Sau khi chuyện giữa Pomera và Alfred đã được giải quyết, chúng tôi quay lại vào bên trong Hội. Có vẻ như trong lúc hai người họ giao đấu thì bên phía nhân viên cũng đã kiểm kê xong phần thưởng cho chúng tôi.
“Ở đây có 107 nhãn cầu ragno, vị chi 2.67 triệu đồng vàng. Cùng với công diệt trừ hai chủng ragni khổng lồ và cung cấp thông tin quan trọng, chúng tôi đã cấp thêm sáu trăm ngàn tiền thưởng cho mọi người. Tổng cộng là 3.27 triệu đồng vàng.”
Nhìn túi tiền lẻng kẻng nằm chiễm chệ trên quầy, tôi hài lòng nhận lấy. Cái túi nặng khiếp! Các mạo hiểm giả khác xung quanh xôn xao đầy ngưỡng mộ khi nhìn tôi nhét bao tiền vào túi ma thuật.
“Chúng ta làm được rồi, Kanata!” Pomera hào hứng lạ thường. Cảm giác lâng lâng khi chiến thắng trước Alfred còn đọng lại cùng số tiền thưởng khổng lồ từ việc săn ragni làm cô ấy vô cùng phấn chấn. “Tớ chưa bao giờ thấy nhiều tiền đến vậy luôn á!”
“Tớ cũng thấy sướng run đây này,” tôi nói. Với số tiền này, chúng ta có thể mua nguyên liệu để chế thần dược rồi.
Trong lòng tôi hơi quặn lại. Số tiền này nhiêu hơn tôi có thể mong cầu, nhưng không biết liệu như vậy đã là đủ để tiến hành nghiên cứu hay chưa. Chúng tôi chỉ vừa kiếm vừa đủ tiền để xoay sở ở Arroburg, lúc này mà đầu tư hết toàn bộ vào nghiên cứu giả kim mà không tận hưởng một chút thành quả lao động thì có vẻ không đúng cho lắm.
Để giữ lời hứa với Lunaère, tôi cần phải học cách biết hài lòng với những gì đang có. Con người ta bay càng cao, thì khi ngã sẽ chỉ lại càng đau. Và tôi biết chắc có ít nhất một người nào đó dường như đang để mắt đến chúng tôi kể từ khi đặt chân đến Manaloch này.
Ngoài ra, còn cái tên Kotone mà tôi đã nghe được. Tuy không thể chắc chắn, nhưng khả năng cao đây cũng là một người Nhật Bản khác xuyên không đến. Nhưng khác với tôi bị tên Ác thần kia đày xuống, người đó chắc là đã được ban cho năng lực đặc biệt theo sắp xếp cho vai nhân vật chính. Phải chăng cô ta chính là bóng người áo đen đã âm thầm quan sát chúng tôi ngày đầu đặt chân đến thành phố? Điều cuối cùng mà tôi muốn thấy là những cuộc xung đột vô nghĩa do chúng thần bày ra.
Thôi đây cũng không phải lúc để bận tâm về chuyện ấy. Tôi ngó qua nhìn quầy tiếp tân và thấy Sera đang lặng lẽ nhận lấy tiền thưởng của nhóm họ. Cô nàng vừa nhận được túi tiền liền cúi đầu chào rồi quay đầu chạy như tên bắn. Người này nom chắc thuộc kiểu rất chăm chỉ nhưng lại ít khi được công nhận.
Bỗng có tiếng la oai oái phía sau tòa nhà vọng ra.
“Tôi xin ngài luôn đấy! Ngài là hội trưởng, cứ rời khỏi cuộc họp như vậy thì còn ra thể thống gì nữa! Chúng ta còn cả khối việc cần phải giải quyết nữa! Vấn đề với những con ragno ngoài kia không phải chuyện đùa được đâu!”
“Ta không cần cậu phải nhắc! Cứ tiếp tục công việc đi. Tất cả đều đã nhận được chỉ thị rồi, cứ làm đúng phần việc của mình.”
Chuyện gì mà ồn ào thế nhỉ? Hội trưởng này xem chừng là một người khá đáng sợ.
“Ch-Chuyện gì vậy? Ủa khoan đã, giọng nói này hình như là,” Pomera bối rối.
Từ phía sau bước ra một người đàn ông to cao, với sống mũi cao cùng bộ râu thô ráp đã bạc trắng. Ông ta quay đầu lườm từng mạo hiểm giả đang đứng gần quầy tiếp tân. Mạo hiểm giả vậy mà ai nấy đầu sợ nhảy dựng lên và giả vờ để ý để tránh phải giao tiếp như tránh tà.
“Là ông râu rậm.” Philia túm lấy váy áo tôi khẽ thì thầm.
Đúng vậy, chúng tôi đã từng gặp người này rồi. Đó là Garnet.
“Vậy ra ông ấy cũng là một nhân vật quan trọng của Hội…”
Phải luân phiên quản lý giữa Mithril Wand và Hội mạo hiểm giả, ông già hẳn là phải vô cùng bận rộn—cho dù tôi không nghĩ ổng cần phải quát tháo nhiều như vậy.
Garnet bước đến đâu, ai cũng phải nhảy ra tránh đường cho ổng đi. Bình thường lão đã to cao đáng sợ rồi, nhưng hôm nay tâm trạng ổng có vẻ còn không được vui như lần trước. Đến cả những tay mạo hiểm gia gân guốc nhất cũng rén rén né sang một bên. Không biết ông ta có phải cũng có một dạng aura khí thế nào giống như của Lunaère không nữa, mặc dù ổng không phải là lich.
Garnet nheo mắt lại liếc qua từng ngóc ngách trong hành lang. Dường như lão già ấy đang tìm kiếm thứ gì đó.
“K-Kanata, chúng ta đi thôi,” Pomera thì thầm.
“Được,” tôi đáp, rồi cả bọn kéo nhau qua một bên rìa.
Nhưng Garnet ngay lập tức để ý đến chuyển động của chúng tôi.
Sự năng nề và cau có mới đây còn dọa người bỗng chốc bị thay thế bằng một nụ cười khi lão đi thẳng về đây. Tôi không kìm được liếc ra đằng sau để kiểm tra xem có khi nào ổng đang tìm người khác không.
“À, thật tốt khi lại gặp mấy đứa!” Garnet đứng trước mặt Pomera với nụ cười rạng rỡ, hai bàn tay xoa xoa đầy vui vẻ. “Pomera, Kanata, và cả nhóc Philia nữa! Thấy mấy đứa đến Hội là tốt rồi. Nghe bảo vấn đề với bọn ragno có sự giúp sức của bây nên ta muốn gửi lời cảm ơn trực tiếp.”
So với sự chua ngoa ban nãy thì tốc độ thay đổi thái độ của ổng mới thật sự khiến người ta phải rùng mình theo cách riêng. Người khác đứng ngoài nhìn mà cứ ngỡ trên đầu lão Garnet đang mọc một cái sừng hay sao ấy.
“O-Ồ, không sao đâu ạ…B-Bọn cháu chỉ cần chút tiền thôi ấy mà.” Garnet nghe Pomera nói thế liền khẽ dao động.
“Ồ…? Tiền à? Có phải là cho lần trước ghé qua Mithril Wand không?”
Ổ-Ổng đoán hay thế!
Tôi lo là lão sẽ biết qua nhiều. Ừ thì các mảnh ghép đều nằm đấy, nhưng ông ta xâu chuỗi mọi thứ lại cũng quá nhanh rồi. Không biết ổng có điều tra ra được thêm gì về chúng tôi không nữa.
Pomera tái cả mặt nên đành giữ im lặng. Không biết có phải hai đứa cùng suy nghĩ không, nhưng cô nàng quay sang nhìn tôi cầu cứu như con nai vàng ngơ ngác.
“Ừ-Ừm…Bọn cháu không có kế hoạch cụ thể gì, nhưng…” tôi lắc đầu cười khẽ. Tôi có cảm giác sẽ rất rắc rối nếu cứ để Garnet dắt mũi cả bọn thế này. Mithril Wand thì vẫn phải ghé qua để mua đồ rồi, nhưng chắc phải đợi một thời gian đã.
Garnet khom người lại thì thầm, “Nếu Pomera cần thứ gì, thì ta có thể ra mặt một chút để giảm giá kha khá cho. Lần trước cậu trông có vẻ khá thất vọng nhỉ Kanata, nhưng bên lão già này có không ít vật phẩm không được bày bán công khai đâu đấy.”
Nói rồi Garnet sờ mũi nháy mắt một cái với tôi làm hiệu.
“Ý là…bọn cháu sẽ được xem mấy món đó sao?” tôi hỏi lại.
Garnet mỉm cười gật đầu.
“Râu của ông ấy kì lạ ghê! Nó cứ xù xù!” Philia khúc khích chọc tay vào bộ râu của Garnet.
“Phi-Philia! Cho cháu xin lỗi ông Garnet!” tôi nhìn mà muốn trợn mắt, vội vàng chộp Philia kéo lại.
Nhưng Garnet chỉ mỉm cười rồi chồm xuống để Philia có thể nghịch tiếp. “hô hô, vậy sao? Sáng nào ta cũng phải vất vả vuốt ve để kiểm tra đấy.”
Philia khúc khích chơi đùa với từng sợi râu.
“H-Hai người bị ông ấy nắm thóp nhanh quá rồi…” Pomera lẩm bẩm.
“Pomera, nếu được thì, ta muốn đưa cháu đến Mithil Wand ngay bây giờ luôn,” Garnet quay sang lên tiếng. “Bên phía tiếp tân có thể hơi…cứng đầu. Tốt nhất vẫn là để ta hộ tống mấy đứa luôn.”
“B-Bọn cháu không thể làm phiền ông như vậy được. Ông có vẻ đang bận rộn mà…”
“Không sao, không sao, ổn hết cả! Thật ra lịch trình của ta vừa trống được một lúc rồi…”
Pomera như sắp lại hoảng loạn khi bỗng có một nhân viên chạy đến bên cạnh Garnet.
“Ngài Garnet! Ngài nghĩ như thế nào mà lại rời đi giữa cuộc họp của chúng ta để ra đây trò chuyện với bọn nhóc mạo hiểm giả vô danh vậy? Tình hình hiện tại của chúng ta không thể—”
“Câm mồm!” Garnet nghiến răng đấm thẳng vào bức tường bên cạnh, dư chấn làm những chiếc đèn treo gần đấy run rẩy, bụi bám rơi lẻ tẻ. Cả căn phòng lại chìm vào im lặng.
Garnet hắng giọng rồi lại quay sang chúng tôi cười nói. “Hô hô, thứ lỗi cho ta có hơi bộc phát.”
Người đàn ông này thật sự quá đáng sợ.
2 Bình luận