Chương 11 - Có khi ngoại truyện cũng rắc rối ngang ngửa với chính truyện ấy nhỉ.
Chap 154 (1)
4 Bình luận - Độ dài: 4,612 từ - Cập nhật:
Đoàn sứ bộ sau khi vượt qua trạm Sukikune, trạm Toyonobu, rồi trạm Wana, cuối cùng cũng đã đến nơi. Chính là ở vùng ngoại vi của cấm địa Anma.
「Xin được hoan nghênh, Trung nạp ngôn-sama. Thật lấy làm áy náy khi đã khiến ngài phải tự thân đến tận chốn heo hút này.」
Tại tiền tuyến giáp ranh với cấm địa. Người cúi đầu đón tiếp trong doanh trại dã chiến là một vị quan trung niên phụ trách quản lý cấm địa Anma. Y là một Shojoshoku thuộc Ty Cấm Giám của Trị Bộ tỉnh, giữ chức quản đốc cấm địa Anma. Bên cạnh ông ta là vị quân đoàn trưởng được điều động từ vùng lân cận, gương mặt nặng nề, lặng lẽ đứng chờ.
Giải thích thêm, trong hệ thống luật lệnh hiện hành của Phù Tang quốc, về cơ bản, một vùng cấm địa sẽ do một Shojoshoku giám sát, trên y là Daijoshoku, quan tổng giám các cấm địa theo đơn vị từng vùng đất. Ngược lại, dưới quyền cấm giám còn có các Dai-Sho [note79582] thuộc phụ trách quản lý cửa ải và những vấn đề khác. Trong phạm vi quyền hạn, cấm giám có quyền chỉ huy cả quân đoàn trưởng, và tuy chỉ là tạm thời, song vị Shoin đang chỉ huy gần nghìn nhân lực này chính là người nắm thực quyền tối cao tại cấm địa Anma.
…Ngoại trừ sứ đoàn và nhóm nhân sự được Âm Dương Liêu phái đến.
「Ừm ừm, tốt lắm, tốt lắm. Vậy là không khác gì trong báo cáo cả nhỉ? Từ đó đến nay, không có dị biến gì chứ?… À, ta có thể xin một chỗ ngồi được không? Ở tuổi này, chân cẳng thật không còn chịu đựng nổi nữa.」
Đối diện với các tướng sĩ địa phương đang cung kính, căng thẳng nghênh tiếp, vị Trung nạp ngôn lại đáp bằng giọng điệu ung dung, thậm chí có vẻ thiếu cảnh giác. Vừa tấm tắc khen ngợi bọn họ, ông vừa cười cợt xin một chiếc ghế.
「Yoisho… được rồi. Vậy thì, ngày mai chúng ta sẽ tiến vào cấm địa thôi.」
Câu nói buông ra sau khi đã an vị. Ngữ điệu tuy thản nhiên, song ý nghĩa lại nặng nề. Nhất là đối với các trừ yêu sư chúng tôi, những người hộ tống quanh ông.
Bước chân vào cấm địa, chẳng khác nào bước vào chốn tử địa. Huống hồ nơi ấy chính là hang ổ của lũ tengu khét tiếng. Liệu có thể bảo toàn đoàn sứ giả an toàn trở về, và trong số người đồng hành đây sẽ còn bao nhiêu kẻ ngã xuống? Dẫu không nói ra, hầu hết trừ yêu sư đều đã chuẩn bị sẵn cái chết.
「Haha. Trước hết, hãy phái trinh sát mở đường đi… Từ lối nào thì thích hợp hơn?」
Cấm giám trải tấm bản đồ trên bàn, đặt câu hỏi. Cấm địa Anma vốn từng có nhiều con đường do những đoàn thương nhân và khảo sát trước kia khai mở. Giờ đây chúng đã hoang phế, chẳng khác nào lối mòn của thú rừng. Tuy nhiên, ở những đoạn nông, cứ vài năm vẫn được duy tu sơ sài. Ý của cấm giám là muốn đảm bảo an toàn các tuyến đường trước khi sứ đoàn đi qua.
「Việc đó giao cho các ngươi. Ta chẳng biết tường tận tình hình cấm địa Anma ngày nay, cũng không rõ con đường nào đủ sức cho đoàn quân lớn đi qua. Vậy nên hãy tùy cơ quyết định.」
「Ha… vâng.」
Đáp lại câu hỏi chất chứa trách nhiệm và quyết tâm của các quan địa phương, lời lẽ của Trung nạp ngôn lại quá hờ hững, khiến người nghe phải bối rối. Nhưng như thế vẫn còn đỡ.
「Quả thật vậy. Hành trình dài này cũng khiến ta mệt mỏi lắm rồi.」
「Đúng thế, dọc đường tuy là đất Trung thổ, nhưng chỉ toàn trạm dịch nhỏ bé, đãi ngộ chẳng ra sao cả.」
「Tối nay trăng sáng đẹp lắm. Trước khi tuần hành vào cấm địa, ta mong được thong dong nâng chén rượu thưởng nguyệt.」
Lời lẽ quá đỗi vô tư, vô trách nhiệm của bọn công khanh khiến cả cấm giám lẫn quân đoàn trưởng đều chết lặng, miệng há hốc, đầu óc trống rỗng trong giây lát.
…
Phản ứng của các samurai và trừ yêu sư theo hầu còn đỡ hơn. Dọc đường đến đây, họ đã quá hiểu bọn quý tộc này thiếu ý thức nguy cơ đến mức nào, mang tâm thái chẳng khác gì đi du ngoạn. Bởi vậy, họ chỉ giữ im lặng, không để lộ cảm xúc ra ngoài.
「Ừm, phải rồi. Ở trạm dịch hôm trước ta có mua được ít rượu ngon. Thưởng nguyệt cùng chén rượu, cũng hay đấy… Vậy, cấm giám, ngươi nghĩ sao?」
Vừa hòa nhã tán đồng lời đồng liêu, Trung nạp ngôn lại quay sang hỏi cấm giám. Shoin cố giữ bình tĩnh, vội đáp:
「D-dạ, xin mời ngài xem… Con đường phía nam này được kiến tạo từ đời Thiên Hoàng Hiển Dương. Tuy đã cũ, nhưng từng được trùng tu ở quy mô lớn. Vì còn có người sử dụng định kỳ nên hiện trạng tương đối tốt.」
Cuối câu có chút ngập ngừng, hẳn vì cảm thấy khó xử. Bao năm tích tụ những chuyện đã rồi, cùng sự dung túng cho các làng khai hoang trái phép và thợ săn lậu mới giúp giữ đường núi không hoàn toàn hư nát. Giờ lại chính miệng đề xuất dùng tuyến ấy…
「Được. Vậy thì thu xếp như thế đi. À, về nhân lực… chỉ dựa vào quân đoàn thôi e là không đủ, đúng không?」
「Nếu có thể, xin cho trừ yêu sư của các gia tộc hộ vệ cử người phối hợp.」
Quân đoàn trưởng thành thật thưa. Nếu ngày mai khởi hành, thì đêm nay phải mở đường trước. Quân đoàn vốn là lực lượng chủ yếu đối phó với nhân loại, chỉ dựa vào họ thì quá khó khăn.
「Ừm. Vậy các ngươi tự bàn bạc phân công đi. …Còn gì nữa không?」
Trung nạp ngôn dò hỏi. Không ai trong lều lên tiếng, tức là không.
「Thế thì tốt. Hãy gắng sức cho chu toàn… Giờ ta muốn nghỉ ngơi chút trước khi thưởng nguyệt. Quả là mệt rồi.」
「Hoho, đúng vậy. Tuổi tác không tha ai, thưa ngài. Đừng cố sức quá nhé?"
「Nghe nói nơi đây đã sẵn chỗ nghỉ ngơi. Xin mời ngài trước hết tới đó.」
「Bữa tối thì nên chuẩn bị món bồi bổ. Thỉnh thoảng được thưởng thức thịt thú núi cũng hay. À, chẳng phải gần đây còn có trạm dịch nổi tiếng nhờ suối khoáng sao?」
「Ồ, ta cũng từng nghe vậy. Nói là đặc trị đau lưng. Nhất định khi về phải ghé thử!」
Bằng giọng điệu như kẻ ngoài cuộc, Trung nạp ngôn vừa động viên, vừa vui vẻ chuyện trò cùng đám công khanh. Tiếng cười trao qua lại, bàn tán về những kế hoạch sắp tới, chẳng khác nào chuyến du lịch. Hoàn toàn không thấy được chút khí phách thực thi thánh mệnh nào. Sĩ khí chung quanh rơi xuống tận đáy.
「Hahaha, Vui quá, vui quá. Vậy thì chư vị, giờ xin…」
「Xin chư vị dừng bước… Mời ở lại trong lều thêm một lát.」
Khi đoàn Trung nạp ngôn đang vừa đùa giỡn vừa định sang lều nghỉ, một người đã lên tiếng ngăn lại. Đó là một hộ vệ trừ yêu sư, xuất thân từ Tây thổ, gia tộc Kyoma.. Cả đoàn đồng loạt quay ánh mắt ngờ vực về phía hắn.
「Ngươi to gan lắm! Dám cản bước Trung nạp ngôn-sama ư…!!」
「Xin cho phép ta đồng tình. Quả thực ta cũng cảm thấy có khí tức lạ… Đang bị theo dõi.」
Trước khi tên tạp nhân hầu hạ Trung nạp ngôn kịp quát mắng, một trừ yêu sư khác thuộc gia tộc Otoya đã lên tiếng phụ họa. Y cũng là người Tây thổ, nổi danh với thuật cảm ứng.
「…Phía bắc. Khoảng cách chừng một nghìn hai trăm bước.」
Đó là giọng của Hina, chẳng biết từ khi nào đã đứng ở lối ra vào lều, nâng rèm bằng chuôi kiếm, chăm chú nhìn vào đêm đen. Trong bóng tối mà cả đuốc trại cũng chẳng soi tỏ, chỉ còn lại tiếng gió xào xạc và côn trùng rỉ rả.
Các trừ yêu sư đã nhận ra sự tồn tại kia không phải là tự nhiên.
「Cái, cái gì cơ…」
「Số lượng chừng ba, bốn? Hay sao? Ý kiến của gia tộc Otoya thì sao?」
「Chính diện thì chừng ấy là chuẩn. Ngoài ra, tách về phía tây bắc có hai thực thể. Bên phía đông cũng có một. Ít nhất trong phạm vi ta cảm nhận được thì chỉ có thế.」
Lời nói của gã hầu vừa dứt, đã bị Hina chen ngang, rồi lại được vị lão trừ yêu sư của nhà Otoya bổ sung thêm. Lúc này, không còn ai cất lời trách móc nữa.
「Trung nạp ngôn-sama…」
「Ừm… Vậy theo ý kiến của các chuyên gia thì nên xử trí thế nào?」
Đám công khanh và hầu cận bất an gọi chủ nhân. Bản thân ông ta thì chẳng rõ có chút ý thức nguy hiểm nào không, chỉ vừa vuốt chòm râu vừa hờ hững hỏi.
「Ít nhất thì không nên ra tay tại đây. Xét về số lượng, khả năng tấn công thấp, nhiều phần chỉ là do thám hay gì đó tương tự. Bỏ mặc thì chẳng mấy chốc chúng cũng sẽ rút lui.」
Đảo mắt nhìn quanh, thấy các trừ yêu sư khác đều né tránh lên tiếng, Hina liền trả lời. 「Hừm,」 Trung nạp ngôn lại khẽ gầm gừ.
「Người ta có câu: việc gì giao cho đúng thợ. Nếu chuyên gia nói vậy thì ta cũng chẳng còn cách nào ngoài nghe theo. Các ngươi thấy thế nào?」
Lời lẽ ông ta hướng về đám công khanh và hầu cận đi theo. Bị hỏi đến, mặt ai nấy cũng tái xanh. Có vẻ giờ họ mới thực sự nhận thức được mình đang đứng trong vùng nguy hiểm. Ánh mắt họ lo lắng nhìn nhau.
「…Giả như, ta nói giả như thôi, có bị tập kích thật thì liệu có ứng phó được không?」
Một công khanh cầm quạt che miệng, run rẩy hỏi, cầu xin một lời bảo đảm an toàn.
「Xin các vị yên tâm. Lúc cần thiết, ta sẽ dùng ‘Diệt Khước’ bao trùm toàn bộ khu vực này. Chẳng ai trong các ngài phải chịu một vết thương nào.」
Một thoáng im lặng, hẳn là vì sững sờ. Nhưng Hina nhanh chóng lấy lại phong thái, đáp như vậy. Phương án ấy quả là chắc chắn, ngoại trừ việc sẽ cuốn luôn phần lớn đồng minh vào trong.
(…Chỉ cần khiến bọn họ yên lòng là đủ, ý là thế sao.)
Đứng bên cạnh cảnh giới, tôi nghiền ngẫm hàm ý trong lời Hina. Trong tình huống này, phân tích lý lẽ cũng chẳng ích gì. Tốt hơn hết là cứ nói để họ bớt lo… Còn nếu lâm vào trường hợp xấu nhất, thì thực sự sẽ chẳng còn cách nào ngoài phải dùng đến nó.
「Vậy… vậy ra thế.」
「Được rồi, ta tin… Tức là cứ ở lại đây là ổn chứ?」
「Thật có lỗi, nhưng xin các vị cũng từ bỏ việc thưởng nguyệt đêm nay.」
Một công khanh vẫn còn lo sợ lên tiếng. Trung nạp ngôn gật đầu, Hina lại thêm vào lời thỉnh cầu, cúi đầu thật sâu.
「Được, được. Chuyện nhỏ nhặt ấy thì có hề gì. Mạng sống mới là căn bản của mọi thứ… Nhưng mà, lịch trình ngày mai thì tuyệt đối không được thay đổi. Lệnh của triều đình, há lại vì lũ tengu mà lung lay sao? Các ngươi hiểu chứ?」
Tức là việc ngày mai phải tiến vào cấm địa là bất biến. Đồng thời cũng ngầm hỏi liệu công tác chuẩn bị đã đủ vẹn toàn chưa.
「…Chúng tôi, trừ yêu sư, sẽ thay phiên túc trực bên Trung nạp ngôn-sama. Cùng với đó, samurai và quân đoàn cũng sẽ siết chặt vòng phòng hộ, xin ngài cứ yên tâm.」
「Còn tuyến đường thì sao? Dù có tăng cường bảo vệ, cũng không vấn đề gì chứ?」
「Cái đó thì…」
Hina thoáng ngập ngừng, đảo mắt quanh. Lý do thì quá rõ. Đã phải dồn thêm nhân lực vào hộ tống quanh Trung nạp ngôn, vậy lấy đâu người ra mà mở đường qua núi? Cô ấy do dự, còn những trừ yêu sư khác thì đồng loạt im lặng, tránh cả ánh mắt, hòng né tránh bị gọi tên.
…Chuyện này, tôi đành ra mặt thôi.
「Xin cho thuộc hạ đảm nhận nhiệm vụ đó.」
「Tomobe…?」
Từ trong hàng ngũ hộ vệ im lìm, tôi bước lên một bước, quỳ gối tự tiến cử. Hina ngẩn người, kinh ngạc. Những ánh nhìn quanh tôi trộn lẫn tò mò và khinh miệt. Tôi mặc kệ tất cả, dập đầu thật thấp, lặp lại thỉnh cầu.
「Hừm. Nếu ta nhớ không lầm thì ngươi là…」
「Tuy chỉ là người mới nhập ngũ, tôi xin hứa sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ dọn đường.」
Cúi đầu thật sâu, tôi phô bày chí cầu công danh, tự ý bước ra gánh vác…
-
Ừ thì, đại khái là như vậy…
「Đã đủ cả chưa?」
Nhớ lại cuộc trò chuyện khi nãy, rồi quay về thực tại, liếc qua hàng ngũ đã sắp xếp ngay ngắn, tôi khẽ lẩm bẩm.
Lực lượng được chuẩn bị để mở đường qua Nam Sơn Đạo gồm bảy mươi lính quân đoàn trực tiếp lo việc chỉnh trang con đường, ba mươi phu khuân vác. Bảo vệ cho họ là mười tám samurai, hai mươi đầy tớ, cùng sáu Ẩn Hành Chúng do các gia tộc khác nhau cử tới.
Đứng đầu giám sát đội chỉnh trang kiêm toàn bộ lực lượng là lữ soái… còn gọi là bách nhân đội trưởng, hay đơn giản là bách trưởng… được tạm thời phái tới. Để chỉ huy và giám sát đội hộ tống, có một trừ yêu sư được cử đi.
Người đó chính là tôi, được bổ nhiệm làm người phụ trách cho đội hộ tống.
(Chẳng có ánh mắt nào thiện cảm lắm nhỉ.)
Ấy là cảm nhận của tôi sau khi quan sát ánh nhìn của những người vừa được tập hợp dưới quyền chỉ huy này. Nếu là trừ yêu sư chính quy hay gia nhân thì còn đỡ, đằng này lại là đầy tớ. Một kẻ chỉ tô vẽ bề ngoài cho ra dáng hơn một chút, đến mức còn bị đồn là nhờ chuyện giường chiếu mà leo lên, một kẻ hèn nhát. Nếu tôi đứng ở vị trí họ, hẳn tôi cũng sẽ có thái độ chẳng khác gì.
(Đặc biệt là đám ẩn hành chúng, ánh mắt đầy nghi ngờ. Thật khó làm việc.)
Sáu người chia làm ba tổ, toàn bộ đều chẳng thuộc gia tộc Onizuki. Phía samurai thì… ừm, nhìn qua có khá hơn đôi chút, nhưng vẫn nghi ngờ. Khoan đã. Tôi có thấy ba khuôn mặt quen quen, thậm chí hơi đậm nét không vậy?
「…Thôi coi như chưa thấy gì hết vậy.」
「Dạ? Ngài nói gì cơ?」
「Không có gì. Chuyện của ta thôi.」
Mikage đứng bên cạnh nghiêng đầu thắc mắc, tôi liền gạt đi cho xong rồi nhìn về phía đám đầy tớ. Cũng như dự đoán, đa phần im lặng, chẳng phản ứng gì. Một vài kẻ lanh trí, giỏi diễn, thì len lén liếc tôi từ khe hở trong mặt nạ. Trong ánh nhìn ấy lẫn đủ loại cảm xúc. Phải chăng nên hiểu rằng họ đang thử mình?
「Gia nhân xử, cho hỏi được chứ?」
Lữ soái được phái đi lên tiếng gọi. Tôi quay lại đáp.
「Vâng, có việc gì vậy?」
「Là để xác nhận phương châm cơ bản. Chúng ta sẽ ưu tiên hàng đầu việc chỉnh trang sơn đạo, không tham chiến, ngoài tự vệ thì giao hết cho bên các ngươi…đúng chứ?」
「Tất nhiên. Đó vốn là thỏa thuận từ trước.」
Diệt yêu không phải chuyên môn của quân đoàn. Trang bị của họ hoàn toàn để phục vụ công trình, phát cỏ, dọn đá, san đất, sửa đường. Còn chúng tôi, chỉ cần bảo vệ cho đến khi mọi việc hoàn tất…
「…Thật sự ổn chứ?」
Lữ soái nhấn giọng xác nhận thêm, trong đó ẩn chứa sự lo lắng. Tôi hiểu rõ lý do.
Chiếu chỉ nghiêm khắc từ triều đình, tuyệt đối không cho phép thay đổi kế hoạch. Vậy mà chỉ phái đi duy nhất một trừ yêu sư. Đã thế lại còn là đầy tớ được đối xử như gia nhân. Bảo sao ông ta chẳng lo. Với ông ấy, khi có đến gần ba trừ yêu sư khác, thì hẳn ông mong được điều thêm vài người cho bên tôi.
「…Ngoại trừ lũ tengu, tôi được nghe rằng yêu quái ở vùng này chỉ toàn tiểu yêu, lắm lắm cũng đến trung yêu. Với loại đó, tôi hoàn toàn có thể ứng phó.」
「Ra vậy…」
Câu trả lời chẳng khác gì biện hộ của tôi chỉ khiến ông ta gật gù lưỡng lự, vẫn chẳng yên tâm nổi. Cũng phải thôi, nghe 「ổn cả」 mà đã tin thì còn gì là cẩn trọng.
「Bằng miệng thì chẳng thể tạo dựng niềm tin. Nhưng đây vốn là nhiệm vụ đã định sẵn, chẳng thể đảo ngược. Xin ngài thứ lỗi.」
「…Nghe cũng hợp lý. Được rồi, vậy ta cũng chỉ còn cách dốc hết sức thôi.」
Trước lời lẽ trơ trẽn của kẻ tự tiến cử như tôi, lữ soái đành gật đầu, như thể ép mình chấp nhận. Bất kể trong lòng nghĩ sao, ông ta cũng đã quyết tâm không thể trốn tránh trách nhiệm trước mắt.
(Tức là gánh nặng trách nhiệm rất lớn, hử. …Mà thôi, cũng không phải tôi không có tính toán đâu.)
Khẽ đặt tay lên bên ngoài y phục. Một cảm giác nhúc nhích, như có gì đó động đậy dưới lớp áo. Nào, tôi đã cố hết sức để đòi lại thứ này. Nhờ cậy vào mày đấy nhé?
『(〃´ω`〃) Papa tin vào con đi, con sẽ không làm papa thất vọng đâu!!』
…Không, thật đấy. Làm ơn, trông cậy cả vào ngươi rồi đấy!
-
「CHẾT ĐIIII!!!!」
『Gyaa…!!?』
Một tiếng hét chói tai, như gầm thét đầy căm phẫn. Xông thẳng tới. Chỉ bằng sức nặng của lưỡi kiếm vung xuống, con yêu thú ngay trước mắt bị xé toạc. Máu văng tung tóe, thịt vụn bắn ra. Thân xác gục xuống.
「Hừ. Chẳng ra gì cả, chỉ một chiêu đã đo ván rồi de gozaru」
Một thân giáp trụ nặng nề, toàn thân bao phủ trong lớp hắc thiết chồng lên bạch thiết, không hở lấy một tấc da, bộ giáp sắt thô kệch chỉ chú trọng thực chiến, không hề hoa mỹ. Mặt nạ chống uế khí kéo lên, gương mặt hiện ra, Ukon hay gì đó cất tiếng. Tay khẽ vẩy, gạt sạch huyết dịch còn bám trên lưỡi gươm.
「Thật à? Đối mặt mà chém ngang vậy sao?」
「Điên rồ thật. Đây mới là cách bọn samurai đánh ư…」
Chứng kiến cảnh chém giết quá mức bạo lực, đội quân hậu cần mang liềm, cuốc chim, cùng những dụng cụ xây dựng khác không khỏi chết lặng.
Phương pháp diệt yêu của đám samurai, đa phần đều chỉ là con người, quả thật rất khác biệt. Lính quân đoàn chủ yếu là dân thường bị trưng dụng, họ thường dùng cung nỏ, máy bắn đá… hễ có thể thì tránh tiếp xúc trực diện, nhờ đó tránh uế khí và giữ khoảng cách. Nhưng samurai thì khác. Chẳng hề chọn cách đánh vòng vo, càng không hèn nhát.
Ở vùng biên cương, quân số ít ỏi, thuốc súng cùng hóa dược không thể chế tạo và vận chuyển ổn định, khó mà dựa vào chiến thuật áp đảo vật lực hay hỏa lực. Nhưng nơi hoang sơ ấy lại dồi dào linh thiết, linh tơ. Nhờ vậy, những samurai tiên phong trong công cuộc khai phá đã chuyên biệt hóa vào lối chiến đấu cận chiến..
Khoác trên người bộ giáp, bộ mũ lãng phí linh thiết lẫn linh tơ, vừa để ngăn uế khí, vừa để tăng cường cơ thể. Lấy thân thể được tôi luyện từ tấm bé, kết hợp với kỹ thuật vũ khí, họ thẳng tay chém yêu. Vượt qua nỗi sợ, bước qua cái chết, sẵn sàng đổi mạng để kéo yêu quái xuống cùng… chính là binh pháp mà samurai kiêu hãnh.
Đặc biệt ở gia tộc Inoue, trường phái Shiganryu coi trọng thực chiến, tiên thủ tất thắng, một đòn tất sát. Yêu quái vốn vượt trội hơn con người, sở hữu sức mạnh siêu nhiên. Nam Thổ lại thường bị du nhập bởi yêu quái ngoại lai, còn thủy quái kappa thì gây hại chẳng hiếm. Bởi thế, môn kiếm pháp chỉ chú trọng sát yêu, đến mức coi thường tính mạng bản thân, lại khiến chính yêu quái bị bất ngờ, bối rối, nhờ đó mà hiệu quả diệt trừ lại càng cao. Thực tế, trong nhiệm vụ khai thông lần này, Ukon đã chính diện chém hạ sáu con tiểu yêu.
「Mataro-dono hạ được bao nhiêu rồi?」
「Bốn con ấu yêu, một con tiểu yêu. Còn Kazushika-dono?」
「Tính cả thì cũng mới ba thôi de gozaru. Quả nhiên Ukon-dono, đường kiếm thật tuyệt diệu」
Hai samurai Nam thổ hết lòng tán dương bằng hữu. Tuy từng cười phá khi gã ngã ngửa chổng mông, nhưng trong ba người bạn cũ này, Ukon quả thật là kẻ mạnh nhất. Thậm chí ở quê nhà, hắn từng một mình hạ cả trung yêu.
「Chuyện nhỏ nhặt thôi…. Mà ta cứ tưởng sẽ bị đẩy xuống tuyến sau cơ đấy」
Từng bị ngăn không cho mổ bụng chuộc nhục, nỗi ô nhục sống sót bị thiên hạ khinh bỉ, gã đã nghĩ sẽ còn bị hạ nhục thêm, bị tước mất chiến công, biến thành kẻ bù nhìn. Thậm chí còn ngờ rằng chuyến phái cử lần này vốn là do người khác yêu cầu để bêu xấu hắn. Thế nên việc được cho ra tiền tuyến, được chứng tỏ võ nghệ, Ukon thực sự không ngờ tới.
「Cách bày trận cũng không tồi. Gom quân ô hợp mà vẫn chỉnh tề… Hẳn không phải kẻ non nớt」
Tiền tuyến làm lá chắn và mũi nhọn chính là đoàn samurai mặc giáp. Đầy tớ chia cánh tả hữu, năm người một nhóm, bảo vệ quân binh cùng phu dịch. Ba tổ ẩn hành, một đi trước dò đường, hai kèm hai cánh. Không trực tiếp tham chiến, chỉ lo trinh sát, cảnh giới, báo động. Đã là lực lượng chắp vá thì khỏi mơ phối hợp phức tạp, mỗi nhóm chỉ cần tập trung vào một nhiệm vụ cụ thể trước mắt…
「Nói đơn giản thì cũng đơn giản」
「Nhưng còn hơn là bày trò phức tạp để khoe khôn, vậy mới khôn ngoan de gozaru」
「Có điều, vẫn hơi kiêu ngạo nhỉ? Ta thì… hử, hiệu lệnh!?」
Tiếng còi vang lên từ sau lùm rậm phía trước. Ấy là tín hiệu từ Ẩn Hành Chúng ẩn mình trên ngọn cây. Chỉ cần nghe số lần và cao độ, samurai liền hiểu. Cả bọn siết chặt quyết tâm. Bởi vì…
『BUVVOOOOOO!!!』
「Tới rồi! Trung yêu đó!」
Lùm cây nổ tung, lao ra à một con lợn rừng to bằng cỗ xe. Nhưng cặp mắt đỏ rực chẳng phải hai mà ba, cái hàm xé toạc thành bốn mảnh, tua tủa mọc ra những chiếc sừng ghê rợn. Bóng hình từ hắc ám tràn ra, quái dị, khủng khiếp.
「Uwaaa!?」
「Hiii!? Chạy mau!!!」
Đám quân binh và phu dịch đang tu sửa phía trước hét thảm rồi bỏ chạy. Cũng phải thôi. Với những người hiếm khi thấy cả ấu yêu, thì bóng hình ấy vượt ngoài lẽ thường, vượt ngoài sức tưởng tượng, quá sức báng bổ.
「Lại đây nào!!」
Trái ngược, Ukon cùng các samurai không hề lùi, mà gầm vang dựng gươm. Tiếng hét để lôi kéo sự chú ý, thân đứng chính diện để xẻ mặt nó. Họ biết rõ, da loài này cứng vô cùng. Không có cường hóa linh lực, cách chắc chắn nhất là đổi mạng mà đâm thẳng vào cổ họng.
Đúng vậy. Ngay giây phút ấy, họ đã chắc chắn vào chết, chấp nhận, quyết tâm. Họ xông lên nghênh đón quái vật lao đến… và họ thấy. Từ bóng tối, có một bóng người áp sát từ bên hông con lợn.
「Đối thủ của ngươi là ta đây này!」
『GUOAA!!?』
Ánh trăng phản chiếu trên lưỡi kunai, kéo ánh nhìn của quái vật, rồi chuẩn xác đâm mù con mắt trái. Tầm nhìn biến mất, tiếng gào thét vang vọng. Nó quay phắt lại. Nhưng kẻ xông vào đã biến mất.
「Động tác đơn giản, dễ đoán quá!」
Người ấy đã áp sát. Trượt xuống dưới chân, rồi thọc thẳng cây thương vào họng nó. Lại một tiếng gào méo mó. Vô số xúc tu từ hàm phóng ra để phản công. Nhưng thanh niên kia thản nhiên chém gãy tất cả. Thuần thục đến mức lạnh lùng.
「Tới bốn cái hàm thì dư quá rồi nhỉ?」
『Buh… Guhh!?』
Quái vật bất giác lùi lại một bước. Nhưng chàng trai tiến thêm hai bước. Một hàm bị chém rụng. Tiện tay còn rạch luôn gót chân nó. Vết thương không sâu, nhưng đủ gieo vào nó nỗi sợ tử vong, khiến nó loạn trí.
『BUOOOOOO!!』
Nó liều lĩnh lao tới. Khép chặt hàm yếu hại, dùng cả chùm sừng mà húc. Nhưng thanh niên không chạy.
「Từ phải… qua trái nhé!!!」
Không chạy. Nhưng né. Chỉ một khắc trước khi va chạm, thanh niên lách người mượt mà, dễ dàng, rồi tiện tay chém phăng cổ họng nó. Máu phụt tung.
『Bufuo…!?』
Con yêu heo mắt trắng dã, nó lạc khỏi sơn đạo, cắm đầu thẳng vào thân cây. Tiếng rên hấp hối vang lên, rồi im bặt. Thanh niên lao vút lên đầu nó, mũi thương chứa linh lực xuyên toạc lớp sọ dày, thẳng tay kết liễu.
Hủy diệt não bộ, chí mạng tuyệt đối…
「Xong rồi… Bên tây có cả bầy à? Chẳng kịp nghỉ nhỉ」
Anh rút thương ra, thản nhiên nói. Ngay sau đó, giọng chua chát thoát ra từ dưới mặt nạ, rồi thân ảnh vụt biến mất. Thân thể cường hóa bằng linh lực, nhảy vọt, lao đi như thỏ chạy, thoắt cái đã biến khỏi tầm mắt. Vài khắc sau, tiếng còi cảnh báo lại vang lên ở cánh tây đội hình. Phía đó bắt đầu rối loạn… nhưng chắc cũng chẳng kéo dài lâu.
「…Cái này thì, đúng là hết hồn thật」
Đám samurai vốn gánh vác tiền tuyến, trong khoảnh khắc chờ tiếng còi tiếp theo, chỉ biết đứng ngẩn ra nhìn.
Vậy nên họ đã không nhận ra. Ánh sáng đỏ u ám, như ngọn lửa ma trơi rỉ ra từ khe hở mặt nạ.
Ánh sáng đỏ thắm, như máu của quái vật…


4 Bình luận
thanks trans