My story

Lời mở đầu

Lời mở đầu

Theo bạn, mười năm là dài hay ngắn?

Có người bảo mười năm đủ dài để quên một người, nhưng có người lại nói mười năm cũng chỉ như một cái chớp mắt.

Tôi không có câu trả lời. Hoặc có, nhưng tôi chưa từng tin chắc vào điều ấy.

“Mười năm” ấy bắt đầu từ khi tôi còn là một đứa trẻ, kết thúc vào lúc tôi rời khỏi cổng trường lần cuối và kéo dài âm ỉ cho đến tận bây giờ. Trong khoảng thời gian đó, có một người đã đi ngang qua cuộc đời tôi nhiều lần hơn bất kỳ ai khác. Không ồn ào, không dữ dội, nhưng đủ lâu để trở thành một phần của tuổi thơ.

Chúng tôi đã từng rất thân, xa nhau, gặp lại và rồi lại xa nhau theo một cách không ai kịp chuẩn bị.

Có những mối quan hệ không thể gọi tên. Không hẳn là tình yêu, nhưng cũng không còn là tình bạn. Nó tồn tại ở khoảng giữa, nơi mà nếu tiến thêm một bước thì sẽ sai, mà lùi lại thì đã muộn.

Tôi đã từng nghĩ, nếu mình im lặng đủ lâu, mọi thứ sẽ tự biến mất. Nhưng có lẽ ký ức không nghe lời đến vậy. Nó vẫn ở đó, len vào những giấc mơ, những bài hát, những buổi nắng gắt hay một ngày mưa nặng hạt.

Câu chuyện này không được viết ra để trách móc, cũng không để níu kéo điều gì. Tôi viết nó để lưu giữ, và cũng để cất đi. Viết cho một quãng thời gian mà tôi từng sống hết mình, dù khi ấy tôi chưa đủ lớn để hiểu hết những gì đang xảy ra.

Nếu bạn đọc đến đây, có lẽ bạn cũng từng có một người như thế. Một người không còn ở bên cạnh, nhưng chưa bao giờ thật sự rời đi…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!