Một điều dễ hiểu, rằng con người thường có xu hướng chối bỏ những điều nằm ngoài tầm hiểu biết của họ.
Ta có thể bình thường hoá việc thấy phép thuật, những thanh kiếm phát quang, nhưng không thể dễ dàng chấp nhận việc một con rồng bất thình lình xuất hiện ngay giữa phòng.
Và với những hiện tượng tưởng chừng như chỉ có trong truyện siêu thực, thì việc đấy càng khó chấp nhận hơn.
"Không thể nào đâu nhỉ?"
Nói thật là tôi khá rén khi thấy một cuốn sách đang nhả ra mấy dải mây đa sắc kì quặc kia, đến mức bản thân còn chẳng dám đụng tay vào mà chỉ lấy chiếc gậy dài gần đó để khẽ chạm vào.
Chắc không phải là tôi vừa khai thông cho thế giới này đâu nhỉ?! Làm gì có chuyện chỉ mở một cuốn sách mà sang hôm sau thế giới lại đột phá lên cảnh giới mới hay gì đó tương tự được!
Nhưng nếu không phải, thì tại sao thứ này lại xuất hiện ngay trước mặt tôi lúc này?
Mọi thứ quá đỗi mơ hồ, nhưng tôi hiểu rằng nơi mình đứng không phải một giấc mơ hư huyễn. Nó là thực tại, vì tôi có thể cảm nhận sự sống qua nhịp tim đập mạnh trong lúc căng thẳng.
Một lần nữa, tôi liếc mắt về phía chiếc gương lớn đặt trên bàn trang điểm. Từ hình ảnh phản chiếu từ chiếc gương, một đóm sáng vàng kim vẫn hiện hữu rõ trên con mắt trái của tôi.
Việc bản thân cố gắng nhắm con mắt đó lại cũng không khiến những hình ảnh mơ hồ trước mắt tan biến, chứng tỏ nó đã tác động lên toàn bộ thị giác tôi có.
"Đây rõ một lời nguyền."
Bản thân chỉ biết than trách số phận, rằng ông trời đã đẩy cho tôi một siêu năng lực chả biết có tác dụng gì.
Tôi hồi nhỏ khá thích nghe truyện ma, và thường tò mò xem là vì sao mấy thầy pháp luôn thấy được người âm. Dù lớn lên biết rõ đấy là trò bịp, nhưng nếu có thiệt thì chắc mấy ông thầy pháp cũng có cảm giác nhìn được thấy thứ siêu thực như tôi lúc này nhỉ?
Sau khi ngồi gục mặt lên gục mặt xuống trên giường hồi lâu, cuối cùng tôi cũng từ bỏ việc tự hành xác bản thân.
Đầu tiên cần xác nhận xem coi thứ mình được cho là thứ gì, tôi đã có vài suy đoạn nhưng bây giờ vẫn cần bằng chứng để kết luận.
Tôi cầm cuốn sách ma thuật kia lên và đem đi cất, sau đó đến trước gương và chỉnh lại phần mái tóc sau cho che đi con mắt trái.
Những dải mây trong căn phòng tôi dần di chuyển sau khi cuốn sách ma thuật được đóng kín, chúng hệt như lũ mối cánh khi mất đi nguồn sáng vậy.
Có điều, quy luật di chuyển của những dải mây này trông rất "sống", ý tôi là chúng hệt như đang đi kiếm tìm điều gì đó chứ không hẳn là chỉ lơ lửng giữa không trung.
Tôi cứ thế đi theo những dải mây ra khỏi phòng, cứ thế hướng xuống phía dưới kỹ viện, nơi đang có những kỹ nữ múa ca giữa tiếng sáo ngọt dịu.
"Quả nhiên, có gì đó rất kì lạ."
Tôi tựa mình vào thành cầu thang, thầm nghĩ khi nhìn về phía người phụ nữ đang say sưa với chiếc sáo màu xanh lam bên môi.
Bên cạnh mẹ tôi có rất nhiều dải mây vây quanh, và những dải mây khác trong không trung trông như thể đang kéo về phía bà ấy.
Khác với những người đang xem văn nghệ, hay những kỹ nữ đang múa ca với trang phục lộng lẫy bên dưới... Thứ các dải mây "để ý" chỉ duy nhất là mẹ tôi, người đang nắm trên tay chiếc sáo.
Xem ra, việc này có liên quan mạnh mẽ đến Thiên Mệnh... Hoặc, nó liên quan mạnh mẽ đến ma thuật.
Dù không thể chắc chắn vế hai, nhưng cũng không thể loại bỏ suy đoán đó. Mẹ tôi đang sử dụng âm nhạc để tạo ra "mị lực", nó chính xác là một dạng hiệu ứng có tính chủ động nhằm tác động lên con người. Giống với loài "Dâm ma", có khả năng mê hoặc, thì khả năng mà mẹ tôi đang tạo ra từ chiếc sáo cũng mang hiệu ứng tương tự.
Có thể nói, chúng giống với ma thuật. Điều là dạng "thôi miên" tâm lí của cá nhân.
Trong lúc mẹ tôi đang biểu diễn, tôi có để ý thấy vài hành động bất thường của gã quý tộc ngồi bên cạnh bà ấy. Lão già với chiếc bụng béo đó đang lườm gì đó về phía ly rượu của mẹ tôi, và chắc chắn nó chẳng mang hướng tốt lành tí nào.
Mặc dù mẹ tôi là người rất cẩn trọng, nhưng đôi khi có những thứ bà ấy sẽ không thể giải quyết bằng cách chối từ được.
Tôi cứ thế bước xuống cầu thang sau khi tiếng sáo tạm ngưng.
"Nàng cứ uống đi, có gì phải ngại."
"Thực sự không được đâu..."
Câu chuyện này thực sự có hơi khó chịu, nhất là việc nhìn một gã đàn ông khác bám víu lấy mẹ mình. Ừ thì tôi chẳng yêu thương thì mẹ mình, nhưng dẫu sao bà ấy cũng nuôi tôi lớn lên nên cũng không thể vô ơn được.
Tôi thở dài với cái cảnh đò đưa một chiều đó, trông khó chịu cả lòng ngực!
Thật xui rủi cho lão già kia, lão ta gặp đúng ngày tôi đang lên cơn.
Đưa bàn tay về phía trước, để rồi những đóm sáng lại tụ trên tay tôi và hoá thành chiếc vĩ cầm màu tím đậm.
Vào tư thế, rồi lay tay kéo nhẹ nhàng, nhưng tiếng đàn ấy lại vọng to như thể muốn phá vỡ tung mặt đất.
Tiếng đàn đau điếng đó phát lên, khiến cho tất cả người có mặt ở kỹ viện này chú ý về phía tôi.
"Cái con ranh chết tiệt kia, mày bị điên à?!"
Lão già quý tộc đó chửi ôm xồm lên, như thể tôi vừa đạp vào cái đuôi chó của lão.
Nào nào, có cắn người thì cũng đừng sủa bậy để người khác để ý chứ?
Đối diện với sự tiêu cực, đôi khi ta chỉ cần nở một nụ cười tự tin và đủ để thêm phần đả kích rồi.
"Mày cười cái chó gì?!"
Bẩn tai quá. Cơ mà không thể sỉ nhục lão ta ở đây, dẫu sao địa vị của ta vẫn cách nhau một trời một vực.
Nhưng dù cho có là cao nhân ở trên đỉnh hay gì đó, động đến người thân của tao... Thì mày xác định con đường chết đi, con chó mặt xệ!
"Thật tệ quá, tôi thấy ngài cứ dí ly rượu độc đó vào tay sếp tôi... Là nhân viên, chả lẽ tôi không được lên tiếng sao?"
Đối với những kẻ càng mất lí trí, ta lại phải càng lí trí để xử lí tình huống. Trong một cuộc đấu thoại, việc ta thể hiện sự bình tĩnh sẽ khiến những người xung quanh có sự đồng thuận với ta hơn.
Phải, vì trong bất kì cuộc đấu thoại nào... Lôi kéo được khán giả về phía ta sẽ luôn là nhất sách.
"Không thể nào, tên đó có còn là quý tộc không vậy?"
"Không ngờ một Tử tước lại xài chiêu dơ bẩn thế này, quả nhiên vẫn là lũ làm ruộng."
Những người xung quanh bắt đầu đổ dồn sự chú ý về phía này, việc tiếng đàn đầu tiên cất lên vốn là để thu hút khán giả.
Giờ thì, chỉ cần diễn xiếc cùng chú chó mặt xệ kia thôi.
"Ăn nói hàm hồ!"
Lão ta vung tay, làm văng chiếc ly rượu định đưa cho mẹ tôi uống ban nãy xuống đất. Ly rượu vỡ tan nát, và phần rượu mang màu tìm nhạt chảy dài đến mũi giày của tôi.
Đúng là một tên gian mảnh, hắn ta hẳn đã hiểu ra là tôi đã thấy hành vi cho thuốc độc vào rượu trước đó nên đã phá ly rượu. Đấy là mánh dùng để khoá chặt chiêu "Mời quý khách uống thử ly rượu đó để chứng minh sự trong sạch".
Khôn ngoan, nhưng vẫn rất nhu nhược.
Ly rượu đã vỡ, nhưng mùi hăng nhè nhẹ vẫn còn vương trong không khí.
Tôi khẽ nhíu mày, rồi bật cười.
“Ngài hấp tấp quá đấy.”
Tôi cúi người, nhặt lên một mảnh thủy tinh còn sót lại dưới chân, trên đó vẫn đọng một giọt rượu tím nhạt chưa kịp chảy khô. Đưa nó lên gần ngọn đèn dầu treo trên cột gỗ, tôi nghiêng nhẹ tay.
Chỉ một thoáng sau—
Một mùi lạ bốc lên.
Hăng... Cay, và gắt cổ.
Không nồng như rượu, cũng chẳng ngọt như mật. Đó là thứ mùi khiến người ta phải cau mày theo bản năng, giống hệt tỏi bị ném vào lửa quá lâu.
Những tiếng xì xào lập tức nổi lên.
“Cái mùi đó là gì vậy…?”
“Tôi từng ngửi qua rồi… ở tiệm thuốc của lão dược sư đầu phố.”
“Không lẽ là—”
Tôi buông mảnh ly xuống, để nó rơi leng keng trên nền đá.
“Thạch tín.”
Giọng tôi vang lên rõ ràng, không cao cũng không thấp.
"Đây là loại độc không màu, không vị. Rất hợp để pha vào rượu.”
Không khí trong kỹ viện như bị ai đó bóp nghẹt.
Gã quý tộc béo kia tái mặt thấy rõ. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán lão, làm bóng cả lớp da nhờn.
“Ngươi— ngươi ngậm máu phun người!”
Lão gầm lên, nhưng giọng đã không còn chắc như ban đầu.
“Chỉ là mùi rượu đổ thôi!”
“Vậy sao?” Tôi nghiêng đầu, ánh mắt cong lại đầy hứng thú.
“Nếu chỉ là rượu, khi gặp lửa sẽ chỉ bốc mùi cồn. Nhưng thứ vừa rồi…”
Tôi đưa tay quạt nhẹ trước mũi mình.
“…là mùi mà bất kì dược sư hay thầy thuốc nào cũng không thể nhầm.”
Một người đàn ông trung niên đứng trong đám đông khẽ lên tiếng, giọng do dự nhưng đủ để mọi người nghe thấy.
“Ta từng học việc trong hiệu thuốc… Thạch tín khi gặp nhiệt đúng là có mùi như vậy.”
Lão quý tộc lùi lại một bước.
Chỉ một bước thôi, nhưng trong mắt tất cả mọi người, nó giống như một lời thú nhận.
“Ngài là Tử tước...” tôi chậm rãi nói tiếp, khóe môi nhếch lên.
“Chắc hẳn ngài biết rõ, trong kỹ viện này có không ít người từng tiếp xúc với thuốc men.”
Tôi liếc nhìn quanh, rồi quay lại nhìn thẳng vào lão.
“Nếu ngài tự tin rằng ly rượu đó vô tội…”
Cho đến lúc này, bản thân tôi không thể ngừng thầm cười, thầm cười một cách đầy phấn khích
“…hay là, mời ngài tự mình uống thử phần còn sót lại?”
Như một con chó chẳng hạn.
Yên ắng...
Một sự im lặng nặng nề, đến mức có thể nghe rõ tiếng tim đập.
Gã quý tộc mím chặt môi, bàn tay run run nắm lấy vạt áo. Ánh mắt lão đảo qua đảo lại, tìm đường lui, nhưng bốn phía chỉ còn lại những ánh nhìn khinh miệt và nghi hoặc.
Cuối cùng, lão bật cười khan.
“Ta không thèm chấp nhất với hạng người như các ngươi!”
Lão quay người bỏ đi, bước chân vội vã đến mức gần như bỏ chạy.
Tôi nhìn theo bóng lưng đó, tiếng cười khẽ bật ra nơi cổ họng.
Khôn thật đấy.
Biết rút lui đúng lúc để giữ mạng.
Tôi quay lại phía mẹ mình.
Bà ấy vẫn đứng đó, ánh mắt phức tạp nhìn tôi, như thể lần đầu tiên nhận ra đứa trẻ mà bà từng nuôi lớn… không còn đơn thuần nữa.
Cả hai nhìn nhau, không nói lấy một lời nhưng thông qua ánh mắt, hai ta đã bày tỏ tất cả những gì muốn nói cho nhau nghe.
Tôi hiểu tất cả những gì bà ấy muốn bộc bạch, chỉ là giờ đây bản thân không có tâm trạng để lắng nghe.
Chợt, một tiếng vỗ tay khẽ vang lên, nó đến từ một chàng thanh niên với bộ trang phục trang trọng. Anh chàng đó bước đến chỗ bọn tôi, cùng với người đàn ông trung niên đã hỗ trợ tôi ban nãy.
Hai vị này, hẳn là quý tộc.
"Tôi là Nerma, rất vui được biết cô nương đây."
Anh chàng đó rất lịch thiệp, biểu hiện cũng vô cùng tinh tế khi đưa tay ra chào hỏi. Trông khá giống người đàng hoàng, chỉ là đối với tôi... Thì người đàng hoàng thường chả lui tới mấy khu đèn đỏ thế này làm chi.
"Còn em là Mei, rất vui được biết đến anh."
Nếu đối phương là quý tộc, tốt hơn nên cư xử đúng mực để sau này không bị làm khó dễ.
Tôi đưa tay ra bắt tay, song cái bắt tay này lại đi cùng một ánh mắt khá khó nói từ phía đối diện.
Xem ra, anh ta đang ưng tôi.
Tiếp đó anh chàng kia lại giới thiệu người bên cạnh mình, chính là cái người tự nhận là có học dược để giúp tôi có thêm tí tín nhiệm ban nãy.
"Còn vị này là Doman, anh ấy là một thương gia nô lệ."
Thương gia nô lệ à, tôi không thích những kẻ làm nghề này lắm. Mặc dù kỹ nữ cũng là kiểu phục vụ cho thú vui của người khác, nhưng tôi vẫn không thích việc ai đó sở hữu một con người như nô lệ.
"Không thể nào, chẳng lẽ công tử đây là con trai cả của Công Tước nhà Tera sao?"
Từ phía sau, mẹ tôi bước đến bên cạnh và thay tôi tiếp chuyện với khách hàng. Đương nhiên bà ấy là mẹ tôi nên hiểu rằng tôi đang khó chịu đến mức nào, mặc dù làm cái nghề này nhưng tôi chẳng tiếp xúc với khách nam bao giờ.
Hoặc nói đúng hơn, tôi chưa bao giờ là một kỹ nữ đúng nghĩa. Tôi chỉ mới được học cách giãn cơ toàn thân thôi, nhưng đấy cũng chỉ là cho nữ.
Nên có thể nói, tôi là trinh nữ thuần khiết. Nghe cứ cấn cấn thế nào ấy!
"Ta không biết hôm nay ngài ghé thăm, đã để ngài thấy cảnh khó coi rồi."
"Không đâu, thực sự thì... Đêm nay khi đến đây, đối với ta lại là một định mệnh."
Mặc dù anh ta nói chuyện với mẹ tôi, nhưng ánh mắt lại liên tục đá về phía này. Tên công tử này, nhìn thì thật sự đẹp mã và trông rất chuânt mực.
Thế nhưng, tôi lại thấy một sự dâm tà trong ánh mắt anh ta. Ừ thì nam giới ai chả có, nhưng... Ánh mắt đó, trông như không chỉ dừng lại ở ham muốn đơn thuần đâu.
Mệt rồi đây, thực sự đã gặp phải một kiếp nạn khó chịu rồi...
---------
Việc một kỹ nữ bị bán không phải chuyện lạ, tôi đã từng vô số lần chứng kiến những người chị bên cạnh mình được cho ra đi với hình thức đó.
Đối với các quý tộc, nhu cầu kết thê thiếp của họ lớn hơn người bình thường, vậy nên chẳng khó hiểu nếu họ muốn tìm thêm một mối duyên ở một cô gái ở kỹ viện.
Đương nhiên các nữ nhân ở kỹ viện không giống nô lệ, phần lớn các kỹ nữ đều được cho ăn học ở mức nhất định. Hơn hết là họ có các kỹ năng cứng như múa hát, điều mà không thể tìm kiếm ở một nô lệ.
Một chàng trai quý tộc ngã vào si tình với một kỹ nữ, vốn không phải chuyện bất thường.
"Con bị bán nhỉ?"
Có vẻ như, tôi đã rơi vào cái cảnh chuẩn bị bán cho một quý tộc... Trớ trêu thật.
"Không phải là bán. Con tiêu cực quá đó, Mei à."
Người ngồi đối diện tôi bây giờ, chính là chủ sở hữu của cái kỹ viện to lớn này, và cũng chính là mẹ tôi.
Mặc dù biết bà ấy sẽ không bán đứa con gái duy nhất của mình đâu, nhưng ai mà biết được... Mẫu tử có là gì nếu được giá.
"Thiếu gia nhà Tera đem lòng yêu con, và anh ta muốn trả một số tiền lớn để mang con ra khỏi đây."
Thì đấy là bán còn gì?
"Nhưng má đã từ chối rồi."
Lời nói thẳng thắn đó khiến tôi không thể tin nổi, bà ấy... Thực sự đã không bán đứa con gái này sao?
Mà, trớ nên vội mừng... Ai biết được, lỡ đâu bà ấy định giá tôi cao hơn mức thiếu gia kia trả thì sao?
Mẹ tôi, nếu đã không phải dạng phụ nữ toan tính thì đã không theo nổi cái ngành quỷ quái này.
"Dẫu sao cũng không biết tính cách đối phương như nào. Nếu lỡ gả con cho một kẻ tệ bạc, thì khác nào làm khổ cuộc đời con chứ?"
Nghe mà động lòng thật, cơ mà chỉ được vài giây đầu thôi.
Tôi lãng ánh mắt đi, tránh khỏi việc phải nhìn thẳng vào đôi đồng tử đó.
Bên cạnh tôi, nhiều người chị làm kỹ nữ khác cũng khuyên nhủ tôi, rằng nên làm theo ý má lớn. Nhưng với tôi, những lời nói ấy hệt như gió thổi qua tai, đều vô nghĩa.
Nếu mà cuộc đời mình không thể tự quyết mà phó mặc cho người khác, thì chả khác nào tự thiêu cháy chính cái tôi trong chính mình.
"Con muốn đi."
Tôi đã nói điều ấy, khi mà chẳng dám nhìn thẳng vào mắt mẹ mình.
Dẫu cho tôi hiểu mẹ tôi là loại người dơ bẩn, sẵn sàng làm mọi thứ vì đồng tiền. Nhưng những tính cách đó không phản ánh con người thật của bà, vì sâu trong trái tim của bà ấy, hẳn vẫn còn sự yêu thương cho gia đình.
Đúng là bà ấy đã bỏ mặc cha tôi, đem đứa con gái duy nhất ra khỏi ông ấy, nhưng sau cùng tất cả đều là vì tôi. Tôi có thể hận bà ấy vì đã cho tôi mồ côi cha, tôi có thể rất hận vì bà ấy cho tôi làm một cái nghề không trong sạch... Nhưng sau cùng, chính bà ấy lại là người gìn giữ tôi nhất, là người lo cho tôi từng ngày.
"Đây là quyết định của riêng con."
Tôi không muốn nhìn vào gương mặt của bà ấy lúc này, vì tôi hiểu bà ấy hẳn sẽ rất tức giận vì quyết định tôi đưa ra.
Nhưng, có lẽ đây là thời điểm tốt nhất, để tôi có thể báo ơn ân tình dưỡng dục... Đây có thể là cơ hội duy nhất, để tôi làm tròn chữ hiếu của một cô con gái.
Ít ra, cứ bán tôi đi và tắm mình trong số tiền kiếm được đó, sau đó lại lãng quên đứa con gái này mãi mãi... Nếu vậy, tôi sẽ hạnh phúc hơn rất nhiều.
0 Bình luận