Thoát khỏi Omikayalan

CHƯƠNG 1 : RIVER I / TỈNH THỨC

CHƯƠNG 1 : RIVER I / TỈNH THỨC

Một cảm giác nhồn nhột ở má đánh thức River.

Cậu nhăn mặt ngay lập tức vì cảm giác đau rát ở khắp nơi trên cơ thể. River không thể ngồi dậy ngay, chỉ he hé bờ mi nặng trĩu để nhìn quanh. Một bầy thú hoang đang vây lấy cậu, chúng chăm chú quan sát River bằng cặp mắt tò mò xen lẫn chút gì như lo lắng. Một con cáo nhỏ đang liếm láp khuôn mặt cậu.

Chống tay xuống bãi cỏ mát rượi rồi rít một hơi thật sâu để gắng sức ngồi dậy, River tựa mình lên chiếc rễ cây khổng lồ bám đầy rêu phong. Mỗi cử động nhỏ đều mang đến cảm giác điếng người như kim đâm. Điều đó khiến hơi thở của cậu trở nên dồn dập và gấp gáp, đôi môi đỏ son cũng vì vậy mà khô khốc hết cả.

Đám thú hoang nghiêng đầu nhìn River một lúc lâu, chúng ngửi mùi cậu thêm chốc nữa rồi cùng nhau quay bước rời đi. River không hiểu có chuyện gì với đám thú nọ, có vẻ chúng vừa xác nhận điều gì đó từ cậu.

Nắng đục xuyên qua kẽ lá hằn lên đùi River mấy vệt sáng mờ nhòe. Cậu nhìn một lượt thân thể mình, nơi nào cũng có vết trầy xước. River đoán mình đã rơi từ trên trời xuống vì một mảnh áo của cậu đang treo tòn ten tít trên cành cao.

Phóng tầm mắt về thảm cỏ xanh rì trước mặt, River hít thở mấy hơi thật sâu để làm dịu bớt cơn đau khắp người. Cơn gió nhè nhẹ mang theo hơi nước âm ẩm ướm mình lên gò má cậu, cảm giác nóng rát cũng vì thế mà vơi đi. River nhắm mắt để tận hưởng chút ân huệ của mẹ thiên nhiên dành cho mình. Cậu duỗi thẳng chân, đặt hai tay trước bụng và ngửa đầu lên chiếc giường rêu mát lạnh sau lưng, cố nhớ lại những gì đã xảy ra với mình.

Ký ức của River mơ hồ như một màn sương. Cậu chẳng nhớ gì khác ngoài cái tên River của mình. Cậu biết bản thân từng được những người rất quan trọng gọi bằng cái tên thân thương ấy, nhưng không tài nào nhớ ra họ là ai.

River vừa cảm nhận một cái chạm nhẹ trên vai. Cậu khe khẽ xoay đầu để nhìn sang. Một con chim sẻ nhỏ đang tỉa lông ngay cạnh mang tai cậu.

“Mi không sợ ta hay sao?” River hỏi.

Con chim dừng lại.

Nó nghiêng đầu nhìn River một lúc lâu. Sau một khoảng lặng kỳ lạ, nó hót lên mấy tiếng trong vắt như sáo huýt rồi lại tiếp tục tỉa táp bộ lông mềm mượt như lụa của mình. River tự hỏi vì sao bản thân lại nói chuyện với một con chim. Cậu hành động như thể đã làm việc này rất nhiều lần và trở thành một thói quen.

Thật kỳ lạ, River nghĩ.

Nắng bỗng trở nên dữ dằn như ai đang đổ lửa xuống cánh rừng. Một vệt sáng lóa mắt rọi thẳng lên mặt River như muốn thu hút sự chú ý của cậu. Giơ cánh tay be bét vì thương tích của mình lên để che chắn, River nhíu mày nhìn xem đó là gì. Cậu phát hiện một thanh loan đao sáng bóng đang nằm trỏng trơ đằng thảm cỏ ngoài xa. River đoán thanh đao đó từng thuộc về mình vì ngay trên hông trái của cậu lúc này chính là cái bao da của thanh loan đao kia.

Con cáo nhỏ lúc nãy lại xuất hiện. Nó dường như hiểu được mong muốn của River mà dùng miệng để gắp lấy sợi dây đỏ trên đốc thanh đao và lôi xồng xộc nó lại gần chỗ cậu đang ngồi. Trông cái cách con cáo gắng sức khiến River vừa thấy thương vừa thấy buồn cười. Mãi một lúc lâu, khi mà gió đã ngừng thổi và nắng cũng đục hẳn đi thì con cáo mới hoàn thành quãng đường chưa đến chục thước của mình.

River không đón lấy thanh loan đao vội. Cậu bế con cáo lên rồi vuốt ve nó một lúc lâu như phần thưởng. Bộ lông màu vàng cam mềm mại của nó đúng là mê hoặc. Con cáo ngửa bụng ra, thi thoảng lại rên lên mấy tiếng ư ử như đang tận hưởng ân sủng của cậu. River không hiểu nổi đám thú hoang này sao lại dễ dàng tin tưởng cậu đến vậy.

River với tay lấy thanh đao. Cậu biết cách dùng thứ vũ khí này, rất rõ là đằng khác. Dáng hình mảnh mai cùng độ cong mềm mại tựa vầng trăng khuyết này thật là diễm lệ quá đỗi. River sờ nhẹ lên sóng kiếm, dù trông có vẻ đã được mài nhẵn nhưng cậu vẫn cảm thấy sần sùi như chạm lên vảy cá.

Con cáo đã chạy mất từ lúc nào, chỉ còn một mình River dưới bóng cây và mấy cơn gió lộng thổi qua.

Cảm thấy cơ thể đã bớt đau đi nhiều, River chóng tay lên cái rễ cây to lớn ngay bên cạnh để đứng dậy. Rêu xanh như lớp đệm mềm mại nâng niu bàn tay mảnh khảnh của River. Vắt thanh đao vào cái bao da bên hông, River bắt đầu cuốc bộ về phía khu rừng lá thưa trước mặt.

Con chim sẻ nhỏ lúc nãy lại xuất hiện, nó đậu trên vai River rồi cất lên mấy tiếng hót trong trẻo kỳ lạ. River cất bước, con chim cũng tung cánh bay lên. Nó chao liệng mấy vòng trên không như muốn cậu đi theo nó.

“Mi muốn dẫn ta đi đâu ư?” River hỏi.

Chim sẻ nhỏ hót lên một tiếng thật lớn rồi thực hiện cú nhào lộn vô cùng điệu nghệ như để đáp lại câu hỏi của River.

“Được rồi,” River nói, “Nhưng hãy đi chậm thôi nhé.”

Con chim lặp lại y hệt.

Theo chân người bạn nhỏ của mình, River đi dọc con đường mòn đâm xuyên khu rừng. Hai bên lối đi, cỏ cây xanh mơn mởn vươn mình lên cao. Chẳng riêng gì họ nhà lau trắng mà hết thảy dòng họ cúc dại và cả những loài cây mà River không biết tên, cũng ra sức tranh đấu vì chút ánh sáng hiếm hoi. River đã thấy lớp sương mù dày đặc ở tầng cao của khu rừng, có vẻ chính bởi chiếc mành the trắng phếu này mà nắng mới đục như vậy.

Vượt qua được đồng cỏ cao lều khều, rồi đi thêm một đoạn nữa để thoát khỏi mớ dây leo ngoằn ngoèo như lũ trăn rắn gớm ghiếc, River cuối cùng cũng đến con lộ lớn. Anh bạn nhỏ của River đang ghé thăm một đóa bìm bìm tím biếc ướt đẫm trong sương, xem chừng cơn khát đã khiến bầu nhiệt huyết kia nguội lại phần nào.

River chống hông đứng hiên ngang nhìn con đường đất trước mặt. Cậu đoán nó không được sử dụng thường xuyên vì cỏ dại đã lan tràn ra đến lối đi. Vài dây thường xuân không biết từ khi nào cũng đã vươn cái giác bám của chúng đến lưng chừng mặt lộ rồi.

Chợt có mấy tiếng rừ rừ trầm ồm ghê rợn từ đâu vọng đến. Con chim sẻ nhỏ ngay lập tức trở về trên vai River. Cậu có thể cảm nhận sự sợ hãi của anh bạn này qua cái cách bộ vuốt nhỏ xíu cứ run lên bần bật.

Từ trong bụi rậm, một con goblin bước ra, một con goblin bước ra, rồi lại thêm một con goblin khác bước ra theo. Chúng nghiêng đầu nhìn River với vẻ tò mò không giấu được trong ánh mắt to tròn kỳ lạ.

“Ngài…”, con goblin dẫn đầu cất tiếng, “Thơm… An toàn…”

Những âm thanh rời rạc đó khiến River khó hiểu. Cậu chầm chậm tiến đến gần nhóm sinh vật da xanh nhỏ bé nọ. River thấy rõ đồng tử nhọn hoắc như mắt mèo của chúng dõi theo từng bước chân cậu đi. River ngồi xổm xuống đất, cách đám goblin một sải tay. Anh bạn se sẻ nhảy lên đỉnh đầu cậu, móng vuốt bấu chặt vào mái đầu đen nhánh.

“Ngươi nói về ta ư?” River hỏi, ngón trỏ tự chỉ vào mặt mình.

“Đúng…” Con goblin lúc nãy nói tiếp, âm thanh đã trong trẻo hơn, “Không phải… Con người… Ngài… Cao quý… Đẹp đẽ…”

River khẽ nhíu mày nhìn đám goblin trước mặt. Cậu không hiểu được ý tứ trong những lời nói bập bẹ vụn về của chúng. Anh bạn nhỏ bỗng cất cánh bay lên cao rồi thét ra mấy tiếng hót chát chúa làm River giật bắn mình. Cậu nhẹ ngẩng đầu lên để nhìn thì chẳng thấy điều gì kỳ lạ cả. River lại ngó xuống đám goblin. Chúng đã khuất dạng vào lùm cây rậm rạp, chỉ còn mấy ngọn cây đong đưa như những chứng nhân thinh lặng cho sự tồn tại của chúng.

Anh bạn se sẻ lại tung cánh bay đi.

River tiếp tục đuổi theo.

Cơn gió dữ ập vào người làm lưng áo lụa đen trên người River tung bay. Đuổi theo cánh chim nho nhỏ một hồi, River thấy ở đằng góc trời xa có một khoảng trống xanh biếc lấp la lấp lánh. Cậu cảm thấy vui mừng khôn tả. Cuối cùng thì River cũng có thể làm dịu đi cơn khát như thiêu như đốt cổ họng cậu ngay lúc này.

Con chim sẻ nọ lại đậu trên vai River. Trong lúc cậu chạy xồng xộc để đến con sông thì anh bạn lắm lông hót mấy tiếng chíp chíp theo nhịp như lời cổ động. Mồ hôi vã ra như tắm, chúng tràn vào miệng vết thương khiến River rùng mình vì cảm giác tê rần. Dù không thích tiết trời u ám của cánh rừng này, nhưng quả thực cái se lạnh của nó đang giúp cậu giải nhiệt phần nào.

Đến nơi, River không giấu được phấn khích khi đứng trước cả một con sông lớn không thấy nổi bờ bên kia. Làn nước chảy siết, trong vắt như lam ngọc và chẳng có tý rác rến nào cả. Cậu đi men theo con dốc trên triền đá để xuống gần chỏm nước. Nhẹ chỉnh cái ống quần dài rồi ngồi xổm lên một khúc gỗ trôi dạt, River khua bàn tay để đẩy váng bẩn ra xa. Nước sông lạnh như băng làm cậu khẽ giật mình.

Trong lúc River vẫn đang đắn đo rằng có nên uống thứ nước này hay không, thì anh bạn se sẻ đã đáp xuống một hòn đá cuội ngay gần bờ. Anh bạn lắm lời thản nhiên chìa chiếc mỏ sắc sảo xuống mặt nước và tuôn từng hơi một, điệu bộ khoan thai đầy kiêu hãnh.

River mỉm cười.

Cậu chấp hai bàn tay lại rồi múc nước cho vào miệng. Ngụm nước mát lành lập tức đánh tan cơn khát đang dày vò cổ họng River. Cậu tuôn liên tục mấy ngụm liền, đến khi đầu lưỡi bắt đầu cảm thấy lờ lợ thì mới ngưng. Ngả người ra vách đá với một bụng nước no căng, River toe toét cười vì thỏa mãn. Cậu nhẹ nghiêng đầu nhìn người bạn đường nhỏ bé của mình nhưng chẳng thấy đâu. River hốt hoảng bật dậy nhìn quanh thì thấy anh bạn se sẻ đang đậu trên cành cao cùng những đồng loại của mình.

River thở phào nhẹ nhỏm.

“Cảm ơn mi nhé,” cậu nói lớn.

Bầy chim hòa giọng hót líu lo mấy khúc ca thánh thót như đáp lời River. Cậu nhắm mắt tận hưởng những thanh âm cao vút như vọng về từ vườn địa đàng của những người bạn nhỏ. Gió sông lùa vào như chơi đùa cùng mái đầu ướt đẫm mồ hôi của River.

Chợt lũ chim không hót nữa. Chúng tung cánh bay thẳng ra sông, điều đó khiến River không khỏi kinh ngạc. Cậu hướng mắt theo đường chim bay. Lấp ló trong ánh sáng chói lòa rọi đến từ đằng chân trời rực rỡ là một khúc củi lớn trôi lềnh bềnh trên dòng nước xiết. Nó mang trên mình một cô gái đang trong tình trạng bất tỉnh. Lũ chim đậu lên khúc củi trong khi hướng mắt về phía River, hót inh ỏi như thay lời cầu cứu.

River không nghĩ nhiều. Cậu lao người xuống dòng nước lạnh giá. Mấy vết trầy trên cơ thể gặp nước khiến cả người River run lên vì đau đớn như đang chịu ngàn nhát cắt. Cảm giác này thật chẳng lấy gì làm dễ chịu. River bơi bì bỏm một lúc lâu mới ra được đến vị trí khúc gỗ kia. Cơn đau và cái lạnh khiến hàm răng của cậu va vào nhau nghe lộp cộp.

River đu mình lên khúc gỗ trong khi ra sức đạp nước để đưa cả người lẫn vật vào bờ. Bơi được nửa đường thì mắt cá chân River trở nên cứng đờ, cậu đã bị chuột rút. Hết cách, cậu đành vung tay khua nước nhưng chẳng ăn thua. Tưởng chừng như River sẽ bị dòng sông cuốn đi thì bỗng dưng một bầy rùa từ đâu xuất hiện. Chúng cùng nhau đẩy mạn bên kia của khúc gỗ. Cũng nhờ vậy mà River không cần phải tốn sức nữa.

River nhìn anh bạn se sẻ của mình thì thấy nó đang vênh mặt lên trời đầy vẻ cao ngạo. Có thể bạn đường của cậu đã kêu gọi lũ rùa này cũng không chừng. Dù đúng hay không thì River cũng cảm thấy biết ơn nó rất nhiều.

Gót chân cứng đờ của River chạm được vào viên đá cuội ở gần bờ sông cũng là lúc con tim đang trên cuống họng của cậu được thả lỏng. River điệu cô gái trên vai rồi cất từng bước khập khiển ra khỏi làn nước giá lạnh. Đặt người con gái thương tích khắp cơ thể nọ tựa lưng lên vách đá, River cũng duỗi chân ra rồi nắn bóp một lúc để cơn chuột rút vơi đi. Bầy chim đứng trên mai lũ rùa nhìn River chằm chằm như đang lo lắng điều gì. Những ánh mắt đó không làm cậu thấy lạ lẫm, trái lại là sự thân thuộc như thể cậu đã quen với chúng từ lâu vậy.

“Cảm ơn các ngươi nhé,” River thỏ thẻ.

Lũ rùa híp mắt rồi gật gù cái cổ đang vươn dài của chúng. Đàn sẻ hót vang mấy tiếng chíp chíp. River biết chúng đang đáp lại lời của cậu bằng cách của riêng mình. Lũ rùa lặn mất vào làn nước trong khi đàn sẻ bay vút lên cành cao, để lại River cùng cô gái kia trên bãi đá cuội lổm chổm.

Sau một chốc nghỉ ngơi, khi mà cái chân đã bớt đau và không còn tê cứng nữa, River đứng dậy cõng cô gái nọ đến chỗ cao hơn vì nước sông có vẻ đang dâng lên. Nữ tiên tai nhọn này trông bề ngoài khẳn khiu như que củi nhưng cân nặng thì đúng là đáng kinh ngạc. Vát cô ta mà cậu tưởng chừng như đang đèo một cục đá tản trên vai. River vừa bước trên từng bậc thang gồ ghề vừa vịn tay vào vách tường đá thô ráp ngay bên cạnh để khỏi ngã.

Mãi một lúc lâu thì River mới lên đến đỉnh của vách đá. Nhẹ đặt cô gái nọ xuống bãi cỏ, River cũng nằm dài ra rồi thở khì khì như lũ ngựa vừa phi nước đại. Mẹ thiên nhiên dường như cảm nhận được cái nóng nực trong lồng ngực River ngay lúc này, vài cơn gió mạnh thổi đều đều qua vách đá mang theo hơi ẩm lành lạnh của mặt sông làm dịu hẳn cái oi. River ngồi thẳng dậy rồi dan rộng hai cánh tay để tận hưởng hơi thở mát lành của bà.

“Cậu…Cậu là ai vậy?” Cô gái lên tiếng bằng giọng thều thào.

River giật mình mở mắt ra để nhìn nữ tiên tai nhọn nọ. Cơn gió mạnh làm mái tóc rối màu vàng kim bay bay. Khác với giọng nói nhỏ nhẹ như gió thoảng mây trôi, cô ả đang chỉ thẳng cái dao găm sắc lẻm về phía River như một lời đe dọa đầy đanh đá.

River giật mình. Cậu vô thức giơ hai bàn tay lên để ra dấu đầu hàng.

“Tôi, tôi thấy cô trôi trên sông, nên lôi vào bờ…” River giải thích một cách lúng túng.

“Vậy à…” Cô ả đáp. Cặp chân mày nhợt nhạt đã thả lỏng ra, con dao găm cũng được thu lại vào trong bao, “Tôi là Airy, Airy Sylphisia.”

“River” River nói tên của mình.

“River?” Airy nhắc lại bằng giọng cao như tra hỏi. Cô ả ngồi xếp bằng, tay chóng cằm đặt lên gối trông rất thô lỗ, “Còn họ là gì?”

River khựng lại một lúc rồi tránh né ánh mắt dò xét của Airy. Cậu sợ cô nàng tai nhọn này sẽ nghĩ rằng cậu bị điên hay tử tù vượt ngục.

“Tôi cũng không biết…” River vừa di di ngón trỏ trên má vừa nói bằng giọng khúm núm, “Có vẻ tôi đã mất trí nhớ sau một tai nạn nào đó, lúc tỉnh dậy thì đã thấy mình ở trong khu rừng này rồi…”

Airy khoanh tay, ngồi thẳng dậy. Đôi mắt lục bảo sâu thẳm của cô ả nhìn thẳng River như đọc thấu tâm can cậu.

“Thôi được rồi…” Airy nói, “Chị đây sẽ dẫn chú em ra khỏi cái rừng này.”

“Thật chứ?” River reo lên.

Airy không đáp lời ngay mà đứng thẳng dậy. Sau một thoáng chao đảo, cô ả cũng đứng vững trên đôi chân mỏng manh như búp măng non của mình. Airy hướng mắt ra sông rồi lại nhìn về khu rừng âm u ở phía đối diện. Như vừa nhận ra điều gì, Airy nuốt nước bọt nghe ực một tiếng đầy căng thẳng.

“Sao…Sao vậy?” River lo lắng hỏi.

“Cái rừng này…” Airy nói bằng giọng run run, cô ả cắn đầu ngón tay nghe rùm rụp, “Chẳng phải Omikayalan hay sao…?”

Tiếng thét kinh hãi của Airy làm lũ chim gần đó tung cánh bay lên một cách đầy hoảng loạn. Vài âm thanh hú hét thê lương của lũ khỉ vọng ra từ cánh rừng rậm rạp.

“Omikayalan?” River tò mò hỏi.

“Cái đảo này bốn bề là sông.” Airy nói, “Cái cầu duy nhất dẫn ra ngoài đã bị lũ cuốn trôi từ lâu rồi…Không có thuyền bè thì không về đất liền được đâu…”

Chợt Airy dừng lại. River thấy một nụ cười nhẹ nhỏm trên đôi môi đỏ mộng của cô ả.

“Như vậy cũng tốt…” Airy lẩm bẩm.

“Tốt ư?” River hỏi.

“Không…Không có gì…” Airy nói lắp bắp.

River có thể cảm nhận được Airy đang mang rất nhiều tâm tư. Xem chừng cậu vẫn chỉ là một kẻ lạ mặt nên cô ả mới tỏ ra đề phòng như thế. Thôi thì cứ sinh tồn cùng nhau một thời gian để gây dựng lòng tin vậy, River nghĩ bụng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!