Hoả

2

2

Trên trần nổ tung như có thiên thạch giáng xuống. Tro và gạch vụn bắn tung, khói lửa phụt ra như cơn thịnh nộ bị nén suốt trăm năm cuối cùng cũng được giải thoát. Một bóng đen xuyên qua tầng khói, đáp xuống giữa phòng như sấm gào lửa rú.

“Tao… Sẽ kết liễu mày, bằng tất cả sự phẫn nộ này!!”

Đó là Koiza, đứng sừng sững giữa đống đổ nát, đôi mắt rực cháy ngọn lửa mà cậu đã kìm nén quá lâu. Khói bụi chưa tan, nhưng dáng hình cậu như rạch đôi màn đêm – tóc dựng ngược, lông mao trắng lẫn sọc xám bắt đầu mọc khắp thân thể, móng tay phá vỏ thịt mà trồi ra thành vuốt nhọn. Răng nanh dài ra từng chút, quai hàm lệch nhẹ sang một bên như loài dã thú đang thức tỉnh khỏi giấc ngủ đông.

“AAAAAAAAAA!!”

Lưng áo rách toạc. Một chiếc đuôi trắng vung mạnh quét qua tro bụi.

Ánh trăng – thứ ánh sáng lạnh lẽo treo lơ lửng giữa trời – đang xuyên qua một khe đá nhỏ nằm cao trên bức tường phía sau. Một khe hẹp đến nỗi chẳng ai để ý, nhưng giờ thì nó lại rõ ràng như chính đôi mắt của vị thần nhìn thấy từ trên cao.

Một tiếng ‘cộp’ trầm thấp vọng ra từ trong lồng ngực. Xương cốt bắt đầu kêu răng rắc, cơ bắp phình to, từng lớp da người nứt ra như vỏ kén. Trên mặt cậu, lớp lông trắng bạc lan rộng, tai nhọn vểnh cao như loài dã thú săn mồi.

Cơ thể của Koiza vươn thẳng lên trời – không còn là người, cũng không hẳn là thú. Mà là hổ. Một con hổ đứng bằng hai chân, nửa người nửa thú, hai cánh tay được bao phủ trong lớp lửa màu bạch kim.

Ngọn lửa ấy không đỏ, không vàng, mà là hơi hướng trắng xanh, trông lạnh lẽo như băng nhưng thực chất lại nóng hơn cả dung nham. Nó chẳng phải thứ lửa để sưởi, mà là để thiêu sạch.

Bran lùi lại vài bước, lưỡi kiếm trong tay run rẩy. Lão gào lên:

“Thằng này… Từ đâu chui ra vậy?! LÍNH ĐÂU?! LÍNH ĐÂU?!”

Không ai đáp lại.

Chỉ có tiếng gió hú bên ngoài cửa kính – và ánh trăng lạnh ngắt đổ dài lên sàn nhà.

Bran quay phắt ra phía cửa sổ. Ánh mắt hắn bắt gặp khung cảnh khiến cả lục phủ ngũ tạng đông cứng lại như bị dội đá lạnh.

“Tụi nó… Chết hết rồi sao…?”

Ngay dưới chân tháp điều hành, một mảng tường đã bị khoét rỗng. Từ lỗ thủng đó, ánh trăng tròn đang hắt vào xưởng – chiếu thẳng xuống khu nhà giam nô lệ, nơi Koiza vẫn ‘vô danh’ thực hiện kế hoạch suốt nhiều năm.

Tường đá dày như thành cổ mà cũng bị đục ra một lỗ. Không phải trong ngày. Mà suốt nhiều năm trời, từng nhát, từng vết âm thầm.

Ánh trăng... Là thứ duy nhất có thể đánh thức hình dạng thú nhân hoàn chỉnh trong Koiza. Và giờ thì Bran hiểu. Hắn đã để một con hổ lớn dần trong lòng xưởng, nuôi sống nó bằng máu, khói bụi và sự sỉ nhục.

“Lùi lại! Nếu không… Tao sẽ… Tao sẽ… Cho mày chết!”

Koiza nghe thế, nhưng vẫn bước chậm, chắc. Mỗi bước là một nhịp chấn động nền gạch. Đôi mắt trắng sáng rực lửa như hai mặt trời nhỏ đang rạch xé đêm đen.

“Khoan, mày không sợ tao sao? À đúng rồi! Tao có rất nhiều Ám Tệ! Tao có thể đưa cho mày số tiền hàng tỷ mỗi tháng, để mày có thể sống một cuộc đời sung sướng mà!”

Bran lắp bắp lùi thêm, nhưng rồi... Dừng lại. Hắn ngửa cổ cười khan, nụ cười méo xệch như lưỡi dao cùn cắt vào thịt thối.

“Mày nghĩ kỹ đi, thằng ngu. Mày nghĩ một mạng người đổi lấy sự sụp đổ của cả chế độ à? Mày chỉ là con thú! Mày sẽ giết tao và rồi sao? Sẽ có tên khác lên thay! Sẽ có lò khác, xưởng khác, Bran khác!”

Koiza dừng lại. Đúng một nhịp thở. Rồi cậu… Cười khẽ.

Đó là một tiếng cười như xé từ cổ họng loài mãnh thú, đầy vẻ khinh bỉ.

“Tao không cần giết mày đâu, Bran. Tao sẽ, chặt đứt tứ chi mày ra, để mày sống nhưng chứng kiến sự sụp đổ của cái chế độ mà mày đang phục vụ. Ám tộc tụi mày đã chứng kiến sự sụp đổ của Hoả tộc, đúng chứ? Lần này sẽ ngược lại… À quên, mày là, ‘loài chó của Ám tộc’ mà, đâu có tính!”

“Thằng khốn!”

Bran gầm lên, cơn giận xé toạc sự sợ hãi cuối cùng trong mắt hắn. Lưỡi kiếm trong tay bùng cháy dữ dội, hắc hoả cuộn lên từng vòng như một cơn lốc xoáy.

“TAO SẼ CHO MÀY CHẾT!”

Không đợi thêm, Bran lao thẳng vào Koiza, lưỡi kiếm rít ngang không trung, chém một đường như muốn xé cả không gian.

Koiza nghiêng đầu né. Thế nhưng, mũi kiếm hắc hỏa đã sượt qua má, để lại một vết xước đỏ sẫm. Nhưng cậu không lùi, cứ thế mà tiến đánh.

“Gừ!”

Một cú đấm móc ngược lên cằm. Đầu Bran bật ngửa, lưỡi kiếm suýt rơi khỏi tay. Koiza không chậm một giây. Gót chân quét ngang, Bran bật lên khỏi mặt sàn như bao cát bị đá trúng.

Cửa kính phía sau vỡ tan. Cả thân hình béo múp nặng nề của gã bay ra khỏi tháp điều hành, rơi vào cơn bão tuyết đang gào lên phía ngoài kia, như đang ủng hộ Koiza vậy.

Tuy nhiên... Bran chưa chết.

Tuyết dưới chân hắn đột ngột tan ra trong một vòng tròn đỏ sẫm. Không phải máu. Mà là hỏa lực nghịch đảo – thứ được luyện từ Hắc Tâm Tinh, thứ quặng chỉ có trong lõi thánh mạch của Ám tộc. Một tiếng ‘phụt’ vang lên, và toàn bộ lớp áo choàng ngoài bị đốt sạch, để lộ cơ thể xám ngoét, những đường gân đen cuồn cuộn như rễ cây chết.

“Haha… Tao… Tao mới là chủ của nơi này, tụi bây… Là cái thá gì chứ!”

Giọng hắn ta khàn đi, có lẽ sự chuyển đổi này đã khiến hắn chẳng còn như trước. Mặt hắn thì nhăn lại, rồi căng ra như lớp da bị rút hết nước. Mắt nứt toạc, tròng đen chuyển sang dạng dọc – là mắt của loài bò sát, không còn một chút nhân dạng nào nữa.

Bran nhổ phì một ngụm máu đen xuống tuyết, máu hắn bốc khói, ăn mòn cả băng đá. Lưỡi kiếm trong tay hắn cũng biến đổi – lớp sắt thường bong tróc, để lộ lõi trong là một tấm tinh thể đen ánh tím, gợn lửa như một con rắn đang siết chặt quanh thân thép.

“Mày… Nghĩ tao là mấy thằng thuộc hạ dưới trướng vô dụng kia à?”

Giọng Bran trầm, khàn, như hòn sỏi rơi xuống lòng giếng cạn.

“Mày đã sai rồi, tao là sản phẩm thật sự của Ám Đế, là kẻ chịu được thứ sức mạnh này mà không bị nổ tung!”

Bran lồm cồm bò dậy giữa tuyết, toàn thân phập phồng như một lò lửa sống. Hắc hỏa rực lên từ sống lưng hắn như cột trụ của địa ngục, từng hơi thở phát ra như tiếng bễ rèn ma quỷ vậy.

Bran nhấn gót chân xuống tuyết. Hắc hỏa phản lực đẩy hắn lao tới Koiza như đạn pháo.

“Xem đây! Thằng nhãi!”

Koiza rít nhẹ, lửa bạch kim bùng lên bao lấy hai cánh tay. Cậu đấm thẳng về phía trước, hai cú đấm lửa chặn đầu hắc kiếm của Bran.

ĐÙNG!

Sóng xung kích phá nát mặt đất, gạch vụn bay lên, tuyết bị nung chảy thành hơi nước, rồi lập tức đông cứng lại trong không khí. 

Bran xoay người, dùng thân kiếm đánh chéo – hắc hỏa cuộn lên như sóng xoáy, tạt ngang mặt Koiza. Cậu cúi rạp xuống, lửa bốc lên từ lưng, rồi bật ngược như thú hoang, dùng vuốt cào thẳng vào bụng tên chủ nô lệ – phần móng sắc nhọn xé thẳng một đường đỏ sẫm từ ngực đến hông.

“GỪ!”

“Chết tiệt!”

Bran bật lùi, máu đen phun ra, nhưng tay vẫn không rời kiếm. Hắn thấy tình huống có vẻ bất lợi nên đã nhắm mắt lại, tập trung sức mạnh vào món vũ khí trên tay. Lưỡi kiếm biến hình. Hắc tinh thể tách ra thành các lưỡi phụ quanh trục chính, xoay vòng như cưa máy.

Koiza thấy vậy liền thủ thế. Đôi chân thú co lại, thân hình hơi nghiêng về trước, đuôi quét một vòng bán nguyệt để giữ thăng bằng. Đôi mắt cậu nheo lại, lửa bạch kim bốc mạnh từ vai và sống lưng – chuẩn bị cho một đòn tốc kích.

Bran cười điên.

“Mày muốn chơi cận chiến thật sao? Được! Tao sẽ chiều theo ý mày!”

Hắn lao tới, thanh kiếm cưa máy hắc tinh rít lên như tiếng kim loại gào thét. Mỗi vòng xoay tạo ra sóng xung kích nhỏ cắt đứt cả không khí.

Koiza phóng lên.

Hai bên va vào nhau giữa không trung. Cưa lửa và móng vuốt va chạm – lửa trắng xanh tách thành tia chớp, còn hắc hoả bắn ngược về trời như pháo hoa.

Koiza xoay vòng trên không, dùng hai chân đạp vào hông Bran – hất hắn xuống mặt đất. Nhưng Bran cắm kiếm xuống tuyết, dừng lại trong một tư thế quỳ. Hắc hỏa từ kiếm phun ngược lên trời, biến thành hàng chục mũi thương năng lượng, bắn loạn xạ về phía Koiza như mưa bom bão đạn.

“Mày thử né cái này xem!”

“Còn lâu!”

Koiza gầm lên, nhảy ngược lại bức tường gần đó rồi dồn toàn lực đấm thẳng về phía hắn. Ngọn lửa trắng từ bàn tay cậu bắn ra với một lực mạnh, thổi bay hết tất cả mũi thương đang lơ lửng trên không. 

Lửa trắng vừa tan, cậu đã không cho Bran kịp thở. Cậu xé gió lao tới, để lại một vệt sáng hình rồng bạc giữa màn tuyết đen.

“GAAAAA!!”

Koiza gầm vang như sấm, nhảy chồm lên, hai chân đạp thẳng vào ngực Bran khiến hắn trượt dài trên băng. Không dừng lại, Koiza phóng theo như tên lửa, túm lấy cổ áo hắn, dùng hết lực nắm đầu, nhấc lên khỏi mặt đất.

“Không cần trăn trối nữa đâu!”

Lần này cậu xoay người, tung cú móc ngược lên cằm, khiến cả cơ thể Bran bật khỏi mặt băng. Koiza không để rơi, túm đầu hắn lần nữa, rồi không một lời, ném hắn như bao tải ra xa.

“Nhận lấy!”

Trên không trung, hắn ta dần lấy lại thăng bằng, sử dụng Hắc hoả tạo phản lực để bay tới chỗ cậu cùng thanh kiếm trên tay. Koiza ngẩng đầu – phản xạ xoay người, gồng hai tay đón đòn.

RẦM!

Bran đâm thẳng từ trên cao xuống, lưỡi kiếm đập vào hai tay Koiza như búa tạ. Tuy không xuyên được lửa bạch kim, nhưng xung lực đẩy Koiza bay ra, cắm thẳng vào nền tuyết phía xa, để lại một miệng hố nhỏ bốc khói.

“Mày biết gì không? Khi dùng Hoả thuật, nếu biết giữ phần nhiệt lại, nó sẽ thành lực thuật. Và mày… Có thể chuyển phần nhiệt thành sét, NHƯ THẾ NÀY!”

Một tiếng rè vang lên. Không khí xung quanh tay phải của Bran co rúm lại như bị bóp nghẹt. Áp suất tụ lại thành hình cầu, rồi phụt! Một luồng sét đen tím xé toạc bầu trời, lao thẳng về phía Koiza.

Cậu nghiến răng, bắt chéo hai tay tạo thành khiên lửa. Nhưng tia sét xuyên thẳng qua như dùi đục thép nung.

“Gừừừ!”

Cậu bị hất văng, va vào bức tường đá gần đó, tạo ra một vết lõm lớn. Bụi tuyết trút xuống. Một vệt máu loang ra bên mép. 

“Coi ai kìa! Nhìn cái biểu cảm như mày sắp chết rồi đấy, thú nhân ạ.”

Bran đáp xuống như một con thú có cánh, mắt hắn rực sáng, cười điên loạn. Hắn búng tay, một loạt tia sét dồn nhiệt bắn ra, mỗi tia đều sắc, nhanh, và chính xác như đinh đóng vào quan tài.

Koiza lăn người né từng tia, nhưng một cú sượt qua vai trái khiến lông cháy xém, da rách, máu bốc khói. Một cú khác đánh trúng ngực, khiến Koiza gập người, ho khan, rồi khụy một gối xuống nền đá cháy.

“Gừ…”

“Sao nãy giờ gầm gừ hoài thế?! Mày là thú nhân mà, mày có thể nói chuyện bằng ngôn ngữ con người!”

Bran cười khanh khách, tiếng cười khô khốc như kim loại gõ vào đá rỗng. Hắn chậm rãi tiến lại gần, từng bước chân giẫm nát tuyết và than vụn, tay nắm chặt thanh kiếm tinh thể vẫn còn rực hắc hỏa.

“Hay là mày không còn gì để nói nữa? Hết kiêu ngạo rồi hả? Ngọn lửa bạch kim vĩ đại đâu rồi? Con bạch hổ của Hoả tộc đâu rồi?”

Nụ cười hắn càng rộng ra thêm…

“Đúng rồi… Nó ở dưới chân tao mà!”

Bran dừng lại trước mặt Koiza đang thở dốc, mắt cậu vẫn rực sáng nhưng hơi thở thì đứt quãng, máu nhỏ từ khóe miệng xuống lớp tuyết đen đã cháy loang.

“Tao từng tra tấn đủ loại sinh vật: người, thú, pháp sư, hay là cả thánh nhân. Nhưng mày là đặc biệt, nhóc à... Vì mày dám ngẩng đầu nhìn tao. Tao không chịu nổi cái kiểu đó đâu.”

Hắn giơ kiếm lên, đầu lưỡi rực sáng bằng một lớp năng lượng sấm sét quấn quanh.

“Chà… Vậy thì, để tao dạy mày một điều cuối cùng.”

Tia chớp sắp bổ xuống. Nhưng... Một âm thanh khác chen vào.

Cạch... Cạch... Cạch…

Từ xa vọng lại tiếng bước chân – chậm rãi nhưng nặng nề như tiếng trống gọi hồn. Bran khựng lại, mắt hắn nheo nheo, môi hắn mím lại như ngửi thấy mùi gì quen thuộc.

Một giọng nói cất lên, khàn, sâu, rạn nứt như đá núi bị bẻ gãy.

“Mày vẫn nói nhiều như xưa, Bran!”

Bầu không khí đông cứng lại trong một nhịp thở. Bran quay phắt về phía phát ra tiếng nói, mắt hắn co lại thành khe hẹp.

Từ làn khói mù mịt bên rìa sông băng, một bóng người bước ra. Vải trên quần cháy xém đi, đôi giày dính bùn khô và máu, nhưng dáng đi thì không hề chậm lại – như một chiến thần đã chinh chiến hàng ngàn trận và chưa hề biết sợ là gì.

“À, cảm ơn vì đã cho cái quần nhé, nó ở trong tủ ngươi đấy! Còn áo thì ta không mặc, ta thích cởi trần hơn.”

Khi bước qua vệt sáng cuối cùng của ánh trăng, gương mặt hắn hiện rõ.

“Empa…”

Bran lùi một bước. 

“Không thể nào…”

Empa đưa tay lên không trung, một chuyển động nhẹ nhưng dứt khoát. Giữa khoảng không trước mặt, một chuôi kiếm bằng kim loại đen ánh đỏ chậm rãi xuất hiện, lơ lửng như đang chờ chủ nhân chạm vào.

Hắn nắm lấy chuôi kiếm. Không có lưỡi. Chỉ là chuôi trống rỗng. Nhưng rồi, Empa nhắm mắt. Một tiếng vù vang lên, ngắn gọn, nhưng đầy uy lực.

Lưỡi kiếm bừng sáng, một thanh hỏa kiếm dài, tỏa ra ánh sáng cam rực, phần chuôi kiếm giống hình thập tự nhưng phần lưỡi to dần ra rồi nhỏ lại ở phần đầu.

Bran lùi thêm. 

“Thứ đó… Vẫn còn tồn tại ư…”

Empa mở mắt. Đồng tử anh ta giờ như viên hồng ngọc đang cháy rực. Anh xoay cổ, khiến xương khớp kêu lên răng rắc.

“Chà… Lúc nãy tên nào hành hạ mình, rồi định hạ sát mình nhỉ? Đúng rồi, tên phản bội!”

Empa bước tới. Mỗi bước chân là một vòng tròn nhiệt lan ra trên mặt tuyết – tuyết bốc hơi, đất đông cứng nứt ra như bị nung chảy từ dưới lên. Koiza ngước nhìn Empa – mắt mở to. Lần đầu tiên, trong ánh mắt mãnh thú ấy... Có thứ gì đó giống như kính trọng.

Empa không nói gì, chỉ giơ kiếm lên, rồi quét ngang một đường. Không gian bị rạch đôi, một đường hỏa tuyến dài cả chục mét xé qua bầu trời, rực rỡ như một vì sao sa.

Bran gầm lên, lao tới. Hắc kiếm cuộn lại thành cơn lốc, nhắm thẳng vào đầu Empa. Empa bước một bước, không tránh, chỉ đưa một tay ra, nắm lấy sống lưỡi hắc kiếm bằng tay trần.

BÙM!

Lửa bùng lên, lưỡi kiếm đen tím bốc cháy ngược về phía chủ nhân. Bran hét to, giật tay lại.

“Không! Không! Khônggg!”

“Từ từ nào, đây mới chỉ là khởi đầu thôi!”

Empa đưa kiếm lên cao, mũi kiếm lửa như kéo theo vầng thái dương nhỏ, rồi chém xuống. Cả một luồng lửa hồng cuốn thẳng về phía Bran. Tuyết tan, mặt băng nứt, không khí rít lên như lưỡi dao rạch qua thép.

Bran vội dựng khiên hắc hỏa chắn lại, nhưng ngọn lửa của Empa không dừng ở bề mặt, mà xuyên qua, đốt thẳng vào lõi. Bran bị hất văng, trượt dài trên mặt băng, cháy âm ỉ dù thân thể hắn vẫn còn sống.

Empa hạ kiếm xuống, ánh mắt không rời đối thủ. Mắt hắn... Lạnh lẽo, không giận, không run, chỉ có một mệnh lệnh.

“Ta phải… Thiêu Bran cho bằng sạch!”

Ngọn lửa trên vết thương của Bran lan ra khắp cơ thể, rồi dần tan thành tro bụi.

“Không! Không! Làm ơn! Ta muốn sống, đúng rồi! Lam hoả tái sinh, lam hoả tái sinh! Ám kỹ Đế cấp: Lam hoả tái–”

Bàn tay thú nhân vừa kịp bóp nát tứ chi của tên chủ nô lệ… Hắn ta đã tan biến.

Rồi yên ắng.

Tuyết vẫn rơi, nhưng không còn bám nổi lên vùng đất quanh hai người. Nhiệt từ trận chiến vẫn còn âm ỉ khiến cả một góc của nơi đây hóa thành bình địa.

Koiza vẫn đứng đó, thở gấp, lưng gù xuống, máu và khói bốc lên từ thân thể dã thú. Dáng cậu run nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì đã đi đến giới hạn.

Empa bước tới.

Anh ta đứng trước Koiza, không nói gì, chỉ nhìn. Đôi mắt lửa ấy, lần đầu sau bao năm, hiện rõ chút gì đó gọi là kính phục.

Một bàn tay rắn chắc đặt lên vai Koiza.

“Giỏi lắm. Cảm ơn nhé! Cậu đã giúp tôi lấy lại được tinh thần rồi.”

Cậu ta ngước lên, ánh nhìn vẫn còn hoang dã, nhưng ánh lửa trong mắt đã bớt hung hãn. Cậu thở dốc, lồng ngực phập phồng. 

Đôi mắt dã thú mờ dần đi ánh trắng cháy, thay vào đó là màu hổ phách quen thuộc. Lớp lông bạc co rút vào da thịt. Móng vuốt, răng nanh, đuôi, tất cả biến mất. Trong vài nhịp thở ngắn, cậu đã trở lại hình dạng con người, chỉ còn vết trầy xước, mồ hôi, máu và một đôi mắt sáng rực như hòn than chưa tắt.

“Anh… Là…”

Empa mỉm cười.

“Empa. Cựu đại tướng Hỏa Quốc. Kẻ từng tưởng mình đã chết cùng quốc kỳ đây.”

Anh nheo mắt.

“Còn cậu?”

“Koiza.” 

Cậu đáp, chậm rãi. 

“Thằng xúc than. Nô lệ số 7332. Kẻ đã bị chúng xem là rác rưởi.”

Empa nghe thế thì phì cười, rõ là nó chẳng hài hước gì, nhưng mà cậu lại nói với một giọng bình thản như thể đang kể chuyện người khác. Và chính cái bình thản, sau ngần ấy lửa máu và chiến trận, làm Empa thấy cổ họng mình khé lại.

“Hahaha! Rác rưởi lại có thể thiêu sạch một chủ nô lệ cấp chỉ huy của Ám Quốc luôn đó sao?”

“Cái đó là anh đốt mà…”

Empa bật cười to hơn, ngửa cổ nhìn trời, như thể lâu lắm rồi anh mới được cười thật lòng.

“Đốt phần xác thôi, còn phần linh hồn của hắn, là do cậu xé nát thành trăm mảnh đấy. Nhìn hắn láo thế, chứ lúc tôi đấu với hắn, tôi có thể thấy người mà hắn thực sự sợ hãi lại là cậu.”

Koiza im lặng. Câu nói ấy như một mũi khoan lặng lẽ đâm vào tầng băng sâu trong lòng, không phải vì đau, mà vì nó đúng.

Lần đầu tiên trong đời, có người nhìn vào ánh mắt cậu, không thấy rác rưởi, không thấy thú vật, mà lại thấy được một chiến binh.

Cậu cúi đầu, nhìn hai bàn tay mình. Máu vẫn chảy, lửa vẫn còn âm ỉ quanh các khớp ngón tay. Nhưng lần này, cậu không cảm thấy sợ nó nữa.

“Empa…”

“Hửm?”

“Anh có muốn cùng tôi dựng lại Hoả Quốc, và tìm lại vinh quang cho Hoả tộc, trả thù lũ Ám tộc không?”

Empa im lặng.

Lâu đến mức gió lại nổi lên lần nữa, thổi qua tàn tích còn đang bốc khói của xưởng luyện. Anh quay đi, không nhìn Koiza, chỉ nhìn về phía xa – nơi tuyết trời kéo một màn mờ đen vô tận.

“Cậu có biết mình vừa nói gì không?” 

Giọng anh trầm hẳn, không còn hài hước. Koiza thấy thế vẫn gật đầu, kiên quyết.

“Tôi biết, và tôi sẽ làm, dù có đi một mình đi chăng nữa.”

Empa quay lại, nhìn sâu vào mắt cậu.

“Có hai con đường.” 

Anh giơ lên hai ngón tay. 

“Một là đánh thẳng, tìm lò 23, giải phóng các cứ điểm còn sót, khởi nghĩa, rồi tiến quân diệt Ám Đế. Ngắn gọn, dễ hiểu, nắm chắc cái chết trong tay, còn diệt được hay không thì hên xui.”

Koiza nhíu mày.

“Còn con đường hai?”

Empa gập hai ngón tay lại, chỉ còn một nắm đấm.

“Chúng ta sẽ…”

Anh đấm thẳng vào mặt của một tên gián điệp Ám Quốc mặc áo choàng, trùm kín mít ở phía sau Koiza.

“Rời khỏi chỗ này, ta sẽ tới cảng Abatata trước, rồi băng qua các quốc gia khác. Trên đường đi, tìm những kẻ còn sót lại của Hỏa Quốc năm xưa, và cả những người thật sự có giá trị. Kéo họ về phía chúng ta, từng người một. Ta sẽ rèn lại sức mạnh, rèn luôn cả những kẻ theo mình, dựng nên một lực lượng đủ linh hoạt để sống sót ở bất cứ đâu. Đồng thời phải có tai mắt – mù mờ thì chưa kịp đánh đã chết. Nói ngắn gọn, là bắt đầu lại từ con số không. Từng người, từng mạng lưới, từng mảnh danh dự.”

Koiza siết chặt nắm tay.

“Lâu không?”

“Có thể nhiều năm. Có thể cả đời.”

“Dễ không?”

“Không. Nó rất gian nan, nguy hiểm. Và đôi khi... Ta phải thỏa hiệp, nhưng tôi có thể chắc chắn một điều rằng, ta sẽ sống.”

Koiza ngẩng đầu, mắt vẫn cháy rực.

“Vậy thì ta chọn cách khó. Nhưng ta muốn sống để thấy hắn chết, không phải chết đơn độc, mà là chết trước mặt cả thế giới.”

Empa nhìn cậu một lúc, rồi nở một nụ cười nhẹ, không mỉa mai, không đùa cợt. Đó là một nụ cười hiếm hoi, của một người từng mất hết tất cả, giờ lại được kéo trở lại từ vực thẳm.

“Được. Vậy thì… Tôi sẽ cùng cậu làm điều đó.”

Koiza giơ tay ra.

“Cùng nhau.”

Empa nắm lấy.

“Cho đến khi Ám Đế không còn ngồi trên ngai.”

Một cú bắt tay, rồi buông. 

Empa xoay người, bước đi, giọng lầm bầm:

“Nhưng trước khi làm nên nghiệp lớn…”

Koiza chớp mắt.

“Gì cơ?”

Ọc ọc…

“Thì phải đi kiếm gì đó ăn trước đã. Tôi đói muốn xỉu rồi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!