LN ~ Volume 2

Chương 21: Quần phong tụ hội ~ P2

Chương 21: Quần phong tụ hội ~ P2

Chúng tôi theo chân Garnet qua bên Mithril Wand và bắt đầu tìm chất xúc tác thay thế cho quặng adamantine trong công thức điều chế thần dược.

Tôi không cần phải lo về não của loài quỷ. Cần thì chỉ việc vác mông vào Nguyền Gương là muốn bao nhiêu có bấy nhiêu. Còn Nhựa từ Tinh linh Thụ thì chắc sẽ hơi khó giả kim ra chất liệu tương tự, nhưng thay vào đó chỉ cần kí khế ước với tinh linh cao cấp là lấy được thôi. Bất kì Bất kì tinh linh nào đủ mạnh là xong, vả lại Pomera cũng tương thích với tinh linh giới.

Không, vấn đề thật sự nằm ở quặng adamant. Vì độ hiếm của nó được phân loại ở bậc S, chúng tôi có thể lục soát cả quốc gia này và không một cửa hàng nào bày bán loại quặng đó cả. Nhưng với ngân quỹ trong tay, tôi đã có một kế hoạch.

Với giả kim thuật, tôi khá chắc là quặng adamnatine cũng có thể được nhân tạo. Garnet có vẻ khá tự tin vào bộ sưu tập của Mithil Wnad, nên giờ chỉ việc tìm nguyên liệu gốc.

Sau một hồi vòng vo tìm hiểu về kho hàng của Mithril Wand, tôi kiểm tra từng gian phòng của từng loại vật phẩm. Số lượng cũng quá đa dạng, từ các loại quặng và kim loại bậc C và B, cho đến lông quái vật và vô số những thứ linh tinh khác. Tính toán thật kĩ càng tôi cuối cùng cũng quyết định được những thứ cần mua.

“Cảm ơn ông nhiều lắm, Garnet. Chừng này chắc là được rồi đấy ạ,” tôi nói.

“Bọn ta có nghiên cứu giả kim cũng hiếm khi nào thấy trường hợp dùng hết tất cả những thứ này cùng lúc đâu,” Garnet nhìn qua đống nguyên liệu tôi chồng lên quầy.

“Pomera, mấy đứa đang tính làm cái gì vậy? Cảm giác như bây đang đinh chế tác một thứ gì đó…cụ thể vậy. Không định cho lão già này biết sao? Ta sẽ không nói với ai đâu. Có khi còn có thể giúp mấy đứa một tay đó.”

“Ơ-ừm, chủ yếu chỉ là để vọc vạch một chút thôi ạ…ư…” Pomera khẽ liếc qua nhìn tôi như con cừu đang lạc đường. Garnet cũng theo đó mà dời mắt sang đặt lên người tôi. Tôi chỉ đành giả ngu nhìn lên trần nhà thôi.

“Cho Philia đấy ạ! Mấy anh chị sẽ làm kẹo ngon ơi là ngon luôn cho Philia đó!” Philia vui vẻ cười nói.

Ừ thì, đúng là tôi đã nói sẽ cho con bé nếm thử Thần Huyết Dược sau khi pha xong.

Garnet nghe thấy thể chỉ mỉm cười lại rồi cúi mặt xuống gần chiều cao với Philia. “Ồ, vậy sao? Mấy anh chị thật là tốt nhỉ.”

“Ừm! Philia háo hứng lắm luôn!”

 Phù! Cứu cánh hay lắm, Philia.

 Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng Pomera bỗng chọc chọc bên vai.

“Kanata, chúng ta có đủ tiền cho toàn bộ chỗ này không nhỉ?”

“Chúng ta có tận ba triệu từ việc săn ragno mà. Ngân sách chắc sẽ hơi eo hẹp một chút, nhưng chắc sẽ đủ thôi.” Nếu giá vượt ngoài tầm với thì tôi chỉ việc xin lỗi rồi quay lại sau là xong.

Một người đàn ông vội vã lao vào căn phòng, chen ngang giữa Philia và Garnet đang vui đùa. Trông anh ta tất bật không thôi.

“T-Thưa ngài!”

“Có quan trọng không vậy? Ta đang bận lắm, để sau đi,” Garnet khó chịu nói.

“Ngài đang định bán lại Ngọc Bích Long Nhãn ạ?! Chúng ta đã mất biết bao lâu mới đàm phán được quyền sở hữu đó!” Anh ta có vẻ vô cùng rối bời. Có thể là một nhà nghiên cứu chăng.

Ngọc Bích Long Nhãn là một viên tinh thể bậc B với hạch tâm mang sắc xanh lam ngả lục. Lần trước tham quan Garnet có giải thích là vật phẩm bậc B thường sẽ được giữ lại để phục vụ cho mục đích nghiên cứu, nhưng lúc xem đồ thì thứ này đã là lựa chọn tốt nhất để giả kim quặng adamantine rồi. Mặc dù cũng biết trước là cái giá chắc chắn sẽ không rẻ, nhưng giờ tôi lo món này có khi sẽ ngót nghét hoặc thậm chí vượt xa ngoài túi tiền mất.

“X-Xin lỗi ông Garnet, nếu mọi người cần viên Ngọc Bích Long Nhãn này thì cháu để lại là được rồi ạ…” Nhưng những gì tôi nói chẳng thấm vào đâu so với tiếng quát tháo của Garnet.

“Ngươi dám nói gì sao! Nghĩ ta không biết sao? Ta là người đã đi đàm phán đấy! Ta chính là người đã đem viên Ngọc Bích Long Nhãn về cho viện nghiên cứu này, và ta sẽ bán nó đi nếu việc đó đem lại lợi ích cho nơi này!”

 “O-Ông Garnet, ông không cần phải làm đến thế cho…” tôi cố gắng lên tiêng can ngăng, nhưng ổng đã thả dây rồi.

“Ta đang rất bận đấy!” Ổng nghiêng người lấy khí thế đàn áp nghiên cứu viên kia. “Trên đầu ngươi treo hai cái lỗ tai kia để trưng sao, hay là ngươi ngu quá nên không hiểu? Cút đi và đừng có làm phiền ta nữa!”

“X-Xin lỗi ngài,” ngườiđàn ông nói, tuy có vẻ vẫn chưa can tâm, nhưng anh ta không đủ dũng khí để tiếp tục tranh luận.

P-Phải làm sao đây? Giờ không biết mình thậm chí có đủ tiền không nữa.

“Ưm. Ông Garnet à, toàn bộ chỗ này tổng cộng khoảng bao nhiêu tiền thế ạ?” tôi hỏi.

Garnet đặt tay lên cằm tính nhẩm. “Hmm…Ta muốn giữ một mối quan hệ thiện chí với mấy đứa, nên sẽ thử giảm giá nhiều nhất có thể trong quyền hạn. Bọn ta đã mua lại viên Ngọc Bích Long Nhãn kia với giá khoảng năm triệu, tính thêm mấy thứ khác thì…”

Ặc. Chưa gì đã tán gia bại sản rồi. Pomera đứng một bên nhìn mà chỉ biết lấy tay che mặt.

Garnet mỉm cười nhìn phản ứng của chúng tôi, nhưng vẫn tiếp tục cộng giá tiền của từng món. “Tất cả, toàn bộ chỗ vật phẩm này tổng cộng khoảng mười tám triệu đồng bàng…Nhưng ta có thể giảm cho mấy đứa còn mười triệu thôi.”

Tôi ngớ cả người. Cái giá này vượt xa tính toán của tôi. Chắc phải săn thêm hơn ba trăm con ragni thì may ra mới đủ. Biết thế lúc chọn đồ đã hỏi luôn giá của từng món rồi, cứ mãi tập trung vào xem món nào dùng được riết rồi quên béng mất. Hết cách, đành phải trả lại bớt rồi mua tối thiểu trong khả năng thôi chứ biết thế nào bây giờ.

 “Ơ-ừm, ông Garnet…” tôi lên tiếng định xin lỗi trước, nhưng ổng khom người lại  nháy mắt một cái với tôi.

“Ta hiểu cái giá đó vẫn hơi chát. Nhưng nếu mấy đứa đồng ý với một yêu cầu nho nhỏ này của lão già này thì, ta có thể tặng luôn toàn bộ cho mấy đứa…xem như chút lòng thành. Thế nào hả?”

“Một…yêu cầu?”

Garnet nghiêm nghị gật đầu. “Manaloch cần mấy đứa. Hội sẽ sớm tổ chức một cuộc họp khẩn cấp liên quan đến tình hình với những rango. Ta phải đích thân liên hệ với các mạo hiểm giả bậc A trong thành phố và mời họ đến tham dự, nhưng…nếu hai đứa cũng đến thì lão già này sẽ rất cảm kích. Sự lựa chọn, tất nhiên, vẫn sẽ nằm trong tay hai đứa xem có muốn tham gia vào chiến lược của Hội sau khi lắng nghe mọi thứ ta cần nói trong cuộc họp hay không.”

Tất cả những gì bọn mình cần làm là đến tham dự thôi sao? Những toàn bộ chỗ này trị giá hơn mười triệu đồng vàng lận đó!

“Bọn cháu xin cảm ơn, nhưng như thế cũng quá hào phóng rồi…” Chắc chắn là có vấn đề.

“Ta đảm bảo là không có đâu! Nếu không lão già này đã không đề nghị cuộc họp này. Ba đứa là nhân tố then chốt đã phát hiện ra chủng ragni khổng lồ nên mới thế. Ngày giờ tổ chức cuộc họp vẫn chưa được ấn định đâu, nhưng khả năng cao là ngày mai luôn.”

Tôi quay sang nhìn Pomera để xem cậu ấy có đồng ý với sắp xếp này không, trước khi gật đầu.

“Được rồi. Nếu ông thật sự thấy ổn với những điều kiện đó, thì bọn cháu không có gì để từ chối ạ.”

Garnet hớn nắm chặt lấy tay tôi. “Ài, cảm ơn hai đứa nhiều lắm, Kanata, Pomera! Ta đợi mấy đứa đến tham dự đấy nhé!”

Cứ có cảm giác bị ông già Garnet này chơi đùa trong lòng bàn tay. Hi vọng ít nhất mục tiêu của ổng ít nhất cũng đáng kính.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!