Ánh sáng le lói nơi chân trời như một vết cắt mỏng đỏ hoe trên lớp tuyết xám ngắt. Nó chỉ là thứ ánh sáng lạnh lẽo, phết lên thế giới một lớp máu loãng, khiến những đống tro tàn từ trận chiến đêm qua lấp lánh như kính vỡ. Gió cứ hú qua những khung sắt gãy, mang theo mùi thịt cháy cùng với máu đông, quẩn quanh như lời thì thầm của những linh hồn chưa kịp biến mất.
Koiza quỳ một gối bên trong kho chứa dưới tháp điều hành, tay lật tung từng phiến đá dày cộm. Ngón tay cậu vẫn rỉ máu từ vết nứt cũ, nhưng giờ chúng không còn run nữa.
“Đâu rồi?”
“Cậu đang tìm gì đấy hả Koiza?”
Koiza không đáp. Cậu nín thở, dồn lực vào đầu ngón tay, móc sâu vào khe hở của một viên gạch lát sàn trông có vẻ lệch hơn so với những viên còn lại.
Két…
Tiếng đá mài vào nhau tạo ra thứ âm thanh rợn người. Viên gạch bật lên, để lộ một hốc tối hun hút bên dưới, mùi ẩm mốc và kim loại lạnh xộc lên mũi. Koiza thò tay vào, lôi mạnh một chiếc rương bọc sắt đen tuyền, nặng trịch, quăng toạch lên sàn nhà đầy bụi.
“Chà.”
Empa dựa vai vào khung cửa vỡ nát, tay khoanh trước ngực, chân gạt một mảnh kính vỡ sang bên. Anh nhướn mày nhìn cái rương, rồi nhìn Koiza.
“Cậu đánh hơi giỏi đấy, giác quan của thú nhân à?”
“Không phải.”
Koiza lầm bầm, tay giật mạnh ổ khóa đã rỉ sét. Một tiếng rắc vang lên, then sắt gãy đôi như cành củi khô.
“Tôi từng thấy tên Bran lén lút xuống đây vào những đêm trăng non. Hắn luôn nhìn ngó xung quanh như một con chuột sợ bẫy, cái điệu bộ đó… không giấu được ánh mắt của một thằng nô lệ đói khát đâu.”
Nắp rương bật mở.
Không có vàng bạc châu báu lấp lánh như trong những câu chuyện cổ tích mà đám nô lệ già hay kể. Bên trong chỉ là một màu đen đặc. Hàng nghìn đồng xu đen tuyền nằm im lìm, lạnh lẽo như những con mắt chết.
Nhưng khi bóng tối từ hầm ngầm phủ lên miệng rương, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.
Trên bề mặt nhẵn thín của từng đồng xu đen ấy, những con số và ký tự cổ ngữ bắt đầu rực sáng lên. Thứ ánh sáng màu tím nhạt, ma mị và yếu ớt, tựa như lân tinh bốc ra từ những nấm mồ hoang. Cả cái rương bỗng chốc trông như một hố sâu chứa đầy những con đom đóm.
Koiza nheo mắt, cầm một đồng lên. Nó lạnh buốt, con số ‘100’ phát sáng trên lòng bàn tay chai sạn của cậu.
“Ám tệ…”
Koiza thì thầm.
“Phải, tiền của lũ dơi già đó.”
Empa bước tới, cúi xuống nhặt một đồng lên, xoay xoay giữa các ngón tay thô ráp. Ánh sáng tím hắt lên gương mặt đầy sẹo của anh, làm nổi bật những đường nét cương nghị nhưng mệt mỏi.
“Cậu biết tại sao chúng lại phát sáng trong bóng tối không?”
Koiza lắc đầu, tay vẫn lục lọi sâu hơn dưới lớp tiền xu lạnh lẽo.
Empa búng đồng xu lên cao. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi khi đồng xu rơi qua vùng bóng tối nhập nhoạng của căn hầm, con số trên nó sáng rực lên rồi tắt ngấm khi chạm vào tia nắng yếu ớt bên ngoài.
“Vì ở Ám Quốc, mặt trời là một khái niệm xa xỉ.”
Giọng Empa trầm xuống, nghe như tiếng gió lùa qua khe núi.
“Bầu trời của cái xứ sở chết tiệt đó quanh năm bị che phủ bởi một tầng mây đen dày đặc, đen như mực tàu vậy. Ban ngày cũng như ban đêm, lờ mờ, nhập nhoạng. Thế nên lũ quý tộc bên đó mới đúc ra thứ tiền này, để dù có đứng giữa ngọ, chúng vẫn đếm được lòng tham của mình rõ mồn một.”
Koiza không quan tâm lắm đến chuyện mây mưa hay lòng tham. Cậu gạt đống tiền kim loại sang hai bên, tạo ra những tiếng xoảng xoảng va vào thành rương.
“Tìm thấy rồi.”
Cậu thốt lên, giọng lạc đi một chút vì kích động. Từ dưới đáy rương, Koiza lôi ra một vật thể to bằng nắm tay, được bọc kỹ trong lớp vải nhung đỏ thẫm đã ngả màu. Khi lớp vải rơi xuống, thứ bên trong lộ ra. Đó không phải là kim loại, cũng chẳng giống ngọc quý.
Một viên tinh thể sần sùi, méo mó, màu xám tro nhưng lại có những đường vân đỏ rực chạy dọc thân đá như mạch máu đang đập thình thịch. Koiza có thể cảm nhận được độ rung nhẹ của nó truyền qua lớp da tay, một thứ nhịp điệu sinh học quái dị, không thuộc về tự nhiên.
“Đá chuyển hoá…”
Empa mở to mắt với vẻ kinh ngạc.
“Anh biết gì về nó à Empa?”
Empa nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ sành sỏi. Anh vươn tay, nhón lấy viên đá từ tay Koiza. Dưới ánh sáng nhập nhoạng của hầm ngầm, viên đá nằm trong tay anh trông như một trái tim quái vật vừa bị móc ra, vẫn còn thoi thóp đập.
“Biết chứ. Nếu không có nó, thanh kiếm của tôi chỉ là một cục sắt vụn, hoặc tệ hơn, là một quả bom nổ banh xác chủ nhân.”
Anh tung nhẹ viên đá rồi chộp lấy, siết chặt. Một luồng nhiệt lượng rực lên qua kẽ ngón tay, đỏ lừ, khiến không khí xung quanh cũng phải biến dạng theo.
“Đá chuyển hoá. Một thứ đồ chơi xa xỉ mà mọi chiến binh hoàng gia các nước dùng để ‘thuần hóa’ năng lượng. Cậu thấy đấy, lửa hay điện, hay bất cứ thứ gì chúng ta tạo ra, bản chất của nó là hỗn loạn. Muốn nhét nó vào một vật chứa như kiếm, thương, hay súng ống, cậu cần một cái lõi để định hình dòng chảy. Viên đá này chính là cái van điều áp đó.”
Empa ném trả viên đá lại cho Koiza. Cậu chụp lấy, cảm nhận sức nóng lan tỏa vào lòng bàn tay, chạy dọc theo từng mạch máu lên vai, khiến các thớ cơ rần rần như có dòng điện nhỏ chạy qua.
“Nhưng với cậu, một kẻ dùng tay trần và cơ thể làm vũ khí, thì nó không đóng vai trò cái van đâu.”
Empa chỉ ngón tay vào ngực Koiza.
“Nó sẽ là cái loa khuếch đại mọi thứ cậu tung ra. Một cú đấm bình thường qua viên đá này sẽ xé gió như đạn pháo. Giữ kỹ vào, thứ này ở chợ đen đổi được cả một tòa thành đấy.”
Nói đoạn, Empa quay lưng, không mặn mà gì thêm với đống tiền hay đá quý. Anh kiễng chân, với tay lên cái kệ gỗ mục nát treo lơ lửng trên đầu – nơi duy nhất trong cái hầm này không bám bụi than.
“Nhưng mà, đá có quý đến mấy cũng không nhét vào mồm được.”
Xoẹt!
Lưỡi dao cùn trên tay Empa lướt qua nắp hộp kim loại một cách điêu luyện, khiến nó bật tung. Một mùi hương nồng nàn, béo ngậy lập tức xộc ra, lấn át cả mùi ẩm mốc và tanh tưởi của căn hầm. Đó là mùi của mỡ động vật được hầm kỹ, của gia vị nồng ấm – thứ mùi vị mà cả đời nô lệ chưa bao giờ dám mơ tới.
“Thịt cừu hộp thượng hạng vùng cao nguyên.”
Empa hít một hơi dài, vẻ mặt giãn ra đầy thoả mãn. Anh dùng mũi dao xiên một miếng thịt to, nước sốt sẫm màu nhỏ giọt xuống sàn.
“Tên béo Bran này đúng là biết hưởng thụ. Trong khi chúng ta gặm bánh mì mốc trộn mùn cưa, thì hắn giấu thứ này ở đây để ăn mảnh.”
Empa bỏ miếng thịt vào miệng, nhai ngấu nghiến.
“Ưm… Mềm tan. Cậu có muốn thử một miếng không?”
Koiza lắc đầu. Cậu không cảm thấy đói, hoặc cơn đói đã bị sự cảnh giác lấn át. Cậu vơ lấy cái túi vải bố rách nát vứt ở góc phòng, bắt đầu hốt sạch đống Ám tệ vào trong. Tiếng xu va vào nhau lanh canh, nghe như tiếng xiềng xích gãy vụn.
Cậu đứng dậy, gió lạnh từ khe nứt trên trần lùa vào khiến da thịt tê buốt. Lúc này Koiza mới nhận ra bộ đồ nô lệ trên người mình đã nát bươm sau lần hóa thú vừa rồi, chỉ còn vài mảnh vải tả tơi vắt vẻo.
Cậu tiến về phía cái giá treo đồ chuyên dụng dựng ở góc khuất của căn hầm. Ở đó có vài bộ quân phục dự phòng dành cho lính tinh nhuệ – thứ mà Bran tích trữ để ban thưởng hoặc dùng cho đám cận vệ riêng.
Koiza vớ lấy một bộ, giũ mạnh cho bay hết bụi rồi khoác lên người. Chiếc áo quân đội màu đen xám với chất vải dày dặn, ôm sát lấy lồng ngực, hai bên ngực có túi hộp tiện lợi để cậu nhét viên đá chuyển hóa vào. Thiết kế tay ngắn để lộ bắp tay với những vết xước dọc ngang xen với những vết bỏng nhẹ. Cậu xỏ chân vào chiếc quần chiến đấu cùng màu, hai bên bắp chân có túi lớn phồng lên, trông bụi bặm và sẵn sàng cho những cuộc hành quân dài.
Cuối cùng, cậu đá văng đôi dép rách, xỏ chân vào đôi giày quân đội bằng da đen pha chút xanh rêu. Đế giày đúc dày cộp gõ xuống sàn nghe cộp cộp chắc nịch, khác hẳn tiếng lê bước của nô lệ mọi ngày.
“Tôi cần tiền hơn. Đường đến cảng Abatata không gần, và tôi không nghĩ chúng ta có thể đi nhờ xe ngựa miễn phí đâu.”
Koiza buộc miệng túi lại, vắt lên vai. Bộ đồ mới khiến dáng người cậu trông lừng lững và nguy hiểm hơn hẳn. Trọng lượng của hàng ngàn đồng xu đè nặng xuống, nhưng với sức vóc hiện tại của cậu, nó chẳng là gì cả. Cậu nhét viên đá chuyển hoá vào túi ngực, sát lớp áo mỏng, để hơi ấm của nó lan toả vào tim.
“Đi thôi Empa. Ở đây lâu chỉ thêm rắc rối.”
“Đồng ý. Cái bụng tôi cũng tạm ổn rồi.”
Cả hai bước ra khỏi kho chứa, leo ngược lên đống đổ nát của tháp điều hành. Gió tuyết bên ngoài vẫn thổi điên cuồng, thốc vào khuôn mặt rát buốt. Nhưng vừa đặt chân lên mặt nền tuyết nhuốm đen bên ngoài, bước chân Koiza khựng lại.
Xung quanh đống tàn tích, từ những góc khuất sau các lò nung, từ những khe nứt của tường rào, những bóng người lầm lũi bước ra.
Không phải lính gác, cũng không phải quái vật.
Đó là nô lệ.
Hàng chục, rồi hàng trăm người. Họ co ro trong những tấm áo rách bươm, da thịt tím tái vì lạnh và vì những vết roi cũ chưa lành. Nhưng đáng sợ hơn cả cái lạnh, là ánh mắt của họ. Nó không có sự biết ơn, không có chút gì gọi là niềm vui được giải phóng.
“M–Mày…”
Một gã đàn ông gầy guộc, hốc mắt sâu hoắm, chỉ tay vào Koiza. Ngón tay gã run lẩy bẩy như cành cây khô trước gió bão.
“Mày làm cái gì vậy hả?!”
Tiếng hét của gã xé toạc sự im lặng, kéo theo những tiếng xì xầm hỗn loạn như ong vỡ tổ.
“Tại sao mày lại giết ngài Bran? Mày… mày giết cả đội lính canh!”
“Trời ơi! Xong rồi! Xong hết rồi! Quân Ám quốc sẽ đến đây! Chúng sẽ thiêu sống tất cả!”
“Sao mày dám?! Mày muốn tụi tao chết chung với mày à?!”
“Tụi tao phải làm sao đây? Hả? Lò sưởi tắt rồi! Đồ ăn không có! Lính triều đình sẽ đến tàn sát cả khu này để trả thù!”
Đám đông dồn lại gần hơn, tạo thành một vòng vây lỏng lẻo nhưng đầy áp lực. Những gương mặt méo mó vì kinh hoàng. Họ đã quen với đòn roi, quen với việc cúi đầu để đổi lấy một mẩu bánh thừa. Giờ đây, cái lồng giam của họ bị phá vỡ, nhưng thay vì bay đi, họ lại hoảng loạn vì mất đi người cho ăn.
Empa nuốt miếng thịt cuối cùng xuống họng, lau mép, ánh mắt anh tối lại. Anh định bước lên, bàn tay đã đặt hờ lên chuôi kiếm lửa, nhưng Koiza giơ tay ngăn lại.
Cậu bước lên một bước, đối diện với đám đông đang run rẩy kia. Gió thổi tung mái tóc xám tro của cậu, để lộ đôi mắt hổ phách lạnh tanh, không chút dao động.
“Mấy người làm gì thì tùy.”
Giọng Koiza vang lên, bình thản đến tàn nhẫn, cắt ngang tiếng la ó.
“Cổng đã mở, tường đã đổ. Kẻ cầm roi thì cũng đã chết. Ai muốn đi, muốn tìm tự do, muốn sống như con người thì cứ theo chúng tôi. Tôi không hứa sẽ an toàn, nhưng tôi hứa sẽ không để ai phải quỳ gối.”
Cậu dừng lại, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang nhăn nhúm vì sợ hãi.
“Còn không… thì cứ ở lại đây cũng được. Đợi chủ mới đến, xỏ xích vào cổ, và tiếp tục cúi đầu mà xúc than cho đến chết.”
Koiza nói xong, xốc lại túi tiền trên vai, quay lưng bước đi, không ngoảnh lại dù chỉ một lần. Empa nhún vai, tặc lưỡi một cái rồi cũng rảo bước theo sau.
“Mẹ nó! Mày giỡn mặt tao đó hả?”
Gã đàn ông gầy gò vung cây xẻng xúc than đen nhẻm, cạnh sắc lởm chởm nhắm thẳng vào gáy Koiza. Đó không phải là một đòn tấn công bài bản, mà là cú đánh của một con thú bị dồn vào chân tường – hoảng loạn, mù quáng và muốn kéo kẻ khác chết cùng.
“Cái–Mẹ kiếp!”
Bàn tay của Koiza, giờ đây đang bọc lấy lưỡi xẻng sắc bén như thể nó làm bằng bùn nhão. Cậu không quay đầu lại, nhưng những thớ cơ trên vai và cổ cậu nổi lên, căng cứng dưới lớp áo vải thô.
“Buông ra!”
Gã đàn ông trố mắt, hai tay run bần bật cố giật lại cây xẻng, nhưng nó như đã bị hàn chết vào tay Koiza.
“Chó chết! Bắt lấy nó! Bắt lấy nó chuộc tội!”
Gã gào lên, nước bọt bắn tung toé.
Tiếng gào đó như một mồi lửa ném vào đống rơm khô. Đám đông nô lệ phía sau rùng rùng chuyển động. Những đôi mắt đỏ ngầu vì đói và sợ hãi giờ đây ánh lên tia nhìn man dại. Họ nhặt đá, nhặt thanh sắt gãy, nhặt bất cứ thứ gì có thể gây sát thương.
“Giết nó! Nếu không chúng ta sẽ chết!”
“Chặn đường nó đi!”
Hàng trăm bước chân rầm rập lao tới, tiếng la hét vang dội át cả tiếng gió tuyết. Một làn sóng người ập đến như lũ quét, muốn nhấn chìm hai kẻ ‘phản bội’ kia. Empa thở dài, tay xoa xoa thái dương.
“Chậc. Đúng là đám cừu bị lùa quá lâu, giờ thấy sói chết lại sợ không ai chăn dắt.”
Anh định rút kiếm, nhưng một luồng nhiệt lượng kinh hoàng bỗng bùng nổ ngay bên cạnh.
Koiza bóp nát lưỡi xẻng bằng một tay. Những mảnh vụn kim loại rơi lả tả xuống nền tuyết đen. Cậu xoay người lại với đôi mắt hổ phách rực sáng, đồng tử co thành một đường thẳng đứng sắc như dao. Viên đá chuyển hoá trong túi ngực áo rung lên liên hồi, cộng hưởng với nhịp tim đang đập mạnh.
Một làn sóng xung kích vô hình, mang theo sát khí của loài săn mồi đỉnh cao, quét ngang qua đám đông. Không khí xung quanh cậu vặn xoắn lại. Nhiệt lượng từ viên đá chuyển hóa, qua cơn giận của Koiza, bị kích thích đến cực điểm, phóng thích ra ngoài một làn sóng nhiệt áp suất cao.
Lớp tuyết dày cộm bốc hơi tức khắc, tạo thành một màn sương trắng đục dày đặc bao phủ toàn bộ khu xưởng. Nhưng màn sương ấy không che đi được đôi mắt – hai đốm sáng màu hổ phách dựng đứng, lạnh lùng và tàn nhẫn chiếu thẳng vào đám đông.
“Hự…”
Gã cầm cán xẻng gãy là kẻ lãnh trọn cú va đập của luồng khí thế đó. Gã cảm thấy như có một tảng đá vô hình đập thẳng vào phổi, ép sạch không khí ra ngoài. Hai chân mềm nhũn, ngã ngồi phịch xuống nền đất đen ngòm với nước tuyết tan.
Những kẻ phía sau ngừng lại rồi bị va vào lưng nhau. Từng thanh sắt gỉ bị tuột khỏi những bàn tay run rẩy, rơi xuống tạo nên âm thanh loảng xoảng.
“...”
Koiza không cần nói thêm lời nào. Cái bóng đen in dài trên nền tuyết của cậu, nhảy múa chập chờn dưới ánh sáng yếu ớt của viên đá chuyển hóa, cũng đủ vẽ nên hình hài của một con quái vật đang nhe nanh. Một thứ áp lực nguyên thủy đè nặng lên vai những kẻ đã quen làm cừu.
Cậu bước tới.
Đám đông tự động dạt ra. Không một ai dám ngẩng đầu. Họ ép sát người vào những bức tường tôn lạnh lẽo, nín thở, như thể sợ rằng chỉ cần thở mạnh một cái thôi cũng sẽ khiến con quái vật kia quay lại và thiêu rụi tất cả. Gã đàn ông cầm xẻng vẫn ngồi đó, nước dãi chảy ròng ròng, ánh mắt dại đi vì kinh hãi.
Koiza lướt qua gã, không thèm liếc nhìn lấy một cái. Sự khinh bỉ tột cùng đôi khi không nằm ở lời nói, mà ở sự phớt lờ.
“Đi thôi.”
Koiza xốc lại túi tiền, giọng lạnh băng.
Empa đứng dựa lưng vào một tảng bê tông vỡ, quan sát tất cả với vẻ mặt trầm ngâm, rồi anh tặc lưỡi, đẩy mình đứng dậy.
“Chậc.”
Anh bước qua đám đông đang run rẩy, rút từ trong túi áo ngực ra một mẩu thuốc lá nát bươm, châm lửa bằng đầu ngón tay. Khói thuốc trắng đục phả vào không khí lạnh buốt.
“Dọa người luôn cơ à? Hiệu quả đấy!”
Hai bóng người – một cao, một thấp, dần dần khuất sau màn bão tuyết dày đặc nơi cổng lớn đã sập. Để lại phía sau là khu xưởng 13 hoang tàn và hàng trăm con người đứng chôn chân trong im lặng, tiếp tục run rẩy giữa cái lạnh thấu xương và sự hoang mang tột độ.
Bão tuyết lại ập đến, che mờ dấu chân của hai kẻ vừa rời đi.
Đám đông nô lệ bắt đầu hoàn hồn. Tiếng khóc thút thít vang lên. Vài kẻ vội vàng chạy đi lục lọi đồ ăn thừa trong xưởng, vài kẻ khác thì ngồi thụp xuống cầu nguyện. Trong góc khuất của đám đông, một tên nô lệ tóc đỏ, cụt một tay, đang quỳ gục mặt xuống đất.
Cơ thể gầy gò run lên bần bật. Những người xung quanh tưởng gã đang khóc vì sợ hãi nên chẳng ai để ý. Nhưng nếu nhìn kỹ, gã không hề khóc.
“Khục khục khục…”
Gã ngẩng đầu lên. Mái tóc đỏ bết bát bùn đất rũ xuống, che đi nửa khuôn mặt, nhưng không che được cái miệng đang toác ra đến tận mang tai, để lộ hàm răng vàng khè lởm chởm. Hắn dùng bàn tay duy nhất còn lại của mình, cắm sâu xuống lớp tuyết đen nhão nhoét – ngay chính giữa cái hố nông choèn mà ngọn lửa của Empa vừa để lại.
“Đâu rồi nhỉ?”
Hắn bới móc điên cuồng, mặc kệ tro nóng vẫn còn âm ỉ làm bỏng rát da thịt. Móng tay hắn bật máu, nhưng hắn không dừng lại cho đến khi chạm phải một vật cứng ngắc, lạnh lẽo nằm lẩn khuất dưới lớp bụi than.
Gã lôi nó lên, giơ ra trước ánh sáng yếu ớt của bầu trời xám xịt.
Đó là một ngón tay.
Nó đã bị nung đen thui, cong queo như một nhánh cây khô chết cháy, nhưng chiếc nhẫn ngọc bích dính chặt vào đốt xương vẫn còn nguyên vẹn – thứ duy nhất không bị ngọn lửa thiêu rụi. Đó là ngón tay cái của Bran.
“Tìm thấy rồi…”
Hắn thì thầm, trân trối nhìn ngón tay cháy đen ấy bằng con mắt duy nhất lộ ra sau làn tóc rối, ánh nhìn chứa đựng sự sùng bái bệnh hoạn. Hắn đưa ngón tay chết chóc đó lên, thè lưỡi liếm sạch lớp tro bụi bám bên ngoài, rồi cẩn thận nhét nó vào túi áo ngực rách rưới của mình như cất giữ một báu vật thánh thiêng.
“Này! Mày làm cái trò gì thế hả?”
Một tên nô lệ khác – gã đàn ông trung niên với khuôn mặt sạm đen vì bồ hóng – dè dặt bước tới. Gã thấy tên tóc đỏ cư xử quái đản thì ngỡ là hắn sợ quá hóa điên, bèn đưa tay định lay vai hắn.
“Tụi nó đi rồi! Đừng có ngồi đây mà cười nữa, mau tìm chỗ trốn đi, lính triều đình sắp…”
Bàn tay của gã nô lệ chưa kịp chạm vào vai tên tóc đỏ thì khựng lại.
Gã quay ngoắt sang. Nụ cười trên môi tắt ngấm, thay vào đó là một vẻ mặt trống rỗng đến rợn người.
“Trốn?”
Hắn nghiêng đầu, giọng nói nhẹ bẫng như tàn tro bay trong gió.
“Cần gì phải trốn? Bữa tiệc tàn rồi, nhưng món tráng miệng thì bây giờ mới được dọn lên mà.”
“Mày… Mày nói cái quái gì–”
Đột nhiên, gã đàn ông trung niên ôm chặt lấy cổ, đôi mắt trợn trừng lên, vằn những tia máu đỏ lòm. Dưới lớp da sạm đen vì than bụi, những mạch máu bỗng dưng phồng rộp, chuyển sang màu đen tím và trườn bò ngoằn ngoèo như những con giun đất đang sục sôi dưới thớ thịt.
“Ư… Ự…”
Không chỉ mình gã. Khắp cả khu xưởng điêu tàn, tiếng kêu cứu chưa kịp thốt ra đã biến thành những tiếng rên rỉ òng ọc. Hàng trăm nô lệ còn sót lại đồng loạt buông rơi mọi thứ trên tay. Cơ thể họ bắt đầu biến dạng. Da bụng, lồng ngực căng phồng lên như những quả bóng bị bơm hơi quá đà, các thớ cơ rách toạc để lộ phần thịt đỏ hỏn đang trương nứt.
Tên tóc đỏ đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối, nhoẻn miệng cười:
“Bùm.”
Bụp! Bụp! Bụp!
Như một chuỗi pháo hoa làm từ thịt người, hàng trăm cơ thể đồng loạt nổ tung trong một tích tắc.
Máu, nội tạng và xương vụn phun trào ra, bắn tung tóe lên không trung, tạo thành một cơn mưa đỏ thẫm, nhớp nháp trút xuống nền tuyết trắng xóa. Không có tiếng la hét, vì phổi của họ đã vỡ nát trước khi kịp phát ra âm thanh. Chỉ có tiếng nổ đanh gọn của da thịt bị xé toạc và tiếng ‘tí tách’ của máu rơi xuống những tấm tôn rỉ sét.
Khu xưởng 13 bỗng chốc biến thành một lò sát sinh tĩnh lặng.
Giữa cơn mưa máu ấy, chỉ còn lại duy nhất một kẻ đứng vững. Tên nô lệ tóc đỏ ngửa mặt lên trời, dang rộng cánh tay duy nhất ra đón lấy những giọt máu nóng hổi. Hắn nhắm mắt, hít sâu mùi tanh tưởi nồng nặc, vẻ mặt ngây ngất như đang tận hưởng làn gió xuân.
Máu nhuộm đỏ mái tóc hắn, chảy dài xuống gò má gầy guộc, thấm vào túi áo nơi ngón tay của Bran đang nằm yên vị. Gã cười khùng khục trong cổ họng, rồi quay gót bước về phía bóng tối bao trùm nơi cổng xưởng, bỏ lại sau lưng bãi tha ma đỏ lòm. Đâu đó trong tiếng gió thổi qua những xác người không nguyên vẹn, giọng hắn lởn vởn như ma trơi:
“Chán thế!”
0 Bình luận