Hoả

4

4

Rè… Rè…

Âm thanh nhiễu sóng chói tai rít lên từ những chiếc cột sắt đen trũi, cao lừng lững như những ngón tay cháy đen chọc thẳng lên bầu trời xám xịt của Korhe. Tuyết rơi dày, nhưng chưa kịp chạm đất đã tan thành nước đen bởi hơi nóng phả ra từ hệ thống ống dẫn chằng chịt chạy dọc khắp các toà nhà gạch nung.

Thành phố Korhe về đêm không ngủ. Nó thở. Tiếng “phì phò” của động cơ hơi nước, tiếng bánh răng nghiến vào nhau, và tiếng loa phát thanh vang vọng khắp các ngõ ngách, len lỏi vào từng khe cửa sổ đóng kín.

“Bản tin khẩn cấp từ Bộ Tư lệnh Ám Quốc.”

Giọng nói từ loa phát thanh lạnh tanh, đều đều, vô cảm như tiếng kim loại va đập.

“Đối tượng nguy hiểm: Koiza – Nô lệ số 7332, còn được gọi là ‘Quái vật xưởng 13’. Tội danh: Sát hại Đốc công Bran Duger và thảm sát 400 nô lệ vô tội một cách dã man.”

Một tấm áp phích to bằng cả cánh cửa được dán đè lên bức tường gạch ướt át. Trên đó, hình vẽ phác hoạ Koiza với đôi mắt thú rực lửa và hàm răng nanh, bên cạnh là Empa với thanh kiếm cụt.

“Mức truy nã: Năm triệu Ám tệ cho mỗi cái đầu. Nhắc lại: Năm triệu Ám tệ. Sống hoặc chết.”

Con số ấy đủ để mua một nửa khu phố này. Đủ để biến một kẻ ăn mày thành quý tộc chỉ sau một đêm.

Bên dưới ánh đèn đường vàng vọt chạy bằng khí gas, những chiếc xe quân dụng bọc thép màu xám tối cùng những vết xước, vết cháy đen lừ lừ lăn bánh. Ống xả phía sau phụt ra những luồng hơi nước trắng xóa, vang lên thứ âm thanh xì xì, như bầy rắn khổng lồ đang trườn qua đường phố. Lính Ám quốc trong bộ giáp  bằng da màu đen, mặt nạ phòng độc che kín mít, tay lăm lăm súng hoả mai được khắc Ám ngữ và gắn lưỡi lê, đi gõ cửa từng nhà.

Nhưng điều đáng sợ hơn cả quân đội, chính là người dân.

Một gã chủ tiệm bánh mì bước ra khỏi cửa, trên tay không phải là bột, mà là một khẩu súng lục Queen Anne nòng dài, báng súng ốp gỗ mun bóng loáng. Gã ngó nghiêng, đôi mắt hằn lên cái nhìn tham lam khi liếc qua những con hẻm tối. Bên kia đường, một bà lão bán than cũng đang lau chùi nòng khẩu súng tương tự.

“Ê này bà Grate, tôi với bà hợp tác đi, số tiền lấy được thì hai chúng ta chia đều!”

“Ờ!”

Cả thành phố đã biến thành một trường bắn khổng lồ. Và con mồi đang ở ngay trong chiếc lồng đó.

Tiếng ồn ào của cuộc săn người dường như bị nuốt chửng bởi màn sương dày đặc và bóng tối trong những con hẻm nhỏ hẹp, nơi ánh đèn gas vàng vọt không thể chạm tới. Từ những đại lộ lớn đầy rẫy tiếng động cơ và tiếng giày đinh, góc nhìn thu hẹp dần về phía khu ổ chuột phía Tây thành phố. Tại đây, những tòa nhà cao tầng chèn ép nhau đến ngạt thở, chỉ chừa lại những khe hở ẩm thấp, nồng nặc mùi dầu thải và rác rưởi.

Trong một góc khuất giữa hai bức tường gạch rêu phong, tiếng nước nhỏ giọt tí tách từ ống thoát nước vỡ là âm thanh duy nhất hiện hữu.

“Khốn kiếp…”

Koiza dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, hơi thở phả ra làn khói trắng đục. Cậu nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình, các ngón tay co quắp, gồng lên nổi đầy gân xanh. Một đốm lửa trắng yếu ớt lóe lên giữa lòng bàn tay, run rẩy như ngọn nến trước gió bão, rồi xèo một tiếng, tắt ngấm.

“Đừng cố nữa.”

Empa ngồi xổm trên một thùng gỗ mục nát đối diện, mân mê viên đá chuyển hóa trong tay. Ánh sáng từ viên đá cũng mờ nhạt, chỉ leo lét như đom đóm sắp chết. Anh ngước mắt nhìn lên khe hở hẹp trên cao, nơi một mảnh trăng lưỡi liềm sắc lẹm như dao cạo đang treo lơ lửng.

“Trăng khuyết mà.”

Giọng Empa trầm xuống, hòa vào tiếng gió thổi nhẹ qua khe tường.

“Thú nhân các cậu vay mượn sức mạnh từ trăng tròn. Nếu không có nó thì đơn giản là không thể biến hình được thôi.”

Koiza nghiến răng, nắm chặt tay lại thành đấm. Cảm giác bất lực len lỏi vào từng thớ thịt.

“Vậy chúng ta cứ ngồi đây chờ chết sao? Năm triệu Ám tệ… Cả cái thành phố này đang lùng sục chúng ta như lũ chó điên vậy.”

“Suỵt.”

Empa đột ngột giơ tay lên, ra hiệu im lặng. Anh hất cằm về phía đầu hẻm, nơi thông ra một con phố vắng vẻ hơn.

Từ trong màn tuyết rơi lả tả, một bóng dáng nhỏ bé xuất hiện.

Đó là một đứa trẻ, chừng bảy, tám tuổi. Nó mặc bộ đồng phục mùa đông của trường học Ám quốc – chiếc áo khoác dạ đen dày cộm, cài khuy đồng sáng loáng, cổ áo thêu huy hiệu hình đầu lâu bạc. Một đứa trẻ của “những kẻ bề trên”.

Nhưng nó đang run rẩy.

Đứa bé co ro nép vào góc tường tránh gió, đôi môi tím tái vì lạnh. Nó nhìn quanh quất với vẻ sợ sệt, rồi từ từ tháo đôi găng tay da đen bóng ra.

“Thằng nhóc này thì có gì mà xem chứ Empa?”

“Cứ xem đi.”

Đứa trẻ đưa hai bàn tay trần nhỏ xíu lên trước miệng, làm động tác hà hơi để sưởi ấm. Nhưng thay vì hơi nước trắng bay ra, một thứ ánh sáng màu cam ấm áp bùng lên giữa hai lòng bàn tay nó.

Là lửa.

Một ngọn lửa nhỏ xíu, nhảy múa ngay trên da thịt đứa bé mà không hề gây bỏng. Tuyết rơi xuống vai áo nó chưa kịp chạm vào đã tan thành nước. Đứa trẻ nhắm mắt lại, tận hưởng chút hơi ấm lén lút, gương mặt giãn ra vẻ dễ chịu hiếm hoi giữa cái lạnh cắt da cắt thịt của Korhe.

“Nhìn kìa…” 

Koiza thì thầm, đồng tử co lại. Đó là một đứa trẻ mang dòng máu Hỏa tộc, lại đang khoác lên mình bộ quần áo của kẻ thù để tồn tại.

“Ối chà!”

Tiếng giày đinh nện xuống mặt đường phá tan khoảnh khắc yên bình ngắn ngủi. Một tên lính tuần tra bước ra từ màn sương. Hắn mặc áo choàng mưa đen bóng, mặt nạ phòng độc che kín mít, trên tay lăm lăm khẩu súng hỏa mai đã lên đạn. Hơi thở của hắn phả ra qua bộ lọc khí nghe phì phò như tiếng ống bễ lò rèn.

Đứa bé giật bắn mình, vội vàng nắm chặt tay lại, dập tắt ngọn lửa, rồi luống cuống xỏ găng tay vào. Nhưng đã quá muộn…

“Này ranh con.”

Tên lính bước tới, cái bóng to lớn của hắn trùm lên người đứa trẻ. Hắn dùng nòng súng gạt phăng cái mũ dạ trên đầu đứa bé xuống đất.

“Mày làm cái gì ở đây giờ này?”

“Dạ… cháu… cháu đang đợi bố đón…” 

Đứa bé lắp bắp, giọng run rẩy sợ hãi. Tên lính cúi xuống, mặt nạ phòng độc ghé sát vào mặt đứa bé. Qua hai hốc mắt kính đen ngòm, ánh nhìn của hắn soi mói, dò xét.

“Đợi bố hả? Hay là mày đang làm dấu hiệu?”

“Dạ? Dấu hiệu gì ạ?”

“Tao vừa thấy lửa.”

Tên lính gằn giọng, ngón tay trỏ đặt vào cò súng.

“Mày đang phát tín hiệu cho con quái vật xưởng 13 đúng không? Mày là tai mắt của thằng Koiza hả?”

“Không! Cháu không biết gì cả! Cháu thề!” 

Đứa bé lùi lại, lưng đập vào tường gạch. Nước mắt bắt đầu trào ra.

“Đừng có chối! Tao thấy mày thắp lửa! Giữa cái thời tiết chết tiệt này, chỉ có lũ đồng bọn của nó mới dám thắp lửa ngoài đường thôi!”

Tên lính quát lên, cơn giận dữ vô cớ, hay có lẽ là sự thèm khát lập công để đổi lấy số tiền thưởng khổng lồ, đã làm mờ mắt hắn. Hắn không cần biết đứa trẻ này là ai, hắn chỉ cần một cái cớ. Một cái xác liên quan đến “dấu hiệu lạ” cũng đủ để hắn được thăng cấp hoặc ít nhất là được thưởng một chai rượu ngon.

“Chú ơi! Cháu không có mà!”

Tiếng búa đập của khẩu súng hỏa mai được kéo ngược ra sau vang lên khô khốc, lạnh lùng hơn cả băng tuyết. Nòng súng đen ngòm dí thẳng vào giữa trán đứa trẻ.

“Che giấu tội phạm cũng là trọng tội. Chết đi, ranh con!”

Trong bóng tối của con hẻm, viên đá chuyển hóa trên ngực Koiza đột ngột nóng rực lên, dù cậu chưa hề vận sức. Không phải vì trăng, mà vì máu nóng đang dồn lên não.

Koiza chồm dậy, đôi mắt hổ phách đột ngột chuyển sang màu xanh biển, phát sáng trong đêm tối.

“Đừng hòng!”

Cậu lao vút ra từ màn sương như con báo săn mồi, nhanh đến mức tên lính còn chưa kịp siết cò. Cú đấm móc từ dưới lên, mang theo toàn bộ sức nén của viên đá chuyển hóa, đập thẳng vào bộ giáp da đen bóng ngay dưới cằm hắn.

“Áááá…”

Tiếng thét tắt ngấm khi cả thân hình to lớn của tên lính bị nhấc bổng lên không trung. Hắn bay ngược về phía sau như một bao cát rách, đâm sầm vào bức tường gạch đối diện. Mảng tường nứt toác, gạch vụn rơi lả tả. Hắn trượt xuống đất, khẩu súng văng ra xa, trượt dài trên lớp tuyết đen nhão nhoét.

Koiza đứng sừng sững giữa con hẻm, hơi thở dồn dập, nắm tay vẫn còn bốc khói trắng. Đứa bé ngã ngồi dưới đất, mắt trợn tròn nhìn kẻ vừa xuất hiện.

“Chạy đi!”

Koiza quay lại hét vào mặt đứa bé. Nhưng cậu đã chậm một nhịp.

“Ở ĐÂY! CÓ TIẾNG ĐỘNG LỚN!”

“LÀ NÓ! QUÁI VẬT XƯỞNG 13!”

Tiếng hét của người dân thật chói tai. Nó phát ra từ những ô cửa sổ tầng hai, tầng ba. Những ngọn đèn gas trong nhà dân đồng loạt bật sáng, rọi thẳng xuống con hẻm tối tăm.

Hai phát súng chỉ thiên nổ vang trời. Tiếng còi báo động từ đầu phố rít lên điên cuồng. Những chiếc xe quân dụng đang lùng sục ở các phố lân cận lập tức quay đầu, ánh đèn pha quét loang loáng, tiếng động cơ hơi nước gầm rú như thú dữ.

“Koiza! Cậu điên rồi!”

Empa lao ra từ bóng tối, tay nắm chặt thanh kiếm không lưỡi. Anh nhìn Koiza, rồi nhìn tên lính đang nằm bất tỉnh nhân sự, và cuối cùng là đám đông lố nhố đang tràn xuống từ hai đầu con phố.

“Tôi… Tôi không thể đứng nhìn…” 

Koiza lắp bắp, sự hung hăng ban nãy biến mất, thay vào đó là vẻ bối rối khi nhận ra mình vừa tự chui đầu vào rọ.

“Giờ không phải lúc thanh minh đâu! Chúng ta bị vây rồi!”

Đầu hẻm phía Đông, một toán lính ập tới, khiên chắn dựng lên thành bức tường thép. Đầu hẻm phía Tây, người dân cầm súng, cầm gậy gộc, mắt đỏ ngầu vì tiền thưởng đang dồn lại.

“Giết nó! Giết nó lấy 5 triệu!”

Đạn bắt đầu bay vèo vèo. Những viên đạn chì găm vào tường gạch chan chát, bắn tung bụi mù mịt. Koiza nhìn đứa bé đang co rúm dưới chân mình. Cậu nghiến răng, một ý nghĩ điên rồ chợt vụt qua.

Cậu cúi xuống, túm lấy cổ áo đứa bé nhấc bổng lên như nhấc một con mèo con, rồi kẹp chặt vào nách.

“Này! Buông cháu ra!” 

Đứa bé giãy giụa, tay chân khua khoắng loạn xạ.

“Im lặng đi!” 

Koiza hét lớn:

“LÙI LẠI! Tao có con tin!”

Cậu giơ đứa bé ra trước mặt như một tấm khiên sống.

Nhưng đáp lại cậu không phải là sự chần chừ. Tên chỉ huy toán lính nhếch mép dưới lớp mặt nạ phòng độc, tiếng cười khục khặc vang lên như tiếng kim loại cọ xát:

“Con tin? Mày nghĩ một đứa nhãi ranh mặc đồ của trường giáo dưỡng có giá trị hơn 5 triệu Ám tệ sao? Bắn nó đi!”

“Cái quái gì chứ?”

Koiza mở to mắt. Trong khoảnh khắc những nòng súng đen ngòm khạc lửa, cậu không hề suy nghĩ. Cánh tay đang kẹp cổ đứa bé bỗng nới lỏng, rồi xoay mạnh. Cậu ném đứa bé ra sau lưng, đồng thời xoay người lại, dùng tấm lưng của mình che chắn cho nó.

”Pằng pằng pằng! Thấy sao hả? Bây đâu, bắn tới khi nào cái lưng nó nát bét mới thôi!”

Những viên đạn chì găm phầm phập vào lưng áo, xuyên qua lớp vải, cày xới lên da thịt. Máu bắn ra, nóng hổi. Koiza gắng gượng, đau đớn nhưng chân không lùi một bước.

“Đồ ngu! Ai bảo cậu làm bia đỡ đạn hả?!”

Empa quát lớn, nhưng tay anh đã hành động. Viên đá chuyển hóa trên tay rực sáng chói lòa. Anh nhìn đám lính, khiến chúng thủ thế, nhưng rồi lại tung một quả cầu lửa vào thẳng búi ống dẫn hơi nước khổng lồ chạy dọc bức tường ngay trên đầu đám đông.

“Tắm nước nóng đi lũ chó!”

Ống dẫn vỡ toạc. Hơi nước áp suất cao bị nén hàng trăm năm nay phun ra ào ạt như thác đổ, mang theo nhiệt độ đủ để luộc chín da thịt trong tíc tắc. Tiếng súng tắt ngấm, thay vào đó là tiếng la hét thảm thiết của đám người bị dòng hơi nước trắng xóa nuốt chửng.

“Chạy!”

Empa hét lên, giọng lạc đi giữa âm thanh xì xèo của hơi nước đang được bốc lên liên tục. Anh không đợi Koiza trả lời, tay túm lấy vai cậu, tay kia đẩy mạnh đứa bé về phía trước.

“Đi! Đừng có đứng đực ra đó!”

Cả ba lao vụt vào màn sương mù dày đặc. Hơi nóng phả vào mặt rát buốt, nhưng nó là tấm khiên duy nhất lúc này. Phía sau lưng, tiếng gào thét của đám lính bị bỏng hòa lẫn với tiếng kim loại va đập tạo nên một bầu không khí không thể hỗn loạn hơn.

“Hừ…”

Koiza nghiến răng, cơn đau từ những vết đạn găm trên lưng bắt đầu lan tỏa như lửa đốt. Máu nóng chảy dọc sống lưng, thấm ướt đẫm lớp áo quân phục dày, nhỏ giọt xuống nền tuyết đen theo từng bước chạy. Nhưng cậu không dám dừng lại. Đứa bé bên cạnh thở hồng hộc, đôi chân ngắn cũn cố gắng bắt kịp nhịp độ điên cuồng của hai gã lớn hơn.

“Bên trái! Chui vào cống thoát nước!”

Empa chỉ tay về phía một miệng cống toang hoác nằm khuất sau đống phế liệu. Cả ba nhảy xuống. Mùi hôi thối nồng nặc của rác rưởi và dầu thải xộc lên, nhưng ít nhất ở đây không có đạn bay.

Họ chạy. Chạy qua những đường hầm tối tăm ẩm thấp, tiếng giày đinh gõ lộp cộp vang vọng như tiếng đếm ngược của tử thần.

Nhưng Korhe là một cái bẫy khổng lồ. Và quân đội Ám quốc là những thợ săn không biết mệt mỏi.

Rầm! Rầm! Rầm!

Phía trên đầu họ, tiếng xe bọc thép chạy rầm rập rung chuyển cả trần cống. Bụi đất rơi lả tả.

“Chúng nó chặn hết các cửa ra rồi!” 

Koiza gầm gừ, tay cố ôm lấy hết các vết thương đang rỉ máu. 

“Empa, đi đường nào?!”

“Đang tính đây! Đừng có hối!” 

Empa mồ hôi nhễ nhại, mắt đảo liên tục qua các ngã rẽ. 

“Lên lại mặt đất! Khu Cảng Phế Liệu phía Đông. Tôi nhớ không lầm thì ở đó địa hình phức tạp, dễ cắt đuôi hơn!”

Họ tông cửa bật lên mặt đất. Nhưng vừa thò đầu ra khỏi nắp cống, ánh đèn pha chói lòa đã quét qua mặt họ như lưỡi dao phát sáng.

“Phát hiện mục tiêu khu D4! Bao vây!”

Tiếng loa phát thanh vang rền. Từ bốn phía, hàng chục chiếc mô tô hơi nước lao tới, ống xả khạc khói đen mù mịt. Lính bộ binh tràn ra từ các con hẻm như kiến vỡ tổ. Súng ống lăm lăm, lưỡi lê tuốt trần sáng loáng dưới ánh trăng đỏ quạch. Không còn đường lui. Không còn ngõ hẻm nào để chui rúc.

Trước mặt họ là vách núi nhân tạo dựng đứng – bức tường thành ngăn cách khu phố và vực sâu chứa chất thải công nghiệp bên dưới. Sau lưng là cả một tiểu đoàn quân Ám quốc.

“Chết tiệt…” 

Empa lùi lại, lưng chạm vào lan can sắt rỉ sét bên mép vực.

“Hết đường rồi sao?” 

Đứa bé run rẩy, bám chặt lấy ống quần rách bươm của Koiza.

“Chưa đâu nhóc.” 

Koiza đứng chắn trước mặt hai người, hơi thở nặng nhọc, đôi mắt thú bắt đầu mờ đi vì mất máu nhưng ý chí chiến đấu vẫn cháy rừng rực.

“Đầu hàng đi!”

Một giọng nói lạnh băng vang lên, cắt ngang tiếng ồn ào của động cơ. 

Đám lính tách ra làm đôi, nhường đường cho một gã đàn ông bước tới. Hắn cao lớn, khoác chiếc áo choàng da dài chấm gót, cầu vai đính quân hàm cấp Tướng với biểu tượng đầu sói bạc. Gương mặt hắn không đeo mặt nạ phòng độc, để lộ một vết sẹo dài chạy xéo từ bên phải trán xuống cằm, chia khuôn mặt lạnh lùng tàn nhẫn ra làm hai. Trên tay hắn không cầm súng, mà là một thanh đại kiếm răng cưa đen ngòm, toả ra sát khí nồng nặc.

“Tên đó là… Kaiman?”

“Lại gặp nhau rồi, cựu đại tướng trẻ của Hỏa quốc.” 

Kaiman nhếch mép cười, ánh mắt khinh miệt dán chặt vào Empa. 

“Và cả con chó hoang xưởng 13 nữa.”

Empa nghiến răng, tay mò vào túi áo ngực. 

“Ồ! Lâu quá không gặp nhỉ? Tên khốn…”

Anh cười khẩy, rút viên đá chuyển hóa ra. Viên đá lúc này chỉ còn leo lét chút ánh sáng đỏ yếu ớt. Empa định kích hoạt nó để tạo ra một vụ nổ mở đường máu cuối cùng.

Một tiếng súng bắn tỉa vang lên khô khốc từ tháp canh xa xa.

“Á!”

Viên đạn sượt qua cổ tay Empa, máu bắn ra. Cơn đau điếng người khiến anh giật mình, ngón tay tê dại buông lỏng.

Viên đá chuyển hóa rơi xuống.

Nó nảy lên mặt đường bê tông lạnh ngắt, leng keng vài tiếng rồi lăn lông lốc… lăn về phía Kaiman.

“Không!” 

Empa lao người tới định chộp lấy. Nhưng Kaiman nhanh hơn. Hắn vung thanh đại kiếm, giáng xuống mặt đất ngay trước mũi Empa, tạo thành một rãnh sâu ngăn cách, tia lửa bắn tung toé. Empa buộc phải lùi lại.

Viên đá nằm trơ trọi giữa hai phe. Cách Kaiman chỉ ba bước chân.

Một bóng đen chợt lướt qua.

“Koiza! Chạy đi!”

“Không đời nào đâu…”

Cậu không suy nghĩ, không tính toán. Bản năng mách bảo cậu rằng nếu mất viên đá đó, tất cả sẽ chết. Cậu trượt người trên nền tuyết, bàn tay chộp lấy viên đá ngay trước mũi giày của tên tướng quân.

“Hừm? Gan đấy.” 

Kaiman nhướn mày, giơ cao thanh kiếm.

Koiza siết chặt viên đá trong tay, lăn một vòng tránh nhát chém nặng như búa tạ. Mặt đất nơi cậu vừa nằm vỡ nát vụn. Cậu bật dậy, nhưng ngay lập tức nhận ra mình đã bị tách khỏi Empa và đứa bé.

Cậu đứng một mình. Đối diện với Kaiman, đằng sau hắn là họng súng của cả trăm tên lính.

Viên đá trong tay Koiza nóng lên, nhưng cậu thừa biết, với sức lực tàn tạ hiện tại, bản thân sẽ không thể kích hoạt nó để tấn công. 

“Chà…” 

Koiza thở dốc, đứng thẳng người dậy dù chân đang run lẩy bẩy. Cậu giơ bàn tay nắm chặt viên đá lên, giả vờ như sắp tung đòn, đồng thời bước lùi lại từng bước chậm rãi về phía mép vực.

“Mày là Kaiman hả? Tao nghe nói về mày rồi.”

Koiza nở ra một nụ cười đầy khiêu khích, dù mồ hôi lạnh đang tuôn ra như tắm.

“Nghe nói mày thích chặt đầu người khác để sưu tập? Sở thích bệnh hoạn thật đấy. Chắc là do hồi bé mày không được mẹ yêu thương hả?”

Kaiman nheo mắt, gân xanh trên trán giật giật. Hắn hạ thấp trọng tâm, thanh kiếm rít lên khe khẽ.

“Mày nói nhiều quá đấy, chó hoang. Đưa viên đá đây, tao sẽ cho mày chết toàn thây.”

“Từ từ đã nào.”

Koiza giơ tay kia lên ra hiệu, chân vẫn nhích từng chút một về phía sau. Mắt cậu liếc nhanh về phía Empa đang dìu đứa bé lùi ra xa. Tốt, họ đang tạo khoảng cách.

“Viên đá này à? Tao đưa thì dễ thôi. Nhưng mà…” 

Koiza tung viên đá lên nhẹ nhàng rồi bắt lấy, hành động khiến tim của cả đám lính như thót lại. 

“Tao thắc mắc là, một tướng quân vĩ đại như mày, sao lại phải huy động cả một quân đoàn chỉ để bắt một thằng nô lệ và một ông anh hết thời thế? Sợ à?”

“Sợ?” 

Kaiman bật cười khanh khách, tiếng cười vang vọng khắp quảng trường chết chóc. 

“Tao chỉ muốn đảm bảo không con chuột nào thoát được thôi.”

“Vậy sao?”

Koiza lùi thêm một bước nữa. Gót giày cậu chạm vào gờ đá của mép vực. Phía dưới là bóng tối hun hút và tiếng gió rít gào.

Cậu đã hết đường lui.

Kaiman bước tới, sát khí bùng lên bao trùm lấy hắn như một con quỷ dữ.

“Hết đường chạy rồi, nhóc con. Trả viên đá đây, và tao hứa sẽ treo đầu mày ở vị trí đẹp nhất trên cổng thành.”

Koiza nhìn hắn, rồi nhìn viên đá trong tay. Ánh sáng của nó đột nhiên bừng lên, một màu trắng tinh – cộng hưởng với nhịp đập điên cuồng của trái tim cậu và… ngọn lửa từ xa của đứa bé đang nhìn cậu chằm chằm.

“Muốn lấy nó à?”

Cậu nắm chặt viên đá.

“VẬY THÌ XUỐNG ĐỊA NGỤC MÀ LẤY!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!