LN ~ Volume 2

Chương 17: Mối thù săn Ragni ~ P4

Chương 17: Mối thù săn Ragni ~ P4

Chúng tôi chia tay trước thềm cửa Hội mạo hiểm. Rosemonde chỉ muốn sớm về đến nhà, còn chúng tôi cần phải đi nhận tiền thưởng của mình.

“Chưa gì đã cảm nhận được hương vị của Thần Huyết Dược nơi đầu lưỡi rồi!” tôi nói.

“Hehe, thấy cậu vui vẻ như vậy làm tớ cũng thấy hào hứng quá,” Pomera khẽ cười.

“Chờ chế xong lô thần dược này là chúng ta có thể tiếp tục nâng level cho cậu trong Nguyền Gương rồi.”

“…Ừm.” Lạ thay, nụ cười kia chợt tắt ngúm.

“Philia cũng muốn thử! Kanata, thần dược có ngon không anh?”

“Ừm, có hơi lạ, nhưng ừ, chắc cũng xem như được đi.” Với cái giá ngót nghét hàng triệu đồng vàng, thì tốt hơn hết là nó nên ngon lành dễ uống một chút.

“Thật sao?! Vậy Philia cũng sẽ thử và trở nên siêu mạnh luôn trong gương!”

Cái này thì không được rồi. Tôi cần phải tìm cách khuyên con bé từ bỏ ý định đó để tránh rác rối không cần thiết mới được.

“Ể…Không sao, Philia.” Tôi nói. “Em có thể uống thử một chút, và anh chị cũng sẽ không bắt em phải luyện tập đâu.”

“Nhưng Philia muốn được tập cùng Kanata và Pomera…” Con bé xụ mặt thấy rõ.

“Ừ-ừm… Chuyện này để sau hẵng bàn nhé.”

“Yay! Philia vui quá không chờ được! Cảm ơn anh, Kanata!”

P-Phải làm sao đây? Chắc mình cũng phải cày level để không bị em ấy vượt qua mất…

Tôi kéo cả bọn tập trung trở lại công chuyện. “Trước mắt cứ đi bàn giao để nhận thưởng cái đã.”

Công hội chiều hôm ấy lại đông đúc náo nhiệt lạ thường. Khác hẳn so với bầu không khí trật tự lúc sớm. Có lẽ các mạo hiểm giả khác cũng đã nhận thức được mức độ nguy hiểm của những con ragni kia.

Một đoàn người đang vây lấy khu vực tiếp tân và giữa cơn bão ấy là mái tóc vàng oai phong. Có vẻ như nhóm bạn cool ngầu đã về đích trước chúng tôi.

“Ồ nhìn kìa, là Alfred. Cậu là fan lớn của anh ta không phải sao, Kanata?” Pomera nheo mắt nhìn tôi.

“C-Chắc là cậu hiểu làm gì đó rồi…” Tôi ra sức giải thích, “Tớ chỉ thấy hình tượng nhân vật của anh ta có nét hấp dẫn mà thôi. Cậu không thấy vẻ ngoài hào nhoáng, oai phong lẫm liệt của một mạo hiểm giả chu du khắp chân trời và…”

“A-Anh ta có là mạo hiểm giả bậc A thì sao chứ?” Pomera phồng má. “Tớ cũng có thể là mạo hiểm giả bậc A mà. Có khi Rosemonde còn mạnh hơn anh ta nữa.”

“Thôi thì người ta cũng sắp trả nhiệm vụ rồi. Chúng ta sẽ sớm biết được anh ta có phải đang diễu võ giương oai hay thật sự có tài.”

Vô số mạo hiểm giả chung quanh đang buôn lời chế nhạo Alfred. Phần lớn cánh đàn ông trông như đang muốn ăn tươi nuốt sống anh ta—chắc là do người nào đó sáng nay trước khi rời đi săn gọi bọn họ là những kẻ nhát gan, thỏ đế các kiểu. Không biết ân oán giữa mạo hiểm giả giải quyết như thế nào, nhưng đây rõ ràng là lời tuyên chiến vơi tất cả mọi người.

Alfred chỉ lẳng lặng liếc nhìn xung quanh thở dài, rồi đưa tay lên trán tạo vẻ bất lực.

“Có nhất thiết phải làm loạn thế này mỗi khi tôi săn quái vật không?”  giọng điệu mỉa mai và kịch tính. “Ôi, trời ạ, đây là tình trạng hiện tại của mạo hiểm giả Manaloch ư? Sao lũ các người không tập trung vào nỗ lực của bản thân thay vì lo chuyện bao đồng đi nhỉ?”

Nhiệt độ trong căn phòng rớt vài độ và mọi thứ lập tức chìm trong yên lặng.

“K-Kanata, mọi chuyện có vẻ…tệ rồi,” Pomera khẽ nói.

“Lo cho bản thân thay vì người khác…? Ừm, cũng có chút đạo lý…” Tôi mấp máy, khẽ gật đầu vài cái tán thành. Anh ta nói đúng—hà cớ gì mọi người lại ám ảnh với thành tích của anh ta thay vì ra ngoài kia nỗ lực hết sức?

Pomera nhìn tôi bằng ánh mắt không thể kì dị hơn. “Câu thật sự ám ảnh với anh ta hay gì rồi, Kanata?”

“K-Không, làm gì có, chỉ là anh ta nói cũng đâu có sai…”

“Nhưng bản thân hắn cũng không phải loại người tốt đẹp gì.”

Tôi đứng phía sau đám đông gồng cổ lên mà nhìn. Không cần chõ mũi vào chuyện của người khác làm gì, nhưng tôi thật sự muốn xem anh ta đã đem cái gì về đây. Biết sao được, tôi thích quan sát người khác mà, biết đâu lại học được quy luật hay thường thức gì trong Locklore này thì sao. Dẫu sao cũng không chỉ có mình tôi đang xem.

“Đi nào Kanata. Nhờ có tên hề Alfred đó gây chú ý mà quầy bên kia trống rồi kìa.” Pomera kéo lấy gấu áo tôi kéo về phía quầy.

“Đ-Được rồi, cho tớ một phút nữa thôi.”

“Cậu vừa đi vừa xem được mà.” Pomera thở dài.

Alfred ra vẻ nhìn xung quanh một cách trịnh trọng trước khi khịt mũi thật to.

“Rốt cuộc đây là Hội mạo hiểm hay một cái rạp xiếc không biết nữa?” anh ta mỉa mai trước khi rũ ngược chiếc túi ma pháp lên bàn, để lộ một lượng lớn mắt ragno tràn ra ngoài. Cả căn phòng thảng thốt đầy kinh ngạc.

“Ôi vãi…Đúng là cấp A không phải để trưng.”

“Hừ, nếu hắn ra vẻ như không có gì, sao không đi săn thêm nhiều hơn đi?”

Chất thành đống thế này xem chừng cũng kha khá đó chứ, nhưng tôi biết nhóm mình có nhiều hơn là rõ.

“Không cần phải ồn ào đâu,” Alfred lên tiếng. “Tôi chỉ đơn giản là đã gặp may thôi, vừa ra khỏi cổng thành liền gặp ngay một đàn ragno cỡ lớn. Giải quyết bọn chúng cũng dễ thôi ấy mà, chỉ tiếc là không có nhiều con kéo đến thêm mà thôi. Đây là toàn bộ thu hoạch từ những con ragno thường tôi đã săn được sáng nay.”

“L-Làm tốt lắm, anh Alfred! Tôi sẽ chuẩn bị tiền thưởng cho anh ngay đây!” Nhân viên có vẻ vui mừng khôn xiết.

Pomera tiếp tục kéo tôi đi về phía quầy trống kế bên.

“Đủ chưa, Kanata? Thôi nào, chúng ta đi.”

“Ừ…được rồi.”

Đám đông vừa chuẩn bị di tản đi, thì Alfred hắng giọng thật to. Bất giác khiến tôi cũng khựng lại mà đưa mắt nhìn theo chằm chằm.

“Nào quý cô của Hội…đừng vội như thế chứ,” anh ta nói. “Tôi mới chỉ đây là thu hoạch từ ragno thường thôi mà.”

“Là ragni,” Pomera bực bội thì thào.

“Ơ…anh còn thứ gì khác nữa sao?” Nhân viên đang tiếp Alfred hỏi lại.

Alfred chỉ hừ một cái rồi nhắm nghiền mắt lại, tay đưa lên vuốt mũi ra vẻ như đang có nỗi phiền muộn nào đó. Đúng, anh ta là một tên ngạo mạn không hơn, nhưng những hiệu ứng làm màu này lại quá cuống hút. Tôi hoàn toàn không thể rời mắt được.

“Sao không nói thế ngay từ đầu luôn đi,” Pomera lườm Alfred đầy bất mãn.

“Có chuyện gì vậy? Sao cậu lại ghét anh ta thế đến thế?”

“Tớ không thích thái độ trịnh thượng đó của anh ta. Cậu không thấy khó chịu sao?”

Thú thật thì, tôi hoàn toàn không cảm thấy khó chịu trước những hành động của Alfred. Cảm giác giống như đang xem một tay đấu vật chuyện nghiệp đang đóng vai vậy.

Alfred thò tay vào túi ma thuật để lục thứ gì đó.

“Tôi đã nghi ngờ có thứ gì đó đã làm những con ragno hoạt động mạnh bất thường,” anh ta nói. “Vì thế tôi săn lùng thứ tà ma quỷ dị này và diệt trừ nó. Thành phố Manaloch lại một lần nữa an toàn nhờ có Alfred này.”

Cả sảnh Hội nổ tung trong những tiếng hò reo trước những lời Alfred nói. Anh ta rốt cuộc đã tìm thấy gì? Có di vật nào đã thu hút lũ nhện đến gần thành phố sao? Hay phải chăng là một con quái vật đầu đàn đã lãnh đạo chúng? Tôi không thể dời mắt khỏi bàn tay của Alfred khi anh ta vừa lục lọi xong chiếc túi của mình.

“Kanata, hình như tớ chưa bao giờ thấy cậu phải lục lọi túi ma thuật như vậy. Nó luôn trả ngay thứ mà cậu muốn tìm mà nhỉ? Tên này rõ là đang làm màu mà.” Pomera kéo vạt áo tay tôi và chỉ trỏ Alfred như đang mách lẻo bạn học.

“C-Chờ chút đã nào. Tớ muốn xem thứ đó là gì!” tôi khẽ phủi tay cô ấy ra, mắt không rời khỏi thứ kia.

Mọi con mắt đầu trong Hội đổ dồn về phía Alfred, và từ trong chiếc túi kia, anh ta cầm ra nhãn cầu của một con ragni khổng lồ.

Cái gì?! Có thế thôi á?!

“Hãy nhìn đây, một bên mắt của con ragno khổng lồ. Tôi đã diệt trừ thủ lĩnh của đàn rango đang xâm chiếm khắp vùng đất này. Tuy nó mạnh hơn nhiều so với những con ragno bình thường, nhưng vẫn không là gì so với Alfred này cả.”

Đám đông phát lên một tràng ngưỡng mộ rồi bắt đầu vỗ tay trong khi Alfred đứng đó đắm mình trong những lời tán dương. Tôi chỉ biết nheo mắt nhìn về phía con mắt kia.

“Chúng ta có tận hai cái,” tôi ngẩn ngơ.

Đáng lẽ ra phải là ba cơ, nếu tôi đã không lỡ tay dùng Thánh Kiếm Gilgamesh.

Tính cả con mắt trong tay Alfred, vậy thì ít nhất bốn con đã bị tiêu diệt rồi. Mấy con nhện to xác đó không phải thủ lĩnh hay gì cả. Chúng hoàn toàn chỉ là phiên bản lớn hơn của những con ragni nhỏ vô tri kia thôi.

“Ừm,” mặt Pomera đầy vẻ tự mãn.

“Thôi chúng ta đi,” tôi nói, và Pomera gật đầu đi theo. Chúng tôi kéo qua bên quầy lễ tân không một ai xếp hàng, nhưng nhân viên bên này vẫn còn bận quan sát phía Alfred mà không mảy may để ý đến chúng tôi.

“Xin chào! Chúng tôi muốn đổi thưởng cho nhiệm vụ săn ragni đã nhận sáng nay,” tôi lên tiếng.

“Ugh, cậu có thể chờ chút không? Họ sắp kể về cách thủ lĩnh đàn ragni bị thanh trừng rồi…” nhân viên tiếp tân càu nhàu, nhưng vẫn đưa tay đặt chiếc hộp đựng lên quầy.

“Của anh đây,” tôi nói, rồi dốc ngược chiếc túi của mình xuống. Lắc cái túi một chút thì từng con mắt ào ạt rơi xuống, nhiều đến mức tràn cả ra ngoài chiếc hộp mà lăn khắp nơi trên bàn. Vẻ buồn chán trên mặt nhân viên liền trở nên kinh ngạc khi chứng kiến hàng tá con mắt trào ra vô tận trước khi kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Tuy không muốn quá nổi bật đâu, nhưng phải thể hiện rằng chúng tôi có thực lực xứng đáng với danh hiệu bậc A. Với tổ đội ba người như thế này thì cỡ đó vẫn có thể tin được.

“Đ-Đây cũng quá nhiều rồi!” người làm công của hội chỉ còn biết lắp bắp.

Tặng kèm theo hai con mắt to tướng chồng lên đống kia khiến anh nhân viên há hốc cả miệng. Anh ta nhìn sang phía Alfred rồi lại nhìn ngược về chỗ mắt tôi vừa đổ ra.

“Ừm. Và hai cái này là…?”

“Tôi nghĩ là ngoài kia còn nhiều con như thế này lắm, không chỉ một đâu,”

Tôi cũng đã nghĩ đến việc giấu hai con mắt này luôn cho đỡ phiền phức, vì 2.5 triệu đồng vàng từ trăm cái nhãn cầu ragno thường đã khá nhiều rồi, nhưng không thể để thông tin bịa dặt của Alfred bén rễ được. Nếu bên lãnh đạo có thẩm quyền tin lời anh ta sái cổ rằng chỉ có một con thủ lĩnh đầu đàn đã bị diệt trừ, thì sớm muộn gì cũng tình hình cũng sẽ trở nên tệ hơn mà thôi.

Các con dân buôn chuyện nghe ngóng bên phía Alfred cũng bắt đầu để ý sang bên này.

“Ê, mấy đứa bên kia cũng khủng khiếp!”

“Lạy mèo! Đào đâu mà nhiều nhãn cầu quá!”

“Sao nào, các người vẫn còn ở đây sao?” Alfred lên tiếng khi nghe thấy đám động lại rục rịch xung quanh. “Thay vì đúng đây cảm thán và ngưỡng mộ tôi thì sao không đi cải thiện bản thân mình đi? Chỉ có những kẻ ngốc mới bị cuốn theo chuyện…Hả?”

Alfred nhận ra anh ta đã không còn là tâm điểm của sự chú ý nữa. Tìm kiếm thứ gì đã thu hút mọi người, đôi mắt của anh ta nhìn về phía này. Tôi tặng cho anh ta cái gật đầu.

 Đôi mày của anh ta liền nhíu chặt đầy giận dữ.

M-Mình diễn quá lố rồi sao. Chẳng lẽ vẻ ngoài hòa nhoáng ngạo mạn kia không phải phần nhiều là diễn…

Nhân viên vẫn còn nhìn chằm chằm vào đống nhãn cầu, mặt anh ta tái xanh hết cả lên.

“X-Xin hãy chờ một chút. Bên quản lý của chúng tôi cần được báo cáo về chuyện này! Manaloch gặp tai họa lớn rồi.”

“Sao anh lại nghĩ vậy?”

Tôi đã lo rằng thành phố này không đủ tài nguyên để giải quyết vấn đề, và hi vọng rằng nhận định ấy là sai. Lunaère đã từng kể rằng có những trang sử của Locklore kể về sự diệt vọng của vô số đế quốc dưới những thảm họa, tai ương có liên quan đến quái vật. Manaloch là một thành trấn kì lạ với những con người kì cục, nhưng họ không xứng đáng phải chịu chung số phận như vậy.

“Chắc là không nên kể với cậu đâu, nhưng ban lãnh đạo của hiệp Hội đã nói nếu thật sự phát hiện ra dấu vết của những chủng rani mạnh hơn, thì thành phố rất có thể đang gặp nguy hiểm…” anh nhân viên khẽ nói, nỗi sợ tràn đầy trong đáy mắt.

Việc bên trên đã lường trước chuyện này cũng không có gì bất ngờ, tôi chỉ không hiểu vì sao họ lại giữ im lặng lâu đến vậy. Mong là họ cũng đã có đối sách cho tình hình sắp tới.

“Xin lỗi,” nhân viên tiếp tân lên tiếng. “Tôi không nên vạ miệng như vậy, cậu cứ quên đi nhé. Nhưng chuyện này vẫn cần báo cáo lên với bên quản lý biết càng sớm càng tốt. Đảm bảo là cậu sẽ được thưởng hậu hĩnh cho hai cái này nên cứ yên tâm đi nhé. Tôi sẽ quay lại với tiền thưởng của cậu ngay.”

Anh ta kính cẩn cúi chào rồi vội lùi vào trong.

“Này! Mấy người là ai vậy?” một giọng nói từ trong đám đông. “Trông không giống người của thành phố này lắm. Chắc chắn là cũng chưa đến đây được bao lâu. Không lẽ là cùng là du khách giống Alfred?”

“Uh, ừ. Chúng tôi là mạo hiểm giả từ Arroburg…” tôi đáp.

Một người đàn ông khác tiến lên phía trước đám đông. Anh ta đội một chiếc mũ chóp đen lánh, đôi mắt thâm quầng trên gương mặt nhợt nhạt. Tuy không nhận ra ngay, nhưng đó là người đã cố bắt chuyện với Pomera ngay khi chúng tôi vừa hộ tống đoàn xe đến thành phố.

Người đàn ông ngã mũ quát về hướng đám đông, “Không ai trong các người biết câu chuyện về Mục sư hắc ám Notts, tên long nhân đã tàn phá Arroburg sao? Mở mắt ra mà xem, tiểu thư đây chính là thánh nữ Pomera. Cô ấy là người đã một tay cứu sống toàn bộ con dân của Arroburg và san bằng trang viên Notts đã lẩn trốn.”

“Cái…?” Pomera mắt chữ O miệng chữ A.

Cả căn phòng như bị nhấn chìm trong sự náo động, nhiều tiếng nói cho rằng đó là chuyện không thể nào, trong khi một số khác lại khẳng định rằng đã nghe về tin tức ấy.

“Không chỉ có thế,” người đàn ông đội mũ chóp tiếp tục, “cô ấy còn có thể triệu hoán sứ linh khổng lồ có hình rồng. Tôi đã tận mắt chứng kiến kì tích ấy. Đây là sự thật. Đây chính là thánh nữ—người có thể dùng được ma pháp trị liệu, công kích, và cả ma thuật triệu hồi!”

“Là lỗi…của Philia?” Philia đưa tay chỉ bản thân mà khẽ hỏi.

“Nghe bảo trong lúc vội vàng trị thương cho những nạn nhân của Notts, cô ấy đã chữa lành cho đôi mắt của một người cao tuổi. Sau hơn năm mươi năm ròng rã trong bóng tối, cô ấy đã xua tan màn đêm để người ấy lại một lần nữa ngắm nhìn thế giới…”

Tôi quay sang nhìn Pomera chỉ thấy cô nàng lắc đầu quầy quậy. Xem ra người này bắt đầu lan truyền cả tin vịt rồi.

“Quá kì diệu!”

“Tôi cũng có nghe qua chuyện này rồi!”

Những lời bàn tán xì xao khắp cả Hội. Mọi chuyện sắp vượt ra ngoài tầm kiểm soát rồi.

“Làm ơn đừng đi rao tin đồn thất thiệt nữa!” Pomera hét toáng về phía người đàn ông đội mũ đen, mặt đỏ bừng như sắp bốc khói.

“Tránh đường,” một giọng nói vang vọng cắt ngang mọi tiếng ồn chung quanh.

Quay đầu lại nhìn, tôi thấy đám đông đã tự dạt ra thành đường. Alfred dứt khoát bước theo khoảng trống về phía chúng tôi. Mắt anh ta hằm hằm, lông mày nhíu chặt lườm từng người một.

Mặc dù có chút thấp thỏm, nhưng tôi vẫn thẳng lưng để trực tiếp đón nhận thử thách này.

Level của anh ta cũng không có gì đặc biệt, và số lượng nhãn cầu ragno cũng ít hơn chúng tôi một chút—nhưng Alfre là tiền bối trong trò chơi mạo hiểm giả này. Nếu đây đã định sẵn sẽ là cuộc sống về sau tại Locklore này, thì tôi có thể học hỏi từ anh ta không ít. Mặc dù không biết con người này có phải ví dụ tốt để noi theo không nữa.

“Này.”

“Tôi có thể giúp gì cho anh?”

“Không phải mày! Mau tránh ra!” anh ta hét. “Ta cần nói chuyện với con bé kia, không phải tên bợ đít!”

“X-Xin lỗi!”

Hình tượng ngầu lòi kia như đã bốc hơi.

“Khoan đã?!” Pomera dường như đã phát ngấy sự vô lý của Alfred. Cô nhăn nhó nắm chặt lấy cây trượng trong tay và đứng ra đối mặt với gã đàn ông to cao hơn mình gần gấp đôi. “Anh xin lỗi Kanata ngay cho tôi!”

“Ha! Vậy sao các ngươi không đi mà xin lỗi vì đã bịa đặt chiến tích của mình đi! Đây đúng là một sự xúc phạm đối với sự nỗ lực thật sự của các mạo hiểm giả khác. Cái tôi của các bọn mày mỏng manh đến vậy sao?”

“Tôi không phải người rêu rao chuyện đó!” Pomera gầm gừ, tay chỉ Mũ Chóp. “Nếu anh có vấn đề với mấy tin đồn đó thì đi mà nói chuyện với anh ta kìa!”

“Những câu chuyện gì đó về Notts ta không quan tâm, mà là những con ragno! Là ai đã bán chúng cho mày. Một đám nhóc không thể nào lại săn được chừng ấy. Vậy mà lại có gan diễn trò ngay trước mắt ta, thật đáng xấu hổ!” mặt Alfred đỏ bừng vì giận.

“Anh thấy hổ thẹn vì chỉ săn được từng đó thôi chứ gì! Đây là lỗi của tôi sao!? Kiêu căng, ngạo mạn cho lắm vào…cũng chỉ săn được bốn mươi con ragni! Thật không biết xấu hổ mà còn ở đây gây chuyện! Kanata cũng không phải kẻ nịnh hót hay gì cả, anh phải xin lỗi cậu ấy ngay cho tôi!”

“B-Bình tĩnh nào Pomera. Tớ cũng không để tâm đâu.” Sau đợt huấn luyện trong Nguyền Gương, Pomera đã mạnh hơn rất nhiều, muốn giữ cô ấy lại không phải chuyện có thể hời hợt được. Tôi chưa bao giờ thấy Pomera giận đến thế này.

“Ranh con bậc C mà cũng mạnh miệng lắm!” Alfred phồng mũi, trợn mắt nghiến răng gầm gừ.

Nữ kiếm sĩ tóc ngắn lúc trước đã xuất hiện sau lưng Alfred từ lúc nào. Nhớ không nhầm thì tên là Sera thì phải. Cô gái cố gắng bám lấy quanh người Alfred để kéo anh ta lại.

“Xin hãy dừng lại, thưa ngài! Mọi người còn đang nhìn! Tôi thật sự xin lỗi, đôi khi anh ấy có hơi nóng giận!”

“Thả ta ra, Sera! Cô muốn ta phải chịu đựng sự sỉ nhục này sao?!”

T-Tên này bị sao vậy trời…

“Một mình anh đủ làm chúng ta mất mặt rồi! Xin anh đó, chúng ta đi thôi!”

“Im miệng! Hai chữ ‘thả ra’ cô nghe không lọt tai sao?!” Alfred vung tay đẩy cô nàng ra sau.

Sera rên rĩ một tiếng “Oái!” đau đớn sau khi ngã vật xuống đất. Alfred liếc mắt trừng cô gái một cái rồi lập tức lại nhìn Pomera.

“Được. Tốt lắm. Nếu đã cô khăng khăng rằng bản thân đã thật sự săn được từng ấy…” ý anh ta nói đến chồng nhãn cầu còn lăn lóc trên quấy, “Vậy chỉ cần có thể đưa ra bằng chứng là được.”

Nói rồi anh ta rút thanh kiếm bên người ra khẽ vung một đường. Đám đông xung quanh thấy thế liền la hét hoảng loạn.

“Ta không định nhún nhường khi có kẻ đã chà đạp lên danh dự của mình đâu. Ra ngoài đi, thánh nữ Pomera. Ta sẽ vạch trần bộ mặt giả tạo của ngươi.”

Ấn tượng của tôi về Alfred tụt dốc không phanh. Pomera nhìn Alfred lườm mình chỉ càng thêm bực bội. Cô quay sang tôi hỏi, “Cậu thấy có sao không Kanata?”

Pomera không hỏi tôi liệu có để tâm chuyện cô ấy sắp hành Alfred cho ra bã hay không; mà đang ám chỉ vỏ bọc mạo hiểm giả bậc C của chúng tôi có thể sắp lộ tẩy. Dường như mọi nỗ lực hướng đến việc ẩn mình của chúng tôi cứ tan thành mây khói vì những tình huống bất ngờ này đây.

Thôi thì, tôi nghĩ cũng không quan trọng lắm miễn là mọi người tin rằng Pomera chỉ mạnh hơn Alfred một xíu, chỉ một xíu thôi. Nghĩ đến tiền bạc, nếu nhờ việc này mà chúng tôi có thể lên một hai hạng bậc có khi lại là chuyện tốt ấy chứ. Nhưng nói vậy thôi, nếu có thể được thì tôi vẫn muốn kết quả sau cùng đủ yên bình để tiếp tục né tránh ánh mắt của người khác hơn.

Tôi vẫy tay ra hiệu cho Pomera lại gần và nghiêng người để tôi nói nhỏ:

“Nếu tớ hiểu đúng cậu đang lo về vấn đề gì, thì cứ nhẹ tay một chút là được. Nhưng chúng ta cứ xin lỗi anh ta cho xong là được rồi không phải sao?”

“Ta nghe được hết đấy,” một giọng nói xen vào.

Tôi giật mình nhìn sang chỉ để thấy đầu Alfred đang xếp ngay cạnh Pomera. Mắt anh ta đục ngầu như sắp xé xác tôi ra ăn tươi nuốt sống đến nơi.

“Gá!” tôi theo phản xạ lùi lại. Không ngờ tên này lại ngang nhiên nghe lén người khác như vậy.

Alfred vung thanh kiếm trong tay. Lưỡi kiếm chém xuyên qua quầy lễ tân thẳng xuống nền đất láng bóng của Hội, khói trắng tỏa ra dưới nhiệt độ do ma sát tạo nên. Đám đông quan sát há hốc miệng.

“Lại còn muốn nương tay?! Các ngươi dám sỉ nhục ta như thế sao?!”

“Tôi chấp nhận thách đấu của anh,” Pomera lên tiếng, và Alfred nở một nụ cười méo mó tàn độc. “Anh có tin những lời đồn đại kia hay không tôi chẳng thèm quan tâm. Cả những con ragni này nữa—vì tôi đi săn chỉ để kiếm tiền thôi.” Cô ấy giơ ngón trỏ lên ra hiệu. “Nhưng trước tiên tôi muốn đưa ra một điều kiện.”

“Điều kiện?”

“Nếu tôi thắng, tôi muốn anh phải xin lỗi Kanata ngay lập tức. Anh chẳng biết gì về cậu ấy cả. Kanata là người đầu tiên đã đón nhận tôi với tư cách là một thành viên ngang hàng trong nhóm!”

“Được thôi, điều kiện nào cũng được, vì ta không định thua đâu. Đi.” Alfred bước ra ngoài cùng Pomera đang cảnh giác theo sau.

“P-Pomera, thấy cậu đứng ra thay cho tớ, tớ cũng vui lắm…Nhưng cậu thật sự không cần đánh với anh ta đâu.” Tôi đứng một bên can ngăn. Trong khi đó, Philia chạy vọt lên tung tăng bên cạnh Pomera.

“Philia cũng muốn được đấu với Pomera!” cô bé lên tiếng với đôi mắt long lanh đầy cao hứng.

“K-Không được đâu Philia! Đây là cuộc chiến của Pomera.” Tôi nhẹ nhàng giữ tay em ấy lại.

Alfred cần được đánh cho cảnh tỉnh, chứ không đến mức phải bị chôn thây mất xác.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!