Tuấn ở lì dưới đáy biển luyện quyền cước, múa đao, phóng hỏa. Đã quá giờ quy định mà hắn chẳng buồn ngoi lên mặt nước.
Hôm nay là ngày thứ tư đi tìm đồ cho Willem, hắn biết tỏng là chẳng có thứ gì dưới này, tìm vô ích. Mục đích chính của vị tướng kia chính là rèn luyện và mở ra khả năng mới cho hắn, cách này quá hay, tránh áp lực tâm lí cho chiến sĩ.
Hắn nhẩm tính quãng thời gian nín thở cũng hơn hai tiếng đồng hồ rồi. Do hoạt động nhiều nên Tuấn thấy tức ngực, hoặc lượng dưỡng khí cơ thể tự sản sinh không đủ bù đắp khi vận động cực hạn như này, vậy là hắn ngoi lên.
- Vẫn không thấy gì! - Tuấn hô lớn khi mới trồi lên khỏi mặt nước.
Đúng là không có gì thật, tướng Đầu Cam đã bỏ đi từ khi nào. Hắn vội trèo lên theo lối vách đá, kiếm một vị trí bằng phẳng ở lưng chừng ngồi nghỉ, tiện thể cũng là hong khô y phục dưới ánh nắng chiều. Cơ thể hắn ấm dần lên, hơi nước từ quần áo bốc hơi nghi ngút tạo thành những làn khói mỏng, một chút pháp thuật đơn giản kể cũng tiện.
Bên trên có tiếng động, hắn ngước lên.
Veronica trong bộ váy ngắn duyên dáng và chiếc nón rộng vành cài hoa đang lấp ló ngó xuống:
- Em xuống đó nhé!
Chẳng cần Tuấn đồng ý, Kính Cận giơ pháp trượng lên, khoảng không dưới chân cô nháy lên những vòng tròn ánh sáng nhỏ đầy những văn tự tượng hình lạ lẫm. Cô bước xuống đến đâu là vòng tròn ánh sáng lại đỡ gót đến đó, hình ảnh này quá ư là huyền diệu.
Tuấn thầm nghĩ: “Đến thiên sứ cũng chỉ có vậy mà thôi.”
Veronica đến bên cạnh hắn, thấy được vẻ mặt ngây ngô thì cười phá lên:
- Trông kìa, anh cất cái bộ mặt ấy đi, ngộ lắm!
Tuấn cười ngượng:
- Em ra đây thăm tôi?
Kính Cận gật đầu:
- Đúng thế, thiện thể khoe với anh thuật pháp đi lại trong không khí mới đây! Hay không?
- Là Eveline hay May… nhầm Thím Vivyan? - Tuấn tỏ ra hứng thú với bộ môn này.
Veronica bĩu môi làm bộ hờn dỗi:
- Anh đánh giá thấp khả năng của em rồi, em chỉ cần nhìn chị May ngự không một lần là hiểu ra nguyên lí, hi hi…
Tuấn cứng họng, chỉ biết giơ ngón cái ra dứ dứ với Kính Cận để chữa ngượng.
- Nếu anh thấy thú vị thì để em dạy cho, em nghĩ anh sẽ làm được! - Veronica đề nghị.
- Ô! Được thế còn gì bằng, tôi học.
Kính Cận chỉ chờ có vậy, cô liền làm giá:
- Không có miễn phí đâu nha!
- Được rồi, giá cả thế nào? - Tuấn sòng phẳng.
- Mấy con gà mập mạp ở đây thực sự rất hấp dẫn. Anh chế thật nhiều món thịt gà khô cho em mang đi Salia ăn dần. Được chứ!?
Tuấn sửng sốt:
- Gà Tug-tug tướng Willem nuôi để làm phương tiện đi lại và kéo xe, vậy mà em cũng muốn giết thịt?
- Ai bảo anh thịt gà của tướng quân đâu!?
- …!
Hắn chỉ biết câm nín.
Vẻ mặt Veronica chợt chuyển sang nghiêm túc, còn thêm chút thẹn thùng :
- Có thứ này tặng anh!
Nói rồi cô xòe tay ra, bên trong lòng bàn tay trắng nõn là một chiếc nhẫn màu bạc được chạm khắc hoa văn tinh tế.
Tình huống nhạy cảm này làm Tuấn bị bất ngờ, hắn chưa vội nhận ngay, tần ngần đánh giá chiếc nhẫn.
- Thôi nào! Đừng có đứng đực ra như thế.
Veronica kéo tay hắn lại rồi dúi chiếc nhẫn cho hắn, cô nói:
- Đây là Esuna Ring, nó có khả năng kháng một số thuật hắc ám của Dark Mage. Sau này đến Tử Nguyệt giới, chúng ta phải đối mặt với những phần tử cực hữu, nhẫn Esuna sẽ rất hữu ích với anh.
…
Màn đêm buông xuống, Tuấn uyển chuyển nhanh nhẹn như một con mèo rời khỏi kho chứa cỏ. Tiếng ngáy đều đều của Rarffin vọng ra từ cái chòi canh lại chính là thứ âm thanh át đi những tiếng động nhỏ do hắn gây ra.
Hắn lẩn vào vườn nho, di chuyển trong đó để tiếp cận tường rào, những rặng nho trồng theo luống cao quá đầu người thực sự rất tốt cho việc làm lén lút của Tuấn.
Cách chỗ hắn di chuyển chừng năm mươi mét có tiếng động rất nhỏ. Tuấn căng mắt nhìn về phía đó, hắn cười ranh mãnh. Ông tướng Saifer đang lúi húi vặt trộm nho của ngài Willem, chẳng biết để làm gì.
Saifer chưa phát hiện ra hắn, vẫn mải miết vặt tùng chùm nho mọng cất vào túi thần kì. Tuấn cũng mặc kệ, hắn còn có việc quan trọng khác. Vậy là hắn di chuyển tách xa khỏi tầm cảm ứng của Saifer, đến sát bờ tường rào bằng đá.
“Hỏa Nhãn đứng lại, cậu định đào ngũ à?”
Giọng của Saifer vo ve ngay bên tai Tuấn. Hắn quay đầu lại áp ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng.
Lửng Mật di chuyển đến gần Tuấn thì thầm:
“Sao hả? Thấy nhiệm vụ khó khăn nên tính bài chuồn hử?”
Tính không thể cắt cái đuôi cù nhây này được rồi, Tuấn thì thầm:
“Đi bắt trộm Tug-Tug không?”
Mắt Saifer sáng lên, không giấu được sự phấn khích.
“Tôi thèm chén mấy con gà mập đó từ ngày mới đến đây rồi… Đi thôi, đêm nay cho cậu thưởng thức thứ rượu nho gia truyền của nhà Raikonel.
“Các cậu đi đánh chén thịt gà mà không mời đồng đội là xấu lắm đó!”
Một giọng nói khác vo ve bên tai, Tuấn và Saifer không cần nhìn cũng biết là ai rồi.
Rarffin mò mẫm đi đến nhập hội.
Tuấn nói:
“Vậy ra tiếng ngáy lúc nãy là do anh cố tình?”
“Không làm thế thì thằng hậu đậu này làm sao có thể trộm nho mấy ngày hôm nay!”
Anh ta thì thầm và nháy mắt với Saifer
“…!”
Willem nằm lim dim trên chiếc ghế đung đưa trong căn phòng sặc mùi khói thuốc, chiếc tẩu thuốc đang cháy dở hờ hững trên tay ông, chỉ trực rơi xuống sàn bất cứ lúc nào.
“Cộc… Cộc” – Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên.
- Vào đi, ta chưa ngủ.
Maysaa bước vào, chào quân nhân rõ dứt khoát.
- Ngài huấn luyện bọn trẻ này tốt lắm Will, chúng đã vượt qua hai chốt cảnh vệ trong làng. Hiện đã rời khỏi Windmill.
- Tốt… Chúng đi đâu? - Tướng đầu cam hững hờ.
- Đi bắt Tug-Tug, khả năng là tổ chức party gì đó. Có cần lôi cổ chúng về không?
Willem đưa tẩu lên rít một hơi, nhếch miệng cười đểu:
- Kệ bọn nó đi, tuổi trẻ phải nổi loạn như vậy sống mới có ý nghĩa. Chúng đừng có trộm gà của ta là được, hắc hắc…
…
Ngày hôm nay, trên bầu trời vang lên những tiếng gầm rú của động cơ, ngay phía trên nông trại. Một chiếc trực thăng lớn từ từ hạ cánh xuống bãi đất trống, nơi mà nhóm Cheetah vẫn thường thao luyện chiến đấu với tướng Willem.
Cả nhóm đều biết, thời khắc phải rời xa Linh Giới đã đến. May kiểm tra lại mọi thứ với đám lính thuộc quyền, xong chào tướng tóc cam, ôm Eveline, rồi dẫn cả đội ra máy bay.
Bốn cậu lính trẻ lần lượt ôm tạm biệt vị tướng về hưu, mặc dù thường ngày bị tẩn rất đau, nhưng trong lòng họ đã coi ông như người cha thứ hai của mình rồi.
Trực thăng cất cánh, Tuấn ngó ra cửa kính, thu lại toàn bộ hình ảnh của Windmill vào trong mắt, cho đến khi mái tóc màu cam rối bời kia chỉ còn là một cái chấm nhỏ xa mờ.
Máy bay hướng ra phía biển, đích đến là căn cứ hải quân nào đó thuộc phiên chế của Tập đoàn quân Rạng Đông.
Tầm ba giờ đồng hồ sau, máy bay đâm vào một đám mây sương mù dày đặc, màn hình hiển thị nhấp nháy đỏ lòm, kèm theo tiếng nữ rè rè phát ra từ bộ đàm.
“Vật thể bay dừng lại, quay đầu, các anh đang xâm phạm vùng cấm bay. Trong một phút nữa nếu không rời đi, sẽ bị coi là kẻ thù của Holy War, lập tức bắn hạ.”
Lời nhắc từ bộ đàm vang lên lần thứ hai, anh phi công liền trả lời và đọc mật mã. Sau năm giây, màn hình trung tâm sáng xanh trở lại. Mây trắng rẽ sang hai bên, mở lối cho trực thăng đi qua lớp sương mù.
Quang cảnh đập vào mắt đám lính khiến họ không thể ngậm mồm lại được. Tuấn đã được xem trên ti-vi về các hạm đội thủy quân của các siêu cường, nhưng nếu đặt vào đây, chúng chỉ như những món đồ chơi mẫu giáo mà thôi.
Thứ hắn nhìn thấy là một thành phố di động trên biển, Các loại tàu chiến siêu lớn nhiều nhan nhản, tàu bay chiến đấu hạ cánh cất cánh liên tục, chúng bu lại rồi rời khỏi cái thành phố trung tâm kia như những con ruồi, con muỗi.
Đặc biệt, phía trên thành phố là một tòa Kim tự tháp bay lơ lửng, bị những sợi xích sắt khổng lồ níu giữ từ dưới lòng biển sâu…
May cười ngất khi thấy biểu hiện đờ đẫn của mọi người, cô giới thiệu:
- Hạm đội Leviathan – quân Rạng Đông.
Trực thăng hạ cánh, đón đoàn là một nữ sĩ quan quân hàm đại úy, cô ta tỏ ra bất ngờ và sượng sùng khi thấy đám người mặc thường phục bước xuống. Chỉ đến khi May giơ tấm huy hiệu ra trước mặt, cô gái này mới tỏ ra hoảng hốt, thái độ thay đổi đến chóng mặt.
May lạnh lùng:
- Đưa chúng tôi đến ban tác chiến không gian.
- Vâng sếp! - Đại úy khúm núm.
Nữ sĩ quan hướng dẫn nhóm Cheetah rời khỏi khu cảng hàng không, trực tiếp lái một chiếc phi cơ đưa họ đến tòa tháp trung tâm của ‘Siêu mẫu hạm’ Leviathan.
Nhóm bọn họ phải kiểm tra an ninh hai lượt, di chuyển qua nhiều phòng ban, cuối cùng được một chiếc tàu ngầm mini đưa xuống thềm lục địa.
Qua ô kính nhỏ, Tuấn thấy rất nhiều tàu ngầm cỡ lớn với thiết kế hiện đại, nằm im lìm bất động dưới đáy của siêu mẫu hạm. Quả thực tiềm lực quân sự của Holy War quá khủng khiếp. Chỉ cần một Tập đoàn quân như Rạng Đông phát động chiến tranh cũng đủ để xóa sổ một giới mất rồi.
Một quầng sáng như chiếc bát úp xuất hiện dưới tầng đáy, nó lớn dần lên, đó là một thành phố cổ kính đổ nát, phần lớn đã bị lớp trầm tích dưới đáy chôn vùi đi, tuy nhiên đền đài lầu các vẫn hiển hiện một cách rõ nét. Nơi đây xưa kia hẳn đã là một thành phố vàng son lộng lẫy.
Tuấn buột miệng:
- Đây là nơi nào?
- Một phần của nền văn minh Atlantis, đã từng phát triển rực rỡ cách đây 12 ngàn năm, hoặc có thể lâu hơn nữa. – Maysaa đáp lời.
Tàu ngầm mini cập bến, họ đi xuyên qua màn sáng bảo vệ, bên trong khô ráo như thế giới trên cạn vậy.
Lại là một lớp an ninh nghiêm ngặt kiểm tra, sau đó, một anh sĩ quan phụ trách hướng dẫn nhóm người đi bộ dọc theo đại lộ chính, hướng đến tòa tháp đổ nghiêng ở trung tâm.
Họ dừng lại trên một cái bình đài bằng đá hoa cương trắng bên cạnh tháp nghiêng, bề mặt đài chạm khắc các kí tự cổ khá giống chữ trong tháp Ảo Ảnh, được xếp lớp thành những vòng tròn lớn nhỏ đồng tâm.
Bình đài lúc này đang có ba người đợi sẵn; Một bà già trạc ngoài năm mươi, tóc bạc trắng, dẫn theo hai cô gái trẻ trạc tuổi bọn hắn, cô nào cô ấy trông cũng nõn nà kháu khỉnh.
Bà già trông thấy Tuấn thì cười cười đầy ẩn ý, hắn không biết phải xưng hô hay chào hỏi như thế nào, nhưng thấy không thoải mái lắm. Maysaa tiến đến chào điều lệnh:
- Master Thúy Hạnh mạnh khỏe!
Cả đám lính đều không biết bà già kia, thấy May kêu một tiếng Đại Sư thì vội vàng chào điều lệnh rất nghiêm trang, cả Tuấn cũng vậy.
Thúy Hạnh cũng chẳng rườm rà, bà nói với anh sĩ quan dẫn đường:
- Được rồi, ta chờ ở đây muốn còng cả lưng… Cậu khởi động cổng không gian đi!
Anh kia vội vàng móc ra một khối đá cỡ nắm tay, trong suốt như đá Thạch Anh, đến khảm vào cái lỗ nhỏ ở giữa trung tâm bình đài. Rồi anh vội vã nhảy ra.
- Chúc đại sư và các bạn thượng lộ bình an, chào quyết thắng!
Khối đá sáng rực lên, văn tự trên bình đài cũng sáng, tạo thành một vòng ánh sáng lấp lánh đẹp mắt. Rồi tất cả người trên đài tan biến vào thứ ánh sáng kì diệu đó.

0 Bình luận