Tập 08 : Tôi có ý này!

Chương 258 : Đặt chân đến Vương Quốc Huglia.

Chương 258 : Đặt chân đến Vương Quốc Huglia.

Chuyến đi đã khá thuận lợi.

Cả bọn lại vượt qua biên giới sau ngày thứ 5, sau khi thông qua trạm kiểm tra ngăn cách Vương Quốc Huglia và Thánh Giáo Quốc, cả bọn cuối cùng đã có thể thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi nghỉ trưa và chiều, cả bọn xác định sẽ tiếp tục hành trình.

"Lãnh địa mà tớ sẽ nhận lấy hình như nằm trong khu này."

Kunon lấy bản đồ ra, trải chúng phẳng lại rồi chỉ hướng di chuyển.

Khoảng đất trống trên đường lớn có dấu vết được ai đó sử dụng để cắm trại. Dường như nó đã được dùng như nơi nghỉ chân của nhà lữ hành nào đó.

Cả bọn sử dụng chỗ đó rồi đốt lửa để giữ hơi ấm.

Vì là chuyến du lịch giữa mùa đông giá rét, nên không thể lơ là trong việc quản lý sức khỏe được. Lớ ngớ 1 phát là bị bệnh ngay.

--- Mà, lần này chuyến đi khá là chill.

Cũng nhờ có công do thùng rượu của thần linh, dù Kunon vẫn chả biết vị của nó như nào, nhưng mà hiệu quả trong việc hồi phục mệt mỏi thì quá đỉnh, đúng là báu vật vô giá.

Nhờ thế mà chuyến đi vô cùng thuận lợi, khiến cho mọi người đến sớm hơn hẳn một ngày so với dự tính, quá là cảm ơn luôn.

"Nếu ta cứ duy trì tốc độ di chuyển như thế này thì chỉ cần 2, 3 ngày nữa là đến đích thôi. Xin mọi người giúp đỡ thêm 1 khoảng thời gian nữa vậy."

Cậu đang hướng mặt nói chuyện với 3 Phong Ma Thuật Sư, còn những người khác, họ đang dành thời gian cho chuyện riêng theo ý thích của mình.

Có người thì kiểm tra lượng vật tư còn lại, có người thì xác nhận sẽ phải bổ sung gì ở thị trấn kế tiếp, có người cảnh giác và điều tra xung quanh.

Còn Kunon, cậu lấy ra bản đồ ẩm thực được làm bởi anh trai.

Và rồi, một mùi cực kì thơm thoang thoảng trong không khí.

Một thứ mùi hương khiến cho người ta đói bụng, trong khi rõ ràng là cậu đã ăn trưa rồi.

Nhưng, cậu phải lờ đi tiếng gào từ dạ dày của mình đi, cậu đang phải giải thích đi giải thích lại lữ trình cho các Phong Ma Thuật Sư không biết bao nhiêu lần, cậu tin rằng những lần giải thích này sẽ không trở nên vô ích.

Nếu đây là một nơi quen thuộc trong ký ức thì thôi đi, giờ cả đám đang di chuyển trong một nơi mới lạ.

Để chuyện không trở nên vô ích, cũng như tránh cho gặp phải vấn đề, cậu không thể khiến lộ trình bị sai sót được.

"Tôi đã hiểu."

Là một người đi trước mở đường, hầu gái của Thánh Nữ- Flera, sự xác nhận này là việc đặc biệt quan trọng.

Tuy Kunon không biết, nhưng chính Caillou và Liya đã nhờ cô ấy làm người dẫn đầu.

Cả hai đã đưa ra nhận định rằng : [[Với tư cách Ma Thuật Sư thì trình độ của bản thân vẫn khá thua kém.]]

Sau khi hỏi, cậu mới biết rằng cô ấy từng tốt nghiệp ở trường ma thuật, xét theo niên đại thì cô ấy là tiền bối của Caillou.

"Kunon-kun."

Sau khi Kunon đã kiểm tra xong bản đồ, Liya mới mở miệng nói :

"Sau khi đến đó thì ta sẽ làm gì vậy? Etto... Tớ chỉ biết là sau khi tới vùng Đất Khai Hoang, tớ sẽ giúp đỡ trong việc khai hoang thôi."

---- Đến cảnh ấy thì mọi người đều đã tưởng tượng ra rồi.

[Kunon-kun chẳng nói gì mà cứ thế tập hợp lại mọi người, cậu ấy đến đất khai hoang của chính mình, vì vậy nên nới tạo cảm giác đang đi du lịch vậy.]

[Cảm giác này, mình chỉ có thể giải thích ngắn gọn như vậy.]

Sau khi xem xét lại một cách bình tĩnh, Liya đã nghĩ :

[Liệu có ai nuốt trôi được câu chuyện qua loa như thế này à?

Liệu có ai sẵn sàng để bản thân bị trói buộc hơn 1 tháng à?]

Liya và Hank đều được thuê để làm việc nên thái độ của cả 2 khá thoải mái, nhưng trong đây sẽ có người ở đây không phù hợp vì lý do trên.

Vậy thì lí do mà mọi người đi theo Kunon là gì? Nếu đặt ví dụ thì --- Vì họ cảm thấy hứng thú với việc Kunon định làm gì.

Bằng chứng chính là---

Dù đã xác định xong lộ trình nhưng Caillou và Flera vẫn không hề muốn rời khỏi đây.

Ắt hẳn là hai người này cũng khá hứng thú với việc mà Kunon sẽ định làm.

"Đúng như cậu nói, là khai hoang đó?"

[Cái đó thì ai mà chả biết.]

Suy nghĩ theo cách bình thường thì ai mà không nghĩ đến việc khai hỏa cơ chứ, không ai sẽ nghĩ đó là 1 thứ gì đó khác.

Kunon đã thực sự trả lời nhưng đó không phải là thứ mà họ để ý, cái quan trọng là cả bọn sẽ khai hoang bằng cách nào.

"Khai hoang bằng cách nào? Giờ kể cho bọn tớ luôn đi chứ? Giờ chúng ta đang đi thẳng đến Vương Quốc Huglia mà."

Không có ý đồ đặc biệt nào cả, chỉ là một địa chủ đã tập hợp lại các Ma Thuật Sư để khai hoang thôi.

Một câu chuyện không có tý plot twist nào như vầy sẽ khá nhàm chán, có lẽ sẽ khiến cho mọi người thất vọng.

Dù có là Kunon thì không có nghĩa lúc nào cậu cũng sẽ làm mấy điều bất ngờ.

Nhưng mà, sau khi đã đến được đây.... Dù cho có lý do gì đi nữa thì sẽ chẳng có ai chiu quay xe đi về đâu.

"Uhmm... Nó vẫn nằm trong giai đoạn mơ hồ thôi."

'Mơ hồ' - Kunon vẫn khó nói ra nó một cách cụ thể. Cậu dọn đi bản đồ rồi khoanh tay.

"Thứ quan trọng đối với đất khai hoang thì tớ nghĩ đó chính là 'nhà', thứ cần nhất hiện tại là một nơi để ở, một nơi để ta có thể nghĩ ngơi."

[Cái đó thì tớ cũng biết.]

3 thứ không thể thiếu trong cuộc sống hằng ngày : ăn, mặc và nhà ở.

Nếu có đủ chúng thì có thể coi như là đang sống rồi.

Với từng người thì mỗi nhu cầu lại có mức độ quan trọng khác nhau, nhưng với Kunon thì nhu cầu về nhà để ở là quan trọng nhất.

--- Chính vì cậu đã phát triển Ma Kiến Cụ, nên cậu nghĩ như vậy.

[Chính vì có nó rồi nên mới có thể bước tiếp những bước tiếp theo.] - Kunon nghĩ vậy.

"Tớ đang nghĩ 'liệu có cách nào để đơn giản hóa việc tạo nhà không?', tiếp đó phải quan sát tại chỗ tớ mới tìm kiếm  phương pháp khả thi."

'Đơn giản hóa việc tạo nhà' - chẳng ai nghe được chi tiết câu chuyện cả.

"--- Món súp đã xong rồi nè---, xin mời những vị khách đang đói bụng ghé qua."

Giờ chẳng phải là lúc để nói chuyện nữa, mọi người đã tập hợp lại sau khi cô hầu gái của Kunon cất lời. Ngay cả những người đang điều tra ở chỗ hơi xa cũng đã chạy tới.

Trong tiết trời giá lạnh, mọi người vây quanh đốm lửa,  mà lại có một bát súp nóng hổi được nấu bởi rượu từ thùng rượu của thần linh thì quá đỉnh nóc kịch trần.

Ngày hôm sau kể từ chân tướng của thùng rượu được công bố, mọi người đã chấp nhận dùng nó như một nguyên liệu nấu ăn.

Và chẳng có ai phản đối về chuyện này cả.

Ngoài ra thì, nhà cửa khá là đầy đủ, đủ cho mọi người ở đó.

Công việc khai hoang vẫn được tiếp tục, nó còn lớn hơn cả những gì mà Kunon dự đoán.

Rõ ràng chỉ mới bắt đầu khai hoang được 1 năm, nhưng nó khiến cho Kunon bất ngờ mãi không thôi. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!