Sau vụ đụng độ cái bể hiến tế kinh tởm ban nãy, nói thật là cả hai chúng tôi đều đã tụt hết hứng, chỉ muốn quay thẳng về nhà cho rảnh nợ. Nhưng… đã tốn công lặn lội đến tận nước này rồi mà quay về tay trắng thì thật phí phạm.
Thế là tôi đành đánh bài liều, khua môi múa mép thuyết phục Angelica rằng rất có thể vẫn còn nhiều cứ điểm ám muội của đám tà giáo ẩn lấp quanh đây cần được thanh trừng. Mục đích thực sự của tôi, dĩ nhiên, vẫn là lùng bằng được thanh ma kiếm.
Một nửa sự thật thì vẫn là sự thật. Angelica hoàn toàn không phát giác ra ý đồ mờ ám của tôi và ngoan ngoãn gật đầu đồng ý đi tiếp. Hoặc ít nhất, đó là những gì cô ấy tỏ ra ngoài mặt.
Mà ngoài mặt hay trong lòng cũng quan trọng mấy đâu, có đi theo bảo kê là được.
Và rồi, sau tầm hai chục phút, chuyến mò mẫm cũng dẫn chúng tôi đặt chân tới chỗ này.
Trong tầm mắt tôi hiện tại là một buồng tế lễ khác, có cấu trúc gần giống cái buồng vỡ nát ban nãy, chỉ khác là nó vẫn còn nguyên vẹn. Ước lượng bằng mắt thường, không gian nơi này rộng chừng sáu trăm mét vuông. Tường đá xung quanh xám xịt, nứt toác và phủ đầy rêu phong ẩm ướt. Dựng sừng sững ở bốn góc phòng là bốn cây cột trụ khổng lồ, được tạc từ những khối đá nguyên khối xếp chồng lên nhau.
Những đường nét chạm khắc trên đó khá tinh xảo và mang một vẻ sang trọng, không phải cái kiểu xa hoa phù phiếm của giới quý tộc, mà mang hơi hướng… “thần thánh” và cổ kính hơn.
Và đương nhiên, không thể thiếu nhân vật chính của căn phòng. Nằm chễm chệ ngay vị trí trung tâm là một bệ đá hình tròn. Bề mặt nó hằn sâu những rãnh họa tiết chằng chịt, và các vòng tròn hướng tâm. Theo mô típ game nhập vai và tiểu thuyết thông thường, mấy cái rãnh này sinh ra là để dẫn máu tươi chảy vào lõi nhằm kích hoạt một cơ quan bí mật nào đó.
Nhưng mà…có thứ gì đó lạ lắm, một nơi như này, mà tuyệt nhiên chẳng có con trùm hay mấy con quái tép riu nào đứng canh gác.
“Quái thật.” Tôi lẩm bẩm, nhíu mày đảo mắt nhìn quanh, đồng thời căng lồng ngực cố gắng mở rộng cảm quan để dò tìm xem có nguồn ma lực ngoại lai nào đang ẩn nấp hay không. Nhưng kết quả trả về chỉ là một con số không tròn trĩnh.
“Chẳng có tên tà giáo nào quanh đây…” Angelica đứng bên cạnh tôi cũng lẩm bẩm. Có vẻ cô nàng vừa dùng Huyết thuật để rà soát một vòng nhưng cũng chẳng thu nhận được tín hiệu sống nào khác biệt.
Hừm… tại sao lại không có kẻ địch nhỉ? Mình đã bỏ lỡ mất chi tiết nào chăng?
Tôi day day thái dương, cố gắng xâu chuỗi mọi mảnh ghép sự kiện lại với nhau. Đúng lúc đó, ký ức về cái viễn cảnh kinh hoàng nơi tôi bị chẻ làm đôi bởi tên kiếm sĩ mặc áo choàng đen lại dội thẳng vào não bộ.
Tế đàn… đúng rồi! Trong cái ảo ảnh báo tử đó, tôi đã chết ngay tại cái tế đàn này!
“À, hóa ra là vậy.”
Nguyên nhân căn phòng này trống không là vì… tất cả mọi thứ chưa xảy ra.
Tôi không rõ trong cốt truyện nguyên tác, chuỗi sự kiện nào đã dẫn dắt nam chính đến thẳng chỗ này để đụng độ con trùm. Nhưng xét theo logic hiện tại… rất có khả năng kẻ thù mà gã đáng lẽ phải đối mặt chính là cái đám tà giáo kia - những kẻ đã ngang nhiên biến buồng tế lễ thần thánh này thành sào huyệt của chúng trong dòng thời gian đó.
Và vì Angelica vừa đánh cho gã thủ lĩnh áo choàng đen kia tơi tả, buộc hắn phải dùng khe nứt không gian để bỏ chạy thục mạng ở căn phòng trước, cái tương lai đó sẽ không xảy ra.
Trình tự thiết lập ban đầu của cái thế giới này… hoàn toàn bị phá vỡ rồi.
“Có vẻ chúng ta vừa phá bĩnh trước khi bọn tà giáo kia kịp đóng quân. Khá chắc chúng sẽ không bao giờ dám bén mảng đến đây lần nữa đâu.”
“Vậy hả… hừ…” Cô gái tóc tím trầm tư một lát. Thế rồi, như thể cô đã chán ngấy chỗ này, Angelica thẳng gót quay đi. “Thế thì về thôi. Với đống đồ hiến tế đó thì cũng đủ trả một nửa rồi.”
Tất nhiên, tôi từ chối, mắt vẫn nhắm thẳng về phía bục hiến tế đó. “Chưa đâu, vẫn còn một thứ nữa.”
Ừ, mối nguy về kẻ thù thì tạm thời đi rồi, nhưng mục đích chính của tôi thì chưa.
Tôi bật cười một tiếng khô khốc. Chẳng mảy may chần chừ thêm nữa, tôi tự tin sải bước tiến thẳng lên bệ đá tròn. Không chút do dự, tôi lật ngược thanh kiếm thép gồ ghề tự chế, dứt khoát kẻ một đường sắc lẹm vào lòng bàn tay trái.
“Ư.”
Tôi khẽ nhăn mặt, nắm chặt tay lại. Từng giọt máu ấm nóng rỉ ra, rỏ tong tỏng xuống bề mặt bệ đá bám đầy bụi. Chúng lọt vào những đường rãnh chạm trổ sâu hoắm, rồi chảy theo cấu trúc hình học ngoằn ngoèo của pháp trận mà loang dần ra xung quanh.
Nhưng, chưa đủ… nhìn qua thì chỉ đạt một phần mười dung tích thôi.
“Roland… cậu đang cố kích hoạt nó?” Giọng Angelica vang lên, có vẻ như cái hành vi kỳ lạ của tôi đã khiến tính tò mò của cô trỗi dậy.
Tôi gật đầu, quay nửa người lại nhìn cô: “Chính xác.”
Angelica thu kiếm, bước chậm rãi về phía bệ đá, hai tay chống hờ lên hông. Cô nàng liếc đôi mắt đỏ thẫm hướng chằm chằm vào tôi, rồi lại dời tầm nhìn xuống dòng máu tươi đang róc rách lấp đầy các khe rãnh ma thuật.
“Cái pháp trận cổ đại đó… cậu có chắc mình biết rõ bản thân đang kích hoạt thứ gì không đấy?” Cô nheo mắt, giọng điệu mang đầy hoài nghi.
Biết rõ mình đang làm thứ gì không à? Thực tình mà nói, tôi chịu. Chẳng có gì đảm bảo tôi đang thực hiện đúng quy trình mở khóa, cũng chẳng chắc liệu cái viễn cảnh cầm trên tay được thanh ma kiếm có xảy ra hay không. Rất có thể cốt truyện lại tiếp tục chệch hướng đâm thẳng xuống vực. Nhưng mà, không thử thì làm sao biết được? Cái thế giới này không có chỗ cho sự do dự. Lẽ nào tôi cứ chắp tay đứng nhìn tương lai tàn khốc ập đến và vùi dập mình thành đống cặn bã?
Tất nhiên là không rồi. Nếu bị vùi dập, tôi muốn là người chủ động chọn cơ.
Nghĩ vậy, tôi cười khẩy, vừa cười vừa lắc đầu xua tay.
“Chịu… tôi cũng mù tịt.” Nói xong, tôi lại siết chặt nắm tay trái thêm chút nữa, ép áp lực máu tuôn ra nhanh hơn. “Nhưng biết đâu khi cái thứ này khởi động xong, chúng ta lại có thể chứng kiến thứ gì đó thú vị thì sao? Còn trong trường hợp nó nhổ ra một con quái vật nào đó…”
Tôi nhún vai, mỉm cười tự tin nhìn thẳng vào cô gái xinh đẹp với mái tóc tím nhạt đối diện mình: “Thì chúng ta chỉ việc hợp sức đánh bại nó thôi, đúng không, Angelica?”
Cô ấy khẽ nghiêng đầu, đưa ngón trỏ thon dài gõ nhẹ lên bờ môi mềm mại.
“Vậy à?” Angelica bật cười thành tiếng, khác hẳn nụ cười mỉm thường ngày. “Roland, cậu thực sự là một tên điên liều lĩnh đấy.”
Cô bước lên một bậc thềm. “Nhưng mà… ta thích cậu ở điểm đó, vừa hèn, mà lại vừa liều.”
Nói xong, cô chỉ khẽ búng tay. Huyết thuật lập tức được kích hoạt, tạo ra một quả cầu máu đỏ tươi ngay đầu ngón tay. Từ đó, một dòng chảy phóng đến, đổ thẳng vào tế đài.
Dòng máu của tôi và cô ấy gặp nhau tại lõi pháp trận, hòa làm một. Hỗn hợp chất lỏng ấy chạy dọc theo các mao mạch đá, lấp đầy toàn bộ mảng hoa văn khô cứng.
Và rồi, hệ thống cơ học cổ đại bắt đầu vận hành.
Một giây. Tôi cảm nhận rõ nền đá dưới đế giày đang rung lên bần bật. Những vòng tròn đồng tâm cấu tạo nên mặt bệ đá bắt đầu trượt đi, xoay tròn đan chéo vào nhau lạch cạch như những bánh răng của một chiếc khóa két sắt khổng lồ.
Năm giây. Từ dưới những khe rãnh ngập ngụa máu tươi, một luồng ánh sáng màu đỏ sẫm bắt đầu bừng lên. Năng lượng tỏa ra nóng rực. Cột sáng ấy lớn dần, lớn dần, xuyên thủng cái bóng tối ngột ngạt và nhuộm đỏ rực cả bốn bức tường của căn phòng nghi thức.
Mười giây. Một xung lực vô hình bùng phát tạt thẳng vào mặt. Ngay lập tức, một cơn choáng váng quen thuộc ập thẳng vào, khiến tôi lảo đảo lùi lại nửa bước.
Cái cảm giác buồn nôn bủa vây, thế giới vặn vẹo đảo lộn này… nó giống hệt như những lúc hệ thống bắt tôi phải chứng kiến viễn cảnh Tử Vong.
Và rồi, tầm nhìn của tôi tối dần, tối dần cho đến khi chẳng còn sót lại một tia sáng nào.
Nhưng… nhận thức của tôi không hề biến mất, chỉ là ngũ quan đang từ từ bị tước đoạt. Nó bắt đầu với thị giác, rồi lần lượt đến xúc giác, vị giác và thính giác. Để rồi ở ranh giới cuối cùng trước khi chìm vào khoảng không vô định, thứ âm thanh duy nhất tôi còn vương vấn nghe được... là chất giọng ngọt ngào của Angelica cất lên gọi tên mình:
“Roland… hừm, ra là vậy… tôi sẽ chờ.”
Dẫu cho tôi không hiểu mấy lời cô nói có ý gì. Nhưng, giọng của cô nàng lúc ấy nghe thật nhẹ nhàng, êm ái, chẳng vương vấn lấy một mẩu hoảng hốt.
Chắc chắn… cô ấy đang đặt trọn niềm tin rằng tôi biết bản thân đang làm gì và mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Dễ thương thật đấy.
Tôi khẽ mỉm cười rồi từ từ “mở mắt”.
Trong “tầm nhìn” của tôi lúc này là một chiều không gian xám xịt, u buồn. Nó xám từ bầu trời, xám từ những rặng mây mù mịt, lan xuống tận mặt đất cằn cỗi dưới chân.
Khắp nơi trên mặt đất, cắm chi chít vô số những thanh kiếm lớn nhỏ đủ loại. Một số đã gỉ sét rụng rời, một số sắc lạnh mới tinh. Có những thanh mang hình dáng thực dụng tầm thường, lại có những thanh chạm trổ ngọc ngà cực kỳ sang trọng. Điểm chung duy nhất giữa chúng, là vị trí cắm dường như đang cố tình dàn hàng, mở ra một con đường rẽ lối dẫn tới một tọa độ duy nhất:
Một cột sáng ma lực màu đỏ rực đâm thẳng lên trời cao ở vị trí chính giữa thế giới.
Đây là Dịch chuyển không gian ư? Có lẽ không phải, vì cái cảm giác của tôi hiện tại thật sự rất… nhẹ nhõm. Cơ thể của tôi chẳng còn lấy một chút sức nặng. Ngay cả lớp giáp sắt khoác trên người dường như cũng mất đi khối lượng. Cơn nhức mỏi tận xương tủy hay sự cạn kiệt ma lực ban nãy đều đã biến mất.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là tôi đã chết. Các giác quan vẫn đang hoạt động: đôi mắt tôi vẫn bị giới hạn bởi tầm nhìn, và làn da vẫn cảm nhận được một cơn gió buốt lạnh đang rít qua.
Có lẽ… dùng từ “Thế giới Tâm thức” để gọi tên nơi này thì chuẩn xác hơn. Nó vận hành gần giống với những không gian ảo ảnh báo tử, nhưng tĩnh lặng và rộng lớn hơn nhiều.
“Hầy.” Tôi buông một tiếng thở dài, lững thững cất bước sải chân đi trên con đường ngập tràn đao kiếm đó, hướng thẳng về phía vầng sáng đỏ.
Thế nhưng, với mỗi bước chân tiến tới, không gian xung quanh không chỉ dần nhuốm một màu đỏ tươi, mà còn trở nên nặng nề đến bức bối. Bầu không khí dẫu có khô nhưng trong lành ban nãy bắt đầu đặc quánh lại, ẩm ướt, ngột ngạt đến mức khó “thở”. Cái cơ thể tâm thức vừa mới khoảnh khắc trước còn nhẹ tựa lông hồng, giờ đây bỗng chốc đòi lại toàn bộ trọng lượng vật lý vốn có của nó. Cơn đau nhức rã rời cứ ngỡ đã biến mất nay cũng ùa về, ngấm sâu vào từng thớ cơ, khớp xương.
Mùi tanh tưởi của máu tươi bắt đầu xộc thẳng vào cánh mũi. Rồi rất nhanh… nó biến thiên thành cái mùi chua loét, thối rữa và tởm lợm đặc trưng của một hố chôn xác.
Máu… bắt đầu tuôn đổ. Ban đầu chỉ là những vệt đỏ loang lổ rỉ ra trên hàng ngàn thanh kiếm cắm rải rác quanh đường. Nhưng rồi chẳng mấy chốc, chúng đã hội tụ, đọng lại thành những vũng lầy nhầy nhụa, nhớp nháp ngay dưới nền đất xám xịt.
Tôi cắn răng, tiếp tục lết bộ bước qua chúng. Từng nhịp chân dẫm đạp lên mặt vũng lầy tạo ra tiếng lóp nhóp tởm lợm, búng những giọt chất lỏng đặc sệt bắn lên, thấm đẫm cả lớp da giày.
Phiền, quá phiền.
Nhưng ngần này áp lực thì đã là cái thá gì. Cái quá khứ chui rúc lên từ bùn đất, những tháng ngày khốn khó, bần hàn, thiếu ăn, toàn phải mặc lại đồ thừa mứa của kẻ khác… cái sự thiếu vắng hy vọng đến cùng cực ấy, thằng này đã nếm trải đủ rồi!
Nên tôi không dừng lại. Tôi tăng tốc, từ những bước chậm chạp chuyển sang sải dài, rồi cuối cùng là cắm đầu chạy nước rút.
Mưa máu bắt đầu trút xuống, nhuộm đỏ cả thế giới thành một ảo cảnh mờ mịt. Những hạt mưa nhớp nháp, tanh tưởi quất thẳng vào mặt tôi, bết vào tóc, len lỏi qua từng khe nứt của bộ giáp sắt, ngấm buốt vào tận lớp áo trong.
Khó chịu.
Áp lực đè nặng lên vai càng lúc càng tăng. Khi khung cảnh vô tận của nghĩa địa kiếm trượt nhanh lại phía sau, các khớp xương chân tôi bắt đầu kêu gào, nặng trĩu và rã rời như sắp gãy vụn.
Đau.
Mặt đất cằn cỗi dần biến mất, thay vào đó là một mặt hồ máu đỏ lừ, đặc quánh chặn ngang lối. Không để cho bản thân có dư lấy nửa giây suy tính, tôi gieo mình nhảy thẳng xuống. Tôi bơi, bơi và bơi... dù cho tầm nhìn lúc này chẳng còn sót lại thứ gì khác ngoài một màu đỏ thẫm thuần khiết, dù cho hai lá phổi đang không ngừng gào thét vì bị ép đến mức nghẹt thở.
Ngạt.
Nhưng tôi vẫn cắn răng quạt nước. Vì chỉ cần ở phía trước còn một tia cơ hội, thì dù có phải lội qua biển máu, thằng này vẫn sẽ bơi.
Từng hình ảnh của những ảo cảnh tử vong dội ngược vào tôi. Ở đó, tôi đã chết, chết mà còn chẳng thể làm gì. Quá yếu!
Dù tôi có vượt qua nó được một lần, hai lần, hay thậm chí là ba lần đi nữa, thì không chắc có gì đảm bảo rằng tôi sẽ sống sót qua cái hành trình này. Mọi gốc rễ của khổ đau đều xuất phát từ sự yếu đuối, nên để không khổ đau nữa, ta phải trở nên mạnh mẽ.
Nên tôi muốn thanh kiếm ấy! Tôi khát khao thứ sức mạnh đó! Sức mạnh để tự tay đoạt lấy sự tự do cho riêng mình. Tự do được sống là chính mình, tự do làm những điều mình muốn, tự do yêu người mà mình trót yêu. Và cao cả hơn hết, là tự do có đủ sức để bảo vệ bất cứ ai mà tôi muốn bảo vệ và sống sót.
Ừ, tôi phải sống dù trời có sập xuống đi nữa.
Với một tiếng gào xé rách cuống họng, tôi vùng vẫy thoát khỏi mặt hồ máu, vươn mình đứng thẳng dậy trên đôi chân.
Mưa tạnh. Một cơn gió lạnh lùa qua, thổi bay đi cái vầng tử khí hôi thối và ngột ngạt. Bầu trời trên đỉnh đầu lại hoàn về màu xám tro tĩnh lặng. Mọi thứ xung quanh đã trở lại trạng thái bình thường.
Và cắm thẳng trên mặt đất, ngay dưới cột sáng trước mặt tôi lúc này… là một thanh kiếm. Nhưng… nó không phải thứ mà tôi mong chờ.
“Chờ đã…” Tôi vội đưa tay dụi lại “mắt” để xác nhận mình không nhìn nhầm.
Theo đúng bản thiết kế do chính tay tôi vẽ, đáng lẽ thanh kiếm này phải sở hữu một ngoại hình hào nhoáng, đậm chất thánh khí: lưỡi kiếm bằng bạc sáng loáng, thanh chắn bảo vệ đúc bằng vàng, cán kiếm bọc da thuộc cao cấp và đuôi chuôi kiếm đính một viên đá quý lấp lánh.
Nhưng cái thứ đang cắm trước mặt tôi đây lại hoàn toàn trái ngược.
Lưỡi kiếm cong vẹo, gồ ghề một cách dị hợm. Toàn bộ bề mặt thân kiếm đỏ lừ, nổi hằn lên những đường gân nhằng nhịt trông hệt như hệ thống mạch máu, thậm chí còn đang đập thình thịch liên hồi theo từng nhịp thở. Ngay chính giữa phần chuôi là một con mắt to màu tím sẫm, với con ngươi dọc hẹp của loài bò sát đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Cái thứ gớm ghiếc này, nó giống một sinh vật sống hơn là một vũ khí vô tri. Nhưng ngẫm lại... với cái danh xưng “Quỷ kiếm”, diện mạo ma quái này lại hợp lý đến không ngờ.
Hừm, số phận lệch khỏi quỹ đạo thiết lập và Quỷ kiếm cũng tự biến đổi luôn cả ngoại hình của nó sao? Tuy rằng tôi đã phần nào đoán được, nhưng cũng không ngờ nó sẽ dị hợm như thế này.
Mà… mặc kệ, ngoại hình thì sao chả được, cái quan trọng là sức mạnh kia kìa.
Tôi hít một hơi thật sâu, dứt khoát bước tới, vươn tay định nắm lấy chuôi kiếm.
“Ngươi chắc chứ?”
Nhưng ngay khoảnh khắc trước khi những ngón tay tôi kịp chạm vào lớp gân máu rùng rợn đó, một bàn tay lạnh lẽo từ đâu vươn ra, cản tôi lại.
Chẳng biết từ lúc nào, một bóng người mờ ảo đã ngưng tụ thành hình ngay bên cạnh: mái tóc đen rủ xuống, đôi mắt đen sâu thẳm, dáng người cao ráo với một vết sẹo vắt ngang lông mày.
Đó… là một gã trông giống hệt tôi. Không, nói chính xác hơn, hắn mang diện mạo giống hệt cái thân xác của “Roland Orlando”.
“Ngươi là ai?” Tôi lập tức hỏi.
Kẻ mang khuôn mặt của tôi vẫn giữ nguyên nét lạnh lùng, cất giọng đều đều: “Tàn dư ký ức của Anh hùng Đầu tiên, kẻ đã mắc kẹt ở thế giới này hơn một thiên niên kỷ.”
Nói xong, hắn từ từ buông tay tôi ra.
“Đã kích hoạt được tế đài, hẳn ngươi cũng có chút dòng máu của ta, việc sử dụng được thanh kiếm cũng không phải vấn đề.” Hắn thở dài, lườm thẳng.
“Nhưng không có thứ gì miễn phí cả. Tin hay không thì tùy. Nhưng ta khuyên ngươi một câu: Nếu muốn có một cuộc sống bình yên, thì đừng bao giờ chạm tay vào thứ đó.”
“Thứ đó” mà hắn nhắc tới, hiển nhiên chẳng phải cái gì khác ngoài thanh Quỷ kiếm đang đập thình thịch.
Yên bình à? Ha! Cuộc đời tôi từ kiếp trước đến kiếp này chưa bao giờ tồn tại hai chữ đó. Thứ mà người ta vẫn mộng tưởng gọi là “bình yên”, thực chất chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi trước khi cơn bão ập tới mà thôi.
Hỗn loạn là trạng thái mặc định của vũ trụ, chiến tranh, xung đột là tất yếu. Hoà bình là thứ bất thường chứ không phải điều hiển nhiên.
Nên tôi cười khẩy, kiên quyết sải bước tiến lên, bàn tay lại một lần nữa vươn thẳng về phía chuôi kiếm. “Ta chẳng bận tâm. Cái thứ gọi là “bình yên” đó, vốn dĩ sẽ chẳng bao giờ dành cho ta.”
Gã đàn ông mang khuôn mặt của tôi khẽ nheo mắt, trầm giọng cảnh báo:
“Nhưng nếu rút nó lên, ngươi sẽ bị cuốn vào vòng xoáy định mệnh. Ngươi buộc phải trở thành “Dũng giả”, thành “Người được chọn”. Số phận thảm khốc của thế giới này, ngươi sẽ bắt buộc phải gánh vác nó.
“Thì đã sao chứ?!”
Tôi gắt lên, gạt phăng đi cái lý lẽ thâm sâu của hắn.
“Cái thế giới này sớm muộn gì cũng phải đối mặt với họa diệt vong. Nếu đằng nào cũng phải vùng vẫy trong vũng bùn, ta thà tự vươn lên trở thành một ai đó nắm giữ vận mệnh của chính mình, còn hơn là cắm mặt làm một thằng quần chúng vô danh hòa tan vào biển người để rồi chết trong đau đớn.”
Tôi quát thẳng vào mặt cái bóng ma quá khứ đó. Cùng lúc, năm ngón tay tôi dứt khoát siết chặt lấy phần chuôi kiếm thô ráp, gồ ghề đang đập thình thịch những nhịp đập rùng rợn.
“Nghe cho rõ đây, hỡi Anh hùng Đầu tiên. Ta là kẻ tự mình theo đuổi sức mạnh.”
“Thế nên… biến cho khuất mắt và yên nghỉ vĩnh viễn đi…”

Dứt lời, tôi quay ngoắt đi, không đoái hoài đến cái bóng ma đang tan biến vào hư vô đó nữa mà đối diện thẳng mặt với thanh ma kiếm.
Ngay khoảnh khắc đó, con mắt dị hợm trên thân kiếm đột ngột mở toang. Nó trừng trừng nhìn tôi. Nhưng rồi kỳ lạ thay… con ngươi bò sát tà ác ấy bắt đầu vặn vẹo và biến đổi. Dần dần, nó hóa thành một ánh nhìn tuyệt mỹ, mang sắc đỏ ruby tinh khiết tựa như đôi mắt của thiếu nữ ấy - một ánh nhìn rực rỡ, trong vắt như bầu trời ngàn sao, đong đầy sự sống, hy vọng.
“Ta đến rồi đây. Chủ nhân của ngươi đã đến rồi.”
Tôi nghiến răng, hai bàn tay nắm chặt lấy chuôi kiếm, gồng hết cơ bắp kéo mạnh nó lên.
Đó cũng là khoảnh khắc mọi cảm xúc tiêu cực, mọi sự thống khổ, đớn đau tột cùng về cả thể xác lẫn tinh thần mà tôi từng nếm trải đồng loạt dội ngược về.
Từ phần chuôi, vô số những mấu gai sắc nhọn bất thần mọc túa ra, đâm xuyên qua lớp da thịt, ghim chặt vào lòng bàn tay tôi. Máu tươi ứa ra đầm đìa. Nhưng tôi không hề gào thét, cũng chẳng mảy may hoảng loạn. Ngược lại, tôi càng điên cuồng dồn thêm lực, quyết tâm rút nó lên mặc cho đôi tay nát bấy.
Như thể sở hữu một ý thức độc lập, thanh kiếm bắt đầu điên cuồng hấp thụ từng giọt máu, từng luồng ma lực từ cái cơ thể tiềm thức này. Nó tiếp tục tiến hóa. Thân kiếm phình to, biến dạng thành một thứ ma khí gớm ghiếc tột độ với những lớp gai nhọn hoắt tủa ra như xương sườn, kèm theo hàng loạt xúc tu đen ngòm trào ra, vung vẩy man rợ trong bầu không khí xám xịt.
Thứ duy nhất không bị vấy bẩn, vẫn vẹn nguyên vẻ đẹp thuần khiết, chính là con mắt đỏ Ruby kia.
Không chỉ có sự thay đổi về ngoại hình, sâu thẳm trong tâm trí, tôi còn cảm nhận được một nguồn sức mạnh khổng lồ đang cuộn trào trong huyết quản, gầm gừ như muốn xé toạc cơ thể mà thoát ra ngoài.
Đột nhiên, một loạt các bảng giao diện xanh lè hiện lên chớp tắt liên tục, che lấp toàn bộ tầm nhìn:
Cảnh báo: Hệ thống lỗi.
Cảnh báo: Thần khí không tương thích.
Cảnh báo: Lỗi bảo mật nghiêm trọng.
Đang kích hoạt giao thức bảo mật... Thất bại. Thất bại. Thất bại.
Hệ thống “Kẻ sống sót”: LỖI.
Mặc xác cái hệ thống đang hoảng loạn cản trở, tôi dồn chút ý thức cuối cùng, gào lên một tiếng vang vọng cả thế giới tâm thức:
“Ta, Roland Orlando, ra lệnh cho ngươi hãy trở thành của ta, hỡi quỷ kiếm.”
Máu, ma lực và thậm chí là một phần linh hồn của tôi trào ra, cuồn cuộn đổ dồn vào lưỡi gươm như một dòng thác. Như để đáp lại khát vọng tột cùng ấy, con mắt đỏ thắm trên chuôi kiếm khẽ nhắm lại đầy mãn nguyện.
RẦM!
Tôi dồn lực giật mạnh. Thanh ma kiếm mang theo sức mạnh hủy diệt cuối cùng cũng bị nhổ bật lên khỏi nền đất của chiều không gian ảo cảnh, bứt đứt xiềng xích của định mệnh.
Giao diện hệ thống hiện lên những dòng chữ cuối cùng, chập chờn rồi đè đè lên nhau:
Nhật thực kiếm: Durandal… LỖI.
Hệ thống “Kẻ sống sót”… LỖI.
Đang kích hoạt giao thức dung hợp…
DUNG HỢP THÀNH CÔNG.
Định danh mới được thiết lập: Nhật thực kiếm: Eclipse - Gluttony
0 Bình luận