Tập 1: Bánh răng lay chuyển
Chương 03: Một ngày bình thường
0 Bình luận - Độ dài: 2,380 từ - Cập nhật:
Chiếc bàn trà tý hon trơ trọi giữa căn phòng, xoay vòng quanh giữa cái lồng nhốt, những cư dân trong chiếc lồng màu hồng ngọt ngào da là vải, ruột gan là bông. Họ quây quanh nàng công chúa duy nhất, đang cuộn mình ôm lấy chiếc đuôi, mái tóc ngà ngà như kính ánh lên màu mòng kết tựa hồ viên lục bảo, những lọn tóc uốn mình trên khuôn mặt thơ ngây đang thở đều đặn.
Cô bé như nàng công chúa đang ngủ say trong hàm ngục sâu thẳm để chờ đợi một ngày sẽ có một vị hiệp sĩ cứu lấy em.
Tiếng canh cách máy móc vang lên, lọt vào phòng những ánh sáng bên ngoài, chiếc đèn trần bật sáng, thắp cả căn phòng.
Ánh đèn khiến cô bé nheo mắt chợt tỉnh, mắt leo nheo ngái ngủ, người đàn ông với mái tóc óng cam dựng lên như càng cua cùng vài người phụ nữ bước vào. Hai người làm việc rất thuần thục, đánh răng, rửa mặt và thay băng tay cho cô bé.
Lớp vải rũ bỏ xuống, ánh mắt cô gái nheo lại trước cánh tay lỗm chổm vết kim, khiến động tác cô đôi lúc khựng lại trong giây lát khi nhìn những vết kim chằng chịt trên cánh tay của đứa trẻ.
Cô không dám chậm trễ, bởi đôi mắt dán trên cô từ phía sau, cô chỉ biết lẩm bẩm thì thào. Cô cẩn thận thấm lớp băng qua lớp thuốc giảm đau, cô không biết tại sao phải làm thế bọn họ cũng chẳng cho lấy cô một lời giải thích.
Con ếch chết bởi cái miệng của nó.
"Sao tay cô bé quấn nhiều băng thế?"
Chợt nhận ra mình vô thức nói thành tiếng, cô nhận ra phản xạ bịt miệng lại. Nhưng sợ thay, một thanh âm chát chúa rền vang cả căn phòng, cô nhân viên ngã gục xuống.
Nền nhà hồng giờ xen kẽ những tán hoa hồng nóng rực rụng xuống, nó từ từ nuốt trọn cái màu hồng trên nền nhà. Cô gái nằm gục xuống sàn thắm đẫm máu với nước mắt cô.
"Thưa giáo sư cô...cô ấy mới đến chưa hiểu những chuyện này xin...xin ngài tha cho con bé."
Người phụ nữ nhìn già giặn hơn, cánh tay không ngừng run chắn trước cô gái đáng thương, giọng gặng lấy từng tiếng.
Khói súng vẫn còn chưa tan, lão Morrissey đăm chiêu nhìn xuống hai người phụ nữ trước rồi mới từ tốn tra súng vào hông.
"Ta cứ tưởng lọt con chuột hôi nào vào rồi chứ, kêu người dọn dẹp mớ này đi," rồi nhìn qua 94321. Cô bé giờ đây đứng cúi gầm mặt, người em run lên từng hồi, tay siết chặt lấy gấu áo, không dám nhìn cũng chẳng ho he, chiếc đuôi quấn quanh chân cô bé.
Cứ thế một ngày mới của em bắt đầu.
"Nhanh đi một ngày ta chỉ có 12 tiếng thôi đấy."
Giọng lão dửng dưng như thể chẳng có việc gì to tát vừa xảy ra, cô nhân viên già chỉ nghe không dám nói gì chỉ biết gật đầu lia lịa như gà mổ thóc rồi xoay qua vệ sinh thật nhanh cho cô bé. Để rồi khi 94321 tươm tất thì cô bé được đeo cho cái vòng chân điện tử.
Cô nhân viên già cẩn trọng dìu cô gái bị thương ra khỏi phòng, cùng lúc đó lão Morrissey đã dẫn 94321 đi thì ngoái đầu nói vọng lại:
"À đúng rồi cấm nói gì về ngày hôm nay, hậu quả chắc bà cũng đã biết."
Nói rồi lão cứ thế bỏ đi, lẽo đẽo theo sau lão là 94321. Họ bước vào thang máy, để thang máy dần đi lên.
"Mẹ kiếp không biết xây thêm hai tầng dưới đất chi mà lạnh đến quái đản," giọng lão cất lên than vãn.
*
Không gian giờ đây thu về một căn phòng kín bưng, những chiếc đèn trần trắng loá, một chiếc ghế giữa phòng bao quanh nó là vô vàn trang thiết bị máy móc khác nhau. Đối diện với chiếc ghế là tấm kính lớn, sau lớp kính là hai con người đang âm thầm quan sát. Hai nhân viên kỹ thuật đưa 94321 ngồi lên ghế, chân và bụng cô bé được giữ chặt bằng dây.
Qua đôi mắt cô bé hai người ấy trông thật to lớn. Ấy rồi họ đưa lên trước mắt cô bé những trái cây kỳ lạ, một số trái tựa chùm giọt nước trắng tinh như trái anh đào, trái còn lại họ đưa tay bóc những lớp vỏ và hạt tựa như đá xuống lộ phần thịt mềm bọng nước trong như thạch.
94321 ăn mấy trái ấy khuôn mặt nhăn nhó, dù khó ăn là thế nhưng cô bé không bỏ xót miếng nào. Bởi trong trí nhớ của em, khi bản thân từ chối và kháng cự thì các anh bộ đồ trắng tinh liền bị ông đầu cam đánh chửi. Khuôn mặt họ lúc ấy trông thật buồn, như bản thân cô vậy.
Nên em lại không muốn họ bị đánh vì mình.
94321 lúc này vẫn nhai ngấu nghiến, trong khi cô bé ăn thì mái tóc và chiếc đuôi phát ra một ánh sáng mờ nhạt xung quanh.
Lúc này hai người nhân viên mới bắt đầu thao tác, tháo băng, ghim truyền dịch, và chuẩn bị các ông đựng dung dịch. Anh nhân viên kỹ thuật chậm rãi nhìn ống xi lanh, một chất óng ánh như đá quý dạng lỏng dần lắp đầy xi lanh. Xuyên suốt cả quá trình vô cùng êm xuôi, chỉ có những tiếng máy móc vang lên đều đều.
Hoặc có lẽ một thứ gì đó đợi chờ cả ba.
Anh nhân viên kỹ thuật đựng năm ống dung dịch óng ánh ấy vào một chiếc hộp lạnh bảo quản.
Xong họ lại lấy ra một hộp đựng khác chứa hai mũi tiêm chứa dung dịch vàng nghệ, ngay khoảnh khắc anh ta cầm ống tiêm lên.
94321 nhìn thấy, con ngươi không ngừng run rẩy, tay muốn giãy giụa nhưng bất thành chiếc đuôi vùng vẫy va vào các thiết bị xung quanh. Anh nhân viên đứng đối diện cô bé, nhìn đôi mắt cô ướt đẫm, đầu liên tục lắc đầu trước anh.
Nước mắt từng giọt rơi lả tả xuống lớp áo của cô bé.
Anh nhân viên khựng lại nhìn cô bé trên ghế sắt không ngừng cầu xin anh làm hai anh lưỡng lự. Chỉ khi một tiếng ho khụ vang lên qua máy phát khiến họ giật mình không chậm trễ. Họ cố định cả cổ và đuôi cô bé vào ghế.
"Sẽ nhanh thôi."
Lúc này ngoài căn phòng lão Morrissey quan sát hết thảy, mọi thứ qua màn kính. Cái bóng của lão bị hắt lên tường kéo dài trên bê tông cốt sắt ngỡ như có thể bao lấy hết thảy mọi thứ.
"Phòng này cách âm tệ thật," lão cau mày khi nghe những tiếng cót két của chiếc ghế, những thiết bị vang lên inh ỏi xen lẫn tiếng sáo rít đứt hơi.
Lão ta đứng đó nhìn chăm chú vào chiếc hộp lạnh đựng 'dung dịch hồi phục' tay lão che đi khuôn miệng nhếch cười đầy khoái chí của lão. Sau khi nửa tiếng trôi đi, anh nhân viên hoàn thành và nói:
"thu được hai lanh antidote-VG," thanh âm lạnh lùng của người bên trong báo cáo, họ cẩn thận sát khuẩn bộ dụng cụ dự định đi vào công đoạn hoàn thành và trở về. bỗng một trong hai anh làm rơi dụng cụ, nhìn về phía tấm kính xác nhận điều bản thân vừa nghe không rõ.
"thực hiện cả những ống dự phòng đi."
Người còn lại còn đang cởi trói dở cũng phải buộc lại để tiếp tục, hai anh nhân viên nhìn nhau, ánh mắt chút suy xét nhưng lệnh quan khó cãi, cũng chỉ biết cúi đầu tiến thành tiếp tục. Lúc bấy giờ, bên ngoài anh trợ lý hoảng hốt không kìm được mà thốt:
"Ngài không thể làm thế được! Cá thể đã đến giới hạn của ngày hôm nay, ta không thể tiếp tục được..."
Anh trợ lý quở trách hành động của lão, ấy mà anh chẳng thốt nên lời được nữa khi lão ta vén tấm áo lộ khẩu súng bên hông mình, ánh mắt lão không chút gợn sóng nhìn anh trợ lý. Anh trợ lý không thể làm gì được nữa chỉ còn dõi mắt nhìn theo.
Anh trợ lý nghĩ thầm: nay đã vượt chỉ tiêu rồi.
*
Bước ra khỏi thang máy, anh trợ lý trên tay bế 94321 dẫn phá trước là lão Morrissey. Anh ta để ý đằng trước có dòng người dần tản đi, dường như vừa xảy ra sự cố khi anh chứng kiến các hạt như phấn hoa lơ lửng khắp không trung.
Chứng minh cho suy nghĩ của anh là một nữ tiến sĩ bước những bước đi hằn hộc, phía sau một anh bảo vệ đang lôi xồng xộc một thằng nhóc có đôi cánh bướm.
"Nhìn gì mà hút hồn thế? sao không đi nữa," lão Morrissey hất giọng, vờ đá vào gót chân anh trợ lý. Mặt anh trợ lý não nề thở dài.
"vài phút nữa ngài còn phải dự thảo dự án nữa đấy," anh trợ lý nói rồi xoay người lại rồi chìa tay ra.
"Xem ngài đã làm gì."
"Thế cứ đưa con nhỏ đó theo, nó chạy đi đâu được. Tất nhiên ngươi là người bế nó."
Giọng lão dửng dưng, tay ngoáy tai chẳng để tâm đến 94321. Cứ thế họ nói qua nói lại mà đi qua khu vực trung tâm đến khu vực dành cho các cuộc họp.
Dù thế, anh trợ lý vẫn còn cau có, mắt nhìn bóng lưng lão, mắt anh nhìn về đối tượng thí nghiệm trên tay nặng trĩu cùng chiếc đuôi dài quá khổ đung đưa. Thật muốn trốn việc, anh vừa nghĩ vừa thở dài.
Cả hai bước vào một căn phòng rộng rãi, hàng ghế bố trí hình vòng cung, cùng một khu vực tròn đủ thấp để hàng phía trên có thể dễ dàng quan sát. Lão nhìn dòng người tìm chỗ ngồi mà thốt lên:
"chắc có lẽ đáng để xem," lão cảm thán vân vê cằm mình. "Ngài có thể ngồi xuống không," anh trợ lý bước qua hàng ghế, rồi ngồi xuống một chỗ ưng ý.
" Cảm ơn các vị đã bỏ thời gian ra đến đây.
mẫu thực vật Spinae petalum ký hiệu tạm thời GX-58 vốn không có giá trị y học trong trạng thái tự nhiên. Cánh hoa có gai, mùi hương nồng và gây phản xạ né tránh rõ rệt hầu hết động vật. Chúng tôi cho rằng đây là một cơ chế tự vệ sinh học."
ông dừng lại một nhịp rồi mới tiếp tục.
"Tuy nhiên khi cấu trúc hữu cơ bị phá vỡ, phản ứng sinh hoá lại chuyển hướng hoàn toàn. Hợp chất thu được không còn tác động lên khứ giác, mà can thiệp trực tiếp quá trình truyền tín hiệu đau của hệ thần kinh ngoại vi."
Ông ta cầm lên một viên nén con nhộng, đưa lên cao để mọi người thấy rõ. Sau đó ông cho trình chiếu một phim ghi hình.
Trong phim là một đối tượng độ tuổi vị thành niên, trước mặt là một con sói lưng bạc hoang dã. Móng vuốt cào cấu chiếc lồng, nanh sắc vung dãi. Những người xem bàn tán và thảo luận dĩ nhiên cách biệt hình thể là quá lớn.
Thằng nhóc nhăn mặt vị đắng tan trên đầu lưỡi.
trong một khoảnh khắc thằng nhóc khác đi. Nó run rẩy, nó cúi người xuống, con ngươi găm chặt vào con sói.
Chiếc lồng được mở ra. Sau lần đầu tiên bước ra vết rách, đôi mắt đỏ ngầu nó phóng tới.
con sói lao đến, như viên đạn nhe nanh vung dãi khát máu.
Thằng nhóc bước lên.
Thằng nhóc tránh né những đòn hiểm hóc.
Thằng nhóc vung tay.
Mọi mệnh lệnh vang lên cùng lúc nhưng chẳng có cái nào đến tai cậu.
Khung hình bị giật mạnh.
Tầm nhìn bị nhiễu đi trong vài giây ngắn ngủi.
Khi mọi thứ rõ trở lại. Cái hình thể lông lá to lớn ấy không còn đứng thẳng nữa.
Nó nằm nghiêng, thân hình khổng lồ bất động.
Cậu bé đứng kế nó, thở gấp, hai tay run nhẹ như vừa dùng hết thứ gì đó không thuộc về mình.
Cả khán phòng im bặt.
Chỉ khi âm thanh của một kỹ thuật viên thì thầm, gần như không tin nổi qua phim:
"Hàm...không còn phản ứng."
camera tắt.
"Nói một cách đơn giản," giọng người thuyết trình đều và khô, "đau đớn không biến mất. Nó chỉ không còn được gửi đi."
Một vài người bắt đầu xì xào.
Đoạn về sau ông ta giải thích về các số liệu, và ông ấy nói lời kết:
"Cơ thể không những mạnh lên mà tâm lý 'chạy' bị tắt tạm thời."
"Tất nhiên điều này đi kèm với hệ quả. Xu hướng lệ thuộc, suy giảm khả năng tự điều chỉnh cảm xúc và mờ nhạt về ranh giới đạo đức trong thời gian tác dụng. Chúng tôi không xem đây là tác dụng phụ."
Một nụ cười rất mờ hiện lên.
"Đó là cái giá."
Không gian rộ lên cả tràn vỗ tay tán thưởng.
"hay nhỉ có vẻ bên 'chó săn' có đồ chơi mới rồi nhỉ," lão Morrisey vừa vỗ tay vừa bình phẩm.
"Ngài thích đặc biệt danh quá nhỉ," anh trợ lý chỉnh gọng kính rồi từ tốn đứng dậy, "ta nên đưa đối tượng về phòng thưa tiến sĩ."
Anh trợ lý xác nhận cái gật đầu cửa lão rồi bế 94321 đi.
Ở một góc khuất trong căn phòng, có đôi mắt quan sát hết thảy tất cả.
0 Bình luận