Tử Nguyệt giới có bầu trời đêm rất đặc biệt; Mặt trăng to lớn gần gấp đôi mặt trăng ở thế giới của Tuấn, giống như một ai đó đang kéo nó xuống gần mặt đất hơn vậy. Chưa hết, vầng nguyệt lượng kia còn nhuốm một màu tím nhạt, phủ xuống nhân gian thứ ánh sáng dịu nhẹ đậm chất thơ. Nhưng đối với bảy quân nhân Mị Ảnh lúc này, ánh sáng thơ mộng đó chẳng khác nào ánh trăng lừa dối, nó chỉ khiến cảm giác của họ thêm phần bơ vơ lạc lõng.
Thế giới này không phát triển mạnh về khoa học công nghệ, nền văn minh của họ chậm hơn thế giới của Tuấn vài thế kỉ. Thể chế chính trị hầu hết là quân chủ lập hiến, và thường bị lũng đoạn bởi những kẻ có pháp thuật hoặc khả năng đặc biệt. Quốc gia càng lớn mạnh thì lực lượng này càng đông đảo, và đa phần đều có dây dưa với những phần tử cực hữu.
Holy War với quan điểm xuyên suốt là không can thiệp quá sâu vào tự nhiên và xã hội của các giới, vậy nên chỉ duy trì lực lượng vừa phải, đủ để những kẻ cực hữu không dám làm càn.
Sự việc căn cứ bí mật của Holy War bị tấn công và thương vong triệt để có thể sẽ làm thay đổi quan điểm của họ. Ở vào hoàn cảnh hiện tại, nhóm Cheetah chỉ mong điều đó đến càng sớm càng tốt.
Maysaa trao cho mỗi người một tấm huy hiệu mạ vàng hình đế huy của Holy War, giải thích cặn kẽ từng công dụng của nó.
Tuấn nhận lấy một chiếc.
Đây là huy hiệu đặc quyền, được cấp riêng cho từng quân nhân thuộc biên chế Mị Ảnh . Thấy nó, tất cả các đơn vị khác trong toàn quân đều phải hỗ trợ tuyệt đối. Thứ này giống như một tấm vé thông hành hạng sang, một dạng thẻ vip của quân nhân Linh Giới.
Mặt sau của huy hiệu là một cái màn hình nhỏ và được gắn thêm thiết bị nhận diện tinh vi. Theo hướng dẫn của May, Tuấn đưa nó ngang mặt để quét tròng mắt, đèn tín hiệu từ màu đỏ chuyển thành xanh, vậy là đã kết nối thành công. Kể từ bây giờ, mọi thành viên trong nhóm có thể tìm thấy nhau trong bán kính hai ki-lô-mét nhờ máy quét tần số bằng sóng siêu âm, và bộ đàm trong khoảng cách năm trăm mét.
Khu mỏ nằm sâu trong rừng già với núi non trùng điệp, biệt đội bắt đầu di chuyển xuyên rừng, tách làm hai nhóm nhưng vẫn đảm bảo được liên lạc. Đích đến là một thị trấn nhỏ nằm cách mỏ chừng năm mươi ki-lô-mét.
…
Thị trấn nhỏ Skoda xuất hiện mờ ảo trong sương sớm, đâu đó vang lên tiếng quạ kêu phá đi sự tĩnh lặng đến bất thường.
Con đường đất gồ ghề đá sỏi và bùn nhão dẫn vào thị trấn vắng lặng không bóng người qua lại, thứ đáng ra phải có mỗi khi buổi bình minh thức giấc.
Maysaa dẫn đầu đội ngũ từ từ tiến vào trấn. Ngoài vết bánh xe trồng chéo in hằn trên bùn nhão và dấu chân ngựa cày xéo nát hết cỏ ven đường, thứ khiến Cheetah cảnh giác cao độ chính là những dấu chân lớn của dã thú, mà đâu chỉ có một loài, ở đây dễ có đến tận ba loại dấu chân thú khác nhau, đều là móng vuốt to lớn sắc nhọn.
- Chúng đi qua đây tầm hai ngày rồi!
Tuấn căn cứ vào dấu chân mà đưa ra lập luận, bởi hắn đã có kinh nghiệm đi rừng từ khi còn ở bãi đào vàng.
Maysaa đồng tình:
- Hợp lí, trùng khớp với thời gian chúng tấn công khu mỏ, ở đó cũng có những dấu chân như này.
Biệt đội tiếp tục tiến vào trong trấn. Đàn quạ đen thấy có bóng người thì bay tán loạn, kêu lên những tiếng quang quác đúng kiểu vừa ăn cắp vừa la làng.
Cảnh tượng trong trấn còn tan hoang hơn khu mỏ nhiều, phải nói là như chốn địa ngục. Mùi tử khí len lỏi trong từng cơn gió se lạnh, xác chết nằm la liệt, người vắt trên cành cây, kẻ gục dưới chân tường; Người già, phụ nữ và trẻ em, đến cả gà chó cũng không thoát kiếp nạn, thật hiếm để thấy được một cái thi thể còn toàn vẹn.
Họ tản ra khắp trấn để tìm kiếm, chẳng có gì ngoài tử thi và những ngôi nhà đổ nát. Cả đội tập trung tại tòa nhà bằng đá duy nhất giữa trấn, có vẻ như đây là trung tâm hành chính hoặc tôn giáo của Skoda.
Saifer cằn nhằn:
- Báo hại, mất công mò mẫm cả đêm trong rừng, cuối cùng lại tìm thấy một cái nghĩa địa.
Thím Vivyan nhìn lướt từng người:
- Không tìm thấy manh mối gì ư?
Câu trả lời chỉ là những cái lắc đầu bất lực.
Lady Ashe đưa ra nghi vấn:
- Vùng này vẫn nằm trong lãnh thổ Salia, vậy tại sao quân Salia lại thảm sát dân của họ?
- Hẳn là có uẩn khúc rồi! Vả lại chưa chắc đã phải do quân Salia. Lời của Paven nói ra trong lúc hoảng loạn, chỉ mang tính chất một chiều, chẳng thể đem ra làm căn cứ được. - May lập luận.
Tiểu thư Ashe không biết là quá đạo đức hay lương tâm cực kì thánh thiện, cô nhìn toàn cảnh rồi nói:
- Những người này thật xấu số, đáng thương. Chúng ta có nên chôn cất họ cho phải đạo không?
Saifer nhăn nhó:
- Cô bớt ôm đồm thánh mẫu đi! Vài trăm cái xác chứ đâu phải ít.
Maysaa lên tiếng, gọng cô trầm xuống với vẻ bất nhẫn:
- Coi như ta chỉ là người qua đường, cứ để tự nhiên thiên táng cho họ đi!
Đâu đó ngoài bìa rừng phía xa lấp ló những đôi mắt thèm thuồng của bầy sói hoang, chỉ chờ những người còn sống kia rời khỏi trấn, nơi đây sẽ có một bữa tiệc linh đình hoành tráng.
‘Bà thím’ dẫn mọi người về phía đầu bên kia của thị trấn, từ đây chia thành ba con đường đi sang địa hạt khác. Cô chỉ vào tấm biển hướng bên trái có dòng chữ ‘Bến sông Vonka’ nói:
- Ra sông Vonka, tìm cách đi đường thủy đến Lamdar sẽ nhanh hơn và hạn chế được sự dòm ngó của chính quyền địa phương.
Saifer theo thói quen lại bất bình:
- Đi đường thủy một lèo vậy bất tiện, chúng ta cần ăn uống, tắm rửa. Tôi không thể cắn lương khô suốt ngày được.
Vivy cười giảo hoạt:
- Cậu là một quân nhân, được đào tạo để chiến đấu và thực hiện nhiệm vụ đặc biệt. Sau này đừng phát ngôn một cách tùy tiện như vậy. Hơn nữa, ở đây còn có một gã đầu bếp năm sao đó nha…! Lo gì không có những món ngon tương tự gà Tug-tug.
Không hẹn mà mấy người cùng đánh ánh mắt sang nhìn gã đồng đội Hỏa Nhãn, vài tên còn cảm thấy hổ thẹn bởi bữa tiệc party gà mập đã bị thượng cấp phát hiện.
…
Bến sông Vonka thực chất là một ngôi làng ven sông với hơn hai chục nóc nhà. Thời điểm này không một bóng người đi lại, nó chẳng khác gì một ngôi làng ma, bởi người dân ở đây cũng rơi vào thảm trạng giống với trấn Skoda.
Đoàn quân nhân vội vã đi ra bến sông, thực may là vẫn còn hai chiếc thuyền khá lớn neo đậu nơi cầu cảng. Chỉ có điều, cảnh tượng trên khoang thực sự rất khó coi.
Có ba cô gái trẻ đều trong tình trạng lõa thể bị trói tay vào cột buồm hoặc lan-can, chết không nhắm mắt, thân thể trắng ngần lít nhít những vết cào cấu bạo lực. Xung quanh mạn thuyền đầy những xác chết binh lính, chẳng biết là lính Salia hay của vương quốc chư hầu nào.
Veronica cùng Lady Ashe đều đau lòng, họ cùng là phụ nữ, nhận biết được ba cô gái xấu số kia đã bị cưỡng bức tới chết.
Trong khí đám nam quân nhân đang quay mặt đi hướng khác, Maysaa bay xuống khoang thuyền, vơ vội mấy tấm áo choàng của binh lính cạnh đó, phủ lên người các thiếu nữ. Cô quay sang nói với đám thuộc cấp:
- Dưới hầm còn một người sống sót, ‘Hỏa Nhãn’ với ‘Phong Vân’ lập tức xuống đó xem xét, những người còn lại dọn dẹp thuyền ngay lập tức.
Tuấn cùng Rarffin vội vã nhảy xuống khoang thuyền, mở cửa hầm chứa đồ bắt đầu kiểm tra lục soát.
Hắn có thể cảm ứng được giao động của nhịp tim đập mạnh, nó ẩn trong chiếc thùng gỗ đựng rượu nơi góc hầm. Vậy là Tuấn ra hiệu cho Rarffin cùng nhẹ nhàng tiến lại, cất giọng êm ái truyền cảm:
- Có ai ở đó không? Chúng tôi là người tốt, hứa sẽ không làm hại bạn, mời bạn ra đây nói chuyện…
Im lặng trong khoảng thời gian gần một phút.
Thùng gỗ rung nhẹ, nắp thùng được kéo ra, từ trong đó trồi lên một cậu bé chừng mười tuổi, tóc vàng óng, mặt đầy tàn nhang. Nhìn cách ăn mặc lam lũ cũng biết cậu bé thuộc tầng lớp thấp trong xã hội rồi.
- Có thật là các anh không giết em chứ? - Cậu ta cất giọng run run đầy sợ sệt.
Rarffin cố nặn ra một nụ cười thật hiền hậu, nhưng nó lại không phù hợp với cơ mặt của anh.
- Yên tâm đi nhóc, các anh hứa sẽ không làm hại cậu đâu, thậm chí còn bảo vệ cậu nữa!
- Đói không? - Tuấn thực tế hơn.
Cậu bé gật đầu, theo phản xạ bụng sôi lên ồng ọc.
Tuấn móc ra ít thịt gà Tug-tug dự phòng, ném cho cậu vài miếng.
- Ăn đi đã, có gì từ từ nói!
- Cậu tên gì? Người vùng nào? - Rarffin có vẻ mất kiên nhẫn.
- Em tên Valody, người xứ Dolbas, chư hầu phía tây của đế quốc Salia. - Cậu bé vừa ăn vừa nấc nhưng vẫn cố gắng trả lời.
Tuấn đi đến vỗ vỗ vai cậu bé động viên, xong xốc nách cậu ra khỏi chiếc thùng gỗ. Hắn quay sang Rarffin hỏi:
- Anh còn miếng nước nào không?
Phong Vân vội vơ lấy chiếc cốc gỗ uống bia của thủy thủ, tay anh sáng lên, hơi nước trong không khí liền ngưng tụ thành cốc nước tinh khiết. Anh đưa cho cậu nhóc, nháy mắt làm ra vẻ thần bí:
- Valody… Nước nguồn tinh khiết đây!
Chờ cho Valody lưng lửng bụng, hai người liền dắt cậu nhóc lên trên hội họp với cả nhóm.
Sau một hồi ân cần hỏi han Valody, cuối cùng cả nhóm cũng biết được nội tình;
Valody là phụ việc cho thủy thủ đoàn, theo tàu đi từ Dolbas đến kinh đô của Salia.
Chuyến hải trình này rất đặc biệt, nó mang theo công nương Alicia, con gái của nữ công tước vùng Dolbas đi sứ đến Salia. Bởi Dolbas là một phương chư hầu dưới quyền bảo hộ của Salia, vậy nên cách vài năm lại phải cử người kế vị đến hoàng cung Salia, coi như làm con tin, và việc đăng cơ luôn phải phụ thuộc vào mẫu quốc.
Mặc dù đoàn sứ thần này đông đảo, tướng lính đều là tinh nhuệ, cộng thêm hai gã pháp sư, nhưng vẫn bị tuyệt diệt khi tình cờ cập bến sông nhỏ này, đó âu cũng là vận rủi của công nương Alicia và đoàn tùy tùng. Valody đang bận việc dưới hầm chứa đồ, khi xảy ra biến cố đã kịp trốn vào chiếc thùng gỗ kia, vì vậy mà thoát được một kiếp nạn.
Trở lại thực tại.
Maysaa sau khi thẩm vấn Valody thì bất ngờ xoa đầu cậu nhóc, lập tức cậu lăn quay ra mê man bất tỉnh. Không để đám thuộc hạ kịp phản ứng, May lên tiếng:
- Tôi chỉ tạm xóa đi một chút kí ức của cậu ta, đề phòng những hành vi và lời nói gây bất lợi cho đội. Đây cũng là việc tốt cho cậu ấy. Khi nào đến Lamdar, ‘Kính Cận’ sẽ có cách chữa lành.
Tính toán của Maysaa rất hợp lí chu toàn, cả nhóm không ai phản bác lại.
Cô tiếp tục thể hiện vị thế của người chỉ huy:
- Kể từ lúc này, ‘Tiểu thư’ sắm vai công nương Alicia. Tôi và Kính là hầu gái, bốn cậu đương nhiên vào vai vệ sĩ. Cơ hội tiếp cận hoàng cung Salia là đây chứ đâu.
Tất thảy đều thấy được sự quyết tâm trong ánh mắt của Vivyan, nó như tiếp lửa cho niềm tin đang dần nguội lạnh trong lòng họ.
0 Bình luận