Năm 993 sau “ngày đó”…
Vị thám tử trẻ đi dọc con phố náo nhiệt. Nơi đây luôn nhộn nhịp về đêm… hay là ngày nhỉ?
[Địa đạo muối] là một khối kiến trúc khổng lồ nằm ngay dưới bờ biến phía Đông Bắc của lục địa. Nơi đây từng là vị trí của một phế tích của thời đại trước, nhưng sau khi Hội thành công tiêu diệt vật chủ của [ ], nó bỗng tự phát triển to gấp ba lần, với mảng tường phía nam xuất hiện tinh thể muối lẫn vào đất đá.
Những thương nhân đương nhiên không thể bỏ qua món hời này. Họ liên tục khai thác. Từ ba lần phế tích, giờ nơi này rộng ít nhất hai mươi lần, ít nhất là được kể như vậy, vì chẳng ai còn nhớ trước kia nó trông như thế nào. Cả một thị trấn mọc lên giữa địa đạo, người người đổ về giao dịch. Nơi đây từ chỗ khai thác giờ trở thành một thành phố sầm uất giữa những ánh đèn chiếu sáng nhiều tầng định cư.
Không có mặt trời, lối sinh hoạt của những con người nơi đây hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài. Họ buôn bán, làm việc, tới khi mệt thì về nhà nghỉ ngơi, rồi lại tiếp tục thức dậy và hoạt động. Có những người từ khi sinh ra đến khi lìa đời không biết tới ánh sáng mặt trời, không biết tới ngày đêm. Nơi này luôn luôn sáng đèn, hàng quán thay phiên mở cửa rồi đóng cửa. Những chiếc ròng rọc chạy không ngừng nghỉ đưa những vị khách đến rồi rời đi khỏi địa đạo.
“Uống loại nào?” – người pha chế hỏi khi vị thám tử ngồi xuống quầy trong một quán rượu nhỏ ở tầng thứ ba của địa đạo.
“Tôi cần biết về đối tượng.” – vị thám tử lạnh lùng đáp.
Người pha chế nhìn vị thám tử một thoáng, khi đã nhận ra khuôn mặt đó, ánh mắt anh thoáng vẻ không bằng lòng.
“Không phải tôi báo cáo rằng Lục sẽ phù hợp với đối tượng sao?”
“Lục đang có một nhiệm vụ khác, tôi là người tới thay.”
“Cả tôi và cậu đều biết lão già đó chẳng bận chuyện gì sất.” -ngay khi thấy mình đang mất bình tĩnh, người pha chế hạ giọng- “Tôi thật chẳng biết nên tức giận vì cậu đặt chân vào nơi này, hay cảm phục vì cậu thuyết phục được lão nhường nhiệm vụ này cho cậu nữa.”
“Tôi cần biết thông tin về đối tượng.” – Vị thám tử lặp lại.
Sau một tiếng thở dài, người pha chế đưa tay lên tủ rượu, lấy xuống một chai rồi rót ra ly. Đặt nó xuống trước mặt vị thám tử, anh trình bày.
“Không rõ bản thể, có thể là con người, có thể gây ảo giác, hoặc là tẩy não. Xuất hiện nhiều ở tầng mười ba, và các tầng sâu hơn. Nạn nhân có thế lây truyền triệu chứng cho người tiếp xúc. Biểu hiện của nạn nhân bao gồm: điên loạn, mất nhận thức, có hành vi như thú vật… đến bây giờ được ghi nhận là như vậy.”
“Không có nhân chứng sao?”
“Nhân chứng mà tôi bắt gặp đều đã bị nhiễm bệnh, và không ghi nhận sinh vật dị thường nào xuất hiện. Vậy nên tôi suy đoán đó có thể là con người, vì những người vô tình bắt gặp có thể nhầm đối tượng với một người qua đường bình thường. Suy cho cùng, sống ở ‘nơi đó’ chẳng thể nào mà nhớ nổi khuôn mặt của một người quá ba ngày.”
Nơi đây có sự phân tầng rõ rệt. Trước đây, khi chỉ là nơi khai thác, ròng rọc được coi như là một công cụ, vẫn chuyển muối và con người đi ra và tiến vào địa đạo. Nhưng từ khi phát triển dân cư, những thương nhân đã biến nó thành thứ có thể kinh doanh. Chỉ những ai có vé mới có thể sử dụng ròng rọc.
Những con người với ước mơ giàu sang, những con buôn mù quáng tới đây rồi táng gia bại sản, chẳng thể nào mua nổi tấm vé để nhìn thấy ánh mặt trời một lần nữa. Họ cứ thế thu mình lại và chung sống dưới những tầng sâu hơn của địa đạo. Ngày ngày họ nhìn những chiếc ròng rọc, thứ mà họ chẳng thể chạm vào, kéo những bao muối lên phía trên. Họ làm đủ loại công việc, từ làm thuê cho những người trung lưu sống ở tầng trên, liều mạng đi xuống tầng cuối khai thác muối, cho tới bán mình cho những nhà thổ trên nhiều con phố đèn đỏ xập xệ. Họ cứ thế sống tiếp mà chẳng biết bao giờ ánh dương mới chạm tới mình.
Vị thám tử đẩy ly rượu về phía người pha chế, đứng dậy và rời đi.
“Thay vì lao vào những việc này, chẳng phải cậu nên trở về rồi sao?” – Người pha chế nói – “Cô ấy sẽ không còn nhiều thời gian đâu.”
Vị thám tử khựng lại, rồi tiếp tục đi khỏi mà không trả lời.
[ ]
Tầng mười ba của địa đạo, không khí ngột ngạt và ẩm thấp. Vị thám tử bước đi trên con hẻm chính lầy lội bùn đất. Anh quan sát những con người nằm vất vưởng bên vệ đường, từng ngôi nhà xiêu vẹo chẳng có mái che. Cần mái làm gì chứ? Dù sao nắng mưa cũng chẳng chạm tới nơi này. Dỡ chúng ra để dựng thêm mấy cái lều chẳng phải sẽ thu được chút tiền thuê sao. Khi cái nghèo đẩy con người ta đến độ thực dụng cùng cực, họ sẽ làm đủ chuyện điên rồ để sống.
Vị thám tử băt gặp một cô bé ngồi bên cạnh bậc thềm của một nhà thổ. Cô bé khoảng chừng ba đến bốn tuổi, ngồi nép mình vào góc tối, cố gắng để không vị khách nào nhìn thấy mình.
“NÀY, THẾ NÀY LÀ SAO HẢ?”
Vị thám tử bị thu hút bởi một giọng một người phụ nữ phát ra từ trong nhà thổ.
“Đây còn chưa tới phân nửa tiền công bà đã nói với tôi.”
“Ta đã giải thích rồi, tiền công còn thiếu sẽ được thanh toán vào ngày thứ bảy cô làm việc.”
“Đồ lừa đảo, nểu bà không trả đủ tiền, đừng hòng tôi tới đây làm việc nữa.”
“Hừ, con khốn. Thế thì cút đi, tao không cần mày làm việc nữa.”
Cửa mở ra rồi đóng sầm lại, một người phụ nữ giận dữ bước ra. Một cô gái trẻ, khuôn mặt cô có nét xinh đẹp, nhưng sự tiều tuỵ là thứ khó ai có thể lờ đi. Thân hình gầy gò, trang phục thì… dĩ nhiên cô là gái mại dâm.
Vừa thấy cô gái điếm bước ra, đứa trẻ ngay lập tức lon ton chạy đến. Dù đang rất tức giận, có thể thấy cô cố gắng để không trút xuống đầu cô bé. Cô chỉ im lặng và dắt nó rời đi.
Nhưng chỉ đi được vài bước, cô va phải một người đàn ông. Sự tức giận kìm nén khi nãy đã không còn giữ được nữa.
“KHỐN KIẾP, CÓ BIẾT NHÌN KHÔNG HẢ?”
Người đàn ông lờ đờ nhìn lại cô gái điếm, hắn ta trông yếu đến mức chẳng thể phát ra được tiếng nào. Đôi mắt như đã thức cả năm trời, mặt hốc hác, hơi thở yếu ớt chỉ phát ra tiếng khò khè. Khuôn mặt hắn lộ ra vẻ hoảng hốt, cố gắng nói gì đó những chẳng thể nói được.
Cô gái điếm khi thấy cảnh đó chỉ chậc một tiếng rồi tiếp tục dắt thằng bé đi tiếp. Cô cũng chẳng còn sức mà đôi co với hắn nữa rồi.
Vị thám tử yên lặng quan sát. Khi cô gái khuất dạng, người đàn ông cũng ngã quỵ bên vệ đường. Anh tiến tới phía hắn, yên lặng quan sát. Tuy sự tàn phá trên cơ thể có thể thấy rõ, nhưng sự bẩn thỉu thường thấy tại nơi này lại không xuất hiện trên người hắn.
“Anh… không phải người ở đây?” – người đàn ông hỏi, sau khi đã lấy lại chút sức lực.
“Đúng vậy.” – vị thám tử lạnh lùng đáp, không mảy may quan tâm tới tình trạng của hắn.
“Anh tới tìm kiếm gì sao?” – người đàn ông tiếp tục hỏi.
“Đúng vậy.”
“Tôi có thể giúp gì cho anh không?”
“Hiện tại thì không.”
“Vậy thì tiếc thật, nhưng tôi tin rằng tôi có thể giúp được anh.”
“…”
“Liệu anh có chút thời gian không?”
“…”
“Tôi có thể mời anh một ly trà không? Nhà tôi ở ngay gần đây thôi.”
Người đàn ông gượng dậy, tiếp tục lảo đảo bước đi. Vị thám tử theo phía sau, không nói lời nào. Nhà của người đàn ông nằm ở trong một con hẻm nhỏ, tuy sự đổ nát được nhìn thấy rõ ràng, nhưng nó cũng khiến vị thám tử bất ngờ. Trong suy nghĩ của anh, một kẻ ốm yếu tới mức này không thể nào có được căn nhà riêng cho mình.
Đặt tách trà xuống, giờ hai người ngồi đối mặt nhau. Vị thám tử lên tiếng.
“Anh từ đâu tới?”
“Tôi.. đã ở đây từ khi sinh ra.”
“Vậy để tôi đổi câu hỏi. Anh từ tầng nào tới?”
“…”
“…”
“Tầng bốn.”
“Lý do anh tới đây là gì.”
“Tôi muốn ở đây.”
“Vậy-“
“Tôi xin lỗi, nhưng tôi không thể trả lời câu hỏi của anh. Việc tôi mời anh tới đây, chỉ để nói rằng anh đang rất gần thứ mình tìm kiếm rồi.”
Vị thám từ im lặng, rồi anh rời đi, bỏ lại người đàn ông run rẩy. Trông anh ta… tiều tuỵ đi đôi chút, hơn cả khi nãy.
Các gian hàng đã đổi ca được một lần, báo hiệu một ngày đã sắp hết. Thực sự đối với một người bên ngoài như anh tới đây, không có ánh mặt trời, chẳng thể cảm nhận được sự mệt mỏi của bản thân trước khi nó hiện hữu rõ rệt.
Anh quay lại con đường khi nãy. Đi dọc theo dãy phố, anh gặp lại cô gái điếm và đứa trẻ. Cô bé cầm trên tay một ổ bánh mì, vừa ăn vừa bước theo cô. Khi nhận thấy vị thám tử đang quan sát mình, cô dừng lại, liếc qua một lượt, cất tiếng hỏi.
“Người ở tầng trên hả?”
“Quả thực là vậy.”
“Anh cần gì sao?”
“Hiện tại rằng tôi không mong gì hơn một nơi nghỉ ngơi.”
“Ra là kiểu đó.” – giọng cô gái điếm đầy ẩn ý – “Nhà tôi ở ngay gần đây, tuy nhiên, anh cần thanh toán trước phân nửa...”
Vị thám tử không để ý tới ngữ điệu của cô.
Sau khi nhận tiền, cô dẫn anh tới một ngôi nhà ở trong hẻm. Ngôi nhà khá nhỏ, chỉ có một tầng bao gồm một phòng bếp và một phòng ngủ, mái che đã bị lấy mất. Cô gái điếm chỉ tay vào cửa phòng ngủ.
“Anh có thể vào đó trước.” – cô vừa nói vừa dẫn thằng bé tới phòng bếp, nơi có một chiếc bàn ăn và hai chiếc ghế. – “Tôi cần đưa thằng bé đi ngủ.”
Vị thám tử mở cửa phòng ngủ. Căn phòng chẳng có gì ngoài một chiếc giường và một vài chiếc thảm được cuộn lại xếp ở góc. Anh ngả lưng xuống giường, ngày hôm nay chẳng có thu hoạch gì nhiều. Chỉ có một điều anh biết được, rằng tại nơi như thế này, dù người ta có phát điên vì bị lây nhiễm đi nữa, cũng sẽ chẳng có ai quan tâm. À và còn cả cái gã kỳ quặc lảm nhảm gì đó về việc diều tra của anh. Tại sao hắn biết? Hắn là ai? Hắn làm gì ở đây?
Có quá nhiều câu hỏi. Nếu là Lục, hẳn lão ta sẽ có một suy nghĩ điên rồ nào đó trong đầu. Anh nhận ra mình đã quá chủ quan khi giành lấy nhiệm vụ từ Lục. Nhưng anh không được quay đầu, nhiệm vụ này có thể chứa thứ anh đang tìm kiếm, thứ sẽ cứu lấy người vợ của anh.
Ngay khi anh cố để nghĩ ra một hướng đi hợp lý, cửa phòng bật mở. Cô gái điếm bước vào.
“Xin lỗi vì đã để anh đợi” – cô từ từ tiến lại gần – “Con bé hơi khó để vào giấc.”
Hiểu ra bản thân đã gây ra một sự hiểu lầm tai hại, vị thám tử vội ngồi dậy, ra hiệu cô dừng lại.
“Xin lỗi vì đã gây ra nhầm lẫn.” – anh cố giữ sự nghiêm túc cho mình – “Khi tôi nói cần một nơi nghỉ ngơi, tôi thực sự cần một nơi để mình nghỉ ngơi.”
Sau một thoáng bối rối, cô gái bật cười, tiến tới và ngồi xuống nơi cuối giường.
“Vậy là anh không định….”
“Hoàn toàn không.”
“Vậy số tiền anh đưa cho tôi.”
“Tôi đã nghĩ đó là tiền phòng.”
“Có vẻ như anh là một gã kỳ quặc.” – cô gái chỉnh lại trang phục của mình – “Những gã đàn ông từ tầng trên xuống luôn là để thoả mãn bản thân. Nếu không, anh làm gì ở nơi bẩn thỉu này vậy?”
“Xin thứ lỗi, nhưng tôi không thể chia sẻ việc đó được.” -vị thám tử từ tốn trả lời.
“Vậy cũng tốt, tôi cũng không muốn dây dưa với đủ loại rắc rối từ trên đó.”
“Cô có vẻ khá hiểu biết về chuyện trên đó nhỉ.”
“Tôi.. cũng là người trên đó xuống đây.” – cô gái điếm nói sau khi trầm ngâm.
Vị thám tử im lặng, không đáp lại. Thấy vậy, cô gái điếm mở lời với anh.
“Tôi có thể hỏi anh một chuyện được không?”
“Là chuyện gì?” – vị thám tử dò hỏi.
“Hiện tại giá để lên mặt đất là bao nhiêu?” – cô ngay lập tức hỏi.
“Tôi xuống nơi này với giá 15 đồng, và mất thêm 8 đồng để xuống đây.”
“Hừ, lũ tham lam. Trước đây với 1 đồng, anh có thể mua vé cho hai người.”
“Cô muốn lên trên đó sao?”
“Cho tôi xin, tôi đã sớm chấp nhận mình sẽ chết đi ở chốn này rồi. Nhưng còn…” – cô đảo mắt về phía cửa…
Sau vài phút im lặng, vị thám tử cất lời.
“Cô bé đó, là con của cô sao?”
“Nó sao?” – cô gái bật cười – “Anh nghĩ có phải một quyết định khôn ngoan khi sinh con ở cái chốn khốn khổ khốn nạn này không?”
“Tôi không chắc.” – vị thám tử vừa đáp vừa xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út.
“Không phải của tôi.” – cô gái liếc nhìn chiếc nhẫn của anh – “Nó thuộc về một người bạn của tôi. Chúng tôi đã cùng nhau bỏ trốn tới đây từ khi còn nhỏ. Lúc đó cả tôi và cậu ấy đều ngây thơ, cứ nghĩ rằng sẽ chỉ là một chuyến đi như bao lần nghịch ngợm khác.”
“Xin lỗi, có vẻ như tôi đã gợi nhắc ký ức đau buồn của cô rồi.”
“Không sao. Dù sao anh cũng trả tôi một khoản kha khá.”
Cô gái điếm do dự một hồi lâu. Sau cùng, cô cất giọng phá vỡ sự im lặng.
“Tôi có thể nhờ anh một việc được không?”
“…”
“Không phải việc khó khăn gì, tôi chỉ muốn anh mua cho tôi một vé. Tôi sẽ trả thêm tiền cho anh.”
“Tại sao cô không tự mình đi mua?”
“Có thể anh chưa biết, nhưng giá cả ở đây không hoạt động giống như bên ngoài. 15 đồng là giá khi anh mua, với chúng tôi có thể là 20 hoặc 30 đồng. Suy cho cùng, chúng tôi cũng chẳng thể phản kháng được.”
“Cô nỡ để cô bé rời xa sao.”
“Dù sao nó cũng không phải con tôi. Ở đây với tôi, sau này nó cũng sẽ như tôi, có gì tốt chứ? Rời khỏi nơi này, ban đầu khó khăn một chút, nhưng ban ngày vẫn được phơi nắng, ban đêm có thể hóng gió, không còn dính vào những thứ dơ bẩn nữa…”
“...”
Cô rời phòng khi nhận được cái gật đầu. Vị thám tử cũng chìm vào giấc ngủ ngay sau đó. Ca tiếp theo lại tới, anh tỉnh dậy thì không thấy hai người họ đâu, chỉ có một ổ bánh mì trong bếp.
Chợt có một tiếng hét vang lên bên ngoài. Anh lao ra khỏi nhà, phát hiện một cảnh tượng kinh hoàng. Một cô gái nằm trên đất, giãy giụa. Phía trên cô là một kẻ điên loạn đang liên tục cắn xé cơ thể cô. Mõm dài, mắt trắng dã, hai tay như bị kéo giãn quá đầu gối. Lưng hắn còng xuống, buộc cho hắn phải đi bằng bốn chi. Cú cắn cuối cùng vào cổ cô gái, khiến cho cô không thể phát ra tiếng kêu nào nữa.
Đây hẳn là người nhiễm bệnh mà người pha chế đã đề cập. Vị thám tử quan sát, hắn giờ không khác gì một con thú săn mồi. Bên hông của hắn có một vết rách, máu rỉ ra nhưng hắn gần như chẳng để tâm. Vừa phát hiện ra anh, hắn lập tức xông đến, tứ chi chuyển động hỗn loạn, cổ vươn ra cố cắn xé.
Vị thám tử rút ra con dao trong túi. Chỉ với một nhát đâm, cổ họng con quái vật đã tuôn ra xối xả là máu. Sau cùng, đối với một sinh vật dùng tay chân để chiến đấu như con người, sử dụng miệng để săn mồi là một ý tưởng tệ hại.
Lần theo vết máu rỉ ra từ hông con quái vật, anh lại quay lại con hẻm và nhà thổ lúc trước. Nhưng cô bé kia không ở đây, có vẻ cô gái điếm không quay lại nơi này. Thay vào đó anh gặp lại người pha chế, anh ta cùng với hai người nữa cũng của Hội tới khi nghe tin một người phát điên trong nhà thổ.
“Tên khốn đó đã không trả tiền thì thôi, còn ra tay đánh các em của tôi nữa.” – một người phụ nữ đứng tuổi nói với người pha chế với giọng tức giận, có vẻ bà là chủ của nhà chứa này.
“Người đó có biểu hiện gì kỳ lạ không?” – người pha chế dò hỏi.
“Tôi cũng không có rõ, chỉ nghe con bé phục vụ thằng đó kể lại thôi. Nó bảo thằng đó quơ tay loạn xạ, trông gầy gò thế mà hất ngã cả con bé, còn định xông vào cắn người nữa. Con bé hoảng quá nên lấy dao đâm cho nó một nhát.” – bà chủ vừa trả lời vừa uống một ly rượu.
“Con dao sao?” – người pha chế nhướn mày.
“À thì, làm việc ở dưới này phải có đồ phòng thân chứ. Các em của tôi đâu thể người không phục vụ lũ rác rười này được.” – bà chủ vội phân bua – “Nói chung thì sau khi ăn một dao, thằng đó gầm lên rồi chạy biến mất.”
“Hắn ở con hẻm đằng kia, tôi vừa xử lý rồi.” – vị thám tử tiến tới mở lời trước khi người pha chế nghĩ được gì thêm – “Hắn đúng là đã bị lây nhiễm.”
Người pha chế vội dẫn hai người kia chạy đến phía con hẻm. Vị thám tử dò hỏi chủ nhà chứa.
“Cho hỏi, khi hắn đến đây, bà có thấy hắn có gì khác lạ không?”
“Cậu hỏi thừa rồi, dưới này thiếu gì kẻ kỳ lạ chứ. Hôm đó hắn đến đây cũng như bao kẻ khác, bảo rằng mới kiếm được ít tiền từ một tên yếu ớt bệnh tật.”
‘Một tên yếu ớt’ sao, có vẻ vị thám tử đã nghĩ ra gì đó.
“Rõ ràng là ăn cướp, nhưng tôi chẳng quan tâm. Miễn là có tiền thì chúng tôi phục vụ, vậy nên chúng tôi mới bảo con bé-“
Chưa kịp nói dứt câu, bà chủ vội lùi về phía vị thám tử, tay bà run run chỉ về phía cô gái đã phục vụ gã điên kia. Cô gái giờ cũng đang biến đổi giống hắn. Tứ chi cô dần biến dạng, khuôn mặt cũng thay đổi.
“Chị ơi… cứu e-”
Chưa kịp nói dứt câu, cô đã bị vị thám tử đâm thẳng vào cổ họng, ngã vật xuống đất. Bà chủ cũng gục xuống đất.
“Tên đó đã tới đây vào lúc nào?” – Anh hỏi bà chủ đang hoảng loạn dưới sàn.
“Khoảng… khoảng mười tiếng sau khi bắt đầu ca trước.”
“Có chính xác không?”
“Chính xác… chính xác mà. Tôi còn nhớ vì sau khi đuổi hắn, tôi đã đuổi thêm một con nhỏ không biết điều nữa.”
Có vẻ như có gì đó không ổn rồi.
Vị thám tử chưa kịp suy nghĩ xong, thì có một bóng đen lướt vụt qua cửa. Anh lập tức quay đầu nhìn lại nhưng nó quá nhanh. Theo sau còn có người pha chế đang đuổi theo. Anh có thể lờ mờ đoán ra dựa trên trang phục. Ngoài ra, miệng nó… còn cắp theo một cô bé.
Anh vội đuổi theo bóng đen đó.
Có vẻ cô gái điếm đó đã bị lây nhiễm rồi. Vệt máu đen dẫn anh và người pha chế tới ròng rọc. Con quái vật vứt cô bé lại đó rồi bỏ chạy. Khi hai người chạy tới, cô bé vẫn còn sống. Tuy bị cắp đi như vậy nhưng cô bé không hề bị thương, chỉ đang ngất đi.
“Anh ở lại đây với cô bé.”
Vị thám tử nói rồi chạy đi mất. Đi một vòng tầng mười ba, anh lại quay trở lại ngôi nhà của cô gái. Bước vào cửa, anh thấy con quái vật ngồi trên sàn phòng bếp, dáng hình giống như của một con vật hơn là con người. Nó không hề có ý tấn công anh.
Anh kéo ghế ngồi bên chiếc bàn phòng bếp, nơi đặt một quyển truyện cổ tích đã cũ sờn. Con quái vật cố gắng lật mở cuốn truyện, nhưng chi trước của nó đã không còn thao tác như còn người được nữa. Nó chỉ có thể phát ra tiếng “gừ gừ” bất lực.
Anh lật mở cuốn truyện. Nó được viết bằng tay cùng những hình vẽ nguệch ngoạc.
“Ngày xửa ngày xưa, có hai vị thiên thần đi tới trần gian.
Họ bay tới nhờ đôi cánh của mình.
Họ mải chơi đùa, quên mất ngày tháng.
Vì quá ham thích nơi này, họ bán đi đôi cánh của mình để lấy tiền vui chơi.
Nhưng sau đó, con người ngày một đông lên.
Hai thiên thần không có sức tranh giành với còn người, không thể lấy lại cánh.
Họ không nản lòng, quyết định ở lại trần gian sinh sống.
Họ mở một tiệm bánh.
Thiên thần nam đem lòng yêu một cô gái loài người.
Họ có với nhau một đứa con.
Thiên thần nữ chung sống cùng gia đình họ.
Nhưng một ngày, băng cướp ập đến ngôi nhà nhỏ.
Thiên thần nam cùng vợ mình đương đầu với lũ cướp.
Nhưng không còn đôi cánh, thiên thần nam dần rơi vào thế yếu.
Thiên thần nữ xuất hiện ngăn lũ cướp, giúp thiên thần nam và vợ đưa con đi trốn.
Thiên thần nữ hi sinh, được ban cho đôi cánh mới bay về trời.
Thiên thần nam và vợ đưa con đi thật xa.
Họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau.”
Vị thám tử lặng người, anh quay ra nhìn con quái vật đang ngồi trước mặt.
Con quái vật nhìn anh, không thể nói được gì. Ánh mắt như cầu xin anh kết liễu mình.
[ ]
Vị thám tử trở lại ngôi nhà của người đàn ông ốm yếu. Người đàn ông biết vị thám tử sẽ tới, ngồi sẵn trên ghế đợi anh.
“Anh chính là nguồn cơn của căn bệnh đúng không?” – vị thám tử đứng trước mặt người đàn ông, không vòng vo hỏi thẳng.
Người đàn ông gật đầu, mài tóc anh từ từ ngả bạc.
“Tôi đã thực hiện nhiều nhiệm vụ. Tôi biết đôi khi có những đối tượng bị ràng buộc bởi định nghĩa của mình. Tôi đoán sự ràng buộc của anh là ‘không được tiết lộ khả năng của mình với bất cứ ai’, đúng chứ?” – Vị thám tử tiếp tục.
Người đàn ông lại gật đầu, mái tóc đã bạc trắng.
“Anh đã biết trước kết cục của mình, tại sao bây giờ anh mới thành thực?” – vị thám tử không nén nổi sự tức giận với người đàn ông khi nghĩ tới cô gái anh vừa phải ra tay.
“Tôi sợ, tôi sợ phải chết. Vậy nên tôi mới trốn xuống dưới này. Tôi cứ nghĩ nếu để người dưới này chịu đựng thì cũng chẳng sao.” – Người đàn ông nói với giọng khản đặc – “Tôi nào biết người dưới này cũng vẫn đáng sống. Nhưng tôi vẫn sợ, vẫn sợ phải chết…”
Giọng người đàn ông đã không còn phát ra tiếng nữa. Phá vỡ ràng buộc phải trả giá rất đắt. Anh ta không còn bao nhiêu thời gian. Nhưng vị thám tử không thể để anh kết thúc như vậy. Những định nghĩa không được Hội Sử Gia xử lý sẽ không thể quay về với thực tại, nó sẽ được tái định nghĩa như truyền thuyết. Điều đó đã xảy ra vài lần. Vung dao, anh đưa nhát cắt ngọt qua cổ người đàn ông. Anh ta gục xuống trong im lặng.
[ ]
Quay lại tầng ba, vị thám tử ngồi uống rượu trong quán của người pha chế. Người pha chế đưa cho anh một vật kỳ lạ cùng một gói nhỏ.
“Đây là…”
“Định nghĩa lần này vừa được khôi phục. ‘Thuốc lá’, nói đơn giản thì nó có tác dụng như rượu. Anh đổ một ít thuốc vào trong chiếc ‘tẩu thuốc’ này, sau đó châm lửa…”
Vị thám tử lặng người.
“Có vẻ như thứ anh tìm kiếm không có trong nhiệm vụ này rồi.” – người pha chế thở dài.
“Nếu như tôi để cho Lục tới, có thể cô ấy đã…”
Căn phòng ngập trong im lặng. Người pha chế phá đi bầu không khí.
“Cô bé đó, tôi tìm được một số tiền trong người cô bé.”
“Bao nhiêu?”
“Khoảng chừng 20 đồng.”
Vị thám tử cười nhạt, nốc thêm một ly rượu.
“Tôi sẽ đưa cô bé đi.”
“Đi đâu?”
“Về Hội, tôi sẽ chăm sóc nó.” – vị thám tử trả lời sau khi suy nghĩ.
[ ]
Cô bé ngơ ngác nắm tay vị thám tử bước lên ròng rọc. Mắt cô bé nheo lại khi cảm nhận được ánh mặt trời chiếu tới mình. Bây giờ anh mới nhìn rõ cô bé. Đôi mắt màu xanh lục long lanh nhìn ngắm thế giới. Có lẽ vị thiên thần kia đã sinh ra một thiên thần rồi.
Anh thử cho một ít thuốc vào tẩu rồi châm lửa, hít lấy một hơi. Anh ho sặc sụa vì khói.
Tìm kiếm bao nhiêu lâu vậy, cuối cùng cũng không tìm được.
Có lẽ anh cũng nên về nhà thôi.
0 Bình luận