Courior của những cuộc kỳ ngộ

CHƯƠNG 4: RIVER III / THỊ TRẤN OASIS

CHƯƠNG 4: RIVER III / THỊ TRẤN OASIS

River vát cả một túi vải đầy thịt trên lưng.

Cậu đang theo chân cô bạn tiên tai nhọn của mình trên con đường mòn dẫn đến thị trấn Oasis. Gió thổi thuận chiều như tiếp thêm động lực cho River.

Nhìn hoàng hôn chói lòa đằng trời xa, River lại nghĩ về cái rừng Omikayalan bị bỏ lại ở bên kia sông. Khoảnh khắc chia tay với những người bạn nhỏ đúng là buồn đứt ruột, nhưng cậu không thể ở lại đó mãi. Ai đó đang truy sát cậu và có thể vị trí hiện tại đã bị lộ. River cần đi tiếp, vì bản thân cậu và cũng vì vùng ký ức bị thất lạc.

River lại hướng mắt về thảo nguyên rộng lớn trước mặt. Cỏ non vốn một màu xanh rì đã ngã sang thứ màu vàng cam óng ánh như mật, âu cũng bởi ráng chiều đang rực rỡ quá đỗi. Bầu trời xanh trong cao vút, mây mỏng trắng ngà vắt ngang vầng thinh không như một tấm mành the tung bay trong chiều lọng gió. Xa xa có một bầy ngựa hoang đuổi nhau ầm ầm, tiếng hí khàn ồm của chúng vang dội như sấm rền.

River đắm chìm trong bức họa diễm lệ của mẹ thiên nhiên, cậu chẳng buồn bận tâm đến những giọt mồ hôi lăn dài trên má, hay cái nóng đang châm chít như kim đâm vào lưng mình ngay lúc này.

“River… River…”

River giật mình vì tiếng gọi có phần bực dọc của Airy. Cất những suy nghĩ riêng tư vào trong lồng ngực, cậu vội bước đến gần bạn đường của mình.

“Có chuyện gì?” River hỏi.

“Bán thịt xong rồi làm gì?” Airy hỏi.

“Thuê một cái phòng để trú lại qua đêm,” River nói, “Tôi thèm một giấc ngủ…”

“Ừ,” Airy đáp bằng giọng ủ rủ, “Dù sao thì làng tôi cách nơi này cũng rất xa…”

Thị trấn Oasis đã hiển hiện trước mặt. River thấy vô số mái ngói đỏ au nằm sang sát như vảy cá. Cậu có cảm giác như đây không phải là lần đầu tiên mình đặt chân đến địa danh này.

Nắng tắt hẳn thì River và Airy cũng đến nơi. Họ tự do vào trong thị trấn mà chẳng bị lục soát hay nộp phí gì cả, thậm chí cửa ngõ là cánh cổng gỗ lớn cũng không hề có ai canh gát. Điều đó khiến River lo lắng.

Theo chân Airy đi men theo con đường trải đá phiến đâm dọc thị trấn, River đã đến được khu chợ đầu mối của cái chốn xô bồ này. Đứng trước vô số sạp hàng đông nghịch người, River cảm thấy chênh vênh như đối diện với vực thẳm. Cậu sợ hãi những nơi ồn ào như thế này. River thấy lồng ngực rung lên bần bật, cánh tay co giật không tự chủ và cảm giác nghèn nghẹn ở cổ họng như bị hòn đá chắn ngang.

Airy chỉ tay về phía cửa hàng lớn ở cuối con đường. River thấy rõ mồn một tấm biển hiệu to tướng ngay lối ra vào. Trên đó, người ta vẽ hình một miếng thịt bằng mực trắng, thứ gỗ sẫm màu càng khiến nó trở nên nổi bật.

“Chúng ta sẽ bán thịt ở chỗ đó.” Airy nói.

“Ồ…” River trầm trồ.

Nối gót theo Airy, River vừa di chuyển vừa nhìn ngó chung quanh.

Trời đã tối hẳn và đèn đóm cũng đã được thắp lên. River biết thứ ánh sáng vàng ấm phát ra từ những cái đèn bão này. Chúng cháy bằng một thứ nhiên liệu kỳ lạ gọi là huyết ngọc, chính là viên đá đã giày vò con hổ tội nghiệp kia. River bất giác rùng mình khi hình ảnh viên đá đỏ như máu hiện ra trong tâm trí.

Mãi chìm vào dòng suy nghĩ, River đã đi hết con đường lúc nào không hay. Đến khi cậu tông trúng túi thịt trên lưng Airy thì mới hoàn hồn về thực tại. River thấy một người đàn ông tròn trịa với cái đầu hói đang quét dọn phần vỉa hè ngay trước cửa hiệu.

“Ồ…” Người đàn ông cất tiếng khi thấy Airy. Từng bước chân ục ịch liu xiu của ông ta khiến River thấy buồn cười, “Lâu quá không gặp cháu…”

“Chào chú Lambert.” Airy nói trong khi nở một nụ cười có phần gượng gạo.

Airy nhẹ đứng qua một bên, cô ả chỉ tay về phía ông chú nọ, “River. Đây là chú Lambert de Oraisé”, Airy lại chìa tay về phía River, “Còn đây là River, một người quen của cháu…”, giọng Airy êm dịu nhưng có chút u buồn.

“Đi…” Lambert vừa nói vừa huơ huơ tay về phía cánh cửa, “Vào trong rồi nói…”

“Chú Lambert.” Airy cất tiếng, “Chú có thể mua lại chỗ thịt này không? Chúng cháu đang vội…” Giọng cô ả run run.

River thấy Lambert nhìn Airy bằng đôi mắt to tròn đầy vẻ kinh ngạc. Cậu đoán họ có quan hệ thân thiết và Airy đang giấu giếm bi kịch lại cho riêng mình. Cái cách cô thợ săn né tránh ánh mắt của ông chú hiền hậu trước mặt càng chứng minh cho suy đoán của cậu.

“Vậy hai đứa theo ta nhé.” Lambert nói với một nụ cười rạng rỡ đầy hiền từ.

Lambert nhẹ đặt cây chổi chà xuống, để nó tựa mình lên cái cột đá ngay trước cửa hiệu. Ông ta lục lọi trong túi một hồi rồi lấy ra một cái chìa khóa bạc. Airy cất bước, River đi theo. Họ đi vào con hẻm tối ngay bên cạnh cửa hiệu. Lambert mở cánh cửa sắt to bản rồi bước vào. Ngay khoảnh khắc River đặt chân qua bật thềm đá, một mùi tanh nồng của máu thịt sộc lên mũi khiến bụng dạ cậu quặng lên, phải rất cố gắng thì River mới kiềm chế được cơn nôn ọe.

“Đặt chúng lên đây.” Lambert vừa nói vừa chỉ tay về phía cái bàn gỗ giữa phòng.

Airy lẳng lặng làm theo, River thấy vậy thì cũng không nói gì. Đặt cái túi thịt nặng trịch lên bàn, River kéo cái ghế đẩu gần đó đưa cho Airy rồi mới lấy một cái khác để ngồi lên. Cậu đoán đây là lò mổ tư nhân của hiệu thịt. Nhìn những thứ dao, cưa, móc sắt, giá treo được đặt khắp nơi trên bốn bức tường hoen ố dưới ánh đèn vàng mờ nhòe không khỏi khiến River thấy bất an. Cá lớn nuốt cá bé là quy luật tự nhiên và River hiểu điều đó, nhưng cảnh tượng này đúng là quá sức khủng khiếp với một người như cậu. Luôn có một mặt tối mà người ta muốn che giấu, River nghĩ, và căn phòng này là một ví dụ.

“Cháu săn được con lợn này ư? Khá lắm đấy.” Lambert vừa kiểm tra chỗ thịt vừa trầm trồ khen ngợi.

“Chuyện rất dài.” Airy nói bằng giọng ái ngại.

Lambert nhẹ ngẩng mặt lên nhìn nhìn Airy. Đôi nhãn cầu đã ngã vàng nhẹ thoáng mở to như đang kinh ngạc lắm. Ông ta không hỏi gì thêm từ giây phút đó. Lambert bắt đầu cân thịt và tính thành tiền. Cả căn phòng yên ắng đến mức River có thể nghe thấy âm thanh lẹp bẹp của những miếng thịt được ném lên cái chảo cân. Thi thoảng mấy sợi xích mỏng nhừ như sợi dây chuyền vàng va vào nhau góp thêm chút màu sắc chát chúa cho cái bầu không khí vốn đã nặng nề.

“Ba mươi tám cân nạc, mười hai đồng bạc một cân, ba trăm bảy mươi hai đồng”, Lambert nói gãy gọn từng câu một, “Hai mươi cân mỡ thịt, năm đồng bạc một cân, một trăm đồng. Và còn những phần lộn xộn khác, hai mươi cân, lấy mão một trăm năm mươi bạc.”

“Ừm…” Airy nhẹ gật đầu.

Lambert rửa tay ở cái bồn trong góc phòng rồi bước về phía cái tủ gỗ ngay gần bên. River thấy ông ta lục lọi bên trong một hồi rồi mang đến một cái túi vải nhỏ, đưa cho Airy. Cô thợ săn đón lấy, đếm qua một lượt. River ngó vào bên trong thì thấy mấy tờ tiền mệnh giá một trăm và rất nhiều đồng bạc sáng bóng.

“Cảm ơn chú, Lambert.” Airy cất tiếng rồi nhẹ cúi người.

River cũng thực hiện lại y hệt, dù thâm tâm cậu không cho phép việc này.

Lambert bật cười khanh khách, người nhẹ ngã về sau.

“Con cháu trong nhà cả, đừng nói vậy.” Lambert nói bằng giọng hào sảng, “Gửi lời hỏi thăm của ta đến bố mẹ cháu nhé, cũng lâu rồi ta chưa gặp họ.”

River thấy một cái giật mình vụt ngang bờ vai mỏng manh của Airy. Cô ả đứng hình hết vài cái chớp mắt thì mới nở một nụ cười đầy sượng sùng.

“Cháu…Cháu sẽ chuyển lời…”

--oOo--

Ngồi một mình bên chiếc bàn tròn nho nhỏ bên ô cửa sổ mở toang, River đang vừa thưởng thức một ít bia lạnh, vừa chờ đợi cô bạn đường của mình.

Bộ quần áo mới này thật nhẹ nhàng và thoải mái, Airy đã mua nó với giá mười tám đồng bạc trên đường đến cái lữ quán Bluemoon này. Nhớ lại màn trả giá gắt gao của Airy khiến River thấy buồn cười. Một người kiệm lời như cô ả lại chịu mặc cả vì một đồng bạc với người bán hàng, nếu River không ngăn lại có khi đến khuya họ mới có thể nghỉ ngơi.

Bluemoon đã bớt nhộn nhịp hẳn. So với cái huyên náo khi River vừa đến đây thì bây giờ rõ là yên tĩnh hơn rất nhiều. Trong quán chỉ còn vài thực khách say khướt nằm dật nằm dựa ra bàn, hai nữ phục vụ đang đứng trong quầy vừa lau mồ hôi vừa phẩy cái vạt áo nghe phành phạch.

Cơn gió mát lành thổi từ ngoài đường vào xua tan mùi dầu mỡ khó chịu bên trong quán. River nhẹ xoay đầu nhìn ra. Đèn đường vàng ấm như ánh sáng trên bụng lũ đom đóm làm cậu thấy dễ chịu. Con lộ đá trước lữ quán này xem chừng vắng người qua kẻ lại, cốt cũng bởi nó không phải tuyến lộ chính. Như vậy cũng tốt, River nghĩ.

“Thoải mái chứ?”

Giọt nói lảnh lót của Airy kéo River ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cậu ngoảnh mặt lại nhìn. Cô ả vẫn mặc bộ trang phục thợ săn gọn gàng y như lần đầu hai người gặp trên sông. Nhưng River biết đây là một bộ đồ khác vì chất liệu trông còn khá mới và đường viền không hề có sợi chỉ nào bị bung ra.

“Ồ…” River trầm trồ, “Mát mẻ lắm, thoáng hơn bộ đồ cũ nhiều…”

“Vải lanh hiển nhiên thoáng mát hơn thứ lụa tơ tằm xa xỉ kia rồi.” Airy nói bằng giọng cao ngạo, “Tôi tưởng cậu cái gì cũng biết…”

River mỉm cười không đáp. Cậu biết rõ là đằng khác, nhưng chẳng có sức nào mà tranh cãi với cô ả đanh đá này cả.

Airy giơ tay lên cao, hướng ánh mắt sáng rỡ về phía quầy phục vụ. River thấy một trong hai nữ phục vụ cầm theo cái khây chứa một cốc bia tươi cùng một tấm bảng gỗ, sải bước đến gần. Cậu vô thức nhìn xuống cốc bia của mình thì nhận ra nó đã vơi đến quá nửa từ khi nào.

“Quý khách muốn dùng gì nào?” Cô phục vụ cất giọng niềm nở.

“Một phần bít tết cho thợ mỏ.” Airy nói luôn.

River thoáng ngạc nhiên vì Airy chọn món nhanh quá. Nhưng cậu chỉ giữ nó trong bụng mà không nói gì thêm.

“Tôi cũng vậy.” River nói, “Phiền cô.”

Nữ phục vụ đứng chết trân, nhìn River chằm chằm như bị hớp mất hồn vía. Mãi một lúc lâu sau, khi mà bầu không khi bắt đầu dần trở nên khó xử thì Airy mới lay nhẹ bàn tay của cô ta.

“Xin, Xin lỗi…” Nữ phục vụ lắp bắp như đang rất bối rối.

Hai gò má hóp của cô ta ửng đỏ, mắt cũng đảo lia lịa. River không hiểu biểu cảm đó là gì, có vẻ cái oi bức đang làm khổ người con gái nọ.

“Đúng là đáng sợ.” Airy bình phẩm.

“Gì cơ?” River hỏi.

“Không có gì” Airy nói rồi bưng cốc bia lên miệng rồi tuôn một hơi dài.

Hà một hơi đầy thỏa mãn, Airy ngã người ra lưng ghế, trông vẻ mặt sảng khoái vô cùng. River nghĩ đây là lúc thích hợp để hỏi về Lambert và cái thái độ kỳ lạ khi nãy.

“Cô và chú Lambert thân thiết nhỉ?”

Airy giữ nguyên tư thế, con ngươi di chuyển chầm chầm về hướng River. Cô ả hít một hơi thật sâu rồi thở hắt ra, ngồi bật dậy và nhấp một ngụm bia đầy. Trong lúc nuốt chỗ bia xuống bụng, Airy trưng ra một vẻ trầm tư khó tả.

“Chú Lambert và bố mẹ tôi từng có thời gian lăn lộn cùng nhau.” Airy kể bằng giọng trầm buồn, “Bà hay ru tôi ngủ bằng những câu chuyện về chuyến hành trình khám phá lục địa của ba người họ.”

“Ồ. Họ thân thiết với nhau nhỉ?”

“Ừm.” Airy nhẹ gật đầu, “Khi phát hiện mẹ có mang tôi, cả ba thôi không còn phiêu lưu cùng nhau nữa. Bố mẹ về làng rồi sinh ra tôi trong khi chú Lambert ở lại cái Oasis này để làm ăn. Họ vẫn giữ liên lạc và yêu thương nhau như người một nhà.”

“Những cánh cung đã không còn giương nữa?” River hỏi.

Airy gật đầu khe khẽ như để xác nhận những lời lẽ ý nhị của River.

“Tôi định khi về làng và lo liệu xong xuôi rồi mới cho chú ấy hay.” Airy nói, bàn tay nắm chặt, “Hơn nữa, River, tôi vẫn còn hi vọng. Chỉ khi được thấy tận mắt thì tôi mới tin rằng những cánh cung đó đã thật sự gãy vỡ…”

River không ngạc nhiên lắm với những lời đanh như thép của Airy. Dù chỉ mới đồng hành cùng nhau trong vài ngày ngắn ngủi nhưng cậu biết cô gái này cứng cỏi không thua gì đấng nam nhi. Trong thâm tâm River cũng khấn nguyện rằng cô gái này sẽ không phải chịu thêm bất cứ khổ đau nào nữa.

Nữ phục vụ mang phần thức ăn đến. Hai cái đĩa thịt đựng đầy vung thịt đỏ au và mộng nước. River còn thấy có khoai nghiền với một ít tiêu xay rắc lên trên. Nữ phục vụ đặt chúng xuống trước mặt cả hai, nhẹ cúi người rồi quay bước rời đi.

River dùng dao nĩa cắt nhỏ miếng thịt, một cách thuần thục và tế nhị. Mỗi nhát đều nhẹ như hạt mưa rơi nhưng vết cắt lại ngọt như đi dao xuống bùn. Cậu cũng không hiểu vì sao bản thân lại giỏi trong việc sử dụng dao nĩa đến thế. Có vẻ đó là một thói quen đã được lặp đi lặp lại xuyên suốt cuộc đời cũ của River.

“Đúng là con nhà quý tộc.” Airy bình phẩm.

River nhìn thì thấy miếng thịt đang bị kiềm bởi cái nĩa của Airy nát bét hết cả. Có vẻ nó đã bị cách dùng lực thô kệch của cô nàng này hành hạ.

“Sao cái món này có tên là bít tết thợ mỏ nhỉ?” River hỏi, mắt nhìn vào miếng thịt tuyệt sắc trên cái nĩa trong tay.

“Vì nó là món khoái khẩu của những thợ mỏ. Các công nhân ở Infael hay đến đây để nghỉ ngơi trong khi chờ đợi cái mỏ tái tạo lại khoáng vật.”

River cho miếng thịt vào miệng. Vị mặn cứng cáp lập tức lan tỏa khắp khoang miệng. Chẳng biết là do không ăn muối mấy ngày nay, hay do món này quả thực là mặn lòi mà River đã không kiềm được cơn khát, liền tuông một ngụm bia để tráng qua.

“Ăn kèm với khoai nghiền ấy” Airy vừa nhai vừa nói, “Nó mặn vì chứa nhiều muối khoáng. Người lao động tay chân không thích vị nhạt.”

“Thì ra là vậy.” River nói.

Điều này vượt ngoài hiểu biết của River. Xem chừng thực tiễn đời sống không vận hành giống như mớ kiến thức hàn lâm trong đầu cậu lúc này.

“Này River.” Airy chợt cất tiếng, giọng rụt rè kỳ lạ, “Cậu thật sự sẽ về làng với tôi ư?”

“Cô không muốn tôi đi cùng hay sao?” River hỏi.

“Không…Không phải như vậy.”

Cô ả đặt dao nĩa xuống rồi đưa ánh nhìn xa xăm ra con đường vắng lặng ngoài khung cửa sổ. River có thể thấy cặp chân mày sắc như lưỡi gươm thi thoảng lại cau nhẹ như minh chứng cho sự đắn đo và lưỡng lự.

“Sẽ rất nguy hiểm đấy.” Airy nói, “Cậu không cần phải làm như thế.”

River thoáng ngạc nhiên với những lời bộc bạch vụn về của Airy. Sau vài cái chớp mắt, cậu cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà bật cười thành tiếng.

“Nếu biết nguy hiểm sao còn lao đầu vào làm gì?” River vừa hỏi vừa cười, “Đúng là ngốc nghếch.”

“Im đi”, Airy gầm lên như hổ.

Tràng cười vẫn tiếp diễn đến khi đốt sống bắt đầu ê ẩm thì River mới ngưng. Cậu ngồi thẳng dậy để đối mặt với Airy, thái độ cũng trở nên nghiêm túc trở lại.

“Airy.” River cất giọng trầm, “Tôi mang ơn cô vì đã giúp đỡ tôi rất nhiều khi còn ở Omikayalan…”

Airy chen ngang “Nhưng đó…”

River giơ tay lên chắn phía trước để ngăn Airy lại, cậu nói tiếp “Tôi muốn đền đáp cái lần mà cô đã cứu sống cả tôi lẫn con hổ tội nghiệp kia.” River nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Airy bằng cả hai tay, mắt cậu nhìn thẳng vào mắt cô “Làm ơn đi, Airy, đừng gánh vát một mình. Nếu cô xem tôi là bạn thì hãy chấp nhận sự giúp đỡ này…”

Airy đang nhìn River bằng một đôi mắt to tròn với một biểu cảm khó tả, vừa như kinh ngạc, vừa như biết ơn và cũng vừa như có chút gì nhẹ nhỏm. Giọt nước mắt rưng rưng trên cặp mi cong vút rồi cứ thế mà lăn dài xuống gò má ửng hồng. River cảm nhận được cái siết chặt trên bàn tay Airy.

Chợt Airy rút bàn tay lại, ngoảnh mặt đi như muốn che giấu điều gì.

“Cậu đúng là một kẻ kỳ quặc” Airy nói, giọng run run, “Muốn làm gì thì tùy…”

River bật cười giòn giã.

--oOo--

Đêm trôi qua nhanh như giấc mơ không trọn vẹn. Mặt trời ló dạng theo tiếng gáy sắc màu của những anh gà chăm chỉ.

River vừa rảo bước dưới nắng vàng rực rỡ, vừa tận hưởng thanh âm nhộn nhịp của phố phường. Cậu đã quen với sự huyên náo của cái Oasis này và chẳng còn thấy ngạt thở mỗi khi đối diện với đám đông nữa. River đang cùng Airy chuẩn bị cho hành trình trở về làng Sylphisia. Họ sẽ thuê xe ngựa và một ít lương khô để ăn dần.

Airy ghé vào một sạp hàng ven đường, ánh nhìn thích thú hướng thẳng đến những chiếc bánh kếp dâu tằm đầy gọi mời.

“Cô bé mua bánh đi, mới nướng đấy.” Bà chủ sạp hàng lên tiếng chào mời.

Airy mỉm cười với cụ bà kia một cái. Cô ả nhẹ xoay đầu nhìn River.

“Ăn chứ?” Airy hỏi, ngón tay chỉ về phía mấy cái bánh vẫn còn đang nghi ngút khói.

River gật đầu.

“Cho cháu hai cái nhé.” Airy giơ hai ngón tay về phía cụ bà.

River thấy bàn tay nhăn nheo vì tuổi tác của người đàn bà già nua kia thoăn thoắt đến kinh ngạc. Ở cái tuổi mà lẽ ra phải hưởng phước cùng con cháu mà bà ấy vẫn ham mê lao động đến vậy thật khiến River không sau hiểu được. Bộ quần áo gấm vóc lụa là kia không phải là thứ mà người lao động tay chân đơn thuần có thể với đến.

“Cho cụ xin hai bạc nhé.” Bà chủ hàng vừa nói bằng giọng khào khào vừa quấn giấy dầu lên hai cái bánh.

Airy trao tiền rồi nhận bánh.

Cụ bà cười toe toét, “Cảm ơn cô bé xinh đẹp…”

Airy mỉm cười đáp lại. Cô ả đưa cho River một cái, vừa bước đi vừa thưởng thức món bánh.

River nhìn cái bánh trên tay. Vỏ bột vàng ươm, phần ria ngả màu cánh gián. Bên trong chứa thứ kem sữa trắng ngà trộn cùng vài quả dâu tằm chín mộng. River cắn một miếng, nhai chầm chậm, vị ngọt dịu của vỏ bánh hòa quyện cùng vị chua thanh của dâu tằm tạo nên một cảm giác cuốn hút khó tả. Cậu ngoạm hết miếng này đến miếng khác một cách ngon lành. Chỉ mới vài bước chân mà cái bánh đã chui tọt vào bụng River, để lại chút dư âm ấm áp trong cổ họng.

Đi hết con lộ thì nắng cũng lên cao, in hằn bóng River xuống nền đá phiến xám xịt. Mồ hôi cậu vã ra vì nóng, mắt cũng nhíu lại hết cả. Phố xá từ lúc nào đã không còn nhộn nhịp.

“Thật kỳ lạ.” Airy nhíu mày nói.

“Sao vậy?” River hỏi.

Cô thợ săn nhìn cậu bằng đôi mắt ái ngại.

“Cậu có thấy mấy cái chuồng kia không?” Airy hỏi, tay chỉ về phía những cái rào chắn bên đường. Bên trong có nhiều tàu dài và máng rộng bị bỏ trống trơ.

“Chúng được dùng để làm gì vậy?” River tò mò hỏi.

“Khu phố này là chuồng ngựa của Oasis. Thuê ngựa hay thuê xe ngựa kéo thì phải đến đây. Nó cũng là nguồn ngựa chiến quan trọng của kinh đô.”

“Chiến tranh?” River nghiêng đầu hỏi.

“Rất có thể đấy. Tôi nghe kể vương quốc Courior này có tham chiến ở quốc đảo Serene để chống lại sự bành trướng của quỷ tộc.”

Airy đứng khựng lại, ngẫm nghĩ một hồi lâu.

Mấy con chim sẻ từ đâu bay đến, đậu trên vai River, hót líu lo. Chúng khiến cậu nhớ về anh bạn se sẻ của mình. Có vẻ cậu có thù với lũ quỷ thật. River định bụng sẽ tìm hiểu thêm về những sinh vật này sau khi xong việc với Airy.

“Có vẻ chúng ta sẽ không có ngựa để dùng rồi”, Airy nói, “Cái kiểu vắng lặng thế này thì chẳng còn con nào dùng được đâu. Hoặc nếu có thì giá cũng chẳng dễ chịu.”

Một bầu không khí tĩnh lặng khó xử ập đến. Chợt hình ảnh lũ ngựa hoang trên thảo nguyên nảy ra trong đầu River.

“Ngựa hoang thì sao?” River hỏi.

“Không thể nào…” Airy đang nói thì khựng lại. Cô ả hớn hở nhìn River, cười tươi như hoa “Đúng rồi, chúng ta có River kia mà…”

Vừa dứt lời, Airy kéo tay River rồi lôi cậu chạy ầm ầm như ngựa phi nước đại. Dừng trước một cửa hàng còn mở cửa trên khu phố nọ, Airy đẩy cửa bước vào, River vừa thở dốc vừa lẽo đẽo theo sau.

“Chào mừng quý khách.” Giọng ồm ồm chậm rãi của ông chủ cửa hàng vọng ra từ trong quầy.

“Ông chủ có yên ngựa không?” Airy vừa kéo ghế ngồi vừa hỏi.

“Không hỏi ngựa mà hỏi yên ngựa sao?” Ông chủ cười nhạt.

River ngồi xuống ngay bên cạnh Airy, đối diện người đàn ông tứ tuần có bộ râu đỏ xồm xoàm kia.

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Airy hỏi.

Hai cốc nước mát được phục vụ, đặt ngay ngắn trước mặt Airy và River. Ông chủ cũng ngồi xuống, cái áo sơ mi ngắn tay nhăn nhúm hết cả, âu cũng bởi mấy ngấn mỡ to tướng dọc cái bụng tròn phúc hậu.

“Giới chóp bu cần ngựa để nướng ở tiền tuyến” Ông chủ nói bằng giọng trầm buồn.

Airy thở dài một hơi não nề.

“Không ngoài dự đoán nhỉ?”

“Cái cửa hiệu này chỉ còn một cặp ngựa giống,” ông chủ nói như than, “Sợ rằng khó mà trụ đến lúc lứa ngựa non lớn lên…”

Trong đôi mắt nâu sâu hoắm kia là một nỗi buồn khó tả thành lời. River có thể cảm nhận được sự khốn cùng trên hai cái hốc mắt thâm quần của ông ta.

“Hai cái yên ngựa, mỗi cái một trăm mười đồng, một trăm tiền gốc, mười đồng thuế má.” Ông chủ nói.

Airy lục lọi trong cái túi vải đựng tiền, soạn ra hai tờ in số một trăm và hai mươi đồng bạc, đặt ngay ngắn trên bàn. Ông chủ đón lấy rồi đếm qua một lượt. Xong xuôi, ông ta đứng dậy, quay bước vào trong căn phòng phía sau quầy.

Airy thở dài.

“Thật tội nghiệp” Airy nói.

“Sao thế?” River hỏi.

Airy bưng cốc nước lên hớp một ngụm, mắt nhìn xa xăm về phía cửa sổ sáng rỡ. River nhìn theo thì thấy cái chuồng ngựa tan hoang.

“Ngựa của mình, nhưng cũng không phải của mình.” Airy nói, “Chỉ một sắc lệnh, cả gia tài bị cuỗm đi mà chẳng làm được gì.”

“Ô…” River bất giác thốt lên.

“Cái Courior này là thế.” Airy nói.

Cánh cửa gỗ ken két mở ra. Ông chủ trở lại với hai cái yên ngựa xếp chồng lên nhau. Nhận lấy tài sản của mình, Airy đứng dậy nhẹ gật đầu với ông chủ rồi quay bước rời đi, không nói thêm lời nào. River thấy vậy thì cũng nối gót cô thợ săn trong thinh lặng.

Ánh nắng gắt gỏng ướm mình lên da mặt River. Mấy người bạn chim nhỏ lại đậu trên vai cậu, cất lời ca lảnh lót. Airy đưa hai cái yên cho River kẹp nách rồi đi chậm lại để sánh bước cùng cậu.

“Động vật đúng là yêu quý cậu nhỉ?” Airy nói, nửa đùa nửa thật.

River mỉm cười không đáp.

Chợt một đám đông ồn ào ở đằng góc xa thu hút sự chú ý của River. Có vẻ Airy cũng đã nhận ra, bước chân cũng trở nên vội vã trông thấy. Mấy anh bạn se sẻ vẫn đứng yên trên vai River như đang chờ đợi điều gì.

Từ xa, River đã nghe mấy tiếng hét đau đớn của một chàng trai vọng ra từ trong vòng vây, xen lẫn trong đó là tiếng khóc xé lòng của một đứa trẻ nhỏ. Thứ âm thanh khủng khiếp khiến River thấy bất an. Airy dạt dòng người để mở đường, River chen chút theo sau. Sau rất nhiều nỗ lực, cuối cùng River cũng có thể nhìn rõ được hiện trường.

Bên trong vòng vây, ngay cạnh một cổ xe ngựa nguy nga sơn son thếp vàng, là một chàng trai trẻ tuổi đang oằn mình che chở cho một bé gái ốm đói. Cậu ta bị một gã binh sĩ giáp cốt toàn thân đá liên tục vào người trước sự chứng kiến của một tên béo ục ịch mang trang sức khắp mình mẩy.

“Này người đẹp.” Airy vừa gọi vừa chọt nhẹ lên eo cô gái trẻ ngay gần bên.

“Ơi.” Cô ta mỉm cười đáp lại.

“Cái tình hình gì thế?” Airy hỏi khẽ.

“Ồ”, cô ả đáp, “Đứa nhỏ kia là phường móc túi, còn cậu trai kia là người bị móc. Họ rượt đuổi nhau thế nào lại tông vào xe ngựa của vị bá tước đằng kia.”

“Chà…” Airy mỉm cười, “Cảm ơn người đẹp.”

Airy không hỏi nữa mà chỉ đứng nhìn. River cũng yên lặng chờ đợi. Cậu biết mình không nên can thiệp vào những việc rắc rối như thế này, và giúp chàng trai kia có thể dẫn đến tai bay họa gửi không cần thiết.

“Này River.” Airy gọi, “Nếu chúng ta không hành động, tôi nghĩ cậu trai kia sẽ chết thật đấy.”

“Thật ư?” River kinh ngạc hỏi.

“Cậu thấy hình cái khiên trên thanh giáo kia không?” Airy chỉ tay về phía thứ vũ khí nhọn hoắt trong tay gã binh sĩ, “Nó thuộc về quân đội hoàng gia, bất kỳ ai chết bởi nó đều bị khép vào tội phạm thượng.”

“Nhưng làm cách nào?” River hỏi, “Chúng ta đâu thể?”

“Cậu nhờ lũ chim làm con ngựa tức điên là được.”

Ngẫm nghĩ trong thoáng chốc, River đoán cậu có thể làm được.

“Tôi sẽ thử”, River nói.

Cậu ngoảnh mặt lại nhìn những người bạn nhỏ trên vai mình. River thì thầm “Nhờ các ngươi, hãy quấy rầy anh bạn ngựa đằng kia…”

River vừa dứt lời thì lũ chim tung cánh bay lên. Chúng nương mình theo ngọn gió rồi đứng ngay trên đầu con ngựa kéo xe. Một bản xướng ca chói tai như sấm rền phát ra từ những chiếc mỏ sắc sảo. Con ngựa hí lên, nó nảy mình lên cao rồi bắt đầu chạy loạn. Vòng vây ngay lập tức giải tán. Trước khi lẻn đi cùng dòng người hoảng loạn, River thấy chàng trai nọ đã kịp mang theo đứa bé và lủi vào con hẻm tối.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!