My story

Chương 1: Tiểu học

Chương 1: Tiểu học

Tôi không nhớ mình đã làm quen với Nó bằng cách nào. Có lẽ vì lúc đó Nó chưa là gì cả, chỉ đơn giản là một gương mặt trong rất nhiều gương mặt khác. Nhưng tôi nhớ rất rõ thời điểm mà tôi gặp Nó – lớp 3. 

Trước đó tôi đã chuyển trường hai lần vì công việc của gia đình. Việc rời khỏi nơi ở tạm thời và chuyển đến một nơi khác với tôi khi ấy diễn ra dễ như việc thay một đôi giày, chưa kịp đi ấm chân đã phải thay sang một đôi giày khác. Vì thế mà tôi không để ai in dấu quá sớm trong tâm trí, hoặc tôi còn quá nhỏ để nhận ra rằng: có những người chỉ bắt đầu có ý nghĩa sau khi đã ở đó đủ lâu.

Lớp 3 không phải là nơi mọi thứ bắt đầu, nhưng đó là nơi Nó xuất hiện trong đời tôi, dù khi ấy tôi chưa hề nhận thức được điều đó.

Hồi ấy, tôi là một đứa trẻ hòa đồng và năng động. Ngay buổi học đầu tiên khi chuyển vào lớp 3D, tôi đã gây ấn tượng với mọi người vì tôi đọc bài rất to, rõ ràng, lưu loát. Tôi thích thể hiện bản thân và cảm thấy oai khi được cô giáo khen trước lớp. Điều khiến tôi nổi bật hơn nữa là trong khi các bạn viết bằng bút mực chữ A thì tôi lại viết bút máy do đã quen khi học ở quê, ngoài ra thì tôi còn là người dân tộc thiểu số hiếm hoi ở ngôi trường này.

Chẳng mấy chốc, tôi đã khiến cho mọi người nhớ đến mình và làm quen được một vài người bạn, trong đó có Nó. Tất nhiên chỉ dừng lại ở mức xã giao chứ không phải xáp lại chơi với nhau ngay được vì Nó là con gái, mà tôi thì lại thích chơi cùng với đám con trai hơn. Thế nhưng, điều khiến tôi ấn tượng về Nó, không, tôi cá chắc là 99% những thằng con trai gặp Nó lần đầu tiên đều sẽ có ấn tượng chung như thế, đó là Nó rất dễ thương. Phải nói sao nhỉ? Nó xinh xắn, nhỏ con, da trắng, mà đối với trẻ con thì những đứa như thế rất dễ thu hút những người xung quanh.

Năm lớp 3 của tôi trôi qua nhanh chóng mà không có nhiều ký ức sâu sắc, hoặc tôi quá nhỏ để có thể nhớ được mọi thứ. Sau một năm theo học ở trường, tôi phát hiện ra một điều: trường Tiểu học của tôi chia lớp theo khu vực, hiểu đơn giản là học sinh ở thôn A sẽ học chung ở lớp A, thôn B thì học chung ở lớp B. Thế là tôi biết được Nó ở cùng khu vực với tôi, thậm chí còn ở trên cùng một dãy phố ngoài mặt đường quốc lộ, chỉ cách nhau vài trăm mét.

Dù một năm trôi qua, tôi vẫn chưa tìm được một người bạn thân thực sự nào trong lớp, kể cả Nó. Thời điểm ấy, tôi chơi với thằng Nhật Long và Việt Long nhiều hơn cả, đơn giản là vì mẹ của cả hai thằng ấy đều là “bạn chợ” cùng buôn bán với mẹ tôi. Mỗi khi tan học, tôi đều la cà khắp phố phường cùng hai thằng ấy, đi qua tất cả các ngõ ngách, tất cả các cung đường tắt ở khu tôi sống. Thỉnh thoảng, khi về đến con dốc dẫn ra phía cổng làng, tôi lại bắt gặp nó đang phải “dắt xe” lên dốc vì không đạp nổi, nhưng thay vì giúp Nó thì tôi lại đạp xe nhanh hơn, phóng vút qua rồi buông vài câu trêu đùa như “Yếu thế?” hoặc đại loại vậy. Tính cách của một đứa trẻ con luôn muốn chứng tỏ bản thân hơn người mà. Ấy vậy mà mỗi lần như thế, Nó không phản ứng lại, chỉ cười với tôi rồi tiếp tục dắt xe lên đỉnh dốc. Dần dần, chính tôi lại cảm thấy chột dạ và chẳng còn trêu mỗi lần bắt gặp Nó nữa, dù tôi vẫn không giúp Nó... Việc duy nhất tôi làm là chào rồi phóng đi thật nhanh để đỡ ngại thôi.

Lên lớp 4, tôi khá nghịch ngợm và thường bày trò quậy phá ở trường cùng hai thằng Long. Đợt ấy tôi được bố cho đi học võ Karate nên tay chân lúc nào cũng múa quyền tung cả lên. Cơ mà vì một lần đánh bạn cùng lớp chảy máu mồm do nó chép bài tôi thì bố không cho tôi đi học võ nữa. Sau lần ấy, tôi chẳng còn hứng thú với việc đi la cà cùng hai thằng Long, có gì đó bắt đầu thay đổi trong nhận thức của tôi. Tôi trở nên ngoan hơn, bắt đầu biết cách “chọn bạn mà chơi”, dần dần kéo giãn mối quan hệ với thằng Nhật Long vì tính cách khá tệ của nó, nhưng vẫn chơi khá thân với thằng Việt Long. Có lẽ cũng chính khoảng thời gian ấy tôi bắt đầu tìm được những người bạn thực thụ, tôi làm quen với thằng Hưng “đen” và Nó, Nó thì chơi với cái Ánh, dây dưa thế nào tôi cũng chơi cùng luôn. Nó với cái Ánh suốt ngày ríu rít về những bộ Anime, chính Nó cũng là đứa đã đưa tôi vào thế giới ấy với những bộ phim nổi đình đám thời bấy giờ như “Inuyasha”, “Quyển sách kỳ bí” hay “Nurarihyon”. Chúng tôi có một thế giới chung và cũng bắt đầu trò chuyện nhiều hơn từ đó.

Một hôm, khi tôi đang ngồi đung đưa trên chiếc xích đu trong sân trường thì thằng Hưng đen nói với tôi:

“Ê, Nó thích mày đấy.”

Tôi ngơ ngác nhìn nó, sau đó xua đi.

“Điêu.”

“Thật mà. Nó bảo Nó thích mày vì mày đẹp trai, lúc nào tóc cũng vuốt vuốt lên thế này.”

Thằng Hưng vừa nói vừa lấy tay hất tóc mái của nó lên để phụ họa. 

“Tao không tin.”

Tôi đáp, nhưng trong lòng thì lại suy nghĩ về câu nói của thằng Hưng. 

Tâm hồn ngây thơ của tôi lúc đó tự hỏi rằng ‘Liệu Nó có thích mình thật không nhỉ? Giống như mấy bộ Anime hay xem ấy?’, mặc dù lúc ấy tôi còn chẳng hiểu thích hay yêu là khái niệm gì hay cảm xúc như thế nào. Và rồi tôi tự nhìn lại bản thân, một thằng nhóc lùn tịt, gầy như que củi, đầu húi cua mái ngố lại còn bị bò liếm nên nó mới hất ngược lên chứ nào phải do tôi vuốt đâu. Như vậy thì đâu có lí do gì để Nó thích tôi cơ chứ. Tôi lập tức gạt ngay đi và coi đó như một lời đùa của thằng bạn như bao lời đùa khác mà nó vẫn hay nói. Sau lần ấy, kha khá đứa trong lớp có gán ghép tôi với Nó nhưng tôi tỏ vẻ khó chịu ra mặt, không phải giả vờ đâu nhé, đó chính xác là cảm giác của tôi lúc ấy. Tôi chỉ đơn thuần coi Nó là một người bạn khác giới khá thân thiết mà thôi.

Tình bạn của chúng tôi cứ bình thường như thế. 

Năm lớp 5, lớp tôi lại đổi chủ nhiệm mới và cô giáo này khá nghiêm khắc. Không biết các lớp khác có như thế không, nhưng khi ấy cô giáo tôi đã đưa ra một số quy định để rèn luyện nề nếp cho lớp, cụ thể là phát cho mỗi tổ trưởng ở bốn tổ một quyển sổ “tính điểm nề nếp” của các thành viên trong tuần; mỗi người có 100 điểm mỗi tuần và nếu đến tiết sinh hoạt lớp chiều thứ Sáu hàng tuần, ai còn dưới 50 điểm sẽ bị phạt viết bản kiểm điểm có chữ ký của phụ huynh.

Sau khi lên lớp 5 được một thời gian ngắn, bố của thằng Việt Long đột ngột mất do tai nạn. Lớp tôi có tổ chức đến viếng, tất nhiên với tư cách là một thằng bạn thân thì tôi cũng sẽ đến. Hôm ấy, ngay khi nhìn thấy tôi đang đạp xe gần đến chỗ tập trung của lớp, thằng Nhật Long quát lên:

“Mày mặc như thế thì về mẹ đi, đến làm gì?”

Nghe nó quát, tôi ngớ người, lập tức quay xe về thẳng rồi vừa đi vừa xử lý thông tin mới tiếp nhận được trong đầu. “Mặc như thế” là thế nào? Đúng là tôi khác với bọn nó thật, chúng nó mặc quần dài, áo sơ mi trắng đồng phục, còn tôi thì lại mặc quần dài và một chiếc áo phông trơn màu đen. Nhưng bộ não trẻ con của tôi làm sao biết được các quy tắc của việc đi viếng đám ma chứ. Không một ai nói với tôi về việc phải mặc áo sơ mi trắng, kể cả mẹ tôi, và tôi thì cũng đã chọn bộ đồ lịch sự nhất của mình.

Về đến nhà, tôi hậm hực đạp cái chân chống xe đánh “cạch” một tiếng thật mạnh. Mẹ tôi bước ra từ trong bếp, hỏi:

“Sao về nhanh thế?”

“Chưa cả đến chúng nó đã đuổi con về rồi, thôi chả đi nữa!”

“Thế à?”

Mẹ hỏi tôi thêm vài câu rồi thôi, quay lại vào bếp nấu nướng, tôi cũng không quan tâm đến chuyện đó nữa. Chỉ là từ sau hôm ấy, tôi không còn chơi với thằng Việt Long, cứ thế cắt xít với nó, đơn giản vì tôi nghĩ rằng mình đâu có thiếu bạn để mà chơi. 

Cũng từ lúc đó, chuỗi ngày đi học tồi tệ của tôi bắt đầu. Tôi dần dần bị các bạn trong lớp cô lập vì là người dân tộc, đầu têu cho chuyện này chính là thằng Nhật Long. Thằng Long ghét tôi ra mặt và lôi kéo mọi người cùng hùa theo ghét tôi. Lúc đó tôi đã tự hỏi rằng, ‘Dân tộc thì có gì là sai? Chúng mày không phải là dân tộc Kinh đấy ư?’, tôi không biết mọi thứ bắt đầu diễn ra thế nào, nhưng đó là lý do chúng nó ghét tôi duy nhất mà tôi biết.

Thằng Nhật Long làm tổ trưởng tổ tôi, thế nên việc hắn nhận được quyển sổ nề nếp từ cô giáo chẳng khác nào được làm thần làm thánh muốn giết ai thì giết cả, và đối tượng trở thành nạn nhân của nó chính là tôi. Hắn luôn tìm cách, kiếm cớ trừ điểm nề nếp của tôi, khiến cho tuần nào tôi cũng dưới 50 điểm, lỗi thì tuần nào cũng giống nhau: nói chuyện riêng. Đúng là tôi có hay nói thật, trẻ con mà, nhiều chuyện lắm, nhưng không nhiều đến mức đấy. Hơn nữa, chúng nó đồng lòng tẩy chay tôi thì tôi biết nói chuyện với ai? Mà cũng phải thôi, hắn làm gì có cớ gì khác để bắt lỗi tôi ngoài nói chuyện, tất cả mọi thứ về học tập tôi đều hơn hắn mấy bậc. Ngay từ khi chuyển vào lớp này, thành tích của tôi đã luôn nằm trong top đầu rồi, cá nhân tôi cũng phải thừa nhận hồi Tiểu học tôi rất giỏi và thông minh, đận ấy mẹ tôi đi Côn Sơn – Kiếp Bạc về còn xin cho tôi bùa học giỏi nữa, chẳng biết có phép thật hay không nhưng có nó thì tôi cũng kiêu ngạo thêm vài phần.

Thời gian đầu tôi rất sợ hắn vì tôi là một đứa trẻ ngoan, dù trước đó tôi có nghịch ngợm thế nào thì về nhà tôi vẫn là một đứa con ngoan trong mắt bố mẹ, chưa bao giờ bố mẹ tôi biết con của ông bà là một thằng nghịch như quỷ khi ở trường cả, may mắn là tôi đã nhận thức sớm và ngoan ngoãn hơn từ lâu rồi. Nhưng vấn đề của cái bản kiểm điểm thì lại khác, bắt buộc tôi phải đưa cho bố mẹ ký, và họ sẽ biết tôi hư thế nào. Lần đầu bị viết bản kiểm điểm, tôi lăn tăn mãi mới dám rụt rè đưa cho mẹ vì mẹ đánh đòn sẽ nhẹ tay hơn bố. Tất nhiên mẹ có mắng tôi, nhưng sau khi tôi giải thích rằng mình bị gài thì mẹ cũng xuôi hơn chút, dù chưa tin tôi lắm.

Lúc ấy tôi hèn lắm, thằng Việt Long sau khi bị tôi nghỉ chơi thì cũng thay tính đổi nết, suốt ngày hùa cùng thằng Nhật Long bắt nạt tôi, mặc dù tôi có thể bật lại nó bằng cách đánh nhau, hoặc đơn giản là chửi thẳng vào mặt nó rằng “Chết thằng bố mày đi!”, nhưng làm thế thì chỉ tổ khiến tôi là một thằng mất dạy và tội nặng hơn thôi. Tôi cũng không quan tâm việc chúng nó tẩy chay tôi, nhưng tôi rất xấu hổ khi tuần nào cũng phải để mẹ ký bản kiểm điểm cho, thế nên tôi đã từng thử mọi thủ đoạn như đút vài đồng hối lộ cho thằng Nhật Long, bị phát hiện thì lấp liếm là nhờ hắn đi mua hộ bộ bài Yugioh, hay thậm chí nhịn ăn sáng tích tiền mời hắn và thằng Việt Long đi ăn cá viên chiên để xóa lỗi cho tôi, cơ mà tất cả đều không ăn thua.

Một hôm thứ Sáu khác, trưa đó tôi ở lại lớp muộn hơn bình thường và phát hiện ra thằng Long để quên quyển sổ nề nếp trong ngăn bàn. Ngay lập tức, một ý nghĩ xấu xa nảy ra trong đầu tôi: tiêu hủy quyển sổ này đi. Tôi phải đốt, xé, vứt thùng rác, hay bất cứ việc gì có thể xoá sổ sự tồn rại của cái thứ chó chết khiến tôi mang nhục này; nhưng tiếc là tôi đã không làm thế. Thay vì nhét quyển sổ vào cặp và đem đi vứt thì tôi lại mở ra xem, tôi thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy số điểm còn lại của tôi trong tuần – 70 điểm – số điểm an toàn để không phải viết bản kiểm điểm. Thế là tôi an tâm cất lại quyển sổ rồi ngúng nguẩy đi về nhà. Ấy thế nhưng tiết sinh hoạt buổi chiều, tên của tôi lại một lần nữa được réo lên với số điểm 40, tôi ngơ ngác rồi dần dần chuyển sang tức giận, tất cả sự bức xúc mà tôi dồn nén bấy lâu đã thực sự bùng nổ. Tôi khóc, cay cú đập bàn, đứng phắt dậy rồi chửi nhau với thằng Nhật Long. Thấy tình hình căng thẳng, cô giáo mới hỏi lại hắn, rồi hỏi cả lớp trưởng xem thế nào, con lớp trưởng vì cùng phe với thằng Long nên càng kích đểu thêm. Cuối cùng thấy tôi làm loạn quá, cô giáo không bắt tôi viết bản kiểm điểm nữa nhưng tôi vẫn cay vì không được minh oan. 

Tôi cứ thế rấm rứt đến tận lúc về. Ra tới nhà xe, bỗng Nó nói với tôi:

“Lần đầu tao thấy mày khóc đấy.”

Khoảnh khắc ấy khiến tôi chợt nhận ra, dù tôi có bị cô lập thì vẫn còn có Nó, cái Ánh và thằng Hưng chơi với tôi, vậy tại sao tôi cứ phải để tâm đến những đứa ghét mình? Một khi đã ghét thì dù mình có làm gì vẫn sẽ bị ghét mà thôi. Tôi dần thu hẹp “tầm nhìn” của mình lại, học được cách mặc kệ mọi thứ, bố mẹ tôi cũng đã quen với việc ký bản kiểm điểm cho tôi đến mức họ chỉ làm thế cho có lệ. 

Rồi lớp tôi mở lớp học thêm để ôn tập cho kỳ thi cuối cùng của Tiểu học. Do nhà cô giáo ở khá xa và nhà trường cũng không cho mượn lớp để học được nên cô rất băn khoăn. 

“Lớp mình có nhà bạn nào cho thuê phòng trống để làm phòng học không nhỉ?” Cô hỏi vào giờ sinh hoạt lớp.

“Nhà em cô ạ!”

Nó giơ tay lên, dõng dạc nói, đồng thời kéo theo bao nhiêu ánh nhìn. 

Cũng nhờ đi học thêm mà đó là lần đầu tiên tôi bước chân vào nhà Nó, một ngôi nhà sáu tầng rộng rãi. Mẹ Nó dạy kế toán và ngoại ngữ, bởi thế tôi càng ấn tượng mạnh hơn nữa, Nó không chỉ là một đứa xinh xắn mà còn giàu. Hơn nữa, Nó còn có một chiếc TV lớn trong phòng ngủ – thứ mà tôi không bao giờ có được, cùng rất nhiều các đầu sách thuộc đủ mọi thể loại, có lẽ vì thế mà Nó học rất giỏi. Tôi lúc cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ Nó, ngưỡng mộ tất cả mọi thứ về gia đình Nó. Thậm chí tôi còn có thể tự hào rằng tôi là bạn và là hàng xóm của Nó đấy.

Sang học kỳ 2, cả lớp cũng đã chán với việc cô lập tôi, có thể là do chúng nó không bắt nạt được tôi nữa. Một hôm, vào tiết Khoa học, tôi lại phát hiện thêm một điều là bố Nó làm cơ khí. Tôi liền nghĩ: ‘Ồ, bố Nó làm nghề giống bố mình này’, lại thêm một điểm chung nữa khiến chúng tôi gần hơn. Hôm ấy còn là tiết thực hành “xây dựng ngôi trường của em” bằng bìa giấy và dây thép. Tôi loanh quanh thế nào lại uốn cọng dây thép thành hình chiếc chìa khóa bạc đưa cho Nó, vì đợt ấy Nó thích nhân vật Lucy trong Fairy Tail, tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng mình làm một chiếc “Chìa khoá Tinh linh” cho Nó. Cầm chiếc “chìa khóa” trên tay, phản ứng đầu tiên của Nó là bất ngờ, sau đó là thích thú, Nó còn vung vẩy như thể nó thực sự có thể mở ra cánh cổng đến thế giới Tinh linh vậy. Thấy nó vui như thế, bất giác tôi cũng cảm thấy vui theo.

Tình bạn của chúng tôi cứ thế mà tiếp diễn. Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã kết thúc kỳ thi cuối cùng của năm cấp một và bước vào tháng nghỉ hè…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!