Tập 01: Thế giới mới

Chương 11: Truy Vết

Chương 11: Truy Vết

Khi Vy lao tới cuối hành lang, đôi ủng sẫm màu bỗng chốc dừng lại trước khung cảnh tàn bạo đến khó tin. Một mùi tanh nồng và ẩm ướt, phả thẳng vào mặt cô như cái tát dữ dội từ hiện thực. 

Hơi thở cô nghẹn lại trong lòng ngực.

Ánh đèn dầu bên ngoài trạm hắt vào qua khe cửa, trải dài thành dải sáng lờ mờ trên sàn, chiếu thẳng lên một thân thể bé nhỏ đang nằm sõng soài bên dưới.

“... Bon.”

Cậu nằm đó, gò má teo hóp áp lên nền gạch lạnh lẽo. Một cánh tay yếu ớt với ra phía trước, ngón tay cào xuống mặt sàn hòng muốn bám víu tia hy vọng cuối cùng. Máu tuôn ra qua kẽ ngón tay đang bịt cổ, trườn xuống như con rắn đỏ thẫm, bò ngoằn ngoèo qua những khe gạch xám.

John đứng cách đó vài bước, trong tay hắn là mảnh thủy tinh sắc lẹm nhuốm máu, óng ánh từng giọt nhỏ đều xuống sàn gạch, hòa quyện cùng lớp màu đỏ thẫm đang loang rộng xung quanh. 

Vy mím chặt môi, cổ họng muốn gào thét nhưng chẳng thể phát ra âm thanh nào. Mọi thứ đều dừng lại trong nhận thức của cô, chỉ có nhịp tim còn đang đập liên hồi.

Bon cố ngẩng đầu nhìn về phía cô. Cậu tìm thấy khuôn mặt quen thuộc trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Miệng cậu mấp máy muốn nói gì đó, nhưng máu cứ ồ ạt dâng lên, dập tắt mọi lời thì thầm cuối cùng.

Đến khi mới định thần lại, Vy lao tới chỗ Bon. Cô đổ người xuống bên cậu, tay quờ lấy khuôn mặt đang lạnh đi từng chút một. Gò má Bon mềm nhũn, ẩm ướt và nhợt nhạt dưới tay cô.

“Nguyễn Minh Hoàng. Làm ơn đừng chết!” Cô thốt lên một cái tên, cái tên mà cậu từng nhắc tới khi cả hai lần đầu gặp nhau.

Dù vậy, Bon không đáp, chỉ còn thân thể gầy gò đang co giật nhẹ rồi lịm hẳn. Chẳng có phép màu nào xảy ra.

Vy cúi đầu xuống, trán tựa vào vai cậu. Mái tóc rũ phủ ngang đôi gò má đầy nước mắt. Máu thấm qua tà áo choàng, nhuộm vào hai tay cô, len lỏi giữa những ngón tay gầy guộc đang run rẩy.

Hai chiếc bóng đổ dài méo mó trên nền gạch, quấn lấy nhau tựa hai con người đang tìm kiếm hơi ấm ít ỏi ở một nơi xa lạ.

“Cô nên ra khỏi đây sớm thì hơn, bọn chúng có thể đến bất kỳ lúc nào.” Hắn nhìn cô nói.

“Đồ khốn!”

John chưa kịp hiểu chuyện gì thì một luồng lực mạnh mẽ từ nắm tay nhỏ bé ấy đã găm thẳng vào gò má. Âm thanh khô khốc vang lên kéo theo cơn nhức nhối lan tỏa khắp xương quai hàm.

Cả cơ thể hắn mất thăng bằng, ngã ngửa về sau. Lưng đập mạnh vào cánh cửa gỗ nặng trịch, khiến bản lề kêu lên một tiếng rầm chói tai. 

Đôi mắt John mở to vì kinh ngạc. Cơn hoảng loạn bên trong Vy đã lùi dần cho sự xâm lấn từ thứ sắc lạnh hơn – thứ sức mạnh tuyệt vọng chỉ xuất hiện khi con người mất đi điều quý giá nhất.

“Mày có còn nhân tính không?” Nước mắt cô ứa ra, trườn dài trên gò má, nóng rát nhưng không đủ để thiêu cháy cơn uất nghẹn trong ngực.

Hắn khẽ đưa tay chạm vào vết đau, cảm nhận cơn tê dại từ gò má. Mảnh thủy tinh trong tay rơi xuống sàn, kêu lách cách giữa vũng máu đang loang.

Thân hình yếu đuối phải lẩn trốn dưới bộ đồ nam tính đấy đang đứng trước hắn. Bàn tay cô siết chặt thành nắm, run rẩy theo từng hơi thở dồn dập. 

“Nhân tính?” John bật cười, âm giọng chế giễu vang vọng giữa lối vào nồng nặc mùi máu. “Là cái quái gì nếu chúng ta bị thiêu sống trên giàn cọc?”

Hắn cầm lại mảnh vỡ trên sàn, chậm rãi đứng thẳng dậy. Vệt sáng vàng lờ mờ ngoài khe cửa trạm hắt vào, chẻ đôi khuôn mặt hắn thành hai nửa. Một nửa chìm trong bóng tối xế chiều, một nửa lạnh lẽo quan sát cô gái với sức mạnh nhất thời sinh ra từ phẫn nộ.

Trước đôi mắt vô cảm đó, Vy mới chợt nhận ra. Rằng John khác hẳn với mọi người mà cô biết ở thế giới cũ. Thực tại tàn khốc không khiến hắn thay đổi, bởi chính ngay từ đầu, hắn vốn đã thế. Con quái vật mà các bạn trong lớp cô hay gọi mỗi khi có kẻ sát nhân được tung lên báo đài. Bằng cách nào đó, Vy thấy được mạch tâm tưởng bệnh hoạn ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc bình thản của người đàn ông này.

“Mày… đồ bệnh hoạn.” Cô vô thức thốt lên cái danh xưng mà đôi tai hắn đã chai sờn để có thể nghe được.

“Vy.” John không cười, chỉ nhẹ nhàng buông ra tên cô. Dưới tròng mắt đen ngòm của hắn, cô không phải là người bạn hiểu rõ về con người John của thế giới cũ, chỉ là một sinh vật đang kêu gào sự ngu dốt của mình hệt bao kẻ khác.

Con người chiến đấu khi đối mặt với cái chết, hay ít nhất là cảm giác bị đe dọa dẫn đến cái chết. Bởi đó là điều mà mọi dạng sống sẽ làm. Đó chính là bản chất của sự sống. John không nhận thức được tâm trí hắn đang cố bao biện cho hành động giết chóc.

Rồi hắn nhởn nha đáp:

“Cô cần thời gian suy nghĩ thấu đáo hơn. Đừng để cảm xúc lấn áp. Ngay lúc này cô chẳng thể giúp được ai, kể cả Bon.”

Giọng điệu của John cố giữ vẻ trung dung trước hoàn cảnh này càng khiến cô buồn nôn.

“Mày!” Vy lại vung thêm nắm đấm, nhưng lần này John đã cản được chỉ bằng cú vung vào cổ tay cô. Nhẹ nhàng và bình thản đến mức hắn tự hỏi sức lực mạnh mẽ ban nãy đến từ đâu.

“Giờ thì…” Hắn ung dung nói. “Bọn binh lính sẽ sớm trở về thôi. Nếu cô muốn hai chúng ta bị bắt tại trận thì cứ việc.”

Vy nghiến chặt răng trong đau đớn. Lý trí mách bảo rằng cô không thể để cảm xúc nuốt chửng mình vào lúc này. Thế nhưng, ngọn lửa căm hận đã kịp khắc sâu vào trong tâm trí. Với cô, John bây giờ không hơn gì một con quái vật khoác lớp hình hài của bọn thợ săn người chuyển sinh.

Cô lùi lại một bước, cái nhìn vẫn ghim chặt vào hắn, như thể muốn đốt cháy từng đường nét trên gương mặt kia. Rồi chẳng nói thêm lời nào, Vy sải bước qua hắn. Tiếng bản lề kêu nhẹ, để lại John một mình giữa căn phòng ngột ngạt mùi hăng nồng của máu và khói thuốc.

Hắn hít một hơi sâu, ngước nhìn xung quanh, quan sát cơ thể đỏ sẫm bên dưới, một bàn dài ở góc tường với vài dụng cụ “văn phòng” đặt bên trên và một chiếc áo khoác binh lính trên giá đỡ. Ở đây chẳng có đồng hồ để hắn nhận biết rõ thời gian hiện tại. Dù John cần phải gấp rút chạy khỏi trạm, hắn vẫn đảm bảo rằng những dấu vết hiên ngang dọc hành lang không tố giác hắn.

John vội vã chạy đến bên bàn, chụp lấy chiếc áo khoác binh lính khỏi giá đỡ. Mùi xạ hương hòa với khói thuốc truyền đến khứu giác nhưng chẳng đáng bận tâm. Hắn nhanh chóng dùng lực xé toạc phần lót bên trong áo. Từng mảnh vải được xoắn lại, quấn chặt dưới đế giày tạo thành lớp đệm dày cộm. Khi hắn bước ra hành lang, từng bước chân kéo lê khẽ khàng, hòng để lớp vải cọ xuống nền gạch, xóa đi dấu bùn đã in hằn từ trước.

Một vài đoạn vẫn còn loang loáng trơn trượt dấu ủng của Vy, John không muốn cô bị bắt rồi khai tên hắn. Vì thế hắn quyết định lùi lại vài bước, kéo lê chân theo hướng ngược, chì mạnh lớp vải xuống nền cho đến khi không còn phân biệt rõ bất kỳ dấu vết nào.

Nhịp thở bắt đầu mất kiểm soát, hắn biết rõ mình đang đua với thời gian, song lại tuyệt nhiên không hoảng loạn. Những kí ức quen thuộc ùa về dưới dạng thước phim cắt đoạn. Bình tĩnh, quan sát hiện trường và phá hết dấu vết để lại. 

Khi vị trí hắn chuyển từ sảnh vào cho đến cuối hành lang, nền gạch phía sau đã trở nên bầy nhầy vết bùn, bất kỳ dấu vết nào của hắn và Vy đã được loại bỏ. 

“Cuối cùng.”

John cúi xuống, nhìn vào gã lính đang nằm bất động trước cửa phòng thẩm tra. Chiếc bụng bên dưới của gã làm căng phồng quân phục lên xuống theo mỗi hơi thở. John ngồi xuống bên cạnh, đâm mạnh mảnh vỡ sắc nhọn vào cổ gã, hệt như hắn đã làm với Bon. 

Không có tiếng kêu gào thét hay vùng vẫy kháng cự, chỉ còn mỗi đống thịt ngập máu nằm sõng soài trên sàn. 

“Xin lỗi mẹ.”

HÌnh ảnh bà Magret bất chợt ùa về. Nụ cười hiền hòa, bàn tay ấm áp, cùng những lời khuyên về đức hạnh giữa một đời tưởng chừng bình yên đã khiến hắn thoáng quên mất mình từng là ai. 

Hắn không tuân theo lời bà dạy, Và có lẽ… sẽ chẳng bao giờ kể cho bà nghe về những gì đã xảy ra lúc này.

Phòng thẩm tra ngập trong mùi sắt gỉ và khói dầu cũ kỹ. John tìm thấy một xấp tài liệu nằm hớ hênh trên bàn, viền giấy hơi cong lại vì ẩm. Hắn thoáng liếc qua những dòng chữ dày đặc, xen lẫn ký hiệu bảo mật quốc gia và dấu đỏ nhạt màu. 

Bỗng có tiếng động nhẹ ập đến từ phía sau khiến tim hắn siết lại. Có lẽ là cơn gió thoáng qua, giọt nước rơi xuống hay bất cứ thứ gì đang cố nhắc nhở hắn về tình trạng gấp rút hiện tại. John quyết định đem toàn bộ xấp tài liệu ấy theo bên mình, thực hiện công đoạn cuối cùng sau đó lao ra khỏi trạm gác. 

***

Dưới buổi hoàng hôn kéo dài như lớp sơn đỏ quạch tráng lên cả thành phố, nhóm lính của Kaine bước chậm rãi dọc phố cảng Rotterdia. Mùi muối biển quyện cùng hương cá khô từ những sạp hàng cuối ngày vẫn còn vương vấn trong không khí, thỉnh thoảng bị cắt ngang bởi mùi thức ăn quá xế từ các quán ăn đang dọn dẹp. Tiếng sóng vỗ lẫn tiếng hò gọi xa dần khi họ tiến sâu vào những con đường hẹp hơn, nơi dân buôn và thủy thủ bắt đầu chào hỏi bằng nhiều cái gật đầu vội vã.

“Chào ngài.”

“Buổi tối vui vẻ.”

“Chúc buổi tối vui vẻ.”

Kaine bước thong thả giữa đám lính, mắt quét dọc hai bên đường. 

“Mọi người cũng thế.” Gã mỉm cười nói.

Bầu không khí hòa hợp đến lạ thường giữa người dân và quân lính sẽ chẳng tồn tại nếu Kaine không đến Rotterdia làm chỉ huy. Trước khi gã đến, dân phố cảng đều coi binh lính như kẻ ngạo mạn đầy quyền lực, tay lăm lăm súng ống. Họ từng đàn áp vụ biểu tình ở bến cảng. Thời điểm người dân đứng lên hòng chặn dãy thuyền lương thực bị giáo hội trưng thu, binh lính đã nỗ lực đập tan tia hy vọng vừa le lói ngay lập tức bằng bạo lực thuần túy. Trong lòng mọi người chỉ tràn đầy oán hận âm ỉ, chực chờ bùng lên.

Tất cả thay đổi khi Ngụy Đạo Tín Sư Kaine được điều tới. Khác hẳn những kẻ trước, gã chỉ huy công tư phân minh. Từ ngày gã đặt chân đến Rotterdia, phố cảng không còn lo cảnh dân bị đánh đập vô cớ hay những cơn đói kéo dài. Chính sách thoáng trong việc nhập hàng từ bên ngoài giúp cảng tấp nập tay buôn xứ xa hơn, dân chúng tiếp cận được nhiều vật dụng hiện đại.

Và thế là, một phố cảng từng lặng lẽ ghét cay ghét đắng chính quyền nay lại chào đón người chỉ huy của họ bằng lời chào thân thiện.

Khi nhóm lính đi đến đoạn đường vắng vẻ cách xa trung tâm phố cảng, một tên lính bên cạnh gã nói:

“Bọn chúng đang vui vẻ dù biết được lũ báng bổ đang sống nham nhở bên cạnh sao?”

“Thế phải làm căng thẳng lên? Chỉ khiến dân hoang mang hơi thôi.”

Âm thanh ồn ào xung quanh gã tắt dần, chỉ còn cuộc trò chuyện giữa đám lính cấp dưới, làm thế nào để bắt được bọn báng bổ hiệu quả, và làm thế nào để cân bằng được lòng dân theo đó.

Bước chân họ chậm lại khi rời khỏi khu chợ, mái ngói dày đặc bắt đầu thưa dần, nhường chỗ cho những hàng cây xanh hoang dại. Con đường phía trước kéo dài trơ trọi dưới ngọn đèn đường loe lét.

Gã phụ tá Sebastian đi đầu đoàn, lặng lẽ hít một hơi, mắt hướng về trước. Khi đến sát cửa trạm gác hướng tay phải, gã bỗng ngây người, đồng tử nheo lại vì lo lắng. Những bước chân phía sau cũng chậm theo. Ánh nhìn mọi người đổ dồn về nửa khuôn mặt gã.

“Có chuyện gì à?” Tên chỉ huy Kaine hỏi.

“Chuyện lớn rồi.”

Kaine chưa kịp dừng chân bên cạnh Sebastian thì một mùi tanh sắc xộc thẳng vào, nồng đến mức gã che mũi theo phản xạ. Gã cảm nhận được điều chẳng lành sau gáy.  

Vài tên lính cũng ngây người theo. 

“Cái quái gì thế?”

“Máu… rất nhiều máu.”

Bọn họ nhanh chóng rút khẩu súng lục ổ xoay khỏi bao da, nòng súng run rẩy hướng về cửa trạm gác.

Sebastian liếc nhanh về Kaine, vẻ cảnh giác dâng cao. Không ai nói thêm lời nào, chỉ còn tiếng bước chân nặng nề nối tiếp nhau. Mỗi bước lại vang dội hơn trong khoảng sân vắng, như đang bước vào dạ dày loài thú hoang vừa gặm nhấm con mồi sau bữa ăn.

Kaine dẫn đầu, khi gã chạm nhẹ vào cánh cửa, không gian tiền sảnh dần mở rộng trong tầm nhìn gã. Cửa không khóa. Không có bóng lính gác nào ra chào, cũng chẳng có tiếng gọi quen thuộc từ bên trong. Sự im lặng này khiến nỗi lo lắng ùa về như thác lũ.

Nguồn sáng nhạt nhòa từ đèn đường bên ngoài tràn vào, để lộ ra hình hài thi thể xa lạ được tô điểm bởi những vòng xoắn đỏ thẫm. Vệt đỏ ấy chảy dài ra khỏi cửa, len vào từng kẽ gạch lát, thấm vào đế giày của Kaine.

“Kẻ nào đây?” Sebastian vô thức hỏi, dù chẳng ai rõ câu trả lời.

Đôi mắt tinh tườm của Kaine lướt nhanh theo những vệt bùn trên sàn. Chúng tạp nham mùi đất lẫn vào lớp cát ẩm vùng ven biển. Kỳ lạ thay, không có bất kỳ dấu giày nào để lại. Tất cả đều bị quét mờ, nhòe nhoẹt.

Kaine nuốt xuống một tiếng chửi, rồi tiếp tục tiến về phía hành lang dẫn tới phòng thẩm tra. Nỗi lo lắng ban đầu giờ biến thành một dạng chờ đợi đến nghẹt thở. Gã đoán từng có cuộc ẩu đả tại đây vài tiếng, hoặc vài phút trước. Vết bùn nhầy vẫn còn mới.

Cánh cửa phòng thẩm tra hé mở, bị kẹt lại bởi thứ vật cản quen thuộc. Một tên lính với phần đầu chắn ngang lối vào. Làn da tái nhợt căng bóng, lấm tấm vệt đỏ thẫm chiếm trọn khuôn mặt. Cổ gã bị đâm một nhát sâu bằng đầu sắc nhọn, mép vết thương khép gọn ở một phía nhưng rách toạc ở phía còn lại. Máu không còn phun nhưng vẫn rỉ đặc sệt, chảy men theo hõm xương đòn, thấm ướt cả tấm áo đồng phục. 

Nỗi lo giờ đã bị cuốn phăng đi, thay vào đó là một sức nóng dâng trào từ lồng ngực, len vào từng tiếng thở. Máu gã sôi sùng sục, từng mạch máu đập dữ dội dưới da. Mỗi thớ cơ trên vai, trên cánh tay đều căng lên như dây cung. Gã không chỉ mất người, gã bị thách thức, bị xé toạc quyền kiểm soát ngay trong chính lãnh địa của mình.

Phẫn nộ tràn lên, nhưng không bùng nổ ồn ào. Nó cuộn lại, cô đặc, lặng lẽ hệt những đám mây đang dồn dập tích tụ thành bão.

Bỗng có tiếng gọi gã vang lên từ phía sau:

“Ngài Kaine! Ở đây!”

Sebastian đang đứng cạnh cánh cửa nặng màu gỗ sẫm, một bàn tay ghì chặt khung cửa, bàn tay kia ám chỉ vội vã. Gã bước nhanh tới, tiếng giày khẽ dội lên nền sàn lạnh.

Phía sau cánh cửa mở hé, tia sáng mờ vàng bên ngoài không chiếu tới, lộ một khoảng tường tróc sơn. Trên nền đất, một vật nhỏ nằm trong mảng tối. 

“Khăn lau?”

Kaine cúi người, nhặt chiếc khăn tay lên. Đó là một mẩu vải thô đã sờn, các sợi chỉ ở mép khăn hơi bung ra, ngả sang màu vàng nhạt vì dấu vết thời gian. Trên mặt vải nhăn nhúm, một vệt đỏ thẫm kéo dài từ viền xanh. Vết máu này vẫn còn mới, bết lại thành một mảng sẫm màu.

Gã đưa chiếc khăn lên gần mũi, chậm rãi ngửi mùi hương còn sót lại. Mùi lúa mạch nhè nhẹ phảng phất hơi men của bia vẫn còn đọng lại, quyện chặt lấy mùi sắt nồng từ chất lỏng sinh mệnh trong cơ thể.

“Cậu ta có sử dụng khăn tay không?”

Câu hỏi ấy khiến Sebastian thoáng ngẩn người. Gã đưa mắt nhìn thi thể nằm bất động ở ngưỡng cửa phòng thẩm tra, lục lọi lại những ký ức vụn vặt về người đồng nghiệp trẻ tuổi, rồi lắc đầu.

“Tôi chưa thấy bao giờ.”

Sau đó gã quay sang phía đám lính đang chờ lệnh, bọn họ cũng đồng loạt lắc đầu. Tên lính tử nạn ấy chẳng bao giờ sở hữu một món đồ có phần tươm tất dù sờn rách đến thế.

“... Tìm thấy mày rồi.”

Dù vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, nhưng trong cái nhìn của tên chỉ huy giờ đây đã thấp thoáng niềm vui sướng của một thợ săn vừa nắm được dấu vết con mồi. Gã không vội hân hoan, chỉ dứt khoát ra lệnh cho phụ tá bên cạnh:

“Này cậu kia, triệu tập Trị Liệu Sư tới ngay lập tức. Bảo mang theo đầy đủ dụng cụ.”

“Tuân lệnh thưa ngài!”

Ngay sau khi một tên lính rời đi, Kaine không để bản thân chờ đợi vô nghĩa. Gã ra hiệu cho Sebastian đứng gần đó bắt đầu lục soát thi thể của tên lính gác. Đôi bàn tay khéo léo lật tung từng lớp áo vải nhuốm máu, kiểm tra tỉ mỉ từ túi quần cho đến lớp lót bên trong đôi ủng sờn cũ, nhưng tuyệt nhiên không tìm thấy bất cứ thứ gì ngoài một vài đồng xu lẻ và tấm bùa hộ mệnh dính đầy máu.

Cùng lúc đó, những tên lính còn lại tỏa đi khắp trạm gác theo lệnh của Kaine. Tiếng đế giày nện sàn rầm rập hòa cùng tiếng lạch cạch của đồ đạc bị xới tung vang lên khắp các góc tối. Họ lùng sục dưới gầm bàn gỗ, bới cả những thùng gỗ chứa nhu yếu phẩm và lật từng chồng hồ sơ bám đầy bụi mịn trong ngăn tủ. Tuy nhiên, họ chẳng thu được gì khác ngoài chiếc khăn Kaine đang giữ.

Hai mươi phút trôi qua trong bầu không khí ngột ngạt, chỉ có tiếng gió biển luồn qua khe cửa gỗ. Một chiếc xe ngựa cũ kỹ, loại thường dùng để chở sách hoặc hàng hóa nhẹ, lộc cộc dừng lại trước cổng trạm. Sebastian ra hiệu cho tên lính đứng gần đó. Gã này nhanh chóng chạy ra, cung kính mở cửa xe rồi dẫn một bóng người mảnh khảnh bước vào.

Đôi ủng tối màu của Trị Liệu Sư nện xuống nền gạch vuông trước sảnh, nhịp điệu từ tốn đến kỳ lạ giữa hiện trường đầy máu.

“Cẩn thận ngã thưa bà.” Tên lính lịch sự nói.

Người phụ nữ không đáp. Bà lướt qua gã, chiếc túi đeo tay cao cấp khẽ lay động theo mỗi bước đi. Khi đi ngang qua thi thể Bon đang nằm sõng soài gần lối vào, bà lão dừng lại một chút. Bàn tay khô gầy đưa xuống, túm lấy tà áo choàng và nâng cao lên một chút, tránh để lớp vải quý giá chạm vào vũng máu đang bắt đầu đông đặc lại trên nền gạch.

Bà tiếp tục tiến sâu vào hành lang hẹp. Bước chân bà lách qua những vệt bùn bầy nhầy bên dưới, đôi ủng đen luôn tìm những khoảng gạch khô ráo để đặt xuống. Khi đứng trước ngưỡng cửa phòng thẩm tra, nơi thi thể tên lính gác nằm chắn ngang lối vào với vết thương sâu hoắm ở cổ, bà lão chỉ nheo mắt thở dài. Bà dùng mũi giày đẩy nhẹ tà áo choàng sang bên để không vướng vào tay gã lính, rồi bước qua vật cản một cách gọn gàng.

Vẫn ưa sạch sẽ như thường lệ. Tên lính thầm nghĩ.

Khi bà bước vào vùng sáng yếu ớt của chiếc đèn dầu trong phòng thẩm tra, Kaine đang đứng dựa lưng vào tường bỗng thẳng người dậy. Gã đưa tay lên vành mũ, thể hiện cử chỉ chào hỏi đầy trang trọng.

“Buổi tối tốt lành thủ thư. Rất tiếc vì phải gặp lại bà trong hoàn cảnh chẳng mấy thơ mộng thế này.”

Lời chào của Kaine mang theo sự mỉa mai cay đắng đối với số phận. Mới chỉ hai tiếng trước, gã còn thấy bà ngồi chăm chú đọc sách sau quầy gỗ mun ở tiền sảnh thư viện.

Bà lão gật đầu đáp lễ, gương mặt phẳng lặng tựa mặt nước hồ không gợn sóng. Với tư cách một Trị Liệu Sư được Tòa Thánh trọng dụng, bà luôn giữ cho mình trạng thái bình tĩnh mỗi khi đặt chân đến hiện trường.

“Thế, cậu cần ta chữa trị cho ai?”

Thay vì trả lời, gã hướng điểm nhìn về phía thi thể chắn ngang cửa vào.

“Nhờ bà xem qua tình trạng cậu ta trước.”

“... Được thôi.” Bà từ tốn rút hai tờ giấy vàng trong túi áo để ngăn cách ngón tay mình tiếp xúc với hiện trường. Sau đó nhẹ nhàng xoay đầu tên lính sang bên. Trong một lúc, bầu không khí trong trạm gác đông cứng lại, chẳng có ai nói gì. Mọi người hiện diện ở đó đều chú tâm quan sát, chờ đợi tiếng giấy sột soạt rồi dừng hẳn.

Sau khi khám xét sơ bộ, bà đứng dậy, lắc đầu ngao ngán.

“Nhát đâm bằng vật nhọn có đầu lưỡi liềm xuyên qua động mạch, và có vẻ chỉ thực hiện một lần duy nhất. Tuy vẫn cách điểm tử xài phân nhưng vẫn đủ tước đi mạng sống.”

Kaine đã đoán trước được câu trả lời, dù vậy hy vọng mong manh của gã vẫn tồn đọng trong tâm trí. Khi nghe Trị Liệu Sư giỏi nhất phố cảng tuyên bố, gã chỉ còn biết chấp nhận.

“Ngoài vết thương ra, bà còn phát hiện gì khác nữa? Bất cứ dấu vết nào của dị năng?”

Bà bình thản ném hai tờ giấy xuống sàn. Ngay khi tiếp xúc với máu, lớp giấy thô nhanh chóng thấm đẫm sắc đỏ, dần co rút và quăn lại thành những mẩu vụn sẫm màu. 

“Trước tiên chỉ có thế thôi. Cậu không gọi ta chỉ để khám xét thi thể đâu nhỉ?”

Khi tên chỉ huy ra hiệu, Sebastian liền lấy ra một chiếc khăn tay dính máu đưa cho bà.

“Nhờ bà thực hiện Truy Vết hung thủ.”

Trong khoảnh khắc những ngón tay nhăn nheo của vị Trị Liệu Sư chạm vào lớp vải thô, bà lập tức nhận ra sự bất thường. Một nụ cười chế giễu hiện lên trên gương mặt già nua khi bà hiểu rằng kẻ thủ ác dù ra tay tàn khốc và gọn gàng đến đâu, cũng đã vô tình để lại sợi tơ định mệnh tố giác chính hắn. Đó là một sai lầm chết người mà sự tự tin thái quá thường mang đến.

Bên ngoài trạm gác, màn đêm bắt đầu buông xuống phố cảng Rotterdia, kéo theo những dải sương mù mang vị muối biển len lỏi vào từng con hẻm nhỏ. Tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền đằng xa vọng lại, hòa cùng tiếng gió thổi qua những khe hở của mái ngói đỏ. Bên trong căn phòng, ngọn đèn dầu treo trên móc sắt khẽ chao lượn, hắt lên vách tường những bóng đen nhảy múa chập chờn, khiến không gian vốn đã chật hẹp càng trở nên ngột ngạt hơn.

“Sẽ nhanh thôi.”

Bà đặt chiếc khăn tay dính máu lên mặt bàn gỗ, rồi rút từ trong túi đeo ra một lọ sứ nhỏ chứa loại bột mịn màu xám tro. Sau đó rắc một lớp mỏng lên vệt máu khô, dùng đầu ngón trỏ xoay tròn theo chiều kim đồng hồ, tạo ra những âm thanh sột soạt đều đặn. Khi lớp bột thấm dần vào thớ vải, bà tiếp tục lấy ra một cây kim bạc, châm vào đầu ngón tay mình để lấy một giọt máu tươi, nhỏ xuống tâm của vệt máu trên khăn.

Ngay khi hai dòng máu tiếp xúc, liên kết tâm linh bắt đầu hình thành. Máu của Trị Liệu Sư đóng vai trò vật trung gian, dùng sinh mệnh của chính bà để đánh thức những tàn dư linh hồn còn sót lại trong vết máu của hung thủ. Hai nguồn năng lượng vốn xa lạ giờ đây bị cưỡng ép giao thoa, tạo ra một sợi dây liên kết vô hình xuyên qua không gian. Những tia khói đỏ li ti bốc lên, không tan vào không khí mà bắt đầu kết lại thành nhiều chuỗi xoắn kép, khẽ dao động xung quanh và luôn hướng trục về phía cửa ra vào.

“Cần bao lâu để xác định vị trí của hắn?” Kaine không kìm được thôi thúc trong lòng mà hỏi. Gã chỉ thấy bà Trị Liệu Sư đang nhắm mắt, chẳng hề cử động dù chỉ một ít. 

“Nếu không có bất trắc gì thì cần 22 tiếng nữa.” Nói rồi bà mở mắt ra, hoàn tất quá trình niệm phép trong đầu. 

Bọn lính đứng từ xa cũng bất ngờ vì những chuỗi xoắn kép bắt đầu phát triển, chúng dần dài hơn và đang di chuyển xuyên qua mọi vật thể.

“Này, chuyến tàu gần nhất khởi hành khi nào?”

Tay lính chuyên xếp lịch vận chuyển hàng hải vội lấy ra quyển sổ, xem xét cẩn thận lịch trình di chuyển khỏi phố cảng. “Chuyến tàu chở hàng Vespera sẽ rời cảng trước lúc ba giờ sáng ngày mốt thưa ngài.”

“... Vẫn kịp thời gian trước khi hắn ta bỏ trốn.”

Tuy vậy một tên lính vẫn thấy hơi lo lắng, bèn hỏi: 

“Có cần phong tỏa bến cảng không thưa ngài.”

“Không cần” Kaine thẳng thừng trả lời. 

“Nhờ bà hết đấy.” Gã yêu cầu một tên lính chăm sóc Trị Liệu Sư cho đến khi cuộc Truy Vết được triển khai hoàn thiện. Vì cần điều hòa giữa hai linh hồn nên bà phải canh chừng những chuỗi xoắn kép này suốt cả quá trình.

Chờ đợi tiếp cũng chẳng được gì, gã quyết định ra khỏi trạm gác. Tay phụ tá Sebastian thấy vậy cũng đi theo. Cuộc trò chuyện từ đám lính phía sau dần bị bỏ lại, chỉ còn tiếng xào xạc của tán cây ngoài sân đang chuyển mình theo gió.

Màn đêm của bầu trời Rotterdia trải dài vô tận, nuốt chửng những tàn dư cuối cùng của sắc đỏ hoàng hôn. Từng nhịp thở gã hắt ra thành những làn khói mỏng trong không khí buốt giá. Sự tĩnh lặng của đêm đen cứ như một áp lực vô hình, đè nặng lên vai người chỉ huy vốn luôn tự hào về quyền kiểm soát của mình.

Kaine vô thức đưa tay vào áo. Ngón tay gã mò mẫm trong lớp vải lót, tìm kiếm cái cảm giác quen thuộc của bao thuốc giấy. Nhưng sau một hồi sục sạo, gã mới nhận ra bản thân đã cai thuốc từ rất lâu.

Sebastian tiến tới, giữ một khoảng cách vừa đủ để tôn trọng không gian của cấp trên. Gã quan sát đôi vai đang căng cứng của Kaine, hiểu rõ cái sự im lặng đáng sợ này là dấu hiệu của một cơn bão trong lòng đang bị nén chặt.

“Cậu còn điếu thuốc nào không?”

Thay vì trả lời, tay phụ tá lấy ra một điếu thuốc lá từ trong túi, châm lửa và đưa cho Kaine.

“Cảm ơn nhé.” Kaine hít một hơi sâu, để vị đắng ngắt tràn vào phổi, làm dịu đi những suy tính trong đầu. Gã từ từ thở ra, mắt dõi theo làn khói đang tan dần vào khoảng không.

“Ta đã từng thích khung cảnh này.”

Kaine nhớ về những năm tháng trẻ thơ, khi cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ, gã vẫn ngồi bên bàn với chồng sách cao ngất. Trong khi đám bạn đồng trang lứa mơ màng trên giường, gã tận hưởng sự tĩnh lặng tuyệt đối hòng học thêm nhiều kiến thức mới. Lúc đó, đêm đen đối với gã là một món quà, là khoảng thời gian dư thừa mà gã tận dụng được để vươn lên dẫn đầu. Gã từng tự hào vì mỗi khi mặt trời mọc, gã đã bước xa hơn kẻ khác một quãng dài.

“... Giờ nghĩ lại mới thấy hồi đó suy nghĩ trẻ con thật.”

Nhưng khi màu áo lính đè nặng lên vai, quan điểm của Kaine đã hoàn toàn thay đổi.

Nó không còn là kho tàng tri thức, mà trở thành tấm màn che đậy cho lũ chuột nhắt bẩn thỉu. Những kẻ báng bổ đều chọn bóng tối ban đêm làm hang ổ. Chúng nhởn nhơ hoạt động, bò trườn và gặm nhấm trật tự mà tổ tiên dày công xây dựng.

Gã nhìn điếu thuốc cháy dở giữa hai ngón tay, đốm đỏ nhỏ bé này đang chống chọi lại với bóng đêm như chính gã vậy.

“Thực ra… tôi cần báo cáo ngài chuyện này.” Sebastian lên tiếng.

“Hửm?”

“Cậu lính tử nạn vốn luôn giữ một cuốn nhật ký bên người, nhưng chúng tôi lại không tìm thấy nó. Ngay cả súng của cậu ta cũng đã bị lấy mất.”

“Ừm.” Gã dụi tắt điếu thuốc dưới đế giày, nghiền nát những tàn tro cuối cùng. 

“Cậu hãy đánh một giấc thật ngon, vì tối mai sẽ là cuộc săn lùng dài đấy.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!