Chương 501-600

Chương 503: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (5)

Chương 503: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (5)

[note90359]Chương 503: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (5)

- Kim Mooksung

Dạo gần đây tôi hay nghĩ tới một chuyện.

Tuổi trẻ là gì?

Có người sẽ nói đó là số năm còn lại để sống, hay là lượng tài sản đang nắm giữ. Nhưng gần đây tôi mới thấm thía một khác biệt quan trọng nhất.

Tuổi trẻ là cuộc sống mà bạn có thể nhét đầy thịt vào bụng đến mức sắp nổ tung, lại không cần nghĩ xem có tiêu hóa nổi không.

Tuổi trẻ là có thể làm ướt cổ họng bằng bia với rượu vang mà không cần nhớ tới lời bác sĩ dặn tháng trước!

Gì? Trẻ mà ăn thịt uống rượu nhiều, già sẽ khổ sở ấy hả?

Liên quan gì chứ?

Sức khỏe của tôi là việc Khách Sạn phải lo, không phải tôi!

“Cho thêm một ly bia nữa.”

Tận hưởng lớp bọt mịn, tôi đảo mắt nhìn quanh. Khắp nơi là đám sinh viên ồn ào náo nhiệt.

Có không ít đứa mặt đã đỏ như hồng xiêm, rõ ràng là vì còn trẻ, và chưa biết tửu lượng của mình.

Năm nay là 1897. Thời đại mà phụ nữ, dù là sinh viên hay giáo sư, vẫn còn hiếm.

Nhưng ở đâu cũng có ngoại lệ.

Đại học Miskatonic – đặc biệt là Khoa Thần Bí Học – chính là ví dụ điển hình của ngoại lệ đó.

Có lẽ là vì tổ đội Khách Sạn, những người chẳng khác nào tương lai, đã can thiệp vào Khoa Thần Bí Học hay tiền thân của nó chăng?

Hoa nở thì ong tự tìm đến, đó là lẽ tự nhiên.

Vì Khoa Thần Bí Học có rất nhiều nữ sinh, nên nam sinh của các khoa khác kéo đến đông nghịt để theo đuổi các cô gái.

Bên phía Khoa Thần Bí Học cũng chẳng có ý định ngăn cản học sinh của các khoa khác.

Biết đâu họ còn coi sự giao lưu nam nữ này còn là cơ hội tốt để mở rộng thế lực.

“…”

Tôi đã nói rõ với Ahri là tới đây để thu thập thông tin, nhưng thành quả thì chẳng có gì nổi bật.

Thông tin duy nhất mà tôi có được là sinh viên của Đại học Miskatonic đều đang “nỗ lực hết mình vì tương lai của Tân Thế Giới”.

Mỗi khi tôi quay đầu là thấy từng cặp nam nữ lẩn vào chỗ tối, nỗ lực suốt ngày đêm để gia tăng tỷ lệ sinh sản của Tân Thế Giới.

Mà nếu người sói với Yeti giao phối thì con sinh ra là giống gì nhỉ?

Chúng ta phải làm rõ chuyện này vì con cái tương lai chứ!

Sói lai Yeti?

“Ê~! Tìm cậu nãy giờ, hóa ra là ở đây!”

“… ”

“Tên cậu là, ờ, Mooksung đúng không?”

Mấy thằng sinh viên vờ thân thiết cứ bám lấy tôi.

Tôi thường sẽ nói chuyện với bọn chúng chỉ để thu thập thông tin, thế nhưng mục tiêu của mấy tên này rõ ràng tới mức tôi chỉ biết thở dài.

“Thì, thì là…”

“Muốn hỏi Ahri ở đâu chứ gì?”

“Ha ha! Quả là anh bạn này nhạy bén ghê! Vị quý tộc ma cà rồng cao quý ấy sao không đến dự tiệc nhỉ? Gia đình của tôi từ xưa đã giao lưu với Bloody Nobles bên châu Âu—”

“Xung quanh đầy sinh viên ngoài khoa Thần Bí Học đấy. Cậu nói vậy có chắc là ổn không?”

“Ha ha, ai cũng say rồi, với lại họ nghĩ Khoa Thần Bí toàn lũ quái dị thôi, nên chẳng ai quan tâm đâu. Miễn đừng biến hình là được.”

“…”

“Vậy Ahri ở đâu?”

Thằng ngu này!

Hôm nay ông mày đây bị hỏi Ahri ở đâu cả trăm lần rồi!

Gia tộc cái quái gì chứ? Nếu bố của mày thấy bộ dạng mày bây giờ chắc sẽ cắt tiền tiêu vặt, rồi viết thư bảo mày về nhà ngay đó.

“… Tên cậu là Karl nhỉ?”

“Đúng!”

“Bữa tiệc tối nay có sự kiện gì đặc biệt không? Ý tôi là, ngoài ăn uống nhảy múa ra.”

“Hả? Sự kiện đặc biệt hả…? Tiệc khai giảng học kì mới mà, ăn uống nhảy múa thế là đủ rồi còn gì?”

“…”

Tên này nói cũng đúng.

Tiệc của đám trẻ con thì ăn uống nhảy múa là xong.

Đúng lúc đó, phía sau bắt đầu có tiếng phàn nàn.

“Ơ này!”

“Cẩn thận chứ!”

“Đàn violin? Hội sinh viên còn mời ban nhạc à?”

Một nhóm người cầm theo những hộp violin bước vào.

Cử chỉ của bọn họ thô ráp, đâm sầm vào sinh viên, những người lên tiếng phàn nàn, mà bọn họ lại chẳng buồn xin lỗi.

“Ơ? Lạ nhỉ?”

Tên ngốc vừa nãy còn đang định tìm Ahri đột nhiên bối rối.

“Sao thế?”

“Ờ, ừm…”

“Tôi… tôi thuộc hội sinh viên mà? Nhưng chúng tôi không hề mời ban nhạc nào tới cả.”

Hội học sinh không mời ban nhạc nào cả?

Vậy thì ai đã—

“Chết tiệt!”

“Ơ? Ơ? Cậu đi đâu vậy—”

Phán đoán phải nhanh, hành động phải kín!

Không chút do dự, tôi lẻn vào góc tối ngoài tầm ánh đèn.

May mà nhờ ‘chính sách gia tăng tỉ lệ sinh sản’ của Đại học Miskatonic nên góc tối kín đáo cho tôi nấp không thiếu.

“Á! Kyaaa!”

“Thằng này là ai?”

Đương nhiên, ở đây cũng có một cặp đôi đang mơ về tình yêu vượt chủng tộc!

“Này! Thằng kia! Mày là đàn em đúng không? Mấy tên Đông Á mà không biết thân biết phận—”

“Tiểu thư này, thằng cha kia có hai vợ ở quê rồi đấy.”

“C-cái gì cơ?”

“Thằng điên này—”

“Ba đứa con rồi. Cú đấm công lý này là dành cho tiểu thư nhé.”

Tôi ra một cú móc hàm, tên ngốc đang há hốc mồm kia gục ngay. Nữ sinh hoảng loạn mà bỏ chạy mất dạng.

“…”

Tôi nhìn ra sảnh tiệc trong từ bóng tối.

Chả mấy lâu sau, mấy tên côn đồ giả danh ban nhạc trao đổi ánh mắt—

- Cạch!

- Raatatatata!

Trong nháy mắt, bọn chúng rút ra vũ khí tự động, và bắt đầu xả đạn khắp mọi nơi!

“Lũ chó chết này điên rồi!”

Thế này quá chó đẻ rồi? Lũ điên của Tòa Thánh ấy?

Dám xả súng công khai giữa một trường đại học?

Ngay cả với tiêu chuẩn của đặc vụ Cục Quản Trị cũng là quá đáng rồi!

Chúng tôi cũng làm mấy chuyện điên rồ kiểu vậy – nhưng chỉ thỉnh thoảng thôi.

- Bùm bùm! Đoàng!

“Áaaaa!”

“Ư… ư…”

“Grrr!”

Trong nháy mắt, đầu của vô số sinh viên nổ tung, tay chân thì bay loạn xạ.

Nhiều sinh viên há hốc mồm, chỉ biết run rẩy, trước khi bị giết như gia súc ở lò thịt.

Có lẽ đến lúc gần chết, bọn họ vẫn tưởng mình say quá nên hóa ảo giác.

“Khốn…”

Khoảnh khắc tôi siết chặt nắm tay và nghiến răng, trong lòng bàn tay tôi xuất hiện một vật tròn và cứng.

Sức mạnh có thể đảo ngược mọi thứ lúc này, One More Chance!

“…”

Tôi kìm lại cái ham muốn tung đồng xu này ngay bây giờ.

Chưa phải lúc. Vẫn chưa.

One More Chance không phải Di Sản có thể dùng thoải mái, không lo hậu quả như vòng tay của Songee hay sáo của Eunsol được!

Nếu Khách Sạn đã trực tiếp nhắc đến “cái giá của nghịch thiên”, thì rất có khả năng nó sẽ giới hạn số lần tôi có thể sử dụng.

Tôi sẽ phải chờ đến khoảnh khắc cuối cùng, tới khi viên đạn xuyên thủng bụng, hơi thở sắp tắt mới được dùng!

- Rầm rập!

Tôi trốn sau mấy thân cây, thử lặn xuống hồ, làm mọi trò tôi biết.

May hay không may, là mấy tên cuồng giáo của Tòa Thánh không chỉ nhắm vào tôi, nên tôi cũng có thể cầm cự được.

Khoảng 4–5 phút, nhưng cảm giác cứ như 100 năm, biến cố cuối cùng cũng xảy ra.

- ẦM ẦM!

Từ trên trời—Một thân hình giáng xuống như tia sét.

Ông ta xuất hiện cùng tiếng sấm vang dội, một tồn tại hoàn toàn vượt xa giới hạn của con người.

Đó là một ông lão.

Chính là người đã cảnh cáo tôi và Ahri mấy hôm trước không được chạm vào tiêu bản.

Hơn nữa, không ai khác, đó chính là Trưởng Khoa.

“Chủ vắng nhà nên sâu bọ mới bò vào sao!”

Một giọng nói giận dữ vang lên, cùng lúc đó, những tia sét đánh ra khắp tứ phía.

Đám lính vừa bắn giết các sinh viên như săn lợn rừng khi nãy, giờ đã biến thành tro bụi, chỉ với một cái vung tay từ Trưởng Khoa.

“Nhắm bắn! Đội Alpha, bắn vào đầu!”

“Gamma, Gamma! Đạn không xuyên được! Có bức tường vô hình— Áaaaaaa!”

Lính của Tòa Thánh, thể hiện được độ tinh nhuệ của bọn chúng, không hề do dự mà đối mặt với đòn tấn công. Thế nhưng bọn chúng cũng chẳng khác nào con cáo khi đứng trước con hổ.

Một Thực Thể Hỗn Mang cấp độ đặc biệt có thể chặn đạn bằng lá chắn vô hình, sử dụng sấm sét thì mấy tên bộ binh sao mà cản nổi?

Chẳng bao lâu, một tên có vẻ là thủ lĩnh của đội đặc nhiệm Vatican bị Trưởng Khoa túm cổ.

“Đồ khốn kiếp…! Ta sẽ cho ngươi nếm hết nỗi đau mà loài người có thể chịu được!”

“Ha, haha! Thằng pháp sư thảm hại này! Có làm gì cũng không thay đổi được đâu!”

“…”

“Nhìn xung quanh đi! Nhìn đi! Lũ tiểu quỷ của cái đại học quái dị này đã ruột gan đầy đất rồi! Đẹp đấy chứ?”

Biểu cảm của Trưởng Khoa lúc đó không từ ngữ vụng về nào có thể diễn tả nổi.

“Các ngươi… rốt cuộc…”

“Sao? Muốn nói gì à?”

“Phần lớn sinh viên ở Đại học Miskatonic này chỉ là con người, chẳng liên quan gì đến cuộc chiến của chúng ta. Ngươi có biết điều đó không?”

“Ha… Ngươi tin vào điều đó mà lập ra đại học này sao? Nghĩ rằng ngươi trốn giữa dân thường của Tân Thế Giới thì chúng ta sẽ kiêng dè sao?”

“…”

Màn trao đổi giữa tên lính của Vatican và Trưởng Khoa mang theo rất nhiều thông tin.

Tại sao phe phái của Trưởng Khoa lại lập ra đại học này?

Chỉ đơn thuần là nuôi dưỡng các Thực Thể Hỗn Mang trẻ tuổi, và các học giả thần bí khác thôi sao?

Nếu vậy, như chính Trưởng Khoa nói, thì Khoa Thần Bí Học cũng chỉ chiếm một phần nhỏ của cả Đại học Miskatonic.

Đơn giản thôi, các sinh viên kinh tế, chính trị, quản trị, luật hay tương tự ngoài kia chỉ là các thường dân, chẳng biết gì về ma cà rồng hay ma sói cả.

“…”

Trưởng Khoa đã nghĩ rằng khi trộn lẫn học sinh của mình với số đông thường dân, thì Tòa Thánh sẽ giữ một giới hạn tối thiểu!

Ông ta thực sự đã tin rằng, kể cả có sát thủ được cử tới, bọn chúng sẽ chỉ chọn ra các sinh viên hoặc giáo viên của Khoa Thần Bí Học thôi sao?

Nhưng Tòa Thánh không nghĩ vậy.

“Kekekek… Tên quái vật nhà ngươi, kẻ chỉ biết già đi vô ích! Nghe đay này.”

“…”

“Ngươi từng thấy bánh mì mốc chưa?”

“… ”

“Ngươi làm gì với nó? Cắt phần mốc đi rồi ăn phần còn lại à? Haha! Đéo ai lại đi làm thế! Địt mẹ nó! Chỉ có một ổ thôi à? Thế nhiều ổ thì ngươi định làm thế kiểu đéo gì?”

“…”

“Và cả nữa, kể cả những phần trông không sao, có thật là không bị mốc không? Đương nhiên là không, mẹ nó! Phải đốt toàn bộ cái mớ chết tiệt đó!”

Hơi thở của tôi nghẹt lại trong họng.

Vì tôi cảm thấy lời của tên lính Vatican này ‘hợp logic’.

Thế giới này rộng lớn bao la, dân số 8 tỉ đang không ngừng gia tăng từng phút từng giây.

Cục Quản Trị có năng lực vượt xa khả năng tưởng tượng, nhưng Trái Đất còn rộng lớn hơn thế, và dân số thế giới cũng vậy.

Khi thảm họa hỗn mang xảy ra, chẳng lẽ chúng tôi phải kiểm tra từng cá thể người trong khu vực, để xem bọn họ có tha hóa không à?

Một quận của Hàn Quốc, chỉ bé bằng lòng bàn tay thôi, cũng đã có 300–400 nghìn dân.

Hơn nữa, làm sao chúng tôi dám chắc dân thường ‘thực sự’ vô tội nếu trong thành phố có thế lực tà giáo ẩn nấp?

Phải giết sạch bọn họ.

Không phải vì chúng tôi tàn nhẫn hay máu lạnh gì cả.

Không phải vì chúng tôi không quý trọng 100,000 mạng người, mà là để ngăn dịch bệnh lan ra 10 triệu công dân của Seoul, 52 triệu người Hàn Quốc, 8 tỷ nhân loại!

“…”

Khoảnh khắc tiếp theo, mắt tôi thấy một khung cảnh, nơi mà máu chảy thành sông.

Các sinh viên nằm chết la liệt dưới đất, cơ thể bọn họ đầy những lỗ thủng.

Phần lớn trong số đó chắc còn chẳng biết Trưởng Khoa là ai.

Tôi cũng nhìn thấy Trưởng Khoa, giờ đây không còn giận dữ mà chỉ còn vẻ mặt gần như vô cảm.

Tôi hiểu rõ một điều.

Dù logic của Tòa Thánh hay Cục Quản Trị có là đúng hay sai—

Những kẻ bị nhắm đến vĩnh viễn sẽ không thể chấp nhận được điều đó!

“Được thôi. Nếu các ngươi thực sự đã định vượt qua giới hạn dưới vỏ bọc nhân danh loài người, vậy ta cũng không còn lựa chọn nào khác mà đi quá giới hạn của ta!”

- Xẹt xẹt!

Một áp lực khủng khiếp, cả vô hình và hữu hình, dâng lên từ nơi Trưởng Khoa.

Ông ta định dùng một chiêu cuối cùng hay gì sao?

Ông ta đang định làm cái quái –

Đúng lúc đó, một giọng nói sắc bén vang lên từ hư không.

“Lucas!”

Một thiếu nữ đáp xuống, sở hữu mái tóc vàng óng ả không thể che giấu kể cả trong bóng đêm.

Vì vẻ ngoài cực kì ấn tượng ấy mà tôi nhận ra cô ta ngay.

Đây chẳng phải Emily, người đã bám dính lấy Ahri từ hôm qua sao?

“Lucas, bình tĩnh lại! Anh đã quên lời sư phụ dạy rồi sao? Rằng Yaldabaoth không phải tồn tại như anh nghĩ—”

“Sophia.”

Sophia? Không phải Emily sao? [note90359]

“Sophia, anh đã nghĩ thông chuyện này nhiều lần rồi. Và anh biết chính xác Yaldabaoth là tồn tại thế nào.”

“Lucas! Nhưng sư phụ -”

“Sư phụ! Sư phụ chết tiệt gì chứ! Sophia, em vẫn tôn thờ cái kẻ ngốc đó, kẻ mà đến chết vẫn tiếp tục tìm kiếm Horus hay sao?”

“…Lucas. Sư phụ vẫn chưa chết –”

“Anh không tin gì cả. Không có sư phụ, không có Horus, không có gì cả!”

Thông tin dồn dập đổ tới. Tôi tập trung toàn bộ tinh thần, quyết không để sót dù chỉ một chữ.

Tên thật của Emily là Sophia.

Trưởng Khoa có tên là Lucas, và hắn ta là anh trai của Sophia.

Sư phụ của hai người đó đã tìm kiếm Horus tới tận hơi thở cuối cùng.

Horus là Kain nhỉ?

Vậy “sư phụ” đang nói ở đây rất có thể là một thành viên tổ đội Khách Sạn—

- ẦM!

Một lần nữa sấm sét đánh xuống.

“Kyaaaaaa!”

Sophia, dường như không thể tin Trưởng Khoa sẽ tấn công, hét lên rồi rơi xuống.

“Nhìn đây! Đây là câu trả lời duy nhất anh đã tìm được! Ahh…”

Pháp thuật không thể lý giải bắt đầu bóp méo không gian xung quanh, và miệng Trưởng Khoa phun ra hàng loạt những câu niệm chú quái dị.

“Với những Đấng Vĩ Đại, giữa sự khởi đầu và kết thúc chẳng có gì khác biệt cả. Đấng Chân Chính sẽ xuất hiện và cải biến thế giới giả dối này… Làm ơn, xin ngài hãy trở thành sự cứu rỗi. Nếu không, hãy chấm dứt mọi khổ đau.”

Cuối cùng, khi một cánh cổng dẫn tới ngoại giới rực sáng như hoàng hôn mở ra, và thứ ánh sáng bất tường đổ về nơi đây.

Là khi tôi cảm nhận được, phía bên kia là sự tồn tại không thể tưởng tượng nổi, một thứ khiến tôi không dám nhìn thẳng vào…

Tôi biết. Đây đã là lúc phải ‘bắt đầu lại’.

- Ting!

Đồng xu vàng xoay tròn một vòng…

Trong khoảnh khắc cuối cùng đó, tôi còn thắc mắc hai điều.

Một là, Ahri có giữ được ký ức sau khi hồi quy với One More Chance không?

Hai, cái giá của nghịch thiên, thứ mà Khách Sạn đã cảnh báo là gì?

- ẦM!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Ở phần 2 do bối cảnh là Tây Ban Nha nên mình để tên là Sofia, nhưng sang đến phần 3 này là nước Mỹ và vài trăm năm trôi qua rồi, nên tên sẽ để là Sophia nhé.
Ở phần 2 do bối cảnh là Tây Ban Nha nên mình để tên là Sofia, nhưng sang đến phần 3 này là nước Mỹ và vài trăm năm trôi qua rồi, nên tên sẽ để là Sophia nhé.