Sau trận đấu, Pomera dùng bạch quang ma pháp để chữa trị cho những người bị thương khi Alfred bị đánh văng qua.
[note88342]“Bạch ma pháp Cấp 4: Heal,” một vầng sáng trắng bao bọc lấy người đang đứng trước mặt cô ấy. “X-Xin lỗi anh.”
“Ồôô, chưa xong thấy còn khỏe hơn trước luôn! Cảm ơn cô nhé!”
“K-Không…Đây vốn là lỗi của tôi mà…” Pomera cảm thấy cực kì khó xử mỗi lần được cảm ơn.
Có ai đó đã đem đến một loại chất kết dính nào đó nên chúng tôi đã sửa tạm cây trượng của cậu ấy, nhưng cũng chỉ để dùng tạm mà thôi. Tôi định sẽ mua cho cậu ấy một cây mới sau khi lấy được tiền thưởng săn ragni.
Trái với nỗi phiền muộn của Pomera, đám đông lại vô cùng yêu quý cô. Từng lời bình luận hay ngợi ca, bất kể đều khiến gương mặt cô càng u ám hơn, cả người dường như thu nhỏ lại.
“Cô ấy đánh cho cái tên kiêu ngạo kia ra bã luôn!”
“Nhưng chuyện gì đã xảy ra thế nhỉ? Tôi đúng xem mà vẫn không hiểu gì cả. Hình như Alfred bị cây trượng của cô bé đánh văng hay sao ấy.”
“Ủa, không thấy dòng chảy ma pháp lúc đó à? Có món trang bị nào phản kích bằng ma pháp phong hệ rồi!”
Tất cả mọi người đều đồng ý với cách giải thích này. Cũng hợp lý; không đời nào Alfred lại thua một pháp sư trong cận chiến được, và vì thế, câu trả lời hiển nhiên nhất đó là đòn kết liễu khi đó chắc chắn là hiệu ứng của trang bị hay vật phẩm nào đó.
“Cậu làm tốt lắm, Pomera.” Tôi nói.
“Tuyệt quá! Chị Pomera mạnh quá đi!” Philia hào hứng khen lấy khen để. “Philia cũng muốn được đánh Alfred!”
Xin người làm ơn đừng. Đó sẽ là một cơn ác mộng—tôi đã có thể tưởng tượng ra cảnh một bàn tay trồi dậy từ mặt đất khoảnh khắc trận đấu chỉ vừa bắt đầu và đè cho Alfred bẹp dí thành tấm lót bên đường. Hắn không biết bản thân đã may mắn đến nhường nào khi đã thách đấu đúng người vẫn còn biết nương tay đâu.
“Xin lỗi nhé, Kanata.” Pomera lên tiếng. “Đáng ra tớ nên nghe lời cậu và tránh dây dưa vào chuyện này thay vì lại đối chất với hắn ta.”
“K-Không sao đâu, Pomera. Chúng ta sẽ tìm ra cách giải quyết thôi. Chắc vậy.”
Thấy mà tội. Dường như lúc nào Pomera cũng vướng vào rắc rối của người khác hết.
Nếu không nhanh để cậu ấy vào Nguyền Gương nâng level thì mai mốt kiểu gì cũng sẽ gặp nguy hiểm cho coi. Ít nhất cũng cần phải kéo lên level 1,000 mới được. Alfred có thể là tên khốn đầu tiên gây chuyện với cậu ấy, nhưng hắn sẽ không phải là kẻ cuối cùng.
“Dù sao cũng cảm ơn cậu đã nổi giận cho mình. Tớ cũng cố không quá để tâm đến lời hắn nói đâu, nhưng có cậu đứng ra bảo vệ như vậy thì tớ cũng rất vui.”
“Ôi! Có gì đâu mà…hehe.” Pomera ngại ngùng nhìn tôi. “Tớ sẽ cố hết sức để báo đáp cho những gì cậu đã làm cho tớ.”
“Riêng chuyện đó là tớ không quan trọng gì lắm đâu…”
Vừa dứt lời, một tiếng vỗ tay tán thưởng cắt ngang cuộc trò chuyện của chúng tôi. Anh chàng Mũ Chóp đã trở lại.
“Thật mãn nhãn, thánh nữ Pomera! Cô thật là tinh vi khi che giấu phong cách chiến đấu thật của mình. Ngay cả tôi cũng đã bị đánh lừa cho đến lúc cuối cùng.”
Pomera bối rối nhìn tôi, nhưng tôi cũng chịu.
“Nghĩ đến việc tinh linh và bạch ma pháp cấp cao vẫn chưa phải chuyên môn của cô Pomera thật khiến người ta không khỏi cảm thán,” Mũ Chóp tiếp tục nói. “Chúng vậy mà chỉ là những quân bài hòng đánh lạc hướng kẻ địch để cô hạ gục những kẻ mất cảnh giác bằng kiến thức võ thuật của mình. Khi thấy cô thoải mái cận chiến với một kiếm sĩ đáng ra tôi phải nhận ra ngay mới phải. Thật sự là quá kì diệu!”
“…Hở?” Pomera bất giác thốt lên.
“Không cần phải giả vờ nữa đâu thánh nữ. Cô đã tận dụng lực chém và quán tính từ đường kiếm của Alfred để phản kích lại anh ta. Đòn kết liễu khi ấy đã vô cùng khéo léo giả như một cú vung gậy thô sơ, nhưng thật ra lại tinh xảo đến mức khó tin.”
Tôi phải rặn hết sức để giữ biểu cảm trung lập trên mặt. Ông giời này phân tích gần đúng, nhưng vẫn sai bét nhè.
“Chị Pomera tuyệt vời quá! Chị ấy làm được nhiều thứ quá đi!” Philia khúc khích nhảy lên nhảy xuống.
Nói vậy cũng đúng, nhưng không phải theo cách mà ông nội này hiểu đâu…
“Ơ-ừm…” Pomera định nói gì đó, nhưng liền bị Mũ Chóp đưa tay ngăn lại.
“À, bí mật của cô tôi sẽ giữ kín. Chuyện này bắt buộc cần phải được báo cáo lên hội trưởng, nhưng tôi không ở đây để tra cứu mọi người. Đám đông cũng sẽ không hiểu chuyện gì đã xảy ra trong trận đấu nên cứ an tâm. Tôi chỉ muốn ghé qua bày tỏ sự ngưỡng mộ cá nhân mà thôi. Được rồi, chúc mọi người một ngày tốt lành…”
Pomera ấp úng như còn biết bao nhiêu điều cần nói, nhưng đến miệng thì lại không được lời nào.
Mũ Chóp mỉm cười, ngoảnh đầu đi trước khi nhận xét, “Haha! Thật ra lúc đó giống như cô hoảng quá nên vung gậy tấn công đại bằng sức mạnh thuần túy vậy. Nhưng sao mà được. Level của người đó phải cao cỡ nào mới một đòn đánh bay một mạo hiểm giả bậc A chứ.”
Tôi toát ra cả mồ hôi hột, nhưng may là Mũ Chóp không quay lại nhìn.
A-Anh ta biết được bao nhiêu vậy chứ?
Ngay khi vừa định cùng cả bọn trở vào lại trong Hội để nhận tiền thưởng thì một lời thì thầm khác lại đến tai tôi.
“Cô ấy có thể giao chiến ở cả tầm gần và tầm xa, bạch ma pháp cũng thuộc hạng nhất…Có khi nào cô ấy ngang hàng với mạo hiểm giả bậc S của chúng ta, Kotone không nhỉ?”
“Không thể nào! Kotone hoàn toàn ở một đẳng cấp khác. Ông chưa bao giờ thấy cô ấy ra tay toàn lực đâu.”
Kotone…? Có thể nào là một người Nhật khác không nhỉ?
Cái tên nghe hơi so với bình thường ở quốc gia này. Có thể người này cũng là người từ một thế giới khác.
Một người giống như tôi.
Tôi chìm đắm trong suy nghĩ đó một lúc. Nhưng đây cũng không phải khả năng duy nhất. Lovis cũng có một đàn em tên Yozakura, cô ta mặc kimono và còn đeo cả một thanh katana. Hắn đã giải thích rằng cô ta là một người ngoại quốc.
Một giọng nói sau lưng cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
“Ư, xin lỗi vì đã làm phiền…nhưng cô có thể dùng bạch ma pháp được không? Tất nhiên là tôi sẽ trả công thỏa đáng.” Sera ngượng ngùng nhìn Pomera.
Cô ấy đang ẵm theo Alfred vẫn còn đang bê bết máu. Mắt hắn trợn ngược trong khi đã bất tỉnh nhân sự.
“Bạch ma pháp Cấp 4: Heal!” Nhìn dáng vẻ bất tỉnh của Alfred, Pomera cảm thấy có phần thương hại anh ta nhưng cũng đầy chán ghét. “Đây. Tôi chỉ có thể làm đến thế thôi. Anh ta nên tĩnh dưỡng một thời gian…”
“Cảm ơn cô! Và tôi cũng vô cùng xin lỗi vì đã làm phiền mọi người…” Sera cúi người vài cái.
“K-Không sao đâu…” Pomera khổ sở mỉm cười cho qua.
Alfred nên đích thân xin lỗi thì hơn, cơ mà không biết khi anh ta tỉnh dậy liệu có còn nhớ mô tê gì không nữa. Mà nếu có thì chắc sẽ không dại gì đến gần Pomera nữa đâu.
Nghĩ lại thì, anh ta tỉnh dậy mà không cuốn gói khỏi Manaloch ngay thì mới là lạ ấy chứ...
0 Bình luận