Trống ngực River vẫn chưa dịu lại sau trận chiến khủng khiếp với con hổ kia.
Cậu ngồi phịch xuống đất, bàn tay tê rần vẫn còn đang run rẩy. Lưng River ướt nhem mồ hôi, vừa lạnh buốt vì sợ hãi nhưng cũng vừa châm chích vì nóng bức.
Gió đêm lạnh giá lùa vù vù qua bãi đất trống, mang theo hơi sương luồn vào ống tay áo người ta. River nắm cái cúc áo rồi phẩy nó phành phạch. Cái oi cũng vì thế mà hòa vào hơi của mẹ thiên nhiên mà âm thầm rời đi.
Con hổ tội nghiệp nọ đang nằm ngay gần bên River. Nó chưa chết, hơi thở vẫn đều đều xen lẫn thanh âm ồm ồm như mấy nhành cây to xô vào nhau. Nhớ lại lời kêu cứu của nó lại khiến River thấy đau lòng. Chính những tiếng than thống khổ đó đã làm cho cậu chùng tay. River không muốn làm tổn thương những sinh linh vô tội. Bản thân cậu cũng chẳng hiểu vì sao lại suy nghĩ và hành động một cách ngu xuẩn như vậy.
“Uống nước không?”
Giọng nói khàn đặc kỳ lạ của Airy vọng ra từ trong bóng tối. Hai tay cô ả đang bưng một cái lá sen, vài tiếng óc ách phát ra từ bên trong.
“Nước này uống được không thế?” River hỏi, nửa đùa nửa thật.
River đón lấy cái lá sen và bắt đầu tuôn ừng ực từng hơi một. Nước suối ngon ngọt và nồng đượm mùi bùn khoáng.
Airy ngồi xuống cạnh River. Ánh sáng yếu ớt từ trên tầng trời cao vút rọi xuống mái đầu bê bết vì mồ hôi của cô ta. Airy ngồi xếp bằng, bàn tay phẩy gió vào hai cái xương quai xanh sâu hoắm.
“Thắp chút lửa nướng thịt không? Tôi đói.” Airy nói.
“Ừ.” River gật đầu, “Cô nhóm lửa đi, tôi sẽ thái thịt.”
“Ừ.”
Hai người vẫn ngồi cạnh nhau trong thinh lặng. River đoán rằng Airy cũng đang mệt giống cậu nên chưa vào việc ngay.
Khi mà mồ hôi trên lưng River đã ráo bớt thì cậu mới đứng dậy. River cất từng bước chông chênh về phía cái hang. Đôi chân tê bì vì ngồi quá lâu khiến quãng đường chỉ độ mươi thước hơn trở nên xa xôi đến lạ. Vén tấm rèm thường xuân bị cắt lởm chởm để vào bên trong, River nhìn qua đám goblin một lượt. Chúng dường như chẳng biết gì về biến cố khủng khiếp vừa rồi nên vẫn đang đánh một giấc say như chết. Thấy đống than sắp tàn và không khí bên trong hang bắt đầu trở lạnh, River ném thêm vài thanh củi vào, vừa để có nguồn sáng, vừa để những sinh linh nhỏ bé này không giật mình tỉnh giấc bởi giá rét.
Ánh lửa bập bùng làm cả cái hang trở nên ấm áp. River nhìn vào mớ thịt chất thành đống ở gần lối ra vào. Cậu bước đến để lấy một tản ba chỉ béo ngậy cùng một cái thớt gỗ rồi lẳng lặng quay bước ra ngoài. Chỉnh lại mớ dây thường xuân để gió sương không ùa vào trong hang, River trở ra ngoài bãi đất trống nơi con hổ đang nằm.
Airy đã đốt một đống lửa lớn từ khi nào. Tiếng củi cháy tí tách nghe thật vui tai. Gió thổi nhè nhẹ cuộn xoắn ngọn lửa tựa hồ một màn khiêu vũ nóng bỏng.
“Cô thái thịt hay để tôi?” River hỏi.
“Để cho chị đây làm, chú em cứ ngồi nghỉ đi.” Airy lên giọng trịnh thượng.
River mỉm cười gật đầu.
Đặt tản thịt xuống cái lá sen khi nãy rồi dùng tấm thớt dằn nhẹ lên trên, River ngồi gần bên đống lửa, ngay cạnh con hổ.
Airy bắt đầu dùng cái dao găm để xẻ thịt thành từng lát mỏng.
River nhìn con hổ. Nguồn sáng vàng rực rỡ đã ban cho cậu một cái nhìn tỏ tường đối với con thú tội nghiệp này. Bộ lông vàng cam sẫm màu xen giữa bởi vô số vệt đen tuyền sắc sảo như những chiếc lá liễu. Trông nó ốm đói quá, River có thể thấy rõ mấy cái xương sườn nhô lên bên dưới lớp lông nhàu nhĩ. Có vẻ viên ngọc đáng nguyền rủa kia đã ép nó nhịn đói. Thật tội nghiệp làm sao, River nghĩ, cậu vô thức đặt tay lên lưng con hổ rồi nhẹ nhàn vuốt ve như cái cách cậu cưng nựng con cáo nhỏ dưới gốc cây to khi sáng.
“Đúng là kỳ quặc.” Airy nói bằng giọng chế giễu trong khi xiên thịt vào mấy cái que tre còn nguyên lớp vỏ xanh sẫm.
“Sao thế?” River hỏi, nghiêng đầu nhìn Airy.
Chợt cô ả tiên tai nhọn tròn mắt nhìn cậu rồi nở một nụ cười sượng sùng, lắc đầu chầm chậm như đang ngao ngán điều gì.
“Bản thân cậu đã là một điều kỳ quặc, và chính cái kỳ quặc đó lan tràn ra thành một chuỗi những điều kỳ quặc khác” Airy nói một tràng liền mạch như đang giảng đạo, “Mọi chuyện trôi như một dòng sông, còn cậu là thượng nguồn.”
River bật cười thành tiếng vì thái độ nghiêm túc hiếm thấy của người bạn đường. Trong mắt cậu, cô ả đanh đá này là một người mạnh mẽ và kiệm lời. Có vẻ Airy đã có chút tin tưởng với River nên mới nói nhiều như thế. Cậu nghĩ đã đến lúc thích hợp để lắng nghe những khúc ca vẫn còn đang bỏ ngỏ.
“Airy này” River cất tiếng dịu nhẹ, “Trước khi gặp tôi thì cô là ai?”
River thấy bàn tay xiên thịt thoăn thoắt của Airy thoáng khựng lại như thể cô ả vừa mới chột dạ. Nhưng khoảnh khắc đó chỉ tồn tại trong cái chớp mắt, cô thợ săn gai góc lại tiếp tục công việc của mình.
“Tôi đến từ một ngôi làng nhỏ ở thượng nguồn con sông lớn ngoài kia, Sylphisia, người ta gọi nó như vậy,” Airy bắt đầu kể bằng giọng tĩnh tại như sương, “làng của tôi bị một nhóm quỷ tộc tấn công, vừa mới hôm qua thôi. Tôi buộc phải bỏ lại đồng tộc để chạy trốn vì lý do riêng…”
River nghe xong thì cũng chỉ biết lặng thinh. Đó là một điều quá đỗi tàn khốc với một con người, huống hồ còn là một cô gái trẻ tuổi. River từng cho rằng vẻ ngoài cáu bẳn đầy cay nghiệt của Airy chỉ là lớp vỏ bọc vụn về cho một linh hồn mong manh, và ngay lúc này cậu đã không còn nghi ngờ gì nữa.
“Rời khỏi cái đảo này rồi thì cô định làm gì?” River đánh bạo hỏi dò, dù rằng việc đó chẳng liên quan gì đến cậu.
“Tôi muốn về làng để chôn cất những cánh cung đã không còn giương nữa” Airy nói một cách rành mạch, không chút dao động.
“Cô có cần thêm một cái xẻng không?” River hỏi.
River thấy đôi mắt u sầu của Airy bỗng trở nên sáng rỡ, cũng chẳng biết là do ánh lửa bập bùng hay do một điều gì đó khác. Một cái cong môi thoáng vụt ngang dung mạo phi phàm.
Than đã cháy già và nhiệt tỏa ra cũng trở nên dữ hơn. River nhích về sau một chút vì ngực áo đã bắt đầu có cảm giác rin rít. Khoảnh khắc cột sống River chạm vào lưng con hổ, cậu cảm nhận rõ một cái giật mình phát ra từ cơ thể đã mềm nhũn của nó. River ngoảnh mặt lại nhìn thì đấy cái đuôi rằn ri đang phe phẩy nhè nhẹ, phần chóp cong lại như ngọn dương xỉ.
“Tỉnh rồi à?” River vui vẻ hỏi, bàn tay nhẹ nhàn vuốt ve tấm lưng chè bè ngay bên cạnh.
Con hổ cong người lại và ngửa mặt ra sau. Nó thè lưỡi liếm láp lên má River mấy cái như để đáp lời.
“Đói không?” River hỏi.
Con hổ thé lên một tiếng đầy đỏng đảnh như lũ mèo nhà đang vòi vĩnh thức ăn vặt. River mỉm cười, cậu nhìn về phía Airy đang ngồi đối diện. Nữ thợ săn ném cả tản thịt thừa về phía cậu. River đón lấy rồi chồm người ra sau, đặt phần thức ăn trước mặt con hổ.
“Phần của mi đó.” River thỏ thẻ, “Ăn từ từ thôi nhé.”
Trong thoáng chóc, River tưởng như cậu đã thấy con hổ mỉm cười với mình. Nó ngửi ngửi miếng thịt rồi dùng một chi để vịn chặt cục thức ăn xuống bãi cỏ. Hàm răng lớn cũng bắt đầu vào việc. Âm thanh cắn xé thức ăn của con hổ nghe rào rạo thật thú vị.
“Vì sao cậu không tấn công nó trong trận chiến khi nãy vậy?” Airy hỏi trong khi cấm mấy xiên thịt chung quanh đống than như hình một mái vòm.
“Tôi nghe thấy tiếng cầu cứu của nó” River đáp, bàn tay nhẹ chải lại chỏm lông rối bù trên lưng hổ, “Sợ hãi, đau đớn và đói khát. Tôi đã cảm nhận được những cảm xúc đó trong tiếng rên rỉ sau khi phản đòn bằng chuôi kiếm.”
Airy thở một hơi dài ảo não như gió trong mưa.
Đêm giữa rừng thiêng nước độc, nói dài thì dài nhưng nói ngắn cũng chẳng ngoa. River ngồi bên cửa hang, thi thoảng lại thêm củi vào đống lửa nhỏ. Con hổ nằm một góc, Airy ngả lưng lên một tản đá lớn, đám goblin vẫn an vị ở sâu bên trong.
Ngọn lửa vàng óng ngã dần sang đỏ thẳm, tàn tro trắng xám bám đầy giữa kẽ hở của những hòn đá cuội chung quanh. Màn đêm lặng lẽ trôi qua, vô thường và chậm rãi như sông. Hơi sương giá lạnh từ lúc nào cũng đã trầm mình xuống cả khu rừng, mang theo cái bầu không khí cô tịch đến gai người.
River không chỉ ngồi nhìn đất nhìn trời. Cậu đã chuẩn bị dụng cụ làm việc cả đêm, từ lúc thay ca canh chừng với Airy khi trăng vừa lên đến đỉnh đầu. River dùng mấy phiến đá hoa cương mỏng và sắc bén, nhét vào một que gỗ chắc chắn rồi dùng dây thường xuân buộc lại cho chặt. River sẽ dùng những cái rìu đá này để đốn tre làm bè vượt sông.
Nhìn phiến đá lấp lánh dưới ngọn lửa cháy già, River lại thấy tò mò về vùng ký ức mơ hồ trong đầu. Cậu dường như chỉ mất đi những thông tin về bản thân mình, còn tri thức đã học được thì không. Như phiến đá hoa cương này chẳng hạn. Cậu biết nó bền bỉ, biết nó phù hợp để chế tạo dụng cụ một cách hoàn toàn tự nhiên. Nhưng khi bắt tay vào làm thì lại lọng cọng kỳ lạ. Có vẻ con người trước đây của River là một người có hiểu biết nhưng lại ít khi chạm tay vào công việc tay chân nặng nhọc như thế này.
Giọt nắng đỏ thẫm như màu huyết dụ đâm xuyên qua tấm mành sương mù trên cao, rọi một vệt mờ nhòe lên đùi River. Lũ chim bắt đầu cất tiếng hót líu lo khắp chung quanh. Gió thổi nhè nhẹ làm bức rèm thường xuân trước cửa hang khẽ đong đưa.
“Mới sáng sớm mà cậu đã làm gì vậy?” Airy vừa dụi dụi mắt vừa hỏi bằng giọng mè nheo cáu bẳn.
“Xin lỗi vì đã làm ồn nhé.” River nói nhỏ vì sợ đánh thức đám động vật.
Airy thở hắt một hơi rồi lửng thửng bước đi ra ngoài. River lại tập trung vào công việc của mình. River siết chặt khối hoa cương vào cán rìu rồi huơ nhẹ nó lên than, vừa để nông phiến đá vào cán, vừa để sấy khô thứ nhựa nhớp nháp trên vỏ dây rút.
Airy trở vào trong hang. Trông mặt mày cô ả sưng sỉa như đang quạo chuyện gì. Xem chừng giấc ngủ chập chờn ngay bên cạnh con hổ dữ chính là thủ phạm cho cái thái độ chán chườn kia.
“Ngủ ngon chứ?” River hỏi.
“Tôi hỏi cậu, người bình thường nào sẽ an giấc với một con hổ nằm ngay bên cạnh hả?” Airy nói, giọng đanh như củi cháy nhưng cũng khe khẽ như lời rù rì của lũ dế ngoài cửa hang.
River mỉm cười. Cậu biết cái giọng nói khúm núm đó không đơn thuần chỉ vì Airy vẫn chưa tỉnh hẳn, mà còn là bởi cô thợ săn này lo sợ sẽ đánh thức con hổ ngay sau lưng. Chính cô ả đã mời nó vào trong hang để khỏi gió sương, giờ lại trưng ra vẻ hằn học khó ở. River thật sự không hiểu nổi Airy đang nghĩ gì trong đầu nữa.
“Cậu đang làm gì vậy?” Airy vừa hỏi vừa nâng cái rìu đá trên tay.
“Chúng ta sẽ đốn tre để làm bè vượt sông.”
“Với bốn cái rìu đá ư?” Airy tròn mắt hỏi, đôi mắt sung húp mở to như đang rất kinh ngạc.
“Tôi một cái, lũ goblin mỗi đứa một cái,” River nói, “Airy tìm quả mộng và cắt dây leo là được rồi.”
“Cậu xem tôi là gánh nặng hay sao thế?” Airy cau mày hỏi.
River nhẹ lắc đầu.
“Lấy dây là việc quan trọng nhất đấy.” River nói, “Làm sao cái bè có thể vững chắc nếu không được tết bởi những sợi dây chất lượng nhất?”
“Ờ…Ừm…” Airy đáp lấp lửng như vừa nhận ra điều gì.
River đặt cái rìu còn âm ấm vì huơ lửa xuống đất. Cậu nhìn về phía đống thịt lợn đằng góc xa.
“Chỗ thịt đó xem chừng không thể mang ra khỏi đây rồi,” River nói bằng giọng tiếc rẻ.
“Ừ…Phí thật…”
“Ăn bữa cuối cùng rồi làm việc thôi nào” River cất tiếng hồ hởi, đoạn xắn tay áo và co cánh tay lại để khoe bắp thịt trắng phếu.
Airy mỉm cười rồi cũng đứng dậy.
…
Nắng mai đã sáng rỡ từ lúc nào. Động vật kháo nhau kiếm ăn. Cả khu rừng trở nên xôn xao và huyên náo kỳ lạ, khác hẳn vẻ tĩnh lặng của vài giờ trước.
Airy lo xong bữa sáng cho tất cả thì đang loay hoay với đám dây thường xuân trước cửa hang. Con hổ ăn no thịt liền quay bước rời đi, chẳng có lời từ biệt nào. River chỉ mong nó có một cuộc sống bình yên ở cái chốn hiếm có người qua kẻ lại này.
River đứng trên bãi đất trống. Ba con goblin đang xếp thành một hàng ngang. Cậu giao cho chúng cái rìu đá và bắt đầu phổ biến kế hoạch.
“Các ngươi giúp ta đốn tre được chứ?” River hỏi.
“Đốn…Tre…” Cả ba con nghiêng đầu nhìn River bằng con mắt mở to đầy vẻ tò mò.
“Ừm.” River gật đầu.
Cậu dựng đứng một khúc củi trên bãi cỏ rồi bắt đầu làm mẫu. Nhát rìu bổ xuống lưu lại trên mẫu vật một vết cắt bê bết. Mấy con goblin chăm chú quan sát, River không biết chúng có hiểu được gì không.
“Chặt như thế này.” River nói.
Vung thêm mấy nhát nữa cho đến khi lưỡi rìu phạm đến giữa khúc củi, River cầm nó bằng hai tay rồi bẻ mạnh một cái. Khúc củi đứt làm hai mảnh. Đám goblin giật bắn cả mình vì âm thanh chát chúa khi đoạn củi gãy đôi.
“Các ngươi làm được chứ?” River hỏi.
Mấy con goblin nhìn nhau một lúc rồi lại nhìn River.
“Sẽ… Cố gắng…” Một con nói bập bẹ.
River mỉm cười hài lòng. Cậu đứng dậy rồi chỉ tay về phía bụi tre ngay bên bờ hồ.
“Đi thôi…” River hô lớn.
Dẫn đường cho những người bạn nhỏ, River cảm thấy một niềm vui kì lạ. Cậu biết thứ khoái cảm này, dường như cậu đã làm điều tương tự rất nhiều trước khi mất đi trí nhớ.
River và những anh bạn da xanh bắt đầu đốn tre, mỗi người một cây. Công việc này bào mòn sức lực kinh khủng. Chỉ mới hạ vài nhát rìu đã khiến tim River đập thình thịch. Mồ hôi cậu vã ra ào ào như ai xối nước, ướt hết cả áo quần. Đám goblin cũng không khá hơn, chúng vừa vung rìu vừa thé lên những âm thanh hì hụt như tiếng gió rít.
River đã đốn đến giữa thân cây. Cậu không hạ nó ngay mà gọi đám Goblin lại.
“Các ngươi xem này.” River vừa nói vừa chỉ tay về phía đoạn tre đã bị dập nát hết cả.
Mấy con goblin nhìn một cách chăm chú. Đôi tay nhọn của chúng đảo qua lại liên tục.
“Khi chặt đến đây, hãy gọi ta nhé” River nói.
“Đã…rõ…” Chúng đồng thanh đáp.
“Giờ thì tránh ra xa một chút” River nói, ngón trỏ chỉ về phía cửa hang.
Đám goblin không biết có hiểu gì không nhưng cũng ngoan ngoãn chạy lon ton ra xa.
River đặt cái rìu xuống đất, hai tay nắm chặt ống tre ngay bên trên đoạn bị đụt hỏng. Cậu thực hiện một pha giật cực mạnh khiến vị trí bị tổn thương trên thân tre gãy đôi. Âm thanh sợi cây vỡ nát nghe thật đinh tai và ớn óc. River lôi xồng xộc cây tre ra ngoài rồi đặt nó nằm trổng trơ giữa bãi đất trống.
Ngoảnh mặt nhìn những anh bạn nhỏ, River ngoắc tay để ra hiệu cho chúng đến gần. Đám goblin lại ngoan ngoãn nghe lời.
“Giúp đỡ ta một chút nhé” River dịu dàng nói.
Cả bọn gật đầu, mắt chúng híp lại trông rất vui vẻ. Với cái rìu đá trên tay, ba anh bạn lại lao đầu vào việc. River sẽ đảm đương công việc khó, đó là xử lý phần ngọn lởm chởm cành lá và cắt khúc cây tre thành từng đoạn nhỏ hơn để tiện cho việc di chuyển.
Mỗi khi có một con goblin nào đốn đến giữa thân cây thì River sẽ phụ trách việc đốn hạ. Cứ như vậy mà họ làm việc.
Mặt trời đứng bóng cũng là lúc phần việc nặng nhọc khủng khiếp kết thúc. Mười sáu cây tre lớn đã bị xử lý để làm thân bè, cùng với ba cây già nhưng có dáng mảnh để dành làm thanh đòn ngang.
River mệt như chết đi sống lại, cậu nằm dài ra bãi cỏ. Hai bàn tay đã phồng rộp hết cả. Đám goblin không hiểu lấy đâu ra sức lực mà vẫn đang nghịch nước bên bờ hồ, trông chúng chẳng có gì để gọi là kiệt sức. River đã tin lời Airy khi nói về những sinh vật này. Chúng quả thực có thể lực phi thường.
Một quả khế khổng lồ che mất bầu trời. River với tay chọp lấy thứ quả mộng vàng ươm ngay trên mặt mình. Cậu không cần nhìn cũng biết thủ phạm cho trò chơi khăm này chính là Airy.
“Thật đáng kinh ngạc!” Airy trầm trồ.
River không còn sức để nói chuyện. Cậu thồn cả quả khế vào miệng rồi nhai nhòm nhoàm. Thứ nước chua ngọt thoang thoảng chát trào ra như thác đổ, trực tiếp đánh tan cơn khát khủng khiếp trong cổ họng River. Nuốt ừng ực từng ngụm nhựa sống ngon lành xuống bụng, River tận hưởng hương vị tuyệt vời của mẹ thiên nhiên.
“Toàn là mấy anh bạn kia làm, tôi chỉ phụ việc vặt thôi”, giọng River khàn khàn.
“Có quá khiêm tốn không vậy?” Airy hỏi với ngữ điệu uyển chuyển như đang trêu ghẹo River.
River thở dài. Cậu đấm thình thịch vào lưng cho đỡ mỏi. Tư thế khom người suốt mấy giờ liền khiến xương sống cậu ê ẩm quá thể.
“Airy…Tôi đói…”
“Trưa nay ăn đơn giản một chút nhé.” Airy cất giọng lảnh lót, “Tôi phát hiện mấy bụi khoai sọ trong lúc cắt dây.”
“Khoai sọ là gì?”
Airy thoáng tròn mắt kinh ngạc nhìn River. Chợt cô ả cười khà khà như vừa vớ phải một miếng hài thú vị. Cậu cảm nhận trong những thanh âm giòn giã đó là niềm vui thật sự và hoàn toàn an nhiên, không còn sự cảnh giác và đanh đá như trước.
“Đúng là...” Airy vừa lau giọt nước mắt trên khóe mi vừa nói, “Con nhà quý tộc chưa bao giờ biết vất vả nhỉ?”
Airy chống hông nhìn River một cách trịnh thượng. Ngạnh má cô ả vênh lên trông vô cùng cong cớn.
“Chị đây sẽ cho chú em mở mang tầm mắt.” Giọng Airy đầy tự tin như thể một thợ lành nghề đang khoe mẽ khả năng của mình.
“Hô hô…” River giả vờ vái lại Airy dưới bãi cỏ, “Trông cậy vào ngài…”
Sắp xếp lại mớ tre đã được xử lý sạch sẽ, River đến bờ hồ để rửa rái một lượt rồi lại trở vào trong hang. Vén tấm rèm thường xuân đã thưa thớt đi nhiều, River không khỏi kinh ngạc trước những gì đang được chứng kiến. Airy đã đặt lên đống lửa ba hòn đá cuội cao rồi kê lên đó một phiến đá mỏng vánh, trông hệt như một cái chảo rán. River thấy có một miếng mỡ lợn ngay bên trên, thứ dầu bóng loáng chảy ra làm bề mặt phiến đá trở nên óng ánh.
“Chẳng phải chỗ thịt đã hỏng hết rồi sao?” River vừa hỏi vừa ngồi xuống gần bên bếp lửa.
“Tôi đã tách một ít mỡ tươi ra một bên, chúng lâu hỏng hơn thịt nạc.” Airy vừa nói vừa dùng một cái que tre để chỉnh lại mớ than cháy cho nóng.
Âm thanh xèo xèo phát ra từ miếng mỡ lợn cùng với mùi khen khét bốc lên từ chỗ dầu rơi xuống than khiến dạ dày của River trở nên sục sôi. Mấy con goblin có vẻ cũng đã ngửi thấy, chúng ngừng chơi đùa rồi phi một mạch vào hang.
Hai người, ba quái ngồi cùng nhau bên bếp than ấm áp.
Airy đặt một củ khoai trắng hồng lên thớt. Cái dao găm sắc lẹm cắt từng nhát nhẹ như mưa rơi, thái nguyên liệu thành từng lát mỏng vừa ăn.
Trong lúc chờ đợi, River dùng một cái que tre để chỉnh lại chỗ củi cháy dở để ngọn lửa không bị tàn đi. Chợt cậu chọc phải một cục than kỳ lạ, nó tròn trịa và mềm mại chứ không giòn xốp.
“Chưa chín đâu” Airy nói.
“Cái gì cơ?” River hỏi.
“Khoai nướng” Airy đáp, đôi tay vẫn thoăn thoắt, “Tôi vùi một ít khoai vào than để nướng. Chúng có độc. Nếu không nấu kỹ thì cậu sẽ bị ngứa đến phát điên cho mà xem.”
River giật mình sau khi nghe những lời cảnh báo đầy lạnh lùng của Airy. Cậu tin tưởng cô thợ săn này, và sự nghiêm trọng đó cho thấy rằng không có sự đùa cợt nào ở đây cả.
Airy xếp mấy lát khoai lên phiến đá. Âm thanh xèo xòe dữ dội như pháo nổ phát ra. Mỡ bắn ra chung quanh khiến River hoảng hốt. Cậu lết ra xa, ba con goblin cũng thế.
Airy bật cười thành tiếng.
“Cậu đúng là vô dụng thật.” Airy chế giễu, “Chưa nấu ăn bao giờ hay sao?”
“Chắc, chắc vậy.” River lắp bắp đáp.
“Đúng là kỳ quặc.” Airy khúc khích, “Không sợ chết nhưng lại sợ mấy giọt dầu vớ vẩn. Trần đời chắc chỉ có mỗi cậu là như vậy.”
River cảm thấy gò má mình nóng lên vì xấu hổ. Cậu ngoảnh mặt đi để không đối diện với Airy. Quả thực trong cuộc đối đầu sinh tử đêm qua, River không hề cảm thấy sợ hãi. Nó chỉ là một cảm giác dửng dưng như thể cậu từng đối diện với những thứ khác còn khủng khiếp hơn rất nhiều. Trong mắt cậu, con hổ kia chỉ như một con mèo to xác và vô hại.
Mấy miếng khoai rán trên chảo đá bắt đầu ngã màu, phần rìa nhè nhẹ cong lên. Airy nhanh tay dùng cái dao găm để lật chúng lại. Mặt dưới có vẻ đã chín, màu trắng hồng đã được thay bằng màu vàng tươi như nghệ, mấy sợi gân tim tím vẫn giữ được màu sắc một các vẹn nguyên như khi còn tươi sống.
“Một chốc nữa.” Airy nói.
“Tôi biết rồi.” River nói với một cái nuốt nước bọt ừng ực.
Đám goblin thì khác, chúng chảy dãi lòng thòng trong khi nhìn miếng khoai bằng ánh mắt to tròn đầy thèm thuồng. Có vẻ chúng đã quên mất sự khủng khiếp của những giọt dầu bắn tung tóe.
…
Mặt trời lên đỉnh thiên cung một chốc rồi lại chệch mình qua một bên. Nắng dữ dội đổ xuống khu rừng, tấm mành sương mờ trên cao không thể ngăn nổi cái gắt gỏng của mẹ thiên nhiên. Một lần hiếm hoi trong hai ngày nay, River thật sự thấy được cái bóng của chính mình.
Cậu đang cùng ba con goblin vát tre ra bờ sông. Airy đã dùng dây thường xuân để tạo một cái quai để River đeo lên vai. Đám goblin chỉ cao đến bụng River nên việc cùng nhau khuân vát đống tre sẽ trở nên khó khăn. Cái quai thỏng đến hông River, vừa tầm vai của những người bạn nhỏ. Nhờ vậy mà công tác vận chuyển nguyên liệu trở nên trơn tru và nhịp nhàng. Đây là chuyến chuyển tre cuối cùng rồi, River cũng không nghĩ nó nhanh đến vậy.
Anh bạn se sẻ đang đứng trên đầu River, cất tiếng ca lảnh lót. Nó đã biến mất cả buổi chiều hôm qua, cậu cũng chẳng biết nó đã đi đâu hay làm gì. Khi River vừa ló mặt trên con đường mòn dẫn ra sông thì đôi vuốt sắc lẻm này lại bấu lên mái tóc bết dầu của cậu.
Cơn gió nhẹ thổi từ sông vào mang theo hơi thở mát mẻ làm dịu bớt cái oi. River đã thấy mặt nước lấp lánh như lam ngọc dưới bầu trời chói lòa toàn mây trắng xóa.
Bóng dáng mảnh mai của Airy dần hiển hiện trước mắt River. Cậu đoán cô thợ săn tốt tính đang kiểm tra lại mớ dây thường xuân của mình. River đến khu đất trống trên vách đá bên sông, cậu ra hiệu dừng lại rồi đặt hai thanh tre xuống bãi cỏ xanh mơn mởn.
River ngồi xỏm xuống để đối mặt với mấy anh bạn da xanh của mình.
“Cảm ơn các ngươi nhé.” River mỉm cười nói.
Đám goblin không đáp lời mà chạy nhảy lon ton vòng quanh như đang ăn mừng bằng một điệu nhảy vụn về. Airy mang giỏ quả mộng đến, phần nhiều là khế, cô ả đưa cho River một quả rồi đưa hết chỗ còn lại cho đám goblin. Chúng đón lấy, ngồi xuống cùng nhau, vừa ăn vừa nhoẻn miệng cười trông vui vẻ hệt như mấy đứa trẻ được thưởng quà.
“Không có chúng chắc phải mất đến vài ngày nhỉ?” Airy nói.
“Ừm…” River vừa nhai đoạn khế chín vừa đáp.
Cơn khát bị thổi bay ngay tức thì. River bắt đầu thấy thích loại quả này rồi. Cậu xé một miếng nhỏ giơ lên cao, đợi đến lúc anh bạn se sẻ gắp lấy nó thì mới buông tay.
“Ủa?”
Airy chợt cất tiếng làm River chú ý. Cậu nhẹ xoay đầu nhìn thì thấy ngón tay trỏ của cô ả đang chỉ vào hông mình.
“Loan đao của cậu đâu mất rồi?” Airy hỏi.
“Ồ”, River mỉm cười, “Tôi để nó trong hang, khuân đồ nặng thì mang theo đao kiếm làm gì?”
Airy thở dài một hơi não ruột.
“Chúng ta cùng nhau về hang nghỉ ngơi thôi”, Airy nói, tay chỉ về phía góc trời đã ngã sang sắc vàng rạng rỡ như vỏ khế chín già, “Muộn như vầy có khi ngày mai mới vượt sông được.”
“Không”, River nói, “Tôi sẽ ráp cái bè ngay bây giờ và chúng ta sẽ vượt sông khi chiều tối, lúc con nước xuống.”
“Cậu làm nổi không thế?” Airy hỏi bằng giọng ái ngại.
River không đáp. Cậu ngoạm lấy cả đoạn khế còn lại vào miệng và bắt đầu vào việc.
“Vậy tôi về hang gom đồ một chốc nhé?” Airy vừa đi vừa nói, cánh tay vẫy nhè nhẹ trên cao.
Dường như đám goblin đã thấy River hành động. Chúng ngừng cuộc vui rồi chạy lon ton đến gần. Những anh bạn này luôn như thế và River không biết phải đền đáp chúng bao nhiêu mới đủ. Cậu nhìn chúng bằng đôi mắt đầy biết ơn và thương cảm.
“Các ngươi cứ nghỉ ngơi đi, không cần phải giúp đỡ nữa.” River nói bằng giọng dịu nhẹ như dòng nước chảy.
Những gương mặt hoang mang nhìn nhau như không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Trông chúng lo lắng làm River thấy buồn cười.
“Ngài… Sẽ làm …Một mình… Ư…?” Một con cất tiếng hỏi.
“Đúng vậy.” River gật đầu, cậu chạm nhẹ lên vai con goblin nọ, “Các ngươi trông chừng chỗ tre giúp ta là được rồi…”
Sự rạng rỡ lại ùa về trên những cặp mắt ngây ngô màu nâu đất. Đám goblin nhìn nhau, tươi cười vui vẻ. Chúng gật đầu với River một cái rồi lại chạy lon ton đến giỏ trái cây khi nãy, tiếp tục bữa tiệc ngọt ngào.
River cầm theo bó dây thường xuân của Airy đến gần vách đá. Gió thổi rì rào tạt vào người làm River ngất ngây. Hơi thở của thiên nhiên luôn khiến River thấy an nhiên đến lạ. Cậu nhìn xuống dòng sông bên dưới. Làn nước xanh trong hiền hòa như lời ru của nữ thần đất mẹ.
Lúc River gặp Airy, dòng nước cũng chảy theo hướng này. River biết nước đang rút đi và thủy triều sẽ hạ rất sâu vì váng bùn trắng ngà chỉ chạm đến triền đá bên dưới.
Thả cuộn dây xuống trước, River lôi thêm một cây tre và hai thanh đòn rồi ném xuống cùng. Cậu đi dọc con dốc men theo vách đá dựng đứng để xuống dưới, ngay cái chỗ mà cậu từng uống nước với anh bạn se sẻ của mình.
River bắt đầu làm việc.
Buộc dây thường xuân vào thanh đòn và cây tre để tạo thành một cái góc vuông hoàn mĩ. River tiếp tục buộc thanh đòn còn lại vào đầu kia của cây tre. Cậu cố ý chọn cây ngắn nhất trong tất cả để làm neo. Vì không đủ sức đẻo gọt nguyên liệu một cách hoàn hảo, River chỉ có thể đảm bảo một đầu của cái bè được ngay hàng thẳng lối, và đầu đó cũng chính là cái mũi đi trước.
Cố định thành công hai thanh đòn vào cây tre, River đứng dậy và bước trên bậc thang dẫn lên vách đá. Cậu có thể cảm nhận lũ chim sẻ trên cành cao đang dõi theo bước chân mình.
Lên đến nơi, River hoảng hồn khi chứng kiến cảnh tượng ngoài dự đoán của cậu. Một con lợn rừng béo ục ịch đã chết tươi đang nằm phơi thây ngay cạnh đống tre, vây quanh bởi đám goblin. Cả một vệt máu dài dẫn ra con đường rồi dừng hẳn ở một bụi rậm ngay cạnh lối đi.
“Chuyện…Chuyện quái gì vậy…?” River vô thức thốt lên.
Cậu chạy xồng xộc đến gần để xác định tình hình. Ngồi xuống gần bên những người bạn nhỏ, River thấy chúng hoàn toàn bình tĩnh, thậm chí còn tỏ ra thèm thuồng.
“Con lợn này từ đâu mà ra vậy?” River vừa hỏi vừa nhìn vào mấy cái lỗ sâu hoắm trên cổ con vật tội nghiệp.
“Con hổ…Mang đến…” Một con goblin đáp lời River.
“Ồ” River tròn mắt kinh ngạc.
Cậu đứng dậy, hướng mặt về phía con đường.
River nói lớn “Cảm ơn mi nhé!”, giọng vang như chuông ngân.
Một khoảng lặng xảy đến. Lũ chim đang hót líu lo cũng im bặt.
Từ cánh rừng đằng xa, một tiếng hổ gầm kinh thiên động địa vang lên, uy lực như sấm rền. River mỉm cười vui vẻ. Có vẻ con hổ nọ đã thích cái rừng này và sẽ gắn bó với nó từ bây giờ.
“Được… Làm việc tiếp thôi…” River tự nói với chính mình.
Giao con lợn lại cho đám goblin canh chừng, River lại tiếp tục làm việc. Cậu sẽ mổ thịt nó sau. Đây quả là món quà bất ngờ với River theo nhiều nghĩa, vừa có thể bỏ bụng, vừa có thể đem bán thịt khi cậu đến đất liền. River biết về tiền tệ và cái cách nó chi phối thế giới mạnh mẽ và tàn nhẫn thế nào. Một khoảng nhỏ để phòng thân là không bao giờ thừa.
Nắng chiều ngả màu vàng chói như phấn hoa của lũ cúc họa mi mọc dại. Nước sông đã rút đi nhiều để lại cả một triền đá trắng ngà vì váng bùn khô còn vương lại.
River đã ráp được nửa cái bè. Cậu đang xiết mối dây cho hai cây tre mới vào hàng thêm phần chắc chắn thì nghe tiếng gọi í ới của Airy vọng xuống từ trên vách đá.
“River…Con lợn này đâu ra thế…?” Giọng cô ả thánh thót như chim ca.
“Con hổ mang đến đấy.” River nói vọng lên, “Ăn một bữa rồi hẳn lên đường.”
“Ừ.” Airy gật đầu, tươi cười rạng ngời như vệt nắng đằng góc trời xa.
Một chốc sau, Airy lôi con lợn từ trên vách đá xuống đến bờ sông. Trong khi cô ả xẻ thịt con lợn bằng dao găm thì cậu miệt mài đóng bè, mỗi người một việc.
Nước sông lặng lẽ trôi. Nắng cũng âm thầm ngã sang màu vỏ cam từ lúc nào không hay biết. Thi thoảng lại có mấy bụi lục bình tím rịm trôi ngang, chở theo mấy cánh cò mỏi mệt.
Đến khi con lợn được cắt ra thành từng phần gọn gàng thì công trình bè nổi cũng vừa hoàn tất. River lôi nó ào ào xuống sông. Nước đã rút đến vài thướt, nhưng cái việc này xem chừng chẳng mấy mất sức, âu cũng nhờ cái sự trơn nhẵn của triền đá ven sông.
Cái bè nổi một cách hoàn hảo, chẳng hề nghiêng ngã.
River chọn thanh tre mảnh nhất để làm mái chèo. Cậu cắm nó xuống bùn rồi neo dây thường xuân từ cái bè vào nó cho khỏi trôi. River bước lên trên, cái bè hơi ngã nhẹ nhưng không lật. Cậu bước ra giữa bè rồi nhúng nhẹ để kiểm tra khả năng chịu lực của mớ dây buộc, quả thực chắc chắn và vững chãi. River đã đúng khi đặt niềm tin ở Airy.
“Xong rồi ư?” Airy vừa bước lại gần vừa hỏi.
River giơ tay để Airy vịn vào. Cậu kéo cô ả lên bè. Airy không giấu đươc sự phấn khích trong ánh mắt. Nắng màu cánh gián rọi lên mái đầu vàng kim vốn đã rực rỡ lại càng diễm lệ hơn.
Hai người đứng trên bè, mực nước chỉ dâng lên quá nửa thanh tre và hoàn toàn không tràn lên trên. Airy giậm liền mấy cái rồi bồi thêm mấy cái nhúng mạnh. Ngoài âm thanh lạo xạo và mấy giọt nước bắn lên tung tóe từ khe hở bên dưới thì chẳng có gì khác.
“Thợ săn làng tôi còn không làm được cái bè chất lượng như vầy.” Airy trầm trồ. Cô ả nhìn River bằng đôi mắt gian xảo, “Cậu thực sự là thứ gì vậy?”
“Một kẻ lạc đường không biết mình là ai.” River đáp bình thản.
Cậu nhảy lên bờ, cô thợ săn cũng thế. River kéo nhẹ cái bè để nó tựa mình lên triền đá.
“Đi ăn bữa chia tay thôi.” River nói, thân người hơi ngả ra sau trong khi đấm nhè nhẹ lên lưng.
“Ừ. Cũng phải cảm ơn đám goblin nhỉ?”
Những lời đó của Airy khiến River không khỏi bất ngờ. Cậu cứ nghĩ Airy vẫn luôn giữ ác cảm với những người bạn nhỏ kia. Nhưng có vẻ cậu đã hiểu lầm, và nụ cười mỉm hiền hậu đó xem chừng là lòng tốt chân thật.
Airy bước đến chỗ thịt đang được xếp ngay ngắn trên một đống lá chuối ngay dưới chân vách đá. Cô ả thợ săn này còn cẩn thận trùm lên chúng rất nhiều lá sả tươi. Chọn ra một khối ba chỉ béo ngậy, Airy quay người về phía River, vỗ một tiếng chát chúa lên tản thịt.
“Cục này là thừa phần rồi nhỉ?” Airy tinh nghịch hỏi.
“Ừ”, River đáp.
Bước lên từng bậc thang men treo vách đá để lên bãi đất trống bên trên, River lặng lẽ nhìn về phía góc trời đằng xa. Vẫn còn rất nhiều thời gian và một bữa tiệc ấm cúng là hoàn toàn khả thi. Cho dù River có muốn rời đi ngay lúc này thì cũng không khả thi, cơ bắp cậu đang mỏi kinh khủng, chúng cần được nghỉ ngơi trước khi lao vào hành trình vượt qua con sông xa xôi diệu vợi.
…
Gió thổi vi vu như góp chút thanh âm êm dịu vào dàng hợp xướng của những chú chim sẻ nhỏ trên cành cao. Lũ côn trùng, mà sôi nổi nhất là họ hàng nhà dế choắt, cất lên khúc ca da diết như đón chào hoàng hôn trĩu nặng đằng trời xa.
River ngồi bên đống lửa cháy già, đối diện với Airy qua phiến đá nướng đầy thịt béo ngậy. Mỡ lợn rơi xuống đống tro tàn nghe bùm bụp. Mùi thơm đầy mời gọi lan tỏa trong không gian. Đám goblin đang ăn phần của mình, chúng đã chờ đợi rất lâu để thịt nguội bớt, nước dãi chảy ào ào như thác đổ xuống bãi cỏ.
Anh bạn se sẻ đang đậu trên vai River, thư thả thưởng thức một miếng khế chín nẫu. Cậu với tay chạm nhẹ lên chiếc đầu bé xin. Con chim đứng yên, mi mắt lim dim như đang tận hưởng.
River nhìn đám goblin.
“Cảm ơn các ngươi nhé.” River nói bằng giọng nhẹ nhàn.
“Sao…Ngài…Cảm ơn…” Một con bập bẹ đáp lời.
“Các ngươi đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều đấy.” River mỉm cười nói, “Nếu không có các ngươi, có khi chúng ta sẽ phải kẹt lại đây thêm vài hôm.”
Đám goblin nghiêng đầu nhìn River. Cậu đoán vì mình nói quá nhiều và dong dài nên những bộ óc đơn giản này khó lòng mà hiểu được.
Chợt anh bạn se sẻ cất liên mấy tiếng hót trong trẻo. River nhìn qua thì thấy vẻ mặt vênh váo vô cùng trịnh thượng của chú ta đang hướng về phía những anh bạn da xanh.
Đám goblin nghe hết tiếng hót liền tươi cười trông rất hạnh phúc.
“Ngài… Đừng nói… Như vậy…” Con goblin khi nãy lại nói, “Chúng tôi… Tự nguyện… Phụng sự…”
River không khỏi kinh ngạc mà mồm cứ há ra. Cậu nhìn Airy thì thấy cô ả cũng đang trố hết cả mắt.
“Con chim đó…” Airy run rẩy, chỉ ngón tay đầy mỡ lợn về phía vai River, “Nó vừa nói chuyện với goblin ư?”
“Cô cũng nghĩ vậy sao?” River hỏi.
“Tôi không hiểu chúng nói gì nhưng cũng lờ mờ đoán được…” Airy nói.
“Tôi không hiểu anh bạn này nói gì, nhưng có vẻ nó đã dịch lời nói của tôi cho đám goblin.” River nói.
Anh bạn se sẻ đang vênh cái mỏ đầy kiêu hãnh lên cao như để đáp lại khúc mắc của River.
“Ngài ấy…” Con goblin lại cất tiếng, “Cũng…Cao quý…”
Anh bạn se sẻ tung cánh bay lên cành cao. Nó đứng cùng hàng với những con chim sẻ khác. Con chim thé lên một tiếng cao vút rồi cả bầy cất lên khúc nhạc sắc màu như vọng về từ thiên đàng. River như không tin vào mắt mình, quả thực anh bạn đường kiêu kỳ của cậu không phải một con chim bình thường.
Bỗng dưng thân thể của chúng tỏa ra ánh sáng chói lòa. Tiếng hót dừng hẳn để lại một không gian yên ắng đến mức River có thể nghe cả tiếng gió bên mang tai.
“River…” Một giọng trầm không rõ nam nữ đâm thẳng vào màng nhĩ River, “Hãy sống sót… Vì cha của con… Và vì vận mệnh của thế giới này…”
Tiếng nói vang dội và thần thánh đến mức River chỉ biết lặng thinh trong lúc lắng nghe.
Dứt lời, chòm sáng biến mất. Lũ chim cũng hóa thành vô số lông vũ trắng, thả mình để cơn gió cuốn đi.
0 Bình luận