Tập 01 - Chuyện chàng kỵ sĩ

Chương 02 - Kỵ sĩ đuổi theo ánh sáng

Chương 02 - Kỵ sĩ đuổi theo ánh sáng

“Lại đây nào.” -Giọng người phụ nữ vang lên.

“Xin em đấy….” -Một giọng nói khàn đặc, già nua cất lên.

“Em đã tìm ra cách…”

“Làm ơn…”

Sức nóng đang làm toả, tôi có thể cảm nhận được nó. Nhưng tôi không thể làm gì khác. Không có mùi khét, không có lửa ư? Mọi thứ đang tối đen. Chuyện gì đang diễn ra vậy.

“Với thứ này, em có thể chấm dứt mọi khổ đau của anh, của chúng ta…”

“Nó đau quá…”

“Sẽ sớm kết thúc thôi.”

Tiếng đập cửa đang dồn dập hơn. Tôi hoàn toàn bối rối về tình trạng của bản thân, tôi cô gắng cử động, nhưng không thể làm gì hơn ngoài nghe và cảm nhận sức nóng.

Tiếng gì đó đổ vỡ.

“Xin cô, những gì còn lại của chúng tôi… Xin cô.” -Giọng người phụ nữ yếu ớt nói với ai đó.

Tiếng xào xạc bên ngoài làm tôi tỉnh giấc. Tôi ngó đầu ra ngoài, đứng trước đống lửa, là một dáng người cao lớn, mặc một bộ áo giáp kín mít.

“Bất cứ thứ gì cậu định làm, ta sẽ rất vui nếu cậu dừng lại.” -Ngài Cam lên tiếng khi nhận ra tôi đang chuẩn bị tấn công.

“Vậy.” -Ngài Cam quay lại nói chuyện với bộ giáp.- “Có vẻ cậu ‘kỵ sĩ’ đây đang tìm đường về phương Bắc.”

“Ồ, đúng vậy, quả thực tôi đang gặp khó khăn khi tìm đường đến đó. Gần đây đường xá như đang thay đổi chóng mặt.”

Trái với bộ giáp nặng nề, không hề có chút sát ý nào phát ra từ tên ‘kỵ sĩ’ ở trước mặt tôi. Thậm chí hắn còn nói chuyện khá lịch sự với ngài Cam.

“Ta có thể hỏi cậu vài câu trước khi chỉ cậu đường đến đó không.”

“Hoàn toàn ổn thôi ông bác, hành trình của tôi sẽ kéo dài rất lâu, mất thêm vài phút nói chuyện sẽ chẳng thể làm nó khó khăn hơn được đâu.” -Hắn tiến tới và ngồi cạnh đống lửa, bộ giáp kêu lạch cạch khi hắn cử động. Tuy thế, hắn có vẻ không gặp khó khăn khi hoạt động với thứ đồ cứng nhắc đó.

“Về hành trình này, cậu bắt đầu nó từ khi nào?” -Ngài Cam châm tẩu thuốc của mình.

“Nói thật thì, tôi cũng không nhớ rõ nữa, có vẻ rất rất lâu rồi, nhưng cũng có vẻ như tôi mới bắt đầu gần đây thôi. Gần đây trí nhớ của tôi đang gặp chút vấn đề.” -Hắn đưa tay lên gãi gãi chiếc mũ sắt trên đầu, tiếng cót két vang lên khi đôi găng tay chà xát trên đó. Thú thực, lúc này tôi thấy hắn khá ngộ nghĩnh.

“Tôi hiểu, đôi khi con người cũng hay gặp vấn đề khi nhớ về chuyện xưa.”

“Quả thực như vậy, nhưng nói chung, tôi cũng không quan tâm về nó, tôi chỉ mong hoàn thành chuyến đi này.”

“Bộ giáp đó.” -Ngài ấy chỉ vào bộ giáp sắt.- “Cậu có nó từ đâu vậy?”

“Ồ, chỉ là một bộ giáp thông thường thôi, tôi lấy nó từ một người thợ rèn ở làng tôi.”

“Làng của cậu?”

“Nó ngay gần đây thôi, ngay trong [rừng thú].”

[Rừng thú], nơi diễn ra ‘tế lễ [thần dương]’. Đây chắc chắn là đối tượng chúng tôi cần tìm.

“Về hành trình của anh, anh muốn tìm kiếm gì đó ở phương Bắc sao?” -Tôi cất lời.

“Tình yêu đó anh bạn.” -Anh ta trả lời một cách hào hứng.- “Ta đã đem lòng yêu nàng. Nàng đang ở phía Bắc, ta tin rằng như vậy, nàng đã cho ta tín hiệu.”

“Tín hiệu sao?” -Ngài Cam ngạc nhiên.

“Đúng vậy đó ông bác. Thời còn phục vụ quân đội, có lần tôi đã suýt vong mạng. Tôi cảm nhận được hơi ấm từ nàng, ánh sáng của nàng đã đưa tôi trở về từ cõi chết. Và khi nàng rời đi, thứ ánh sáng đó sáng mãi ở phương Bắc đến khi bình minh ló dạng. Tôi phải tìm được nàng, tôi sẽ tìm được nàng.”

Hắn nói với giọng hào hứng. Có lẽ tôi đã đánh giá sai tình hình, hắn không phải là một đối tượng nguy hiểm. Điều đó chẳng khiến tôi vui mừng. Đôi khi, lấy lại định nghĩa từ một đối tượng bao lực còn dễ chịu hơn là từ một người hiền lành và vô hại.

“Rất vui được trò chuyện với cậu, mong cậu hoàn thành được cuộc hành trình này. Hướng Bắc…” -Ngài Cam chỉ tay về hướng rặng núi. Như nhận ra điều gì đó, ngài ấy khựng lại một nhịp.- “…ở hướng đó.”

“Cảm ơn nhé ông bác.”

“Trước khi cậu đi, ta hỏi cậu một câu cuối được chứ?”

“Bất cứ điều gì, ông bác.”

“Cậu có bất kỳ người thân nào không?”

“Ồ, cha tôi mất từ trước khi tôi sinh ra, nên tôi đoán mẹ là người thân duy nhất của tôi.”

“Chà, đó chắc hẳn là một cuộc sống khó khăn. Mẹ cậu hẳn phải rất vất vả để chăm lo cho gia đình.”

“Quả thực như vậy, mẹ đã rất khó khăn để chăm sóc đàn dê. Lũ sói cứ đến và cuỗm mất vài con đi trong đêm. Chỉ đến khi cha tôi hạ được một trong số chúng, chúng mới để nông trại của chúng tôi yên.”

“Cha cậu?” -Ngài Cam hỏi.

“Đúng vậy, cha tôi là một thợ thủ công, ông ấy đã một mình nuôi dưỡng tôi khi mẹ tôi bỏ đi.”

Sát ý đang tăng lên, tôi cảm nhận được như vậy. Có vẻ ngài Cam cũng nhận ra điều đó. Ngài ấy ra hiệu cho tôi chuẩn bị sẵn sàng.

“Nhưng cậu vừa nói cha cậu mất trước khi cậu sinh ra mà?”

“Đúng vậy, tôi đã luôn sống một mình, cho đến khi tôi gặp được tình yêu đời mình, vợ tôi là một cô gái tuyệt vời.”

Sát ý đang tăng chóng mặt. Tôi thậm chí cảm thấy ngộp thở khi đối đầu với thứ này.

“Vợ sao?”

“Vợ tôi đó ông bác. Cô ấy còn sinh cho tôi một bé gái. Thằng bé năng động lắm. Nhưng khá là khó khăn khi nuôi dạy hai đứa trẻ.”

Tôi hoàn toàn chẳng hiểu hắn đang nói cái quái gì. Thứ duy nhất tôi chắc chắn là nếu như không cẩn thận, tôi và ngài Cam sẽ không toàn mạng với hắn.

“Ngài Cam, tôi nghĩ chúng ta nên-“

“Phải rồi ông bác, ông bác có thể chỉ cho tôi đường đến phương Bắc không? Gần đây đường xá như đang thay đổi chóng mặt.”

…Cái quái gì vậy?

Trước khi tôi kịp phản ứng, một tấm khiên sáng chói đã hiện lên chống đỡ lấy thanh kiếm gỉ sắt của tên ‘kỵ sĩ’. Thanh kiếm đó đang cắt dần qua cả lớp hổ phách của ngài Cam.

“Cho hỏi, đường nào dẫn đến phương Bắc vậy?”

Lời nói của hắn vô hồn, khác hẳn với giọng điệu vui vẻ trước đó.

Ngài Cam lùi lại, tấm khiên biến mất. Tên kỵ sĩ mất đà, thanh kiếm trên tay hắn theo quán tính chém xuống mặt đất. Ngài Cam không để mất cơ hội, thanh kiếm được tạo ra từ tay ngày ấy ngay lập tức chém lên cổ tên kỵ sĩ.

‘Hổ phách’ là năng lực ngài ấy nhận được theo sắc “Cam” của mình. Thứ vật liệu ấy chưa bao giờ là vật liệu thích hợp cho vũ khí. Chúng quá mềm để làm kiếm, nhưng lại quá giòn để làm khiên. Nhưng ngài Cam, đã bằng một cách nào đó, có thể biến thứ vật liệu vốn dùng để trang trí ấy thành những vũ khí phi thường, chẳng kém gì những thanh kiếm quý nhất, và những tấm khiên kiên cố nhất.

Vậy nhưng, hiện giờ, tôi đang chứng kiến bộ giáp – thứ mà mà tên kỵ sĩ nói rằng hắn lấy từ một người thợ rèn bình thường, có thể chặn được nhát chém của ngài Cam.

“Xin chào, cho tôi hỏi đường đi đến phương Bắc.”

Tôi với tay, một làn khói mờ đặc toả ra, bao phủ lấy mũ giáp của hắn. Ngài Cam chớp lấy thời cơ bật ngược lại. Có vẻ đối tượng lần này khó đối phó hơn ngài ấy dự đoán.

Khói đã tan. Tên kỵ sĩ bất động, nhưng thứ sát ý kinh khủng ấy vẫn chưa giảm dù chỉ một chút.

Ngài Cam tạo ra những chiếc phi dao, ném về phía hắn. Bằng một động tác nhẹ nhàng, hắn dùng thanh kiếm gỉ sắt gạt hết chúng đi.

“Xin chào, có thể cho tôi biết đường đến phương Bắc không?”

Chúng tôi sẽ không thể làm hại được hắn qua bộ giáp đó, và thanh kiếm thì mạnh đến mức phi lý. Ngài Cam nảy ra một ý tưởng, và tôi cũng vậy. Hai năm làm việc cạnh nhau cũng khiến chúng tôi ăn ý hơn chút đỉnh.

Tôi lao lên, cố gắng thu hút sự chú ý của hắn. Nhát kiếm của hắn lướt qua làn khói, cuốn chúng theo đường cắt. Không mất lấy một giây để hắn vung ngược thanh kiếm lên về phía tôi. Tôi nhảy ngược về phía khu rừng, có vẻ như tôi đã thành công thu hút hắn.

“Thứ lỗi, cho tôi hỏi đường về phương Bắc với.”

Hắn lao theo tôi. Cử động của hắn như một con thú, nhưng kỹ thuật dùng kiếm lại giống một bậc thầy. Hắn vừa cuốn làn khói tôi tạo ra từng đợt theo đường kiếm, vừa tấn công tôi mà không có một sơ hở.

Tôi hít một hơi, xả ra một làn khói dày đặc bao phủ cả một vùng rừng.

Hắn bất động một khoảnh khắc, nhưng bất ngờ vung kiếm vế phía tôi đang ẩn nấp.

Chém một nhát.

Chém hai nhát.

Chém ba nhát.

Chém bốn nhát.

Chém năm nhát.

Thanh kiếm của hắn kẹt lại trong thân cây thứ sáu.

Ngài Cam nhảy xuống từ ngọn cây, con dao nhỏ đâm qua khe hở trên chiếc mũ sắt. Hắn gào lên như dã thú, buông tay khỏi thanh kiếm, cố gắng vật ngài Cam xuống. Máu tuôn ra qua chiếc mũ, nhỏ xuống mặt ngài ấy khi hắn ghì ngài xuống đất.

Với tay còn lại, ngài Cam tạo ra một con dao khác, đâm nó vào khe hở vùng cổ bộ giáp.

Tên kỵ sĩ ngã gục, cố gắng dành lấy từng hơi thở.

“Không được, ta cần đến đó.”

“Cậu cần phải dừng lại thôi.” -Ngài Cam ngồi dậy, nhìn xuống hắn với vẻ đượm buồn.

“Nàng ấy… đang đợi ta.”

“’Cô ấy’ đã ra đi rồi.”

“Không… ta vẫn chưa gặp lại nàng ấy.”

“Ánh sáng đã tắt từ lâu rồi, ‘cô ấy’ đã không còn nữa rồi.”

“Từ… khi nào?”

“Ngay từ ban đầu.”

“Tại sao?”

“Chuyến hành trình của cậu kết thúc rồi.”

“Tại sao… tại sao cô ấy lại bỏ rơi ta?”

Bỏ rơi…

Tôi dần mất đi ý thức.

“Xin cô… hãy bảo vệ… những gì còn lại của chúng tôi.”

“Lam, cô cần dừng lại. Đây không phải cách mà chúng ta xử lý đối tượng.”

“Cô sẽ hiểu cho tôi thôi, cho đến lúc đó, hãy chăm sóc thằng bé nhé.”

“Không…”

“Cô… hãy thử một lần, cảm nhận tình thương... Nhé?”

“…”

“Tôi không thể… chăm sóc thằng bé. Xin cô… hay làm điều đó giúp tôi.”

“…”

“Cảm ơn cô… Xám.”

Khi cuối cùng cũng lấy lại được giọng nói của mình, tôi cố gào lên. Lớp bụi đen phủ lên mắt tôi dần được lau đi. Tôi nhìn thấy sư phụ, đôi tay lạnh buốt của người nâng tôi lên. Tôi thấy người khóc, nước mắt của người lăn trên má tôi. Người ôm tôi vào lòng, và trong cơ thể lạnh như băng ấy, tôi lại cảm nhận được hơi ấm.

“Ta.. sẽ không bỏ rơi con.”

Tôi bật dậy. Thấy mình đang nằm bên cạnh đống lửa. Bình minh dần ló dạng sau rặng cây. Ngài Cam đang ngồi bên cạnh tôi và bộ giáp. Hẳn là ngài ấy đã mang tôi và đối tượng về trại.

“Chúng ta, đã xử lý được ‘vật chứa’ chưa?

“Ta nghĩ cậu nên tự đọc thì hơn.” -Ngày Cam đưa cho tôi một bức thư vừa được giao đến từ Hội.

“Kỵ sĩ – những chiến binh với mũ giáp và ngựa chiến. Thường được phong tước và là lực lượng tiên phong trong các trận chiến.” -Tôi đọc.- “Đây là…”

“’Kỵ sĩ’ đã được tái định nghĩa”

“Thú thực, tôi vẫn chưa hiểu chúng ta đã làm thế nào.”

“Vậy thì để ta trình bày suy luận của ta.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!