• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Chương 11 - Có khi ngoại truyện cũng rắc rối ngang ngửa với chính truyện ấy nhỉ.

Chap 151 (1)

6 Bình luận - Độ dài: 3,961 từ - Cập nhật:

Thiên cẩu. Loài yêu quái được viết thành「con chó của trời」. Trong muôn vàn loại yêu ma quỷ quái, chúng cùng với「oni bạo nghịch」, 「hồ ly xảo quyệt」, 「kappa sinh sôi」 được liệt vào hàng mối đe doạ bậc nhất đối với quốc gia Phù Tang. Nhưng đồng thời, ở Phù Tang, loài yêu quái này lại được đối xử theo cách vô cùng đặc biệt, hiếm thấy.

Nói chính xác hơn thì, trong số vô vàn chủng tộc thiên cẩu, chỉ có một tộc duy nhất là không nằm trong diện bị Phù Tang tích cực truy diệt.

Trung thổ Phù Tang, Linh sơn Anma. Một dãy núi hiểm trở đủ để chứa trọn cả một quận. Rừng già mênh mông. Vùng đất nổi bật với những linh mạch thượng hạng. Bầy thiên cẩu đóng đô ở nơi ấy, dù nằm trong trung thổ, vẫn tồn tại cho đến ngày nay. Trong khi những quái vật từng hoành hành tại trung thổ đều đã bị tận diệt từ lâu…

Lần giở lại ghi chép mới thấy, đã đôi lần triều đình phái đi những đội quân nhỏ để trừ khử, nhưng tất cả đều bị đánh bật thảm hại, từ đó về sau không còn ai dám nhúng tay nữa. Triều đình Phù Tang đành phải phong ngọn linh sơn này làm cấm địa bậc nhất, dựng hàng rào bao quanh, kiểm soát nghiêm ngặt cả những kẻ muốn ra lẫn muốn vào.

… Trên danh nghĩa là vậy.

「Chỗ này vốn dĩ từ thời xa xưa đã chẳng mấy ai khai phá. Linh mộc, linh thiết, linh thảo… toàn của quý, thành ra lắm kẻ liều mạng chui vào, từ con buôn thuê mướn cho đến phường đào mỏ.」

「Đám nông dân thì cũng thế thôi. Với bọn con thứ ba, thứ tư vốn chẳng có phần hương hoả, nhìn thấy đất đai màu mỡ thế này trải rộng ra trước mắt, hỏi sao phải bỏ xứ đi lên bắc, tới mấy cái thôn hẻo lánh lạnh lẽo kia cơ chứ.」

Một đội quân tuần tra đi dọc hàng rào làm bằng linh mộc trải dài hàng trăm dặm, vừa đi vừa trò chuyện như vậy. Hai quân binh kỳ cựu đang kể cho tên tân binh vừa mới bị trưng dụng nghe.

Phần lớn cấm địa, chỉ cần đặt một bước chân vào là coi như thành mồi cho quái vật. Nhưng cấm địa Ám Ma này thì khác. Không phải không có yêu quái, song toàn là loại hạng thấp, lắm thì chỉ tới mức trung yêu. Chỉ cần hàng rào, bùa chú và kết giới gia cố sẵn có là đủ xua đuổi, không cần phải giao chiến trực tiếp. Nói cách khác, chúng không đáng lo.

Một vùng ít nguy hiểm mà lợi ích thì nhiều như vậy, bỏ qua mới đúng là tội ác. Bởi thế mà bất chấp lệnh cấm, số kẻ liều lĩnh mò vào nơi này rất đông. Ngay cả triều đình ban bố mệnh lệnh ấy cũng như nhắm mắt làm ngơ, để mặc cho thương nhân giàu có, các gia tộc trừ yêu, địa chủ, thậm chí cả vương công đại thần… đều phái người xâm nhập. Mà triều đình cũng chẳng hề áp đặt hình phạt hay răn đe gì với bọn họ. Cấp trên đã thế, thì cấp dưới cũng noi theo.

Thành ra việc tuần tra nơi cấm địa chỉ còn mang tính hình thức, đến một nửa chức trách cũng chẳng làm tròn. Bắt gặp kẻ khai thác trái phép thì cũng chẳng giam giữ, nhiều lắm chỉ viện cớ thẩm vấn để tịch thu một phần chiến lợi phẩm rồi thả đi. Cứ thế, sự việc chồng chất thành tiền lệ, cuối cùng ngay trong ranh giới cấm địa đã mọc lên mấy ngôi làng khai hoang.

Thực tế, nơi họ đang tiến tới, đã có mấy làn khói trắng bốc lên. Nhìn giờ giấc thì hẳn là khói cơm sáng. Thậm chí mùi khói còn khiến bụng cồn cào. Đó chính là khói cơm công khai bốc ra từ những ngôi làng khai khẩn phi pháp…

「Đói quá rồi…」

Đó là cảm tưởng của người lính đã phục vụ ở đây sáu năm, khi nhìn thấy làn khói rõ ràng vi phạm thánh chỉ kia. Ngôi làng ấy đã tồn tại từ trước khi anh ta được điều đến, nên chuyện nó bất hợp pháp cũng chẳng còn ai bận tâm.

「Hay là lát nữa đến chòi nghỉ thì ăn luôn đi? Làng ngay gần đấy rồi. Nếu xin được ít cơm nóng chia ra thì còn gì bằng. Góp tiền lại nào.」

Việc tuần tra ở cấm địa Ám Ma có quy định. Cứ mỗi nghìn bước dọc hàng rào lại có một chòi canh kiêm trạm nghỉ. Các toán tuần tra thường gồm hai, ba người, đi từ chòi này sang chòi khác. Tổ đến trước thì nghỉ, tổ đến sau lại tiếp tục hành trình, cứ thế luân phiên.

Tổ của Yuusuke, Juugorou và Nobuyasu may mắn đến giờ cơm sáng ngay cạnh một ngôi làng khai hoang. Lương thực cấp cho quân binh tuần tra chủ yếu là đồ khô tiện mang theo, bởi vậy cơm nóng càng trở nên hấp dẫn.

「Nobuyasư, đi xin cơm đi.」

「Eh? Tại sao lại là em?」

Vừa đi, Yuusuke vừa chìa số tiền đã góp lại, dúi vào tay Nobuyasu. Tên lính mới làu bàu vì bị sai vặt.

「Im đi. Trẻ thì phải chạy chứ sao. Bọn anh già cả hết rồi.」

「Với lại, trẻ thì biết đâu được chia phần nhiều hơn ấy chứ? Khà khà, cậu vốn là dân gần kinh thành đúng không? Biết đâu lại lọt vào mắt mấy cô thôn nữ kia.」

「Có nịnh cũng vô ích thôi! Bởi thế nên các anh mới ế… Hả!? Tiền bối, có gì đó ở phía trước!」

Nobuyasu đang lầu bầu thì chợt bắt gặp một bóng dáng, vội vác khẩu súng hoả mai lên thủ thế. Hai người đi trước cũng lập tức nhận ra, đồng loạt nắm chặt giáo và súng, mặt mày căng thẳng.

Cách hàng rào chừng ba, bốn trăm bước, từ trong rừng sâu, có thứ gì đó đang cảnh giác dõi theo bọn họ. Cả ba nheo mắt, tập trung nhìn kỹ.

Ba bóng người thấp thoáng, phục sức chẳng khác gì yamabushi, chân mang guốc gỗ, khoác áo choàng. Kẻ thì chống gậy trượng, kẻ thì đeo kiếm bên hông, mặt đeo nửa mặt nạ, đứng tựa thân cây cổ thụ.

Do bóng cây che phủ cộng thêm áo choàng và mặt nạ, không thể thấy rõ mặt. Nhưng ánh mắt bất lịch sự soi mói thì có thể cảm nhận rõ rệt. Trên lưng chúng lại nhô ra một cục lớn dị thường…

「Tiền bối, đó là…?」

「Ừ. Lũ thiên cẩu khốn kiếp đấy.」

「Lạ thật. Bình thường hiếm khi tụi nó xuống gần thế này…」

Ba quân binh không rời mắt khỏi đám cư dân cấm địa.

「Bình tĩnh, lính mới. Đừng có nổ súng. Quy định dạy rồi còn gì?」

「Em nhớ rồi. ‘Ba chớ’, đúng không?」

Không tiến trước khi chúng chưa tiến, không tấn công khi chúng chưa ra tay, không đuổi khi chúng đã rút… Đó là điều binh sĩ canh giữ cấm địa được dạy đầu tiên. Cấp trên đã nhắc đi nhắc lại đến mức phát ngán.

「Ước gì tụi nó đi ngay thì tốt… có khi cứ gườm nhau cả canh giờ, hai canh giờ ấy chứ. Haa, phiền phức thật.」

Juugorou hạ thấp người, dựng giáo lên, vừa thở dài vừa nói, rõ ràng đã có kinh nghiệm đối diện cảnh này nhiều lần, và cũng từng chịu đựng những khoảng thời gian chán ngắt, vô vị như thế.

「Xem ra hôm nay phải nhịn cơm nóng rồi. Lũ thiên cẩu khốn kiếp. Biết điều chút đi chứ.」

Khác với Juugorou chỉ nhún vai, Yuusuke lại bực bội buông lời cay nghiệt, tặc lưỡi khó chịu. Trong đám binh sĩ canh giữ cấm địa này, hiếm ai có thiện cảm với thiên cẩu. Thậm chí, cả xứ Phù Tang cũng thế.

Không rõ bằng cách nào mà chúng lại chiếm giữ vùng đất trù phú bậc nhất Trung Thổ lâu đến vậy. Ai cũng biết yêu quái là tai hoạ cần phải tận diệt. Hơn nữa, nếu vùng đất này được khai khẩn thì biết bao nhiêu người sẽ được cứu sống… Gần đây, những vụ va chạm nhỏ giữa chúng với khai hoang đoàn và thợ săn trộm cũng ngày một nhiều.

Thà rằng triều đình đưa thẳng đám trừ yêu sư vào quét sạch lũ quái cho xong… Suy nghĩ ấy không chỉ của riêng Yuusuke, và trong nhận thức chung của Phù Tang thì điều đó chẳng hề quá khích hay nông nổi.

Huống hồ, bản thân Yuusuke còn có lý do riêng, một trong những người em trai phải di dân lên bắc thổ, cuối cùng bị ăn thịt ở một thôn hẻo lánh.

「Thôi nào, đừng cáu nữa. Phiền thì có phiền, nhưng chúng ta cũng đâu phải trực tiếp đánh nhau. … Ta chỉ mong cho đến lúc giải ngũ mọi việc vẫn cứ nhờn nhờn thế này mà trôi qua thì tốt.」

Người dàn hoà chính là Juugorou, lão binh già nhất ở đây, từng làm nhiệm vụ canh giữ cửa ải với đông thổ đến tận năm ngoái. Hết hạn nghĩa vụ nhưng vì miếng ăn mà vẫn bám quân ngũ, từng nhiều lần giao chiến với cướp bóc và tiểu yêu. Trong mắt ông, công việc ở nơi này quá đỗi nhẹ nhàng, chỉ cần trôi qua êm đềm là tốt lắm rồi.

「Đúng là đồ vô lo. Nobuyasi, đừng có thành kẻ ăn lương uổng phí như lão đấy…」

Lời cảnh báo của Yuusuke chưa kịp dứt thì đã bị át đi bởi tiếng nổ long trời và tiếng gầm rống.

Từ phía ngôi làng khai khẩn, bụi mù bốc cao.

「Cái gì thế!?」

「Chuyện gì xảy ra vậy!?」

Đám binh lính bấn loạn. Tất cả đồng loạt ngoái nhìn về ngôi làng cách đó chừng hai trăm bước. Và họ thấy, một cái bóng khổng lồ. Hình dạng quái vật. Một con yêu quái. Hơn thế nữa…

「Đại yêu!? Không thể nào!!」

Yuusuke hét lớn. Hắn sững sờ. Thứ hiện ra trước mắt trông như một con thú khổng lồ, ít nhất thì hắn thấy thế.

Thực tế, đó chỉ là một trung yêu có cấp bậc gần như đại yêu. Nhưng chi tiết ấy chẳng còn quan trọng. Điều đáng sợ là một yêu quái không phải thiên cẩu, lại thuộc loại thượng cấp, đã xuất hiện ở trung thổ này, trong chính cấm địa, và đang tàn sát ngôi làng.

「Tiền bối!?」

「Bình tĩnh! Yuusuke! Mau phát tín hiệu!!」

「Chết tiệt, biết rồi!!」

Nghe Juugorou quát, Yuusuke liền hành động. Hắn rút ra ống phát xạ được cấp phát cho mỗi toán tuần tra, nhồi pháo hiệu vào nòng súng, chĩa thẳng lên trời bắn. Thuốc nổ bùng lên, toả làn khói đỏ trên bầu trời xanh thẳm. Màu đỏ nghĩa là yêu quái tấn công, khẩn cầu chi viện từ căn cứ.

Tuy nhiên, viện quân phải mất bao lâu mới tới, và liệu có kịp trước hiểm cảnh đang bày ra trước mắt hay không, chẳng ai dám chắc.

「Khốn kiếp, rốt cuộc…」

「Tiền bối, lũ thiên cẩu… biến mất rồi…」

「Hả!?」

Yuusuke quay phắt về phía rừng rậm. Bóng dáng cùng ánh nhìn khi nãy đã không còn. Không có gì hết. Trống không… Điều đó xảy ra quá đột ngột. Nghĩ rằng nó chẳng liên quan gì đến biến cố trong làng thì thật quá ngây thơ. Ngược lại thì…

「Không lẽ là chúng xúi giục con quái đó tới!?」

Ý nghĩ loé lên trong đầu hắn không thể coi là hoang tưởng. Trung thổ khác hẳn bốn phương còn lại, an toàn trước yêu quái vượt trội. Đó là thành quả hơn ngàn năm tận diệt không ngừng nghỉ. Đến mức các gia tộc trừ yêu lưu trú tại đây bị mỉa mai là thất nghiệp, bởi ngay cả tiểu yêu cũng hiếm khi chạm mặt.

Thế mà giờ, ngay bên kia hàng rào, một ngôi làng bị tấn công. Quái vật nuôi dưỡng trong cấm địa Anma, ngoài tầm ảnh hưởng của triều đình, đang hung hãn xông vào… Đây là đáp án hợp lý nhất.

「Giờ lo nó từ đâu ra thì có ích gì! Vấn đề là chúng ta phải làm sao!!」

「Làm sao… là sao ạ!?」

Nobuyasu vừa bối rối vừa hoảng hốt trước lời Juugorou. Yuusuke thì cau mặt khó chịu.

「Ý là có bỏ mặc dân làng không đấy à?」

Quân đoàn vốn được tổ chức để ứng phó con người, nhưng tối thiểu vẫn được huấn luyện chống yêu. Trong đó bao gồm cả cách xử trí khi gặp phải yêu vượt ngoài khả năng đối phó.

「Chúng ta có thể chỉ đứng quan sát thôi. Một mình chúng ta thì không thể diệt nổi thứ đó đâu!」

Vũ khí trong tay họ, giáo và súng hoả mai tiêu chuẩn của quan quân, thêm đoản đao dự phòng. Bùa hộ thân phát cho lính thì chỉ đủ trừ tà khí tiểu yêu và chống ảo thuật hạ cấp. Chỉ thế mà thôi.

So với con quái vật đang tàn phá ngôi làng kia, mọi thứ đều quá thiếu thốn. Sức sát thương của súng đạn dù có bị suy giảm bởi yêu khí thì cũng đủ hạ tiểu yêu, nhưng để chống lại quái vật khổng lồ kia thì hai khẩu súng chẳng thấm thía vào đâu.

「Nếu khó diệt, thì quan sát từ xa để ghi chép năng lực và tập tính… huh!!」

「Thế còn dân làng thì sao!!?」

Nobuyasu gào lên phản đối câu lẩm bẩm của Yuusuke. Juugorou liền đặt ngón tay trước môi, ra hiệu im lặng.

「Bình tĩnh lại. Tiếng súng khi nãy… là từ toán trước à?」

Quả thật, vang lên hai tiếng súng nổ giòn giã. Một lúc sau, lại thêm một phát, rồi hai phát. Đó không phải súng săn, mà là tiếng hoả mai quan quân.

「Là bọn Igasuke. Chúng nó liều thật…!!」

Yuusuke nhận ra ngay đó là đồng đội tuần tra đi trước. Có vẻ họ đã chọn giao chiến thay vì quan sát. Có lẽ bởi quá thân thiết với lũ gái trong làng chăng? Đúng là ngu xuẩn.

「Không thể bỏ mặc đồng đội được. Đúng chứ?」

「… Khốn. Ta còn chưa lấy hết tiền cược của chúng nó.」

Nghe Yuusuke nói, Juugorou đành nhăn nhó tự trấn an. Hôm qua trong quân xá, lão đã thắng lớn khi đánh cờ cá ngựa, bắt Igasuke nợ đến sau lĩnh lương mới trả. Giờ mà để chúng chết thì toi công toi của. Không còn cách nào, phải ra tay thôi.

「Nobuya, đi! Hỗ trợ bọn Igasuke…」

Chưa dứt lời, Yuusuke đã bóp cò.

Ngay trước nòng súng, một con khỉ yêu vừa ngoạm trọn đầu Nobuyasu lẫn mũ giáp. Miệng nó rớm máu, vừa ợ lên thì viên đạn găm thẳng vào sọ. Con khỉ khựng lại, rồi lập tức bật dậy, gầm gừ dữ tợn.

「Khốn nạn!! Ugh!?」

Nạp đạn lần nữa, ngay lúc đó, Yuusuke bị một con yêu quái chó từ bên hông lao tới vồ lấy, cả hai quấn lấy nhau giằng co. Hắn đánh rơi khẩu súng hỏa mai. Lập tức rút đoản đao ra. Đâm thẳng vào.

Đâm. Bị cắn. Đâm. Bị cắn. Đâm. Bị cắn. Bị cắn. Bị cắn. Bị cắn. Bị cắn… Đáng tiếc thay, Juugorou không có cách nào để giúp y. Hắn cũng chẳng có thì giờ.

Từ bụi rậm xung quanh, vô số quái vật dị hình lộ diện…

「Khốn thật… Chắc là ăn chực quá nhiều nên bị trời phạt rồi hả?」

Người lính đoàn quân chĩa ngọn giáo trong tay về phía lũ yêu quái đang bao vây lấy mình. Hắn tặc lưỡi. Cười ngạo nghễ. Quyết ý sẵn sàng.

『Gwooooooo!!』

「Bọn bay, tao sẽ giết sạch!!」

Tiếng gầm gừ của thú dữ vang lên. Đáp lại là tiếng gào thét dữ dội. Và rồi…

-

「……Vậy nên, tại buổi nghị luận của triều đình vừa qua, chúng ta đã đi đến kết luận rằng cần phải có lời xin lỗi về sự việc lần này, đồng thời tiến hành điều tra nguyên nhân, cũng như mở ra đàm phán về việc sử dụng đất đai」

Vị quan lão thành, xưng là sứ giả từ triều đình, đứng ngay trước cổng dinh thự của gia tộc Aimi, ung dung mở cuộn thư và tuyên đọc dõng dạc. Quyết định được ngự ban từ triều đình, vốn dĩ là bí mật nội bộ, giờ đây lại được trịnh trọng tuyên bố công khai. Ngày mồng ba tháng Sáu, năm thứ mười bốn dưới triều của Thiên Hoàng Seirei.

Sự việc lần này, chính là vụ sụp đổ của thôn khai khẩn trong khu cấm địa Trung Thổ, phát sinh cách đây bảy ngày. Trong vòng hai ngày, số dân thường và binh lính thiệt mạng lên tới chừng một trăm người. Chi tiết lập tức bị phong tỏa, chỉ có một số ít chuyên gia và quan lại cấp cao mới được biết rõ. Và rồi…

「Do vậy, với tư cách hộ tống cho sứ đoàn, triều đình yêu cầu phái cử nhân lực từ các gia tộc Trừ Yêu Sư ở Kinh Đô. Bởi vậy, đối với gia tộc Onizuki ở Bắc Thổ, chúng ta mong muốn  ba trừ yêu sư được cử đi」

Chuỗi dài lời mở đầu cuối cùng cũng kết thúc, và mệnh lệnh chính thức được ban ra. Một chỉ thị rõ ràng, phái đi ít nhất ba trừ ma sư đủ năng lực.

「…Khụ. Đây là trách nhiệm đối với triều đình, mong các vị tận tâm tận lực. Có ai còn điều gì muốn nói không?」

Vị quan đọc chỉ dụ quay sang chất vấn người đàn ông gầy gò với ánh mắt sắc như dao. Chính là đương gia chủ hiện tại của gia tộc Onizuki, Onizuki Yuusei Tametoki. Quan vị, Chánh Ngũ Vị Hạ. Thuộc Âm Dương Liêu…

「……」

Viên quan mang hàm Chánh Lục Vị Thượng khẽ nín thở, không dám phát ra tiếng. Ấy là do căng thẳng khi phải đối diện với thân phận của đối phương.

Việc ghi danh dưới Âm Dương Liêu vốn là hình thức bắt buộc với mọi trừ yêu sư chính quy, chẳng có gì đáng chú ý. Điều cần quan tâm chính là quan vị kia.

Là gia chủ một dòng tộc trừ yêu, họ đều được liệt vào hàng cận thần, bởi khi cần thiết có thể phải vào triều yết kiến.

Dẫu vậy, đó chỉ là hư danh, phần lớn gia chủ đều bị giữ lại ở chức vị Tòng Ngũ Vị Hạ, bất kể thế hệ nào cũng thế. Một số gia tộc lâu đời hơn thì có thể truyền thừa Tòng Ngũ Vị Thượng. Nhưng cũng chỉ là trên danh nghĩa, thực chất không khác mấy.

Chánh Ngũ Vị lại khác. Đó là chức vị được ban cho một gia tộc hay một cá nhân có công lao hoặc danh vọng đặc biệt. Đối với trừ yêu sư, đây gần như là đỉnh cao có thể đạt được. Thậm chí nó mang lợi ích thực tế, giống như quan lại quý tộc khác, họ sẽ được cấp bổng lộc. Vừa là phần thưởng, vừa là thủ đoạn chia rẽ khéo léo của triều đình, nhưng cũng chứng tỏ triều đình coi trọng họ đến nhường nào.

Điều đó đồng nghĩa, gia tộc Onizuki quả là danh gia vọng tộc. Không hổ danh là một trong Tam đại gia tộc của Bắc Thổ. Vậy mà bây giờ, gia chủ của gia tộc ấy lại bị gọi ra ngay trước cổng phủ để nghe mệnh lệnh với thái độ cao ngạo từ một viên quan cấp dưới. Đây chẳng qua cũng là cách triều đình xác nhận lập trường với các gia tộc trừ yêu, nhưng đứng ở vị thế bị sai khiến, chẳng ai tránh khỏi bất an.

Huống hồ, bên cạnh đương gia còn có phu nhân, nổi danh lẫn khét tiếng với biệt hiệu 「Cuồng Đao」. Điều đó càng khiến tình thế thêm căng thẳng…

「…Ra vậy」

Không rõ đã im lặng bao lâu, gia chủ khẽ mở mắt, giọng khàn khàn cất lên nặng nề.

「Được rồi, ta đã rõ. Hãy truyền đạt rằng gia tộc Onizuki sẽ tận tâm tận lực phụng sự triều đình」

「…Vâng, xin lĩnh mệnh」

Nghe câu trả lời ôn hòa, vị quan thở phào, cúi chào một cái rồi cùng thuộc hạ rời khỏi cổng phủ.

「……Sumire. Hãy kiềm chế lại đi. Nàng quá đáng lắm rồi đấy?」

Chỉ sau khi bọn sứ giả khuất hẳn, Yuusei mới thốt lời trách móc.

「Ara. Thiếp có làm gì đâu nào?」

「Nàng tưởng ta không biết ư? Có lẽ lúc trở về hoàng cung, cái khố của hắn sẽ rơi mất?」

Người vợ nghiêng đầu, vẫn giữ nụ cười duyên dáng. Lưỡi đao nhanh như chớp, mỏng như cọng cỏ gấu, đủ để cắt vải mà đối phương không hay biết. Tên quan kia hẳn sẽ phải phơi bày nửa thân dưới giữa công sở, song khó lòng kết nối sự cố đó với thủ phạm thực sự.

「Ai mà biết được. Chàng nghĩ sao?… Còn cậu?」

Phu nhân quay sang gọi người đang quỳ bên cạnh, chính là tôi.

「Thưa, với mắt thường của đầy tớ như thần, không thể xác định được sự thật giả trong lời nói…」

Tôi điềm tĩnh đáp lại. Quả thực trong thoáng chốc, tôi thấy bóng hình phu nhân như mờ đi, nhưng chỉ thế thôi. Nếu có hành động, thì thị lực hiện tại của tôi cũng chỉ cảm nhận được đến vậy. Quả nhiên là huyết mạch Ako. Tôi vẫn không sao hiểu nổi vì sao trong tuyến truyện nguyên tác bà ta lại có kết cục lãng xẹt đến thế. Bị yêu quái hay thích khách bình thường giết chết, tôi hoàn toàn không thể tin nổi…

「Nghe thấy chưa, chàng? Làm gì có chứng cứ, mau xin lỗi ta đi」

「Nàng đúng là giỏi nói trơ trẽn」

Phu nhân cất lời nửa như đùa cợt, Yuusei chỉ khẽ thở dài, khoanh tay, nhắm mắt lại rồi xoay người bỏ đi.

「Chàng đi đâu vậy?」

「Đi ngủ trưa… Quả nhiên ta đã gắng sức quá rồi. Sau chuyến đi dài, cơ thể vẫn chưa hồi phục」

Yuusei vừa tuyên bố, vừa bước về phía chính điện. Cơ thể từng phải nằm liệt giường suốt nhiều năm, nay vẫn chưa hoàn toàn bình phục, lại vì chuyến đi xa mà hao tổn thể lực.

Nhưng, thực hư thế nào thì chẳng ai hay.

「Còn việc chọn người thì sao?」

「Tùy nàng. Cứ quyết định theo điều nàng thấy thích hợp」

Đáp gọn một câu, Yuusei lần này im lặng rời đi.

「Thiếp xin tuân mệnh」

Phu nhân cúi đầu duyên dáng tiễn chồng. Khi bóng dáng chồng đã khuất sau chính điện, bà ta mới mở miệng.

「…Vậy đấy. Hãy chuẩn bị hành trang, bất cứ lúc nào cũng phải lên đường được. Rõ chưa?」

Mệnh lệnh ban xuống, chẳng cần quay đầu nhìn tôi. Điều đó đồng nghĩa việc tôi được chọn đi từ đầu đã là chuyện đương nhiên.

「……Vâng」

Tôi cúi đầu sâu hơn nữa, đáp lại ngắn gọn, thật ngắn gọn…

Bình luận (6)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

6 Bình luận

Arc mới, lại chuẩn bị đi ăn hành
Xem thêm
Mịa đọc vol trước xong thằng gia chủ thở câu nào ghét câu đấy
thanks trans đẹp trai nhiều
Xem thêm
chắc sắp tới main lại phải ăn hành nữa rồi
Xem thêm
Bình luận đã bị xóa bởi Họa sĩ bất tài