Bao tải gai nặng trịch rơi cái uỵch xuống góc bếp. Cael xoa bóp bả vai ê ẩm, vươn tay lấy chiếc khăn thô lau vội vệt bùn lấm lem trên gò má. Vác đống thịt lợn rừng từ bờ suối về ngốn của cậu kha khá sức lực.
Cael xoa bóp bả vai ê ẩm. Vác đống thịt lợn rừng và mỡ cắt tảng suốt quãng đường từ bờ suối về đến nhà cũng ngốn của cậu kha khá sức lực.
"Để tớ ra ngoài lấy củi, nhóm lò." Tessara đặt giỏ mây chứa đầy nấm hương ráo nước lên bàn ăn.
Cục Than đang cuộn tròn trên nóc tủ quần áo bỗng giật tai. Nó hé một con mắt màu xanh ngọc bích, đánh hơi thấy mùi thịt tươi liền uể oải vươn vai. Cái bóng đen tuyền nhảy phốc xuống sàn gỗ, lững thững bước tới cọ cọ bộ lông mềm sát vào bắp chân Cael, kêu lên một tiếng 'meo' rền rĩ.
"Tránh ra, lúc gài bẫy thì không thấy mặt mũi đâu, ngửi thấy đồ ăn là nhanh lắm." Cael dùng mũi giày đẩy nhẹ cục lông đen ra xa một khoảng.
Cục Than bất mãn quặp đuôi. Nó quay sang cọ vào chân kệ bếp rồi ngồi chễm chệ ở đó, hai mắt tròn xoe dán chặt vào mớ thịt thỏ.
Tessara quay lại với một tay ôm đống củi. Cô ngồi xuống, bắt đầu nhóm lửa.
Cael ngồi xổm ngoài cửa hông, bắt đầu nhổ lông gà. Nước sôi bốc khói nghi ngút từ chiếc nồi gang nhỏ được Tessara bưng ra phụ giúp.
"Cái áo rách vướng víu quá." Cael làu bàu, cúi đầu nhìn vạt áo trắng tả tơi vì cú ngoạm hụt của con lợn rừng ban sáng.
Cậu buông con gà dở dang, túm lấy vạt áo kéo ngược lên qua đầu rồi ném thẳng vào chiếc sọt tre đựng đồ bẩn ở góc hiên. Luồng gió lạnh thổi tạt qua lồng ngực trần khiến cậu khẽ rùng mình.
Một cục vải ném thẳng vào đầu Cael. Cậu chụp lấy. Đó là chiếc áo len dệt mỏng màu xám, thứ mà cậu hay mặc vào những đêm thời tiết hạ nhiệt.
"Mặc vào." Tessara lúc này đang đứng tựa lưng vào khung cửa, trên tay vẫn cầm chiếc khăn lau bếp.
Ánh mắt cô lướt qua những vệt sẹo mờ nhạt nằm vắt ngang bả vai cậu, rồi nhanh chóng rời đi. Cô buông thõng một câu nhẹ bẫng. "Lát nữa hắt xì văng cả nước miếng vào con gà thì ai mà ăn nổi."
"Tớ có bao giờ ốm vặt đâu." Cael hơi rùng mình, khoác chiếc áo len vào người, xắn gấu tay áo lên tận khuỷu để tránh dính nước.
Bữa tối nhanh chóng được dọn ra.
Cael gắp nốt miếng thịt đùi còn lại bỏ vào bát Tessara. "Ăn nhiều vào, nếu cứ như thế thì đến đống củi cậu cũng không nhấc nổi đâu."
Tessara khựng tay. Ánh mắt màu xanh nhạt lướt qua miếng thịt gà, rồi cô ngước lên lườm Cael một cái.
"Tớ khỏe hơn cậu tưởng nhiều đấy," cô nhai chậm rãi, khóe môi hơi nhếch lên.
Cael nhún vai. "Phải rồi, khỏe tới mức vấp cục đá tảng hôm bữa ở mép rừng suýt ngã sấp mặt."
"Do sương mù dày đặc che mất tầm nhìn." Tessara cãi lại, giọng điệu bình thản. "Cậu bớt càu nhàu đi."
Bữa ăn trôi qua chớp nhoáng. Cael no nê ngửa người tựa vào lưng ghế xoa bụng. Cậu nán lại bàn, móc con dao găm cài ở bắp chân ra lau chùi, mặc cho Tessara lặng lẽ gom dọn bát đĩa mang ra bồn nước. Lưỡi dao sắc lẹm phản chiếu ánh lửa lò sưởi bập bùng.
Phạch... phạch... cộc cộc.
Tiếng đập cánh và mỏ chim gõ dồn dập vào mặt kính cửa sổ.
Cael khựng tay đang lau lưỡi dao găm. Giờ này chim chóc hoang dã hiếm khi tự động lao vào nhà, nhất là đối với sát khí của con mèo lười biếng đang cuộn tròn trên nóc tủ kia.
Cậu đứng lên, đút con dao vào vỏ, bước tới đẩy chốt cửa. Bên ngoài bậu gỗ, một con chim ưng xám tro to bằng bắp đùi người lớn đang đứng rỉa lông. Ở chân nó buộc một ống kim loại nhỏ, bề mặt khắc chìm hình một thanh kiếm gác chéo trên cây trượng ma pháp.
Từ trên nóc tủ, Cục Than phóng phốc xuống sàn. Bụng nó ép sát mặt gỗ, cái đuôi ngoe nguẩy đầy phấn khích, rón rén tiến lại gần định tung người vồ lấy "con mồi" to xác vừa hạ cánh.
Nhưng con chim ưng xám lập tức xoay đầu lại. Nó chớp đôi mắt vàng khè, trừng trừng nhìn cục bông đen sì dưới bậu cửa. Hai con vật nhìn nhau chằm chằm. Kích thước chênh lệch đến thảm hại.
Cục Than khựng lại ngay giữa tư thế rình mồi. Nó lẳng lặng thu vuốt, ngồi phịch xuống giơ một chân lên liếm láp gãi tai như thể đang rất bận vệ sinh cá nhân, rồi quay ngoắt đi thẳng vào gầm chạn bát với dáng điệu vô cùng tự nhiên.
"Chim đưa thư?." Cael lẩm bẩm.
Cậu tháo nắp ống, dốc ngược. Hai cuộn giấy da cừu niêm phong bằng sáp đỏ chót rơi tọt vào lòng bàn tay. Ngay khi giao xong nhiệm vụ, con chim ưng lập tức vỗ cánh bay vút vào không trung.
Cael đóng cửa sổ, xoay người bước về phía bàn ăn. Cậu ném một cuộn giấy về phía Tessara.
"Rắc rối tìm tới cửa rồi. Cái đó khắc tên cậu."
Tessara chớp mắt. Cô lau khô tay vào tạp dề, thận trọng nhặt cuộn giấy lên. Dấu sáp đỏ rực phản chiếu ánh lửa bập bùng, mang theo một thứ áp lực vô hình khiến bầu không khí trong phòng đột ngột chùng xuống.
Cael bóp nát lớp sáp sừng của mình, mở tung cuộn giấy. Cậu lướt mắt qua những dòng chữ nắn nót viết bằng mực đen. Càng đọc, hàng lông mày của cậu càng nhíu chặt lại. Vẻ uể oải thường ngày bay sạch.
"Lão già khốn kiếp." Cael thả phịch lá thư xuống bàn, ngón tay gõ từng nhịp dồn dập lên mặt gỗ.
"Thư của cậu nói gì?" Tessara ngước lên, hàng mi khẽ động.
Cael tựa cằm lên mu bàn tay, ánh mắt dán vào những dòng chữ nghiêng ngả nằm ở phần tái bút. Giả giọng ồm ồm như một ông già " 'Ta đã nộp lệ phí và dùng danh dự của ta để bảo lãnh cho hai ngươi. Nếu trước cuối tháng tới mà không thấy mặt ở thủ đô, ta sẽ gửi lệnh nhờ Công hội Mạo hiểm giả lên Oakhaven gỡ sạch bẫy của ngươi, đồng thời tịch thu luôn cái nhà gỗ đó.'"
Cael hừ một tiếng, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. "Và phần quan trọng nhất, lão hứa nếu chúng ta ngoan ngoãn hoàn thành khóa học ở Valerius, lão sẽ trả lại 'thứ đó' nguyên vẹn."
Tessara khẽ cắn môi dưới. Cô mở lá thư của mình ra, lướt nhanh qua vài dòng. "Bên tớ thì ông ta viết vé xe ngựa tuyến dài hạn đã đặt sẵn ở trạm trung chuyển Oakhaven. Trong thư còn dặn tớ phải đi theo trông chừng, sợ cậu chết đói hoặc gây họa dọc đường."
"Tới tận Valerius?" Cael cười khẩy, "Thủ đô nằm tít bên kia rặng Drakenridge. Đường đi bét nhất cũng mất ba tuần. Ông già đó chán sống rồi hay sao mà muốn tống chúng ta đi xa tới vậy?"
Tessara không đáp ngay. Cô miết nhẹ ngón tay lên dấu sáp đỏ chót trên lá thư, nhắm hờ mắt lại. Khi mở ra, ánh mắt màu xanh nhạt của cô phủ một tầng u ám.
"Có lẽ là đang gấp, lõi ma lực của ông ta đang dần sụp đổ." Giọng Tessara vang lên đều đều, lọt thỏm giữa tiếng củi nổ lách tách. "Góc thư còn lưu lại chút mùi máu tanh bị ép khô. Ma thuật áp lên dấu niêm phong cũng rệu rã lắm rồi. Mạng già đó cùng lắm chỉ trụ được gần hai… à không, một năm thôi."
Cael ngước nhìn xà nhà. Cậu thừa hiểu tính nết của ông ta. Kẻ từng vớt hai người lúc cận tử trở về, nếu đó là theo góc nhìn của ông ta. Ném cho cái nhà gỗ này làm nơi dưỡng thương, nhưng điều đó không có nghĩa ông ta sẽ ban phát ân huệ một cách miễn phí.
"Cậu nghĩ ông ta thật sự sẽ trả lại thứ đó cho chúng ta sao?" Tessara đột ngột lên tiếng, phá vỡ dòng suy nghĩ của Cael. "Hay đây chỉ là một cái bẫy khác trước khi lão chết?"
Câu hỏi của cô đánh trúng vào trọng tâm vấn đề. Cael chống hai tay lên bàn, cơ hàm hơi bành ra.
"Chúng ta không có quyền lựa chọn tin hay không." Cael gằn giọng. "Nếu ông già đó thực sự ngỏm mà chúng ta còn chưa làm xong việc được giao, lão nhất định sẽ mang luôn thứ đó xuống mồ bồi táng cùng, tới lúc đó chúng ta có muốn tìm thì cũng khó.
Ngẫm nghĩ một chút rồi Cael tiếp lời. "Có lẽ là đang bị dồn vào đường cùng nên mới vội vàng tống chúng ta đến Valerius. Nơi đó là trung tâm quyền lực của Đế quốc, chắc chắn kẻ này muốn đào bới hay làm gì đó rồi. Ai mà biết được."
Tessara thở dài. Đôi vai mảnh khảnh của cô hơi chùng xuống. Sự bài xích những chốn ồn ào hiện rõ trên gương mặt thanh tú.
"Trạm xe ngựa dài ngày đông đúc lắm, tớ ghét người lạ lảng vảng xung quanh, cậu biết mà. Chưa kể học viện hoàng gia..." Cô bỏ lửng câu nói, những ngón tay siết chặt lấy mép giấy da.
"Thì cậu cứ vác cái bộ mặt lạnh như băng lúc sáng cậu dùng với khách vãng lai ra mà xài." Cael bước tới bồn nước, cầm chiếc ly đất nung lên tráng qua. "Suốt dọc đường cứ ai tới gần định bắt chuyện, cậu trừng mắt lườm cho một phát là họ chạy rẽ đất ngay."
"Tớ có lườm ai bao giờ đâu!" Tessara cự nự, hàng lông mày cau lại.
"Haha… vậy thì quý cô Tessara đây đang nhìn tớ với ánh mắt gì vậy?" Cael bật cười, tiếng cười xua đi phần nào bầu không khí nặng nề do hai lá thư và quãng đường đằng đẵng mang lại. "Đừng lo. Tớ nghe nói Học viện Valerius có hệ thống thư viện khổng lồ lắm."
Cậu xoay người lại, dựa hông vào kệ bếp, nhếch mép. "Cứ kiếm một góc khuất trong đó mà trốn, tha hồ đọc sách chẳng ai làm phiền. Chẳng phải cậu hay cằn nhằn cuốn bách khoa thảo dược tớ vác về bị rách mất mấy trang cuối sao? Xuống tận đó tìm bản gốc mà đọc."
Tiếng lạch cạch dọn dẹp của Tessara hơi khựng lại. Ánh mắt cô lóe lên một tia sáng mờ nhạt. Dù cố kiềm chế, sự háo hức hiếm hoi vẫn rò rỉ qua tông giọng.
"Thư viện lớn đến mức nào?"
"Lớn bằng mười cái nhà này gộp lại. Chắc vậy." Cael xoa xoa cằm. Cậu chưa từng đặt chân tới thủ đô bao giờ, bốc phét một chút để Tessara nới lỏng cảnh giác cũng chẳng hại gì.
Tessara vuốt phẳng hai lá thư, cẩn thận cuộn chúng lại nhét vào tạp dề.
"Nếu phải đi xa thế thì đồ ăn khô mang theo phải làm gấp đôi." Tessara bắt đầu tính toán, bước nhanh về phía chạn bát. "Sáng mai tớ sẽ dọn dẹp thảo dược, đóng thành hai bao tải nhỏ. Cậu mang đống da thỏ và mỡ lợn hôm nay ra thị trấn Oakhaven bán đi, gom tiền mua thêm một cái áo choàng lông dày dày cho tớ. Vượt rặng Drakenridge gió buốt lắm."
"Biết rồi." Cael đáp gọn lỏn, bước ra phía hiên nhà để kiểm tra đống củi.
0 Bình luận