Tuyết rơi suốt ba ngày không dứt. Trắng xóa cả bầu trời, trắng cả mặt đất, trắng đến mức nóc xưởng rỉ sét cũng mất hình, chỉ còn lại vài cột khói mỏng như tàn hương leo lét.
“Khụ khụ!”
Bên trong khu công nghiệp cũ từng thuộc về Hỏa Quốc, nay là vùng xám của Đế quốc Hắc Ám, mùi người cháy, sắt hoen và bồ hóng quyện vào nhau, thở một hơi thôi cũng đã đủ khiến phổi rát buốt, đừng nghĩ đến việc nói chuyện.
Cạch! Cạch!
Koiza đang khom người xúc tuyết lẫn tro bên mép lò, tay cậu nứt toác ra vì rét, đầu ngón tay dính đầy nhựa than đặc như máu đông. Cậu không nhớ rõ đã bao lần ngón tay mình chảy máu, cũng không còn phân biệt được máu nào là cũ, máu nào là mới nữa rồi.
Cái lạnh ở đây không chỉ nằm ngoài da thịt. Nó thấm vào tận óc, khiến mọi ý nghĩ đều đông cứng lại, trừ một thứ vẫn âm ỉ cháy – có lẽ nó đang ở đâu đó trong lồng ngực, ngay vị trí sát với xương ức, như một bếp lửa nhỏ bị ai đó khóa kín trong buồng giam. Không ai nhìn thấy, kể cả Koiza. Nhưng cậu nghe thấy nó, nghe rõ hơn bao giờ hết mỗi lần trăng tròn hiện lên giữa tầng mây trắng nhợt.
“Gừ…”
Nó đang chờ ngày được giải phóng.
Tên giám sát đi qua, gương mặt lạnh như đá khô ẩn hiện qua lớp kính của bộ đồ bảo hộ, roi da cuốn quanh cổ tay như con rắn độc ngủ đông. Nếu ai muốn chống lại, việc đầu tiên mà họ phải đối mặt chính là chất kịch độc chết người, thứ mà không người nào muốn thử cả.
“...”
Hắn không cần nói gì. Chỉ một cái liếc mắt là đủ để hàng chục nô lệ cúi rạp xuống, cắm mặt vào từng bao than, từng xe khoáng sản đang đẩy về phía lò đốt trung tâm.
Một tiếng ‘tách’ vang lên khô khốc từ phía tháp điều hành giữa xưởng.
Trên tầng cao nhất – nơi có tường kính chắn gió và lò sưởi bằng hỏa thuật – một gã đàn ông béo múp đang thả mình vào chiếc ghế bành phủ da thú, chân gác lên đầu con sói lửa bị nhồi bông. Mỗi ngón tay của hắn đeo một chiếc nhẫn khác nhau, đá đỏ, đá đen, ngọc bích,... Tất cả đều là thứ được bóc ra từ máu, từ mồ hôi của những kẻ đang chết rục xương dưới kia.
“HÁ HÁ HÁ! Chuyến này lời to rồi bây ơi, tao nghe nói là chúng ta sắp được đích thân Ám Đế bệ hạ chuyển nhượng cho một nô lệ khoẻ mạnh. Đặc biệt, đó từng là đại tướng của Hoả Quốc đấy!”
Gã tên là Bran Duger, chủ quản khu xưởng 13 – người từng là quý tộc thấp kém ở Hoả Quốc, sau đó đầu hàng và được Ám Đế cất nhắc. Gã không chiến đấu, nhưng lại giỏi dẫm lên xương máu người khác để leo lên, từng giành giải ‘Hiệu suất tiêu hao nhân lực cao nhất toàn cục xưởng’ trong Đại lễ Đông chí của Ám quốc.
“Chúc mừng! Chúc mừng! Có lẽ thời thế của doanh nghiệp chúng ta đã đến rồi, thưa ngài Bran!”
Tiếng cười khanh khách của đám quản lý phụ họa vang lên như dội vào những vách tôn gỉ sét, âm thanh va đập loang ra khắp xưởng như một thứ sỉ nhục đang được khuếch đại. Những kẻ đó ngồi quanh bàn tròn bày la liệt rượu thuốc, mỡ động vật và bản đồ khu mỏ với những đường đánh dấu đỏ chằng chịt như tĩnh mạch chết. Mỗi người đều mặc áo choàng chống rét viền lửa, giữ ấm bằng phép thuật – thứ xa xỉ mà nô lệ bên dưới chỉ dám mơ trong giấc mộng khi hấp hối.
Bran Duger kéo điếu xì gà ra khỏi miệng, thở ra một vòng khói đục. Tay còn lại vung vẩy thanh kiếm nạm đá, nhịp vào thành ghế như đang gõ đầu ai đó trong tưởng tượng.
“Thời thế? Haha! Đây là kỷ nguyên của Ám đế! Thời đại mà lũ sâu bọ như chúng ta cũng có thể ngồi hút thuốc, ăn thịt, cười ha hả và điều khiển cả một xứ sở từng được gọi là ‘vương quốc lửa’ kia kìa!”
Một tên quản lý đầu hói, râu chuột, rụt rè góp lời, mắt đảo qua cửa kính mờ tuyết:
“Nhưng... Ngài Bran, chẳng phải bọn nó rất dễ nổi loạn sao? Hồi tháng trước ở xưởng 7...”
Rầm!
Thanh kiếm gõ mạnh xuống bàn. Lớp mặt bàn đá cháy xém một vệt đen khét lẹt, mảnh thủy tinh vỡ rơi lách tách.
“Chính vì dễ nổi loạn nên mới cần giẫm nát cái đầu chúng nó ngay từ trong trứng nước đó Shoho!”
Bran gằn giọng, mắt đỏ như máu cá tươi. Cách nói chuyện của gã lúc này rất nhanh, tay quơ liên tục như đang rất điên tiết về sự cố lần trước.
“Mày nghĩ xem, cái lũ ‘Hoả nhân hạ đẳng’ thì làm sao mà giữ bình tĩnh được giống ‘Hoả nhân thượng đẳng’ như tao chứ!”
Gã bắt đầu nói chậm lại.
“Tao mà bắt được đứa nào có lửa trong người... Không giết liền cũng sẽ chặt tay chặt chân, rút xương sống rồi treo lên cổng lò cho bọn nó nhìn! Hahaha… HAHAHAHA!”
Bran Duger đập gót giày xuống sàn, tiếng lạch cạch vang lên như chuỗi xích sắt lết qua nền xi măng lạnh ngắt. Gã đứng bật dậy, chiếc ghế da thú rên lên kèn kẹt vì sức nặng đột ngột bị hất khỏi lưng nó. Mắt gã trợn trừng, đỏ ngầu, những tia máu chằng chịt như mạng nhện – ánh lên dưới ánh lò rực cháy phía sau lưng, trông như mắt của quỷ đói nhìn thấy máu tươi.
Gã rút thanh kiếm, quăng thẳng xuống chân Shoho.
“Mày sợ cái gì?! Đám khỉ than đó hả? Mày nhìn tụi nó đi!”
Gã chỉ tay qua ô kính.
“Lết thì như giòi! Rên thì như chó! Tao còn chưa móc mắt đứa nào hôm nay là tụi nó còn may đấy!”
Gã dậm chân bước tới tủ rượu, mở mạnh, lôi ra một chai rượu màu xanh nhạt – loại chưng cất từ tuỷ rồng con bị nung sống trong băng tinh. Gã mở nắp, tu một ngụm dài, để rượu trào ra cả hai bên mép như máu. Rồi, gã ném cả chai rượu xuống sàn một cách vô cớ.
“AAAAAA!”
Thủy tinh vỡ toang. Mùi cồn cháy lan ra, bốc lên nồng nặc. Tên quản lý ngồi gần nhất theo phản xạ lùi ghế. Bran quắc mắt nhìn hắn, rồi cười. Một nụ cười không còn chút nhân tính nào cả.
Bran tiến lại gần, bước chân lạch bạch nặng nề như một con thú mập mạp đang say máu. Gã cúi xuống tên quản lý vừa lùi ghế, bàn tay to bè đầy lông đập mạnh lên vai hắn một cái ‘bốp’ nghe như gãy xương. Gã ghé sát, hơi thở nồng khói và rượu phả thẳng vào tai người kia:
“Mày lùi ghế à?”
Giọng gã hạ thấp, gần như thì thầm.
“Ghét nhất cái kiểu phản xạ của người biết sợ. Ở đây, chỉ có kẻ được sợ. Hiểu không?”
Tên quản lý run lẩy bẩy, nở ra một nụ cười méo xệch:
“D-Dạ… Hiểu, thưa ngài Bran…”
“Không, mày không hiểu đâu.”
Bran nghiến răng. Một tay nắm cổ áo hắn nhấc bổng dậy như con gà bị túm gáy.
“Nên là, để tao dạy!”
Gã quay người, lôi xềnh xệch tên quản lý đến sát ô cửa kính rộng. Bên dưới là toàn cảnh nhà xưởng: từng hàng nô lệ đang đẩy xe than, xúc khoáng, run rẩy trong gió tuyết và tiếng roi quất. Gã đạp tung then khoá, mở cửa kính ra. Gió lạnh lùa thốc vào phòng như một mũi dao đâm thẳng vào mặt.
Bran gào xuống không gian lạnh ngắt bên dưới như một con quỷ phát cuồng:
“Chúng mày nhìn kỹ vào đây cho tao!”
Tiếng loa phép rít lên chói tai.
Toàn bộ khu xưởng khựng lại trong một nhịp. Những người đang cúi đầu cũng phải ngẩng lên. Koiza nhíu mày, hơi thở cậu chậm lại. Có chuyện gì đó... Không đúng.
Bran nhe răng, giật phắt con dao găm ở thắt lưng, cắm mạnh vào đùi tên quản lý ngay bên cạnh. Máu phun vọt ra như suối.
“Aaaa… AAAAAA!!!”
Gã vung tay, lật ngược tên đó qua lan can. Cơ thể hắn rơi tự do từ tầng cao nhất, va vào khung sắt, vào máng trượt than, rồi đập xuống nền xi măng bắn tung bụi tuyết và máu.
Tất cả im lặng.
Không một ai dám la. Không một tiếng động. Chỉ có tiếng rít của gió và mùi tanh của máu loang trong tuyết.
Bran phun một ngụm rượu xuống theo cái xác vừa ném, rồi gầm lên:
“TẤT CẢ QUAY LẠI LÀM NGAY! Tao mà thấy bất kỳ đứa nào dừng tay một lần nữa... Thì không cần chọn ngẫu nhiên đâu. Tao sẽ đích thân xuống và cắt lưỡi từng đứa một!”
Gã quay lưng lại, khép cửa kính. Vừa đi, vừa lẩm bẩm, vừa cười hừ hừ như đang trò chuyện với cái xác trong trí tưởng tượng:
“Máu văng trên tuyết đẹp thật... Tao phải vẽ tranh mới được.”
Bên dưới, Koiza vẫn không ngẩng đầu. Nhưng trong lồng ngực, một tiếng ‘cạch’ vừa vang lên.
Không phải từ xiềng xích.
Không phải từ máy ép.
Mà là từ chính trong tim.
Một cái lồng giam vừa rạn nứt.
——————
Gần nửa đêm, trăng tròn treo lơ lửng giữa trời đen như một con mắt bạc lạnh lẽo rọi xuống trần gian. Ánh sáng của nó không hề ấm áp – chỉ là thứ ánh sáng lột sạch màu máu, để lại những đường nét nham nhở của thế giới dường như đã bị đóng băng.
Tiếng cửa sắt mở ra nơi phía cuối hành lang gió hú.
Koiza ngước mắt nhìn về phía âm thanh đó, theo bản năng – và cậu thấy hắn.
“Đi!”
Bọn lính kéo lê một người đàn ông trần trụi từ đầu đến thắt lưng. Hai tay bị trói ngược bằng xích sắt. Cơ thể hắn bầm dập, đẫm tuyết, mỗi bước chân để lại một vệt máu nhỏ kéo dài trên nền băng xám. Hắn cao, gầy nhưng không yếu. Những vết sẹo chạy dọc từ cổ đến lưng như mạng nhện bị xé rách. Một bên mắt bị che bằng vải rách, miệng không cử động. Không rên. Không khóc.
Chỉ có bước chân kéo lê và sự trống rỗng dán chặt lên mặt, chẳng có sức sống nào hết… Như thể tất cả nhân tính đã bị đánh bật khỏi hắn, chỉ còn lại cái vỏ rỗng đang bị kéo đi như món đồ hỏng mà thôi.
“Tên đó…”
Trong khoảnh khắc ấy, Koiza có thể cảm nhận rõ rệt: không phải chỉ có một mình cậu bị đóng băng từ bên trong. Có những kẻ từng rực cháy, từng là mặt trời của ai đó, giờ cũng chỉ còn là một đám tro tàn mà thôi.
Cánh cửa lò sưởi bật mở.
Bran đứng đó như đang đợi một món hàng mới chuyển đến từ xưởng mổ. Đôi mắt lão long lên sòng sọc như thú săn, nước dãi gần như nhỏ xuống mép.
“Ái chà chà! Cuối cùng cũng tới! Empa…”
Lão thì thào, tay kéo chặt dây áo ngủ bằng lụa, rồi ra hiệu cho hai tên lính:
“Mang vào, mang vào đi. Tao thích sự riêng tư.”
Cánh cửa khép lại.
Trong căn phòng chỉ còn tiếng dây xích va vào sàn gạch. Empa bị ném xuống sàn như xác thú. Lưng hắn rướm máu, mạch đập yếu ớt. Nhưng hắn vẫn không rên. Không nói. Thậm chí không nhìn lên. Như thể hắn cố ý không tồn tại.
“Hoá ra đây là món đồ dùng để giải toả áp lực mà Ám Đế đã tặng cho mình đây sao? Tuyệt vời! Nó vượt qua sự mong đợi của mình!”
Bran đi quanh hắn, từng vòng, từng vòng như đang ngắm một tác phẩm điêu khắc bị đập vỡ. Rồi gã quỳ xuống, luồn tay sờ lên ngực người đàn ông trước mặt, lướt qua vết sẹo dài như bị chém bằng thanh kiếm khổng lồ.
“Mấy vết sẹo này… Sờ thích thế! Ehehe!”
Bran khịt mũi, như thể đang đánh hơi một món thịt hiếm. Gã cúi sát, áp má mình lên sống lưng đầy sẹo của Empa.
“Cứng... Nhưng lạnh. Đúng là lưng của kẻ từng đòi tử thủ chống lại cả Ám Đế ngày xưa rồi.”
Hắn lẩm bẩm, rồi bật cười như thể tự đùa với chính mình.
“Giờ thì lưng mày thuộc về tao.”
“...”
Empa không đáp, không vùng vẫy. Hắn nằm yên như một tảng đá bị bào mòn, như thể mọi phản kháng đều đã bị rút ra từ lâu – chỉ còn cơ thể vật lý trơ trọi, thở ra những hơi tàn cuối cùng.
Bran ghét sự im lặng đó. Gã giơ tay, túm lấy tóc Empa, giật mạnh khiến đầu hắn bật ngửa ra sau. Một bên mắt đã mờ, mắt còn lại đỏ quạch như sắp nổ tung vì cơn giận bị nén lại quá lâu. Nhưng hắn vẫn không nói gì. Không van xin. Không biểu lộ sợ hãi.
“Cái mặt này.”
Bran lẩm bẩm, môi nhếch lên.
“Cái kiểu này... Là thứ tao ghét nhất. Không la, không khóc, không cầu xin – mày nghĩ là như thế sẽ giữ được tự trọng à? Không có thứ gì ở đây được giữ lại đâu, cựu đại tướng à!”
Bran hừ mũi, rút ra một con dao nhỏ có lưỡi răng cưa – loại chuyên dùng để cắt thịt trong các buổi tiệc của quý tộc. Gã dí sát lưỡi dao vào cổ Empa, rồi rê chậm xuống vai, qua những vết sẹo đã khô. Lưỡi dao mỏng như giấy nhưng sắc ngọt đến lạnh sống lưng, da bật máu ngay khi vừa chạm.
“Không xin tha?”
Gã thì thầm, miệng gần như dính vào tai Empa.
“Vậy tao sẽ để mày sống lâu… Nhưng sống như một món đồ giải toả áp lực.”
Bran đứng dậy, đá mạnh vào ngực Empa, khiến hắn lăn sang một bên. Một âm thanh ‘rắc’ khô khốc vang lên từ xương sườn. Hắn co người lại, hơi thở dồn dập. Máu rịn ra từ khoé miệng, hòa vào tuyết đóng thành mảng trên sàn đá.
Gã đi về phía giá treo vật dụng tra tấn – nơi được gọi là ‘bộ sưu tập sáng tạo’ của Bran. Gã chọn một thanh sắt có đầu tròn như trái banh, bỏ vào bếp than đang rực hồng. Ánh lửa phản chiếu lên mặt gã như mặt nạ quỷ vậy.
“Tao từng hành hạ một thằng đã lật đổ Hoả Đế thế này đấy! Mày biết không? À phải rồi, mày là đại tướng của Hoả Đế nhỉ? Chắc chắn mày phải biết rồi. Mà… Nếu mày không rên được ấy, thì cứ để cho da thịt của mày làm!”
Gã quay lại. Tay trái nắm tóc Empa, tay phải cầm thanh sắt đang đỏ rực như mặt trời bị giam cầm. Rồi không báo trước, ấn thẳng vào ngực hắn.
Xèoooo!
Mùi thịt người cháy bén lên như cờ hiệu trên chiến trường. Empa co giật. Hắn cắn môi đến bật máu, môi tím lại, đôi mắt chứa đầy nỗi uất hận lũ Ám Quốc. Nhưng hắn không hét. Vẫn không hét.
Bran nhìn cái miệng cắn chặt đó, tức điên.
“MỞ MIỆNG RA!!!”
Gã gào như phát điên, rồi dùng gót giày giẫm mạnh lên bàn tay đang bị trói của Empa. Nhưng cuối cùng, Empa chỉ đáp lại bằng ba chữ:
“Thằng… Phản… Bội!”
Bran khựng lại.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Rồi mặt gã đỏ bừng như bị tạt nước sôi. Đôi mắt phồng lên, tròng mắt run rẩy như sắp nổ tung. Gã gầm lên, rút kiếm, không che giấu gì nữa, định giết Empa ngay tại chỗ.
“Mày… Mày… MÀY DÁM SAO?!”
Ầm!
1 Bình luận