01: Cello

Chương 03: Sắc Màu và Ngọn Lửa

Chương 03: Sắc Màu và Ngọn Lửa

Ngày chú chim nhỏ dám cất cánh, liệu khi ấy gió có đổi chiều? 

Tôi chẳng biết, rằng ngày hôm đó bên trong tâm hồn tôi chất chứa điều gì. Liệu nó có đau, hay nó có chua xót không? 

Trong suốt quãng thời gian còn lại, tôi chỉ biết quay lưng và né tránh mẹ mình. Có điều gì đó trong tôi, một cảm giác thật khó diễn đạt bằng lời. 

Buổi chiều hôm nay đã có một chiếc xe ngựa trang trọng đợi sẵn bên dưới kỹ viện, đó sẽ là thứ đưa tôi ra khỏi nơi này. 

Lần đầu tiên, bản thân được phép bước ra khỏi khu phố đèn đỏ sầm uất đã từng lớn lên. Lần đầu tiên, tôi thấy được vẻ đẹp của khu thủ đô Vương Quốc loài người, một nơi tràn ngập ánh sáng, chẳng chút thối rửa. 

Nó thật đẹp. 

Ấy vậy mà trong suốt chuyến đi, tôi lại chẳng thể mỉm cười khi nhìn khung cảnh xanh tươi đó qua khung cửa kính xe ngựa. Nó thật đẹp, nhưng cũng thật xấu xí. 

Có lẽ vì đã ở trong một cái giếng dơ bẩn quá lâu, mà thành ra bản thân lại bị ngột ngạt bởi không khí trên miệng giếng. 

Quanh năm ăn thịt thúi, nên lần đầu được hửi mùi thịt thơm lừng hơi không quen. 

Nực cười thật. 

Bản thân chỉ có thể nhìn vào bản thân mình trên chiếc gương cầm tay, rồi lại thầm chế giễu con nhỏ bên trong đó. 

"Chào mừng nàng đến dinh thự của ta."

Gương mặt đầu tiên xuất hiện ngay trước khi tôi đến cửa dinh thự, không ngờ lại là chủ nhân của nơi này. Con trai cả của gia tộc Tera, Nerma. 

Anh ta không chỉ chi trả một số tiền lớn, mà hơn hết và nhờ gia tộc của mình làm hậu thuẫn cho kỹ viện nhà tôi về sau này. 

Một giao kèo quá tốt, thế mà ngay từ đầu mẹ tôi không chốt luôn, bà ấy sợ tôi tổn thương thiệt hả? 

Sau đó Nerma mời tôi vào tham quan dinh thự, ở nơi này chỉ có vài gia nhân, song lại chỉ có hai binh lính hộ vệ gác cửa. Một dinh thự khá lớn, đúng là lũ nhà giàu, con trai cả chưa có tí sự nghiệp nào lớn mà đã hậu thuẫn thế rồi. 

"Còn đây là phòng khách."

Sau khi dẫn tôi tham quan phòng ăn đến phòng tắm, tiếp đó anh ta dẫn tôi đến một phòng khách sang trọng được thiết kế khá lãng mạn. 

Song, thứ tôi để ý lại là một cây dương cầm to lớn nằm đơn côi bên gốc phòng. Với một đứa mang Thiên Mệnh liên quan đến nhạc cụ, đương nhiên tôi có hứng thú to lớn với thử đó. 

Chỉ là, bản thân không biết chơi. Trong số nhiều nhạc cụ tôi có thể tạo ra, thì duy nhất vĩ cầm là bản thân chơi thành thạo nhất. 

"Em sao thế?"

Dường như việc tôi nhìn chằm chằm vào cây dương cầm một lúc lâu khiến cho Nerma hơi khó hiểu. Anh ta ngay lập tức đưa tay đến gần và chạm vào vai tôi, điều đó khiến bản thân tôi lại giật nảy mình về phía sau. 

"Em... Chỉ đang rất vui vì ngài chu đáo với em như thế này."

Bản thân chỉ có thể gượng cười sau khi vừa hành động một cách lố lăng như thế. Nhưng phải chia sẻ thật lòng, rằng tôi không có kinh nghiệm với đàn ông một chút nào. 

"Nàng không cần dùng kính ngữ đâu, dù sao thì từ bây giờ ta cũng sẽ là..."

Một bàn tay được đưa tới, bàn tay đó chạm nhẹ vào eo tôi. Một sự rùng mình kéo đến, khiến bản thân vô thức tách ra khỏi người đối diện và chùn bước về sau. 

"Em muốn xem qua phòng ngủ nữa...!"

"Vậy sao?"

Sau cùng thì tên đó cũng tha cho tôi, hắn tiếp tục đi trước để dẫn đường và để tôi theo bước. 

Tên này, mặc dù ngoại hình trông cũng gọi là đẹp mã đi, nhưng nói thật thì với tôi lại chẳng có tí cảm giác hứng thú nào hết. 

Chả lẽ, tôi không thích đàn ông sao?! 

Khi được dẫn đến phòng ngủ, điều đầu tiên khiến tôi khá e dè, đó là căn phòng này thực sự quá sang trọng. 

Sau này tôi sẽ ở với anh ta, nghĩa là sẽ ở chung giường. Nghĩ thôi cũng thấy mệt mỏi, cơ mà chẳng thể quay đầu được khi đã ở đây rồi. 

Trong khi tên mãi giới thiệu những chiếc bóng đèn độc đáo anh ta trưng bày, thứ làm tôi để tâm chỉ có đống giấy tờ trên bàn làm việc ở góc phòng. 

Tôi đưa tay chạm lên những tờ tài liệu đó, xem qua kĩ càng từng dòng chữ một. 

Đây là... sổ sách kế toán và chứng nhận giao dịch nhiều món hàng khác nhau. 

Song có một thứ khiến tôi khá bận tâm, nơi được giao dịch lại liên quan tới tổ chức buôn nô lệ. Mua trang sức ở một chỗ như này, lạ thật? 

"Chỉ là mớ giấy tờ cũ kĩ thôi."

Chợt, một bàn tay tiến đến và xua đi đống giấy tờ bên bàn sang một bên. Nerma ma nắm lấy tay tôi, rồi anh ta lại nở ra một nụ cười trông thật giả tạo. 

"Ta muốn cho em xem một bất ngờ."

Sau đó anh ta lấy ra một chiếc hộp to bằng một cái gối nằm gần đó. Khi anh ta mở ra, một mớ trang sức lấp lánh xuất hiện khiến tôi có hơi choáng ngợp. 

Quả nhiên là quý tộc, anh ta thực sự có thể cho một người vợ chưa cưới nhiều đồ đắt đỏ đến cỡ này ư? 

"Từ bây giờ, tất cả chúng đều là của em."

Thật lòng, tôi không hiểu vì sao anh ta thích tôi đến vậy. Đó là do ngoại hình, hay tôi thực sự có điều gì đặc biệt? 

Có lẽ, chẳng phải ý nào trong số đó. 

Khi nhìn vào đôi mắt của anh ta, tôi cảm tưởng như thể mình đang nhìn vào một con sói hoang khát dâm. 

Tôi thực sự không có tí cảm tình nào với người này. Nhưng số tiền anh ta bỏ ra có thể nuôi sống cả kỹ viện của mẹ tôi trong vài năm tới, chỉ thế thôi là đủ để tôi từ bỏ tương lai của mình. 

Ngay từ đâu, khi được định sẵn là một kỹ nữ... Tôi chỉ có thể ở khu đèn đỏ, ở mãi trong đống bùn lầy. 

"Em thực sự rất hạnh phúc."

Bản thân tôi đã được học cách nói dối từ khi sinh ra. Lời nói dối là để bảo vệ bản thân, để lấy được sự tín nhiệm từ người khác... Dù cho, trong lòng chẳng hề mong muốn. 

 Ngồi xuống chiếc ghế gần đó, triệu hồi cây vĩ cầm trên tay và chơi một cách chậm rãi. 

Mỗi lần căng thẳng hay buồn bã, tôi đều dùng thứ này để trút bỏ bầu tâm sự. Thứ này, giống như một lời nói thật thay cho tâm hồn đầy dối trá tôi mang vác. 

Từng âm rung trong tiếng đàn tạo ra như nhịp đập, thay cho lời trái tim muốn bộc bạch. 

Với thứ này, tôi có thể làm tất cả...

"Mei."

Vậy nên, nếu như ai động đến thứ tôi luôn tôn thớ ấy... Ngăn tôi chơi, cấm cản tôi tiếp tục sáng tác... Tôi thề rằng mình sẽ giết chết hắn ta, không để xác kẻ đó một chút nguyên vẹn nào! 

"Em không cần thứ này đâu."

Hắn ta nắm lấy cây vĩ, kéo xuống bên dưới một cách nhẹ nhàng nhưng đầy tàn nhẫn. 

Đối với hắn, thứ tôi đang làm có lẽ chỉ là một sở thích. Nhưng hắn làm sao biết, rằng cả cuộc đời của tôi thuộc về cây đàn này chứ! 

"Đôi mắt hai màu của em rất đặc biệt... Em chỉ cần, lên giường với ta thôi."

Hắn ta đưa tay đến cằm tôi, giữ lấy và nâng lên đôi chút. Để rồi hắn ta sát lại gần, đưa bờ môi của mình đến gần. 

Có lẽ, tôi chỉ nên ngồi im đêt mặc hắn ta chơi đùa cơ thể ngọc ngà này. Có lẽ, tôi chỉ nên là một cô gái yếu đuối luôn suy nghĩ cho người mẹ đã từng nuôi nấng mình bấy lâu. 

Có lẽ, nếu nhịn nhục một chút thôi thì tôi sẽ được sống cuộc đời của một quý tộc. 

Nhưng... Hắn ta, đã động đến lòng tự trọng của tôi, vậy thì tất cả sẽ không còn là "có lẽ" nào nữa!

"Câm mồm đi, thằng rác rưởi."

Đôi tay tôi siết chặt cây vĩ, nắm chặt nó như thể muốn bóp nát. Chẳng biết từ bao giờ, cây vĩ vốn chỉ dùng để chơi nhạc giờ đây lại sắt như thép, dễ dàng đâm xuyên lòng ngực một gã đàn ông. 

Máu chảy đã chảy, chúng tuông trào một cách chậm rãi mà rơi xuống mặt đất, tạo ra âm thanh nhỏ giọt không đồng điệu. 

"Mày--?!"

Ngay khi tên Nerma bày ra vẻ mặt dữ tợn và muốn gầm lên, tôi ngay lập tức sút chân thẳng vào hạ bộ của hắn ta, khiến hắn ngã lăn vài vòng về phía sau. 

Bản thân vẫn siết chặt cây vĩ trên tay, một chút cũng không nơi lỏng. Cảm tưởng, nếu đây là một thanh kiếm thì tôi cũng có thể nắm chặt nó như thế này. 

Mà, giờ đây thứ này đã "ăn" phần phẫn nộ trong tôi, nên có vẻ như nó đã hoá thành một món vũ khí có thể gây sát thương. 

"Tao đã mua mày với giá rất cao... Biết phận đi, con điếm!"

Nerma gào lên, trong ánh mắt hắn ta chất chứa sự phẫn nộ. Mà, nếu tôi là hắn ta, có lẽ bản thân cũng có một cảm xúc tương tự. 

Hành động của tôi lúc này đang là cố tình hạ sát, nó là một hành động đầy bồng bột. Thú thật, khi cơn giận lên đến đỉnh điểm, lí trí trong tôi đã để cảm xúc thay phần trị vị. 

Và cảm xúc, luôn hành động theo cảm tính. 

"Sủa lắm thật."

Tôi bước đến phía trước mặt Nerma, giương cây vĩ lên như thể đang giương cao một thanh kiếm sắt bén. 

Lỡ rồi, đâm lao thì phải theo lao. Giải quyết hậu trường để sau, cố gắng trốn nhanh nhất có thể khỏi đất nước này là được. 

Ngay khi tôi định vung kiếm xuống, bất ngờ có một luồng khí nóng rực khiến bản thân bất giác lùi nhiều nhịp về sau. 

Bây giờ là trời tối, trời không lạnh thì cớ sao lại nóng chứ? 

Đó là khi tôi dần nhận ra, rằng nhiều dải mây màu đỏ bắt đầu xuất hiện xung quanh cơ thể Nerma, để rồi những đóm lửa nhỏ dần to xuất hiện quanh người hắn. 

Đây là Thiên Mệnh của hắn ta sao?!!

Điên rồi! Hắn ta trong tình trạng mất máu nghiêm trọng nhưng vẫn cố gắng kích hoạt một Thiên Mệnh mạnh đến thế... Thế thì, sớm muộn chat khác nào một quả pháo hoa sắp nổ tung. 

"Ngài Nerma, có chuyện gì vậy?!"

Từ bên ngoài, có nhiều tiếng đập cửa vang lên. Và chẳng đợi hồi đáp, hai người lính gác đẩy cửa vào với những thanh kiếm sắt. 

Song, bản thân họ lại trở nên cứng đờ người khi thấy cảnh tượng một con người đang chìm trong vòng xoáy lửa nóng. 

Chợt, từ trong vòng xoáy lửa lan ra một ngọn lửa lớn kéo đến và bao chùm lấy hai người lính, nuốt chửng họ trong sự đau đớn và nóng rát. 

Điển rồi, hắn ta đã mất kiểm soát và rồi lại quay sang giết người của mình! 

Điều tôi có thể làm bây giờ là tìm cách trốn thoát, việc ở đây thêm lâu chỉ có tổn hại thêm cho bản thân. 

Tôi xoay người tìm lối thoát và ngay lập tức nhận ra chiếc cửa sổ mở phía sau. Song, khi chạy đến tôi lại chẳng dám nhảy xuống. Bởi lẽ bên dưới mặt đất cách nơi này khá cao, nếu nhảy xuống thì chả khác nào tạm biệt đôi chân. 

Nhưng đành liều thôi! Ở đây thì thân xác có khi còn không có để sống ấy chứ! 

May thay bên dưới có một bụi cây, mong rằng nó sẽ giúp tôi thoát nạn. 

Cứ thế, tôi gieo mình xuống bên dưới và để lưng tiếp đất trước thay vì dùng chân để giảm áp lực tối đa. Cú nhảy diễn ra quá nhanh, đến nỗi tôi còn chưa kịp cảm nhận cơn gió tràn vào người đã thấy mình nằm một đống bên dưới bụi cây. 

Không tí xây xác, kì tích thật! 

Bỏ qua chuyện thần kì đó đi, trước hết là phải ráng chạy cái đã! 

Tôi cố đứng dậy ngay lập tức, cố gắng dẫu cho cơ thể vẫn chưa định hình lại sau cơn đau nhứt tức thì. 

Vừa đi được ba bước, tên đó lại hoá điên và xuất hiện. 

Hắn ta lao ra khỏi cửa sổ sau khi hất văng một mảng tường lớn, nhảy vồ xuống đất và tạo ra chấn động như một con tinh tinh. 

Nerma đứng dậy, đôi mắt và miệng hắn ta thực sự đang thét ra lửa đúng nghĩa đen. Tên này, thực sự đang bị nhấn chìm trong lửa của chính hắn rồi! 

Thiên Mệnh liên quan đến nguyên tố thực sự rất khó kiểm soát, thông thường thì nó chỉ rơi vào tay quý tộc. Song, nguyên tố lửa thì tỉ lệ lửa chiếm cực kì ít. 

Nên có thể nói, tôi xui lắm mới gặp tên này!

"Con điếm chết tiệt!"

Ôi trời, tên này dù mất trí rồi nhưng vẫn cố chửi tôi. Xem ra nếu như không giết được tôi, nguyên nhân chính khiến hắn ta bộc phát cơn cuồng nộ thì e rằng hắn sẽ không dừng lại. 

Bây giờ chỉ còn cách đối diện, không thể chạy được với cái thể trạng chậm chạp này đâu! 

Giết, hoặc bị giết thôi. 

Mặc kệ hắn ta to tiếng chửi, bản thân tôi vẫn sống bình thản như một kẻ lí trí. Tôi đưa tay về phía trước, nhắm đôi mắt lại và tập trung vào thức hải. 

Dẫu rằng Thiên Mênh của tôi vốn không được sinh ra để chiến đấu, vốn không thể tạo ra điều khác biệt. Thế nhưng, trên đời chẳng có gì là không thể... Nếu như không dám đánh đổi. 

Những dải mây đa sắc màu mà tôi đã và đang nhìn thấy kia chính là chìa khoá, và nếu nắm bắt chúng... Có thể sẽ là thay đổi cả trời không. 

"...Chó chết!"

Cứ chửi đi, gì đó là thứ duy nhất mày có thể làm đó, thằng ranh. 

Bên trong thức hải, tôi đang cố tìm ra một "phép màu". Cần một thứ để dập tắt đi ngọn lửa kia, và rồi thứ ánh sáng phía cuối con đường đã xuất hiện. 

Mở đôi mắt ra, nhìn thẳng về phía tên điên loạn kia, tay tôi đã nắm chặt lấy cây vĩ cầm màu xanh lam nhạt. 

Đưa mình vào thế, nắm lấy cây vĩ và bắt đầu chơi mà không chút do dự. 

Tiếng đàn cất lên, từ nhẹ nhàng ở phần mở màn rồi lại biến chuyển như một cơn gió tuyết. Tôi đưa mắt, nhìn về phía những dải mây kia, chúng có nhiều sắc màu, thế nhưng tôi chỉ cần một màu duy nhất... Đó là màu xanh lam, tương trưng cho sự giá lạnh. 

Nếu như những gì bản thân hiểu là đúng, thì các dải mây tương trưng cho "ma lực", một khái niệm mơ hồ được truyền bá bởi các pháp sư. Chúng có màu sắc, vì chúng tượng trưng cho các nguyên tố trong tự nhiên. 

Chúng vây quanh những Thiên Mệnh, và trở thành một phần của khối động cơ. 

Theo tiếng đàn, những dải mây màu xanh lam dần tiến về đây khi tôi cố gắng tượng tưởng ra một quả cầu tuyết trong tâm trí. Nén nó lại, giữ nó lại và rồi thả nó ra. 

Khi những dải mây tập trung quanh cơ thể, nó như thể chảy vào cây đàn của tôi đang chơi. Ngay tức khắc, những vòng tròn ma thuật màu xanh lam hiện hữu dưới chân tôi, chúng xếp đan xen nhau, không hình vẽ vào tương tự hình vẽ nào. 

Tiếp đó, sau quá trình nén và giữ... Ta phải "xả". 

Bên cạnh cơ thể đang bốc hoả của Nerma lúc đó chợt xuất hiện những tảng băng nhọn ghim chặt cơ thể hắn ta lại, mũi nhọn của tảng băng đâm vào cơ thêt khiến kẻ mất trí đó thét gào. 

"Vẫn không thể giết!"

Dù rằng đã thành công, nhưng mọi thứ vẫn chưa thể đủ. Thú thật, việc tưởng tượng khó hơn những gì ta có thể nói ngoài miệng. 

Tôi đã cố gắng tưởng tượng ra viễn cảnh hàng loạt cái gai băng ghim vào ngươig kẻ địch, nhưng kết quả lại khác xa. 

"Chó chết!!"

Như tôi đoán, việc này chỉ khiến Nerma càng trở nên điên loạn hơn. Ngọn lửa quanh hắn bùng phát lên, nuốt chửng những tảng băng xung quanh, đồng thời phá tan những vòng tròn ma thuật bên dưới chán tôi thành các mảnh tuyết trắng. 

Không ổn, không ổn một tí nào hết! 

Cơ thể Nerma đang càng trở nên rực cháy hơn, hắn ta như thể đang biến mình thành một cái pháo hoa chuẩn bị được bắn thẳng lên trời để toả sáng. 

Biết là không phải lúc giỡn, nhưng hắn ta bắt đầu phình to sắp nổ như một con cóc đang hít thở rồi kìa!

Bây giờ tôi hoàn toàn không thể giết Nerma, càng không thể trốn thoát. Hơn hết là hắn ta sắp phát nổ, phạm vị chẳng thể biết là bao nhiêu. 

Bây giờ, chỉ còn một kế sách để tự cứu... Chính là tự hoá băng chính mình. 

Dẫu cho cách này quá liều lĩnh, vì không biết tôi có thể tự thoát khỏi băng thuật do chính mình tạo ra hay không... Nhưng bây giờ, còn cách nào nữa đâu. 

Quyết đoán lên, Mei! 

Tôi bắt đầu chơi nhạc lại sau vài nhịp dừng do dự, dùng hết tốc lực để biến bản giao hưởng trở nên đầy giông bão. 

Cần nhiều hơn nguồn ma lực, cần nhiều hơn nữa! 

Trong lúc thu hút ma lực, tôi còn phải tưởng tượng ra ma thuật mình phải thực hiện. 

Phải là bộc mình trong cơ thể, đống băng từ bên ngoài chứ không phải bên trong.  

Lớp băng phải dày, nhưng cũng phải vừa đủ để nguồn nhiệt toả ra tự Nerma có thể giúp cho tảng băng tan chảy. 

Nếu như tất cả các linh kiện không ăn khớp, toàn bộ khối động cơ sẽ vỡ vụn. 

Cuối cùng, một vòng tròn ma thuật đã xuất hiện ngay bên dưới chân tôi. Một luồng khí lạnh cuộn quanh cơ thể tôi ngay tức khắc, biến cho làn da trở nên bỏng rát. 

Mặc dù sẽ có nhiều rủi ro thân xác, nhưng... Phải đặt mạng sống lên tiên quyết. 

Chỉ trong phút chốc sau đó, cảm giác như xúc giác của tôi từ chối nhận thức, hoàn toàn mất đi cảm giác... Và đó là lúc tôi nhận ra, rằng mình đã chìm trong chính lớp băng mà mình tạo ra. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!