đã chết luôn.
Hơn nữa, dù Mooksung ở tuổi 50 đang sở hữu thể chất vượt trội đúng kiểu một đặc vụ, nhưng một khi hóa thành ông lão 80 tuổi thì cũng là quá sức.
Trừ phi là cao nhân giang hồ cải lão hoàn đồng!
Cải lão hoàn đồng?
“... Nếu mà.”
“Hửm?”
“Nếu một kẻ bất tử, hoặc người có thể sống cực lâu, có được One More Chance thì sẽ thế nào?”
“Khó mà nói nhỉ…”
Liệu bọn họ có thể dùng One More Chance vô hạn lần mà không có rủi ro gì sao?
...
Chắc là không đâu.
Ngay từ đầu, phải nhớ rằng “Di Sản” khác với bản gốc từng tồn tại trong mỗi Phòng Nguyền Rủa.
Bản gốc chỉ là một dạng mô-típ; về bản chất, Di Sản là công cụ mạnh mẽ mà Khách Sạn đã cân bằng lại rồi ban cho chúng tôi.
Nếu người sử dụng là bất tử hay thuộc chủng tộc trường thọ, có lẽ khi đó sẽ bị gắn cho một dạng hình phạt khác.
Dù sao thì có một điều đã rõ ràng rồi.
“Tôi đoán chúng ta trên thực tế chỉ còn một cơ hội nữa thôi.”
“... Ừ.”
“Được rồi, kể thêm về vòng đầu tiên đi. Tôi nghĩ hình như mình đã quên sạch rồi.”
Bản gốc trong phòng 206 cũng vậy, sau khi quay ngược thời gian thì chỉ có Thị Trưởng là giữ được ký ức.
Vì thế tôi đã đoán trước rồi, khi One More Chance đảo ngược thời gian thì ngay cả các đồng đội cũng sẽ mất đi ký ức.
Không biết Miro với Bất Biến hay Kain với Cửa Sổ Trạng Thái có giữ được không, nhưng tôi thì không có cách nào bảo toàn ký ức.
“Không có nhiều thời gian, tôi sẽ nói nhanh, nên là tập trung đi.”
...
Một lúc sau, tôi nắm được tình hình đại khái.
“Nhân tiện nhé… Ahri này, cô có nghĩ ‘Yaldabaoth’ mà Trưởng Khoa triệu hồi có phải là boss không?”
Có lẽ là không.
“Cậu sợ tới mức không dám nhìn thẳng vào nó phải không? Miêu tả gần với một Tù Nhân mà?”
“Ừm….”
“Nếu là cấp Tù Nhân thì đó không phải kẻ địch được tạo ra để chiến đấu. Đó là bad ending xuất hiện khi bàn cờ đã nổ tung.”
“Ừm, chắc là vậy. Thế còn Lucas thì sao?”
Trưởng Khoa dù sao cũng là phàm nhân, so với vị thần ngoài hành tinh không rõ bản chất kia, thì có lẽ chúng tôi còn có thể chiến đấu với hắn được.
Ngay từ đầu, nếu hắn là tồn tại vô địch thì đã không phải chạy trốn khỏi Tòa Thánh.
Nhưng, ‘có thể’ giết không có nghĩa là ‘nên’ giết.
“Tôi có suy nghĩ thế này. Một pháp sư mạnh mẽ đã chiến đấu với Tòa Thánh suốt thời gian dài như Trưởng Khoa, hẳn phải nghĩ đến khả năng bản thân một ngày nào đó sẽ chết.”
Những kẻ đã sống hàng trăm năm thường đánh mất cảm giác căng thẳng và để mọi chuyện trôi qua như nước chảy.
Nhưng Trưởng Khoa, người sống 365 ngày mỗi năm dưới sự đe dọa của Vatican, không thể nào có thái độ ung dung như vậy.
“Có lẽ ông ta đã sắp xếp cả tình huống sau khi chết.”
“Chuẩn bị một deadman switch pháp thuật sao?”
“Ừ. Vì vậy chúng ta phải cẩn thận.”
Chúng tôi bàn luận xoay quanh hai luận điểm chính cho hướng đi sắp tới.
“Thứ nhất, phải ngăn chặn bad ending dẫn đến cuộc thảm sát của Tòa Thánh và sự bạo tẩu của Trưởng Khoa.”
“Đúng.”
“Thứ hai, kho lưu trữ cổ vật mà chỉ giảng viên mới được tiếp cận. Rõ ràng đó là nơi đặc biệt. Tôi không nói vậy chỉ vì bị dội nước đâu.”
“Phải. Tôi nghĩ chúng ta nên đến kho lưu trữ ít nhất là một lần. Tôi có linh cảm rằng….”
“Linh cảm gì?”
“Có thể có một hoặc vài ‘công cụ dùng chung’ ở đó.”
Perro đã chết và bị biến thành tiêu bản, vậy công cụ dùng chung còn lại là Bộ Đồ Bảo Hộ, Giày Gắn Cánh, Vương Quốc Mộng Mơ, và đồng hồ cát.
Chẳng phải có khả năng một trong số đó sẽ nằm trong kho lưu trữ di vật sao?
“Có lý đấy. Chúng ta phải tìm cách vào trong đó thôi.”
Khi cuộc trò chuyện kết thúc, Mooksung thở dài thật sâu.
“Phù….”
“Sao thế?”
Cậu ta không che giấu được vẻ u sầu.
“Nếu tôi mà biết sẽ già lại nhanh thế này, lúc trẻ nên ăn thêm mấy phần thịt mới phải!”
“Ha ha! Giờ cậu vẫn trẻ hơn tuổi thật mà? Vậy nên —”
“Ahri, cô vĩnh viễn không thể hiểu được tôi, hiểu được con người. Vì cô sinh ra đã mang số mệnh vĩnh sinh bất diệt.”
“...”
Tôi không biết phải an ủi thế nào.
Dù nói gì đi nữa, với Mooksung hiện tại cũng chỉ là lời làm anh ta thêm đau khổ.
May mà, nhờ kinh nghiệm tích lũy trong “cuộc sống vĩnh hằng”, tôi có thể chọn hành động phù hợp.
Đôi khi im lặng chính là vàng.
***
Bài giảng đầu tiên của Khoa Thần Bí Học, “Nhập Môn Ma Quỷ Học”, là nội dung khiến tôi thấy có phần khôi hài, pha chút đắng cay.
Nó phức tạp thật đấy, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là logic do các Thực Thể Hỗn Mang và học giả thần bí học dựng nên để biện minh cho bản thân, và tôi có thể nghĩ ra hàng chục câu phản biện.
Điều thú vị là thái độ của Mooksung.
“Về mặt cảm xúc thì tôi hiểu.”
“...”
“Ở vòng trước, binh lính của Tòa Thánh đã dùng vũ khí tự động nghiền nát ít nhất là hơn 100 sinh viên. Nhìn cảnh đó thì ừm….”
“Cậu thấy như vậy là quá đáng?”
“Đúng vậy.”
Nhân danh bảo vệ thế giới và nhân loại mà thảm sát vô số người vô tội, liệu có thật sự là đúng?
Cục Quản Trị gần như đã tẩy não chúng tôi, dạy chúng tôi rằng “Đừng có mà suy nghĩ về những điều như vậy”.
Thử lật ngược lại xem nào.
Dạy người ta không được ăn trộm, vì có ăn trộm tồn tại.
Dạy người ta không được hại người, vì có kẻ hại người.
Theo cùng logic đó, dạy “Đừng suy nghĩ” là vì những thành viên Cục Quản Trị cũng cảm thấy đau đớn trước sự hy sinh của người vô tội.
“Làm tôi nhớ chuyện xưa ghê.”
“Chuyện xưa?”
“Tân binh Cục Quản Trị ai cũng từng rơi vào suy nghĩ như cậu vừa nói.”
“E hèm…! Suy nghĩ trẻ con chỉ tân binh mới có? Xin lỗi. Thân thể của tôi trẻ lại nên tâm hồn cũng —”
“Không, Mooksung.”
“...”
“Tôi chưa từng nghĩ những suy nghĩ đó là trẻ con. Tôi chỉ nghĩ đó là vấn đề ta cần phải vượt qua.”
“Vượt qua?”
“Chuyện đã từ lâu lắm rồi.”
Có lẽ vì còn chút thời gian trước khi triển khai kế hoạch tiếp theo?
Câu chuyện tôi từng chôn sâu trong lòng vì cho là ký ức xấu hổ tự nhiên trồi lên.
“Ở Busan từng có một công ty tên Saetbyeol Pharmaceutical. Khi đó nó là một doanh nghiệp tầm trung rất có triển vọng. Như bao công ty dược phẩm khác, Saetbyeol Pharmaceutical đã phát triển một loại thuốc mới.”
“...”
“Một ngày nọ, chúng tôi nhận được tin tình báo. Một phần thành phần của thuốc mới có vấn đề. Dường như không phải là thuốc bình thường.”
“...”
“Nếu chúng tôi chờ đến khi hoàn tất thử nghiệm lâm sàng và lưu hành thì sẽ thành đại thảm họa, nên trước đó một đặc vụ và khoảng 17 công tác viên được điều vào.”
“Đặc vụ là tiền bối sao?”
“Ừ. Vài tháng sau, chúng tôi phát hiện thành phần đáng ngờ đó là bản sao kém chất lượng, của một phần thịt từ một vị thần ngoài hành tinh. Đương nhiên, CEO và ban lãnh đạo công ty, cùng các nhân viên đều bị kết luận là đối tượng cần phải xử lý.”
“Cả nhân viên nữa sao?”
“Phần lớn nhân viên đã uống thứ thuốc mới vì muốn ‘tiến gần đến Đấng Vĩ Đại’.”
“Tiến gần đến Đấng Vĩ Đại… Họ đã trở nên bệnh hoạn về mặt tinh thần rồi.”
“Đúng vậy. Vì thế mà chúng tôi đã xử lý những nhân viên mà không có tranh cãi gì. Vấn đề là vợ chồng và con cái của họ.”
“... Vợ chồng và con cái của các nhân viên?”
Mooksung cúi đầu với vẻ mặt tối sầm.
Thật ra, nghe đến đây thì anh ta cũng đoán được tôi đang kể về vụ việc nào.
“Trong nhóm công tác viên có nhiều ý kiến trái chiều. Quyền quyết định thuộc về tôi, người vừa là cấp trên và cũng là đặc vụ. Lúc đó tôi đang giả làm con của một công tác viên, người này thì đang đóng vai nhân viên.”
“...”
“Khi ấy, tôi đã đề xuất tạm thời tha cho vợ chồng và con cái của họ, đưa về chi nhánh Cục Quản Trị kiểm tra rồi mới quyết định xử lý.”
“...”
“Tôi đã trở nên khá thân với vài đứa trẻ. Chúng rất ngoan và trong sáng. Thậm chí tôi còn mượn sức mạnh Di Sản của mình để kiểm tra sơ bộ, cũng không phát hiện ô nhiễm gì đáng kể.”
“... Có người vẫn muốn xử lý lũ trẻ sao?”
“Nhiều lắm. Chính bản thân các nhân viên đã ăn thứ thịt đó để tiến gần Đấng Vĩ Đại, chẳng lẽ họ không cho gia đình ăn?”
Tôi vẫn nhớ người công tác viên cố thuyết phục tôi với vẻ mặt tuyệt vọng.
Anh ta không phải kẻ ác hay một tên tâm thần thích tàn sát dân thường.
Chỉ là anh ta có kinh nghiệm hơn tôi, dù cấp bậc thấp hơn, không phải đặc vụ.
“Xét nghiệm bằng Cổ Huyết không đáng tin. Tôi biết năng lực của đặc vụ Ahri rất lợi hại, nhưng đó là một phần cơ thể của Đấng Vĩ Đại, kẻ có thể thao túng các vì sao chỉ trong một hơi thở. Kiểm tra sơ bộ không thể phát hiện hết được.”
“... Rồi sao?”
“Cậu biết mà. Những đứa trẻ tôi tha mạng chưa đầy bốn ngày đã biến thành ếch kêu ộp ộp, rồi một con ếch to bằng cả tòa nhà xuất hiện ở Busan.”
“...”
“Con ếch to bằng tòa nhà kêu ộp! vài cái, thế là 45.000 người ở Busan đã chết.”
“...”
“Chuyện xưa đến đây là hết. Giờ xuất phát thôi.”
Hậu truyện đây nhé.
Sau khi phải hy sinh lớn lao để tiêu diệt con ếch khổng lồ, Cục Quản Trị đã tiến hành kỷ luật tôi.
Khi đó tôi không định sống nữa.
Cảm giác tự trách vì hơn bốn vạn người phải chết do lựa chọn sai lầm đã nuốt chửng tôi từ đầu đến chân.
Lúc ấy, ngay cả bản năng phải trở về Khách Sạn để hồi sinh “mẹ” cũng không hoạt động.
Tôi nhớ lại cuộc đối thoại với người mà giờ gương mặt cũng đã mờ nhạt, trưởng chi nhánh Cục Quản Trị, người đầu tiên đã dạy dỗ tôi.
***
‘Tôi xin thừa nhận toàn bộ trách nhiệm. Xin hãy xử tử tôi.’
‘Đặc vụ Kim Ahri, trông cô thì như đứa trẻ mà cái tôi lại lớn nhỉ.’
‘Vâng?’
‘Cô chỉ là quân cờ trên bàn cờ, là bánh răng trong cỗ máy. Nếu các công tác viên thường là tốt, thì cô là mã, cũng chỉ là bánh răng hơi lớn hơn chút thôi. Cô từng nghe ai bảo ‘bánh răng phải đứng ra chịu trách nhiệm’ chưa?’
‘...’
‘Nếu có ai phải chịu trách nhiệm thì là kỳ thủ không nhận ra sự yếu kém của quân mã. Là quản lý của cỗ máy không biết bánh răng nhỏ hơn tưởng tượng.’
‘Bộ Trưởng □□□….’
‘Ý là, lỗi thuộc về tôi vì đã không nhận ra vấn đề của cô. Trong báo cáo tôi cũng đã viết như vậy.’
‘...’
‘Tôi chỉ mong cô rút ra một bài học từ việc này.’
‘Là gì ạ?’
‘Đặc vụ, hãy ghi nhớ điều này. Lòng thương hại là cảm xúc đắt giá nhất trên đời.’
***
Nơi tôi và Mooksung đến, sau một hồi lâu im lặng là chỗ đặt tiêu bản Perro.
“Ugh… Thật luôn! Nó rốt cuộc làm gì mà trở thành tiêu bản vậy?”
“Ai mà biết được.”
Dù đã nghe nói Perro bị nhồi xác, nhưng tận mắt nhìn thì vẫn có chút buồn nôn.
Dĩ nhiên, việc nhồi xác thú cưng yêu quý vẫn thỉnh thoảng xảy ra ở thời hiện đại, nên mỗi người có quan điểm khác nhau.
“Hmm….”
Tôi khẽ đưa tay, như thể muốn chạm vào tiêu bản.
“...”
Mức này chưa có phản ứng. Mạnh hơn chút nữa nhỉ?
- Vút!
Một bàn tay nặng nề lập tức nắm lấy cổ tay tôi.
“Giới trẻ bây giờ thật là thiếu cẩn trọng.”
“...”
Trưởng Khoa đã xuất hiện!
Nghe thì hơi buồn cười, nhưng chạm vào tiêu bản Perro là cách dễ nhất để gặp Trưởng Khoa.
“Trò này, vừa rồi em định chạm vào tiêu bản đúng không? Có vẻ giờ không phải lúc để giữ im lặng.”
“Em xin lỗi. Nhưng thưa Trưởng Khoa, em có chuyện muốn nói.”
Ông lão không có phản ứng gì đặc biệt với cách xưng hô “Trưởng Khoa”.
“Là chuyện liên quan đến buổi tiệc khai giảng sắp tới.”
“Chuyện đó nên nói với hội sinh viên thì hơn.”
“Nói với những đứa trẻ sắp chết thì có ích gì?”
Lần đầu tiên, trong mắt Trưởng Khoa thoáng qua cảm xúc mang tên “kinh ngạc”.
“Sắp chết à?”
“Thưa Trưởng Khoa, nếu em nói em có thể nhìn thấy tương lai, ngài có tin không?”
Ông lão lặng lẽ nhìn tôi với ánh mắt không thể đọc được.
4 Bình luận