Courior của những cuộc kỳ ngộ
CHƯƠNG 7: AIRY III / MỎ ĐÁ INFAEL
0 Bình luận - Độ dài: 4,542 từ - Cập nhật:
Nắng trưa đổ thẳng xuống đầu Airy như muốn xé toạt da đầu nàng.
Rảo bước trên con đường trải đá phiến của thị trấn, Airy đang dẫn River đến hội mạo hiểm giả. Nàng luôn cho rằng đó là một cái tên quá sức mỹ miều cho một đám ô hợp bán mạng nuôi thân. Dù là một trong số họ, Airy chưa bao giờ hoạt động một cách tích cực. Nàng tham gia để nghe ngóng thông tin rồi về báo lại cho dân làng chứ chẳng ham gì mấy đồng bạc lẻ.
Nhìn vẻ mặt hớn hở của River, người đang sánh bước bên cạnh, Airy không hiểu nổi suy nghĩ của cậu trai này.
“Có gì mà cậu vui vẻ dữ vậy?” Airy tò mò hỏi.
“Cô thấy vậy sao?” River nói, giọng bay nhảy như gió.
“Ừ.” Airy gật đầu.
Nắng dữ dường như đã làm cho phố xá trở nên vắng vẻ. Cả con lộ chẳng có mấy người qua kẻ lại. Cơn gió thoảng qua mang theo mùi thịt nướng thơm lừng của mấy hàng quán kinh doanh bữa xế.
“Airy này.” River chợt cất tiếng, chân vẫn bước đều.
“Sao thế?”
“Cô có muốn báo thù cho những cánh cung đó không?” River hỏi, mắt vẫn nhìn thẳng về phía con đường trước mặt.
Chợt River dừng lại, đứng đối diện với Airy. Cậu ta nhìn Airy bằng một thái độ vừa như mong đợi và cũng vừa như thách thức.
“Tôi sẽ đi về phương nam để gặp hộ pháp Unor.” River nói, chìa bàn tay phải về phía trước. Cậu ta dừng lại hết vài cái chớp mắt rồi mới nói tiếp “Nếu cô muốn ở lại để bảo vệ làng cùng Camelia, tôi sẽ đi một mình…”
“Tôi sẽ đi…” Airy ngắt lời River. Nàng đặt tay lên bàn tay của cậu ta, “Tôi sẽ tự mình đòi món nợ máu cho họ. River, hãy cho tôi đi cùng.”
River mỉm cười không đáp. Cậu ta bắt lấy bàn tay đang khẽ rung của nàng rồi siết nhẹ. Sau mấy cái chớp mắt, River buông Airy rồi lại tiếp tục cất bước.
“Ôi trời…” River nói hát, ngữ điệu không ít phần cợt nhả, “Cứ tưởng sẽ được thông dong một mình, ai ngờ phải chăm thêm một bà chị thợ săn lắm lời…”
“Im đi…”
Tiếng cười giòn giã của River vang vọng khắp con phố.
Đến khi nắng trở nên gắt gỏng thấy rõ và âm thanh huyên náo của phố phường đã trở lại thì Airy cũng đến nơi.
Cái ổ lính đánh thuê mang danh hội mạo hiểm giả hiện lên nổi bật giữa con phố. Chẳng vì lộng lẫy hay tráng lệ, mà bởi cái sự ồn ào và bát nháo của nó. Ngay từ xa, Airy đã nghe thấy tiếng nói cười um sùm của một đám đàn ông đang lè nhè những âm thanh méo mó của rượu thịt và say xỉn.
Đẩy cánh cửa gỗ bước vào bên trong, Airy bịt mũi ngay lập tức để không nôn ọe. Mùi rượu ngự trị khắp không gian, trộn với đó là thứ mùi chua tanh của những bộ quần áo bẩn tưởi.
Airy đã cảm nhận được những ánh mắt dò xét găm thẳng lên người mình, xen lẫn trong đó là vài cái huýt sáo bỉ ổi và dục vọng mà chẳng hề có sự che giấu. Nàng căm ghét lũ đàn ông man rợ này.
Nấp sau lưng River, Airy lẽo đẽo cất bước. Chỉ trong vài cái chớp mắt, nàng đã đến quầy tiếp tân ở giữa sảnh lớn.
“Chào thiếu gia,” giọng của nữ tiếp tân vang lên. Chợt cô ta dừng lại, dường như đã phát hiện ra Airy sau lưng River, “Ồ… Là người quen của cô bé thợ săn sao?”
“Airy nổi tiếng như vậy ư?” River mỉm cười, vừa như hỏi vừa như cảm thán.
“Con bé khá nổi tiếng ở hội đấy.” Cô tiếp tân nói. Cô ta dường như quên mất đi công việc của mình mà thản nhiên buông chuyện với River. “Tôi cứ nghĩ con bé đanh đá đó sẽ không bao giờ có bạn bè…” Cô ta nói tiếp với sự chế giễu rõ ràng trong ngữ điệu.
Chợt River không cười nữa. Airy có thể cảm nhận sự phẫn nộ qua bờ vai run cầm cập như đang rất kiềm chế.
“Tôi có thể gặp hội trưởng không?” River nói bằng giọng lạnh tanh hiếm thấy.
“Không được, thưa thiếu gia.” cô ả đáp thẳng thừng.
“Ối dào…” River thốt lên, “Tôi đến đây theo lời giới thiệu của trưởng lão Loris, rất mong nhận được sự giúp đỡ của hội.”
Airy cảm nhận rõ ràng sự đe dọa trong những lời vừa rồi của River. Airy biết sức nặng của mẩu thông tin ấy. Làng thợ săn của nàng là một chiến lực quan trọng của Oasis và lời giới thiệu của trưởng lão cũng tương đương thư tiến cử từ thủ lĩnh của một đặc khu quân sự.
“Mời…Mời ngài lối này…” Ciọng cô tiếp tân lắp bắp và sượng sùng như đang run sợ.
Một cái giật nhẹ vai cùng với đó là tiếng cười khẽ đắc ý của River. Airy không nghĩ rằng một người thuần lương và thánh khiết như cậu ta có thể toát lên thứ uy áp như vậy. Xem chừng nó là khả năng có được từ trước khi River mất trí. Airy rùng mình vì không thể đọc được suy nghĩ của con người bí ẩn này.
Theo chân cô tiếp tân nọ lên từng bậc thang gỗ ọp ẹp, Airy ngoảnh mặt lại nhìn chỗ bàn ghế đông nghịch người dưới sảnh lớn một lần nữa. Đây rõ ràng là một quán rượu trá hình, nơi tập hợp toàn những kẻ bẩn thỉu và vô phép vô tắc. Chép miệng một cái đầy khinh bỉ, Airy tiếp bước lên tầng trên.
Khác hẳn vẻ dơ dáy ở tầng trệt, khu văn phòng trên này sạch sẽ đến không tưởng. Airy chưa từng đặt chân lên đây và cái thứ hương trầm thoang thoảng trong dãy hành lang rợp nắng này đúng là kỳ lạ. Nữ tiếp tân dừng trước một cánh cửa gỗ rồi gõ nhẹ ba tiếng.
Một khoảng lặng khó xử ập đến. Nữ tiếp tân thở dài một hơi như đã nhận ra điều gì.
“Thiếu gia hãy đợi một chốc nhé”, cô ả nói bằng giọng ái ngại.
Sau vài hơi thở đều, đủ thời gian để ba mũi tên được giương lên và bắn đi, cô tiếp tân lại gõ ba tiếng lên cánh cửa gỗ. Lần này nó thật sự đã mở ra từ phía bên trong. Một nữ tiếp viên khác bước ra, đầu tóc rối bù, quần áo sộc sệch và đầm đìa mồ hôi. Cô ta cứ thế mà chạy vụt đi. Dù chỉ trong cái chớp mắt, Airy vẫn thoáng thấy mấy vết trầy xước và bầm tím trên gương mặt thanh tú. Nàng biết cô ta đã trải qua những gì nhưng không dám tưởng tượng nhiều hơn.
“Vào đi…” Một giọng đàn ông ồm ồm vọng ra.
“Có sứ giả từ làng thợ săn Sylphisia đến, thưa hội trưởng.” Nữ tiếp tân nói bằng giọng vô cảm như báo cáo.
River bước vào, Airy theo sau. Nữ tiếp tân không vào cùng, cô ta chỉ đơn giản là đóng cửa lại. Airy nghe tiếng gót giày lộc cộc vọng vào từ ngoài hành lang, đoán rằng ả đàn bà khó ở đó đã rời đi.
“Làng thợ săn có việc gì?” Hội trưởng Vymir cất lời.
Trên người gã béo ục ịch đó chỉ có độc một cái áo phông tay ngắn xéo lệch. Airy không biết Vymir có mặc quần hay không, nàng cũng chẳng cần biết. Bộ ria mép cong vút như ngọn dương xỉ đầy dâm dục của gã trông thật tởm lợm. Lần nào đối diện với Vymir cũng khiến Airy ớn óc vì cảm giác bị soi mói bởi đôi mắt híp cứ đảo như rang lạc của gã.
“Tôi là River, một người được trưởng lão Loris ủy nhiệm để đến đây bàn chuyện quan trọng với ngài.”
River nói bằng giọng trầm đầy nghiêm nhị, tay đặt trước ngực, mắt nhìn thẳng gã kia. Trông River toát ra vẻ thượng đẳng và cao quý đến mức thoát tục.
“Vymir Kustard.” Vymir nói.
Gã rút một điếu xì gà từ cái hộp gỗ trên bàn rồi châm lửa. Rít một hơi dài, Vymir vừa thở ra làn hơi trắng đục vừa chỉ tay về phía bộ sô pha thếp vàng giữa phòng.
“Ngồi đi.” Vymir nói như ra lệnh.
Airy tức muốn nổ phổi trước cái thái độ ngông nghênh của gã hội trưởng. Nàng chồm người lên định dạy cho gã một bài học thì bị River ngăn lại. Cậu ta nhìn nàng rồi mỉm cười nhưng Airy chỉ thấy trong ánh mắt đó là sự tàn nhẫn của một đao phủ trước giờ hành hình.
Nàng biết mình nên im lặng.
River bước về phía bộ sô pha rồi ngồi xuống. Airy ngồi bên cạnh, nấp mình đằng sau dáng người của River. Nàng ghét cay ghét đắng điệu cười khả ố của gã hội trưởng kia.
“Một tên oách con thì có việc hệ trọng gì?” Vymir nói bằng giọng giễu cợt.
“Tôi nghe ngài Loris nói rằng hội đang rất khổ sở vì thiếu hụt nguồn huyết ngọc.”
River dừng lại không nói nữa.
Airy thấy Vymir bày ra vẻ mặt căng thẳng. Gã đứng dậy, lẳng lặng bước vào một cánh cửa phòng trong góc tường. River cười khẩy một cái đầy đắc ý. Dường như cậu chàng này đang suy nghĩ điều gì rất cao siêu mà Airy không thể hiểu được.
Chốc sau, cánh cửa mở ra, Vymir trở lại với một bộ com lê đàng hoàng tử tế. Airy ngửi ra được mùi nước hoa nồng nặc khi Vymir di chuyển ngang bộ sô pha. Gã ngồi xuống, đối diện River.
“Ối dà…” River cất lời, “Ngài nghiêm túc thế làm tôi ngại đấy.” Vừa nói River vừa phẩy nhẹ tay lên cổ.
Vymir tỏ ra khúm núm đến kỳ lạ, khác hẳn thái độ xấc xược khi nãy. Gã thậm chí còn châm trà cho cả Airy và River.
“Không… Không… Không…” Vymir nói, “Làm sao tôi có thể hời hợt với khách quý của làng thợ săn kia chứ?”
River mỉm cười.
“Tôi nghe trưởng lão nói mỏ Infael đang bị ma vật chiếm đóng nên thợ mỏ không thể khai thác được, còn hội mạo hiểm thì rặt một lũ ô hợp nên cũng đành bất lực,” River nói như hát, ngữ điệu cợt nhả và châm chọc, “Tôi nói không sai chứ?”
“Quả có chuyện như vậy…” Vymir gật gù nói.
“Tôi sẽ mang huyết ngọc về đây cho ngài, nhưng tôi cần một cái giá hợp lý cho công sức bỏ ra.” River nói, “Ngài biết đấy, luồn lách qua đám ma vật không phải dễ…”
Vymir cười mỉm trông rất hài lòng.
“Đúng… Đúng vậy…” Gã nói, “Tôi sẽ mua với giá gấp ba lần giá thị trường…”
“Bảy lần.” River nói.
Mặt Vymir trở nên sượng sùng khó tả.
“Như vậy thì khó quá…” Gã nói, “Tôi chỉ có thể trả giá gấp năm lần.”
“Bảy lần” River nhấn mạnh.
“Quả thật không thể…” Gã toát mồ hôi, giọng khúm núm, “Như vậy tôi sẽ không có lãi…”
River thở một hơi dài thườn thượt.
“Thôi được rồi,” River nói, “Gấp năm lần giá trị trường, nhưng ngài phải tài trợ xe đưa đón.”
Vẻ mặt của Vymir trở nên tươi tắn hẳn ra. Gã gật đầu lia lịa.
“Được… Được chứ… Chỉ là chuyện nhỏ…” Vymir ríu rít nói.
--oOo--
Cổ xe ngựa lăn bánh đều đều trên con đường mòn rộng rãi đâm dọc khu rừng thưa đầy nắng.
Airy ngồi trên thùng xe, gió mái cứ thế mà tạt thẳng lên mặt nàng. Gã Vymir kẹt xỉ đã cho River mượn cổ xe cũ nát không có mái che này. Cũng may là nó vẫn còn có thể lăn bánh được. Bạn đường của nàng đang cầm cương, hai con ngựa kéo trông ngoan ngoãn và bền sức hơn hẳn sau khi được cậu ta vuốt ve. Airy chẳng còn lạ gì với cái quyền năng lố bịch đó nên chỉ biết cười trừ.
Nhớ lại cuộc đàm phán khi nãy, Airy vẫn còn đao đáo trong lòng một chuyện.
“Này River”, Airy gọi.
“Sao thế?” River nhẹ ngoảnh mặt lại nhìn.
“Cậu nói luồn lách qua đám ma vật là sao vậy?” Airy hỏi, “Chúng ta không tiêu diệt chúng ư?”
Chợt River cười lớn. Đó là một tràng cười dài đầy đắc chí và độc ác.
“Đó là một cái bẫy, cô gái ngốc ạ.” River nói.
“Bẫy?” Airy nghiêng đầu hỏi.
“Vymir đang muốn tạo một cái thế độc quyền phân phối huyết ngọc trong lúc khủng hoảng nguồn cung,” River giải thích, “Hắn sẽ lợi dụng độ khan hiếm để độn giá lên cao nhằm trục lợi bất chính. Cô nghĩ xem hắn sẽ làm gì để giữ cái thế độc quyền của mình nào?”
“Ồ…” Airy trầm trồ, “Tôi đã tự hỏi vì sao hội không đưa quân đi thảo phạt cái mỏ đó dù họ có cả một đám ăn nhậu be bét. Thì ra là vậy sao?”
“Ừm.” River gật đầu.
“Thế, chúng ta có cần đánh đuổi lũ ma vật kia không?” Airy hỏi.
River bật cười.
“Điểm thú vị ở đây này…” River nói, “Chúng ta vẫn sẽ đánh đuổi đám ma vật đó đi. Vymir sẽ thu mua chỗ ngọc trước khi biết được cái mỏ đã được giải phóng. Chỗ ngọc bị chúng ta độn giá sẽ tuột giá thê thảm khi cái mỏ hoạt động trở lại…”
“Ồ…” Airy kinh ngạc không thôi trước những lời vừa rồi.
River cười khúc khích.
Nhìn River như vậy khiến Airy có một cảm xúc phức tạp, vừa như lo sợ, vừa như thích thú. Có vẻ cái dáng dấp lạnh lùng mà cậu ta thể hiện trước mặt Vymir mới là con người thật đằng sau lớp vỏ thuần lương kia.
Gió đã dịu lại và nắng cũng đục đi nhiều. Thi thoảng bánh xe nan hoa của cổ xe ngựa tồi tàn này lại cáng ngang chướng ngại trên đường, và như thế là cơn dằn xóc lại ập đến.
Lũ chim đậu trên vai River hót ríu rít. Những thanh âm cao vút hòa giọng cùng với tiếng bước chân lộc cộc của hai con ngựa kéo xe tạo nên một bản hòa ca huyên náo và dồn dập.
Từ đằng xa, một bóng trai trẻ đang lửng thửng bước đi thu hút sự chú ý của Airy. River có vẻ cũng đã để ý chàng trai nọ. Cái liếc nhẹ như lia dao của cậu ta đã chứng minh cho nghi ngờ của nàng.
Cổ xe đến gần, đủ tầm để giao tiếp, thì River cất lời “Này…”
Airy không khỏi kinh ngạc khi chàng trai kia ngoảnh mặt lại. Đó chính là người mà nàng và River đã giải cứu trong vụ ẩu đả vài ngày trước. Airy cực kỳ ấn tượng bởi hành động dũng cảm của cậu ta nên đã khắc sâu diện mạo tuấn tú đó vào đầu.
Cổ xe dừng lại ngay bên cạnh cậu ta.
“Cậu là người bị móc túi lúc đó phải không?” River hỏi, giọng nhẹ và đầy thiện cảm.
Chàng trai nhìn River rồi cười nhạt một cái. Vẻ mặt cam chịu trông thật buồn cười.
“À…” Cậu ta đáp, “Lúc đó tôi điên thật…”
“Cậu đang đi đâu vậy?” River hỏi.
“Mỏ Infael,” cậu ta đáp, “Tôi có tý việc ở đó.”
Airy thấy một cái nhướng mày không giấu được sự ngạc nhiên của River.
“Lên xe đi,” River mỉm cười nói, “Chúng ta cùng đường đấy…”
“Tôi không có tiền.” Chàng trai nói ngay.
Airy bật cười thành tiếng. Nàng biết River ngỏ lời đơn thuần là vì lòng tốt chứ chẳng nghĩ đến chuyện trục lợi.
“Sao… Sao vậy…?” Chàng trai nhìn Airy bằng đôi mắt bối rối.
“Lên xe đi,” Airy nói, “Cậu đi bộ như vậy biết chừng nào mới đến nơi, còn đến một ngày đường đấy.”
“Xa…Xa đến vậy ư…?”
“Ờ,” River nói, “Còn xa lắm.”
Airy thấy sự ái ngại trong đôi mắt đen tuyền tuyệt đẹp.
“Vậy… Vậy tôi xin làm phiền…” Cậu ta ấp úng nói.
Airy đứng dậy rồi chìa một tay xuống. Cậu ta bắt lấy rồi cất bước lên xe. Airy cảm nhận rõ sự run rẩy của bàn tay mảnh khảnh.
Xe lăn bánh.
Gió thổi nhè nhẹ khiến mái tóc nâu mềm mượt như lụa của cậu trai nọ khẽ đong đưa. Airy cảm thấy một điều gì đó ở cậu trai này, dù không thuần khiết như River nhưng lại thiện lương và dịu dàng như nắng mai.
“Saito…” Cậu chàng cất tiếng rụt rè, “Tên tôi là Mafuyu Saito…” Cậu ta vừa nói vừa tháo thanh đoản kiếm trên lưng xuống rồi ôm nó vào lòng.
“Airy.” Airy chỉ tay vào mặt mình trong lúc nói.
“River.” River cũng tự giới thiệu.
“Ừm…”, Saito gật đầu.
Một khoảng lặng khó xử ập đến.
Chợt có tiếng trống bụng ọt ẹt vang lên. Saito đỏ mặt cúi gằm mặt xuống như muốn giấu đi sự xấu hổ.
Airy thấy Saito tội nghiệp quá nên lấy trong túi ra một gói lương khô rồi chìa ra trước mặt.
“Nếu cậu không chê…”
“Tôi ăn nó được chứ?” Saito reo lên, đôi mắt sáng rỡ như đứa trẻ con được thưởng quà.
“Ừm…”
Saito đón lấy rồi cắn một miếng lớn, nhai nhòm nhoàm. Trông cậu ta vui vẻ đến mức chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến Airy thấy vui lây. Saito nuốt chỗ thức ăn xuống thì trợn ngược mắt, đấm thình thịch vào ngực. Airy vội chuyền túi nước để cậu ta chữa nghẹn.
“Ăn từ từ thôi.” Vừa nói, Airy vừa vỗ nhẹ lên lưng Saito.
Saito nốc mấy ngụm nước liền. Chốc sau, có vẻ cơn nghẹn đã không còn nữa, câu ta trưng ra vẻ mặt nhẹ nhỏm ngây dại. Airy cười khúc khích, nghĩ bụng cậu trai này đúng là ngốc nghếch.
“Cảm ơn cô…” Saito nói nhỏ.
“Ừ…”, Airy về chỗ, đối diện Saito.
Saito chăm chú nhìn lũ chim trên vai River. Ánh mắt không giấu được sự tò mò và ngưỡng mộ.
“Anh River là một thuần thú sư ư?” Saito hỏi.
“Thuần thú sư là gì vậy?” River hỏi.
“Là những người lập khế ước với tồng ma rồi dùng chúng để chiến đấu ấy.” Saito giải thích một cách vụng về.
River không đáp vội. Cậu ta nhẹ ngoảnh mặt lại nhìn Airy.
“Cô nghe qua cái đó bao giờ chưa?” River hỏi.
Airy lắc đầu đáp lại. Quả thực nàng chưa bao giờ nghe về thứ này.
“Động vật chỉ đơn giản là muốn ở gần River thôi.” Airy nói, “Cậu ta không ép buộc chúng làm gì cả.”
“Ồ…” Saito thốt lên, vẻ mặt trở nên trầm ngâm như đang nghĩ ngợi điều gì.
“Cậu đến từ đâu vậy, Saito?” Airy hỏi, “Tên của cậu nghe khá lạ so với người bản địa.”
Airy thấy một cái giật mình thoáng vụt ngang bờ vai khẳng khiu của Saito. Cậu ta đặt một tay lên bắp tay còn lại, nhẹ xoa xoa. Ánh nhìn xa xăm hướng về phía sau xe, chất chứa một nổi u hoài khó tả.
“Tôi không thuộc về thế giới này…” Saito nói, “Tôi được thánh giáo hội Illucys triệu hồi đến đây, từ một quốc gia ở nơi gọi là trái đất. Nhưng có vẻ tôi là một thất bại nên họ cũng không mặn mà lắm…”
Airy nghe vài thanh âm run run xen lẫn trong lời kể buồn bã của Saito. Dù nàng không biết trái đất là gì nhưng có vẻ cậu trai này đã rất cô đơn và sợ hãi. Cảm giác cô độc giữa khu rừng tối này nàng đã trải qua vô số lần và hiểu rõ hơn bất kỳ ai.
“Cậu đến Infael để làm gì thế?” River hỏi.
“Giáo hội muốn tôi giải phóng nó khỏi ma vật”, Saito nói, “Họ nói sẽ trả cho tôi một khoảng lớn, đủ để sống đến cuối đời nếu làm được…”
Airy thấy một nụ cười đầy mưu mô thoáng hiện lên trên gương mặt của River. Nàng biết gã trai kỳ quặc này vừa nghĩ ra điều gì rất khủng khiếp. Cảm giác rùng mình đó lại hiển hiện trên sống lưng nàng. Nếu Saito là một đứa trẻ cô độc cần được nàng che chở, thì gã River này là một cáo nhỏ ranh mãnh với cặp nanh sắc bén chẳng biết sẽ cắn vào tay nàng lúc nào.
--oOo--
Hoàng hôn oằn mình trên khu rừng thưa, trải xuống nền cỏ úa mấy cái bóng dài như những bàn tay ghê rợn của đêm tối.
Airy ngồi bên đống lửa, vừa nướng thịt cho bữa tối vừa quan sát River và Saito tập luyện. Nhớ lại lời đề nghị của Saito làm Airy có chút bất ngờ. River dường như chẳng có ý kiến gì nên cũng chấp nhận luôn. Cứ như vậy mà họ đấu tập ngót nghét cũng cả tiếng đồng hồ rồi.
Saito đổ mồ hôi ướt cả áo trong khi River vẫn điềm nhiên như không. Gã quái vật đó thậm chí còn không thở gấp dù chỉ một lần. Hiện thời, họ đang đứng đối diện nhau, tay cầm kiếm ngắn bằng gỗ do chính tay nàng đẽo gọt hồi còn ngồi trên xe ngựa.
“Quái vật…” Saito nói bằng giọng thều thào khô khốc, hơi thở dồn dập xen lẫn trong thanh âm trầm ồm.
“Tôi sẽ xem đó là một lời khen.” River nói với một nụ cười không ít phần khiêu khích.
Saito hét lên một tiếng rồi lao nhanh về phía River. Cái phong thái lạnh lùng của River thì Airy không còn lấy gì làm lạ nên cũng chẳng buồn để tâm. Cái nàng thấy thú vị và cuốn hút chính là sự nhẫn nại của Saito. Dù bị River phản đòn liên tục và bị đánh đến nằm bẹp dí dưới nền cỏ lạnh nhưng cậu ta vẫn đứng dậy. Airy dần thấy thích cậu trai dũng cảm này.
River lách người qua một bên để né đòn. Vẫn cú xoay người điệu nghệ để lấy đà rồi phản đòn bằng đốc kiếm đó. Nhưng lần này có gì đó khác. Saito ngồi xỏm xuống đất, suýt soát tránh được đòn quét ngang ngay trên đầu cậu ta. Saito xoay người y hệt River rồi dùng quán tính để gia tốc cho đòn ngán chân. Dường như cậu ta muốn đánh ngã River bằng cách tấn công vào chân trụ.
Tưởng chừng nhưng River sẽ bị đánh ngã, nhưng không, con quái vật cận chiến đó bật nhảy lên như đã đoán trước được chuyển động của đối thủ. River chống hai tay lên vai Saito rồi nhào lộn ra sau lưng cậu ta. Một cú chặt dứt khoát như ong đốt giáng lên vai khiến Saito ngã nhào rồi nằm bẹp dí.
“Tôi đầu hàng…” Saito nói, mặt úp xuống đất.
“Ừ.” River mỉm cười đáp.
River chìa bàn tay ra để kéo Saito dậy. Airy thấy ánh mắt họ nhìn nhau có gì đó giống thứ tình huynh đệ giữa các thợ săn trong làng của nàng. Airy đoán chừng mấy gã trai cùng tuổi dễ đồng điệu với nhau nên mới nhanh trở nên thân thiết như vậy.
Gió mang theo hơi lạnh của màn đêm đến gần, ướm lên da mặt nàng thứ ẩm ướt gai người. Lũ ngựa uống no nước đang nằm nghỉ ở một góc xa. Dưới cái tán cây to này, sương đêm sẽ không đổ thẳng xuống đầu người ta nhưng cái giá rét vẫn hiển hiện trong không khí.
River và Saito vừa trở lại. Đầu tóc ướt nhem và đang cởi trần. Có vẻ họ vừa tắm táp ở con suối nhỏ gần đây.
“Hai người có biết cởi trần trước mặt một cô gái là hành vi thô lỗ không?” Airy mỉa mai.
“Xin lỗi…” Saito đỏ ửng mặt mày, ngoảnh mặt đi như đang xấu hổ.
“Cô không nói tôi còn tưởng cô là đàn ông ấy chứ?” River đáp rồi thản nhiên với tay lấy một xiên thịt.
“Im đi… Đồ thô lỗ này…” Airy gào lên.
River dường như không quan tâm những lời vừa rồi của Airy. Cậu ta rút một xiên thịt đưa cho Saito rồi bình thản thưởng thức phần ăn của mình.
Saito cầm cái xiên trên tay, nhìn nó một lúc lâu như đang đắn đo điều gì. Cậu ta nhìn thẳng vào mắt Airy khiến nàng thoáng giật mình.
“Airy và River trông thân thiết với nhau nhỉ?” Saito hỏi với giọng sượng sùng và gấp gáp.
“Ừ.” River đáp, “Bà chị này miệng mồm thì cay nghiệt nhưng cũng gọi tốt tính lắm đấy.”
“Đúng vậy.” Airy gật đầu, nàng đáp trả không kém phần đanh đá, “Còn cậu là gì hả, River? Tôi đoán cậu sẽ không đỡ giúp tôi một gậy. Cậu chính là lý do chúng ta ăn đòn.”
“Tôi khốn nạn như vậy sao?” River hỏi, chân mày giật giật.
“Ai mà biết được?”
“Hai người đúng là thân thiết với nhau thật.” Saito cắt ngang cuộc căng thẳng vô nghĩa của cả hai. Ngoạm một miếng thịt rồi nhai chầm chậm, Saito nói thêm “Có vẻ đây là lần đầu tiên có người đối tốt với tôi như vậy sau khi đến thế giới này…”
Giọng Saito đều đều nặng trĩu cảm giác tự sự và khổ đau. Airy nhìn cậu chàng tội nghiệp thì thấy hàng mi cong vút đang khẽ run. Nàng chẳng biết cậu ta đã trải qua những gì mới có thái độ cam chịu và đề phòng như vậy.
“Cậu là một con người kiên cường, Saito” River mở lời, “Vận mệnh sẽ không trù dập một kẻ biết đứng dậy sau vấp ngã…”
River vừa nói vừa vỗ nhẹ lên vai Saito.
“Ừm…” Saito đáp khẽ.
“Hai người làm tôi thấy sởn gai óc, thật sự.” Airy nói.
River không đáp lại lời chế giễu của Airy. Cậu ta nhẹ siết vai Saito.
“Này anh bạn, cậu thấy Airy thế nào?” River hỏi.
“Tốt bụng, và cũng xinh đẹp nữa…” Saito nói, cậu ta ngoảnh mặt ra xa như đang tránh né ánh nhìn của River.
Airy thấy rõ cái sượng sùng đầy ngượng nghịu trên gò má ửng hồng của Saito.
“Chao ôi...” River khúc khích, “Dữ vậy sao?”
“Im đi! Mau im đi!”
0 Bình luận