Hậu truyện - Năm 24 Lịch Arcana

Chương 4 - Trường thi

Chương 4 - Trường thi

*Trans+Edit: Lắc

Làn gió đêm thanh mát tựa làn nước len lỏi vào lòng người bằng sự tĩnh lặng, yên bình. Dưới ánh trăng bàng bạc, Sami chỉ cảm thấy đầu óc mình tỉnh táo lạ thường, tinh thần phấn chấn hơn hẳn so với khi mặt trời đổ lửa lúc ban ngày.

Có điều… Cậu ngáp một cái, trong lòng thầm nghĩ: ‘Một đêm đẹp thế này quả nhiên là hợp để đi ngủ nhất, đó mới là sự hưởng thụ lớn nhất của đời người.’

Bóng ma sau lưng cậu vươn tay phải, còn chưa chạm vào đã khiến cánh cửa phòng “kẹt” một tiếng mở ra.

“Điền xong tờ đơn chưa, Donnie?” Sami vừa bước vào phòng vừa tiện miệng hỏi. Cậu vốn đã rõ đáp án, bởi cậu biết một khi Donnie đã hạ quyết tâm thì tuyệt đối sẽ không đổi ý.

“Rồi.” Một giọng nói nghe đầy suy sụp, hoang mang, nản lòng truyền đến từ góc phòng, khiến ngay cả một Sami luôn mơ mơ màng màng cũng có thể nghe ra sự bất thường ẩn chứa trong đó. Thế là cậu kinh ngạc nhìn sang, để rồi chỉ thấy đèn pha lê trong phòng đã tắt, ánh trăng bạc rọi qua cửa sổ kính, rải ánh sáng lên bàn học và kệ sách, khiến chúng được nhuộm trong một tầng sắc thái tinh khôi. Trong khi đó, Donnie đang ngồi ở vị trí gần giường, một nửa gương mặt tắm mình trong ánh trăng, một nửa lại ẩn trong bóng tối sâu thẳm, trông vô cùng suy sụp và ảm đạm.

“Có chuyện gì thế?” Sami lấy làm lạ hỏi, trong đầu xoay chuyển vô vàn suy nghĩ, sau đó lại lần lượt gạt bỏ từng cái một.

Giọng khàn khàn trầm thấp, Donnie nói: “Ngài Evans đã đưa lý thuyết lượng tử vào lĩnh vực cấu trúc cơ thể và nhân tố di truyền rồi. Ngài ấy xem sinh mệnh như một hệ thống arcana chỉnh thể, cho rằng có một loại đơn vị di truyền cơ bản nhất, thông qua những việc như sao chép để truyền tải thông tin cho thế hệ sau…”

Lời mô tả của cậu rập khuôn và đờ đẫn, cứ như thể đang nói mơ.

“Cái…” Là một học sinh ưu tú của hệ Chiêu hồn, Sami đã nhạy bén nhận ra những nội dung kích động lòng người từ mấy lời mô tả ngắn ngủn và không đủ chuẩn xác kia. Đó là những giả thuyết lý luận có tính hướng dẫn, khai sáng và đột phá, các Arcanist chắc chắn sẽ vì nó mà tràn đầy nhiệt huyết nghiên cứu đối với lĩnh vực sinh mệnh này. Nhưng cùng lúc đó, bên cạnh sự phấn khích, cậu cũng cau mày: “Như vậy chẳng phải sau này chúng ta cũng phải học lý thuyết lượng tử sao? Phải học một phần công thức và phương trình của nó sao?”

Đây có còn là hệ Chiêu hồn chuyên nghịch xác, à nhầm, chuyên nghiên cứu thân thể và linh hồn nữa hay không?

Biểu cảm của Donnie nửa cười nửa mếu: “Khỏi phải nghi ngờ đi, điều cậu nói chắc chắn sẽ trở thành hiện thực.”

“Hèn gì cậu…” Sami bỗng ngộ ra, bèn nhìn Donnie với ánh mắt đồng cảm: “Chắc là cậu điền đơn xong mới biết chuyện này phải không?”

Donnie buông một tiếng thở dài: “Phải.”

Muốn chọn lại thì phải đợi đến đợt báo danh năm sau, mà điều kiện gia đình cậu rõ ràng không cho phép cậu làm vậy.

“Thực ra cậu có thể nghĩ theo một góc độ khác. Một khi Ngài Evans đã quan tâm đến lĩnh vực này thì chứng tỏ nó có giá trị khám phá và nghiên cứu cực cao. Có Ngài Evans dẫn dắt, chắc chắn những thành quả mang tính khai sáng và đột phá sẽ ào ào túa ra. Đầu tư vào lĩnh vực này ở thời điểm hiện tại, chúng ta sẽ gặt hái được rất nhiều, sẽ được đền đáp hậu hĩnh. Giống như Viện Nguyên tử ấy, nhờ sự phát triển điên cuồng của lĩnh vực vi mô mà trong số các Arcanist chủ chốt, đã có hai người tấn thăng Grand Arcanist, những người còn lại cũng đều là pháp sư cao cấp bậc bảy, bậc tám đấy thôi.” Sami an ủi Donnie.

Sắc mặt Donnie thay đổi thất thường, mấy lần định mở miệng nhưng đều không nói nên lời, cuối cùng đành hóa thành một nụ cười khổ:

“Haha.”

……

Nắng tháng Sáu đã nóng như đổ lửa, mà trường thi của kỳ thi tuyển đầu vào thống nhất cho trường cao đẳng ma thuật lại còn rực cháy hơn, hệt như một chảo dầu đang sôi sùng sục.

Mặc dù những người học việc có thể thi đậu vào trường ma thuật sơ cấp và thuận lợi học đến năm thứ năm từ mấy chục năm trước, xét cho cùng cũng đã được coi là tinh anh, nhưng khi việc phổ cập giáo dục arcana và ma thuật phát triển, tỷ lệ “tinh anh” này cũng tăng lên qua từng năm. Việc vào được học viện ma thuật để học nền tảng chuyên sâu đồng nghĩa với việc có trên 50% khả năng trở thành pháp sư chính thức, một phát nhảy từ tầng lớp bình dân lên thành nhân vật thuộc xã hội thượng lưu ngang hàng với huân tước hay nghị viên thành phố, đồng thời cũng được nắm giữ tri thức và sức mạnh. Bởi vậy, không chỉ người học việc đến trường thi, mà cả cha mẹ, họ hàng, bạn bè của họ cũng tụ tập bên ngoài để cổ vũ.

Cộng thêm số lượng địa điểm thi có hạn, vậy nên nơi đây đầu người nhung nhúc, đông nườm nượp đến chen chân không lọt, hơi nóng bốc lên hầm hập.

“Cái môi trường thế này với tôi thực sự chẳng khác gì nầm mồ hết ấy.” Sami uể oải nhìn quanh quất. Đây là Trường Quý tộc Mills, một trong những địa điểm tổ chức kỳ thi đầu vào thống nhất.

Donnie muốn mỉm cười, nhưng lại phát hiện cơ mặt mình có hơi cứng nhắc: “Không, đối với cậu, nấm mồ là một nơi đẹp đẽ, thanh vắng, yên tĩnh, tử tịch, nơi này làm sao mà so bì được.”

“Cậu hình như hơi căng thẳng thì phải?” Sami nhấc mí mắt sưng húp lên nhìn Donnie. Do đã xác định là sẽ vào được Học viện Ma thuật Heidler, cậu không hề lo lắng về kỳ thi, đây chẳng qua chỉ là thủ tục. Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là không được thể hiện dưới sức, bằng không cho dù Học viện Ma thuật Heidler có thế lực đến đâu đi chăng nữa thì đơn xin cũng chẳng thể thông qua nổi Ủy ban Giáo dục Arcana và Ma thuật – Đây là ủy ban mới thành lập cách đây hai mươi năm, được lãnh đạo kép bởi cả Ủy ban Công vụ và Ủy ban Nghiên cứu Ma thuật.

Donnie mím đôi môi khô khốc nói: “Một khi đã lựa chọn, tôi nhất định sẽ dốc hết sức mình. Nếu đã không trốn được thì phải dũng cảm đối mặt với bóng tối thôi…” Cậu đáp chẳng hề đúng trọng tâm.

Bất chợt, ánh nắng bỗng tối sầm lại, đám đông đang ồn ào cũng trở nên im phăng phắc.

“Đó là?” Donnie theo bản năng ngẩng đầu lên, để rồi chỉ thấy giữa không trung có một chiếc phi cơ màu xám bạc đang lơ lửng. Nó to phải bằng mấy chục cái phi cơ thông thường cộng lại, che khuất cả ánh mặt trời, toàn thân lưu chuyển ánh kim loại lạnh lùng mà mộng ảo. Chiếc phi cơ với tổng thể hình thoi, dáng vẻ thon dài, sang trọng này đang từ từ hạ xuống mà không hề rung lắc dù chỉ một chút.

“Phi cơ lớn quá vậy? Hơn nữa, có thể đột phá hoàn toàn giới hạn của phép lơ lửng và phép bay, hệ thống động lực của nó chắc chắn là thiết bị phân hạch mini!” Hai mắt Sami lập tức trợn tròn, dáng vẻ bừng bừng hứng khởi nhìn món phi cơ này và đưa ra nhận xét “chuyên môn”.

Với những đứa trẻ lớn lên sau năm đầu tiên của Lịch Arcana (năm Viken ngã xuống, cũng chính là năm 830 Thánh Lịch), một trong những ước mơ phổ biến nhất chính là có thể sở hữu một chiếc phi cơ của riêng mình. Loại xe hơi giả kim chạy trên mặt đất quả thực quá thô kệch, quá khó coi!

Chính bởi vậy, tập san [Phi Cơ] luôn bán rất chạy.

Donnie cũng rất yêu thích phi cơ. Căng thẳng vơi đi đôi chút, cậu nhìn lên bầu trời và cảm thán: “Chắc chắn là dùng thiết bị phân hạch mini rồi, ít nhất thì vẫn chưa có tin tức gì truyền ra về việc thiết bị nhiệt hạch có kiểm soát đã thành công hết… Đội hình mạnh nhất gồm Ngài Chủ tịch, Ngài Evans, Ngài Fernando, Quý cô Hathaway, Ngài Raventi và Ngài Morris đều chưa đột phá được cửa ải khó khăn là đầu vào lớn hơn đầu ra, hoặc là bắt buộc phải dùng pháp trận cấp bậc huyền thoại đỉnh phong để kiểm soát…”

“Có thể dùng thiết bị phân hạch mini thì nhất định không phải quý tộc bình thường rồi. Ngay cả đại quý tộc phổ thông cũng đừng mơ nghĩ tới nó…” Dưới ánh nắng, Sami nheo mắt nói: “Ơ, sao không có huy hiệu quý tộc nhỉ? Cố ý che đi à?”

Donnie nhìn kỹ lại: “Đúng là không có, nhưng dù gì đi nữa, đó chắc chắn cũng phải là một nhân vật tầm cỡ.”

Chiếc phi cơ từ từ tiến về phía trước và hạ thấp độ cao, cuối cùng đáp xuống quảng trường vắng người phía sau tòa nhà giảng đường, khuất khỏi tầm mắt của mọi người.

“Là vị nào đến giám thị kỳ thi nhỉ? Hay là một nhân vật tầm cỡ có lai lịch không tầm thường đến tham gia kỳ thi đầu vào thống nhất?” Sami thu hồi ánh mắt, trạng thái uể oải lại một lần nữa hiện ra, còn u linh sau lưng cậu thì dường như dung hòa vào thân thể, trở nên nhạt nhòa đến mức gần như nhìn không ra nữa.

Đang định trả lời là không biết, Donnie bỗng thấy đám đông dạt ra. Một đội hiệp sĩ mặc giáp màu xám bạc, lưng đeo ba lô màu đen kỳ quái, tay cầm súng trường kim loại hình ống đang chỉnh tề bước đi ngang qua. Bọn họ mặt không biểu cảm, khí chất lạnh lùng nghiêm nghị, khiến cho đám đông không dám phát ra dù chỉ một tạp âm.

“Là Chân lý Kiếm Hiệp sĩ Đoàn!” Donnie để ý thấy trên ngực đội hiệp sĩ này đều có một huy hiệu màu tím đỏ. Những đường nét như đám mây quấn quanh một chiếc vương miện, còn hai bên vương miện thì có một cây quyền trượng tượng trưng cho uy quyền tối cao và một thanh trường kiếm lạnh lùng băng giá, đó chính là huy hiệu của gia tộc Hoffenberg.

Sami lại càng kinh ngạc hơn: “Là tiểu đội ‘kẻ bảo vệ’! Thứ trên lưng họ chính là thiết bị phân hạch mini!”

Nghe thấy lời của cậu, đám đông xung quanh lại càng thêm im lặng. Tiểu đội kẻ bảo vệ là tiểu đội tinh anh của Chân lý Kiếm Hiệp sĩ Đoàn, chuyên thực hiện các nhiệm vụ bảo vệ. Dù không phải hầu hết các thành viên đều có thực lực đáng sợ như Hào quang hiệp sĩ, song họ đều được trang bị ba lô phân hạch mini và súng trường Gauss. Ba lô phân hạch mini cung cấp điện năng dồi dào và môi trường kích hoạt cho súng trường Gauss, giúp giảm đáng kể yêu cầu sử dụng cho loại vật phẩm bậc cao như nó. Bởi vậy, trong tiểu đội kẻ bảo vệ, ngay cả Đại hiệp sĩ cấp bốn cũng có thể sử dụng súng trường Gauss vài lần.

“Xem ra đúng là có nhân vật với lai lịch đáng sợ nào đó đến tham gia kỳ thi rồi…” Donnie vẻ mặt phức tạp nói.

Ở đây đều là các thí sinh báo danh vào Học viện Ma thuật Heidler. Đợi hoàn thành xong các môn thông thường trong ba ngày đầu, họ sẽ tiến hành nội dung thi bổ sung liên quan đến Chiêu hồn tại đây.

“Ding!”

Tiếng chuông lanh lảnh vang lên, thúc giục những người học việc vào phòng thi.

Donnie hít sâu một hơi, sau đó trao đổi ánh mắt với Sami rồi chậm rãi bước vào một tòa nhà giảng đường khác.

……

Trong một thư phòng tràn ngập ánh nắng.

Một thanh niên trẻ mặc áo choàng pháp sư cười hớn hở mở một thiết bị giả kim kỳ quái to bằng cái bàn học. Hắn chỉ thấy trên màn hình hiển thị giống như cái màn nước xuất hiện dòng chữ “Chào mừng sử dụng trí tuệ nhân tạo”, sau đó liền tiến vào giao diện bên trong, trên đó có các biểu tượng nhận diện những từ ngữ khác nhau.

Thanh niên kia cầm lấy hai mảnh kim loại kết nối với thiết bị trí tuệ nhân tạo và dán chúng lên trán mình, kế đó nhấn vào một biểu tượng mang tên “Mạo hiểm Ảo”.

Ngay sau đó, thanh niên kia chỉ cảm thấy kệ sách, bàn học và ánh nắng xung quanh lui đi, còn trước mặt thì hiện ra một vùng thảo nguyên xanh mướt, và trên thảo nguyên đó là những ma vật với hình thù kỳ quái.

“Kết hợp ảo ảnh với trí tuệ nhân tạo để phát triển trò chơi mới quả thực chính là thành quả gây phấn khích nhất trong năm năm qua mà!” Thanh niên kia không kìm được lại khen ngợi một câu. “Phải nỗi mạng lưới vẫn chưa trải rộng, thiết bị trí tuệ nhân tạo này lại quá đắt đỏ, làm người chơi trò này quá ít, không thì đã vui hơn gấp bội rồi.”

Lời vừa dứt, hắn bỗng cảm nhận được một thứ áp lực nặng nề. Thế rồi, hắn chỉ thấy một con rồng khổng lồ toàn thân đỏ rực bay qua, đôi mắt màu vàng kim quét ngang người hắn, kẻ chỉ trông giống như một con kiến, khiến tâm hồn hắn run lên lẩy bẩy, hai chân mềm nhũn.

‘Đây… Đây chính là long uy ư?’ Thanh niên kia cảm thấy tim mình đang đập dồn dập, nhưng lại hưng phấn lạ thường. Hóa ra long uy lại là như vậy!

Ngay khi cơ thể hắn vẫn còn đang trong trạng thái đông cứng, một con quái vật dạng trâu mình đầy gai nhọn đi ngang qua, đôi mắt đỏ tham lam nhìn về phía hắn, sau đó thân thể nó rung lên, hàng chục cái gai nhọn tỏa ánh đen nhàn nhạt lập tức bắn ra.

‘Gay rồi, bị ma ngưu anarchy đánh lén rồi, cấp của mình lại rớt cho mà xem…’ Thanh niên kia thầm kêu không ổn, kế đó liền bị gai nhọn đâm xuyên tim.

Một cơn đau dữ dội không tưởng ập đến, khiến hắn mơ hồ nghĩ trong vô thức: ‘Ảo ảnh này gây đau thật quá. Đau, đau quá!’

Hắn bỗng cảm thấy cơ thể mình lạnh toát, toàn thân tê liệt, tim dường như đã ngừng đập, đầu óc đặc quánh, còn tầm nhìn thì dần dần tối lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!