Courior của những cuộc kỳ ngộ
CHƯƠNG 5: AIRY II / LÀNG THỢ SĂN
0 Bình luận - Độ dài: 3,832 từ - Cập nhật:
Ngồi trên lưng con ngựa hoang được đóng yên tử tế, Airy phóng bạt mạng trên thảo nguyên, nhưng nàng vẫn không sao đuổi kịp River ở tít đằng trước.
Airy như không tin vào những gì đôi mắt cay xè của mình đang chứng kiến. River phi mã với cái kỹ thuật thượng thừa như thể cậu ta là một kỵ sĩ đã khinh qua không biết bao nhiêu trận mạt. Nhớ lại cảnh tượng lũ ngựa hoang tranh nhau để được phục vụ cậu ta khiến Airy rùng mình. Chàng trai này quá sức đáng sợ để đắt tội. Chỉ với một vài con chim sẻ bé nhỏ mà cậu ta đã cứu được hai mạng người. Airy không thể tưởng tượng nổi cảnh tượng River thật sự nổi điên và ra lệnh cho lũ thinh không long hủy diệt một quốc gia đen đủi nào đó. Chợt Airy cười nhạt, một người thuần lương như River thì khó mà ra tay tàn độc như vậy.
Gió từ sông thổi vào tạt thẳng lên mặt Airy khiến da dẻ nàng trở nên khô ráp, môi cũng nứt nẻ hết cả. Airy nhìn về phía trời xa, đằng đông trước mắt xanh biếc như ngọc, khác hẳn với cái vàng chói của trời tây sau lưng. Nắng dội thẳng lên lưng áo của Airy làm nó nóng lên, theo đó là cái oi bức và châm chít đầy khó chịu. Nhưng chúng chẳng là gì nếu so với con tim đang trên cổ họng của nàng lúc bấy giờ. Con ngựa hoang điên khùng này dẻo dai đến mức lạ lùng. Airy đoán rằng thứ hào quang mùi cỏ non đầy mị hoặc của gã trai ngáo ngơ kia đã ban cho lũ ngựa này thứ thể lực vượt trội đến phi thường.
Rừng lá rộng Grotto, quê nhà của Airy, đã lấp ló đằng trời xa. River bắt đầu giảm tốc và nàng đã có thể rút ngắn khoảng cách. Sau vài cái chớp mắt, Airy cuối cùng cũng có thể đuổi kịp River. Hai con ngựa đi chầm chậm cạnh nhau, hơi thở của chúng từ từ và đều đặn như thể pha phi nước đại kinh hồn kéo dài hàng giờ liền vừa rồi chẳng là gì cả.
“Người ta sẽ cho rằng tôi bị điên nếu dám kể việc này ra ngoài.” Airy nói.
“Sao tôi có cảm giác đã nghe qua những lời này rồi nhỉ?” River bật cười thành tiếng.
Airy thở hà một hơi não nề và bất lực.
River dường như không nhận thức được quyền năng khủng khiếp của cậu ta và sử dụng nó tự nhiên như hơi thở. Airy bắt đầu nghĩ rằng gã trai này từng sống trong môi trường vũ trang cực đoan đến cùng cực nên khi mất trí nhớ mới thành ra kỳ quặc thế này.
Hai con ngựa bước trên con đường mòn dẫn vào khu rừng. Cây cao bóng cả che đi cái nắng dữ dội, cơn gió mát lùa qua làm dịu bớt cái oi. Airy thấy rõ lũ hươu nai đang vừa gặm nhắm cỏ non vừa nhìn chằm chằm River. Nàng thầm cầu nguyện rằng chúng sẽ không nhảy bổ ra rồi đi tằng tằng theo cậu trai này như một cuộc hành quân vô tiền khoáng hậu.
“Airy có nghĩa là gì nhỉ?” River cất tiếng hỏi.
“Ái nữ của tiên linh.”
“Ồ,” River trầm trồ, “Xem chừng cô không chỉ là một thợ săn bình thường nhỉ?”
River cười vui vẻ.
“Sao cậu lại nói vậy?”
“Lũ chim đã cứu cô,” River đáp, “Hẳn cô phải là một người quan trọng.”
Airy kinh ngạc không thôi trước những lời hồn nhiên vừa rồi của River. Cậu ta hoàn toàn mù mờ về bản thân mình nhưng lại nhìn thấy điều mà nàng luôn che giấu. Airy đã đúng khi nghĩ River là một kẻ kỳ quặc.
“Cậu mà cũng có tư cách nói câu đó sao?”
Nàng thúc nhẹ vào bụng con ngựa rồi kéo cương để rẽ vào con đường mòn bên lộ. Đằng chân trời, hình bóng đại thụ Karman đã ẩn hiện sau tán rừng rậm rạp.
Airy hít sâu một hơi, cố nhớ lại những gì đã diễn ra vào cái đêm định mệnh đó. Hình ảnh cả bầy quỷ khát máu với đủ thứ hình thù ghê rợn vẫn luôn ám lấy nàng mỗi khi hai hàng mi đóng lại. Mắt chúng đỏ rực đầy vẻ tàn độc, so với con hổ mà River từng đánh gục thì cũng chẳng kém là bao. Một con tàu bay đã đem những thứ hỗn mang đó đến, lũ quỷ cứ thế mà tàn phá cái nơi chôn nhau cắt rốn của nàng.
Một nhành liễu chạm lên má nàng, cành lá mềm mại như tơ lụa. Airy giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ.
“Ở đây rắn nhiều nhỉ?” Giọng River bâng quơ.
Airy vẫn chưa xử lý kịp nội dung của mẩu thông tin vừa rồi. Nàng ngoảnh mặt lại nhìn thì thấy cả một bầy rắn lục đang đánh đu trên đầu và hai bả vai cậu ta. Airy sợ hãi đến mức nói không thành lời. Chợt một cảm giác bò trườn dọc sống lưng làm nàng thoáng rướn mình về phía trước vì khiếp hãi.
“River…River…River…” Airy gọi bằng giọng the thé run rẩy, “Cái gì trên lưng tôi vậy?”
“Một anh bạn rắn lục đang…”
“Lấy nó ra ngay!”
Như cảm nhận được sự khó chịu của Airy, con rắn nọ đã trườn khỏi lưng nàng. Airy nhẹ ngoảnh mặt lại nhìn thì thấy nó đã phóng xuống mặt lộ và chui tọt vào bụi rặm ven đường. Mãi đến lúc này nàng mới có thể thở phào một hơi.
“Lũ rắn tội nghiệp này đang sợ hãi.” River nói bằng giọng buồn bã.
“Ừ, tôi biết,” Airy nói, “Có lẽ một thứ gì đó rất khủng khiếp đang chờ đón chúng ta đấy, River, đến mức lũ rắn cũng phải chạy ra đến tận ngoài này.”
Airy không nghe thấy lời đáp từ cậu bạn ngốc nghếch của mình, chỉ còn âm thanh lộc cộc của những chiếc móng ngựa thô kệch. Airy biết bản năng của đám thú hoang, chúng sẽ tránh rất xa những nơi nào mà chúng cho là nguy hiểm, và cái thứ hào quang trào ra từ cơ thể lũ quỷ thì khủng khiếp chẳng kém gì tiếng gầm của lũ rồng trong truyền thuyết.
Chạm tay lên chiếc bờm rối bù của con ngựa, Airy cảm nhận rõ sự ẩm ướt và nhớp nháp. Xem chừng đã đến lúc cho chúng nghỉ ngơi. Nghĩ vậy, nàng ngoảnh mặt lại nhìn River.
“Nghỉ một chốc không?” Airy hỏi.
River gật đầu.
Đi tiếp một đoạn về phía trước, Airy thấy một con suối nhỏ. Nàng và cậu bạn kỳ quặc sẽ tạm thời dừng chân ở đây, ngay trên chỗ đá to nhỏ lởm chởm này. Airy dẫn lũ ngựa đi uống nước trong khi River tìm một ít quả mộng.
Airy tháo yên để cơn gió nhẹ làm dịu đi cái oi cho những con vật chăm chỉ. Dù là đám ngựa hoang điên khùng nhưng quả thực chúng đã giúp đỡ nàng rất nhiều. Mồ hôi nổi bọt trắng xóa và nhuyễn nhừ như sà phòng đọng thành mảng lớn bên dưới cái yên. Airy cẩn thận múc nước để xối lên lưng chúng rồi dùng tay gạt mớ mồ hôi nhớp nháp đó đi. Lũ ngựa đứng lặng thinh, mấy cái đuôi nhẹ đông đưa như đang hưởng thụ.
Vài tiếng chim hót đanh như kim loại từ xa vọng lại. River bước đến gần con suối với một mớ quả mộng trên tay. Ngó qua một lượt, Airy thấy nho dại, dâu tằm và sơn trà. Tất cả chúng đều chín mộng và hút mắt.
“Thu hoạch lớn thế?”
Vừa nói, nàng vừa xếp mấy hòn đá cuội dưới suối thành một cung tròn. River thả chỗ quả mộng xuống. Cả hai cùng nhau rửa sơ qua chiến lợi phẩm.
“Lũ chim đã tìm ra chúng đấy.” River nói.
Airy ngẩng mặt nhìn lên. Nàng thấy cả một bầy chích chòe đang đậu trên cành cao. Chúng lặng im đưa mắt nhìn xuống như đang quan sát cả hai. Airy vẫn không khỏi rùng mình mỗi khi thấy cảnh tượng này, cho dù những điều kỳ quặc tương tự vẫn diễn ra với River thường xuyên như bữa ăn giấc ngủ.
Airy tựa mình lên một phiến đá nghiêng triền như lưng ghế, thả chân xuống dòng nước mát. River chọn một tàu lá chuối to, cắt nó bằng thanh loan đao của mình rồi xếp hết chỗ quả mộng lên. Xong xuôi, cậu chàng cũng ngồi xuống và tận hưởng món quà của mẹ thiên nhiên.
Airy ngắt một quả nho ném vào miệng, nhai chầm chậm. Chua đến điếng người, mãi khi nuốt nó xuống bụng thì dư vị ngòn ngọt mới lan ra trong miệng nàng.
“Từ đây đến làng cô còn xa không?” River vừa hỏi vừa nhai trái dâu tằm trong miệng.
Airy không đáp ngay. Nàng chỉ tay về phía đại thụ Karman.
“Cậu thấy cái cây to kia không?”
River nhìn theo hướng tay nàng.
“Ồ…” River thốt lên, “Tôi đã luôn tự hỏi cái cây to đó là gì.”
“Làng tôi dựng chung quanh cái cây to đó.” Airy nói, “Độ vài dặm đường nữa thôi.”
River gật đầu rồi lặng thinh không nói gì. Cậu ta tiếp tục thưởng thức chỗ dâu tằm tím rịm. Gió thổi trên cành cao vọng xuống tiếng lá cây xào xạc. Lũ chim cất lên khúc ca cao vút như sáo huýt.
“Chúng ta nên để lũ ngựa rời đi, River.”
“Sao thế?” River tròn mắt hỏi.
“Đi bộ từ đây đến làng không mất nhiều thì giờ,” Airy nói, “Mang lũ ngựa theo có thể khiến chúng chết oan. Ai mà biết được thứ gì đang chờ đợi chúng ta kia chứ?”
River khoanh tay ra vẻ trầm ngâm hồi lâu. Cậu ta nhìn lũ ngựa đang gặm cỏ dưới gốc cây đằng xa. Yên cương của chúng đều đã được tháo gỡ. Airy biết hai con ngựa này có thể rời đi bất cứ lúc nào, thứ giữ chân chúng lại chính là ân sủng của chàng trai đang thông dong nhai quả mộng trước mặt nàng lúc này.
“Ừm.” River gật đầu, “Chúng cũng đã vất vả nhiều rồi.”
Airy mỉm cười. Nàng không bất ngờ trước phản ứng này lắm. River thậm chí từng cảm ơn đám goblin và đãi tiệc thịt nướng cho chúng nữa. Trần đời chắc có mỗi mình cậu ta là làm như vậy.
River đứng dậy, cất bước đến gần lũ ngựa. Cơn gió nhẹ thoảng qua như mở lối cho cậu ta đi. Airy thấy River thì thầm gì đó với chúng. Lũ ngựa cọ đầu vào ngực River một lúc lâu rồi phóng nhanh về phía con đường. Chúng ngoảnh mặt lại nhìn cậu ta một lần nữa trước khi phi nước đại và khuất dạng vào con đường mòn rợp bóng.
--oOo--
Cuốc bộ trên con đường mòn dẫn vào làng, Airy thấy nặng nề như đá tản đè lên lòng ngực mình. Vết cỏ cháy vàng úa như nói với nàng rằng mọi chuyện không phải chỉ là một cơn ác mộng.
Đêm hôm ấy, nàng đã chạy bằng hết sức bình sinh trên con đường này. Cảm giác đau rát vì cỏ cứa lên da vẫn còn hiển hiện. Một con Salamance đã đuổi theo nàng. Quá bất lực, Airy đành phải trầm mình xuống sông để thoát khỏi cặp nanh bốc lửa.
Airy nhẹ ngoảnh đầu lại nhìn River. Thật hiếm hoi để thấy hình ảnh River yên tĩnh như vậy, không phải vì cậu ta lắm lời mà bởi vì lũ chim luôn bám riết lấy bờ vai mảnh khảnh kia. Có vẻ cảm giác ớn lạnh mà Airy đang cảm nhận lúc bấy giờ chính là thứ đã khiến lũ chim không dám theo cùng.
Chợt River đặt tay lên chuôi cầm của thanh đao. Ánh mắt cậu ta trở nên dè chừng, nhìn chằm chằm về phía trước.
“Sao… Sao thế…?” Airy lo lắng hỏi.
River đặt ngón trỏ lên môi rồi khẽ suỵt một tiếng. Airy nuốt nước bọt lùi về sau, dao găm cũng đã sẵn sàng. Con đường trở nên yên ắng đến đáng sợ. Airy có thể nghe thấy tiếng ong vo ve xen lẫn trong gió.
Một bóng trắng mang hình dáng của ngựa một sừng từ trong bụi rậm bước ra. Airy có thể nhìn xuyên thân thể gần như là trong suốt của nó. Nắng vàng rọi lên chiếc bờm ngũ sắc trông rực rỡ như cầu vòng sau mưa.
Đưa cặp mắt màu xanh lục bảo của mình nhìn River một lúc lâu, con vật dường như đã nhận ra điều gì. Nó nhẹ hất cằm về phía đại thụ Karman rồi bước đi chầm chậm như muốn dẫn đường.
“Sao…Sao cậu căng thẳng dữ vậy?” Airy ấp úng hỏi.
“Con kỳ lân đó, nó không phải sinh vật sống,” River vừa nói vừa run bần bật, “Tôi cảm thấy điều gì đó giống với thứ đã điều khiển con hổ hồi còn ở đảo.”
“Vậy, đi theo nó không?” Airy hỏi.
“Cứ đi theo xem nó sẽ dẫn chúng ta đến đâu. Nhưng hãy đi sau tôi.”
“Ừm…”
Đi sau lưng River, Airy cảm thấy dễ chịu đến kỳ lạ. Nàng nghĩ hào quang mùi cỏ non của cậu ta đã khiến trái tim trên cổ họng của nàng được dịu lại phần nào.
Con kỳ lân dẫn Airy và River đến cổng làng thì dừng lại. Airy ngó mắt qua cánh cổng gỗ nghiêng triền để nhìn vào. Tim nàng run lên khi thấy nhà cửa đều đã cháy thành tàn tro. Chung quanh đại thụ Karman giờ chỉ còn là một bãi hoang tàn. Airy muốn hét lên nhưng đã bị River chặn lại.
“Chờ đã Airy.” River nói trong khi dùng bàn tay bịt miệng Airy lại.
Con kỳ lân gõ chân trước xuống đất hai cái. River gật đầu như để đáp lại. Họ đang giao tiếp bằng thứ ngôn ngữ hình thể mà Airy không thể hiểu được.
“Nó bảo chúng ta hãy đợi ở đây.” River nói khẽ, mắt vẫn dõi theo bước chân sinh vật nọ.
Con kỳ lân bước mau rồi phi bức tốc về phía đại thụ Karman. Airy nuốt nước bọt ừng ực đầy căng thẳng, mắt không dám chớp dù chỉ một lần. Ngay khoảnh khắc sinh vật kỳ lạ nọ đặt chân vào bóng cây, một con bạch xà khổng lồ nhảy đùng xuống nền đất. Nó giơ cặp nanh khủng khiếp về phía con kỳ lân rồi ngoạm lấy. Airy thấy con kỳ lân đã tan biến thành một làn sương mờ trước khi cú táp kinh hồn đó kịp giáng xuống.
Con rắn khổng lồ nhìn quanh với vẻ bối rối. Nó trườn cái thân người to lớn hơn cả cái bè tre của River để di chuyển vòng quanh. Airy thấy rõ đôi mắt đỏ điên loạn và viên huyết ngọc to tướng trên trán của nó. Sau một hồi bò trường mà chẳng có gì xảy ra, con rắn lại leo lên cành cao của đại thụ.
River buông Airy ra.
Con kỳ lân nọ thình lình xuất hiện. Nó bước gần đến River, đôi mắt sắc như tên bắn găm thẳng lên người cậu ta.
“River…” Con kỳ lân cất giọng trầm vang dội như sấm rền, “Hãy tháp tùng ái nữ của tiên linh để giành lại ngôi làng này…”
Airy còn chưa kịp phản ứng lại thì con kỳ lân đã biến mất vào làn sương. Nàng như không tin vào tai mình, con kỳ lân nọ vừa gọi đúng danh hiệu trong lời tiên tri về sự ra đời của nàng. Airy ngồi phịch xuống đất, mắt trắng dã nhìn về phía đại thụ. Nhiệm vụ này là quá sức, nàng sợ bản thân không thể kham nổi.
River tròn mắt nhìn Airy. Không hiểu nghĩ gì, cậu ta bật cười thành tiếng “Airy quả đúng là một người đặc biệt.”
“Im đi!” Airy gầm lên, “Cậu không thắc mắc vì sao nó biết tên cậu ư?”
“Có thể nó là thuộc hạ của kẻ đang truy sát tôi cũng không chừng”, River nói bằng giọng lạc quan như ca hát.
“Tôi nghĩ không phải đâu.”
“Airy biết gì sao?”, River hỏi.
“Làng tôi thờ phụng loài kỳ lân tiên linh”, Airy nói, “Truyền thuyết kể rằng một trong bốn hộ pháp của nữ thần đất mẹ Melloetta đã ban phúc cho cái làng này. Con kỳ lân lúc nãy cũng giống như thần linh với tôi vậy.”
“Ồ…”, River trầm trồ.
Airy hít một hơi thật sâu. Nàng thầm rủa trong lòng vì đã lỡ nghiện thứ mùi an thần tuôn trào từ cơ thể River.
“Đánh ngay không?” Airy hỏi.
“Không.” River đáp, “Quá nguy hiểm và thiếu thốn điều kiện chiến đấu.”
“Tôi cũng nghĩ vậy.” Airy nói.
“Thế bây giờ làm gì, thưa thủ lĩnh?” River hỏi.
Airy nhìn về phía đại thụ, nghĩ lại những lời mà con kỳ lân đã nói lúc nãy. Nó bảo “giành lại”, tức là chủ nhân của ngôi làng này vẫn còn ở đây. Nàng nhớ về lời kể của tộc trưởng về hầm trú ẩn ở sau núi, có lẽ nào những người sống sót vẫn đang ở đó và chờ đợi cho tai ương qua đi? Airy cho rằng con rắn khủng khiếp kia sẽ không rời đại thụ đến khi nó đạt được mục đích nào đó mà nàng không biết.
--oOo--
Chiều buông rực rỡ gieo giọt nắng vàng chói lọi xuống đại sâm lâm Grotto.
Airy cùng River lê bước trên con đường hướng đến ngọn núi đằng sau làng. Mỗi bước nàng đi trĩu nặng sự chối bỏ, nổi hoang mang và cảm giác hoài nghi. Dãy đất đầy cỏ non này dẫn ra bãi săn sau làng, Airy thuộc nằm lòng nó đến từng gốc cây ngọn cỏ.
Lũ chim lại quấn quýt trên vai River. Tiếng hót nhịp nhàn như khúc quân hành.
“Đằng kia là gì vậy?” River chỉ tay về phía ngọn núi đá đằng xa.
Airy nhìn theo.
Một cột khói trắng bốc lên giữa tán rừng rậm rạp, nó tràn ra khắp chung quanh như một tấm lụa mỏng ướm mình lên triền núi.
Airy không nói gì thêm. Nàng vắt giò lên cổ mà chạy. Bên mang tai nàng lúc này chỉ còn tiếng gió vù vù xen lẫn âm thanh xào xạc từ cành cao vọng xuống.
Từ đằng xa, hình ảnh cái cổng chào bằng gỗ mới và dây thường xuân còn nguyên vỏ xanh khiến Airy vui mừng khôn siết. Nàng chạy chối chết, mặc kệ River có bắt kịp hay không.
Nàng đã thấy một dáng người lấp ló ngay bên cột trụ.
“Chú Ann!” Airy reo lên.
Ann có vẻ đã nghe thấy tiếng gọi của Airy. Chú ấy ngoảnh mặt lại nhìn, nụ cười hớn hở bừng nở trên môi. Chú Ann vẫn vẹn nguyên như vậy, vẫn mái đầu vàng óng đã sờn màu vì tuổi tác, vẫn cánh cung bằng gỗ sồi sẫm màu trên vai, vẫn bộ quần áo thợ săn gọn gàng do cô Inis may cho. Airy không kiềm được nước mắt. Nàng vẫn còn đồng tộc.
“Airy…” chú Ann reo lên, mấy vết chân chim trên trán khẽ nhíu lại.
Airy lao đến ôm chầm lấy chú Ann. Nàng nghe tiếng lộc xộc của kim loại từ xa vang đến, mấy tiếng chim ríu rít tô thêm sự ồn ào. Airy biết River đến gần nhưng nàng mặc kệ. Cái ôm với người sư phụ đã dạy nàng cách kéo mũi tên đầu tiên quý giá hơn nhiều.
“Bố mẹ cháu, chú Ann, bố mẹ cháu còn sống chứ?”
Airy thấy chú Ann giật mình một cái. Đoán có điềm không lành, nàng phóng bạt mạng vào bên trong.
“Trưởng làng đang ở trong hang động…” Chú Ann nói với theo.
Airy vẫy tay lên cao để đáp lời.
Ngay dưới chân vách đá là một bãi đất bằng phẳng. Các đồng tộc thợ săn tiên tai nhọn của nàng đã dựng lều trại để trú tạm. Trông họ rầu rĩ và chẳng còn sức sống. Airy còn tâm trạng nào để mà ngó nghiêng chung quanh. Trong mắt nàng lúc bấy giờ chỉ còn hình ảnh cái hang động hình vòm ở cuối con đường.
Trong tiếng gió ù tai, Airy nghe ai đó gọi mình. Nàng chẳng thiết tha trả lời nữa. Tim nàng đập đùng đùng như tiếng trống dồn. Mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng. Dù chỉ với một chút hi vọng nhỏ nhỏi, nàng vẫn cầu nguyện với nữ thần đất mẹ, rằng suy đoán của nàng là hồ đồ và đường đột.
Airy đến cửa hang. Nàng chạy thẳng vào bên trong lòng núi. Một cái địa ngục đang diễn ra tại đây. Không dưới năm mươi cánh cung gãy vỡ nằm im lìm phủ vải trắng, ngay hàng thẳng lối. Airy không ngậm được miệng trước cảnh tượng đau thương trước mắt. Nàng khụy xuống ngay cửa hang, mắt trắng dã, tay run rẩy.
“Airy…” Giọng trưởng làng già nua vọng ra từ bên trong.
Lão chống cây gậy làm từ gỗ trầm hương nổi vâng tuyệt sắc của mình bước ra, vẻ mặt nhăn nheo đầy vẻ lo lắng. Airy ngẩng mặt lên nhìn. Nàng bấu tay vào vạt áo rũ rượi của lão.
“Bố mẹ của con đâu? Họ thế nào rồi?”
Trưởng làng lắc đầu nhè nhẹ, nước mắt lưng tròng. Lão run run chỉ cái gậy về phía hay cánh cung nằm đơn lẻ ở tít đằng đầu hàng, nơi có rất nhiều cúc họa mi được tết thành vòng.
Airy không thể đi nổi nữa. Đôi chân như rời khỏi thân thể nàng. Airy bò dưới đất, từng chút, từng chút một, nàng đến gần hai cánh cung im lìm. Nàng vẫn chưa tin rằng họ đã không còn. Nuốt nước bọt ừng ực, nàng mở to mắt để nhìn vào sự thật.
Airy nhẹ vén tấm vải the trắng. Nàng gào lên một tiếng xé lòng. Thâm tâm nàng hoàn toàn sụp đổ. Tiếng hét của nàng đau đớn và tuyệt vọng như một con thú tội nghiệp đang bị thương mà không còn đường chạy trốn.
Chợt mọi thứ tối sầm lại trong tầm nhìn đã mờ nhòe vì nước mắt, Airy chìm vào bóng tối tĩnh lặng.
0 Bình luận