"Đúng như anh Caillou nói ha, thầy đã mang ra 'cái đầu biết nói chuyện', mắt anh sáng như đuốc."
Caillou nhíu mày trước lời của Kunon.
"Chỉ là ngẫu nhiên thôi,... Một ngẫu nhiên mà tôi chả bao giờ muốn đoán trúng."
Caillou chỉ nói ra những lời phù hợp với bản thân cô.
Chính cô là người bất ngờ nhất khi đoán đúng.
"--- Phát minh của thầy tuyệt ghê."
Rồi Shiroto bước ra từ phía biệt thự.
"Phạm vi vẫn còn nhỏ lắm, còn nếu muốn mở rộng phạm vi thì phải khiến cho thiết bị to lên, bộ phận cơ thể sinh vật sống cũng dễ xuống cấp nữa.
Mà, ở giai đoạn này thì khá khó để ứng dụng ra đời thật."
Thầy Rogy vừa nói vừa đem Watan-kun từ tay Shiroto đưa vào hộp.
'Còn quá xa để có thể ứng dụng' – dù vậy thì chỉ việc hoàn thành mẫu thử thôi cũng là thành công lớn rồi.
Sau này chỉ cần cải thiện và cải tiến, rồi tăng dần độ hoàn thiện là xong.
Công sức và thời gian bỏ ra sẽ ở mức độ khác xa hiện tại.
"Nếu có thể được sử dụng như bình thường thì có lẽ sẽ cần kích thước to ngang bằng đầu của người bình thường, nếu ai cũng mang theo nó bên mình thì là một sự tiện lợi cho cả thế giới đấy."
"Nhưng tại sao phải có hình dạng là cái đầu ạ?"
Với câu hỏi đó của Shiroto, thầy Rogy chỉ cười và đáp :
"Con tưởng tượng đi, có ai lại đi trò chuyện với thứ không mang theo mặt người? Đấy, con đã thấy kì quái chưa?"
[[[--- Kỳ quái nhất là hình dạng đầu người đó, méo ai mang cái đầu đi đi lại lại bên ngoài cả.]]] – rất nhiều người nghĩ như vậy, chỉ là họ không dám nói ra.
Ai bảo ai đó có đôi tai trâu không chịu nghe người khác cơ chứ.
Giờ thì...
"Phát minh của thầy Rogy thật tuyệt, nếu xem nó như một loại ma đạo cụ thì tôi nghĩ đây là thứ không đời nào lại không lan rộng ra khắp thế giới được."
Thầy Clavis đã đưa ra lời nhận xét ngắn gọn, có thể cảm thấy đây là lời bình tốt.
Nếu có thể lan rộng với tư cách Tạo Ma... Không, rất khó để xảy ra.
Cái đầu có thể mang theo bên mình để trò chuyện với đối phương, có thể bắt chuyện với họ ở bất cứ đâu trên thế giới.
'Không có lý do nào để không mở rộng cả' – một sản phẩm tuyệt vời khiến người ta phải nghĩ như vậy.
[--- Mà, để đạt đến tiến độ hoàn thiện ấy, có lẽ sẽ ngốn một lượng lớn thời gian.]
[Mình khá là muốn nó được phát triển tiếp, cơ mà... Đối phương là thầy Rogy, liệu thầy ấy muốn làm hay không thì mình không đoán được.]
"Vậy thì tiếp theo là nhóm Kunon nhé."
Sau khi được chiêm ngưỡng một thứ tuyệt diệu như thế, khiến cho Kunon và Caillou có chút sợ hãi.
Dù vậy---
"Mà, sản phẩm phát minh của thầy Rogy mang cảm giác 'tiện lợi' hơn là 'giúp ích cho con người', tôi sẽ đánh giá, nhưng nếu xét theo chủ đề thì chắc phải đánh giá là tệ rồi ha.
--- Giờ thì, giờ chính là lúc nhóm Kunon ra sân rồi, thầy rất kỳ vọng vào các trò đấy."
Dường như trò hối lộ đang dần có hiệu quả.
[Thế này thì tụi mình thắng chắc rồi!]
Kunon đang tự tin với chiến thắng trong tầm tay, Caillou cũng suy nghĩ về nhiều điều, nhưng cô đã sẵn sàng cho con đường này.
"--- Thứ mà bọn con đã tạo ra, chính là thứ này."
Caillou lôi ra thứ được cuộn tròn nhét trong túi quần, theo vẻ ngoài thì nó trông giống thắt lưng buộc quần vậy.
Loại chất liệu mềm mại có cảm giác như là được tạo ra từ vải đen, nó giống như một chiếc thước đo và đủ nhẹ để bỏ vào túi quần.
"Bọn con đã đặt tên nó là Thắt Lưng (henshin) Bổ Trợ Cơ ạ.
--- Thầy ơi, cho con mượn chân thầy một chút ạ."
"Mm?"
"Nghe cái tên với hình dáng thầy cũng hiểu rồi mà."
"Hm... Ta hiểu rồi, con thích làm gì thì làm."
Caillou quỳ trước thầy Rogy, rồi quấn thắt lưng quanh chân thầy ấy.
"--- Có một vị nữ tính mà con quen, người đó có chân tay khá yếu."
Khi đang đeo cho thầy Rogy thì Kunon phụ trách phần thuyết trình về sản phẩm phát minh.
"Con luôn nghĩ về chuyện 'có thể tạo ra Ma Đạo Cụ nào có thể giúp đỡ người đó đi lại được không ta?'.
Mấy thứ liên quan đến Ma Đạo Cụ toàn khá cứng thôi, còn mấy thứ mềm mềm thì lại khá ít, con cũng chẳng biết có thứ gì có thể bó sát theo động tác người nữa. Đúng là có mấy thứ như 'khí nén' hay 'thủy lực' nhưng con không nghĩ thứ này nên được sử dụng một cách phổ biến.
Điều con sợ nhất là khi nó bị hư, với ý đồ hỗ trợ nên nó được áp sát vào cơ thể khi đeo.
Và trong tình trạng ấy, cơ chế 'khí nén' hay 'thủy lực' bị hư thì thực sự sẽ bị thương đấy ạ.
Không, con không nghĩ mọi thứ sẽ chỉ kết thúc với thương tích thôi đâu ạ, vì nó là một cơ cấu to như vậy cơ mà.
Việc đeo nó lên người thôi cũng đủ để gọi là cực hình rồi."
Trong lúc Kunon đang thuyết trình thì thầy Rogy đã đeo xong thắt lưng.
"Khi con học được 'cấu trúc cơ bắp' ở Tạo Ma Học thì--- A, tuyệt quá, con thất lễ rồi."
Lời thuyết trình đã dừng lại, bởi vì thầy Rogy đã đứng lên từ chiếc xe lăn.
Kunon đã phải trố mắt ngạc nhiên vì ngay sau khi đeo vào thắt lưng, thầy ấy đã có thể sử dụng nó cực kỳ dễ dàng, ừ thì cậu không nhìn thấy được thật.
"Tính co và dãn của cấu trúc cơ bắp, và cả sức mạnh đơn thuần của cơ bắp...
Con đã nghĩ rằng liệu có vật liệu nào đáp ứng việc hỗ trợ con người hay không.
Tuy nó không được dành cho những người lao động nặng nhọc, nhưng đủ sức phát huy để hỗ trợ những hoạt động thông thường đấy ạ."
Caillou rút tay lại, một cách ngập ngừng. Nhưng chính xác thì thầy Rogy có thể đi bộ được.
"--- Cách khai thác thú vị thật."
Không nói đến Ma Đạo Cụ, thầy Rogy khá rành về cấu trúc cơ bắp.
Thầy ấy hiểu ra 'phạm vi chuyển động' thông qua vector truyền qua thắt lưng.
Thắt lưng co giãn theo cảm giác muốn chân cử động hay không của người dùng, cảm giác hệt như đang xài chân của bản thân vậy.
"Thầy chưa từng nghĩ về điều như thế này ạ?"
Với câu hỏi của Caillou, thầy Rogy chỉ lắc đầu bảo :
"Hoàn toàn không."
"Đợi sau khi Shiroto kế nghiệp, ta sẽ cắt phăng đôi chân cũ rồi thay bằng đôi chân mới."
"Aa,... Nghe rất giống phong cách của thầy ạ."
Cảm giác thầy ấy thay thế bộ phận cơ thể như thay áo vậy.
Nếu đó là thầy Rogy thì điều này hoàn toàn khả thi, cô cũng biết một điều khả thi khác.
[Vậy tại sao chính mình lại không thể làm gì cho bản thân?]
1 Bình luận
YAAI